Hiiro hiểu rằng cậu được mời đồ uống là vì cô gái này cảm thấy có lỗi trong vụ lộn xộn vừa rồi. Nhưng vì chính cậu cũng đã gây sự với ba tên kia, nên cậu thấy lời xin lỗi của cô là không cần thiết.
Tuy nhiên, vế sau trong câu nói của cô gái, ‘em là Quỷ Vương’, mới thực sự là vấn đề. Hiiro còn tưởng mình nghe nhầm.
Hay là ‘Vua Bãi Biển’? Dù vậy, cậu cũng chẳng hiểu ý nghĩa của từ đó là gì, có lẽ là một chức danh tương tự quản lý bãi biển chăng.
*‘Nah, chắc không phải đâu.’*
Cậu nhanh chóng gạt phắt ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Cậu bắt đầu nghĩ rằng không thể đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài. Kể cả khi cố tìm một từ nghe có vẻ tương tự, ý nghĩa của nó cũng chẳng thể nào liên quan đến từ mà cô gái đã nói.
Nói cách khác, cô gái này tự nhận mình là Quỷ Vương, đúng như những gì Hiiro đã nghe. Nếu cậu nhớ không lầm thì thành phố này là nơi ở của Quỷ Vương. Cậu cũng từng nghe Quỷ Vương là nữ giới, nhưng ai mà ngờ được một Quỷ Vương lại đi lang thang một mình trong quán cà phê như thế này.
Lấy ví dụ, nếu đang trong thời bình, Quỷ Vương vẫn có thể ra khỏi lâu đài. Nhưng vấn đề là vương quốc này đang ở trong một giai đoạn vô cùng căng thẳng. Chắc chắn cô đã rời khỏi lâu đài mà không được phép.
*‘Hoặc đơn giản là cô ta chỉ muốn làm Quỷ Vương thôi chăng?’* Hiiro nghi ngờ. Cậu cũng cân nhắc xem cô gái sẽ được lợi lộc gì khi tự nhận là Quỷ Vương, nhưng tuyệt nhiên không tìm ra được lý do nào. Cậu cũng phân vân liệu cô có phải là Quỷ Vương của vương quốc này hay của một nơi nào khác. Nhưng rốt cuộc, dù thế nào đi nữa, cậu cũng sẽ sớm tìm ra sự thật thôi.
Khi Hiiro nhớ lại thái độ vô cùng cung kính của ông chủ quán đối với cô gái này, khả năng cao là cô thực sự có địa vị xã hội. Đặc biệt là khi ba tên côn đồ tiếp cận cô, ông chủ quán đã sợ đến tái mặt. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ cho thấy cô gái này, hoặc là con ông cháu cha, hoặc là một nhân vật tầm cỡ trong xã hội Evila.
Sau khi bình tĩnh đánh giá, Hiiro có thể tạm kết luận đây là hàng thật. Nhìn vẻ mặt háo hức của cô gái, cậu thở dài, gãi má và nghĩ.
*‘Hừm, dù sao thì mình cũng đang đợi con bé học trò ngốc đó quay lại, nên chắc cũng không sao.’*
Nghĩ vậy, cậu chấp nhận lời đề nghị của cô gái.
Hai người quay trở lại quán cà phê, và cậu được mời một món đồ uống như đã hứa. Dù chỉ là một cốc kem soda nhưng nó vẫn rất ngon.
Khi Hiiro đang tận hưởng món đồ uống hấp dẫn này, cô gái trẻ lên tiếng.
“Ừm… như em đã nói lúc nãy, em là Quỷ Vương, người trị vì vương quốc này.”
Hiiro im lặng quan sát cô gái. Và, vì một lý do nào đó, cô đỏ mặt lên và nói.
“A… n-nếu không tin, anh có thể hỏi ông chủ quán!”
“Thôi khỏi, tôi biết thừa ông ta sẽ bị ép phải nói vậy rồi.”
“Ahem… hiểu rồi. Muuu…”
“Bỏ qua chuyện cô có phải là Quỷ Vương hay không đi, cô muốn gì? Cốc kem soda này không phải là lý do chính để cô giữ tôi lại, phải không?”
Cô gái nín thở khi nghe câu nói của Hiiro.
“Ư… ư… chỉ với từng đó mà anh đã nhận ra rồi sao?”
“Quá đơn giản để nhìn ra, vậy thôi.”
Trên trán cô gái trẻ gần như hiện rõ dòng chữ “em có chuyện muốn nói” khi cô nắm tay Hiiro lúc cậu định rời đi.
“Ư… em dễ đoán vậy sao?”
Vì một lý do nào đó, mặt cô gái trở nên hơi u ám.
“Ai biết, có thể do tôi quá nhạy bén thôi,” Hiiro trả lời một cách nửa vời.
“Vậy, cô muốn nói chuyện gì?”
“À… đ-đó là…”
Cô gái ngập ngừng, lưỡng lự chưa biết nói thế nào.
“Nếu cô không có gì để nói thì tôi về được chứ?”
Hiiro đứng dậy vì cậu bắt đầu thấy mất hứng và cảm thấy rắc rối sắp ập đến. Nhưng, tay cậu lại bị nắm lại một lần nữa.
“V-về ma thuật lúc nãy…”
“Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định trả lời câu hỏi đó.”
“À… vâng, nếu vậy thì thôi ạ.”
Trong mắt Hiiro, rõ ràng là cô gái này đang tỏ ra suy sụp khi nghe cậu nói vậy.
*‘Cô ta có thật là Quỷ Vương không vậy? Tất cả những gì mình thấy chỉ là một đứa con gái bình thường mà thôi.’*
Hiiro thử so sánh cô gái trước mặt mình với tất cả những cô gái cậu từng gặp, và cậu thấy họ chẳng khác gì nhau. Cậu không hề thấy được phong thái của một Quỷ Vương.
*‘Nếu nhớ không nhầm thì theo Aka-loli, có vẻ Quỷ Vương hiện tại bị ép phải nối ngôi sau khi Quỷ Vương đời trước qua đời.’*
Ngôi vua không thể để trống. Cậu cũng đã từng nghe rằng một người mang dòng máu hoàng gia sẽ được chọn vào vị trí đó tạm thời.
Và rồi, cô gái ngẩng mặt lên nhìn Hiiro và nói.
“Ng-nghĩ lại thì, em chưa tự giới thiệu. Tên em là Eveam, Eveam Gran Early Evening.”
“Tên gì dài vậy. Vậy thì tôi gọi cô là Quỷ Vương nhé.”
“Nếu được thì anh cứ gọi em bằng tên ạ.”
“Hay gọi là Quỷ Vương ‘tập sự’? Tôi nghĩ gọi là Quỷ Vương thôi là được rồi.”
“Ý anh là sao khi lại thêm từ ‘tập sự’ chứ? Ư… thôi Quỷ Vương cũng được ạ.”
Eveam buông thõng vai, thở dài từ bỏ việc thắc mắc.
“… V-vậy tên anh là?”
“Hử?”
“Anh có thể cho em biết tên anh được không?”
*‘Giờ thì sao đây?’* là những gì Hiiro nghĩ. Bây giờ cậu cũng không còn ngại tự giới thiệu mình như trước nữa. Nếu là trước kia, khi biết Eveam là Quỷ Vương, cậu chắc chắn sẽ không để lộ danh tính để tránh rắc rối. Nhưng bây giờ, cậu thừa sức đối phó với mọi kẻ địch, nên rắc rối đến mấy cũng không còn đáng ngại nữa.
“Hiiro. Hiiro Okamura.”
“Hiiro… cái tên nghe hay quá.”
Khi Eveam cười, một nụ cười cực kỳ rạng rỡ đủ khả năng đánh gục bất cứ ai nhìn thấy. Nụ cười ẩn chứa sự thánh thiện và sức lôi cuốn khủng khiếp, có thể khiến bất cứ ai cũng phải đổ gục. NHƯNG, trừ Hiiro ra, cậu vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như tiền của mình.
“À ừm… Anh Hiiro, giống mấy tên lúc nãy, anh không phải người ở đây phải không?”
“Đúng, tôi vừa mới đến đây hôm nay.”
“Vậy anh đến đây làm gì?”
“Tôi cũng định hỏi cô như vậy đấy.”
Mặc dù Hiiro không có lý do gì để kể cho Eveam, cậu nghĩ mình có thể trả lời thành thật.
“Ừm, mục đích đến đây của tôi hơi khác thường một chút.”
“Ý anh là sao?”
“Đại thư viện Fortuna đặt tại vương quốc này phải không?”
“Vâng.”
“Tôi đến đây vì muốn lấy được giấy phép để xuống tầng hầm thứ 5 của thư viện đó.”
Thành thực mà nói, Hiiro đang chờ Liliyn lấy được tấm giấy phép đó.
“Nếu là tầng hầm 5, thì anh phải có được giấy phép của hoàng gia mới được xuống đó. Cho em hỏi tại sao anh lại muốn xuống đó?”
“Hả? Không phải rõ ràng là để đọc sách sao? Còn lý do nào khác ngoài đọc sách khi vào thư viện à?”
“Eeh? Anh không bán chúng sao?”
Eveam nhìn Hiiro với ánh mắt bất ngờ như muốn nói “Thật á!?”.
“Hảảả? Sao cô lại nghĩ như vậy được nhỉ? Tại sao tôi phải bán chúng, chỉ để lấy một chút vàng thôi sao?”
“Về lý thuyết thì đúng ạ.”
“Nghe cho kỹ đây, thứ duy nhất tôi muốn là đọc sách. Nó đơn giản là sự tò mò về tri thức mới. Tôi không có hứng thú với những thứ như tiền bạc.”
“…”
Eveam ngơ ngác mất một lúc. Cô không ngờ Hiiro lại trả lời như vậy.
“À… à em xin lỗi. Trước đây có rất nhiều người xin giấy phép vào tầng hầm 5 của đại thư viện, nhưng gần như tất cả họ đều có chung mục đích là kiếm lợi từ những cuốn sách dưới đó.”
“Đừng đánh đồng tôi với mấy tên vô lại đó! Không vui đâu.”
Hiiro vừa khó chịu nói, vừa đưa cốc kem soda lên làm một hớp. Nhìn thái độ đó của Hiiro, Eveam nhẹ nhàng mỉm cười.
“Em hiểu rồi. Ý em là, em rất xin lỗi về việc đó. Em không nghĩ là có người lại chỉ muốn đọc sách thôi.”
“Chẳng lẽ quanh đây không có những người khao khát tri thức mới sao?”
“À… Vâng, cũng có những người như anh ở đây. Nhưng, những người thực sự đọc sách, cảm thụ chúng một cách tập trung nhất… đáng tiếc là chỉ có rất ít người như thế tồn tại.”
Hiện tại, nguy cơ chiến tranh đang xảy ra giữa Evila và Gabranth, nơi này có thể biến thành chiến trường bất cứ lúc nào. Vì vậy, người dân và binh lính ở Evila sẽ tăng cường luyện tập, vũ trang, dự trữ nhu yếu phẩm sẵn sàng cho trường hợp khẩn cấp. Chắc chắn chẳng có ai rảnh rỗi để thư thái đọc sách trong tình hình này cả.
“Nhưng phải công nhận đọc sách vui thật anh nhỉ?”
“Hô… vậy là cô cũng thích đọc sách à?”
“À thì… khi đọc sách, em có thể trở thành một người khác, không còn là Chúa Quỷ nữa. Nên khi đọc sách, em có cảm giác mình được tự do sải cánh.”
“Cô nói như thể mình đang bị mất tự do vậy.”
Eveam nhăn mặt lại khi nghe Hiiro nói vậy.
“Nếu cô nói với tôi rằng việc trốn đến đây không phải là tự do, thì cái gì trên đời này mới là tự do đối với cô?”
“Đ-đó là do em không thường xuyên dành thời gian đến đây! Em thường phải lãnh đạo mọi người với cương vị Chúa Quỷ.”
“Và cô vẫn là khách hàng thường xuyên ở đây đấy thôi.”
“U… ưu…”
Lúc đó, ông chủ quán chứng kiến cuộc nói chuyện của hai người, mỉm cười khúc khích trước sự yếu thế của Eveam.
“Mouuu…! Có gì đáng cười đâu!”
“Thứ lỗi cho tiện dân, nhưng đã lâu lắm rồi tiện dân mới thấy lại con người này của Nữ hoàng.”
Khi ông chủ quán vui vẻ trả lời, má Eveam đỏ ửng lên, và cô lườm Hiiro.
“Chả hiểu sao nói chuyện với anh, em toàn không còn là chính mình nữa.”
“Đừng đổ lỗi cho tôi.”
“Mu…”
“Có thể cô đúng là Chúa Quỷ thực sự, nhưng không sai khi nói rằng cô được tự do, phải không?”
“… Eh?”
“Mặc dù tôi không hiểu làm Chúa Quỷ là như thế nào, nhưng việc cô hành xử khác với một Quỷ Vương bình thường, hẳn là do cô chán phải làm Chúa Quỷ rồi, phải không?”
“…”
“Nói cách khác, nếu cô muốn sống một cuộc sống khác, cô chỉ việc vứt bỏ cái hình ảnh Chúa Quỷ của cô đi, đúng chứ?”
“E-Em không thể làm thế! Mọi người sẽ mất đi người lãnh đạo!” Eveam mạnh tay đập bàn khi nghe Hiiro gợi ý một lựa chọn như vậy.
“Nếu là vấn đề đó, cô có đồng ý rằng cần phải có năng lực mới đảm đương được vị trí đó không? Nếu cô đúng là Chúa Quỷ thật, thì kể cả khi cô là một người trị vì thích làm theo ý mình, người dân vẫn sẽ theo cô miễn là cô có sức hút thực sự.”
“…”
“‘Vì nhân dân, vì tổ quốc’, lý tưởng tốt lắm. Nhưng nếu một nhà lãnh đạo không thể làm theo ý mình, chắc chắn người đó sau này sẽ thất bại. Tôi thấy tiếc cho những người như thế. Kể cả nếu không có ai theo tôi, tôi vẫn bằng lòng với việc được làm mọi thứ mình thích.”
Eveam khẽ cúi đầu nghe Hiiro nói.
“Người dân sẽ theo người trị vì bất kể người đó làm gì sao?”
“Nói như thế cũng được, tôi nghĩ đó là điều chắc chắn nếu cô có năng lực thực sự để làm người trị vì. Ừm… nhưng ít nhất thì với tôi, cô trông không giống một Chúa Quỷ hay người trị vì tí nào.”
“Eh?”
“Theo những gì tôi thấy ở đây bây giờ, chỉ là một cô thiếu nữ bình thường.”
Câu nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tim Eveam như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đó là một mũi tên sắc nhọn đâm xuyên qua tim cô. Không, còn hơn thế nữa. Cô cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khiến toàn thân bủn rủn.
*‘Một… cô thiếu nữ bình thường…’*
Eveam không nhận ra rằng, mặt mình đã đỏ lừ lên đến tận mang tai. Thấy thế, ông chủ quán lại bịt miệng cười khúc khích một lần nữa.
“E-Em là Chúa Quỷ! G-gọi em là một cô thiếu nữ… bình thường… X-xấu hổ lắm!”
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay