Sau khi mọi người đã trốn vào hết, [Tòa thành bóng] của Scathach mới bao phủ toàn bộ thân tàu.
Đàn bò sau đó vẫn còn tấn công thêm một lúc, nhưng dường như cũng có trí khôn nhận ra như vậy cũng vô ích. Hết một tiếng thì liền đứng yên bao vây khu vực này.
Tàu hỏa tinh linh bị [Tòa thành bóng] bao phủ thế nên ánh sáng không đi qua cửa sổ được, không gian trở nên u ám. Ánh lửa bất định từ những giá nến biết đi tạo ra ảo giác như đang tiêu diệt nỗi lo của họ.
Trong toa tàu, hiện mọi người đã tạm thời được thả lỏng, cùng nhau giải thích cho Izayoi vừa gặp được.
Izayoi nghe hết mọi chuyện liền khoanh tay lại trước ngực, ánh mắt như thể hiểu ra được gì đó.
“…Ra là vậy. Không ngờ tuổi ước chừng của Asterios lại là 15 tuổi. Nếu chuyện này là thật thì lời giải chính xác sẽ là Asterios ≒ Minotaur.” (đây là dấu tương đương, gần bằng, bên Nhật bổn lại thích dùng dấu này)
“Tại, tại sao? Em nghe chẳng hiểu gì cả?”
Suzuka cũng tụ tập với mọi người bên trong con tàu, nghe được suy luận của Izayoi liền rất bối rối.
Homura nắm tay phải lại, hỗ trợ giải thích.
“Trong truyền thuyết Hy Lạp, việc ăn thịt người của Minotaur cứ chín năm được thực hiện một lần, mỗi lần sẽ cần dâng tế bảy thiếu niên thiếu nữ làm vật tế sống--- Hiểu rồi chứ? Cứ chín năm nghi thức mới được tiến hành một lần.”
Suzuka và Ayato nghe được Homura giải thích mới nhận ra.
“Ra là vậy sao…! Nghi thức được tiến hành nhiều lần cách nhau thời gian chín năm, vậy thì con số 15 tuổi đúng là không phù hợp.”
“Đúng vậy. Theo như truyền thuyết đó thì phải ít nhất là 18 tuổi… Nhưng như vậy thì lại có một câu hỏi khác sinh ra. Cậu ta rốt cuộc là ai? Thực sự là Asterios sao?”
Ayato vuốt cằm hỏi. Asterios hiện đang nằm hôn mê trên chiếc giường trong phòng khách, hẳn sẽ không nghe được cuộc nói chuyện của họ.
Thế nên Izayoi trả lời cho câu hỏi này.
“Có hai khả năng có thể xảy ra.
Đầu tiên, [Không tồn tại người tên là Asterios, thiếu niên này chỉ là vật tế sống].
Thứ hai, [Asterios thực sự tồn tại. Nhưng vì một lí do X nào đó nên đã chết từ lúc còn là thiếu niên].
Xét tới sự việc lần này thì hẳn khả năng thứ hai là chính xác. Tên nhóc này chắc chắn đã chết vì bệnh đậu mùa hoặc một loại virus nào đó.”
Suy đoán của ba người Homura, [Vẻ ngoài người này bị tàn phá vì một loại virus tương tự bệnh đậu mùa] nhưng đã sai mất gần nửa.
Người này trước khi chữa khỏi căn bệnh truyền nhiễm đã chết.
“Tín ngưỡng của đảo Crete đối với loài bò rất lớn, từ ngữ nguyên gốc của Minotaur cũng vốn là [Con bò vua Minos nuôi]. Suy đoán khi trước dựa trên căn bệnh [Bi me sadame no yamai] đã rất đúng trên mặt tiêu cực.”
[Asterios] lúc còn sống mang theo cái tên có ý nghĩa ngôi sao và ánh chớp.
Sau khi chết trẻ đổi tên thành [Minotaur].
Vậy thì bộ mặt thật của con quái vật ăn thịt người trong mê cung dễ thủ khó công này, của quái vật Labrys sẽ là---
“[Minotaur]--- bộ mặt thật của con quái vật ăn thịt người này.
Đó là lăng mộ của hoàng tử Asterios đảo Crete.”
Cái gì. Suzuka và Ayato quay qua nhìn nhau.
“Lăng mộ… Vậy thì là vậy sao! Bảy vật tế sống chính là nghi thức an táng phải không!”
“Lí do lựa chọn thiếu niên thiếu nữ có lẽ cũng vì như vậy rồi. Bảy vật tế sống được lựa chọn làm người chôn cùng.”
Trong các vương triều trước công nguyên thì việc lựa chọn người chôn cùng với các vị Vua cũng không phải chuyện hiếm gì.
Hoặc cũng có thể đây là nghi thức để cầu xin dịch bệnh bị tiêu diệt.
“Hoặc là… có lẽ chính cậu cũng là vật tế sống lần đầu.”
“Ể!”
“Trong nghi thức dẹp yên dịch bệnh, tồn tại một loại phong tục là dâng tế bò làm vật tế sống. Cậu ta bị đổi tên thành [Con bò của vua Minos (Minotaur)] có lẽ là thể hiện cho việc một hoàng tử đã mắc bệnh không còn sống lâu nữa sẽ trở thành vật tế sống.”
Nói cách khác--- Hoàng tử Asterios của đảo Crete kết cục cũng không phải chết vì bệnh mà là do cha mình ra lệnh chém đầu.
Homura, Suzuka và cả Ayato, cả ba đều cúi đầu xuống như thể không chịu nổi nữa.
Nhất là Homura và Suzuka, hai người đến từ trại trẻ mồ côi nên rất thấu hiểu.
[Trại trẻ Canaria] là trại trẻ mồ côi tập trung những đứa bé có câu chuyện của riêng mình.
Hơn phân nửa trong số đó là vì sinh ra đặc biệt nên không thể sống chung với cha mẹ mình. Cũng có không ít những đứa bé có vết thương tâm lí từ nhỏ, cho đến tận bây giờ vẫn không dám tiếp xúc với người lớn. Hai người bên trong trại trẻ đã thuộc về nhóm lớn tuổi.
Cả Suzuka và Homura đều thương tiếc cho những gì Asterios gặp phải.
“…Vậy là hoàng tử này cũng không phải người xấu đúng không?”
“Chắc vậy rồi. Sừng bò vỡ rồi trông cũng có giống quái vật đâu.”
Ưm. Homura và Suzuka cùng nhẹ gật đầu. Ayato không hiểu hai người họ đang nói gì nên nghiêng đầu đi, nhưng Izayoi thì hiểu rõ. Đây là do môi trường sống khác biệt.
“Khoan đã. Hai đứa định đưa tên nhóc này theo về sao hả?”
“Đúng là như vậy, phải không brother?”
“Tất nhiên là vậy rồi, my sister.”
“Đừng có mà nói ngu nữa!! Cho dùng không còn sừng cũng không có nghĩa đã hoàn toàn biến về loài người, những lời lúc nãy mới chỉ là suy đoán mà thôi! Chẳng may mấy đứa nhóc kia gặp chuyện gì thì sao đây hả!?”
Izayoi chỉ trích hai người họ với vẻ nghiêm tú hiếm thấy. Theo như cậu thấy thì việc này đúng là một hành động nguy hiểm, tự đưa quái vật bí ẩn về nhà mình.
Nhưng Homura và Suzuka mà sợ chỉ vì bị chỉ trích như vậy thì hai người cũng không đáng làm nhóm lớn tuổi.
Hai người ngay lập tức làm ra bộ dạng phản đối mà nhìn về phía cậu.
“Nhưng mà về sau Homura còn có liên quan tới Chiến tranh chủ quyền mặt trời mà? Có thể thu thập thêm đồng đội là chuyện tốt chứ?”
“Ừm, không có gì là xấu hết. Mặc dù không thể cho cậu ta đi học được, nhưng mà việc nhà tại trại trẻ thì đang bề bộn lắm đây.”
“Đừng có mà đổi chủ đề hai đứa ngốc kia. Chẳng may có chuyện gì xảy ra thì hai đứa chịu trách nhiệm được sao hả!? Giờ không phải lúc cố chấp ôm lấy cái loại khí phách vô nghĩa đó đâu!!!”
Izayoi sử dụng lời tra hỏi hăm dọa khiến mọi người trong tàu chấn động, truy vấn ề trách nhiệm hai người.
Asterios nguyên là một con quái vật bò, nếu như bản tính ăn thịt người không mất đi--- vậy thì ai sẽ chịu trách nhiệm. Hai người không hề biến sắc, ngay lập tức trả lời.
“…Trách nhiệm sao? Tất nhiên là do em gánh hết rồi.”
“Không phải là khí phách vô nghĩa. Đây là khí phách của con người.”
Hai người tuyên bố không chút sợ sệt. Ayato đứng một bên cảnh giác, lo lắng vô cùng, nhưng cô cũng hiểu rất rõ Homura và Suzuka sẽ không bao giờ đứng yên bỏ mặc một thiếu niên thiếu nữ nào chết đi.
Năm năm nay--- Hai người đã gánh lên vai toàn bộ trách nhiệm trùng hưng lại trại trẻ đúng như vậy. Hay lúc trại trẻ mất đi người tài trợ, đối mặt khó khăn về tài chính và không thể tồn tại nữa cũng thế.
Nếu hoạt động của trại trẻ gặp vấn đề, sẽ có những đứa trẻ không còn nơi nương tựa. Lúc đó chính Homura và Suzuka đã cố gắng hết sức đi khắp nơi kêu gọi tài trợ, sau cùng mới có được sự trợ giúp từ tập đoàn [Everything Company] của nhà Kudou.
Nếu như hiện tại bỏ mặc Asterios, cũng tương đương với việc họ từ bỏ khí phách khi trước lúc họ nỗ lực hết mình vì trại trẻ Canaria.
Những đứa trẻ của nhà Canaria--- sẽ không bao giờ bỏ mặc bất kì thiếu niên thiếu nữ đang gặp nạn nào. Ánh mắt họ nói lên như vậy.
“…Hừm. Khí phách con người sao hả.”
Đúng là ồn ào quá đáng. Izayoi ngạc nhiên ngồi xuống ghế. Cậu cũng không ngờ hai người lại cố chấp với khí phách của mình như vậy. Mặc dù đã nói chuyện này nhiều lần, nhưng trong mắt Izayoi thì cả hai vẫn còn đang ở lúc 10 tuổi. Cậu xem hai người họ như vậy đấy.
Khi trước Izayoi đứng chắn trước mặt họ, trên lưng gánh lên cuộc sống họ.
Nhưng--- Izayoi đã từ bỏ trách nhiệm này. Mặc dù đi tới thế giới khác là việc làm bắt buộc để cậu có thể sống tiếp, nhưng quả thực cậu đã từ bỏ trách nhiệm này.
Thế nên giờ cậu mà định trách mắng gì hai người thuộc nhóm lớn tuổi và cũng là người chịu trách nhiệm cho trại trẻ, đúng là vô lí.
Nhưng cho dù cậu đã từ bỏ trách nhiệm đó, vẫn có những lời cậu phải nói ra.
“Đã cố chấp như thế thì tùy ý hai đứa đấy… Nhưng anh có một điều kiện đây.”
“Anh nói cái gì.”
“Là sao hả. Cho dù có là anh Iza thì Suzuka em đây cũng chấp nhận khiêu chiến nhé, lên đi.”
“Không phải vậy, với cả thêm trăm vạn năm nữa rồi em hãy mơ nhé--- Vấn đề quan trọng nhất đây. Anh muốn có được sự cam đoan cho lúc tên nhóc này phát điên trong trại trẻ. Mấy đứa hiểu rồi chứ.”
Izayoi đứng dậy, gõ gõ cửa sổ bị bóng đen bao trùm.
“Homura, em định phá giải mê cung này ra sao? Với sức mạnh của em có thể chiến đấu với những con quái vật kia chứ?”
“…Chuyện này,”
Homura không nói lên lời. Gift cậu sở hữu đương nhiên không phải dung cho chiến đấu.
Cách thức thu dọn lũ quái vật trên cơ bản cậu đã đoán ra phần lớn nội dung. Điều kiện thắng lợi [Xóa bỏ ánh chớp, khiến ngôi sao trở lại hình dạng ban đầu] hẳn là ám chỉ việc thay đổi cái tên Asterios thành Minotaur.
Còn [khiến ngôi sao trở lại hình dạng ban đầu] là cách thức thực hiện yêu cầu này.
Giai đoạn thứ nhất là sử dụng thể hạt để chữa bệnh.
Giai đoạn thứ hai là trở lại lăng mộ, cũng chính là mê cung.
Giai đoạn thứ ba--- là ngồi lên trên ngai vàng của vua Minos.
Hay chính kế thừa ngai vàng.
Nhưng, như vậy thì khả năng quá cao Asterios sẽ lại một lần nữa trở về trong lăng mộ ngủ say. [Trở lại hình dạng ban đầu] cũng là mang ý nghĩa khiến cho hoàng tử quay lại lăng mộ.
Nếu như không muốn sử dụng cách thức này, vậy thì cách duy nhất còn lại là.
“---Đánh bại Minotaur, quái vật mê cung.”
“Hiểu rồi chứ? Chỉ bằng vào em thôi sao?”
“Em hiểu, và em muốn làm vậy. Không, nếu không làm được thì em cũng không thể được mời đến Chiến tranh chủ quyền mặt trời làm gì. Vậy nên chắc chắn em có thể sử dụng thanh rìu chiến này.”
Ánh mắt mọi người đổ dồn về một chỗ. Nơi đó để một thanh rìu chiến có sức phá hoại lớn nhất trong Mười hai chòm sao--- [Mô Phỏng Thần Cách. Tinh Ngưu Lôi Đình] hiện đang phát ra ánh chớp từ lưỡi rìu.
Quả thật, nếu sử dụng được vũ khí Thần cách này thì có thể phá hủy mê cung.
Izayoi vuốt cằm, bắt đầu suy nghĩ, tính toán khả năng thắng.
“…Hừm? Với Gift của em thì có lẽ dùng được nó thật.”
“Nhất định là có thể. So với việc nghiên cứu thể hạt và sổ sách giấy tờ trại trẻ thì thứ này đơn giản hơn nhiều.”
Đối mặt với câu hỏi của Izayi, Homura ngay lập tức trả lời.
Nếu đã vậy, Izayoi cũng không còn câu hỏi gì khác.
Izayoi ngồi mạnh xuống ghế, chân bắt chéo, nở một nụ cười thách thức với ba người mà nói.
“Được rồi, đã nói đến thế thì anh chống mắt xem mấy đứa. Cố lên nhé mấy đứa nhóc.”
Không phải nhóc. Homura và Suzuka ngay lập tức kháng nghị. Ayato thì hâm mộ chứng kiến cuộc nói chuyện của ba anh em không cùng huyết thống này, sau đó hắng giọng tập trung sự chú ý của mọi người.
“Vậy là mọi chuyện đã được thương lượng xng phải không.”
Ba người nhìn lẫn nhau đồng thời cùng gật đầu, sau đó tiến tới khiêu chiến trận chiến cuối cùng.
*
Mê cung bị sự tĩnh lặng bao trùm.
Âm thanh to lớn khi nãy giờ đã không còn, khắp nơi cô quạnh.
Sau khi [mê cung ăn thịt người] thức tỉnh, cũng vẫn còn trận chiến của hai cha con Chủ thần và Bán thần sắp tới hồi kết, nhưng dường như có chuyện gì đó xảy ra, đều đã rời khỏi mê cung này.
Những thứ còn lại giờ chỉ có Tàu hỏa tinh linh khổng lồ, và con quái vật bò xuất hiện với thân thể to lứn trên quảng trường ngai vàng.
Đàn bò khi nãy vẫn tấn công thân tàu, nhưng Tàu hỏa tinh linh sau khi được cái bóng khổng lồ bao phủ liền miễn dịch với toàn bộ tác động vật lí. Coi bộ là định đóng cửa trốn trong đó.
Nhưng cũng không thể ở lì mãi được.
Quái vật bò trắng ngưng lại sự tấn công vô ích, khiến cho đàn bò tập hợp, hóa thành một núi đá khổng lồ. Thời gian càng kéo dài thì mật độ của quái vật bò trắng lại càng nhiều hơn, chiến đấu cũng càng dễ dàng.
Quái vật bò trắng tranh thủ lúc này cường hóa thân thể của mình.
Ngay cả thanh kiếm cự xà thiên hạt giờ cũng chỉ đơn giản bị đánh bật.
Con quái vật bò càng lúc càng cao hơn, từ cơ thể to lớn giờ đã trở thành một thứ như tòa tháp khổng lồ---
Sau đó, hắn ngẩng lên nhìn trời.
(……)
Gió biển thổi tới từ vết nứt khiến cho bản ngã yếu đuối của hắn dao động.
Đó là gió và bầu trời của vùng đất hắn--- Asterios, sinh ra và lớn lên.
Sừng bò tan vỡ, ý thức mơ hồ, hiện Asterios đã hợp thể với lăng mộ mê cung, hiểu được tất cả.
…Chuyện mắc phải dịch bệnh.
…Chuyện bị cha mình cho thành vật tế sống.
…Chuyện được an táng cùng với những linh hồn thiếu niên thiếu nữ bị tuyển làm người chôn cùng.
Giờ cậu đã hiểu được mọi chuyện, không còn mong muốn gì nữa. Bụi trở lại bụi, tro về với tro, người chết về với đất là quy luật thê giới. Người thiếu niên đã nhận được sinh mạng ngắn ngủi này nhờ vào Chiến tranh chủ quyền mặt trời cũng không còn hi vọng gì.
