Bốn cô nàng chân dài kia đều không có ở bên trong phạm vi tầm mắt của hắn.
Luke cũng không vội vã đi vào, mà lại hít một hơi thật sâu, xác định vị trí của bốn người.
Mấy cô nàng kia đều ở bên trong một căn lầu nhỏ được xây dựng riêng biệt ở nơi hẻo lánh, đang nghỉ ngơi.
Từ trong cửa sổ trên gác lửng, vẫn có thể trông thấy động tĩnh bên dưới, nhưng rõ ràng là bị hạn chế tầm nhìn.
Luke linh hoạt xoay người leo vào trong nhà kho, không nhanh không chậm ở trong bóng tối đến gần chiếc xe kia.
Chiếc xe này ở bên dưới gác lửng không xa, có chút động tĩnh gì, bốn cô nàng chân dài ở trên lầu sẽ lập tức nghe thấy.
Còn may là bọn họ không dùng thiết bị công nghệ cao gì cả, đương nhiên là Luke cũng không sợ.
Dừng ở bên dưới gác lửng, Luke lại một lần nữa chậm rãi hít vào một hơi, một lần nữa xác định vị trí của mấy cô nàng chân dài ở trên lầu.
Hai người đang xem ti vi, một người đang nghịch điện thoại, còn có một người... Uhm, đang tắm, mùi sữa tắm và dầu gội kia đều không cần hắn cố gắng dùng sức, đã tự động chui vào trong lỗ mũi của hắn.
Luke nở nụ cười, đến gần chiếc xe kia.
Hơi giật giật tấm vải plastic màu đậm kia ra, Luke nhíu mày: Món đồ chơi này khẽ động đã gây ra âm thanh, khó trách bọn họ lại không chuẩn bị bất kỳ loại trang bị cảnh giới nào.
Luke cúi sấp người xuống, quan sát tỉ mỉ hoàn cảnh xung quanh.
Phát hiện ra tấm vải plastic phủ xe này lên cũng không được kéo chặt, từ trước kéo ra phía sau, để mép vải plastic phía sau cách mặt đất khoảng 10 cm nữa.
Luke nằm xuống, nhẹ nhàng nhét một vật thể nho nhỏ dạng màng mỏng vào bên trong ống xả của xe, lại dùng tay dính sát nó lên trên vách ống xả của xe.
Sau khi làm xong, hắn lấy ra một chiếc đèn pin ánh sáng nhạt và một cái gương nhỏ, soi vào bên trong ống xả của xe.
Màu sắc của tấm màng mỏng kia cơ bản là nhất trí với màu của bản thân ống xả, chỉ cần không phải là tới gần quan sát tỉ mỉ, hẳn là sẽ không thể phát hiện ra.
Luke hài lòng gật đầu, thu đèn pin và gương nhỏ về.
Lại móc ra một cái máy nghe trộm, gắn ở phía dưới gầm gần cửa sau xe, lúc này hắn mới lặng lẽ đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy cửa phòng tắm trên gác lửng bên cạnh phát ra một tiếng động, một giọng nữ líu lo nói một câu.
Luke: ⊙_⊙?
Bây giờ hắn đang ở phía sau cùng của xe, người còn chưa hoàn toàn đứng dậy.
Cửa sổ ở trên gác lửng lên đã vang lên một tiếng cọt kẹt, hắn ngửi mùi, đã biết là có một cô nàng chân dài đang thò đầu ra nhìn.
Còn may là lúc cô ta đẩy cửa sổ ra, Luke đã nhanh chóng đứng dậy trốn vào trong khe hở phía dưới gác lửng, bởi thể nên hai người không rơi vào tình huống thâm tình đối mặt.
Nhưng ngay sau đó, cửa gác lửng bị mở ra, thang lầu vang lên tiếng bước chân thình thịch, ba cô nàng chân dài đã đi xuống dưới.
Luke im lặng.
