Thật lòng mà nói, Muir đã vô cùng ngạc nhiên. Cô không thể ngờ rằng mình lại nghe được tin đồn về người ấy ở một nơi như thế này.
Người đó chính là Hiiro Okamura, người mà cô đã chia tay hơn nửa năm trước. Nửa năm trước, Hiiro từng nói rằng cậu sẽ quay về ngay khi lấy lại được tự do.
Vì vậy, Muir đã tin vào lời hứa của Hiiro và lao đầu vào tập luyện. Cô muốn đến lúc hội ngộ, mình có thể kề vai sát cánh chiến đấu cùng cậu. Để không trở thành gánh nặng, cô đã miệt mài rèn luyện cùng cha nuôi của mình, Arnold.
Khi gần tròn 6 tháng kể từ lúc chia tay, cô đã vô cùng háo hức chờ đợi Hiiro quay trở lại. Thế nhưng, dù cho 6 tháng hẹn ước đã trôi qua từ lâu, cậu vẫn bặt vô âm tín.
Về phần luyện tập, nó đã kết thúc tốt đẹp và giờ đây chủ yếu là tự rèn luyện. Nghĩ rằng nếu cậu không tự quay về thì tốt hơn hết là mình nên đi tìm, Muir đã bàn bạc ý định đó với Arnold.
Tuy nhiên, Arnold nói với cô rằng dù có biết Hiiro đang ở đâu, việc cô đơn thương độc mã đi tìm cậu cũng quá nguy hiểm. Điều đó cũng là dễ hiểu. Nếu đích đến của cậu đúng như những gì cậu đã nói, khả năng cao đó là Lục địa Quỷ.
Đó không phải là nơi mà một thú nhân như Muir và đồng đội có thể dễ dàng đặt chân đến. Nếu họ có thể biến hình giống như Hiiro thì còn có cơ may, nhưng đáng tiếc, họ không sở hữu thứ ma thuật tiện lợi đó.
Arnold còn bảo cứ mặc kệ cái tên vô tâm đó đi. Nhưng Muir biết, sâu trong lòng, anh cũng rất muốn gặp lại Hiiro.
Lý do cô biết là vì khi cô đề cập đến việc tự mình đi tìm cậu, Arnold đã tỏ ra rất vui. Nhưng thực tế là họ không có cách nào để làm vậy. Vì thế, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại với sư phụ Rarashik và tiếp tục rèn luyện để nâng cao trình độ.
Đúng lúc đó, một vị khách không mời mà đến xuất hiện. Muir không thể ngờ đó lại là một trong Tam Chiến Binh của Thủ đô Thú Nhân Passion, Barid. Không chỉ vậy, họ còn được nghe một câu chuyện đáng kinh ngạc từ ông ta.
Hiện tại, họ đang trong thời chiến. Đó là điều mà ai cũng biết. Cùng với việc họ đã liên minh với [Humas]. Nhưng trong trận chiến, thú nhân lại bị phe [Evila] dồn ép đến mức phải rút lui.
Đã thế, thứ khiến họ phải rút lui chỉ là một người duy nhất. Một [Humas] được xem như anh hùng của phe [Evila]. Không những thế, đặc điểm của người đó lại rất giống một người mà Muir biết rõ.
Không, nói đúng hơn, Hiiro là người duy nhất cô có thể nghĩ đến, người có khả năng làm được những chuyện khó tin như vậy. Arnold dường như cũng có chung kết luận, bởi vẻ mặt anh lộ rõ sự bàng hoàng. Muir đã chắc chắn khi nhìn thấy khuôn mặt đó.
Và rồi, cuối cùng, Rarashik cũng có câu trả lời tương tự. Dù bà đã cương quyết từ chối lời mời tham gia chiến tranh của Barid, bà đột ngột đổi ý và chấp nhận lời đề nghị quay về nói chuyện với Vua.
Và thế là, giờ đây, cả ba người đã theo chân Barid đến lâu đài ở Passion và đặt chân đến Hoàng Cung tọa lạc tại Cây Đại Thụ của Vua.
“Thật tốt khi cô đến, Rara.” (Leowald)
Người đang ngồi trên ngai vàng chính là Vua của đất nước này, Quốc Vương Leowald. Đây không phải là lần đầu tiên Muir được diện kiến ông.
Sau một loạt sự kiện bất ngờ, cô đã kết bạn với Nhị Công chúa Mimir. Thỉnh thoảng, cô được Mimir mời đến lâu đài chơi.
Trong khoảng thời gian đó, cô và Arnold đã gặp Leowald vài lần. Nhưng, dù không phải lần đầu gặp mặt, việc diện kiến ông trong một buổi viếng thăm trang trọng thế này, quả nhiên vẫn khiến cô căng thẳng.
