Virtus's Reader
Konjiki no Wordmaster

Chương 234: CHƯƠNG 234: CUỘC GẶP GỠ GIỮA TECKIL VÀ HAI ANH HÙNG.

Hiiro: "Tại sao?"

Eveam: "Hồi đó, phá hủy cây cầu là mục tiêu trước mắt của bọn em, hơn nữa em cũng có thời gian chuẩn bị và kẻ địch không hề ngờ rằng bọn em sẽ phá cầu."

Trước kia, để phá hủy cây cầu nối giữa Gabranth và Evila, Eveam đã phải dùng một lượng máu khổng lồ của bản thân để thi triển một ma pháp tối thượng. Nhưng rõ ràng là phải tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị trước khi sử dụng.

Ma pháp lúc đó chỉ có thể dùng khi Eveam và Aquinas phối hợp hoàn hảo trong việc điều chỉnh ma lực của từng người. Phải nói là hai người họ đã luyện tập rất nhiều.

Bây giờ thì khả năng phối hợp của hai người đã tốt hơn nhiều lần so với trước. Nhưng kể cả vậy thì vẫn tốn rất nhiều thời gian để thi triển, và đương nhiên kẻ địch lần này sẽ không đời nào đứng yên quan sát họ triển khai ma pháp như trước nữa.

Ngay khi Eveam xuất hiện, chắc chắn cô sẽ bị tấn công ngay lập tức. Không chỉ thế, đó sẽ là những đòn tấn công tổng lực dồn dập. Không gì có thể đảm bảo họ có thể thi triển một ma pháp mạnh trong điều kiện như vậy mà không bị gián đoạn.

Hiiro: "Đúng rồi, mấy tên Gabranth cũng không ngu đến mức lặp lại sai lầm lần nữa."

Eveam: "Vâng. Thêm nữa là ma pháp lúc đó cần em chuẩn bị sẵn một công thức từ trước."

Hiiro: "Hửm, ý cô là sao?"

Eveam: "Ý em là, vài ngày trước khi sử dụng ma pháp đó, em phải chuẩn bị sẵn một công thức đặc biệt và áp lên người thông qua một dấu hiệu ma thuật."

Thực sự thì lần trước, Eveam đã tạo ra một công thức ma thuật, hay nói dễ hiểu là cô đã vẽ một vòng tròn ma thuật lên bụng mình. Quan trọng hơn, một khi vòng tròn ma thuật được vẽ ra, người đó sẽ không thể sử dụng bất kỳ ma pháp nào khác trước khi thi triển ma pháp tối thượng đó. Và cần một lượng ma lực rất lớn để vẽ ra vòng tròn đó.

Chuẩn bị trước chính xác như những gì Eveam miêu tả. Ngoài ra, vòng tròn ma thuật đó cần ít nhất ba ngày để vẽ xong.

Eveam: "Chính vì thế, một khi em sử dụng nó, em sẽ trở nên vô dụng trong một khoảng thời gian. Và lúc đó em sẽ trở thành vật cản. Trong thời điểm cấp bách hiện tại, em không thể làm như thế được."

Hiiro: "..."

Eveam: "Thêm nữa, khoảng cách từ Xaos đến cây cầu rất xa. Ngay bây giờ thì em không thể rời lâu đài đi đâu quá lâu được. Phải có người lãnh đạo ở đây ngoài binh đoàn Cruel."

Eveam vừa nói, vừa liếc nhìn sang Aquinas và những thành viên Cruel khác.

Hiiro: "Tôi hiểu rồi, trong tình thế hiện tại, cô không đủ điều kiện để sử dụng ma pháp đó. Ngoài ra là nếu chúng ta tiến về phía cây cầu, chắc chắn sẽ có một trận chiến lớn xảy ra, và đương nhiên sẽ có thương vong, phải không?"

Eveam: "Chính xác. Không thể phủ nhận chúng ta sẽ có rất nhiều lợi thế nếu phá hủy được cây cầu. Cá nhân em không muốn phá hủy nó, nhưng đã đến nước này thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác."

Eveam nói với giọng buồn rầu.

Eveam: "Nhưng, trong hoàn cảnh hiện tại, rõ ràng là rất khó để huy động một lực lượng cần thiết để phá hủy cây cầu. Kẻ địch chắc chắn đã gia cố lực lượng đóng chốt ở đó để bảo vệ cây cầu. Nếu chúng ta tấn công lúc này, chắc chắn nó sẽ biến thành một trận đại chiến."

Với Gabranth, cây cầu là con đường huyết mạch. Đương nhiên, họ sẽ cố thủ cây cầu bằng bất cứ giá nào.

Nói công bằng thì, mai phục kẻ địch tấn công không phải là một việc quá khó. Bởi vậy, một khi Gabranth có vị trí tựa lưng vào để phòng thủ, miễn là lực lượng không quá chênh lệch, thì họ có thể giữ vững hàng phòng ngự của mình.

Lần này, mục tiêu của Evila là phá hủy cây cầu, và phe Gabranth dồn lực phòng thủ nó, nên lẽ dĩ nhiên Evila phải chuẩn bị một lực lượng quân sự rất mạnh. Và cũng chưa chắc phe Evila có thể kết thúc nhanh trận chiến, đi kèm với đó là lượng thương vong đáng kể.

Eveam: "Đó là lý do tại sao, ngay cả khi em đồng ý với cách của anh Hiiro là phá hủy cây cầu, nhưng sẽ rất khó để thực hiện một kế hoạch như thế."

Eveam lắc đầu, thở dài nói.

Hiiro: "Nếu vậy thì một người đi là xong, phải không?"

Eveam: "Ể?"

Hiiro nói ra ý tưởng điên rồ với một bộ mặt thản nhiên như không, đến nỗi Eveam há hốc miệng kinh ngạc.

Hiiro: "Ê, cô có nghe tôi nói gì không thế?"

Eveam ngay đơ mất một lúc, khiến Hiiro bắt đầu nhăn nhó khó chịu, và Eveam chỉ chịu quay trở lại bình thường khi nghe câu gọi của cậu.

Eveam: "Eh, k-không phải chứ, anh Hiiro? M-một mình? Anh nói là một mình? Nghĩa là sao?"

Từ "một mình" khiến Eveam khó hiểu, đến nỗi cô nhắc lại từ đó hai lần trong cùng một câu nói.

Hiiro: "Yep, cô không muốn mất lực lượng để đấu với Gabranth, và cũng không muốn dàn mỏng hàng phòng thủ của mình, chẳng phải để một người đi là tốt nhất sao?"

Eveam: "À, không, ưmm, phải rồi, đúng như anh nói, nếu chúng ta chỉ cử đi một người thì sẽ không rắc rối lắm. Nhưng như em nói lúc trước, em không thể điều động Cruel đi lúc này được."

Hiiro: "Chính vì nghe cô nói thế nên tôi cũng tính rồi. Và tôi cũng đâu có nói là điều động mấy tay đó đi, phải không nào?"

Eveam: "Eh? Ch-chả nhẽ ý anh là?"

Eveam chớp mắt liên hồi nhìn Hiiro.

Hiiro: "Nếu mình tôi đi, thì sẽ chả có vấn đề gì cả, phải không?"

Im lặng bao trùm căn phòng thiết triều, chỉ có mỗi tiếng thở dài của Liliyn.

____

Có gì đó lành lạnh rơi vào má, cậu ta từ từ mở mắt ra và nhớ lại tình trạng tồi tệ của mình. Lờ mờ tỉnh lại, Taishi với vẻ mặt thất thần nhìn quanh như tìm kiếm một thứ gì đó.

Taishi: "Chika—!"

Chika đang ngủ thiếp đi cạnh cậu. Taishi vội vã gọi tên cô và thở phào nhẹ nhõm khi sờ vào má Chika vẫn thấy ấm.

Taishi: "Tạ ơn trời phật... Chika."

Mặc dù Chika vẫn bất tỉnh, nhưng Taishi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn vì tính mạng của cô không còn bị đe dọa nữa. Và Taishi một lần nữa nhìn xung quanh.

Nơi này có vẻ là một hang động đá vôi. Từ trần hang và mặt đất, vô số nhũ đá nhọn hoắt vươn ra, từng giọt nước tí tách nhỏ xuống.

Vậy là Taishi tỉnh dậy do những giọt nước từ trên trần hang rơi vào má cậu. Những giọt nước rơi cùng sự ẩm ướt trong hang khiến không khí càng trở nên lạnh lẽo hơn.

Không khí trong hang rất lạnh, đến mức dù có quấn chăn quanh mình thì bất cứ ai cũng vẫn cảm thấy rét run.

Trong tình cảnh này, sự an toàn của Chika như một sự cứu rỗi đối với Taishi. Nếu không biết Chika đang ở đâu lúc này, chắc cậu đã phát điên từ lâu.

???: "Dậy rồi hả-su?"

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ trong bóng tối. Giật mình vì giọng nói bất ngờ kia, Taishi run rẩy, từ từ quay lại nhìn vào bóng tối.

Cộp, cộp, cộp. Tiếng giày của một người đang bước ra từ trong bóng tối.

???: "Thật bất ngờ khi chúng ta hội ngộ trong tình cảnh này, phải không các Anh Hùng?"

Taishi mở to mắt kinh ngạc. Trước mắt cậu là một người cậu quen mặt.

Taishi: "Anh là người họa sĩ lúc đó?"

Taishi nhận ra người đó, và chắc chắn cậu đã từng gặp người này ở Victorias trước đây, trong buổi tiệc mừng sinh nhật Vua Rudolph và công chúa Lilith.

Theo lời giải thích trước kia của Lilith thì đây là một họa sĩ nổi tiếng toàn vương quốc Victorias, Taishi đã từng nói chuyện với anh ta. Theo cảm nghĩ của Taishi thì người họa sĩ này không phải là người bình thường, nhưng từ anh ta toát ra vẻ một người tử tế, và Taishi có chút ấn tượng tốt về anh ta.

Taishi: "A-anh là... Nazaar, phải không?"

Taishi không thể hiểu nổi sao Nazaar lại ở đây, hay tại sao tay anh ta lại bị còng lại.

Nazaar: "Ồ, vậy là cậu vẫn nhớ tôi-su."

Mắt Nazaar khẽ nheo lại vui vẻ, và đầu anh ta vẫn rối bù như lần Taishi gặp trước đây.

Taishi: "T-tại sao anh...?"

Rõ ràng Taishi không hiểu tại sao anh ta lại có mặt ở đây. Hơn nữa, Taishi bị còng tay và nhốt vào đây, và Nazaar cũng trong tình cảnh tương tự.

Nhưng, Taishi không hề cảm thấy người này tỏ vẻ sợ hãi gì trong tình cảnh như thế này. Không suy nghĩ, cậu đứng dậy, bước ra phía trước Chika như để bảo vệ cô. Thấy Taishi như vậy, với vẻ mặt từ tốn nhưng hơi bối rối của mình, Nazaar lên tiếng.

Nazaar: "Không sao, không sao-su. Tôi không có ý định làm gì hai người đâu-su."

Taishi: "Tôi không tin anh."

Nazaar: "Cũng dễ hiểu nhỉ? Nếu thế thì để chứng tỏ, tốt nhất tôi sẽ ở yên đây. Nên mong cậu cũng bình tĩnh lại chút nhé-su."

Nazaar ngồi ngay tại chỗ. Taishi, dù chưa thể tin tưởng hoàn toàn, cũng ngồi xuống, mắt không rời Nazaar.

Nazaar: "Trước tiên, có lẽ tôi cũng nên giới thiệu bản thân trước-su."

Taishi: "Tự giới thiệu, không phải anh là Nazaar sao?"

Nazaar: "Ừm, đấy chỉ là tên gọi khác của tôi thôi-su."

Taishi: "Hả? Tên gọi khác? Eh, tại sao?"

Taishi không thể hiểu lý do tại sao một họa sĩ nổi tiếng lại nhận tên mình chỉ là một tên gọi khác.

Taishi: "À, tôi hiểu rồi, nghệ danh hay kiểu như thế phải không?"

Taishi đoán rằng đó là một kiểu giống như bút danh của một mangaka hay biệt danh trên mạng của một người.

Nazaar: "Ừm, chắc vậy, nếu là một nghệ sĩ nói vậy thì đúng là nghệ danh. Nhưng, vì tình cảnh hiện tại, tôi xin phép được tự giới thiệu mình một lần nữa, với tên thật-su."

Taishi: "Ồ-ồ..."

Teckil: "Tôi được biết đến với cái tên Teckil Shizaa-su. Rank 3 quân đoàn Cruel dưới quyền Chúa Quỷ-su."

Taishi: "Cái gì—!?"

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!