Belle xuống xe, đi tới đây xem chiếc xe A8 kia, hai mắt tỏa ánh sáng: "Ha ha! Chiếc xe này tuyệt đối đã từng được cải tiến. . ."
Luke: "Có thể mở cửa của nó ra được không?"
Belle cười ha ha: "Không có vấn đề gì." Cô ta lấy ra một món công cụ tự chế từ trên xe mình, không tới hai phút đã mở xong cửa xe A8 ra.
Luke cười nói một tiếng cám ơn, ngồi lên ghế lái, bảo đảm chiến lợi phẩm này thuộc về khống chế của hắn.
Hắn cũng không đóng cửa lại, chỉ hít vào một hơi thật dài: "A, mùi tiền nha."
Belle ở bên cạnh chẹp chẹp miệng: "Đương nhiên, chiếc xe này cũng không hề rẻ."
Luke: "Ha ha, đúng vậy a, ít nhất cũng có giá trị mười triệu."
Belle: "Tôi cũng biết nhìn xe chứ, cậu không nên lừa tôi."
Không bao lâu sau, Marta đã chạy đến.
Trông thấy hai người bọn Luke, lập tức truy hỏi hướng đi của bốn cô nàng chân dài kia.
Elsa lộ ra vẻ mặt kỳ quái: "Tôi đã nói là bọn họ ở trên đường về thành phố mà, các cô không phát hiện ra à?"
Marta lộ ra vẻ xấu hổ.
Sự thực đúng là bọn họ phát hiện ra, đáng tiếc là sau một phen truy đuổi, lại bị đối phương trốn thoát, cô ta chỉ có thể sang đây xem bên này còn có manh mối gì hay không.
Bellett lại nhảy ra ngoài: "Elsa, các cô đã làm sai tất cả rồi, là các cô để cho Sergey chạy, bây giờ bọn cướp ngân hàng cũng chạy mất. Giống như vừa rồi các cô đã nói, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm?"
Elsa liếc thằng ngu này một cái, nghiêng đầu nhìn về phía Marta, cô ta càng có hảo cảm đối với vị nữ đồng nghiệp có khí chất già dặn này hơn: "Ý tứ của cô cũng giống như thế à? Tổ trưởng Marta?"
Marta vốn không ngốc, cô ta lại càng không thân thiết gì với Bellett, lập tức vội vàng lắc đầu: "Không không không, tôi đã nói rồi, Bellett chỉ có thể đại biểu thái độ của cá nhân anh ta, không có liên quan gì tới tổ trọng án chúng tôi cả. Cho nên, chúng ta có thể đi qua bên kia nói chuyện một chút không?"
Bellett lên cơn giận dữ, đang định tiếp tục mở miệng.
Marta cũng không kiên nhẫn: "Tổ trưởng Bellett, nếu như anh vẫn tiếp tục làm ảnh hưởng với việc phá án của tôi, vậy tôi sẽ viết một phần trên bản báo cáo, nói rõ chi tiết anh ở bên trong lúc tôi phá án và bắt nghi phạm của vụ án cướp ngân hàng làm ra "Cống hiến đột xuất ", có thể chứ?"
Bellett bị nói cho nghẹn lại một chút, rốt cục không lên tiếng nữa.
Tới bây giờ vụ án cướp ngân hàng đã có huyên náo rất lớn, một lần cuối cùng này, đám chân dài kia đã cướp đi khoảng ba triệu tiền mặt.
Cộng thêm số tiền của hai lần trước nữa, bốn cô nàng chân dài kia đã cướp đoạt đi số tiền vượt qua 11 triệu đô, ngân hàng bên kia đã đang điên cuồng thúc giục cảnh sát phá án.
Không phá được vụ án này, chẳng may hai ngày sau lại bị cướp một lần nữa thì làm sao bây giờ?
Trong một tuần này đã xảy ra ba lần cướp án, ngân hàng có lớn cỡ nào thì cũng không chịu được loại tần suất bị đánh cướp này.
Nếu như Bellett bị Marta đâm thọc, nói anh ta làm trở ngại việc phá án và bắt giữ nghi phạm vụ án cướp ngân hàng, thì tuyệt đối là anh ta sẽ bị cao tầng bên trong Đồn cảnh sát New York bực bội giận chó đánh mèo.
Bên kia, Elsa và Marta hiệp thương một trận, rốt cục hai người lại gọi Bellett tới, sau đó ba người bắt đầu gọi điện thoại.
Giày vò như vậy gần một giờ, rốt cục mọi chuyện mới được giải quyết.
Elsa đi tới, mặt mũi của cô ta tràn đầy mỏi mệt, giọng nói khàn khàn, nhưng vẻ mặt lại tràn đấy phấn khởi: "Luke, chuyển giao chiếc xe này cho tổ trưởng Marta đi."
Luke ha ha cười, gật đầu đứng dậy, ra hiệu với Marta.
Marta nhìn hắn, bên trong ánh mắt toát ra vẻ phức tạp.
Không phải là cô ta có ý kiến gì đối với hắn, mà trong hơn một giờ này, người dưới tay cô ta cũng đã báo cáo tình huống bắn nhau ở nơi này lúc trước đó cho cô ta.
Chính là vị cảnh sát trẻ tuổi luôn cười tủm tỉm, giống một học sinh cấp banày, một người một khẩu súng, tại chỗ bắn chết đả thương ba mươi bốn người trong băng nhóm của Sergey, còn trực tiếp bắt lấy Sergey ném vào trong cốp sau của xe taxi.
Có thể nói, một mình hắn đã diệt sạch băng nhóm của Sergey.
Loại người này, thật sự là một thám tử phổ thông sao? Hắn không khác gì so với Rambo đi!
