Xoẹt!
"Gah!?"
Kiria rút tay ra khỏi người Eveam, đứng nhìn cô ngã xuống. Từ khuôn mặt vô cảm của ả, chẳng ai đoán được ả đang nghĩ gì.
Cùng lúc đó, một cái bóng lớn xuất hiện ngay sau lưng Kiria.
Vùuuuu!
Kiria lập tức uốn cong người, né đòn tấn công từ cái bóng kia. Ả nhanh như chớp di chuyển đến bên cạnh Rudolph. Có vẻ cái bóng đó định hạ gục ả bằng một đòn bất ngờ, hoặc ít nhất đó là điều ả nghĩ.
"Tch."
Kẻ vừa tấn công ả là Aquinas. Dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể ngờ Kiria, hầu cận của Eveam, lại có thể làm ra hành động như vậy. Vốn dĩ chẳng có kế hoạch cụ thể nào cho việc bảo vệ Eveam. Mà không, để Kiria bảo vệ cô ấy ngay từ đầu đã là một sai lầm.
Judom cũng phải sững sờ trước đòn tấn công đột ngột ấy.
"N-Nữ hoàng!"
Khuôn mặt Marione cứng đờ lại khi nhìn Eveam. Hắn trừng mắt nhìn Kiria.
"Kiriaaaa! Ngươi nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả!"
"Gu..."
"B-Bệ hạ, người có sao không!?"
Eveam gượng dậy nhờ sự giúp đỡ của Marione. Cô nhìn Kiria với ánh mắt đầy hoài nghi.
"Cảm giác thế nào, hỡi Chúa Quỷ?"
Eveam muốn nghe Kiria giải thích, nhưng đáp lại cô chỉ là lời châm chọc của Rudolph.
"Vết thương trên ngực cô... Mà không, giờ thì vết thương trong lòng còn đau đớn hơn chứ nhỉ? Ta sẽ cho cô biết, đó là vết thương của sự phản bội."
Dối trá, dối trá. Đây chắc hẳn chỉ là nhầm lẫn thôi.
Eveam lặp đi lặp lại ý nghĩ ấy không biết bao lần. Thực ra cô hiểu rõ vết thương này do đâu mà có. Và, có một thực tế khác không thể chối cãi, đó là Kiria đang đứng bên cạnh Rudolph.
"Tại sao... Tại sao... Kiria?"
Eveam tuyệt vọng nhìn người từng là hầu cận của mình, dẫu cho cô đã mất rất nhiều máu.
"C-Chị bị ép buộc, phải không?"
Eveam nghĩ vậy và bỗng thấy giận dữ. Cô trừng mắt nhìn Rudolph như thể hắn là nguyên nhân của cơn thịnh nộ ấy.
Tuy vậy, Kiria chẳng hề trả lời cô. Ả giờ đã hoàn toàn khác với Kiria mà cô từng biết. Ả lạnh lùng nhìn cô như thể đang nhìn một con sâu bọ.
"Công chúa, hãy chấp nhận sự thật đi. Cô ta... Kiria... là kẻ phản bội."
Eveam hoàn toàn sụp đổ khi nghe Aquinas nói vậy với một thái độ lãnh đạm.
"Dối trá! Không thể nào! Kiria và ta... chúng ta đã thân thiết từ nhỏ. Chị ấy luôn ở bên cạnh ta... Chúng ta là bạn mà! Phải không, Kiria?!"
Eveam cay đắng thốt lên. Và rồi, Kiria, người đã im lặng nãy giờ, bỗng cất tiếng.
"Cô đang nói về ta sao? Ta nghĩ cô nhầm rồi. Ta được tạo ra chính là vì ngày hôm nay."
Kiria nói với thái độ dửng dưng. Eveam cau mày trước những lời khó hiểu ấy.
"Vì ngày này mà chị được tạo ra? Chị đang nói gì thế, Kiria?"
"Ta là cỗ máy chiến đấu Val Kiria No. 03. Cỗ máy này được tạo ra vì ngày hôm nay... À, có lẽ hơi khó hiểu nhỉ. Nói tóm lại, ta là một Evila nhưng là một [Evila Nhân Tạo]."
Kiria nói với giọng hờ hững, nghe như thể đang bỡn cợt Eveam. Nhưng những gì ả nói đều là sự thật.
"Val Kiria... Không thể nào... Không, không thể như thế được..."
Aquinas bất chợt thốt lên.
"Ng-Ngươi biết gì sao, Aquinas?"
Aquinas nhìn khuôn mặt tái nhợt của Eveam.
"Tạm gác chuyện này lại. Marione, Nữ hoàng... ta giao cô ấy cho ông đấy!"
"Cậu định làm gì?"
"Ta sẽ kết thúc trận chiến này."
Nói rồi, Aquinas nhìn thẳng vào Kiria và Rudolph.
"Ta sẽ chiến đấu để chúng không chạm được vào Nữ hoàng. Marione, hãy chữa trị cho cô ấy và quay về Xaos càng sớm càng tốt."
"Đừng có đùa! Nhưng nếu cứ để mặc Nữ hoàng thế này, tình hình sẽ chỉ tệ hơn... Chết tiệt! Ngươi! Cứ nhớ lấy lời ta, lũ Humas! Rồi ta sẽ hủy diệt tất cả các ngươi!"
"Gu... Marione..."
Nói rồi, Marione và Eveam đang định rời khỏi đó thì—
"Ta sẽ không để các ngươi đi đâu hết."
Một kẻ nào đó đã chặn đường thoát của họ.
"Ô-Ông là!?"
"Fufufu, ngươi muốn chạy sao, Chúa Quỷ?"
Đó là một người đàn ông trông như sư tử với chiếc bờm oai vệ. Ông ta chính là vị vua đầy tham vọng của Gabranth, Thú Vương Leowald.
"Muu, ta không ngờ lại gặp ông ở đây."
Marione tỏ ra lo lắng. Eveam đang nguy kịch mà lại phải đối đầu với vua của Gabranth, Pasion, với sức mạnh vượt trội thì quả là tình huống tồi tệ nhất.
"Cha."
"Lùi lại đi, Leglos. Đích thân Thú Vương ta sẽ kết liễu Chúa Quỷ."
Leowald nói với vị đại hoàng tử đang đứng cạnh mình. Ông cởi áo choàng ra đưa cho Leglos. Cơn khát máu của ông thể hiện rõ trên từng thớ cơ cuồn cuộn.
Marione biết rằng mình không thể đánh bại Leowald theo cách thông thường. Tệ hơn nữa, giờ ông đang phải bảo vệ Eveam. Ông nghĩ lúc này mình không có cửa thắng.
"Marione!"
Một người đột nhiên xuất hiện tại đó. Người đó là...
"Shublaz!?"
Đúng vậy, đó chính là Shublaz, người được giao nhiệm vụ bảo vệ biên giới Evila. Trông cô có vẻ đã rất vội vã khi đến đây. Hay đúng hơn, cô đã dốc toàn lực để tới được nơi này. Bằng chứng là quần áo cô xộc xệch, hơi thở hổn hển và người đẫm mồ hôi.
Thế nhưng, Marione không thể hiểu tại sao Shublaz lại xuất hiện ở Thánh Điện Oldine. Từ chỗ cô ấy đến đây là một quãng đường rất xa. Hắn thoáng nghi ngờ có lẽ Shublaz cũng là một kẻ phản bội. Eveam cũng yếu ớt nhìn cô.
Tuy nhiên, Shublaz chẳng hề để ý, cô nói.
"...Iaora làm phản rồi."
"...Gre đâu?"
"...Chuyện đó..."
Sự xuất hiện của Shublaz cho thấy Gre đã không thoát khỏi Iaora.
"Đến... cả Gre cũng..."
Tin ấy khiến Eveam càng thêm suy sụp. Marione biết điều đó vì hắn thấy cơ thể cô run lên từng đợt.
Tuy vậy, Marione chưa thể tin tưởng Shublaz hoàn toàn. Nếu chẳng may Eveam lại phải nhận thêm một đòn tấn công như của Kiria thì...
"Nữ hoàng!"
Shublaz nhận thấy tình trạng nguy kịch của Eveam và tiến lại gần.
"Đừng có đến gần!"
"Nh-Nhưng Marione! Nữ hoàng đang bị thương nặng!"
"Đừng lo! Cô chỉ cần đứng yên đó thôi!"
Shublaz dừng bước và nhìn quanh.
"...Hiểu rồi. Tình hình ở đây cũng rất nghiêm trọng."
Cô nhìn Kiria đang đứng cạnh Rudolph.
"Không thể tin được Kiria lại... Vậy là, nếu những gì Iaora nói là thật, thì cô ta cũng có liên quan đến 'người đó' sao?"
"Mu? Cô đang nói gì thế?"
"Cơ thể Iaora đột nhiên biến đổi."
"Cô nói nó đột ngột biến đổi à?"
"Đúng vậy, cơ thể hắn chuyển sang màu đỏ, cả ma thuật lẫn thể lực đều tăng lên đáng kể. Có kẻ nào đó đã ban cho hắn sức mạnh ấy. Hơn nữa, hắn nói rằng hắn trung thành với 'người đó', chứ không phải Nữ hoàng."
Eveam yên lặng lắng nghe Shublaz.
"Haa... haa... haa..."
Với tình trạng của Eveam hiện giờ, hơi thở của cô đang dần yếu đi. Rồi...
"Maou-chan, uống cái này đi."
"Ê này! Ngươi làm gì thế?"
Judom lại gần và cho Eveam uống thứ gì đó trong một cái lọ nhỏ.
"Judom... Judom-dono..."
"Đây là [Thuốc Tăng Máu], nó sẽ bổ sung lượng máu cháu đã mất. Cháu đang mất rất nhiều máu, cứ thế này sẽ chết mất. Vì vậy, hãy tin ta, Maou-chan. Ta không phải kẻ thù của cháu đâu."
Judom nhìn cô. Nhưng Eveam chẳng thể tin tưởng ai được nữa sau khi đã bị phản bội bởi người thân tín nhất của mình. Rồi...
Kééééng!
Một tiếng động lạ vang lên. Ai cũng có thể cảm nhận được một lượng ma thuật đáng kể đang tụ lại ở đâu đó. Và rồi, một phần không gian bỗng dưng biến dạng, và từ vết nứt đó...
"Hm? Đây là đâu...? À, cô ta kia rồi. Ê, Maou, về cái thỏa thuận... Khoan đã, cái mặt đó là sao thế?"
Một người mặc áo choàng đỏ xuất hiện.