40
Thắng bại đã rõ ràng, nhưng trò chơi vẫn tiếp tục. Asuka cầm quân cờ trắng đưa tay về phía ô trống cuối cùng còn lại. Sau khi đặt quân cờ xuống, cô bé dùng ngón tay thon dài lật từng quân cờ đen lại, rồi ngẩng mặt lên, không chút biểu cảm.
"Cần đếm không?"
"Khỏi cần đi, anh thua rồi." Fuyuki bĩu môi dưới, bắt đầu thu lại quân cờ, "Mình một thắng ba thua sao? Em mạnh thật đấy."
"Chi bằng nói là anh quá yếu đi. Em chơi cờ Othello với bạn, có thắng mấy đâu."
"Anh vẫn chưa nắm được bí quyết lắm. Chơi ván nữa?"
"Ngại quá, đủ rồi." Asuka dựa lưng vào ghế sô pha, cầm ly nước trái cây để bên cạnh lên uống.
Fuyuki bắt đầu thu bàn cờ và quân cờ vào hộp. Cờ Othello tìm thấy trong phòng khách, có lẽ là một trong những trò giải trí của gia đình Thủ tướng.
"Này, cuộc sống thế này rốt cuộc kéo dài đến bao giờ nhỉ?"
"Không rõ nữa." Fuyuki cũng chỉ có thể trả lời mơ hồ.
"Anh Seiya cho rằng sắp tới phải rời khỏi nơi này. Anh thấy sao?"
"Anh Seiya đã nói thế, thì chỉ có thể làm thế thôi."
Asuka nghe vậy lườm cậu một cái. "Gì vậy? Anh không có suy nghĩ của riêng mình sao? Anh Seiya nói gì là nghe nấy?"
"Anh không có ý đó. Ý anh là, anh hiểu những điều anh Seiya nói."
"Thế anh nói vậy là được rồi? Theo cách nói vừa rồi của anh, cứ như anh Seiya bảo sang phải anh sang phải, bảo sang trái anh sang trái ấy."
"Anh đã bảo không có chuyện đó. Anh cũng phản đối anh Seiya mấy lần rồi. Em biết mà."
"Trước đây là thế, nhưng em thấy bây giờ anh có vẻ nhất nhất nghe theo. Có phải tình hình khó khăn hơn, nên chuyện sau này anh phó mặc hết cho anh Seiya sắp xếp không?"
"Không phải." Fuyuki lắc đầu quầy quậy, rồi lại khẽ gật đầu, "Nói thật, có lẽ đúng là có yếu tố đó. Anh không thông minh như anh Seiya, trong những lúc quan trọng liên quan đến sống chết, anh không nhìn xa được như thế. Ở điểm này, anh Seiya bình tĩnh, nhìn thấu đáo. Tin tưởng phán đoán của anh Seiya là không sai, anh quả thực có suy nghĩ như vậy. Nhưng không phải chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng nghe theo anh ấy, anh thấy mình cũng phải suy nghĩ. Chỉ là có một ý nghĩ anh rất khó cưỡng lại."
"Rất khó cưỡng lại? Tại sao?"
"Anh Seiya rơi vào tình cảnh này, là do anh liên lụy." Fuyuki ngẩng mặt lên, "Anh làm hỏng việc, hại chết anh ấy."
Cậu kể cho Asuka nghe chuyện xảy ra ở thế giới trước kia. Cô bé cau mày nghe, thỉnh thoảng gật đầu. "Hóa ra là vậy à. Hai người phụ trách cùng một vụ án, chuẩn bị cùng bắt tội phạm."
Fuyuki lắc đầu. "Anh ấy là người của Sở Cảnh sát Tokyo, anh là cảnh sát địa phương. Lúc thực hiện nhiệm vụ bắt giữ không gọi anh, nhưng anh tự tiện hành động, kết quả phá hỏng kế hoạch của nhóm anh Seiya, khiến mọi chuyện không thể vãn hồi. Cuối cùng cả hai anh em đều bị băng nhóm tội phạm bắn trúng. Anh là tự làm tự chịu."
