Sáng thứ Bảy, Chifune gửi đến lịch trình trong ngày. Trong email viết: “Dì đã dùng tên cháu để đặt phòng tại khách sạn Yanagi ở Shibuya. Cháu cần làm thủ tục nhận phòng trước tám giờ tối nay, trả phòng vào mười một giờ sáng mai, trước đó nhớ trả lại chìa khóa tại quầy lễ tân. Không cần lo lắng về chi phí, trong thời gian lưu trú cháu có thể tự do hoạt động.”
Reito cảm thấy chuyện này thật khó hiểu. Khách sạn Yanagi là chuỗi khách sạn thương mại do công ty Yanagi điều hành tại thủ đô và các vùng lân cận. Chifune nói cậu có thể tự do hoạt động, nhưng rốt cuộc bà muốn cậu ở khách sạn đó để làm gì? Cậu không kìm được bèn gọi điện cho Chifune.
“Chuyện gì?” Điện thoại được kết nối ngay lập tức, giọng nói bình thản của Chifune vang lên.
“Cháu muốn hỏi về chuyện tối nay. Chỉ đọc email của dì, cháu hoàn toàn không hiểu đầu đuôi ra sao. Rốt cuộc cháu cần làm gì?”
Tiếng thở dài bất lực truyền đến. “Cháu không biết chữ sao? Chẳng phải đã viết là ‘có thể tự do hoạt động’ rồi à?”
“Cái đó thì cháu hiểu, nhưng cháu nên làm gì...”
“Muốn làm gì thì làm, ở lì trong phòng chơi game cũng được.”
“Cất công chạy đến khách sạn thương mại ở Shibuya chỉ để chơi game?”
“Không phải bắt buộc cháu chơi game. Muốn chơi thì chơi, nếu không nghĩ ra việc gì để làm thì hẹn bạn gái đi chơi đi.”
“Cháu không có bạn gái...”
“Vậy thì gọi mấy đứa bạn tốt, bạn xấu, hay bạn bè chơi cùng gì đó, mấy cái này chắc phải có chứ? Ồ, đúng rồi, sau bữa tối dì sẽ đến đền, dì có chìa khóa dự phòng nên cháu cứ yên tâm ra ngoài. Việc chuẩn bị cho Gửi Niệm cứ để dì lo.”
“Thật sự muốn làm gì cũng được sao?”
“Lôi thôi quá. Còn chuyện gì nữa không? Dì đang bận.” Chifune không cho Reito thời gian trả lời, lập tức cúp máy.
Reito vô cùng bối rối, nhưng cũng chỉ đành nghe theo chỉ thị. Cậu nhìn màn hình điện thoại và thở dài.
Cũng không phải là không có ai để hẹn, trong đầu Reito hiện lên vài người: bạn thân hồi cấp ba, đồng nghiệp từng làm thêm cùng... Nhưng đã một thời gian không liên lạc với họ, nghĩ đến việc phải giải thích một tràng dài dòng là thấy phiền phức. Nếu đối phương hỏi cậu hiện đang làm gì, cậu chỉ có thể trả lời là đang trông coi cây long não, mà bất cứ ai nghe câu trả lời như vậy cũng không thể hiểu ngay được.
Reito chợt nghĩ đến Saji Yumi. Kể từ lần trở về từ Lime Garden, họ vẫn chưa liên lạc lại. Hẹn cô ấy ra ngoài trực tiếp e là hơi khó, may thay còn có một cái cớ tuyệt vời – muốn tìm hiểu tiến triển của sự việc. Cậu nhanh chóng cầm điện thoại soạn tin nhắn: “Tối nay tôi có việc ở Shibuya, có muốn cùng đi ăn tối, mở cuộc họp tác chiến không? Có vài chuyện tôi muốn trao đổi với cô.” Cậu đọc lại một lần, bắt đầu suy tư. Khi gõ chữ cậu đã chú ý để không lộ ra tâm tư của mình, nhưng mấy câu này liệu có ổn không, cậu hoàn toàn không tự tin. Do dự mãi, cuối cùng cậu cũng quyết tâm gửi đi. Nếu Yumi nhận ra cậu có ý đồ khác mà phản cảm, đến lúc đó giải thích cũng chưa muộn. Hơn nữa, đàn ông mời phụ nữ đi ăn, làm sao có thể hoàn toàn không có ý gì?
Reito chờ đợi hồi âm, thầm nghĩ dù Yumi không ghét cậu thì chắc cũng sẽ từ chối thôi. Hôm nay là thứ Bảy, nếu có bạn trai, chắc chắn đã hẹn hò từ sớm rồi. Lúc này, chuông báo vang lên. Reito liếc nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, tâm trạng bỗng chốc tươi sáng hẳn lên. Tin nhắn viết: “Đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với anh, anh quyết định thời gian và địa điểm đi.”
Reito vội vàng tìm kiếm quanh khu vực khách sạn Yanagi, chọn trúng một quán cà phê. Cậu đính kèm liên kết bản đồ vào tin nhắn, hỏi đối phương sáu giờ rưỡi chiều có được không, rất nhanh đã nhận được câu trả lời đồng ý. Reito vung nắm đấm vào không trung, trong nháy mắt trở nên cực kỳ hưng phấn, quyết định làm xong mọi việc trước buổi chiều. Cái người vừa nãy còn đang hoang mang không biết tiêu tốn một buổi tối thế nào giờ đã biến mất không dấu vết như ảo ảnh.
Khách sạn Yanagi cách ga Shibuya khoảng mười phút đi bộ, từ ngã rẽ đường Aoyama đi vào trong một chút là thấy. Quy mô tòa nhà không lớn, cửa chính trông rất giản dị nhưng thiết kế lại khá độc đáo, bề ngoài không giống nơi mà các doanh nhân đi công tác chỉ ngủ vội một đêm rồi rời đi.
Thủ tục nhận phòng đơn giản hơn Reito tưởng tượng rất nhiều, chỉ cần báo tên tại quầy lễ tân, ký tên vào phiếu lưu trú là nhận được chìa khóa phòng. Lễ tân thông báo chi phí đã được thanh toán, khi trả phòng chỉ cần bỏ chìa khóa vào hộp thu hồi cạnh quầy là được.
Vẫn còn sớm mới đến giờ hẹn với Yumi, Reito quyết định lên phòng xem trước. Khác với Khách sạn Yanagi cũ, ở đây không có nhân viên phục vụ dẫn đường.
Mở cửa phòng, đập vào mắt đầu tiên là tủ quần áo ở một bên tường, cánh tủ là một tấm gương toàn thân. Reito nhìn mình trong gương, cảm thấy cũng không tệ, bất giác đắc ý. Tối nay ở khách sạn thương mại nên Reito đã mặc âu phục. Cũng giống như bộ đồ bảo hộ chống rét, tần suất sử dụng bộ đồ “đáy tủ” này cũng không thấp.
Reito treo áo khoác vào móc trong tủ, nhìn quanh căn phòng. Điều đầu tiên khiến cậu ngạc nhiên là sự chật chội trong bố cục, khoảng cách giữa bàn và ghế, ghế và giường chỉ vừa đủ một người đi lọt. Reito cảm thấy đem nơi này so sánh với Khách sạn Yanagi cũ quả thực có chút nực cười. Cùng gọi là khách sạn mà khác nhau một trời một vực, cậu cảm thấy được mở rộng tầm mắt.
Reito cởi giày, nằm vật xuống giường, quan sát xung quanh lần nữa. Các bức tường hai bên dường như có chút kỳ lạ, nhìn kỹ mới nhận ra manh mối – hai bức tường của căn phòng này không song song, tổng thể không phải là hình chữ nhật vuông vức. Reito không nghĩ ra hình dạng như vậy có lợi ích gì, thiết kế thế này chắc là bất đắc dĩ, có lẽ để tận dụng tối đa không gian. Cậu dường như cảm nhận được sự chú trọng vào tính hợp lý của Yanagisawa Masakazu.
Mặc dù vậy, hình dạng không quy tắc cũng không ảnh hưởng đến sự thoải mái của căn phòng. Phòng tuy nhỏ nhưng chiếc giường đôi rộng hơn một mét hai là đủ lớn. Đầu giường tập trung tất cả công tắc đèn và hệ thống điều hòa, nằm trên giường là có thể điều khiển mọi thiết bị điện. Tivi màn hình tinh thể lỏng được lắp trên tường phía cuối giường, chỉ cần hơi nhổm dậy là có thể xem trực diện. Đối với những doanh nhân mệt mỏi rã rời, ở đây không cần lãng phí một chút thể lực thừa thãi nào, quả thực vô cùng đáng quý.
Reito phát hiện cạnh giường có một chiếc tủ lạnh. Cậu đột nhiên thấy hơi khát, bèn xuống giường mở cửa tủ lạnh, bên trong trống rỗng, hơn nữa còn chưa cắm điện. Cậu đang thắc mắc thì thấy bên dưới cửa tủ lạnh có công tắc nguồn. Ý đồ của khách sạn có lẽ là khi khách muốn dùng tủ lạnh thì có thể tự bật nguồn. Đây lại là sự thể hiện của tư duy hợp lý – tiết kiệm điện.
Reito lờ mờ hiểu ra mục đích Chifune cho cậu ở đây, có lẽ bà muốn cậu thông qua việc so sánh Khách sạn Yanagi cũ và khách sạn Yanagi mới để nhận ra sự khác biệt trong triết lý giữa bà và Yanagisawa Masakazu. Quả thực, hiện giờ cậu đã cảm nhận rõ ràng sự khác biệt to lớn giữa hai người này, nhưng cậu vẫn còn một thắc mắc: Chifune cho cậu biết những điều này thì có ý nghĩa gì?
