Haizz, xin người nương tay, sư phụ. (Arnold)
Lỗi của ta, lỗi của ta. Bù lại, làm đồ ăn vặt cho ta nhé, được không? (Rarashik)
Vâng, vâng. (Arnold)
Arnold bất lực xoa thái dương rồi đồng ý, vì từ chối cô ta là một việc cực kỳ nguy hiểm. Có lần, một chuyện đã xảy ra khiến anh phải hứa làm đồ ăn vặt cho cô, nhưng rồi lại quên béng mất. Lúc đó, mắt cô tối sầm lại và cô đã cho anh ăn hành suốt nửa ngày trời như thể đang thực chiến.
Arnold cũng phụ dọn dẹp phòng của cô. Sau khi mọi thứ đã gọn gàng, anh hỏi Rarashik.
Nhân tiện, lần này sư phụ bảo tôi gọi người dậy, nhưng người có việc gì cần làm ạ? (Arnold)
Không, không hẳn. Chỉ là món dưa muối này ăn ngon nhất vào tầm này thôi. (Rarashik)
Nói rồi, cô lấy ra một cái hũ nhỏ từ một phiến đá trong hốc tường.
Ta định nhắm với món này! (Rarashik)
Ừm, sư phụ? (Arnold)
Gì? (Rarashik)
Không phải sáng nay người vẫn còn đau đầu vì say xỉn sao? (Arnold)
Hmph, đừng ngốc thế Arnold. Ngươi nghĩ chút đau đầu vì say xỉn có thể ngăn ta uống rượu chắc? (Rarashik)
Dù cô nói với đôi mắt lấp lánh đầy nguy hiểm, mặt Arnold lại càng nhăn nhó, trông có vẻ nghiêm trọng hơn.
Cho rằng cãi lại cũng vô ích, Arnold chỉ giả lả cười. Đúng lúc đó, anh nghe thấy tiếng gõ cửa. Cả ba người đều nghiêng đầu thắc mắc.
Lý do họ ngạc nhiên là vì suốt nửa năm qua, chưa từng có ai đến thăm cả. Rarashik vốn dĩ rất ít khi qua lại với hàng xóm.
Bên dưới căn nhà là một khoảng không gian rộng lớn do chính Rarashik tạo ra, bên trong có vô số căn phòng. Arnold và Muir đang sống trong một trong những căn phòng đó, nhưng đây là lần đầu tiên họ nghe thấy tiếng gõ cửa như vậy.
Hừm... sao ta lại có cảm giác bất an thế nhỉ. (Rarashik)
Rarashik nói với vẻ bực bội. Thấy cô như vậy, Muir khẽ nhíu đôi mắt to tròn đáng yêu của mình, trong khi đôi tai cô dựng đứng lên cảnh giác.
Sư phụ không nên nói vậy chứ. Dù gì đây cũng là vị khách đầu tiên của chúng ta mà. (Muir)
Nói xong, Muir đáp lại tiếng gõ cửa, "Vâng, tôi ra ngay." Mái tóc bạc đẹp đẽ của cô khẽ đung đưa khi cô bước ra cửa. Thấy vậy, Rarashik và Arnold im lặng quan sát cô.
Xin lỗi, nhưng không biết Rarashik-dono có ở đây không ạ? (???)
Bên kia cánh cửa là một thú nhân với đôi cánh mọc ra từ sau lưng. Dựa vào ngoại hình, Muir nhận ra anh ta là một Điểu Nhân (Birdman).
Hm? Giọng nói này... (Rarashik)
Rarashik thì thầm trong khi nheo mắt nhìn về phía người đang đứng trước cửa để xác nhận danh tính.
A, vâng. Ừm... (Muir)
Muir di chuyển sang một bên để Rarashik có thể thấy rõ vị khách.
Hô, một vị khách bất thường đây. Nghĩ đến việc "Chúa tể Sấm sét" nổi tiếng Barid-san lại bước chân vào một căn nhà thường dân thế này. (Rarashik)
Đáp lại giọng điệu mỉa mai của Rarashik, Barid khiêm nhường nhún vai.
Xin người đừng nói vậy. So với ngài, kẻ như tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ ranh thôi. Dù địa vị của tôi đã thăng tiến, đó cũng là nhờ ngài đã dạy dỗ tôi, không phải sao? (Barid)
Muir lại gần Arnold và hỏi nhỏ về vị khách kia.
Đó là một trong Tam Chiến Binh, Barid-sama, người mang biệt danh "Chúa tể Sấm Sét". (Arnold)
T-t-t-t-Tam Chiến Binh!? V-vậy thì anh ta là một nhân vật rất quan trọng sao! (Muir)
Cô gái trẻ, sao cô lại ngạc nhiên thế? Người vĩ đại thật sự phải là vị kia chứ? (Barid)
Muir không hề ngạc nhiên trước lời của Barid. Vì cô biết rõ những cống hiến của Rarashik cho tộc Thú nhân vĩ đại đến nhường nào. Sau cùng, phát minh "Binding" được xem là một trong những thành tựu vĩ đại nhất trong lịch sử Thú nhân.
Đó là lý do chúng tôi đã chuẩn bị một dinh thự phù hợp với thân thế của ngài, chứ không phải một nơi chật hẹp thế này. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao ngài lại không chấp nhận bất kỳ sự vinh danh hay chức vị nào. (Barid)
Hmph, tại sao ta phải thay đổi vì các ngươi chứ? Ta thích nơi này. Đá quý hay vinh quang cũng không làm no bụng được đâu. (Rarashik)
À, nhưng nếu là rượu thì ngài sẽ chấp nhận đúng không ạ? (Arnold)
Tất nhiên. (Rarashik)
Gật đầu trước lời bình luận của Arnold, Rarashik vừa ăn dưa muối vừa tiếp tục nốc rượu. Arnold cười khổ, thầm nghĩ sư phụ mình cũng có điểm giống Hiiro. Đặc biệt là cái cách bà thẳng thắn với ham muốn của bản thân.
Mà này, ngươi đến đây chỉ để nói mấy thứ như thế thôi sao, Barid? Lẽ ra ngươi đang ở giữa cuộc chiến mà? Có chuyện gì, thua rồi à? (Rarashik)
Thấy cô nói cứ như thể đó là chuyện của người khác, Barid thở dài.
Thực ra, không phải là về chiến tranh. Hiện tại, Quốc Vương đã trở về lâu đài rồi. (Barid)
Hả? Này này, các ngươi thật sự thua rồi à? (Rarashik)
Trừ khi sự việc là thế, chẳng có lý do gì để Quốc Vương quay về trong thời chiến. Hiển nhiên, nếu họ đã thắng, họ hẳn đã trở về với thái độ vui mừng hơn trong khi báo tin chiến thắng.
Không, chúng ta vẫn chưa thua. (Barid)
"Vẫn"? Ý ngươi là dù đã liên minh với phe [Humas], tình hình vẫn rất tệ sao? (Rarashik)
Sẽ ổn thôi nếu tình hình chỉ là tệ. Sau khi phân tích tình hình, nếu cứ tiếp tục thế này chúng ta chắc chắn sẽ bại trận. Không, chúng tôi đã bị ép phải rút lui một lần rồi. (Barid)
Rarashik mở to mắt ngạc nhiên trước lời của Barid.
Ngay cả khi đã liên minh mà vẫn phải rút lui? Sau khi đã tốn bao công sức để xâm lược Lục địa Quỷ? (Rarashik)
Barid cười cay đắng rồi nói.
Vâng. Một kẻ phi thường đã xuất hiện, và tất cả mọi người đều bị chính gã đó xoay như chong chóng. (Barid)
Gã đó? Này này, đừng nói với ta là các ngươi bị dồn ép đến mức phải rút lui chỉ vì một thằng cha nhé? (Rarashik)
Chính xác. (Barid)
Căn phòng trở nên tĩnh lặng như thể thời gian đã ngừng trôi. Arnold cũng sững sờ khi nghe câu chuyện. Một trận chiến mà đáng lẽ họ có lợi thế hơn lại bị lật kèo chỉ vì một người. Bất cứ ai nghe xong cũng sẽ nghi ngờ độ chính xác của câu chuyện.
Nhưng, khi nhìn vào biểu cảm của Barid, thật khó mà nghĩ rằng anh ta đang phóng đại hay nói đùa. Mọi người đều hiểu rằng anh ta đang nói sự thật.
Fun, và rồi sao? Ngươi đến đây để nhờ ta giúp một tay vì tình hình trở nên tồi tệ à? (Rarashik)
... (Barid)
...Haizz, ngươi biết đấy, Barid. Ngươi không biết ta ghét bị lợi dụng trong chiến tranh như thế này đến mức nào sao? (Rarashik)
Tôi biết điều đó. (Barid)
Vậy ngươi cũng biết ta sẽ không đổi ý dù ngươi có van xin thế nào đi nữa, đúng chứ? (Rarashik)
Vâng. Nhưng, tôi muốn ngài ít nhất hãy nói chuyện với Quốc Vương một lần. (Barid)
Phiền phức lắm, nên ta không muốn. (Rarashik)
Quả nhiên, thấy Rarashik từ chối yêu cầu của Quốc Vương chỉ vì một lý do vớ vẩn như vậy, Arnold không khỏi thấy sợ hãi.
Lần này, trận chiến đã đi theo một chiều hướng không thể lường trước được. Tất cả chỉ vì gã đó. (Barid)
Nahaha, khiến các ngươi bối rối đến thế này, hắn ta cũng không phải dạng vừa đâu. (Rarashik)
Thấy cô cười vui vẻ, Barid trông hơi ủ rũ.