"Em hiểu ý anh nói, nhưng sự đã rồi, anh có hối hận nữa cũng vô dụng chứ? Em nghĩ anh Seiya cũng sẽ không để bụng đâu."
"Chuyện này không liên quan đến việc anh Seiya nghĩ thế nào, là anh không thể tha thứ cho bản thân. Cho nên đến nước này anh không còn gì để nói. Anh nghĩ, mình còn tư cách gì để bình phẩm cách làm của anh trai chứ?"
"Không phải bình phẩm, là nói ra ý kiến, nói ra cách nhìn của bản thân anh. Anh Seiya cũng là con người, không phải lúc nào cũng có thể chọn cách làm tuyệt đối đúng đắn. Trong những lúc như thế, người khác không bày tỏ ý kiến thì hỏng hết. Chúng ta sẽ chết cả đấy. Quên chuyện quá khứ đi, suy nghĩ kỹ xem từ ngày mai phải làm thế nào đi."
Fuyuki nhìn chằm chằm Asuka đang nhiệt tình khuyên giải, nở nụ cười khổ.
"Gì vậy, cái vẻ mặt đó? Em nói lạ lắm sao?" Asuka bĩu môi.
"Không. Anh thấy em cũng rất mạnh mẽ, không thua gì anh Seiya. Đây chính là tuổi trẻ nhỉ."
Asuka không nhịn được bật cười. "Nói gì vậy. Anh hơn em có mười tuổi chứ mấy."
"Phải theo kịp mới được chứ. Không chỉ anh, những người khác nếu mạnh mẽ bằng một nửa em..." Fuyuki gãi đầu, nói, "Hoàn toàn mất đi ý chí sống rồi. Cô Nanami và anh Komine, cả ông giám đốc nữa."
"Mong là sớm phấn chấn lên được."
Đúng lúc Asuka lầm bầm, cửa ra vào phát ra tiếng động. Cửa lập tức mở ra một chút, có người đang ngó vào trong phòng.
"Ai đấy?"
Fuyuki đứng dậy đi ra mở cửa. Có người thốt lên tiếng kinh hãi trầm thấp "A". Là Nanami.
"Cô Nanami... sao vậy?"
Nanami mặt mày tái mét, khóa áo khoác thể thao không cổ kéo lên tận cùng, tay nắm chặt cổ áo. Nhìn kỹ thì thấy cô đang run lẩy bẩy.
Asuka cũng chạy tới. "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Nanami môi run rẩy, nói gì đó khàn khàn, chỉ nghe được mấy chữ "trong phòng".
"Phòng? Phòng làm sao?"
"... Tôi vừa nằm xuống... có người... vào trong phòng."
Fuyuki nhận ra có chuyện, bèn lập tức lao về phía cầu thang. Phòng nhóm Nanami ở tầng hai.
Cậu lên đến tầng hai, thấy cửa phòng Nanami mở toang. Cậu nhìn vào trong, không khỏi sững sờ. Có người đang ngồi trên giường, nhìn thấy tấm lưng trần gầy guộc. Nhìn dáng người là biết ngay ai.
"Anh Komine, anh rốt cuộc là..." Fuyuki bước tới.
Komine ngồi ngay ngắn, cúi đầu.
"Nói gì đi chứ, anh Komine." Fuyuki đứng bên giường.
Komine chỉ mặc một chiếc quần đùi. Anh ta cứ ngồi như thế, miệng lầm bầm: "Tại sao chứ."
"Anh nói cái gì?"
"Tại sao cô ta lại bỏ chạy? Cũng có gì đâu. Chuyện này thì tính là gì chứ?" Komine lầm bầm như niệm phật.
"Anh định làm gì cô Nanami?" Fuyuki nói, "Dù anh không giải thích, tôi cũng đoán được đại khái."
Komine lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Fuyuki. Ánh mắt anh ta chết lặng, không cảm thấy một chút sức sống. "Không được sao? Sống tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Đã vậy, quan hệ tình dục cũng chẳng sao chứ? Đều là thân xác đã chết cả mà, có lý do gì từ chối chứ? Không phải bắt cô ta làm gì cho tôi, nằm im là được. Tôi tự làm tự xong, xử lý sau đó cũng do tôi. Thế có gì không được? Người phụ nữ đó chẳng phải muốn tự sát sao? Chẳng phải cảm thấy sống cũng vô dụng sao? Cơ thể mình thế nào cũng mặc kệ rồi chứ? Đã vậy, có gì không tốt? Có gì cần thiết phải chạy chứ? Không phải rất kỳ lạ sao?"
"Kỳ lạ là anh đấy!" Phía sau Fuyuki vang lên giọng Asuka. Cô bé sải bước lại gần, trừng mắt nhìn lưng Komine. "Bất cứ lúc nào, chuyện này cũng phải anh tình tôi nguyện mới được, dù không hiểu luật pháp cũng phải biết chứ! Thật không thể tin nổi. Đầu óc anh có vấn đề à?"
Komine bật cười khẩy. "Các người thì hay rồi, ghép đôi rồi."
"Ghép đôi? Ý gì?" Fuyuki hỏi.
"Đừng giả ngu nữa, ai cũng biết. Các người thích nhau chứ gì? Lúc nào cũng ở bên nhau mà. Làm bao nhiêu lần rồi? Sướng thật đấy. Với nữ sinh trung học thì tuyệt lắm nhỉ? Có chuyện này rồi, trong hoàn cảnh nào cũng có thể hăng hái."
Fuyuki không hiểu, không kìm được nhìn Asuka. Cô bé lập tức lảng tránh ánh mắt.
"Anh đang nói cái gì? Chúng tôi chẳng có gì cả!"
"Đúng đấy. Đừng có tìm cớ lung tung!" Asuka cũng bĩu môi.
Komine nhìn luân phiên hai người. "Vẫn chưa làm? Nhưng tóm lại là muốn làm chứ gì? Ghen tị thật."
"Anh cứ việc tưởng tượng, cứ việc ghen tị đi. Bây giờ không phải lúc nói chuyện đó. Anh biết mình đã làm gì không?"
"Đương nhiên biết. Chỉ là muốn làm chuyện muốn làm thôi, thế có gì không tốt? Người muốn đời sống tình dục mà không có đối tượng, không làm thế này cũng hết cách. Còn làm thế nào được nữa? Cô cho tôi làm?" Komine nói với Asuka.
"Anh đùa cái gì thế!" Cô bé hét lên.
Tiếng bước chân bình bịch đến gần. Ngay sau đó, Seiya bước vào. "Đang ồn ào cái gì?"
"Tên này định cưỡng hiếp cô Nanami." Asuka trả lời.
Fuyuki thấy cơ mặt trên má Seiya giật giật. Cậu nghĩ, anh trai thực lòng thích Nanami.
"Chưa thành?"
"Chắc là vậy. Em và anh Fuyuki đang nói chuyện ở phòng khách, cô Nanami đi vào, bảo có người vào phòng cô ấy..."
"Vậy, cô Nanami đâu?"
"Hiện đang ở phòng khách."
"Em đi xem tình hình cô ấy đi. Để cô ấy ở một mình không tốt."
"Nhưng mà..."
"Nhanh lên!"
Bị Seiya giục giã, Asuka đi ra khỏi phòng. Seiya nhìn chằm chằm Komine, Komine lại cúi gằm mặt xuống.
"Fuyuki, tập hợp mọi người đến nhà ăn." Seiya nói.
Tại chiếc bàn dài trong nhà ăn, bảy người nam nữ đã ngồi vào chỗ. Komine bị sắp xếp ngồi ở chiếc ghế kê sát tường. Anh ta mặc quần thể thao và áo sơ mi, ánh mắt vô cảm nhìn mông lung xuống sàn nhà.
"Tuyệt đối không thể tha thứ! Chuyện này không thể so với Taichi trộm sữa được. Đây là cưỡng hiếp, tên này là tội phạm hiếp dâm. Tôi tuyệt đối không thể ở cùng loại người này, không thể nào!" Asuka nói đầy kích động.
Nanami ngồi kẹp giữa Asuka và Emiko, vẫn luôn cúi đầu.
