34
Thiệt hại do lũ lụt gây ra vượt xa tưởng tượng, khắp nơi đường sá sụt lún hoặc nhô lên. Ngay cả những nơi trông có vẻ bằng phẳng cũng chằng chịt những vết nứt nhỏ li ti như mắt lưới, vừa giẫm lên là nước từ khe nứt rỉ ra.
Vì vậy mỗi bước đi đều rất chậm chạp. Mọi người đều cầm theo vật giống như gậy chống, vừa dò mặt đất vừa tiến lên, hoàn toàn không thể dự đoán khi nào và ở đâu sẽ sụt lún.
"Thêm một trận động đất lớn nữa là tan hoang hết." Toda vừa cúi đầu đi vừa nói.
"Ý ông là đường sá sẽ sập?" Fuyuki hỏi.
"Không chỉ đường sá. Móng của các tòa nhà cũng đã bị hư hại nghiêm trọng, nói một cách cực đoan, những tòa nhà đến giờ vẫn đứng sừng sững bỗng nhiên đổ sập cũng chẳng có gì lạ."
Hai giờ sau khi xuất phát, bên phải cuối cùng cũng xuất hiện một tòa nhà quen thuộc, là Cục Sáng chế. Từ bên cạnh nó rẽ phải, rồi đi thẳng là đến Phủ Thủ tướng.
"Ái chà, cuối cùng cũng tới đây rồi." Toda thở dài.
Tuy nhiên vừa rẽ phải đi được vài bước, đoàn người đã hết đường đi. Cảnh tượng hiện ra phía trước khiến Fuyuki suýt chóng mặt. Vô số xe hỏng chặn kín con đường, xe tải lớn, xe con, xe buýt, đủ loại xe đâm vào nhau, chồng chất lên nhau, không có khe hở nào cho người lọt qua, leo qua cũng rất khó.
Fuyuki nhớ lại dáng vẻ khi thế giới còn bình thường. Giao lộ này thường có lưu lượng giao thông rất lớn. Trong khoảnh khắc con người biến mất, những chiếc xe mất chủ lao đi điên cuồng, tạo thành bức tường dày chắn lối đi của họ.
"Đã đến tận đây rồi mà còn phải đi đường vòng sao?" Komine hậm hực nói, nhưng không ai hưởng ứng, cũng chẳng ai khích lệ, những người khác đều im lặng, dường như đã quen với việc mọi sự không suôn sẻ.
Seiya đổi hướng đi tiếp, mọi người lẳng lặng theo sau. Đến gần giao lộ Tameike, cuối cùng cũng có chỗ trông có vẻ qua được. Mọi người vừa lách qua khe hở giữa những chiếc xe hỏng vừa đi qua.
Seiya dừng lại, quay nhìn mọi người. "Nghỉ ngơi quanh đây một chút đi."
"Ở đây á? Chẳng phải chỉ còn một chút nữa thôi sao? Đi một mạch luôn không tốt hơn à?" Asuka nói.
"Tôi cũng nghĩ thế. Tranh thủ lúc chưa có động đất, mau tiến lên thôi." Komine đồng tình.
"Không, mọi người đi một mạch đến đây chắc đã mệt rồi. Quả thực chỉ còn một đoạn ngắn, nhưng con dốc đó rất đứng, nên nghỉ ngơi một chút thì hơn. Hơn nữa tình trạng thức ăn ở Phủ Thủ tướng thế nào còn chưa biết, tôi nghĩ tranh thủ bây giờ lấp đầy bụng cái đã."
"Có lẽ thế tốt hơn." Toda nói, "Có câu chuyện leo cây rất nổi tiếng. Kể rằng khi leo lên cây rồi lúc xuống, đoạn còn cách mặt đất một chút phải đặc biệt cẩn thận, lúc đó là nguy hiểm nhất. Không cố quá ở đây, nghỉ lấy hơi cũng không tệ. Vấn đề là nghỉ ở đâu."
"Ở đằng kia đi." Seiya vừa nói vừa chỉ về phía bên đường. Đó là một tòa nhà có vài cửa hàng ăn uống.
Người không nói một lời cứ thế đi thẳng qua là Taichi đang bế đứa bé.
"Cái thằng này thật là..." Toda cười khổ, mọi người bị ảnh hưởng, vẻ mặt cũng giãn ra.
Mọi người vào một quán rượu kiểu Tây ở tầng ba tòa nhà, đây là chi nhánh của một chuỗi cửa hàng. Người chọn nó là Taichi, lý do là quán này thường dùng đồ ăn chế biến sẵn đóng túi. Mọi người tìm thử, quả đúng như vậy. Không chỉ có cà ri và sốt thịt, còn có súp rau và bò hầm đóng túi. Hamburger cũng được đóng gói chân không.
"Cái này mà hâm nóng lên ăn thì hạnh phúc biết bao." Taichi nhìn chằm chằm vào miếng hamburger trên đĩa, "Hiếm khi có ga..."
Nguồn nhiệt của quán này là bình ga hóa lỏng. Nghĩa là miễn không hỏng hóc thì có thể dùng bếp nhỏ.
"Đừng có nói 'cầu xin đấy, cho tôi thử đi' nhé," Komine nói, "Tôi không muốn khoảnh khắc cậu vừa vặn nút là tôi bị nổ tung cái bùm đâu."
"Đúng vậy, sau trận động đất lớn, sử dụng ga mà không kiểm tra gì là hành vi tự sát." Seiya bổ sung.
Taichi tội nghiệp bắt đầu nhai hamburger.
"Dù đã quen ăn đồ chế biến sẵn nguội ngắt, nhưng không có cơm và bánh mì vẫn thấy khó chịu." Komine vừa ăn xúc xích vừa nói.
"Bia là món hời lớn ở quán này đấy," Toda tiếc nuối nói, "Vào quán rượu mà không uống bia, đây là lần đầu tiên đấy."
"Xin hãy nhịn một chút đi. Trong Phủ Thủ tướng chắc sẽ có bia." Seiya nói.
"Tôi biết rồi. Tôi không phải phàn nàn, chỉ nói là lần đầu tiên thôi."
Asuka và Nanami rưới nước sốt lên măng tây trắng rồi ăn. Họ tìm thấy măng tây trắng đóng hộp.
"Bao lâu rồi không ăn sa lát nhỉ? Ngon quá đi mất!" Asuka vừa nói vừa giơ tay làm dấu chữ V.
Emiko cho em bé uống sữa đã pha trước khi xuất phát. Miho ăn bánh pudding. Kawase mở hộp cá mòi ngâm dầu, ăn kèm với bánh quy mặn.
Fuyuki cảm thấy đã lâu lắm rồi không thấy nụ cười vui vẻ của mọi người. Trải qua bao nhiêu ngày hạn chế ăn uống, bị vây hãm, ai rồi cũng trở nên kỳ quặc. Cậu nghĩ, dù chỉ có thức ăn nguội, việc được ăn uống tự do cũng làm dịu tâm trạng mọi người.
Dành một tiếng để ăn cơm, lại phải xuất phát rồi. So với trước khi ăn, vẻ mặt mọi người tươi tỉnh hơn hẳn, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.
"Này, đến nơi rồi thì phải ngồi thử ghế Thủ tướng chứ nhỉ?" Toda vừa đi vừa nói.
"Này, có câu hỏi em muốn hỏi anh mãi." Asuka nói nhỏ với Fuyuki.
"Câu gì?"
"Cái gọi là Phủ Thủ tướng ấy, là sao vậy?"
Komine đi phía trước cười phá lên, quay lại nói: "Không biết gì mà cũng đi theo à?"
"Thì em không rõ lắm mà. Là nhà Thủ tướng à?"
"Nơi Thủ tướng ở là Dinh thự Thủ tướng. Phủ Thủ tướng là nơi thực hiện công vụ, tức là nơi làm việc của Thủ tướng." Fuyuki giải thích, "Nhưng cả hai đều nằm trong cùng một khu vực."
"Ồ, vi diệu thật đấy. Đi làm gần thì tốt, nhưng thế này thì gần quá. Không có cảm giác thoát khỏi công việc."
"Đương nhiên rồi." Komine lại quay đầu nói, "Thủ tướng là lãnh đạo một nước, là người chỉ đạo cao nhất. Ông ấy mà thoát khỏi công việc thì rắc rối to."
"Đúng vậy, phải sai bảo ông ấy cho kỹ vào." Toda cũng nói xen vào.
Fuyuki nghe mọi người bàn tán, cảm thấy mọi người không chỉ nhẹ bước chân mà lời nói cũng nhẹ nhõm hơn. Chắc chắn là nghĩ đến việc sắp tới đích rồi, tâm trạng không khỏi phấn chấn lên.
"Mọi người, đi lên từ đây là đến trước Phủ Thủ tướng rồi." Seiya nói.
"Tuyệt quá, cố lên nào!" Taichi hét lớn, lao lên phía trước.
Ngay sau đó, dưới chân cậu ta vỡ ra.
Không phải sụt lún, cũng không phải nứt toác, cái kiểu đó chỉ có thể nói là vỡ ra. Mặt đất nơi Taichi đứng sụt xuống nhanh chóng, giống như miếng vải dày bị rách, bắt đầu chìm nghỉm.
Vết rách mở rộng trong nháy mắt, lan đến tận chân nhóm Fuyuki. Còn chưa kịp kêu lên, khi hoàn hồn lại, Fuyuki đã mất thăng bằng, nằm rạp trên đường. Hơn nữa con đường nghiêng đi như cầu trượt. Fuyuki nhìn quanh, không khỏi kinh hoàng. Chuyện hoang đường đang xảy ra.
Cậu đang ở giữa con đường bị sụt lún. Không chỉ cậu, còn có Komine, Asuka và Toda. Ở mép ngoài cùng của con đường đang nghiêng như cầu trượt là Taichi, phía trước nữa là dòng nước chảy, phát ra tiếng ầm ầm đầy điềm gở.
"Mau leo lên!" Phía trên truyền đến tiếng Seiya. Những người khác không bị rơi xuống.
Dây thừng được ném xuống, chắc là do Kawase mang theo. Asuka, Komine và Toda đều nắm lấy dây thừng leo lên. Fuyuki sau khi nắm được dây thừng, nhìn xuống Taichi bên dưới. Taichi dùng tay phải bám vào mép vết nứt của con đường, cố gắng không để trượt xuống. Cậu ta không thể dùng tay trái, vì tay đó đang ôm đứa bé.
"Taichi, cố lên! Tôi tới ngay đây!"
Fuyuki nắm dây thừng trượt xuống, bọt nước bắn vào mặt. Cứ tưởng nước đã rút, hóa ra dưới mặt đường ẩn chứa dòng nước xiết.
Chỉ còn chút nữa là với tới Taichi thì dây thừng hết chiều dài. Fuyuki hét lên phía trên: "Thả thêm dây nữa đi!" Một lát sau, Fuyuki nhìn thấy nửa thân trên của Seiya. Seiya quấn dây thừng quanh người, rướn người ra xa nhất có thể. Chắc là có người đang giữ lấy chân anh.
Dây thừng nhờ đó dài thêm một chút, tay sắp chạm vào Taichi rồi. "Taichi, đưa tay trái đây!" Fuyuki gọi.
"Không được. Bé con lỡ rơi xuống thì nguy."
"Vậy, tay phải thì sao?"
Taichi lắc đầu. "Tay phải buông ra là rơi ngay."
Fuyuki cắn môi, nhìn lên phía trên, hy vọng dây thừng thả dài thêm chút nữa, nhưng cậu hiểu không thể dài thêm được nữa.
"Fuyuki, đón lấy bé con trước đi."
Taichi dùng tay trái nâng đứa bé bọc trong khăn lên, từ từ đưa sang. Tuy nói là em bé nhưng cũng nặng gần mười cân, rất tốn sức. Fuyuki liều mạng vươn tay ra, chộp lấy tấm khăn bọc đứa bé. Sau khi xác nhận đứa bé không rơi, cậu ra hiệu cho Taichi: "Được rồi, ổn rồi."
Fuyuki một tay ôm đứa bé, một tay bám dây leo lên con dốc. Nanami vươn hai tay ra hết cỡ, đón lấy đứa bé.
"Để tôi thay cậu!" Kawase hét lên.
"Không, không kịp đâu. Tôi đi." Fuyuki nắm lấy dây thừng, lại tụt xuống lần nữa.
Taichi dùng cả hai tay bám chặt mặt đường, nửa thân dưới hoàn toàn ngâm trong nước. Dòng nước chảy xiết đang kéo cậu ta về phía khe nứt sâu hun hút.
"Mau đưa tay đây! Nhanh lên!" Fuyuki gào lên.
Taichi ngẩng đầu lên, mặt cắt không còn giọt máu. Ngoài việc bị dòng nước lôi kéo, vừa nãy cậu ta cũng đã cạn kiệt thể lực. Môi cậu ta run rẩy, dường như đang nói "Không được rồi", trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.
"Cố lên! Đưa một tay ra là được. Tôi kéo cậu lên!"
Taichi dùng tay phải bám chặt mặt đất, từ từ nhấc tay trái lên, vươn về phía Fuyuki. Chỉ còn vài centimet nữa là tay hai người chạm nhau.
Đúng lúc này, có thứ gì đó đập vào mặt Taichi. "A!" Cậu ta kêu lên một tiếng, người ngửa ra sau. Cùng lúc đó, tay phải đang bám mặt đường của cậu ta tuột ra. Gương mặt kinh hoàng của cậu ta quay về phía Fuyuki, hai mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Trán cậu ta đang chảy máu, có lẽ bị đá nhỏ văng trúng.
Giống như kiểu bơi ngửa vụng về, Taichi quạt mạnh hai tay. Tư thế này Fuyuki từng thấy trong những cảnh quay chậm trên phim, có cảm giác thời gian trôi đi thật chậm chạp.
Như thể không hiểu chuyện gì xảy ra với mình, Taichi mang theo vẻ mặt ngây thơ bị hút vào trong nước. Cho đến cuối cùng, cậu ta vẫn trợn tròn mắt, há hốc mồm. Sau khi cậu ta biến mất, trong khe nứt chỉ còn lại bóng tối sâu thẳm, dòng nước chảy ầm ầm về phía bóng tối đó.
"Taichi!" Fuyuki gào lên, gào đến khản cả giọng. Cậu nghe thấy tiếng kêu xen lẫn tiếng la hét và gầm gừ, đó là do những người bạn ở phía trên phát ra.
Fuyuki ngửa đầu nói: "Thả dây thừng cho em. Em đu xuống từ đây."
Seiya lắc đầu. "Lên đi."
"Nhưng mà..."
"Anh thả dây thì em không lên được đâu. Mau lên đi!"
"Taichi sẽ..."
"Anh biết! Nên em mau lên đây. Cầu xin em, làm theo lời anh đi."
Fuyuki nghiến răng, nhìn lại khe nứt tối tăm nơi Taichi biến mất một lần nữa, cúi đầu leo lên. Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, không sao kìm được. Muốn nén tiếng khóc, nhưng vẫn bật ra thành tiếng.
Trong đầu hiện lên hình ảnh mũi tên màu đỏ. Gặp được Taichi là nhờ cậu ta đã vẽ mũi tên đỏ trên mặt đường. Trước mũi tên đỏ, Taichi đang ăn sushi, còn làm cho nhóm Fuyuki ăn. Lúc nào cậu ta cũng tràn đầy hài hước, khiến người ta thấy nhẹ nhõm.
Mình đã không cứu được cậu ấy, để cậu ấy chết rồi.
Sau khi Fuyuki lên đến nơi, bốn mắt nhìn nhau với Seiya. Seiya cũng hai mắt đỏ ngầu, hai má phồng lên, thái dương nổi đầy gân xanh.
"Em không cứu được cậu ấy..." Fuyuki lẩm bẩm.
"Anh biết. Anh thấy cả rồi."
"Sao lại thế này? Sao lại thành ra thế này?"
Lên đến mặt đất, Fuyuki ngồi thụp xuống. Nanami và Asuka khóc òa lên, Emiko và Miho cũng đang khóc. Komine, Toda và Kawase đều cúi đầu.
"Bởi vì, đây là quy luật của thế giới này... có lẽ vậy." Seiya nói.
"Quy luật? Ý anh là sao?"
"Thế giới này được tạo ra để nghịch lý trở nên hợp logic. Cho nên vì vũ trụ, con người tốt nhất là nên diệt vong."