Có vẻ như Arnold, người đang quỳ bên cạnh cô, cũng cảm thấy như vậy, khi sự căng thẳng hiện rõ trên mặt anh.
Thế nhưng, Rarashik vẫn giữ thái độ bình thản khi đứng trước mặt Vua.
“Cũng lâu rồi nhỉ, Leo-sama.” (Rarashik)
“Thật tốt vì cô vẫn năng động như vậy. Và, xin lỗi vì đã gọi cô đột ngột thế này.” (Leowald)
Muir biết hai người họ khá thân thiết. Khi Rarashik vẫn còn là người chỉ dẫn võ thuật, bà đã từng dạy cho Leowald.
“Không, ta vốn không định đến. Chỉ là ta vừa nghe được một câu chuyện khá thú vị.” (Rarashik)
“...về Áo choàng Đỏ?” (Leowald)
Đôi mắt Leowald sáng lên.
“Ừm, đúng vậy. Sau cùng thì, có vẻ Leo-sama đã gặp hắn rồi.” (Rarashik)
“Gahaha! Đúng thế! Đúng là một thằng nhóc thú vị!” (Leowald)
“Ngài có vẻ vui nhỉ, Leo-sama.” (Rarashik)
“Đúng, lần đầu tiên ta lại sôi máu đến thế. Ta đã có một trận giao đấu nhỏ với hắn. Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn xứng đáng là đối thủ của ta.” (Leowald)
Thấy Leowald cười vui vẻ, Rarashik nhún vai.
“Ta hiểu rồi, xem ra cậu nhóc đó lại bị một kẻ phiền phức để mắt tới rồi.” (Rarashik)
Nghe bà nói vậy, lông mày Leowald giật giật. Barid và những người khác trong phòng đều cứng đờ người, bất ngờ trước lời nói của Rarashik.
“...Rara, cô biết đúng không? Áo choàng Đỏ thực sự là ai?” (Leowald)
“Ừm, nhưng để cho chắc, ta sẽ hỏi tên hắn. Vì cũng có thể là ta nhầm lẫn.” (Rarashik)
Dù nói vậy, có thể thấy Rarashik đã rất tự tin vào câu trả lời của mình. Muir cũng tự tin, nhưng vẫn lắng nghe để chắc chắn.
“Ta không biết đó có phải tên thật của hắn không, nhưng Chúa Quỷ gọi hắn là Hiiro.” (Leowald)
Khi ông nói vậy, khóe miệng Rarashik nhếch lên, cô nghiến răng ken két. Thấy thế, Leowald cũng đã hiểu ra.
“Có vẻ hắn ta là người quen.” (Leowald)
“Phải, nhưng nếu là về thằng nhóc đó, thì hai đứa này sẽ biết rõ hơn. Dù gì thì chúng cũng từng là bạn đồng hành của hắn.” (Rarashik)
“Cái!?” (Leowald)
Tất cả mọi người trong phòng đều tròn mắt kinh ngạc.
“Có thật không, Arnold và Muir?” (Leowald)
Vì họ đã tự giới thiệu trước đó, nên Leowald biết tên họ.
“Vâng!”
Cả hai đồng thanh đáp.
“Ta hiểu rồi! Thật là một sự trùng hợp! Hãy kể cho ta nghe về tên đó đi!” (Leowald)
Arnold đáp lại yêu cầu của Leowald. Anh kể về việc họ đã gặp cậu ở đâu và đã cùng nhau trải qua những chuyến phiêu lưu nào. Nhưng, đến lúc này, anh ta định hé lộ một chút về ma thuật của Hiiro.
Thì, vì Hiiro không có vẻ gì là muốn che giấu nó, nên nói về nó chắc cũng không sao. Nhưng, vì không được phép tiết lộ thông tin cá nhân của cậu, Arnold cảm thấy khó xử khi phải giải thích chi tiết về ma thuật của Hiiro cho người khác.
Dù vậy, cũng không có vẻ gì là Arnold biết rõ về ma thuật của Hiiro đến thế. Nên những gì anh nói chỉ là đó là một loại ma thuật có tiềm năng vô hạn.
Leowald hào hứng lắng nghe Arnold.
“Hohou, vậy ra ngươi đã đến đất nước này cùng với gã Hiiro đó. Thật không may. Nếu lúc đó ta mời được hắn, thì giờ này, có lẽ ta đã có thể ngẩng cao đầu mà trở về rồi.” (Leowald)
Có vẻ ngài ấy đánh giá Hiiro khá cao.
“Nhưng, Arnold, nghe ngươi kể và tận mắt chứng kiến hành động của Hiiro, có vẻ hắn ta sở hữu Ma thuật Độc nhất. Không chỉ thế, hắn ta là một con người. Ta ngạc nhiên là hắn lại tin tưởng các ngươi, những thú nhân.” (Leowald)
Lời nói đó là hiển nhiên. Mối xích mích giữa [Gabranth] và [Humas] còn sâu sắc hơn nhiều so với giữa [Gabranth] và [Evila]. Lý do là trước đây, họ từng bị con người đối xử như thú cưng và nô lệ.
“Đúng thế. Tất nhiên, có nhiều điều gã đó nói và làm mà tôi không thể hiểu nổi. Nhưng, dù tốt hay xấu, gã đó là một người thẳng thắn.” (Arnold)
“Hou, ngươi nói thẳng thắn?” (Leowald)
“Vâng. Tên đó là người luôn hành động theo cảm tính của mình. Như thể hắn chẳng hề bận tâm đến người khác nghĩ gì hay những lời đồn đại xung quanh. Hắn là kiểu người chỉ đưa ra câu trả lời dựa trên những gì mình tận mắt thấy, tai nghe và tự mình cảm nhận.” (Arnold)
“Fumu.” (Leowald)
“Khi gã đó biết tôi, không, khi biết chúng tôi là thú nhân, ngài biết hắn đã nói gì không?” (Arnold)
“Thú vị đấy, hắn nói sao?” (Leowald)
“Hắn nói rằng hắn chẳng việc gì phải quan tâm đến điều đó cả.” (Arnold)
“...” (Leowald)
“‘Chủng tộc thì có nghĩa lý gì chứ? Ngay từ đầu, dù các người có là chủng tộc nào đi nữa, điều đó cũng không thay đổi sự thật rằng các người đang sống, đúng không? Thật lòng mà nói, ta chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện đó. Chiến đấu vì nó thì có gì vui chứ?’ Nghe xong mà tôi mất hết cả tinh thần chiến đấu luôn.” (Arnold)
Trước lời của Arnold, Muir mỉm cười và Leowald cũng lại nở một nụ cười.
“Hohou, tuyệt vời.” (Leowald)
“Heh?” (Arnold)
“Tuyệt! Thật quá tuyệt vời, Hiiro. Điều này càng làm ta muốn có được hắn bằng bất cứ giá nào.” (Leowald)
Khi Muir trở nên ngơ ngác, Rarashik lẩm bẩm, “A, chết tiệt,” khi nhận ra Leowald đang nghĩ gì.
“Xem ra cậu nhóc đó hoàn toàn bị nhắm đến rồi. Bởi tên cuồng chiến đó.” (Rarashik)
“C-chú à?” (Muir)
Khi Muir lo lắng nhìn sang Arnold, cô thấy không biết từ lúc nào, anh đã chắp tay lại như đang cầu nguyện và nói,
“Xin chia buồn nhé, Hiiro.” (Arnold)
“Đợi đã, chú à!” (Muir)
“Ổn mà, Muir. Đây là liều thuốc đích đáng cho hắn. Coi như là quả báo vì đã không thèm liên lạc với chúng ta và thất hứa.” (Arnold)
Thấy Arnold độc ác như vậy, Muir chỉ biết nhún vai bất lực. Dù cô hiểu cảm giác của anh, cô cảm thấy anh đã đi hơi quá xa.
“Hiiro?” (???)
Đang nghĩ vậy, cô chợt nghe thấy một giọng nói.
“Ooh, sao thế, con gái của ta, Mimir? Bạn con đến chơi này, con biết không?” (Leowald)
“Cha, um, vừa rồi... con nghĩ mình vừa nghe thấy tên của Hiiro-sama...” (Mimir)
“Mu? Hiiro? Sao con lại biết tên của Hiiro?” (Leowald)
“Ah, eh... đó là...” (Mimir)
Thấy vậy, mắt Arnold sáng lên. Mặt Muir co lại, khi cô nghĩ-
(C-chú, đừng nói với con là...) (Muir)
Dù cô nghĩ vậy và định cản anh lại, nhưng đã quá muộn.
“Leowald-sama, thật ra, có một điều nữa tôi nghĩ ngài phải biết.” (Arnold)
Thấy Arnold đột nhiên trịnh trọng ra mặt, đôi mắt Rarashik lóe lên một tia sáng, còn cô thì cứng cả người.
“G-gì thế?” (Leowald)
“Ngài vẫn nhớ chứ? Sự kiện nửa năm trước, khi giọng nói của Mimir-sama đột nhiên quay trở lại?” (Arnold)
Nhận ra anh định tiết lộ tất cả như cô nghĩ, Muir há hốc miệng kinh ngạc.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe