Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 233: CHƯƠNG 233: GIẤY PHÉP VÀO ĐẠI THƯ VIỆN FORTUNA!

Cùng lúc đó, Chúa Quỷ Eveam cũng đang ngước nhìn bầu trời sao y hệt Aquinas.

Những gì xảy ra hôm nay chắc chắn sẽ khắc một dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử thế giới này.

Đó là sự phản bội của Humas trong hội nghị hòa bình, theo sau là âm mưu xâm chiếm Thủ đô Ma Tộc Xaos của Humas và Gabranth, và không thể không kể đến những kẻ phản bội trong chính nội bộ Evila.

Hai tiếng "chiến tranh" hàm chứa cả nỗi đau và sự chết chóc, chẳng mang lại lợi ích gì. Thế nhưng, người ta vẫn tin rằng nếu ngăn chặn được hiểm họa từ quốc gia khác, đất nước mình sẽ được yên ổn, thậm chí có được hòa bình.

Nhưng, liệu đây có phải là câu trả lời đúng đắn? Chiến đấu chống lại ai đó, làm tổn thương họ, giết họ, và gieo rắc hận thù giữa hai bên… liệu hòa bình có thể trở lại nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế?

Tại sao con người lại không thể chung sống hòa bình với nhau được nữa? Rất lâu về trước, con người trong thế giới này luôn mỉm cười với nhau. Dĩ nhiên, đôi lúc cũng xảy ra cãi vã. Nhưng những trận cãi vã đó không bao giờ nghiêm trọng đến mức phải tước đoạt mạng sống của người khác.

Ít nhất thì, điều đó đã thực sự tồn tại ở một nơi nào đó trong quá khứ.

Nhưng tại sao thế giới lại trở nên thế này?

Eveam ngước lên bầu trời đầy sao lấp lánh.

"Dù sống dưới cùng một bầu trời… Tại sao chúng ta cứ phải thù ghét lẫn nhau chứ?"

Trời đã vào đông, mỗi hơi thở của cô lại phả ra một làn khói trắng mờ ảo.

Cô nhớ lại lời của Vua xứ Victorias, Rudolf, tại hội nghị.

*Có vẻ nếu bất cứ ai trong gia đình mình bị sát hại, cô vẫn nghĩ trả thù là điều vô nghĩa? Cô cho rằng mọi thứ có thể giải quyết bằng lời nói và cô vẫn có thể tươi cười khi nói chuyện với tên sát nhân à?*

Dù bất cứ ai hỏi câu đó, cô cũng sẽ không bao giờ từ bỏ ý định tạo nên một thế giới hòa bình. Tuy vậy, sự thật là cô đã bị phản bội, và rất nhiều đồng bào của cô đã bị thương tổn, thậm chí có người đã chết.

Khi nhớ lại, có gì đó trong cô như vỡ tan thành từng mảnh. Greyald đã chết, và theo báo cáo từ Aquinas, tung tích của Teckil vẫn chưa thể xác định.

Tất cả là do chiến tranh. Nếu họ không dùng đến bạo lực, mọi thứ đã có thể đạt được kết quả tốt đẹp tại hội nghị, và mọi người đã có thể chung sống hạnh phúc với nhau.

Cô từng nghe rằng cái chết còn tồi tệ hơn cả nỗi đau. Nó đau đớn, khắc nghiệt, tang thương và đáng ghê tởm. Cô muốn truyền đạt những cảm xúc này đến tất cả mọi người bằng mọi giá.

Eveam nắm chặt tay vịn lan can.

"Mày không thể chịu thua được, Eveam… nếu cứ hành động theo cảm tính thế này thì mày sẽ chẳng làm được gì nên hồn cả!"

Cô cố tự trấn an bằng cách quyết liệt nói lên cảm xúc của chính mình. Lúc này, lòng quyết tâm của cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*Kiria…*

Vào những lúc thế này, nếu có Kiria ở bên, những lời khích lệ của cô ấy sẽ khiến tim cô dịu lại. Nhưng, cô ấy đã không còn ở bên cô nữa rồi.

Trái tim Eveam như tan nát khi bị người mình tin tưởng nhất phản bội. Và thêm vào đó, khi nhận ra hiện thực rằng cô chỉ còn một mình trong bóng tối và Kiria không còn ở đây, cô không thể kìm nén cảm xúc của mình được nữa.

Dòng nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn rơi trên má cô.

*Tại sao… Sao cô lại làm như thế… Kiria…*

Kiria đã luôn ở bên hỗ trợ cô. Cô ấy từng là cánh tay phải đắc lực của Eveam cho đến khi lạc lối. Họ đã luôn ở bên nhau từ thuở nhỏ, dành trọn thời gian bên nhau.

Như một người bạn thân, một người chị, và một người mẹ, cô ấy đã từng là tia nắng ấm áp đối với cô.

"Kiria… Kiria…"

Cứ thế, cô lặng lẽ khóc một mình.

-

Sáng hôm sau, Eveam triệu tập Hiiro và những người đồng hành đến Phòng Thiết triều.

Hiiro nhận thấy có gì đó khác lạ ở Eveam. So với hôm qua, mắt cô có vẻ hơi sưng. Dù đã cố che đi bằng cách trang điểm nhưng cũng không hiệu quả là mấy.

Chắc chắn đêm qua cô đã khóc, và nguyên nhân thì không khó đoán. Cô vừa phải nếm trải sự phản bội. Cậu còn nghe rằng người cô tin tưởng nhất đã phản bội cô.

Dù là Chúa Quỷ, cô vẫn chưa thực sự chín chắn. Với độ tuổi và ngoại hình như vậy, tâm trí cô dường như chẳng khác gì một đứa trẻ ngây thơ.

Nghĩ lại thì, lần đầu họ nói chuyện với nhau, ấn tượng của cậu về cô là sự ngây thơ và mong manh.

Cô chẳng hề có đủ tố chất để trở thành lãnh đạo của cả một chủng tộc. Dù vậy, cô vẫn kiên trì, bất chấp con đường mình đã chọn rất khó khăn và luôn gây áp lực cho cô. Gánh nặng ấy dường như quá sức đối với một cô gái như cô.

Thêm vào đó, chẳng ai có thể ngủ ngon khi bị người thân cận nhất của mình phản bội. Hiiro hiểu điều đó và cũng cảm thấy tức giận trong lòng.

Các thành viên của Cruel có vẻ cũng nhận ra chuyện đó, nhưng họ không muốn nhắc đến trước mặt cô.

"Các bạn của tôi, mọi người đều ngủ ngon cả chứ?" Eveam hỏi.

Dù muốn biết chuyện gì đã xảy ra, Hiiro chỉ im lặng nhìn cô. Và rồi, cô lấy thứ gì đó như một tấm thẻ ra từ ngực áo.

"Hiiro, như em đã hứa, nó đây."

Nó trông như một chiếc thẻ, viền được trang trí bằng vàng với biểu tượng đôi cánh đen đính trên đó.

Eveam lại gần và trao chiếc thẻ cho Hiiro.

*Vậy ra đây là giấy phép xuống tầng thấp nhất của Đại thư viện Fortuna, Tầng hầm 5 à.*

Hiiro cầm tấm thẻ, đưa mắt dò xét. Dòng chữ xác nhận giấy phép vào Tầng hầm 5 được in chìm ở mặt sau. Với thứ này, từ giờ cậu có thể tha hồ vùng vẫy trong cái thư viện khổng lồ đó rồi.

Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên khuôn mặt cậu. Cậu nghĩ mình sẽ không lo bị chán trong một khoảng thời gian dài.

"Đừng làm mất nó. Xin hãy chú ý vì nếu muốn làm lại cái khác thì sẽ rất tốn thời gian," Eveam dặn dò.

Hiiro gật đầu đáp lại.

"S-Sư phụ! Cho con xem với!" Nikki reo lên.

"A, Mikazuki cũng muốn xem!" Mikazuki nói thêm.

Hai đứa trẻ cố nhảy lên để giành lấy tấm thẻ trong tay Hiiro.

"Ta không phải người hay để ý tiểu tiết, nhưng nếu hai đứa làm ta bực mình thì biết hậu quả rồi đấy nhé?" Hiiro lườm.

Cả hai đứng khựng lại khi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng ánh mắt thèm muốn được thấy tấm thẻ vẫn hiện rõ mồn một trên mặt chúng.

Sau khi cảnh cáo hai đứa, Hiiro miễn cưỡng đưa tấm thẻ cho chúng. Ngay lập tức, Nikki và Mikazuki nở nụ cười thích thú.

"Nhưng mà anh Hiiro, chúng ta vẫn đang trong chiến tranh. Vậy nên thư viện phải đóng cửa. Em mong anh sẽ thông cảm," Eveam nói.

"…Đành chịu thôi," Hiiro đáp.

Nếu cậu không nhầm thì ngoài kia vẫn còn nhiều kẻ thù đang ẩn nấp quanh lãnh thổ Evila. Đúng là không nên bất cẩn mở cửa thư viện trong tình trạng như vậy.

Nhưng, dù thế nào đi nữa, Hiiro cũng muốn vào đó càng sớm càng tốt. Cái tình thế tiến thoái lưỡng nan, không thể đặt chân vào thư viện này khiến cậu phát bực.

"Này, bao giờ thư viện mới mở cửa?" Hiiro hỏi.

Đó tất nhiên là câu cậu muốn hỏi nhất.

"Để em xem… Có lẽ, ít nhất là sau khi chiến tranh kết thúc," Eveam đáp.

Điều cô ấy nói là đúng, và cậu đồng ý. Đất nước này đang trong tình trạng không thể biết rõ khi nào giao tranh sẽ lại xảy ra, vậy nên không thể lơ là được. Cho dù cậu là một kẻ ngoài cuộc, hay đúng hơn, chính vì cậu là kẻ ngoài cuộc nên họ không thể chấp thuận hành động ích kỷ của cậu được.

"Tôi hiểu. Nhưng tôi muốn đọc sách càng sớm càng tốt. Vậy chắc tôi cần phải chấm dứt chiến tranh sớm thôi," Hiiro nói.

Nghe vậy, Eveam không nói nên lời. Liliyn cũng phải kinh ngạc thốt lên, "Haa?"

"H-Hiiro, bọn em cũng muốn chấm dứt chiến tranh, và giờ bọn em đang tìm cách thực hiện điều đó. Em nghĩ rằng tình trạng này sẽ còn tiếp diễn trong một khoảng thời gian nữa," Eveam giải thích.

"Tôi biết. Về phía địch, sĩ khí của chúng đã giảm sút. Vậy nên tạm thời rút lui và đợi quân tiếp viện là lẽ thường tình," Hiiro phân tích.

Eveam gật đầu tán thành với quan điểm của Hiiro.

"Đúng ra thì, nếu bắt được Nhị hoàng tử Lenion, chúng ta có thể sử dụng hắn để đàm phán chấm dứt chiến tranh," cô nói.

Nhưng kế hoạch đó đã không thể thực hiện được vì Lenion đã trốn thoát.

*Hm, về phía Thú Vương, câu hỏi đặt ra là liệu ông ta có để thế trận bị chi phối bởi mạng sống của con trai mình hay không.*

Dựa trên lần chạm trán trước, Hiiro cho rằng Thú Vương Leowald không phải loại người sẽ vì mạng sống của ai đó mà bỏ lỡ thời cơ.

Như Hiiro đoán, đây là cơ hội tốt cho chúng. Tình huống hiện tại rất có lợi với kẻ thù, đặc biệt là khi chúng đã qua được cây cầu. Với khả năng của Thú Tộc, việc nghiền nát Evila không phải là chuyện khó.

Đương nhiên, người Gabranth sẽ phòng thủ cây cầu rất chắc chắn để chống lại các cuộc vây hãm của Evila, kể cả khi cây cầu vô cùng vững chãi, khó có thể bị phá hủy. Không chỉ thế, từ vị trí của cây cầu, quân Gabranth có thể dễ dàng được điều động đến xung quanh Xaos.

"Giờ hãy thử làm theo cách này. Trước tiên chúng ta cần phải cắt đứt tuyến đường đó," Hiiro đề nghị.

Eveam nhíu mày ngạc nhiên.

"Đường? Đường nào cơ?"

"Hả? Cô không nhận ra à? Con đường huyết mạch của kẻ địch, chính là cây cầu đó."

Mọi người chăm chú lắng nghe Hiiro.

"Cô có thấy cây cầu là đường lui duy nhất của chúng không?" Hiiro hỏi.

"V-vâng."

"Nếu chặn được đường đó thì quân tiếp viện sẽ không thể hội quân với chúng được, lũ Thú Tộc trong Lục địa Quỷ sẽ bị cô lập. Như con chuột bị dồn vào góc, từng chút một."

"Đ-Đúng là như thế," Eveam đưa một ngón tay lên cằm, đăm chiêu suy nghĩ rồi nói.

"Nhưng Hiiro, em đồng ý rằng như vậy sẽ đem lại kết quả tốt, nhưng làm cách nào để phá hủy cây cầu? Kẻ thù chắc chắn sẽ cho lực lượng chủ chốt đóng quân ở đó để bảo vệ. Không dễ gì có thể phá hủy nó được đâu."

"Tôi nghe nói chính tay cô đã phá hủy một cây cầu trước đó mà?" Hiiro hỏi.

Như đã nói, cô cùng Aquinas đã phá cây cầu nối giữa lục địa Evila và Gabranth. Vậy nên cậu nghĩ rằng cô có thể làm được điều tương tự, nhưng người đối diện cậu lúc này lại đang ở trong trạng thái bối rối.

"…Không được đâu."

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!