Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 205: CHƯƠNG 205: GẶP GỠ NỮ CHÚA QUỶ

"Cậu định hỏi trực tiếp Nữ hoàng ư? Cậu đang nói cái quái gì vậy?!"

Ornoth, Hạng 4 của quân đoàn [Cruel], thực sự không hiểu Hiiro đang nói gì.

Hiiro muốn nói chuyện với Chúa Quỷ, nhưng Eveam hiện không có mặt tại Xaos. Cô đang ở thánh địa Oldine để tham dự buổi đàm phán hòa bình. Nói chuyện trực tiếp với cô lúc này là điều bất khả thi.

Có chuyện Hiiro cần nói với Chúa Quỷ Eveam. Cậu muốn xác nhận lại các chi tiết của bản thỏa thuận.

Và rồi, Hiiro mặc kệ những lời lẩm bẩm của Ornoth, tập trung ma lực vào ngón trỏ.

Dịch chuyển và Chúa Quỷ

*'Đi nhanh đến đó, xác nhận với cô ta rồi quay lại đây luôn.'*

Nhưng, Hiiro chợt nhận ra một điều.

*'À mà... sao mình không gọi thẳng họ về đây luôn cho nhanh, việc gì phải mất công bay tới đó nhỉ?'*

Nhưng vì đã lỡ viết hai từ ra rồi, để tránh bị phản phệ, cậu đành thở dài tiếc nuối.

"Này đồ đệ ngốc, ta ra ngoài một lúc. Khi nào mấy người kia về thì báo lại tình hình cho họ nhé."

"Rõ thưa sư phụ-desu-zo!"

Hiiro kích hoạt Văn Tự Ma Pháp ngay sau khi Nikki giơ tay lên trán chào cậu.

*Pishun!*

Tất cả những người khác trừ Nikki đều há hốc mồm khi nhìn Hiiro biến mất.

"Sư phụ đi mạnh khỏe ạ-desu-zo!"

.

.

.

Trở lại vài ngày trước.

Khi Okamura Hiiro đặt chân đến Xaos, Liliyn và hai người hầu của cô nàng cùng với Mikazuki đã tách nhóm với lý do có việc riêng cần giải quyết. Hiiro không còn cách nào khác là đành đi tìm quán trọ cùng Nikki.

Nhưng, Hiiro nhanh chóng bị lạc khi đi trên đường phố của Xaos. Đó là bởi vì kích cỡ của thành phố này. Victorias vốn đã là một vương quốc rộng lớn, nhưng Xaos dường như còn to hơn thế rất nhiều.

Nếu Victorias là một quốc gia với nhiều thành phố liên minh lại với nhau, thì Xaos lại là một thành phố khổng lồ lớn gấp vài lần Victorias. Hiiro nhận ra rằng không thể nào đi hết Xaos chỉ trong một ngày.

Trong thành phố, Hiiro và Nikki đã rất khó khăn để tìm được một chỗ nghỉ chân. Họ tiếp tục tìm kiếm cho đến khi đói meo. Không còn cách nào khác, Hiiro đành tạm dừng cuộc tìm kiếm và ghé vào một chỗ nào đó để ăn. May mắn thay, một quán cà phê đã ở ngay trước mặt họ.

*Cạch, leng keng.*

Tiếng chuông cửa vang lên khi Hiiro đẩy cửa bước vào. Nội thất bên trong quán trông khá đơn giản và vắng khách. Nhưng Hiiro lại thấy nó thật thoải mái và bước tới quầy.

"A, sư phụ, để con đi tìm chỗ nghỉ đã-desu-zo."

"Hả? Mi không đói à?"

"Không ạ-zo! Món thịt hun khói trong túi sư phụ lúc nãy ăn ngon lắm ạ-desu-zo!"

*Cốp!*

"Au au au, sao sư phụ đánh con!"

"Lần sau còn ăn vụng đồ của ta khi chưa được phép thì đừng có trách sao đầu lại có u."

"Ư ư ư... con xin lỗi-zo."

Nhìn Nikki thõng vai, ôm đầu lí nhí, Hiiro thở dài.

"Nếu vậy thì đi tìm chỗ nghỉ đi. Ta sẽ tha nếu mi tìm được, được chứ?"

"V-vâng-zo!"

Nikki lại trở nên vui vẻ, cô bé chạy đi với tốc độ tối đa. Còn Hiiro thì quay lại quán cà phê và đưa mắt tìm chỗ ngồi. Có một cô gái trẻ đang ngồi bên quầy, cạnh cô là một chiếc ghế trống. Hiiro bèn thản nhiên tiến đến và ngồi xuống đó.

"Quý khách gọi gì ạ?"

Chủ quán xuất hiện từ sau cánh cửa và hỏi Hiiro.

"Tôi đói rồi, mang món ngon nhất của quán ra đây."

Cô gái trẻ để ý và liếc nhìn Hiiro sau yêu cầu thẳng thắn có phần hơi thô lỗ của cậu. Nhưng Hiiro chẳng bận tâm đến cái nhìn đó. Dường như cậu không hề quan tâm đến sự tồn tại của cô gái đang ngồi cạnh mình.

Một lúc sau, một đĩa cơm rang và một phần thịt sốt lớn được chủ quán mang ra. Thông qua mùi thơm và màu sắc của món ăn, Hiiro cảm thấy rất ngon mắt và nhanh chóng xử lý xong đĩa cơm.

"Thêm đĩa nữa đi chủ quán!"

Và cứ thế, 3 đĩa cơm được dọn ra cho Hiiro.

"Fufufu."

Hiiro nghe thấy tiếng cười khúc khích từ cô gái ngồi cạnh. Cậu liếc nhìn cô.

"A... xin lỗi, tại anh ăn ngon miệng quá nên tôi..."

Lúc đầu Hiiro thấy hơi thắc mắc về thái độ của cô gái, nhưng rồi cậu quay đi và mặc kệ. Ông chủ quán thấy vậy thì hoảng hốt lên tiếng.

"Ơ... ơi! Cậu trai trẻ! Vị này là..."

"Không sao đâu."

"N-nhưng..."

"Ta đã nói là không sao. Cậu ấy là khách, còn ta là khách quen. Địa vị xã hội không cần phải nhắc đến ở đây."

"Vâng... nếu người đã nói vậy."

Khi Hiiro nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, cậu hiểu rằng cô gái trẻ ngồi cạnh mình có vẻ có địa vị xã hội khá cao. Thoạt nhìn, cô mang đúng dáng vẻ của một đại tiểu thư. Và Hiiro có phần nào khâm phục khi một cô tiểu thư lại lui tới một quán cà phê đơn giản và ít người như thế này.

Quan trọng hơn, cô còn là khách hàng thường xuyên. Và đến bây giờ Hiiro mới để ý đến ngoại hình của cô gái. Cô có một mái tóc dài vàng óng, khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp. Từ người cô gái tỏa ra một mùi hương dễ chịu như hoa nhài. Hiiro chắc chắn sẽ có rất nhiều nam giới bị thu hút bởi cô gái này.

Hiiro cũng khá bất ngờ khi một cô gái xinh đẹp như vậy lại một mình lui tới một quán cà phê đơn giản và vắng khách, mà lại còn là khách quen. Nhưng cậu nhanh chóng quay lại bữa ăn của mình, coi như chuyện không liên quan.

*Cạch! Leng keng!*

Ông chủ quán hướng sự chú ý đến những vị khách mới bước vào. Nhìn qua thì có vẻ là ba gã cực kỳ xấu trai.

"Ồ! Ở đây có gái ngon này!"

Một trong số chúng chú ý đến cô gái trẻ ngồi cạnh Hiiro.

"Ồ! Ngon đấy!"

"Chẹp, con hàng này ngon phết."

Chúng khịt khịt mũi và bước tới gần cô gái.

"Ơ... khoan đã thưa quý khách..."

"Câm mồm đi, lão chủ quán!"

"Hehe, nếu mi còn lớn tiếng thì đừng trách sao lại ăn chém."

"Gyahahaha!"

Chủ quán đành im miệng sau những lời đe dọa của chúng. Ông quay sang nhìn cô gái trẻ. Một trong ba tên đặt tay lên vai cô, ông chủ quán mặt tái mét khi nhìn thấy cảnh đó.

"Nè nè cô em xinh đẹp, muốn đi chơi với bọn anh không?"

"Ừa, nếu đi thì bọn anh sẽ nhẹ nhàng với cô em thôi."

"Hô, các ngươi cũng lắm mồm quá nhỉ?"

Cô gái nhẹ nhàng đáp lại chúng.

"Gyahahaha. Bọn anh lúc nào cũng thế đấy! Vậy thế nào, cô em muốn đi chơi với bọn anh không?"

"Xin lỗi, nhưng ta đang bận."

"Vậy thì mặc xác cái việc nhàm chán đấy đi."

"Đúng đúng! Có việc thú vị hơn để làm mà cô em. Bọn anh sẽ cho cô em thấy nhiều thứ hay ho hơn nhiều, thú vị đến mức cô em phải rên lên ấy."

"Gyahahaha! Bọn anh sẽ chơi với cô em đến mức ngày hôm sau cũng không đứng dậy nổi! Gyahahaha!"

Tiếng cười khả ố vang lên trong quán, ông chủ quán càng lúc càng tái mét.

"Ta từ chối. Mà có vẻ các ngươi không phải người ở đây nhỉ?"

"À, đúng thế, bọn anh mới đến đây hôm qua."

"Đúng như ta nghĩ. Lần đầu tiên ta gặp loại người mất dạy như các ngươi ở đây."

Ba gã nhướn mày trước câu nói của cô gái trẻ.

"Hả?! Này cô em, định bật lại bọn anh à?"

"Un... un... sướng có thể biến thành đau đớn đấy."

"Gyahahahah! Thế nên cô em nên ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi."

Đột nhiên, cánh tay đang đặt trên vai cô gái hạ xuống, bóp vào ngực cô.

"Các ngươi làm trò gì vậy?!"

Cô đứng phắt dậy và quay sang ném về phía chúng một ánh mắt sắc nhọn đầy bực tức. Có vẻ cô đang thực sự tức giận, nhưng Hiiro ở bên cạnh không thể chắc chắn vì mái tóc dài đã che gần hết khuôn mặt cô.

"Các ngươi là người Evila, ít ra cũng phải biết tự trọng của người Evila chứ."

Ba gã biến thái hơi lùi lại sau câu nói của cô gái, rồi phá lên cười.

"Gyahahahahaha!"

Chúng cười nhạo cô gái hết mức có thể.

"Cuộc đời này... có cái chó gì mà phải tự trọng hả cô em?"

"Un... un... miệng lưỡi cô em đanh đá phết nhỉ, ehehe."

"Gyahahahahahaha! Chết tiệt, cười nhiều đau cả bụng!"

Khi cô gái nhìn hành động của chúng, cô giận dữ nắm chặt tay lại. Ông chủ quán thì mặt đã trắng bệch ra vì sợ chứ không còn tái mét nữa. Nhưng...

"Câm mồm đi, ba thằng não phẳng."

Hiiro, người im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng không thể chịu nổi và lên tiếng. Lũ người khả ố này đã làm cậu ăn mất ngon.

"Ể, mày vừa nói bọn tao à?"

Rõ ràng là trong quán chỉ có Hiiro, ông chủ quán, cô gái trẻ và ba tên thộn. Giọng điệu mỉa mai và khinh rẻ đậm chất không lẫn đi đâu được của Hiiro.

"Trong cái quán này chỉ có ba thằng bọn mi là não phẳng thôi, đúng không? Hay nên gọi là ba thằng rác rưởi nhỉ?"

"M-mày vừa nói cái đéo gì cơ?"

"Xéo khỏi đây đi. Bọn mi làm ta ăn mất cả ngon. Ta không muốn một lũ rác rưởi ở bên cạnh mình."

Trước những câu nói mỉa mai, xách mé của Hiiro, ba tên rác rưởi trừng mắt nhìn cậu.

"Này ranh con, mày muốn chết hả?"

"Các ngươi làm gì vậy? Người này không liên quan gì đến chuyện này!"

Hai tên còn lại bước lại phía Hiiro, bao vây cậu từ cả ba phía. Cô gái trẻ cố gắng cản chúng lại nhưng bị gạt sang một bên. Hiiro nhìn cảnh đó, khẽ thở dài một cái đầy chán nản.

"Ku!"

"Này cô em, tí nữa chúng ta sẽ vui vẻ với nhau, nhưng trước tiên thì..."

Nhưng, Hiiro chẳng buồn nhìn ba tên đó, cậu quay sang ông chủ quán.

"Này chủ quán, nếu tôi quét sạch ba thằng rác rưởi này ra khỏi đây thì coi như bữa ăn vừa rồi miễn phí nhé."

"Ể... à... tôi không phiền đâu nhưng mà..."

"Tốt, thỏa thuận hoàn tất."

Rồi Hiiro đằng hắng, quay ra phía ba thằng rác rưởi đang chờ sau lưng.

"Ra ngoài đi, ta sẽ là đối thủ cho ba thằng rác rưởi các ngươi."

"Ranh con hỗn hào, có chết cũng đừng trách bọn ta ác nhé."

May mắn thay, con phố phía trước quán cà phê thuộc dạng vắng vẻ. Hiiro bước ra đối mặt với ba đống rác. Cô gái trẻ và ông chủ quán cũng vội vàng chạy ra cửa để theo dõi.

"Đừng nói là ba người các ngươi định đánh hội đồng anh ta nhé?"

Ba tên rác rưởi cười khẩy trước câu hỏi đầy lo lắng của cô gái.

"Nói ít thôi, nhào vô đi, lũ rác rưởi."

"Bọn tao sẽ giết mày, uryyyaaaaaaaaa!"

Cả ba tên tay lăm lăm dao găm cùng lao vào Hiiro.

"Cẩn thận!"

Cô gái hét lên khi thấy tên nào cũng cầm dao. Nhưng Hiiro chỉ thở dài. Cậu dồn ma lực vào hai đầu ngón trỏ và nhanh chóng viết ra các chữ Kanji.

"Câu hỏi đây: Các ngươi định nhảy dù kiểu gì khi không có dù?"

Bất ngờ, Hiiro biến mất cùng ba tên rác rưởi.

Cô gái trẻ há hốc mồm, quên cả chớp mắt vì kinh ngạc. Khi cảm nhận được một luồng ma lực mạnh đột ngột xuất hiện trên cao, cô ngẩng mặt lên.

Bốn người đang lơ lửng giữa trời.

"Eh? Ah? Oh? Na naaaaaaaaa!?"

"CÁI ĐÉO GÌ THẾ NÀY!?"

"Ú óaaaaaaaa, C-CAO QUÁ, TAO SẼ CHẾT NẾU RƠI TỪ ĐÂY XUỐNG!"

Hiiro không lạ khi thấy chúng hoảng loạn như thế. Chỉ vài giây trước, chúng còn đứng trên con phố vắng trước quán, và giờ thì chúng đang lơ lửng trên không ở một độ cao chóng mặt.

"Yo, thấy thế nào? Có vẻ đây là lần đầu tiên các ngươi được nhảy dù nhỉ?"

Với điệu cười nham hiểm, cậu nói với ba đống rác đang lơ lửng.

"M-mày vừa làm cái quái gì thế này?"

Hiiro không hiểu chúng định nói gì, nhưng chắc chắn một điều là chúng đang bắt đầu vãi ra quần.

"Ừm, cho dù các ngươi là ba đống rác rưởi, nhưng cơ thể vẫn là người Evila phải không? Đừng lo quá, rơi từ đây xuống, cùng lắm thì các ngươi chỉ gãy tầm chục cái xương sườn hoặc vài đốt sống cổ thôi... nếu các ngươi may mắn."

"N-nếu bọn tao may mắn?! Uwaaaaa!"

"Bye."

*Pishun.*

Hiiro lại biến mất.

"ỐI MẸ ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!"

Hiiro quay trở lại vị trí cũ trên mặt đất, cậu quay sang ông chủ quán.

"Tôi bảo chúng từ nay không bao giờ được quay lại đây nữa rồi. Nên theo thỏa thuận, bữa ăn vừa rồi miễn phí nhé."

"Eh... à... v-vâng."

Rồi Hiiro nghe thấy tiếng va chạm mạnh từ ngoài quán vọng vào, cậu đoán là ba tên rác rưởi đã chạm đất vô cùng đẹp mắt với một tốc độ rơi kinh hoàng.

Những Văn Tự Ma Pháp mà Hiiro đã sử dụng trước đó là "Dịch chuyển" và "Bốn người".

Hiiro thoải mái xoa bụng và bắt đầu bước ra khỏi quán.

*Pặp!*

Cô gái trẻ lúc trước nắm lấy tay Hiiro.

"Cô muốn gì?"

Hiiro nghĩ rằng cô gái định thể hiện lòng biết ơn vì hành động vừa rồi của cậu, nhưng cậu nhanh chóng bị bất ngờ bởi những lời nói tiếp theo của cô.

"E-em là Chúa Quỷ của đất nước này! V-vì thế... để em mời anh một ly nước nhé?"

*'Có gì đó sai sai thì phải,'* Hiiro thầm nghĩ khi nhìn cô gái tóc vàng trước mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!