(……)
---Chỉ là, nếu mà được.
Nếu có thể có một điều ước, cậu ước mình được cảm nhận được làn gió biển thổi tới từ vết nứt đối diện kia bằng thân thể con người. Lúc còn sống cậu bị cách li trong thời gia dài do căn bệnh truyền nhiễm mắc phải, đến cuối còn trở thành vật tế sống. Thế nên đến lúc chết vẫn không nghe được tiếng sóng của đảo Crete, cứ thế kết thúc tấm màn cuộc đời.
Bản ngã yếu đuối của quái vật bò trắng, vô thức giơ tay về phía vết nứt trên trời.
Nhưng cho dù núi đá có cao bao nhiêu, tay cậu vẫn không thể vươn tới vết nứt.
Mê cung lăng mộ mới là nơi cậu cư ngụ, là quốc gia của cậu, là thế giới của cậu. Vậy nên dù cậu có mong muốn mãnh liệt tới đâu, tay cậu vẫn sẽ không vươn tới được.
Cậu muốn được chứng kiến lại cảnh tượng khắc sâu trong lòng khi còn bé, đã là không thể nữa rồi.
(…Đến rồi đó sao.)
Cái bóng trên Tàu hỏa tinh linh mở ra. Có lẽ đã chuẩn bị tinh thần cho trận chiến.
Người đầu tiên lao tới đúng như cậu dự đoán, là thiếu nữ tóc vàng. Nhưng không có ai theo cùng, hẳn là có ý định chiến đấu một mình.
Đúng là thật dũng cảm, nhưng đây chỉ là liều lĩnh mà thôi. Quái vật bò trắng giờ không còn là một đàn nữa, mà là một vật thể khổng lồ đứng sừng sững giữa trung tâm mê cung.
Cơ thể to lớn cao tới khoảng 330 met khiến cho người ta nhìn như núi sông.
Cậu chậm chạp giơ tay phải lên, sử dụng đất đá trong bàn tay phải làm nguyên liệu, bắn ra các loại vũ khí hình dạng khác nhau.
Kiếm trắng, thương trắng, cung tên trắng, rìu hai lưỡi trắng liên tục bắn ra.
Số lượng tầm hơn 70, liên tục bắn ra với tốc độ như thể súng tiểu liên. Thân thể mỏng manh của thiếu nữ này một khi bị đánh trúng hẳn sẽ nát tan thành một đống thịt.
Nhưng ayato chỉ giương kiếm lên, không di chuyển nữa.
Trong mắt cô hiện lên ý chí bất khuất. Sau đó, cô ôm theo quyết tâm sắt thép không cho bất cứ thứ gì vượt qua được mình, trở thành lá chắn cho Tàu hỏa tinh linh.
“Phù---!”
Cô điều chỉnh nhịp thở, vung lên thanh kiếm cự xà thiên hạt.
Sự nhạy bén của thanh kiếm còn ghê gớm hơn những gì chứng kiến được trên nóc tàu khi trước. Thanh rìu hai lưỡi trước mặt nhanh chóng bị đánh bay đi, rồi nó đụng trúng thương và kiếm phía sau cùng nhau rơi xuống đất.
Mặc dù đã khiến chúng va chạm lẫn nhau nhưng không thể chỉ mới vậy đã đánh bật được tất cả.
Nhưng Ayato nắm rõ tất cả còn có bao nhiêu vũ khí chưa bị đánh bật, bắt lấy cây trường thương đang lao tới rồi quăng trở lại.
---Phải tu luyện bao nhiêu võ thuật mới có thể đạt tới lĩnh vực này chứ.
Cảm nhận của quái vật bò trắng với cô từ sợ hãi trở thành kính trọng. Đối với người đã tu luyện thành kiếm thuật thuộc Lĩnh vực của Thần, áp chế về số lượng không tạo thành uy hiếp được.
Số lượng vũ khí bị hạ gục nhanh chóng vượt qua 50, xung quanh Tàu hỏa tinh linh nháy mắt đã xuất hiện cả núi vũ khí.
Nhưng không chỉ có mình Ayato bảo vệ Tàu hỏa tinh linh.
Không biết là xuất hiện từ đâu. Bóng một người hạ xuống từ trên không trung, bất chợt khiến cho xung quanh cuốn lên cuồng phong.
Quái vật bò trắng không hiểu được cũng là dễ hiểu. Người này--- Suzuka vừa sử dụng dịch chuyển tức thời liên tục để đi lên không trung, dừng lại ngay trên đầu cậu ta.
“Chị xài tuyệt kĩ đây! Aya-chan nằm xuống đi!”
“Vâng!”
Không khí tụ hội lại trên không trung bắn ra. Toàn bộ vũ khí phóng thích đều bị bắn nát.
[Khai Thiên Châu] với khả năng khống chế chất lỏng rất khó để điều khiển chi tiết, nhưng bắn bừa như vậy thì không khó gì cho lắm. Lại còn có thể lơ lửng trong không trung, lực phá hoại tính riêng cũng rất lớn.
Suzuka chuyên môn hành động trên nhiều góc độ thế nên thứ này vô cùng thích hợp với cô.
Sau khi toàn bộ vũ khí đã bị tiêu diệt, con quái vật bò trắng ngay lập tức chuẩn bị cho lần tấn công thứ hai.
Mục tiêu của cậu ta là Ayazato Suzuka trên không trung. Dù như vậy cũng là dự tính triệt hạ dần số lượng kẻ địch, nhưng kế sách như vậy vẫn thật tồi.
Vô số vũ khí bắn ra hướng vào không trung.
Nhưng nhận ra chuyện này, Suzuka đã ngay lập tức sử dụng dịch chuyển tức thời biến mất.
Không được rồi. Quái vật bò thâm chậc lưỡi trong lòng. Cho dù có bắn thẳng vào người có khả năng dịch chuyển tức thời thì người đó cũng không thể ngu ngốc chịu đòn.
Đối phó với người sở hữu khả năng dịch chuyển tức thời, cần phải có loại Gift khác hoàn toàn với việc áp chế về sức mạnh hoặc số lượng. Nếu không có Gift tiên đoán tương lai hoặc nắm rõ thông tin xung quanh thì rất khó chiến đấu với họ. Lí do nó trở thành một trong những Gift khó đánh bại nhất trong Khu vườn nhỏ cũng là vì điều này.
Từ giờ tới lần bắn vũ khí tiếp theo còn một lúc nữa. Có thể phản công ngay lập tức.
Nhưng Suzuka biến mất đi rồi không có vẻ gì sẽ tấn công. Cả Ayato đang bảo vệ Tàu hảo tinh lih cũng vậy, không có ý định lao tới.
---Tập trung phòng thủ sao? Không, bọn họ hẳn cũng biết như vậy là vô nghĩa. Ta chính là mê cung. Muốn tấn công phòng thủ thêm bao lâu nữa cũng được.
Các vũ khí bắn ra rồi cũng dung nhập xuống đất, trở lại trong cơ thể quái vật bo.
Vậy thì mục đích bọn họ là gì. Cảm quan chuyên dùng cho chiến đấu lan ra tới mọi ngóc ngách mê cung. Nhanh chóng nó nhận ra bên trong Tàu hỏa tinh linh đang tích tụ một luồng sức mạnh khổng lồ.
Sức mạnh này không phải thứ để đùa. Theo như đánh giá thì những chiến binh đang có mặt trong mê cung lúc này đều thuộc cấp độ hàng đầu. Giờ mà sử dụng thứ kia từ trong Tàu hỏa tinh linh, tất nhiên cũng sẽ tiêu diệt cả Ayato lẫn Tàu hỏa tinh linh đang đứng thẳng hàng. Không ngờ đối phương lại tính tới cách thức tấn công tự sát này.
Sự lo lắng có từ bản năng phát ra, quái vật bò trắng tập trung toàn bộ khả năng chiến đấu về phía Tàu hỏa tinh linh.
Nhưng chậm mất một bước. Từ trong Tàu hảo tinh linh vang lên giọng nói của Saigou Homura.
“Đến lúc rồi! Đưa brother qua đó đi Suzuka!”
“Rõ! Nhờ cả vào brother đấy---!!!”
Ngay lúc đó, Kudou Ayato biến mất. Hẳn đây là dự tính từ đầu.
Còn ngược lại, trước mặt quái vật bò trắng xuất hiện một thiếu niên.
Đúng thực là ngay trước mắt nó, ở trong khoảng cách chạm tay là tới.
Giờ thì quái vật bò đã hiểu được toàn bộ kế hoạch của kẻ địch.
Ayato với kỹ thuật điêu luyện sẽ phòng thủ, còn Homura đang tăng cường Linh cách tập hợp sức mạnh thì được đưa tới chỗ đối phương. Nhờ có người sở hữu khả năng đặc biệt dịch chuyển tức thời là Suzuka nên kế hoạch tấn công bất ngờ này mới làm được.
Cả Game đều đã được tính toán hết.
(……)
Quái vật bò hiểu mình có chống cự cũng vô ích, thế nên thay vì phản công, nó tập trung tinh thần nhìn vào kẻ địch.
Trên tay Saigou Homura lúc này là [Mô Phỏng Thần Cách. Tinh Ngưu Lôi Đình].
Đòn tấn công mạnh nhất trong số những vũ khí Mười hai cung hoàng đạo quản lí mặt trời. Thanh rìu chiến này dù chỉ cần vung bừa cũng đã đủ sức chặt đôi núi non, xẻ đôi biển cả.
Vũ khí này nguyên gốc là ánh chớp, có thể chứa đựng vô tận Thần lôi. Một khi đã tích lũy đủ sức mạnh vào trong lưỡi rìu đỏ rực chói lòa, cho dù chỉ trong thời gian ngắn, nhưng như vậy cũng đã đủ phá hủy mê cung thế này.
---Chuẩn bị tinh thần đi. Ánh mắt Homura nói.
Quái vật bò cũng đã chấp nhận mọi chuyện, sau đó nó nhìn lên bầu trời lần cuối.
Tiếng song biển Địa Trung Hải thật xa quá, tay không vươn tới được.
Nhưng chuyện này cũng đúng thôi.
Bụi trở lại bụi, tro về với tro, người chết về với đất đã là quy luật vận mệnh.
Quái vật bò nhắm mắt lại, đón nhận cả nghìn tia Thần lôi.
Chỉ là một cú chém, nhưng cú chém này đã vượt qua khỏi khái niệm chém. Trước khi chém trúng đã sử dụng nhiệt độ cao thiêu rụi kẻ địch, biến đối phương thành dung nham sau đó liền bốc hơi.
Đòn tấn công ngay cả nguyên tố cũng không còn, đúng là xứng với sấm sét của các vị Thần.
Quái vật mê cung Minotaur--- Bị ánh chớp như thể ánh sao chói lòa thiêu rụi về hư vô.
KẾT THÚC
Bỗng nhiên, tiếng sóng vỗ đầy hoài niệm truyền vào trong tai.
Âm thanh đó giống hệt như tiếng cậu vẫn thường hay nghe khi tới bờ biển vào lúc nhỏ, rõ ràng là tiếng sóng của biển Địa Trung Hải rồi. Kí ức khi trước, cậu chơi đùa cùng bạn bè dưới bóng râm cây dừa, cũng hiện lên thật rõ nét.
Xét tới độ ẩm trong gió biển thì hẳn đang là đầu hè.
Mùa hè tại Địa Trung Hải rất khô ráo, từ rất lâu rồi đã là nơi thích hợp trồng ô liu.
Có thể đi dạo trên bờ biển, có thể vui vẻ săn bắn, có thể ăn mừng lúc thu hoạch, một mùa tuyệt vời.
Giữa ánh sáng dịu nhẹ do ánh mặt trời chiếu qua tán lá tạo thành, nước mắt chợt lăn dài.
Vì sự ấm áp này--- nếu là cảnh tượng sau khi chết, thật sự là quá ấm áp.
(……)
Cậu yên lặng mở mắt ra. Trông thấy căn phòng mình đang ở quá sạch sẽ cho một người phải sống trong khu cách li như cậu.
Một căn phòng xây dựng bằng đá trắng, dù cảm giác có hơi khác đối với thời đại cậu sống, nhưng cũng đã thể hiện việc chuyên tâm nghiên cứu trong thời gian dài.
Đảo Crete--- Nền văn minh Minos vậy mà vẫn lưu truyền cho tới thời kì hiện đại, nghĩ vậy cậu liền thấy vui vẻ.
Cậu tập trung lắng nghe, nghe được giọng nói của các thiếu niên thiếu nữ truyền tới từ phòng bên cạnh.
“---Đúng là [Everything Company] có khác. Không cần lời giải thích nào đã bảo lãnh cho bọn tôi như vậy. Bọn tôi thật sự rất biết ơn cô, tiểu thư Ayato.”
“Fufu, anh nói gì thế chứ. Chuyện này có phải chuyện gì khó đâu. Sau khi chuyện lần này kết thúc, senpai hẳn sẽ có được địa vị cao bên trong [Everything Company] rồi. Làm sao bọn tôi có thể bỏ mặc nhà nghiên cứu thể hạt ở nước ngoài mà không có hộ chiếu chứ. Edward Grimnir ở bộ phận khai thác cũng đang lo lắm kia.”
“Homura thì đúng vậy thật, còn chị thì chỉ là người bám theo thôi!”
Teehee! Suzuka dựng ngón cái lên, vui vẻ nói.
Asterios nở một nụ cười khổ mà ngồi dậy, sau đó đi qua phòng bên cạnh, mở cửa.
Nhận thấy cậu đến, vẻ mặt cả ba người đều khác nhau chào đón cậu.
“Ồ, tỉnh rồi hả, không sao chứ?”
“Không có vấn đề gì… Nhưng, chuyện này, là chuyện gì vậy? Tại sao tôi vẫn còn ở đây? Mấy người đã sử dụng ma thuật gì sao?”
Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Asterios, giờ thì đến lượt Homura và Suzuka ngạc nhiên.
“Ể? Hình như hơi khác với những gì anh Iza nói thì phải. Nghe bảo nếu hoàn thành tất cả điều kiện chiến thắng trong Gift Game thì sẽ khiến Host quy phục mình mà.”
“Ngay cả đã chết cũng sẽ bắt phải sống lại, đúng là có cảm giác Thần trong Khu vườn nhỏ thật.--- Mà cậu không cảm thấy gì hả?”
Nghe thấy câu hỏi của homura, Asterios đè nhẹ lên ngực. Đúng là cậu cảm nhận được hiện cậu và Homura có một mối liên hệ nào đó. Coi bộ là dù ở thế giới bên ngoài nhưng khế ước quy phục vẫn có hiệu lực.
Trông thấy bộ dạng này của Asterios, Homura vui vẻ đứng chống nạnh.
“Hừm. Đúng rồi đấy. Dù rất xin lỗi cậu nhưng về sau tôi còn phải tham dự chiến tranh chủ quyền mặt trời đây này. Cậu có đồng ý hay không thì cũng phải giúp tôi rồi.”
“…Chuyện này cũng không có gì. Trước khi thi đấu bắt đầu tôi cũng phải ở thế giới bên ngoài sao?”
“Tất nhiên rồi. Nhưng cậu đừng mong mà ăn bám. Cậu cũng tầm 16 rồi hả, vậy thì qua cửa hàng của bác Don Bruno làm việc kiếm tiền sinh hoạt nhé.”
Vậy mà đã tính toán tới tận đây, đúng là chu toàn.
(Tại sao lại cứu tôi… Giờ mà mình hỏi vậy thì đúng là tự làm trò cười.)
Là vì tăng cường sức chiến đấu, tất nhiên không sai. Nhưng lí do thực thì hẳn là thứ khác.
Một lý do mà người từng là quái vật bò như cậu không thể hiểu được, chỉ mấy người tốt ngu ngốc mới biết mà thôi.
Asterios chỉ có thể cười gượng.
“Rồi, chuyện này bàn sau. Giờ tôi sẽ ra mệnh lệnh đầu tiên đây Asterios.”
“Hòn đảo này là quê hương của cậu đúng chứ? Bọn tôi định đi tham quan nhưng lại có thông báo di tản rồi, không có hướng dẫn viên du lịch. Cậu đưa bọn tôi đi chiêm ngưỡng cung điện Knossos được không?”
Nghe được những lời Suzuka nói, Asterios kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
“…Vẫn còn lưu lại sao? Thành Knossos, ở thời đại này?”
“Gì mà lưu với không lưu chứ, đó chính là di tích lớn nhất từ thời đại đồ đồng đó. Nếu được cũng muốn đến đây tham quan học hỏi một lần… Chỉ là như thế thì lại thành phạm pháp rồi, không có giấy tờ mà ở lại.”
“Không sao không sao. Dù gì hiện cũng là tuần lễ vàng, chị đừng nghĩ ngợi mấy chuyện đó.”
Ayato nói vậy, rồi nhẹ bước về phía cánh cửa.
Sau khi cô mở cửa ra, ánh nắng chói chang rọi sáng cả căn phòng. Từ căn phòng trên cao này có thể nhìn bao quát cả thành phố, các con đường trắng phủ kín tầm mắt họ.
---Ngay lập tức, hình ảnh quá khứ chợt hiện lên trong đầu.
Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc.
Màu sắc của quốc gia xưa cũ đã biến mất rồi, kém hơn hẳn những con đường cậu từng nhìn được khi nhìn ra xa. Chuyện này cũng không thể khác được.
Thời đại cậu sống là trước cả công nguyên.
Mấy ngàn năm đã trôi qua, vùng đất này không thể không thay đổi.
“…Ngọn núi này cũng thay đổi rất nhiều rồi.”
“Ể, cậu nhận ra chỗ này sao?”
“Đúng vậy. Chỗ này cũng cách cung điện Knossos không xa. Đi về phía---“
Bốn người lần lượt rời khỏi phòng. Nhanh chóng kết thúc màn tự giới thiệu rồi cùng nhau đi tới danh lam thắng cảnh lớn nhất đảo crete.
Cả bốn người họ… đều có linh cảm, mối quan hệ của họ tiếp theo sẽ kéo dài rất lâu.
*
Không chỉ có mấy người Homura là có mặt ở đảo Crete.
Sakamaki Izayoi cũng bị đưa tới đây hiện đang tức tối đến run cả người, phẫn nộ nói.
“Tại sao chứ… Ngay cả Tàu hảo tinh linh cũng quay lại Khu vườn nhỏ rồi cơ mà… Tại sao chỉ có thằng này bị đưa ra thế giới bên ngoài!!! Khốn nạn thế hả đồ Nữ hoàng tàn ác!!! Âm mưu gì đây chứ!!!”
Tôi thừa biết cô muốn chơi tôi phải không hả!!!
…Izayoi rống lên như vậy không biết sợ là gì. Nhưng cậu cũng đành chịu đựng.
Thực ra cậu cũng hiểu được chuyện này là sao. Xét theo tính chất của mê cung thì đám người Izayoi đi vào từ lối ra của mê cung nên được trả lại đảo Crete là đùn rồi.
Sau khi hoàn thành việc chữa trị cho Tokuteru thương tích đầy người và vết thương của Điểu sư Gry, Prithvi trông thấy Izayoi mà bật cười.
“Đã mất công đi tới Hi Lạp mà phí công vô ích… Cũng không thể nói vậy được. Gặp được ứng cử viên chiến thắng [Avatara] đã là kết quả tốt rồi.”
“Nói thì nói vậy, cơ mà lúc khai mạc, chẳng phải toàn bộ người tham dự sẽ phải tập hợp một lần sao, đó là điều kiện để có tư cách tham dự mà?”
Prithvi hỏi với vẻ bất ngờ.
Tokuteru lắc đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc, nói.
“Ư. Đứa con tự hào của ta coi bộ về phe [Avatara] rồi.”
“…Cái gì. Chẳng lẽ là Arjuna? Những vết thương này cũng là do cậu ta tạo thành?”
“Đúng vậy. Để có tư cách tham dự nên hóa thành thiếu niên, nhưng vẫn mạnh một cách bất thường. Khiến ta giật cả mình, suýt nữa thì bị giết luôn rồi.”
Đau đầu thật. Tokuteru quỳ gối, vỗ đầu gối. Nhưng không thấy được từ ông sự tức giận lúc còn chiến đấu.
Prithvi cũng là một vị thần cổ xưa nhất giống ông, từ trong bộ dáng này cảm nhận được một điều gì đó.
“…Ngạc nhiên thật. Sếp bình tĩnh quá nhỉ. Tôi cứ ngĩ sếp phải tức giận hơn cơ.”
“Tức xong rồi. Giờ nghĩ lại mới thấy, có thể đơn giản nghĩ ra được nó bị ai xui khiến. Cơn tức thực sự nên giáng vào kẻ đó. Chuyện dạy dỗ đứa con ngu ngốc thì để sau.”
Tokuteru thầm kích lên ý chí.
Cho đã đã tham dự vào nhóm vua [Avatara] là hóa thân của mặt trời, nhưng Arjuna hẳn vẫn chỉ là khách mời hoặc người ngoài. Muốn tham dự vào trận đấu chính thức phải có chủ quyền mặt trời hoặc là người có quan hệ với mặt trời.
Chắc chắn phải có một người tài trợ xui khiến con ông.
“…Coi bộ trước khi khai mạc bắt đầu, tập hợp lại Hộ Pháp Thập Nhị Thiên mọt lần thôi. Dù sao cũng có người muốn tham dự kia mà.”
“Hả?”
Nghe Tokuteru nói, Izayoi nghi hoặc mà vỗ tai mình.
“Khoan đã. Hộ Pháp Thập Nhị Thiên là [Thiên Quân] không phải sao? Mấy người không phải [Host]?”
“Không, không phải bọn ta. Kuro Usagi đúng là sẽ tham dự làm trọng tài rồi. Nhưng việc chủ trì và ra luật cho Game là do người chiến thắng của Thượng giới và Community người đó chỉ định… Cậu cứ đợi đến màn khai mạc sẽ hiểu thôi. Tạm thời có việc đáng quan tâm hơn đây, cậu định làm gì cho tới lúc đó?”
Nghe thấy câu hỏi của Tokuteru, Izayoi cũng không nghĩ ra được lời nào.
Cũng mong rằng đến lúc khai mạc sẽ có người tới đón, nhưng Izayoi hiện tại là một thiếu niên không chút giấy tờ nào ngoại trừ hộ tịch. Muốn sống qua cũng không khó khăn gì, nhưng không có gì bảo đảm sẽ không phát sinh vấn đề trước khi khai mạc bắt đầu.
Thế nên, cũng chỉ có một cách.
“A---… vị sếp này. Công ty Shibamata Taishakuten của sếp còn tiền thuê thêm một tên nhóc hỗn láo và một Điểu sư không vậy?”
『Ư, tôi cũng phải vào đó sao? TRước lcus khai mạc cứ để tôi vào trong rừng là được mà…』
“Ông nói cái gì thế hả. Chẳng may bị đứa nhóc nào trông thấy ông thì sao hả. Thế là thằng bé thích thú đến nỗi chằn chọc mất ngủ, đi đâu cũng đem ra kể xong bị trêu là đồ bốc phét. Ông thấy vậy cũng được ấy hả? Tất nhiên là không.”
『Ư, ư ư…』
Điểu sư cũng rất đau đầu với màn suy luận siêu phàm của Izayoi, nhưng quả thực không phải không đúng. Cho dù có chút khác nhau nhưng trong Khu vườn nhỏ cũng không phải không có chuyện như vậy. Chính là cậu bé sói.
Tokuteru mỉm cười đồng ý với đề nghị của Izayoi.
“Được, dù sao thì những nhân viên khác nghe được lời đồn về cậu cũng rất tò mò. Với cả công ty bọn ta là tính lương theo sản phẩm ấy nhé, dựa theo công việc mà trả tiền.”
“…Ra là vậy. Thể nào Prithvi thì túi tiền rủng rỉnh còn sếp thì nghèo rớt mồng tơi.”
Tokuteru bị chọc ngoáy chỗ hiểm thế nên quay mặt đi, Prithvi thì cười đến đau cả bụng.
Là công ty của Hộ Pháp Thập Nhị Thiên, hẳn sẽ tiếp nhận kha khá những công việc kì lạ.
Từ giờ đến lúc khai mạc còn một thời gian nữa.
Coi bộ từ giờ đến lúc đó cũng không chán đây. Izayoi không khỏi nở một nụ cười khổ.
*
Sau khi giải quyết xong việc đi khỏi đảo Crete, trên đường quay về.
Saigou Homura ngì bên trong máy bay tư nhân cỡ lớn của [Everything Company], chợt nhớ lại lời của Nữ hoàng à Scathach.
[Nhưng chỉ cần có thể đi sâu vào trong Chiến tranh chủ quyền mặt trời lần này, tất nhiên sẽ biết tiền công là gì].
Cậu nhớ họ đã nói một cách lấp lửng như vậy.
Lúc Game vừa chấm dứt, cậu vẫn lo lắng suốt ngày không biết sẽ có phiền phức gì sắp ập tới, còn đến ngày cuối của tuần lễ vàng thì cậu lại quên sạch chuyện tiền công, trong đầu chỉ còn nghĩ đến thời gian nghỉ ngơi tại Địa Trung Hải lúc đầu hè.
Có lẽ, có thể thoải mái chơi đùa trên đảo Địa Trung Hải trong lúc không có ai vì thông báo di tản đã là tiền công rồi. Homura kết luận trong lòng.
Tuần lễ vàng năm nào cũng có rắc rối diễn ra, thế nên cậu cũng không thích thú gì thời gian này, nhưng được thăm quan hòn đảo và chơi đùa trên biển cùng với các thiếu niên thiếu nữ cùng tuổi thì đúng là trải nghiệm cậu chưa từng có trong đời.
Mấy năm rồi mới được quay lại biển, dù có hơi lạnh nhưng may là thời tiết đẹp, rất tốt để đi tắm biển.
…Cũng may mà có Asterios. Chứ không thì việc vui chơi tại biển cùng với thiếu nữ cùng tuổi, đối với một người cứ ru rú trong phòng như Homura hóa ra còn khó hơn tưởng tượng. Đơn giản thì thế này, cậu không biết phải nhìn đi đâu nữa. Đúng là con cháu của dân tộc Germanic có khác, bự thật.
Mấy người Homura cứ thế trải nghiệm những kí ức vui vẻ này cho tới ngày cuối cùng, hiện đang trên máy bay cùng nhau chơi những trò chơi hợp tuổi. Asterios với kí ức trước công nguyên của mình, lúc máy bay cất cánh cũng rất khổ sở, nhưng lúc đã đi xuyên qua tầng mây rồi, cậu ta chăm chú ngắm nhìn biển Địa Trung Hải từ trên không trung.
Được tiệu hồi tới, cậu ta dường như cũng được trao cho kiến thức về những trò chơi cơ bản, thế nên mấy người họ chơi bài và vài game bàn đấu giết thời gian.
Chỉ có Saigou Homura là bị gọi tới gặp mặt bên trong phòng khách VIP.
“…Người chịu trách nhiệm bộ phận khai thác? Của [Everthing Company]?”
“Đúng vậy. Người đó nói có chuyện phải bàn bạc trực tiếp với senpai…”
Thế nên Homura đứng dậy, đi tới trước của một căn phòng.
Nếu đó là trưởng bộ phận khai thác, vậy thì gặp mặt một lần cũng không sao. Chứ nếu người đó không biết mặt cậu thì sau này trao đổi cũng gặp trở ngại.
Chỉ là từ trước tới nay vẫn không có cơ hội gặp mặt, thế nên giờ có vẻ thiếu tự nhiên.
Mở cửa ra, thấy được Nữ hoàng trong đó.
Dù cậu cũng có chút mong mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy, nhưng nó lại không phát triển theo chiều hướng thú vị vậy được.
Bên trong căn phòng VIP lúc này là người đứng đầu phòng nghiên cứu thứ ba--- hay vẫn thường gọi là trường khu nghiên cứu thứ ba, Carla Grimnir, và một người nữa tự xưng là anh của cô.
“…A, cậu là Saigou Homura đúng chứ.”
Một người đàn ông ngồi bắt chéo chân trên ghế salon, bộ dạng kiêu ngạo cũng đang chờ Homura.
Trưởng khu Carla một bên mới nói trong nụ cười đùa giỡn.
“Ồ ồ, tắm nắng thành ra đen quá nhỉ. Được đi chơi cùng với hội trưởng hội học sinh và tiểu thư thấy thế nào, hai tay hai người nha! Là người quản lí cậu, chị tò mò chuyện mấy ngay của cậu lắm nhé!”
“Mấy chuyện chị nghĩ không có chuyện nào xảy ra hết… Xin hỏi, ông là người của bộ phận khai thác đúng chứ?”
“Ừm. Đây là anh của chị, Edward Grimnir. Tình tình có hơi khác thường nhưng mong cậu có thể thông cảm.”
Homura nhìn về phía trưởng bộ phận khai thác, Edward.
Đó là một người đàn ông tóc nâu đeo kính--- dường như là trưởng bộ phận khai thác Edward Grimnir.
Ngươi phụ nữ tóc vàng xoăn đứng bên cạnh là khu trưởng Carla, nhưng hai người họ không có chút gì giống anh em với nhau. Có lẽ không có quan hệ huyết thống gì. Bề ngoài Carla là 100% người Đức thuần chủng, dáng người đầy đặn xinh đẹp, lại còn thân thiện gần gũi, là một mĩ nhân hoàn hảo.
Ngược lại, bộ dạng người đàn ông này tuy cũng không tồi--- Nhưng có cảm giác đây không phải bộ mặt thật của người này.
(…Đang nghĩ lung tung cái gì thế chứ.)
Mới đi tới thế giới khác không lâu đã bi tác động thế rồi.
Homura cười gượng mà lắc đầu, sau đó tự giới thiệu.
“Rất vui được gặp anh, Edward. Tôi là Saigou Homura, thuộc khu nghiên cứu thứ ba của Đại học Houei.”
“Ừm. Lễ phép lắm. Chào hỏi rất có phép tắc. Chỉ là chào hỏi thế này thì lại có hơi thiếu thú vị.”
Ngay cả một lời tự giới thiệu cũng không, Edward bắt chéo hai chân, sử dụng ánh mắt chán chường đánh giá Homura. Mặc dù ánh mắt này rất không thoải mái nhưng cậu đã quen rồi.
---Nhưng với người đàn ông này thì có khác biệt.
Không phải ghen tức, mà ánh mắt người này chính là chán chường, người này không thích thú gì cầm lá thư bên cạnh lên quăng tới mặt bàn.
“Không cần phải nịnh bợ gì nhau cả. Chúng ta ngang hàng nhau trong cuộc thương lượng này.”
“…Tôi không nghĩ đây là thái độ ngang hàng đâu, nhưng không sao. Vậy, chuyện này là?”
“Cấp trên bảo tôi tới giải thích cho cậu kết quả của sự kiện lần này. [Thiên ngưu]--- Hay cơn bão số 24 như mọi người nói đã phát tán virus ra toàn thế giới, mức độ nghiêm trọng một cách không ngờ. Để giải quyết tình hình nên thể hạt của công ty chúng ta đã được quyết định sẽ trình lên. Chuyện này cậu không có câu hỏi gì chứ?”
Homura cau mày.
Miệng thì nói [tới giải thích] nhưng người đàn ông lại hỏi [có câu hỏi nào hay không].
Tuy nhìn qua thì giống nhau, nhưng bản chất lại trái ngược hoàn toàm. Đây là xem Homura có ý nghĩ cá nhân nào không, cũng là xem cậu để ý tới chuyện gì.
Cũng tức, thực chất người đàn ông này tới để kiểm tra.
Kiểm tra người nghiên cứu thể hạt ngôi sao, kiểm tra thiếu niên tên Saigou Homura.
(Cứ giả vờ cũng không sao… Nhưng, mình cảm thấy có vấn đề.)
Người đàn ông này tới làm gì. Tại sao lại muốn kiểm tra Saigou Homura như vậy. Để kiểm chứng ý định thật trong đó, có lẽ câu nên giả vờ cắn câu.
Homura ban đầu không nói gì , ngồi xuống ghế salon rồi mới lên tiếng.
“Câu hỏi sao… Ừm, vậy thì tôi xin hỏi đây.”
“Mời cậu.”
“Thực sự mà nói--- Sự kiện lần này, có thể nào là do [Everything Company] tự biên tự diễn?”
Ư oaa. Carla thét lên kinh hãi. Cho dù là một người phóng khoáng nhưng cô cũng biết chuyện này không nên nói tới. Còn trưởng bộ phận khai thác Edward thì mở to hai mắt.
“Hừm. Lý do cậu nghĩ vậy.”
“Ể? Anh không phủ nhận đây là sự kiện do con người sao.”
“Không cần phải giải thích từ chỗ đó. Tôi đã nói rồi, chúng ta ngang hàng. Cậu sẽ phải sử dụng chứng cứ tra vấn tôi những chỗ cậu nghi ngờ, chẳng phải sao? Thế nên trước tiên cậu hãy giải thích đi.”
Phải vậy chứ. Edward nhún vai nói.
“Chưa cần chứng cứ gì.--- Ừm, trong sự kiện lần này người được lợi nhất chính là [Everything Company], chỉ riêng điểm này đã rất đáng ngờ… Tiếp theo nghĩ tới mục đích của sự kiện này, chẳng phải dễ nhận ra nhất đó chính là hai điều, [đề cao danh tiếng cyar thể hạt ngôi sao] và [có được vị thế trên toàn quốc] sao?”
“Hừm. Tiếp đi.”
“Cơn bão cố tình đi qua đường xích đạo là để tuyên bố đây là sự kiện do con người làm ra, một hành động ra oai thể hiện nghiên cứu này đã đạt tới độ nguy hiểm ra sao, cũng là vì mục đích sau cùng, quảng bá. Trong lúc thảo luận nên lựa chọn nơi nào xây dựng đê đập ngăn ngừa loại sự kiện thời tiết như vậy xảy ra, đề nghị đơn giản nhất, tất nhiên là tại trên đường xích đạo vốn khí hậu suốt cả năm không có thay đổi gì nhiều… Nghĩ tới đây tôi chợt nhớ tới. Một chuyện cha của Ayato đã từng nói trước đây khá lâu.”
“Kế hoạch [tháp điều khiển môi trường], đúng chứ.”
“Đúng vậy. Xây dựng trên khắp thế giới những tòa tháp khổng lồ để phân bổ thể hạt ngôi sao, cải thiện lại môi trường hành tinh đang bị sa mạc hóa, nóng lên toàn cầu và cả ô nhiễm không khí, đồng thời cũng kiểm soát các loại thiên tai hạn hát lũ lụt, bão tố động đất. Nếu chuyện này có thể tiến hành thật, loài người chính thức đã khống chế toàn bộ hành tinh này.”
Đúng là một chuyện hoang đường, thế nên cậu không để ý gì tới. Saigou Homura tận đến lúc chuyện lần này diễn ra vẫn cứ nghĩ [tháp điều khiển môi trường] là chuyện không thể thực hiện được.
