Cưỡi xe, dọc theo hướng của loại mùi như có như không kia, Luke xuyên qua hẻm nhỏ, cuối cùng rẽ ngoặt bảy tám lần đạp đến một căn nhà lầu cũ nát.
Hắn bốn phía nhìn một lát, nơi này là một tòa nhà dân cư kiểu cũ, chỉ là đã lâu năm thiếu tu sửa.
Bên trong lầu còn có một số người đang ở, không phải người nghèo thì chính là thân phận có vấn đề, ví dụ như là đám di dân phi pháp, hoặc ví dụ như một ít tội phạm không thể lộ ra ánh sáng.
Luke nhìn nơi này một lát, dứt khoát vác xe đạp của mình lên, đi lên lầu.
Trên đường, gặp phải một đôi mẹ con, nhìn thấy hắn vác xe lên lầu nhưng vẫn không lộ ra bất kỳ vẻ mặt kinh ngạc gì cả.
Nếu như ai dám để xe ở dưới lầu, không tới 10 phút sẽ lập tức bị bốc hơi, mặc kệ là xe đạp hay là xe hơi, trên cơ bản đều giống nhau.
Lên tới lầu ba, Luke lại một lần nữa hít một hơi, xác định tình hình bên trong, lúc này mới để xe đạp xuống: "Xin chào, thức ăn nhanh mà mọi người gọi đã được đưa tới."
Bên trong hoàn toàn yên tĩnh.
Luke cười khẽ: "Tiểu thư Vanessa, thức ăn nhanh cô đặt đã được đưa tới."
Sau một lúc lâu, cánh cửa bỗng nhiên mở ra, một khẩu súng đang nhắm thẳng về phía cửa, nhưng ở cửa lại không người nào cả.
Luke cười nhẹ: "Ha ha, thái độ này cũng không được tốt cho lắm nha, tiểu thư Vanessa."
Người đang giơ súng nhắm thẳng vào cửa ở bên trong, không phải Vanessa thì là ai?
Hắn ló họng súng của mình ra ngoài một chút, nhắm thẳng vào cô ta, nói: "Bây giờ, có thể để súng xuống, bình tĩnh nói chuyện được rồi chứ?"
Sắc mặt của Vanessa lạnh lẽo: "Có chuyện gì để nói? Không phải là cậu tới bắt chúng tôi hay sao?"
Luke lại cười: "Ha ha, nếu như tôi muốn bắt các cô, cũng không cần chờ đến bây giờ."
Vanessa cắn răng, rốt cục bỏ súng xuống: "Nói đi, cậu muốn làm cái gì?"
Luke nhẹ hít một hơi: "Ha ha, ba vị tiểu thư còn lại, không cần phải khẩn trương như vậy, giơ súng lâu như thế mà không mỏi sao?"
Một lát sau, Vanessa bất đắc dĩ ra hiệu, ba cô nàng chân dài đứng phân tán ở mấy nơi hẻo lánh trong phòng bỏ súng xuống.
Lúc này Luke mới chợt xông vào bên trong cửa phòng, ôm chặt lấy Vanessa.
Ở dưới lực lượng thân thể mạnh mẽ, chống cự theo bản năng của Vanessa hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.
Luke dễ như trở bàn tay ngăn cản cô ta giãy dụa, đồng thời nhấc cô ta tới, đặt đứng ở trước mặt mình: "Ha ha, bốn tiểu thư xinh đẹp, chúng ta lại gặp mặt, có nhớ tôi không?"
Vanessa nghiến răng nghiến lợi, cô ta hoàn toàn không nghĩ tới, tốc độ hành động của Luke lại nhanh như vậy, lực lượng lại mạnh mẽ như thế, kỹ xảo chiến đấu gần người lại vô cùng thuần thục, cô ta ở trước nặt hắn không khác gì một con búp bê Barbie, dễ như trở bàn tay đã bị bắt chéo hai tay ra sau lưng, biến thành một tấm khiên.
Đầu của Luke ngay sát sau đầu cô ta, một bàn tay còn dùng lực đặt lên eo của cô ta, động tác hai tay phối hợp khống chế cô ta, làm chi rất khó có thể phát lực phản kháng.
Luke cũng đã nhìn qua mấy cô gái kia một lần, trong lòng cười trộm.
Hiển nhiên, tình huống của mấy người này cũng không tốt lắm.
Quần áo rõ ràng là rách rách rưới rưới, khẳng định là chút đồ rách nát lấy được từ đâu đó, bờ môi khô nứt, vẻ mặt khô nẻ, đoán chừng là đã bị Đồn cảnh sát New York đuổi cho tè ra quần đến tận trưa.
Luke chậc chậc vài tiếng: "Haizz, tiểu thư xinh đẹp như vậy, sao có thể sinh hoạt nghèo túng như thế được. Tôi nổi lòng tốt giúp các cô một chút đi."
Nói xong, hắn dùng Vanessa làm tấm khiên chắn ở trước người, chậm rãi lui ra ngoài cửa phòng.
Sau khi rời khỏi tầm bắn của ba cô nàng chân dài ở trong phòng, Luke lập tức buông lỏng.
Hắn cười híp mắt kiểm tra súng của Vanessa một chút, phát hiện ra bên trong căn bản là không có một viên đạn nào, lập tức dở khóc dở cười.
Mấy vị này thật sự là đã đến đường cùng rồi, chỉ có thể cầm súng rỗng dọa người, nghĩ một chút cũng thấy đáng thương rồi.
Luke móc móc một lát ở trên người, lấy ra một xấp đô xanh biếc, tiện tay ném cho Vanessa đang đứng trợn mắt nhìn, đây là tiền mà hắn lấy được từ trên người Sergey bị hắn đánh cho bất tỉnh, cho không có chút đau lòng nào.
Hắn lại tháo hai túi thịt lớn đang treo trên ghi đông xe đạp xuống nhét vào tay cô ta.
Vanessa: ⊙_⊙?
Luke: "Tôi nói là tôi tới đưa thức ăn. Với tư cách là một chút đền bù nhỏ, kể cả một chút tiền kia cũng là như thế. Được rồi, thật sự là cao hứng được gặp lại các cô, hi vọng lần gặp mặt sau, các cô sẽ không dùng súng chỉ vào người tôi nữa."
Nói xong, hắn cũng bỏ khẩu súng thuộc về Vanessa ở trong tay mình vào trong tay cô ta, vác xe đạp lên, nhanh như chớp đi xuống lầu.
Vanessa: ... Móa nó chứ đây là có chuyện gì xảy ra thế?
Đầu óc cô ta rối loạn, mãi đến tận lúc ba cô nàng chân dài từ bên trong đi ra, hỏi cô ta xe Luke đi đâu rồi, cô ta mới hồi phục lại tinh thần: "Ah, hắn... Đi rồi."
Ba cô nàng chân dài kia quay qua nhìn lẫn nhau.
Lại nhìn về phía đồ vật trong tay Vanessa, không khỏi nổi lên tò mò.
Đô la thì khẳng định là đồ tốt rồi, đặc biệt là đối với tình cảnh bây giờ của bọn họ, lại càng không thể tốt hơn được nữa.
Phía hỗ trợ kỹ thuật là băng nhóm của Sergey đã bị diệt toàn quân, chiếc xe mà chính bọn họ chuẩn bị đã bị mất.
Hơn nữa, sau khi làm xong chuyến vừa rồi, bọn họ dự định sẽ cao chạy xa bay, căn bản là không lưu lại vật tư hậu bị ở New York.
Nhìn nhìn tệp đô la kia, tất cả đều là mệnh giá 100, có chừng hai mươi tờ, đầy đủ để bọn họ vượt qua tình huống khẩn cấp.
Chủ yếu là cảnh sát New York đang điên cuồng lục soát truy nã bọn họ, bọn họ cũng không có quá nhiều thời gian để đi kiếm tiền, rất dễ dàng bị bại lộ.
Nếu không, bốn mỹ nữ này đi ra ngoài, chân dài lộ ra, sẽ tùy tiện có thể lừa được một ít đàn ông có hormone dư thừa.
Người ta cũng không lấy súng đi, lại còn cho thêm một chồng đô, ở bên trong hai cái túi lớn cuối cùng là thứ gì?
Mắt của ba cô nàng chân dài kia lộ ra vẻ không hiểu, bởi vì, dường như là bọn họ ngửi được mùi đồ ăn.
Mặc dù bọn họ cũng không hề quen thuộc với mùi thơm kia, nhưng đó khẳng định là mùi đồ ăn.
Đối với những người đã bị đói hơn nửa ngày, tạm thời còn không dám đi ra ngoài mua đồ như bọn họ, thứ này còn quan trọng hơn.
Vanessa bất đắc dĩ lắc đầu: "Chuyển sang nơi khác trước đã, rồi lại nhìn xem trong túi là thứ gì."
Nửa giờ sau, bốn cô nàng chân dài kia đã chuyển dời đến một tòa nhà khác ở cách nơi này mấy trăm mét, ngồi xuống bàn ăn ở trong căn phòng hoang phế, kéo tấm vải trắng che bụi ra.
Đợi đến lúc tro bụi không còn bay nữa, Vanessa mới mở hai cái túi lớn kia ra, lộ ra hơn mười hộp thức ăn bên trong.
Mở từng hộp ra đặt lên bàn, bốn cô gái quay sang nhìn lẫn nhau.
Mặc dù, mùi hương của những loại thức ăn này khác với những loại thức ăn mà bình thường bọn họ thường ăn, nhưng không hề nghi ngờ là có thể ăn, hơn nữa còn là thịt.
Có một cô nàng chân dài không được nuốt một ngụm nước miếng: "Thật sự là thức ăn à?"
Vanessa cau mày: "Không có vấn đề gì? Nói không chừng còn bị tẩm thuốc?"
Cô nàng chân dài kia hơi do dự một chút, cô ta chính là người buổi chiều nhảy xuống từ bên trên chiếc xe tải kia, mở miệng nói: "Vậy để cho tôi nếm thử xem." Nói xong, cô ta nhón lên một miếng thịt nướng nhét vào trong miệng, bắt đầu điên cuồng nhai.
Ba cô gái còn lại: ...
Số phận của đống thức ăn kia cuối cùng như thế nào, Luke cũng không thèm quan tâm.
Giờ phút này hắn lại đắc ý trở lại nhà hàng bán thịt nướng kiểu Hồng Kông kia, trực tiếp đóng gói thêm 100 đô tiền thức ăn nữa.
Chủ cửa hàng trông thấy hắn lại trở lại, có chút kỳ quái: "Ai nha, cậu đã ăn xong số thức ăn mới mang về vừa rồi rồi à?"
Luke ha ha: "Ừm, hoàn toàn không đủ ăn, cho nên tôi lại mua thêm một ít nữa về đây."
Chủ cửa hàng lập tức cười rộ lên: "Đúng thế, mùi vị thịt nướng ở chỗ tôi chính là tuyệt vời nhất Hồng Kông đấy."
Luke gật đầu: "Tôi biết, thức ăn đặc biệt của Trung Quốc nha." Nửa câu sau hắn dùng tiếng phổ thông nói ra.
Chủ nhà hàng kia giật mình: "Ồ, tiếng Trung của cậu nói rất chuẩn."
Luke ha ha: "Ta rất ưa thích Trung Quốc, đặc biệt là những món ăn ngon."
......................
Người dịch: thichthanhtu