Đương nhiên, ở bên trong loại nhà trọ kiểu cũ này lại càng không có camera giám sát.
Biện pháp an ninh duy nhất của nhà trọ là một bà cụ giữ cửa, bà ta khoảng chừng hơn sáu mươi tuổi, nhìn tinh thần có vẻ rất tốt.
Nhưng Luke cảm thấy, khẳng định là vị này không có vũ lực kinh khủng giống như bà Lucy.
Selina đi tới, giơ ví da có huy hiệu cảnh sát về phía bà cụ kia, loại ví da này có một bên là huy hiệu cảnh sát, một bên là giấy chứng nhận, xem như là một loại đạo cụ mà cảnh sát mặc thường phục thường dùng nhất.
Sắc mặt bà cụ bình tĩnh, không thấy giật mình một chút nào, nghe thấy hai người nói cần chìa khoá cửa của căn phòng xảy ra vụ án kia, tiện tay từ phía sau gỡ xuống một cái: "Chỗ này có một cái, dùng xong nhớ trả lại cho bà."
Selina mỉm cười nói cám ơn.
Hai người leo cầu thang lên tầng ba.
Loại chung cư kiểu cũ này, lạc hậu tới mức ngay cả thang máy cũng không có.
Đi đến phòng 305 ở trên tầng ba, trên cửa có giấy niêm phong, Selina tiện tay xé giấy niêm phong ra, dùng chìa khoá mở cửa.
Hai người đi vào trong phòng.
Bộ phận pháp y đã từng tới nơi này rồi, vì vậy hai người không cần phải dùng các loại đồ bảo hộ như là bịt giày, chỉ cần không làm rối loạn khắp nơi là được.
Nhìn vết phấn trắng hình người ở trên mặt đất kia, Luke nói: "Cô quan sát nơi này, tôi đi vào phòng ngủ xem thử một chút."
Selina gật đầu, sau đó Luke tiến vào trong phòng ngủ.
Thi thể được phát hiện ở trong phòng khách, phòng ngủ cũng không giống như là hiện trường đầu tiên, bởi vậy cơ bản là nơi này vẫn còn duy trì nguyên trạng.
Luke nhìn phòng ngủ, trong miệng không khỏi hơi lên giọng: "Selina."
Selina đi vào, nhìn tình hình trong phòng ngủ, cũng có chút kinh dị.
"Trước kia cô đã từng điều tra nạn nhân nào như thế này chưa?" Sắc mặt của Luke vi diệu, nhìn về phía Selina.
Selina lắc đầu: "Làm sao có thể có. Loại đồ vật mê tín dị đoan này cũng không có mấy người ở trong thị trấn tin vào."
"Cô có nhận ra lai lịch của những vật này không?" Luke tiếp tục hỏi.
Selina liếc nhìn bốn phía, lắc đầu: "Chỉ có mấy thứ có chút giống như là đồ chơi của Vu Độc giáo, những vật khác thì không phải, nhưng khẳng định không phải là loại tín ngưỡng đứng đắn gì."
Luke gật đầu: "Được rồi, xem ra nạn nhân của chúng ta lần này là một phù thuỷ."
Trong lúc hai người nói chuyện, điện thoại di động của Luke kêu lên, sau khi hắn bắt máy nghe trong chốc lát, nhỏ giọng nói "Rõ, tôi sẽ lập tức tới ngay", sau đó cúp điện thoại.
Selina: "Chuyện gì thế?"
Luke: "Đi thôi, thi thể của vị phù thuỷ kia của chúng ta. . . Không thấy đâu nữa."
Selina: "Cái gì cơ?"
Cô xuống lầu trả lại chìa khóa cho bà cụ canh cổng kia, còn thuận tay đưa một tấm danh thiếp cho bà cụ, nói với bà ta nếu như có tình hình gì lạ nhớ gọi theo số ghi bên trên, sau đó hai người mới đi ra ngoài lên xe.
Selina mới hỏi: "Có chuyện gì xảy ra thế? Thi thể của phù thuỷ kia biến mất như thế nào?"
Luke: ". . . Là thế này, lúc bác sĩ pháp y đang kiểm tra thi thể của cô ta, lại đột nhiên muốn đi nhà cầu, kết quả là sau khi xong việc trở về, lại phát hiện ra cỗ thi thể kia đã biến mất."
Selina: "Camera giám sát thì sao?"
Luke: "Không biết. Chuyện này cần chính chúng ta tới xem. Vừa rồi chính là Bolic gọi điện thoại tới, bảo chúng ta thuận tiện cũng nhận vụ án này luôn. Dù sao thi thể của người bị hại bị mất tích, rất có thể là có liên quan tới việc cô ta bị ngộ hại."
Selina thất vọng: "A, tôi còn tưởng rằng cô ta đột nhiên sống lại, sau đó dùng ma pháp trực tiếp rời đi nữa chứ."
Luke: ". . . Nếu là như thế, có lẽ là chúng ta sẽ phải chuyển giao bản án này ra ngoài thôi."
Selina ồ một tiếng: "Giao lại cho ai? FBI?"
Sắc mặt của Luke có chút vi diệu: "Không, có lẽ là S.H.I.E.L.D."
Selina kỳ quái: "Cục nào thế?"
Luke: "Ha ha, không có gì, tập trung lái xe đi."
Chạy tới trung tâm pháp y Houston, hai người giơ chứng nhận cảnh sát lên rồi đi vào.
Đến phòng chứa thi thể, tìm một vị bác sĩ pháp y tên Tom nào đó, nói rõ ý đồ đến.
Người tên Tom này là một trung niên da trắng, nhưng cảm giác lại có vẻ là hơi nữ tính, âm vực của giọng nói có vẻ hơi cao.
Cho dù là đối mặt với hai thám tử trông có vẻ gà mờ như bọn Luke, ông ta cũng không có biểu hiện cứng rắn gì, đàng hoàng đem quá trình nói lại một lần.
Kỳ thật cũng không có chuyện gì để nói nhiều, vừa rồi Luke nghe Bolic nói mấy câu ở trong điện thoại, nội dung gần như nhất trí với ba phút nói chuyện của Tom.
Buổi sáng đi làm, trước khi bắt đầu làm việc ông ta uống một tách cà phê, sau đó mắc tiểu đi toa-lét, trở về lại phát hiện ra thi thể mới được đưa lên bàn kiểm tra thi thể lúc trước đã không cánh mà bay.
Luke cũng không lên tiếng, vẫn để cho Selina giao tiếp với bác sĩ pháp y Tom.
Bác sĩ pháp y cũng là đàn ông, đối mặt với một đại mỹ nhân ngọt ngào thủ thỉ, khẳng định là thoải mái hơn so với phải đối mặt với một người đàn ông mặt đen đề ra câu hỏi.
"Camera giám sát đâu?"
Tom: ". . . Đêm qua đã xảy ra trục trặc, buổi sáng hôm nay mới có người tới sửa, nhưng vẫn chưa sửa xong."
Luke đột nhiên xen vào: "Người nào tới sửa?"
Tom hơi sửng sốt một chút, đây là lần đầu tiên Luke đặt câu hỏi.
Nhưng ông ta vẫn thành thật trả lời: "Không biết, chuyện này thuộc về bên hậu cần quản lý, hai người có thể sang đó hỏi thử xem."
Selina tiện tay nhét cuốn sổ ghi chép nhỏ ở trong tay vào trong túi, mặt cười như hoa nói: "Cám ơn anh đã phối hợp, bác sĩ pháp y Tom."
Vị bác sĩ pháp y Tom này cảm thấy hơi có chút hoa mắt, giống như bị nụ cười xinh đẹp kia làm cho lóa mắt vậy, chỉ ngơ ngác gật đầu: "A, không có. . . Không có gì, nên thế."
Sau đó đứng nhìn vị đại mỹ nữ Mỹ Latinh này vẫy tay với ông ta, rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Selina đi ra ngoài, tăng tốc mấy bước, đuổi kịp Luke: "Cậu có ý kiến gì không?"
Luke: "Đi hỏi chuyện camera giám sát trước đã, sự việc có chút trùng hợp a. Cô có nhớ rõ đạo lý mà Robert thường xuyên nói cho chúng ta kia không?"
Selina nghiêng đầu: "Trong lúc phá án, rất nhiều trùng hợp kỳ thật cũng không phải là trùng hợp?"
Luke gật đầu: "Cho nên, chúng ta cần phải biết rõ đến cùng là camera giám sát xảy ra vấn đề gì."
Selina hỏi hai người, tìm được phòng hậu cần, nói rõ ý đồ đến.
Phụ trách nơi này là một nữ cảnh sát, Selina quả quyết thối lui, để cho Luke tiên phong.
Hai người đã sớm có ăn ý.
Lúc bình thường, đối mặt với nam tính không có nguy hiểm thì sẽ do Selina ra mặt nói chuyện, mà đối mặt với nữ tính trung lão niên, đương nhiên chính là Luke ra trận, ai bảo khuôn mặt của hắn thực sự là rất non nớt.
Mặt mũi Luke tràn đầy nụ cười, nói rõ ý đồ đến.
Nữ cảnh sát nhìn thanh niên trẻ tuổi trước mắt này, hắn có làn da trắng, thân thể khôi ngô, mặt mũi hiền lành, nụ cười sáng láng, không lóa mắt nhưng rất dễ dàng để cho người ta sinh ra cảm giác thân thiết.
Sau khi nhìn qua chứng nhận cảnh sát, cô ta lập tức nói ra tên của công ty kia.
Công ty truyền thông điện tử Wells - Dalit.
Đây chính là tên của công ty phụ trách lắp đặt bảo dưỡng camera giám sát bên trong tòa nhà này, Luke mượn điện thoại cố định chỗ nữ cảnh sát kia, trực tiếp bấm số gọi.
Sau khi hắn cho thấy rõ thân phận, hỏi thăm vài câu, chờ đợi trong chốc lát, sau khi nghe bên kia trả lời xong, sắc mặt trở nên rất cổ quái.
Sau khi cúp điện thoại, hắn vẫn một lần nữa nói cảm ơn với nữ cảnh sát kia, sau đó mới quay người rời đi.
Selina: "Xảy ra chuyện gì thế?"
Luke: "Quầy lễ tân của công ty kia nói cho tôi biết, hôm qua bọn họ cũng không nhận được cú điện thoại nào của trung tâm pháp y cả, sáng nay cũng không phái ra nhân viên bảo trì nào cả."
Selina: "A?"
Luke ha ha: "Quả là thú vị, để chúng ta xem. . ."
Người dịch: thichthanhtu