Nhưng có [thiên ngưu] xuất hiện, thế nên mọi chuyện thay đổi rất nhiều.
“Nói như vậy, nhưng tôi không cảm thấy [Everything Company] có liên quan tới sự kiện này. [Thiên ngưu] đã đi trước nghiên cứu của tôi ba giai đoạn rồi. Phải có sự can thiệp từ bên ngoài vào. Không biết đó là tiết lộ thông tin, hay là có loại luận văn nào tôi không biết… Hoặc cũng có thể, tồn tại một tổ chức nào đó không liên quan mấy người. Chuyện này thì tôi không biết.”
Thế nên Homura mới hỏi thẳng. Nữ hoàng và người của cô vẫn chưa biết có thể tin hay không. Người duy nhất có thể tin tưởng lúc này chỉ có Suzuka. Ayato, cả Izayoi và Tokuteru.
Người đàn ông này là bạn hay địch. Cậu muốn làm cho rõ được chuyện này.
Edward nguyên bản tới kiểm tra, không ngờ lại bị tra hỏi, thế nên khẽ cười một tiếng.
Như thể đã thích thú rồi, ông hỏi với giọng hứng thú.
“Nếu như [Everything Company] là thủ phạm thì sao?”
“Tôi sẽ chiến đấu đến cùng, cũng sẽ tiếp tục nghiên cứu thể hạt ngôi sao. Nghiên cứu này tôi sẽ không để cho bất cứ ai dùng vào mục đích xấu.”
“Cậu sẽ ngăn cản hả.--- Được rồi. Thế nếu thủ phạm là kẻ khác, còn là một kẻ địch vượt quá sức tưởng tượng của cậu thì sao? Thậm chí là hành động phạm pháp dính dáng tới cả một quốc gia?”
Edward vươn người dậy, hỏi trong lúc phát ra cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Bộ dạng lười biến khi nãy đã biến mất hoàn toàn, mắt ông hiện ra vẻ nghiêm túc.
Homura không sợ hãi, ưỡn ngực ngẩng đầu trả lời.
“Cho dù có như vậy--- vẫn chiến đấu đến cùng.”
“Ngu ngốc vậy sao. Lí do của cậu là gì? Là khí phách của nhà nghiên cứu?”
“Không. Là khí phách của con người.”
Phụt. Người đàn ông bật cười.
Ông ôm bụng cười lớn, cười vì ý chí của cậu thể hiện trước mặt ông.
Dù có bất lịch sự ra sao cũng nên có chừng mực, nhưng bộ dạng nghiêm túc của Homura không hề thay đổi.
Chỉ riêng lần này, số người thương vong ước tính đã đạt tới vài triệu người, thậm chí vượt qua con số 10 triệu. Có kẻ nào đó đã tạo ra thương tổn cho họ, phá hủy cuộc đời họ.
---Đúng thế. Có kẻ địch tồn tại.
Vẫn còn chưa rõ kẻ đó ra sao, bộ mặt vẫn còn đang trong bóng tối. Ngay cả chút ít manh mối cũng không có.
Nhưng dù là vậy, chắc chắn có kẻ địch không đội trời chung muốn tạo thành sự tàn phá trên quy mô lớn như vậy. Đã thế thì, cho dù tuổi của cậu còn nhỏ, đó cũng không phải là lí do để trốn tránh chiến đấu.
Người đàn ông hẳn cũng nhận ra mình bất lịch sự. Ánh mắt nhìn càng thích thú hơn nữa, Edward Grimnir nói.
“Ha… Một đứa nhóc chưa đủ lông đủ cánh--- thế mà lại lấy [khí phách con người] ra làm lí do chiến đấu! Được, kinh trọng, đúng là khiến người ta phải kính trọng! Cậu nói được lắm! Đây là một cậu bé thú vị như vậy sao không gọi ta tới sớm hơn chứ, Carla!”
“Hả---? Lúc trước còn cáu kỉnh có nói ra sao cũng không chịu đi mà.”
“Đành chịu thôi. Người ta kính yêu vừa qua đời kia mà, có bực bội cũng thông cảm chứ.”
Hai người vui vẻ cười nói.
Homura bất chợt nhận ra--- Trưởng khu nghiên cứu thứ ba mà lại nở một nụ cười tà ác như vậy sao, cho dù có hơi nghi hoặc, nhưng cậu cũng bỏ qua nghĩ tới chuyện khác.
“Anh Edward, trưởng khu Carla. Tôi đã mở lòng nói ra như vậy, mong rằng hai người cũng có thể trả lời câu hỏi của tôi. Hai người… là kẻ địch của tôi?”
“Làm sao có thể đây. Cậu cứ yên tâm, Homura. [Everything Company] trong sạch. Bọn tôi xin đứng ra đảm bảo chuyện này. Tất nhiên, cậu phải tin tưởng bọn tôi đã.”
Edward cầm lên lá thư khi nãy quăng tới, lấy ra tờ giấy bên trong.
“Lúc nãy thật bất lịch sự. Chỉ là tôi cũng khó đoán được cậu là bạn hay là địch. Nhưng qua cuộc hỏi đáp vừa rồi, tôi đã rõ được. Bọn tôi sẽ trở thành đồng đội của cậu.”
“…? Trở thành đồng đội, là?”
“Không có gì đâu, rồi cậu sẽ biết thôi. Gặp phải chuyện gì khó khăn thì cứ nói nhé, bọn tôi sẽ giúp. Cũng may kẻ địch của cậu và kẻ địch của tôi là một. Nhưng thôi, chuyện này để sau hãy nói. Trước tiên nói về phần thưởng tuyệt hảo của cậu.”
“…Ha, ha a…”
Thái độ của người đàn ông thay đổi vô cùng nhiều, câu hỏi của Homura cũng không có được câu trả lời thuyết phục. Có vẻ như người này đang vui thật sự, nhưng vẫn không thể sơ sót chủ quan.
Nhưng Edward không để ý tới nỗi lo của Homura, lấy ra một lá thư từ phong bì thư.
“Vậy thì chúng tôi cũng sẽ mở lòng nói thẳng. Kế hoạch [Tháp điều khiển môi trường] đã được âm thầm chuẩn bị từ rất lâu trước kia rồi. Nhưng sau sự kiện này chắc chắn sẽ bị kiềm chế. Tôi hiểu được lí do cậu nghi ngờ [Everything Company]. Ngay cả công ty cũng đang ráo riết tìm kiếm nội gián.”
“Còn nữa, Homura lúc mất tích còn nổi tiếng là đứng đầu trong danh sách những người phản bội đấy!”
Nụ cười của Carla khiến Homura túa ra mồ hôi lạnh. Cậu là người mang [Origin] đi kia mà, bị nghi ngờ là tất nhiên.
“Nhưng tiểu thư Ayato đã nói giúp cho cậu, vậy nên sự nghi ngờ với cậu đã mất đi 90%. Phần còn lại sẽ do bọn tôi tới đánh giá. Nếu đánh giá cậu đáng tin, sẽ giao văn kiện này--- văn kiện về lợi ích của thể hạt cho cậu.”
“…Lợi ích?”
“Chính là lợi ích kinh tế! Nói đơn giản thì là tiền! Homura, từ nay cậu sẽ được 0,75% lợi nhuận kiếm được từ thể hạt ngôi sao!”
Carla vui vẻ nói, giờ thì đến Homura cũng trợn tròn mắt.
“0,75% lợi nhuận!!? Thật, thật sao? Số tiền này rất lớn đó nhé!!?”
“Đúng thế. Đây cũng là để duy trì mối quan hệ với cậu… Dù sao cậu cũng rất được chủ tịch và phu nhân quý. Sau khi cân nhắc đã quyết định sẽ dùng cái này làm tiền công.”
Edward nói trong nụ cười khiến người khác khó chịu. Nhưng người trong cuộc lại hoàn toàn không nghe được. Homura hiện đang tính nhẩm lợi ích kinh tế mỗi năm thu được, suýt nữa thì ngất lịm.
Cho dù mới chỉ trong giai đoạn dùng cho y tế, nhưng lợi nhuận một năm đã có thể đạt tới vài trăm triệu hoặc vài tỉ. Nghiên cứu thể hạt ngôi mà hoàn thành, con số này sẽ còn tăng thêm vài lần.
Mỗi năm có được một khoản tiền công như vậy thì tình hình tài chính của trại trẻ đã ổn định rồi. Không chỉ có vậy, trang thiết bị cũng có thể tùy ý thay đổi hoặc tăng thêm. Mấy thứ như TV cỡ lớn không còn là chuyện khó khăn nữa.
Hai người vui vẻ nhìn tới một Homura suýt ngất vì số tiền khổng lồ này. Đưa tới văn kiện cũng nói những dự tính trong tương lai.
“Phán đoán của cậu đối với kế hoạch [tháp điều khiển môi trường] cũng khá đúng. Vẫn là một chuyện còn lâu nữa, nhưng hiện đã quyết định sẽ xây dựng trên đường xích đạo.”
“Giai đoạn hiện tại có hai mươi tư địa điểm dự kiến. Cậu xem thử đi.”
Ngay lập tức, Homura chợt tỉnh lại.
“---Bên trên đường xích đạo, hai mươi tư địa điểm?”
“Đúng vậy, có chuyện gì sao?”
“Không, không có gì.”
Homura lắc đầu nói dối.
Nhưng cậu không thể không nhớ lại chuyện xảy ra tại thế giới Khu vườn nhỏ.
(…Game tranh cướp hai mươi tư chủ quyền mặt trời. Chẳng lẽ… tiền công là…)
Homura nhìn lại về phía văn kiện lợi ích kinh tế, nuốt nước bọt. Nếu như suy đoán của Homura là đúng, chiến tranh chủ quyền và thứ lợi ích kinh tế này có lẽ có mối liên quan chặt chẽ nào đó.
Cậu nắm chặt tờ văn kiện, thở dài một tiếng.
Đúng là phần thưởng tốt thật, nhưng không ngờ nó lại là thứ lớn đến thế---
(Cố… cố gắng lên…!!!)
Homura nắm chặt tay lại, hai mắt ánh lên như thể một đứa trẻ.
Cho dù chỉ là mong ước ngây thơ, nhưng cậu vẫn được quyền mong ước.
Về sau đây sẽ phát triển trở thành trận chiến làm rung chuyển cả thế giới--- Nhưng, đó vẫn là chuyện của tương lai rất xa.
LAST EMBRYO TẬP 3: TÀU HỎA TINH LINH CHẠY LOẠN!
MỞ ĐẦU
Và rồi--- Cậu bắt đầu mơ thấy giấc mơ thế giới chìm trong biển lửa.
Đây không phải lời ẩn ý gì.
Ngọn lửa hừng hực thiêu đốt thành thị cũng nhuộm đen cả chân trời, ngay cả mây trắng giờ cũng đã thành khói đen.
Ngọn lửa không ngừng thiêu đốt trong bảy ngày bảy đêm, toàn bộ mọi người nơi đây vẫn không thể khiến nó thỏa mãn, ngay cả các khu phế tích không người cũng bị nó nuốt trọn.
Từ trong mây đen ánh lên sấm sét phá hủy cả sông núi, phá tan con đê chứa nước, từ đó dòng nước mãnh liệt cuồn cuộn trào ra. Dòng chảy khổng lồ không thể khống chế ngay lập tức tạo thành cơn lũ nuốt trọn thành phố. Dòng nước hung bạo chảy xuống từ trên núi không chút lưu tình nào cuốn đi người dân, từng tiếng kêu gào chỉ có thể biến mất theo dòng nước.
Mặt đất giờ tràn đầy vết nứt vì vô số cơn động đất không ngừng diễn ra, thành phố màu xám xây lên từ xi măng cứ thế không còn là thành phố nữa. Cho dù là một thành phố lớn luôn chuẩn bị sẵn cho thảm họa, giờ cũng chỉ còn lại vẻ bề ngoài mà thôi. Đường số mệnh chạy dọc theo các kiến trúc đã bị cắt đứt, thành phố lớn nhất thế giới giờ cũng chỉ còn là một đống tòa tháp xám khổng lồ xếp gần nhau.
Cảnh tượng địa ngục--- Quả thực, đây chính là cảnh tượng địa ngục.
Khung cảnh này chính là cảnh tượng của địa ngục.
Từng đứa trẻ mất đi cha mẹ vừa gào khóc vừa lớn tiếng gọi bố mẹ chúng, nhưng những người phải đáp lời chúng không xuất hiện, chỉ có thể bị ngọn lửa thiêu đốt đến chết trong lúc khổ sở lăn lộn.
Nước mắt chưa chạm đất đã bị nhiệt độ bốc hơi. Máu tươi nhỏ xuống liền từ đỏ hóa đen.
Đám người chạy nạn khủng hoảng tranh nhau chen lấn chạy đi khắp bốn phía, cũng có những người bị đám đông chạy trốn dẫm đạp chết.
Trong lúc phải ích kỉ đến tận cùng này, không một chút lòng tốt nào có thể sinh ra.
Bọn họ giờ đã không còn tính người nữa, như thể một bầy thú vật muốn chạy khỏi tai họa.
"---"
Đột nhiên, từ trên bầu trời.
Biển mây đen xì như thể sinh vật sống bắt đầu cuộn trào, sấm sét vang rền hệt như tiếng dậm guốc. Hình dạng thứ vừa đánh bật không khí kia giống như một con bò.
Nhưng--- thứ siêu thú xuất hiện lúc thành phố đang tan vỡ lúc này, không chỉ có một mà thôi.
Vua móng guốc thỉnh thoảng cử động bên trong mây đen.
Người khổng lồ Tử nhãn lớn tiếng cười nhạo trong lúc nhìn vào nó.
Một Long vương há ra tám chiếc hàm khổng lồ của nó cuốn lên sóng to gió lớn.
Một Viên thần tủi hổ cúi mặt xuống với bộ lông hoàng kim rối bù.
Khói bụi mù mịt phía bên kia, còn có một Ma vương khác đang gào rống mà giày xéo Nhân giới.
Những Ma vương mạnh nhất có lẽ chỉ cần xuất hiện cũng đủ đem lại cho lịch sử loài người sự diệt vong vậy mà lại tập trung ở thế giới đang bốc cháy này. Nếu đây còn không phải là cảnh tượng địa ngục thì đâu mới phải đây.
Là hiện thân của tai họa, Ma vương bọn chúng như bão tố, như sóng thần, như sấm sét, không phân biệt thứ gì mà nhe ra nanh vuốt với tất cả.
Mọi người đều không có chút hi vọng nào, tại con đường đi tới địa ngục mà tất cả đều phải cúi đầu đi tới này, chỉ có một người--- Không đúng.
Chỉ có một giọng nói kiêu hùng rống lên về phía trời cao: Đừng hòng chuyện này xảy ra.
"---...!!"
Tiếng rống kiêu hùng thấu trời khiến đám Ma vương ngừng gào rống.
Dù là người khổng lồ đang cười nhạo, dù là vua của móng guốc thỉnh thoảng cử động, dù là Viên thần có vẻ mặt tủi hổ, tất cả đều nhìn về phía tiếng rống kia với cảm xúc phức tạp.
Nói ra tiếng [Không] đó với mảnh đất hủy diệt này, là một Ma vương rồng có hình dạng kì dị.
Rồng ma ba đầu--- nó dùng các con mắt hồng ngọc đỏ như máu trên ba đầu rồng của nó nhìn về phía Saigou Homura.
"---"
Dù là đang ở trong giấc mơ nhưng cậu vẫn thật khó mà tin được.
Tại nơi địa ngục thiêu đốt này, rõ ràng Rồng ba đầu nhìn vào Saigou Homura với vẻ tức giận. Các con mắt hồng ngọc của nó căn bản không hề nhìn vào thành phố đang bị hủy diệt.
Ba đầu sáu con mắt vô cùng nghiêm túc, Rồng ba đầu tra hỏi tội lỗi của cậu.
Nói, [---Ngươi còn định đứng nhìn đến bao giờ nữa.]
Nói, [---Cứ thế ngươi còn kịp được sao.]
Nói, [---Kết thúc đang tới gần rồi], ba cái đầu từng cái nói lên lời cảnh cáo với cậu.
Mở ra chiếc hàm khổng lồ có thể nuốt chửng cả bầu trời, đất đai, biển cả và mọi vật trên đời, Rồng ba đầu không ngừng lặp lại những lời thần dụ.
『Con trai của Bái Hỏa Giáo, nhanh lên phá giải bí ấn của kẻ địch không đội trời chung với vạn vật. Nếu như ngươi không thể cởi bỏ bí ẩn này--- vậy thì Dũng sĩ của ta, có lẽ sẽ biến thành khúc gỗ mục trọn đời bất lực.』
Hoàn thành sứ mệnh của chính mình đi. Nói rồi, lá cờ không đội trời chung phất lên.
Nếu như không thể hoàn thành sứ mệnh, khi đó, đừng trách ta vô tình--- Từ trên lá cờ đỏ thẫm, nó nắm mạnh lấy Saigou Homura, móng vuốt đâm vào trong cơ thể, kéo cậu lại gần.
Rồng ba đầu cất lên thần dụ, xé nát thân thể Saigou Homura, chậm dãi nhai nuốt.
Lúc cậu bị nuốt vào trong nội tạng Ma vương, những âm thanh như thể tiếng vọng tạo thành lời nói của Rồng ba đầu.
"---Phá giải bí ẩn của kẻ địch không đội trời chung vạn vật đi."
Nếu như không làm được, Saigou Homura (con trai Bái Hỏa Giáo) không có giá trị tồn tại.