"Này, đừng kích động thế, bình tĩnh nói chuyện." Seiya đưa tay phải ra, ra hiệu cô bé bình tĩnh.
"Sao có thể bình tĩnh được chứ? Hay là anh muốn nói khác? Chẳng lẽ đàn ông các người đều bênh vực hắn? Muốn nói là hiểu tâm trạng hắn sao?" Asuka đứng dậy.
"Sao có thể chứ. Tóm lại, xin cô bình tĩnh chút."
Nghe lời Fuyuki, Asuka sa sầm mặt ngồi xuống. Lúc này, Kawase khoanh tay, mặt nở nụ cười, nhìn chằm chằm Asuka.
"Sao thế? Có gì không ổn? Tôi nói không đúng sao?"
"Nói không đúng không phải cô bé, mà là anh bạn này." Kawase nhìn Fuyuki, nhếch mép.
Fuyuki cau mày. "Tôi?"
"Không phải sao? Cậu tuy không đứng về phía Komine, nhưng không hiểu tâm trạng hắn sao? Tôi thì hiểu đấy. Muốn làm chứ, bây giờ muốn làm ngay. Chỉ là đang nhẫn nhịn thôi. Cậu chẳng phải cũng thế sao?"
Fuyuki nghiến răng nghiến lợi, giận sôi người, nhưng không nói nên lời.
"Đây chính là con người mà." Kawase trở nên nghiêm túc, nói giọng trầm thấp, "Đã bảo bàn bạc, thì nói thật đi. Giả bộ đạo mạo chẳng có ý nghĩa gì cả."
Asuka ném cho Fuyuki - người không thể phản bác - ánh mắt nghiêm khắc. "Không thể tin nổi. Là vậy sao?"
Fuyuki lắc đầu. "Tôi không muốn cưỡng hiếp."
"Cậu đừng có đánh tráo từ ngữ của tôi." Kawase nghiêm mặt, "Tôi cũng không nói muốn cưỡng hiếp. Tôi nói là nếu cho tôi làm, tôi muốn làm. Điểm này, đàn ông nào cũng thế. Hết cách, đây là bản năng."
"Quá đáng! Còn nói như đúng rồi." Asuka nói.
"Cô bé cũng đâu phải không biết gì về đàn ông chứ? Sự đã rồi, không cần thiết phải giả vờ ngây thơ nữa. Cho nên ấy mà, ngài cảnh sát," Kawase quay sang Seiya, nói: "Xử lý tên tội phạm hiếp dâm này thế nào là chuyện nhỏ. So với đó, bản năng đàn ông cái thứ này phải làm sao, mới là chuyện lớn chứ?"
"Chuyện đó không liên quan đến chúng tôi, là chuyện của đàn ông các người, các người tự đi mà giải quyết. Tóm lại, chúng tôi bị liên lụy đến đây, là—"
"Cô bé ồn ào cái gì?" Kawase cau mày, phát ra giọng nói trầm thấp rợn người, "Tôi biết cô muốn nói gì. Im lặng chút, nghe người lớn nói chuyện."
Asuka kinh ngạc trợn mắt, nhưng vẫn im lặng.
Seiya nhắm mắt không lên tiếng. Ánh mắt mọi người tập trung vào anh. Anh dường như nhận ra tâm tư của mọi người, mở mắt ra. "Trước hết cần làm rõ là, tập hợp mọi người không phải để lên án Komine, mà là cảm thấy bây giờ chính là cơ hội tốt để chúng ta suy nghĩ xem sau này sống tiếp thế nào. Tôi muốn mọi người bàn về tương lai của chúng ta."
Toda vẫn luôn im lặng uống bia cười khẩy. "Tương lai? Cái thứ đó ở đâu? Thế giới tiêu tùng rồi."
Seiya nghe vậy đứng dậy, nhìn quanh mọi người rồi nói: "Quả thực, chúng ta đã mất đi thế giới trước kia. Nhưng chúng ta vẫn còn sống, đây là sự thật rành rành. Muốn suy nghĩ về tương lai ở đây, việc cần làm chỉ có một: xây dựng thế giới mới."