"Xem ra đã xong xuôi rồi nhỉ."
Ten vừa nói vừa nhìn Hiiro chỉ mới ló đầu lên khỏi mặt biển ở phía xa.
"N-Nè, chuyện gì vừa xảy ra vậy...?"
Cả Shinobu và Shuri đứng cạnh cũng giống như Ten, đều đã chứng kiến trận chiến của Hiiro cho đến tận lúc nãy. Và cả cảnh tượng dường như Hiiro đã bại trận.
"Ngài không đến đó có ổn không ạ?"
Shuri hỏi Ten, Tinh Linh đã giao kèo với Hiiro, nhưng nó chỉ lắc đầu.
"Ừm, ta nghĩ Hiiro sẽ không bị giết đâu."
"Ể? Sao ngài biết được hay vậy?"
Shinobu buột miệng hỏi một cách đầy thắc mắc.
"Vì đối phương hoàn toàn không có sát khí."
"Sát khí á...? Nhưng trông họ nghiêm túc lắm mà... đặc biệt là Okamura-cchi."
"V-Vâng ạ."
Shuri đồng tình với lời của Shinobu. Bất cứ ai thấy cảnh hai người họ rút đao lao vào nhau với tốc độ kinh hoàng, kèn cựa nhau từng li từng tí thì cũng sẽ nghĩ vậy thôi.
"Hiiro thì có lẽ cũng khá hăng máu đấy, nhưng gã kia thì trông như đang chơi đùa thôi."
"C-Cái đó mà là chơi đùa á?"
Shinobu giật giật khóe môi. Cả hai bên đều có những chuyển động rõ ràng là phi nhân loại, nên bảo đó chỉ là chơi đùa thì thật khó tin.
"Mà, nếu đối phương thực sự nghiêm túc thì ta cũng đã ra tay rồi."
"...Tecchi, ngài biết bơi không vậy?"
"Cần gì phải bơi. Chỉ cần ta muốn là có thể dịch chuyển đến chỗ Hiiro ngay."
"Woa~ Ten-san ngầu quá đi!"
"Ukiki! Khen ta nữa đi, khen nữa đi!"
Ten ưỡn ngực tự mãn.
"Mà cái gã chơi đùa với Okamura-cchi là ai vậy?"
"Hình như là một đám tự xưng «Matar Deus»."
"Đ-Đó có phải là nơi mà mấy tên kia tụ tập không?"
Shinobu và Shuri giật mình.
"Ồ, có vẻ là vậy đấy."
Vì Ten được kết nối với «Tuyệt Đao - Zangeki», nên thông qua thanh đao, nó có thể nắm bắt được những gì Hiiro thấy và nghe.
Nó cũng có thể dịch chuyển ngay lập tức đến nơi có thanh đao, nên đã quyết định sẽ đến đó nếu Hiiro gặp nguy hiểm.
Tuy nhiên, nhìn sơ qua cũng thấy đối phương không hề có sát ý hay địch ý. Đúng như lời gã kia nói, hắn đến đây chỉ đơn thuần là để kiếm bữa ăn.
Việc đối phương có thể đối phó được với『Siêu Gia Tốc』của Hiiro và dễ dàng hóa giải các đòn tấn công của cậu đúng là đáng kinh ngạc, nhưng có vẻ như gã cũng sở hữu một loại ma pháp hay ma cụ kỳ lạ nào đó.
Đặc biệt là quả cầu màu đỏ kia. Có lẽ đó là một loại ma cụ, và xem chừng nó là một thứ có thể tạo ra «Vùng Vô Hiệu Hóa Ma Pháp».
Ten đã phân tích chuyển động và sức mạnh của đối phương thông qua thanh đao, nhưng quả thật, trong tình thế không thể sử dụng ma pháp lại còn bị ném xuống biển, Hiiro đã ở thế bất lợi khi phải chiến đấu với một kẻ có thể bay lượn trên trời.
Hiiro cũng có nhiều phương pháp để đối phó, nhưng cậu vừa mới dùng một chiêu khá mệt mỏi để đối phó với con Counter Octopus, lại còn lặn xuống biển nên đã tiêu hao không ít thể lực và ma lực. Ten nghĩ rằng, dù Hiiro có cố gắng sử dụng những phương pháp đó thì cũng chẳng được lợi lộc gì.
Và có lẽ chính Hiiro cũng nhận ra điều đó, nên cậu mới không gọi Ten đến, cũng như không sử dụng chiêu thức đã dùng để hạ gục con Counter Octopus.
Tất cả là vì cậu không cảm nhận được sát ý từ đối phương.
(Mà kể cũng lạ, không ngờ phe địch lại có nô lệ...)
Ten nghĩ về kẻ địch đã biến mất trên bầu trời và đăm chiêu.
(Nhưng dù không biết đi nữa, đối phương cũng đã có một lựa chọn ngu ngốc thật.)
Ten nhún vai khi nhìn thấy Hiiro đang bơi về phía này.
(Hiiro vốn chẳng mấy bận tâm đến «Matar Deus», nhưng sau vụ này thì cậu ta đã cho chúng vào tầm ngắm hoàn toàn rồi. Ta không biết đâu nhé, một khi Hiiro đã nổi điên thì đến ta cũng chẳng biết cậu ta sẽ làm gì đâu.)
Dù nghĩ vậy, nó vẫn rất mong chờ xem Hiiro sẽ làm gì với đối phương sắp tới.
"Mà, lần này Hiiro bị chơi một vố rồi."
"Hả? Sao tự dưng ngài lại nói vậy?"
Ten lờ đi câu hỏi của Shinobu.
"Đành nói lời 'xin chia buồn' với cựu Ma Vương thôi."
Ten tin rằng, nếu trở thành kẻ thù thì không có sự tồn tại nào phiền phức hơn Hiiro.
"...Nè, sao vậy Tecchi?"
"Hửm? Chỉ là, cái kẻ đã chọc giận «Người Toàn Năng» trông thật đáng thương thôi."
"Người Toàn Năng? Đó là gì vậy?"
"...Ai biết?"
Shinobu và Shuri nhìn nhau rồi nghiêng đầu thắc mắc.
※
Có lẽ nhờ bơi một quãng dài mà cảm giác có thể giải phóng ma lực khỏi cơ thể đã quay trở lại.
Ngay lập tức, Hiiro viết chữ『Phi Tường』, bay vút lên khỏi mặt biển và quay trở lại bờ.
Nước từ quần áo nhỏ giọt xuống biển. Dù ngán ngẩm với sức nặng của bộ đồ sũng nước, cậu vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên và cuối cùng cũng đặt chân lên bãi cát.
"Sư phụuuuu!"
Nikki chạy tới với vẻ mặt lo lắng. Camus đứng cạnh cũng có vẻ đang lo cho Hiiro. Cả hai có lẽ đã chứng kiến trận chiến vừa rồi.
Hiiro liền kích hoạt văn tự『Làm Khô』để hong khô quần áo. Cậu không bị thương nên cơ thể không đau đớn gì, nhưng tinh thần thì lại đang vô cùng khó chịu.
"S-Sư phụ..."
Ngay cả Nikki cũng không dám tùy tiện lên tiếng với Hiiro lúc này, đành im lặng.
Nhưng Camus lại bước đến bên cạnh Hiiro.
"Cậu ổn chứ? Hiiro?"
"Hả? ...À."
Thấy Hiiro trả lời, dù có hơi cộc lốc, Nikki cũng lên tiếng.
"S-Sư phụ..."
Cô bé ngước nhìn cậu với đôi mắt như một chú cún con bị bỏ rơi.
Theo phản xạ, Hiiro lườm cô bé trong cơn tức giận khiến cô giật mình, nhưng rồi cậu nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài và nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Nikki.
Không phải là xoa đầu, nhưng cậu cảm thấy việc tiếp xúc da thịt như thế này là tốt nhất vào lúc này.
"S-Sư phụ?"
Giọng nói của cô bé đã có chút yên tâm. Xem ra làm vậy là đúng rồi.
"Yên tâm đi. Lần sau ta sẽ thắng."
Nghe vậy, Nikki ngây người ra một lúc rồi nở một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa mãn khai.
"Vâng ạ!"
Cô bé vui vẻ đáp lại.
Khi Hiiro bỏ tay khỏi đầu Nikki, cô bé khẽ "A..." một tiếng đầy tiếc nuối, nhưng rồi lại nhanh chóng mỉm cười.
"Sư phụ! Như lời sư phụ dặn, con đã bắt được rất nhiều sò sao nhiều màu rồi đó!"
Nhìn sang, ở đó có một đống sò hình ngôi sao đủ màu sắc chất cao như núi.
"Làm tốt lắm, hai đứa."
Nikki và Camus cùng vui mừng khi được khen.
"Đệ tử và thuộc hạ đã hoàn thành tốt công việc, vậy mà mình thì... Chậc."
Cậu tức giận vì sự vô dụng của bản thân. Noah Black, gã đàn ông lươn lẹo đó. Nghĩ đến hắn, cơn giận lại bùng lên trong cậu.
Nhưng cậu không thể cứ mãi chìm trong bực tức. Nhiệm vụ thất bại là điều không thể chối cãi.
Sau khi quậy một trận như vậy, con Happiness Shark chắc sẽ không xuất hiện nữa. Dù có lỗi với Musun, nhưng cậu quyết định lần sau khi đến thời điểm, nhất định sẽ bắt nó để ông ấy chế biến.
Đúng lúc đó, Ten vừa đi tới vừa cười nhăn nhở.
"Ồ Hiiro, bị người ta chơi cho một vố rồi nhỉ."
"Câm mồm đi, con khỉ lắm mồm."
"Ukiki! Nhưng có vay có trả mà, đúng không?"
"Tất nhiên rồi. Không chỉ thằng cha mắt rũ đó, mà cả cái đám «Matar Deus» nữa, ta sẽ cho chúng nó nếm mùi đau khổ."
Nếu Eveam mà nghe được điều này, chắc hẳn họ sẽ vỗ tay vui mừng, nhưng Hiiro trước sau như một, không hề có ý định mượn tay kẻ khác.
Cậu quyết định sẽ tự mình trả đủ cả vốn lẫn lời cho cơn giận và sự căng thẳng này.
Cuộc đi săn của Shinobu và những người khác, có Ten đi cùng để trông chừng, dường như đã diễn ra suôn sẻ. Mấy người lính nói rằng họ đã làm việc hiệu quả không kém gì đội Herbreed thường được giao nhiệm vụ.
Nghe đâu khi lặn xuống biển, Shinobu và Shuri đã thể hiện khả năng dò tìm địch thủ, khiến công việc tiến triển nhanh hơn bình thường.