Móa nó, chỗ này là một góc chết.
Nếu như hắn đi ra ngoài, nhất định là cô nàng chân dài đang đứng thò đầu ra ở trên lầu có thể trông thấy hắn.
Nếu như hắn không đi ra, khẳng định là ba cô nàng chân dài đang đi xuống kia sẽ đến xem xe, trong chiếc xe này thế nhưng mà đang bí mật giấu đi tám triệu đô.
Theo ba cô nàng chân dài đi xuống, ánh đèn pin cũng chiếu qua.
Bọn họ vòng quanh chiếc xe kia dò xét một lần, đặc biệt chú ý xem trên xe có vấn đề gì hay không, phát hiện ra tấm vải plastic vẫn giống như trước đó, lại dùng đèn pin quét vài vòng ở xung quanh, không phát hiện bất cứ thứ gì khác thường.
Cô nàng chân dài cầm đầu nhíu mày, giọt nước ở trên người vẫn còn chưa khô, vẫn còn chưa mặc quần áo vào.
Với nhiệt độ không khí ban đêm vào tháng mười một ở New York, cô ta cũng có chút không chịu được.
Rùng mình một cái, cô ta lại cầm đèn pin xoay một vòng, sau khi xác nhận được là không có vấn đề gì: "Không có chuyện gì, có thể là tôi quá khẩn trương mà thôi."
Những người khác cũng không phàn nàn gì cả, trong chiếc xe này đang giấu một đống tiền lớn, cảnh giác một chút cũng không có gì là không tốt.
Ba cô nàng đôi chân dài lại một lần nữa bịch bịch bịch leo lên lầu, đóng cửa lại.
Tiếng TV lại một lần nữa bị tăng lớn lên, còn có âm thanh trò chuyện với nhau cũng theo đó mà vang lên.
Luke: ----_ ----! !
Lúc này hắn mới từ khe hở dưới trần gác lửng thu tay chân dùng để chèo chống thân thể lại, lặng yên không một tiếng động rơi ở trên mặt đất.
Phía dưới gác lửng này có một không gian nhỏ dùng tấm ván gỗ và kết cấu thép che đậy, chủ yếu là để chống đỡ cố định các loại đường ống cung cấp tiện ích sinh hoạt cho gác lửng.
Vừa rồi Luke ở ngay chỗ ngoài cùng nhất ở nơi hẻo lánh, dùng cả tay lẫn chân, đu người lên trên giá thép chống đỡ kia.
Không gian kia cũng chỉ rộng khoảng hơn ba mươi cm, cũng không phải là ai cũng có thể trốn vào trong, việc đó có yêu cầu rất cao đối với lực lượng và tính cân bằng của thân thể.
Hơn nữa, đó là một điểm mù theo thói quen của tầm mắt.
Vừa rồi, ngay lúc mấy cô nàng chân dài kia bước từ trên gác lửng xuống dưới, kỳ thật Luke đang ở ngay trên đỉnh đầu bọn họ.
Mặc dù tia sáng rất mờ nhạt, nhưng thị lực của hắn cực kỳ nhạy bén.
Thân thể của hai người ở gần nhất, cách chưa tới 30 cm, thân thể hầu như lõa thể kia ở ngay trên mặt đất dưới mí mắt của hắn.
Mà cô nàng chân dài mới tắm rửa xong này, chính là cô nàng có đôi mắt biết phóng điện mà Luke có ký ức khắc sâu nhất kia.
Cô ta chỉ tiện tay khoác một chiếc khăn tắm lớn, miễn cưỡng che kín phía sau lưng.
Nhưng mặt sau từ phần eo trở xuống, mặt trước từ ngực trở đi, đều rõ rõ ràng ràng rơi vào trong mắt người ở trên cao nhìn xuống.
Luke có thể nói cái gì được? Đương nhiên là ngừng thở, yên lặng mở rộng tầm mắt.
Hết lần này tới lần khác vị này lại còn hành động tích cực nhất, qua lại xoay chuyển vài vòng, thân thể hoàn mỹ không có bất kỳ trói buộc nào kia, cứ đung đưa làm say đắm lòng người như thế, máu tóc còn ướt vẫn còn đang không ngừng nhỏ nước xuống, từ trên thân thể chảy xuống.
Luke cũng chỉ có thể ⊙_⊙.
Cảnh tượng này. . . Thật sự là có chút giống như hình ảnh bên trong các loại quảng cáo sữa tắm a!
Sau khi nhảy xuống, Luke ổn định lại tâm thần, miễn cưỡng bài trừ hình tượng kích thích vừa rồi ra khỏi đầu, sau đó chậm rãi đi vòng, từ bên cạnh chạy ra khỏi cái góc này.
Sau khi thoát ra ngoài cửa thông gió, Luke quay đầu nhìn mấy bóng người trong lầu kia, cười hắc hắc, cưỡi xe mà đi.
Trở lại phòng mình, phát hiện bên trong cửa cuốn ở lầu một có tiếng động.
Luke tiến lên gõ gõ: "Này, là Belle à?"
Bên trong truyền ra tiếng của Belle: "A, Luke, cậu về rồi à, mau vào đi."
Sau đó cửa cuốn được kéo lên một chút, Luke khom người chui vào, nhìn thấy chiếc xe taxi đã bị phá hủy một đống lớn linh kiện kia, không khỏi tắc lưỡi: "Bảo bối của cô làm sao thế? Chẳng lẽ là bị hỏa lực công kích à?"
Mặt mũi của Belle tràn đầy vẻ buồn bực: "Không, nó bị sóng biển tàn phá."
Kết quả nhìn thấy mặt mũi của Luke tràn đầy vẻ không tin, cô ta thở dài một tiếng: "Nước vào, rất nhiều thứ đều cần phải thay, cũng không biết là có thể kịp làm việc cho cậu hay không nữa."
Luke tiến lên, quan sát tỉ mỉ trong chốc lát, gật đầu: "Lượng công việc đúng là có chút lớn. Như vậy đi, tôi có thể giúp cô một giờ, ngày mai nếu có thời gian tôi cũng sẽ lại đến giúp cô, tranh thủ trời tối ngày mai sẽ khôi phục lại thanh xuân cho bảo bối của cô."
Belle nghi ngờ nhìn hắn: "Cậu biết sửa xe?"
Luke nhún nhún vai: "Biết một chút. Hơn nữa, không phải là có cô ở đây hay sao? Coi như tôi là trợ thủ là được."
Belle suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đúng, lập tức bắt đầu chỉ huy hắn hỗ trợ.
Bây giờ thế nhưng mà Luke có năng lực của Tony Stark, gia công máy móc cũng là một trong số đó.
Chỉ là sở trường của Tony Stark cũng không phải là xe hơi, chỉ có thể tính là yêu thích mà thôi, bởi vậy ý kiến mà hắn đưa ra cũng không nhiều, chỉ dựa theo sự chỉ huy của Belle làm là được.
Hỗ trợ một giờ, thời gian đã đến hai giờ đêm.
Luke vỗ vỗ tay: "Belle, có thể đi nghỉ ngơi."
Belle lại cũng không ngẩng đầu lên, vẫn đứng ở nơi đó vặn đinh ốc và ốc vít: "Tôi lại làm thêm một chút nữa, dù sao cũng không ngủ được."
Luke lắc đầu: "Chiếc xe này không thể sửa xong trong chốc lát được. Mấy ngày nay cô đều không ngủ ngon được a? Mau đi ngủ một giấc thật ngon đi, sáng mai dậy sớm lại tiếp tục sửa."
Nói xong, hắn tự mình lên lầu nghỉ ngơi.
...................
Người dịch: thichthanhtu