Có gì đáng cười sao ạ? (Barid)
Chỉ đơn giản là núi cao còn có núi cao hơn. Sau khi có được "Binding", các ngươi đều có vẻ tự mãn, nhưng sau lần này, ngươi hiểu rồi chứ? Dù ngươi có sức mạnh, vẫn có những đối thủ mà sức mạnh đó trở nên vô dụng. (Rarashik)
Điều đó... (Barid)
Các ngươi nghĩ tại sao ta lại phát triển "Binding"? Không phải để các ngươi đi gây chiến. (Rarashik)
Tôi hiểu, nhưng mà... (Barid)
Ngươi không hiểu. Ngươi còn nhớ các người đã nói gì khi ăn mừng vì có được sức mạnh không? (Rarashik)
... (Barid)
Các ngươi đã nói: ‘Giờ thì chúng ta đã có thể đánh bại cả [Evila] và [Humas]’. (Rarashik)
Hẳn vì đó là sự thật, Barid không hề phản đối.
Vì thế ta đã thôi làm người đào tạo quân sự và tự cách ly bản thân khỏi các ngươi. Nói thẳng ra, ta thấy phiền với những lời tâng bốc của các ngươi. (Rarashik)
T-tôi hiểu... nhưng làm ơn, chỉ một lần này thôi, hãy nói chuyện với Quốc Vương! (Barid)
Nói rồi, Barid lịch sự cúi đầu. Thấy một người có địa vị cao trong nước, Barid, thủ lĩnh của Tam Chiến Binh, lại dễ dàng cúi đầu như vậy khiến Arnold và Muir cảm thấy đứng ngồi không yên, chỉ muốn biến mất ngay lập tức.
Về đi, Barid. (Rarashik)
Dù vậy, Rarashik vẫn tấn công anh bằng những lời lẽ cay nghiệt.
Rarashik-sama! (Barid)
Các ngươi là kẻ đã châm ngòi cho cuộc chiến này. Thắng hay thua, tự đi mà giải quyết. (Rarashik)
Kuh... (Barid)
Cho rằng nói thêm cũng vô ích, Barid nghiến răng quay lưng lại. Khi thấy anh chuẩn bị rời đi, Rarashik nói một câu cuối.
Nghĩ lại thì, ít nhất cũng kể cho ta nghe về hắn đi. Tên đó là kẻ thế nào? (Rarashik)
Tôi không biết. Những gì tôi có thể kết luận chỉ là hắn không hề bình thường. Hắn là một [Humas] sử dụng một loại ma thuật kỳ lạ. (Barid)
Hô, một [Humas] lại làm đồng minh của [Evila]? Đúng là kỳ lạ. Nhưng quan trọng hơn, ma thuật kỳ lạ là sao? (Rarashik)
Hắn có thể biến hình, hồi phục, gây nổ, cùng vô số ma thuật khác mà chúng tôi không thể nào hiểu nổi. (Barid)
Nghe Barid nói, Arnold và Muir giật nảy mình.
Hắn dùng một bức tường ánh sáng đỡ đòn tấn công của Quốc Vương mà không hề hấn gì, phá hủy cây cầu chỉ trong nháy mắt, và thậm chí còn bay lượn trên trời. (Barid)
N-này này, đó có thật là con người không vậy? (Rarashik)
Nghe một câu chuyện như đùa, Rarashik nhăn mặt. Nhưng, Arnold thì—
(K-không thể nào...) (Arnold)
Với câu trả lời hiện lên trong đầu, cả người anh nóng bừng lên.
Dựa vào ngoại hình thì đó là con người. Theo Quốc Vương, hắn có mái tóc và đôi mắt đen, đeo kính và mặc một chiếc áo choàng đỏ. (Barid)
(Hiiro!?) (Arnold)
Arnold hét lên trong lòng. Trong khi đó, ở cạnh anh, Muir có lẽ cũng đã có câu trả lời giống anh, vì vẻ mặt cô lúc này tràn ngập sự kinh ngạc.
Cả hai nhìn nhau.
À, ngài ấy cũng nói đó là một thằng nhóc có thái độ cực kỳ kiêu ngạo. (Barid)
(Chuẩn cơm mẹ nấu rồi!) (Arnold)
Cả hai đã chắc chắn trong lòng. Sự tồn tại bất thường mà anh ta đang nói đến chính là Hiiro Okamura mà họ biết.
Kiêu ngạo? Áo choàng đỏ? Hửm? Khoan... đợi đã? (Rarashik)
Rarashik cũng ngạc nhiên khi thấy biểu cảm trên mặt hai người họ. Khi ánh mắt cả ba giao nhau, họ cùng gật đầu xác nhận—câu trả lời trong đầu họ đều giống hệt nhau.
Đó là tất cả thông tin tôi có. Vậy thì, tôi xin phép... (Barid)
Sau đó, ngay khi anh thất vọng mở cửa—
Chờ đã, Barid. (Rarashik)
Rarashik gọi anh lại, khiến anh đứng khựng lại.
C-có chuyện gì ạ? (Barid)
Không thể hiểu tại sao mình lại bị gọi lại, Barid hỏi một cách trống rỗng. Khi anh hỏi thế, khóe miệng cô nhếch lên thành một nụ cười đầy hứng thú—
Ta đổi ý rồi. Đưa ta đến gặp Quốc Vương đi, Barid. (Rarashik)
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa