Chủ cửa hàng cao hứng, thậm chí còn tặng thêm cho Luke một cái đầu vịt quay nữa: "Thứ này, chỉ có người ưa thích thức ăn ngon mới biết được ăn ngon cỡ nào."
Luke: . . . Mặc dù quả thật là có chút đạo lý, nhưng cái đầu ngỗng này là bởi vì không có ai ăn mới đưa cho tôi chứ gì?
Sau khi cám ơn chủ cửa hàng đã tặng thêm đồ, Luke cưỡi xe trở về chỗ ở.
Giờ phút này, nhắc nhở điều khiển xe cộ sơ cấp của Vanessa trong hệ thống đã biến mất.
Đây là do Luke chiến đấu gần người chiến thắng cô ta lúc, thu hoạch được đầy đủ tư cách học tập.
Cũng bởi vì thế, nên Luke không bắt tất cả bọn họ lại đưa tới đồn cảnh sát.
Học năng lực của người ta, còn đưa người ta vào đồn cảnh sát, làm như vậy thì quá là không phải.
Mấu chốt là, năng lực phóng điện mắt của người ta ghê gớm như thế, lại cũng không trêu chọc gì tới hắn, hắn cũng lười nhác giúp Đồn cảnh sát New York bắt người.
Hắn cũng không phải là cảnh sát New York, càng không phải là người có tinh thần nghĩa hiệp, bất kỳ loại tội phạm nào cũng muốn bắt.
Nhưng kể từ hôm nay trở đi, Vanessa có không ngừng gặp phải vận rủi hay không, thì hắn cũng không biết.
Tương tự, nếu như cô ta lại đi làm chuyện xấu, vừa lúc lại xảy ra một chút tình huống gì đó, vị mỹ nữ này có thể bởi vì vậy mà bị bắt vào trong ngục giam hay không, cũng là ẩn số.
Tất cả, đều phải xem lựa chọn của chính cô ta rồi.
Trở lại chỗ ở, Luke gõ lên cửa phòng của Elsa, đối mặt với ánh mắt hỏi thăm của cô ta, hắn ra hiệu về phía mớ túi thức ăn dưới tay nói: "Hôm nay phá xong án, tâm trạng rất tốt, mời chị ăn bữa tiệc lớn món Trung Quốc."
Elsa: ". . . Cậu thật sự là hào phóng."
Cô ta cũng đã nói chuyện điện thoại với Dustin xong rồi, giờ phút này cũng cảm thấy bụng đói kêu vang.
Bởi vậy, cô ta cũng không hề khách sáo, rửa tay đi ra, bắt đầu lần lượt thưởng thức món ăn.
Kết quả, Elsa thích nhất chính là món xá xíu, loại thịt có vị ngọt này quả nhiên là rất hợp với khẩu vị của người Mỹ.
Ngược lại, Luke lại tương đối ưa thích vịt quay, Elsa hứng thú bình thường.
Nhìn Luke ngồi ở nơi đó chậm rãi gặm đầu vịt quay, mặt của Elsa lộ ra vẻ kinh dị: "Thứ này mà cậu cũng ăn được à?"
Luke nghiêm trang nói: "Đây chính là bộ vị tinh hoa, ông chủ nhà hàng kia thấy tôi là khách hàng lớn, mãi mới chịu tặng cho ta đấy."
Elsa: . . . Móa nó chứ, khẳng định là cậu đang đùa tôi. Tôi đi mua bò bít tết, nếu như ai dám đưa đầu bò cho tôi, cam đoan là tôi sẽ gọi điện thoại báo cáo người đó.
Elsa ăn uống no đủ, sau đó mới bắt đầu hỏi ý kiến của Luke, chuyện quan trọng nhất trong đó, chính là nên viết báo cáo như thế nào.
Luke nhún nhún vai: "Nếu như có tiền thưởng, có thể giúp tôi tranh thủ xin một ít. Chuyện thăng chức thì cũng không cần, tôi vẫn chỉ có trình độ hết cấp 3, muốn tăng chức lên thành cảnh sát trưởng cũng không thể được."
Bên trong chế độ lên chức của cảnh sát ở rất nhiều thành phố lớn của nước Mỹ, Cảnh sát trưởng, Cảnh đốc, Cảnh giám thăng chức đều cần phải tham gia kỳ thi kiểm tra công chức, trong đó thì đại học trình độ là yêu cầu tối thiểu.
Mặc dù những cảnh sát này đều không phải là nhân viên tạm thời của Liên Bang, nhưng sau khi thông qua kỳ thi sẽ chứng minh được một loại tư cách, chứng minh được là người đó có thể trở thành "Quan" bên trong cảnh sát.
Chỉ cần vượt qua ba loại cấp bậc, lại thăng chức lên nữa thì cũng chỉ cần điều lệnh nội bộ của cục cảnh sát là được, cũng không cần phải tiến hành thi kiểm tra nữa.
Elsa suy nghĩ một chút cũng cảm thấy hợp lý, nhưng vẫn hỏi: "Cậu không có ý định đi thi một trường đại học nào đó à? Có vài trường đại học có thể học tại chức được nha."
Luke cười ha ha lắc đầu: "Tôi mới mười tám tuổi, coi như là đi kiếm một tấm bằng đại học, cũng là chuyện của mấy năm sau, bây giờ việc thăng chức đối với tôi cùng không có tác dụng gì, vẫn là tiền thưởng càng có lợi ích thực tế hơn."
Elsa chỉ hơi do dự trong chốc lát, rốt cục vẫn hạ thấp giọng hỏi: "Vậy nên viết báo cáo như thế nào?"
Luke nhìn nét mặt của cô ta, nhún nhún vai: "Tùy chị viết như thế nào cũng được, dù sao thì tôi cũng không vội thăng chức. Nếu như chị được thăng chức, nói không chừng còn có thể bảo kê cho tôi nữa."
Elsa hoài nghi: "Thật sự?"
Luke: ". . . Chị nói xem, nếu như một năm sau tôi biến thành cảnh sát trưởng, những đồng nghiệp trong cục sẽ nhìn tôi như thế nào đây?"
Elsa: ". . . Mặc dù, tôi rất muốn nói là bọn họ sẽ chúc mừng cậu, nhưng khẳng định là sẽ có một đám người âm thầm đi báo cáo cậu."
Luke giang hai tay ra: "Chuyện này chắc chắn là khó tránh. Tôi còn chưa từng học ở trường cảnh sát bao giờ, có thể đi tới Đồn cảnh sát Los Angeles cũng là một loại thủ đoạn nhỏ của người nào đó, bây giờ thăng chức không phải là sẽ để cho tất cả mọi người phản cảm với tôi sao! Được rồi, công lao vụ án lần này chị muốn cầm bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu, tốt nhất là có thể trực tiếp thăng chức."
Elsa: "A?"
Luke bắt đầu cười hắc hắc: "Đến lúc đó, chị thuận tiện giúp điều Selina về cộng tác với tôi, chẳng phải là sẽ tốt sao."
Elsa giật mình: "Cậu với cô ta thật sự. . . Hả?"
Luke lắc đầu: "Nói thật là không có. Nhưng hai người chúng tôi đã đồng sinh cộng tử hai lần rồi, loại tín nhiệm này là rất khó có được, đi theo tôi, cô ấy cũng không cần lo sẽ bị thiệt thòi."
Elsa im lặng thật lâu, cuối cùng mới nói: "Được rồi, tôi có cảm giác, làm cộng tác với cậu còn vui vẻ hơn nhiều so với làm vợ cậu."
Luke liếc mắt: "Tôi mới chỉ mười tám tuổi thôi mà? Có thể đừng đề cập tới chủ đề trầm trọng như vậy được hay không? Chị thấy có bao giờ tôi quan tâm tới vấn đề hôn nhân của chị chưa?"
