Margot và Anna ở lại với tôi gần một tiếng đồng hồ trước khi họ nhận thấy tôi bắt đầu mệt. Họ mặc áo khoác và chuẩn bị ra về.
“Cảm ơn hai người rất nhiều vì đã đến,” tôi nói khi Anna rướn người qua giường ôm tôi. “Và cảm ơn cả hai vì đã giúp Brandon và mẹ anh ấy chăm sóc lũ trẻ. Hai người thật tuyệt vời.”
“Không có gì đâu,” Anna trả lời. “Cậu cũng sẽ làm thế cho bọn tớ mà.”
“Tớ thật may mắn khi có hai người là bạn.”
Margot nhìn đi chỗ khác khi tôi nói câu này. Tôi luôn cho rằng chị ta là kiểu người thích thú với những lời khen ngợi. Kiểu người chủ động câu kéo chúng. Tôi đoán là mình đã lầm. Thực ra, tôi nghĩ mình có thể đã lầm về vài chuyện khi nói đến chị ta. Chị ta đã ở đó giúp đỡ gia đình tôi khi thực sự cần thiết. Chị ta có những khuyết điểm, nhưng chị ta đã giúp chúng tôi vượt qua khó khăn.
Chị ta cầm túi xách lên và kiểm tra điện thoại.
Có quá nhiều điều về cái ngày tôi bị đâm rồi bỏ chạy mà tôi không nhớ nổi. Tôi không nhớ đã nghe thấy hay nhìn thấy chiếc xe đã hất tôi xuống mương, hay kẻ tài xế đã bỏ mặc tôi ở đó. Tôi không nhớ chồng mình đã tìm thấy cơ thể tôi hay những nhân viên y tế đã hồi sức cho tôi. Tôi không nhớ đã nghe các bác sĩ và chuyên gia tư vấn thảo luận về việc đưa tôi vào trạng thái hôn mê để giúp giảm sưng não. Và tôi cũng không nhớ họ đã đưa tôi thoát khỏi tình trạng đó như thế nào.
Tuy nhiên, có một chi tiết nhỏ mà tôi nhớ được. Và nó chỉ hiện về khi Margot ôm tạm biệt tôi. Đó là một mùi hương. Một mùi cam chanh nồng nặc, lạc lõng giữa cái mương bên đường nơi tôi bị bỏ mặc cho đến chết. Vậy mà tôi nhớ nó rõ như ban ngày.
Và tôi nghĩ mình vừa ngửi thấy nó một lần nữa.