Còn may, Luke và Elsa đã sớm có ăn ý, công lao của việc chặn tiền ăn cướp lại đều thuộc về Elsa, bởi vậy Marta còn không biết Luke còn ép cho nhóm nữ thổ phỉ kia phải quay trở lại, bằng không thì cô ta sẽ càng giật mình hơn nữa.
Giao tiếp xong, Luke cùng Elsa hai người lại ngồi Belle xe taxi về chỗ ở.
Ngày mai hai người mới có thể đi tới Đồn cảnh sát New York xử lý sự việc tiếp sau, hôm nay vẫn là để cho Đồn cảnh sát New York tự giải quyết công việc nội bộ, hai người cũng không tham gia để tránh khỏi làm cho người ta chán ghét.
Luke trở lại chỗ ở, lập tức đi tắm rửa trước, sau đó nằm ở trên giường nhìn vào nhắc nhở của hệ thống.
Nhiệm vụ: Tiêu diệt băng nhóm Sergey, bắt lấy Sergey hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm: 1500, điểm tích lũy: 1500.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ 100%, thu hoạch được 1500 điểm kinh nghiệm, 1500 điểm tích lũy.
Nhiệm vụ này căn bản là một mình Luke hoàn thành, Elsa cũng không ra tay.
Tên đen đủi Washburn kia lại càng không cần phải đề cập, ngay cả hệ thống đều không đồng ý cậu ta có tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ.
Nhiệm vụ: Thu lại tiền ăn cướp trong vụ án cướp ngân hàng, hoàn thành
Tổng kinh nghiệm: 500, điểm tích lũy: 500.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ 80%, thu hoạch được 400 điểm kinh nghiệm, 400 điểm tích lũy.
Luke bĩu môi, quả nhiên là kinh nghiệm của vụ án này cũng không có nhiều, có lẽ là bắt lấy bốn cô nàng chân dài kia nữa, cũng chỉ nhiều ra ba bốn trăm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy mà thôi.
Sau đó, mới là thứ mà Luke chân chính vừa ý.
Túc chủ đánh bại Vanessa, thu hoạch được danh sách năng lực của đối phương.
Năng lực của Vanessa: Súng ống cơ sở, sửa chữa xe cộ cơ sở, cải tiến xe cộ cơ sở. . . Điều khiển xe cộ sơ cấp.
Điều khiển xe cộ sơ cấp: Điều kiện tiên quyết: thuộc tính nhanh nhẹn: 20, điểm tích lũy: 1000.
Luke lại không hề cảm thấy vui vẻ.
Bởi vì, năng lực sơ cấp lại có màu xám.
Hiển nhiên, mặc dù hắn đánh cược thắng Vanessa, nhưng cũng không đủ để thu hoạch được tư cách học tập loại năng lực sơ cấp này của cô ta.
Luke nhíu mày, suy nghĩ một lát, dứt khoát đứng dậy cưỡi xe đi ra ngoài.
Hôm nay đã bận rộn hơn nửa ngày rồi, cơm trưa đều là thức ăn nhanh mang theo từ buổi sáng.
Giờ phút này, tâm trạng của hắn bình thường, dứt khoát đi ra ngoài tìm một chút đồ ăn ngon.
Về phần Elsa thì không cần gọi, cô ta đang gọi điện thoại nói chuyện với Dustin, thảo luận xem làm như thế nào để chia hai vụ án bánh gatô này.
Loại chuyện ăn cơm này, giờ phút này căn bản là không tồn tại ở trong đầu Elsa, đợi chút nữa trở lại mang cho cô ta một ít thức ăn là được.
Luke cưỡi xe đi ra ngoài, chậm rãi ung dung đi dạo khắp phố lớn ngõ nhỏ ở trong thành phố New York.
Cuối cùng, hắn lựa chọn một nhà hàng ăn do người Hoa mở.
Đây là một nhà hàng Michelin một sao, kinh doanh kiểu thịt nướng Hồng Kông.
Luke đi vào lần lượt gọi một đống lớn món ăn, sau đó ngồi xuống từ từ ăn.
Nhắc tới nhà hàng ăn Michelin, đại đa số người đều cho rằng rất đắt.
Nhưng trên thực tế, vẫn cần phải xem cấp bậc là mấy sao.
Đi tới nhà hàng ăn Michelin ba sao, như thế thì không khác gì là đốt tiền, một người một bữa cơm ăn hết 6,700 đô cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng chọn loại Michelin một sao giống như Luke, thì cũng chỉ là một số món thường làm đặc sắc hơn, giá cả rẻ nhất ở Michelin một sao cũng không hề đắt hơn so với tiệm cơm bình thường là mấy.
Luke tới nhà hàng này cũng không phải là rẻ nhất, nhưng cũng không đắt, vụn vụn vặt vặt một đống lớn đồ vật cộng lại, cuối cùng mới hết 87 đô.
Luke cũng không đụng tới hơn phân nửa đồ ăn trong đó, trực tiếp đóng gói mang về cho Elsa ăn đêm, thuận tiện còn có thể mời vợ chồng Belle nếm thử.
Nói cách khác, đồ ăn mà chính Luke ăn cũng chỉ hết khoảng 40 đô, cũng chỉ ở mức bình thường.
Giơ hai cái túi lên đi ra, Luke treo bọn nó ở bên trên tay lái, sau đó mới chậm rảu ung dung đạp trở về.
Bỗng nhiên, khứu giác linh mẫn của hắn ngửi được một ít mùi quen thuộc.
Luke phanh lại, tập trung cẩn thận phân biệt lại loại mùi kia, sau đó lập tức cười vui vẻ.
.............................
Người dịch: thichthanhtu