Liv
Những con sâu bướm bò lổm ngổm trong bụng tôi suốt nhiều tuần qua dường như đã đợi đến tối nay để thoát xác. Chỉ có điều chúng không hóa thành bướm, mà là những con dực thủ long khổng lồ khát máu. Khi không lao xuống hay lặn ngụp và cố mổ đường thoát ra khỏi người tôi, chúng lại đậu chình ình trên bàng quang, vì tôi vừa mới đi vệ sinh lần thứ ba trong vòng nửa giờ đồng hồ do quá lo lắng.
Rời khỏi phòng tắm, tôi rảo bước dọc hành lang cạnh bức tường kính không khung của studio chính, nơi các lớp học của tôi sẽ luân phiên diễn ra. Ingrid và Rupert đang nhào lộn ra vào các phòng, la hét và gào thét khi trượt trên sàn gỗ bóng loáng bằng đôi tất của mình. Cạnh phòng tắm là studio nơi tôi sẽ dạy các lớp yoga nóng. Tôi cúi xuống đặt tay lên sàn. Nó ấm áp một cách thỏa mãn. Mà cũng phải thôi, xét đến số tiền tôi đã đổ vào đó. Và cuối cùng là các phòng trị liệu. Một phòng dành cho liệu pháp âm thanh và thiền định, phòng còn lại dành cho mát-xa.
Đi xa hơn một chút dọc hành lang là nhà trẻ, sau đó là phòng gym nơi Brandon sẽ bắt đầu lại công việc huấn luyện cá nhân bán thời gian. Tôi thoáng thấy anh khi đi đến khu cà phê. Anh vừa rót xong nước cam và rượu vang vào những chiếc ly có chân. Tôi quan sát khu vực lối vào này và thực sự tin rằng ngay cả những nhà phê bình khắt khe nhất cũng khó lòng phủ nhận rằng chúng tôi đã làm được một công việc chết tiệt là xây dựng nên thứ gì đó từ con số không. Cây cối mọc ra từ những kẽ hở trên tường, và giữa chúng là một bức tranh tường cao từ sàn đến trần vẽ hình Đức Phật đang thiền định với tông màu đồng và vàng. Tôi vẫn lo rằng bức tượng Phật đó như đang gào lên “Cô đang cố quá sức đấy”, nhưng nhà thiết kế nội thất đã kiên quyết rằng nó sẽ biến một bức tường tẻ nhạt thành một điểm nhấn. Bàn ghế của chúng tôi trong khu vực ngồi được làm từ gỗ tái chế, và mặt quầy là nhựa tái sử dụng. Tôi không thể “sống xanh” hơn được nữa trừ khi tôi là Robin Hood.
“Em ổn chứ?” Brandon hỏi khi tiến lại gần tôi, vòng tay qua eo và hôn lên má tôi.
“Em nghĩ là ổn,” tôi trả lời. “Anh có chắc là chúng ta có đủ rượu không? Có cần mua thêm một thùng nữa từ Waitrose không? Em không muốn chúng ta bị hết rượu giữa chừng. Còn đồ khai vị thì sao? Chúng đâu rồi? Đã được giao đến chưa?”
“Chúng ta có thừa rượu mà, và anh đang chuẩn bị lấy đồ khai vị ra khỏi bao bì đây.”
“Nhưng trông chúng có ổn không? Trông chúng không giống như chúng ta vừa mua từ một cửa hàng bán sỉ chứ?”
“Không, dĩ nhiên là không rồi. Tin anh đi, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chúng ta làm được mà.”
Brandon nói đúng, chúng ta làm được. Đã có những lúc tôi tự hỏi liệu chúng tôi có bao giờ đạt được đến bước này không, và thất bại sẽ có nghĩa là gì. Tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể quay lại công việc cũ ở thành phố. Ngân hàng là một ngành kinh doanh lớn nhưng lại là một thế giới nhỏ bé. Và một khi bạn đã nằm trong danh sách đen, bạn sẽ mãi mãi là một kẻ không được chào đón. Đó là lý do tại sao tôi khao khát chuyện này thành công đến thế. Bởi vì tôi vẫn còn ngửi thấy mùi khói từ những cây cầu mà tôi đã tự tay đốt sạch sau lưng mình.
Chẳng bao lâu sau, căn phòng bắt đầu đông đúc. Tôi nghĩ tất cả những người nhận được lời mời đều đã có mặt, trò chuyện và uống rượu.
Ngay khi tôi cảm thấy sự tự tin đang dần quay trở lại thì chuyện đó xảy ra. Tôi thấy hắn ở phía cuối phòng. Sự hiện diện của hắn rất mạnh mẽ và cái nhìn của hắn sắc lẹm. Tôi nhìn sang Brandon rồi nhìn lại về phía đó, nhưng hắn đã biến mất. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu bằng mũi, thở ra bằng miệng rồi mở mắt ra lần nữa. Đó chỉ là lương tâm của tôi đang đóng vai một vị khách không mời mà thôi, chứ không phải hắn.