Elsa giơ tay lên đầu hàng: "Ok! Tôi sai rồi, không nên nhắc tới đề tài này." Cô ta thế nhưng là một người phụ nữ đã có chút lớn tuổi, bây giờ cũng đã 32 rồi, cho dù thân nhân bạn bè trong nhà không đến mức thúc giục lập gia đình, nhưng nếu như gặp mặt thì kiểu gì cũng sẽ hỏi cô ta xem gần đây có kết giao bạn trai hay không.
Nhưng ai bảo cô ta lại công tác ở trong tổ trọng án chứ! Nào có thời gian để kết giao bạn trai.
Tình huống thực tế là, đừng nói tới bạn trai, tính đặc thù của công việc làm cho cô ta ngay cả bạn tình đều rất khó có thể tìm được.
Có người đàn ông nào dám tán tỉnh nữ cảnh sát của tổ trọng án?
Uhm, được rồi, nếu là người giống như Selina, khẳng định là vẫn có người đàn ông nào đó vì sắc đẹp mà liều mạng xông lên.
Nhan sắc của Elsa nhiều nhất chỉ ở mức trung bình, không xấu mà thôi, loại đãi ngộ dựa vào khuôn mặt để kiếm bạn trai thì khẳng định là không có.
Nói nhảm xong, Luke đi ra ngoài, trước khi đóng cửa hắn vẫn quay lại căn dặn một câu: "Nhớ kỹ, tôi chỉ cần tiền thưởng, có chuyện gì khác cũng đừng tìm tôi."
Elsa im lặng: Loại cộng tác như thế này, bên trong tổ trọng án có ai lại không muốn chứ!
Theo năng lực và thực lực mà bây giờ Luke biểu hiện ra ngoài, cô ta cảm thấy nhiều nhất chỉ cần cộng tác với hắn thêm mấy tháng nữa, mình sẽ đủ điều kiện để thăng chức.
Nếu như có thể giữ hắn ở dưới tay mình? Ha ha, Elsa cảm thấy chức vị rất cao cũng chưa chắc là đã không có khả năng.
Mấu chốt là, tên này thật sự là rất biết đánh.
Một khi gặp phải vụ án gì đó trọng đại, với tư cách là cấp trên của hắn, chỉ cần phái Luke đi ra, giải quyết tất cả tội phạm, đương nhiên là sẽ có một phần công lao rất lớn của cấp trên.
Los Angeles thế nhưng chính là thủ đô của tội phạm, là một trong những thành thị có tỉ lệ phạm tội cao nhất trên toàn bộ Mỹ, các loại băng nhóm nhiều vô số kể.
Có một thủ hạ biết đánh như vậy, là chuyện mà tất cả cao tầng trong đồn cảnh sát đều tha thiết ước mơ.
Chỉ dùng người mình biết mới là năng lực mà tầng quản lý cần nhất.
Giống như là lãnh đạo tối cao nhất của Đồn cảnh sát New York là Cục trưởng và Phó cục trưởng, đều là văn chức, cũng không tham dự vào hành động cụ thể, chỉ tiến hành quản lý đối với đồn cảnh sát mà thôi, là điển hình của loại nhân viên hành chính.
Elsa nghĩ như vậy, trong lòng cũng có chút kích động.
Về phần Luke nói láo? Đó là chuyện không có khả năng.
Dù sao thì điều kiện của Luke thật sự là quá kém.
Không có chứng chỉ huấn luyện của trường cảnh sát, không có bằng đại học, cũng không đủ niên hạn công tác, không tham gia bất kỳ một cuộc kiểm tra chiêu mộ nào của đồn cảnh sát, những chuyện này nghiêm ngặt mà nói, đều là chỗ thiếu sót.
Chỉ là, chỉ cần Luke không thăng chức, vậy thì những chuyện này đều chỉ là vấn đề nhỏ.
Một người chỉ là thám tử, trên thực tế chỉ cao hơn nửa bậc so với nhân viên cảnh sát bình thường, có công lao của những vụ án thực sự làm lá chắn, như thế đã đủ để ứng phó với những lời dèm pha rồi.
...................
Người dịch: thichthanhtu