Reito mở ngăn kéo bàn. Bên trong ngoài hướng dẫn lưu trú và dịch vụ còn có một cuốn sách nhỏ, tiêu đề là “Đạo tiếp khách, tồn tại cùng cái tâm – Lịch sử phát triển của tập đoàn Yanagisawa”, trang đầu tiên là ảnh và lời mở đầu của Yanagisawa Masakazu. Cậu lật xem vài trang, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vội vàng gấp lại. Đã hơn sáu giờ mười lăm phút, cậu nhanh chóng đứng dậy lấy áo khoác.
May mà đi nhanh, khi Reito đến quán cà phê đã hẹn thì vẫn còn sớm hơn giờ hẹn khoảng năm phút. Cậu gọi một ly Americano đá ở góc quán, chẳng bao lâu sau Yumi cũng đến. Hôm nay cô mặc áo khoác trắng, không phối với quần jean mà mặc váy ngắn ôm sát và đi bốt dài màu nâu sẫm.
“Đợi lâu chưa?” Yumi cởi áo khoác, ngồi xuống đối diện Reito.
“Ngại quá, hẹn cô gấp như vậy.” Reito xin lỗi trước.
“Hoàn toàn không sao. Anh có việc ở Shibuya à? Công việc sao?” Yumi thấy hôm nay Reito mặc âu phục.
“Coi như là... công việc đi. Dì tôi nhờ tôi đến.”
Biết công việc của Reito là ngủ một đêm tại khách sạn được chỉ định, Yumi ngạc nhiên chớp mắt. “Cái gì? Còn có công việc nhàn hạ thế á!”
“Tôi cũng không rõ rốt cuộc có tính là công việc không. Tóm lại, tối nay thời gian rất dư dả.”
“Ừm... đúng rồi, bữa tối ở đâu? Đã đặt chỗ chưa?”
“Tôi có nghĩ vài phương án dự phòng, vẫn chưa chốt, định bàn bạc với cô trước...” Reito cầm điện thoại lên.
“Đến một nhà hàng Ý mà tôi biết đi, ngay gần đây thôi.”
“Đồ Ý?”
“Đúng, anh không thích à?”
“Tôi không vấn đề gì. Nói thật, tôi không rành Shibuya lắm...” Thực tế, không chỉ Shibuya, Reito còn không rành cả Shinjuku, Roppongi, Ikebukuro, chứ đừng nói đến Ginza, nơi cậu hơi quen thuộc một chút chỉ có Funabashi.
“Được, vậy đi thôi.” Yumi đứng dậy.
Reito nhanh chóng uống cạn ly Americano đá.
Nhà hàng đó nằm trên tầng hai của một tòa nhà cạnh dốc Miyamasu. Trong quán ánh đèn sáng trưng, trang trí và bày biện đều rất thời thượng. Mặt bằng không rộng, nhưng bố cục bàn ghế rõ ràng đã được thiết kế tỉ mỉ, khi trò chuyện không cần để ý người bàn bên cạnh. Cầm thực đơn lên xem, Reito choáng váng. Cậu rất ít khi đến những nhà hàng như thế này, hay nói đúng hơn là gần như chưa từng đến, trước đây tụ tập ăn uống không phải quán rượu Izakaya thì là quán mì Ramen. Vừa nãy ở quán cà phê, cậu nói đã nghĩ vài phương án dự phòng, nhưng căn bản chưa từng cân nhắc đến lựa chọn nhà hàng Ý. Cậu cảm thấy không cần thiết phải giả bộ hiểu biết, bèn nói thật với Yumi.
“Vậy để tôi tùy ý gọi vài món.” Yumi gọi nhân viên phục vụ, cầm thực đơn thành thạo đọc tên vài món ăn mà Reito chưa từng nghe qua. Reito thầm nghĩ, khi cô ấy hẹn hò với bạn trai liệu có nắm quyền chủ động như bây giờ không nhỉ?
“Uống chút gì không?” Yumi hỏi.
“Cô uống gì?” Reito vốn định nói “Rượu Shochu chanh”, nhưng lại bỏ ý định đó.
“Rượu vang sủi tăm.”
Câu trả lời này vượt quá nhận thức của Reito. “Vậy... tôi cũng uống cái đó.” Coi như giữ được thể diện, Reito bắt đầu nhớ lại xem rượu vang sủi tăm rốt cuộc là gì. Trước đây mình từng uống sâm panh khách để thừa vài lần.
“Vậy thì,” gọi món xong, Yumi ngồi thẳng người, “ai nói trước?” Cô dường như định bắt đầu cuộc họp tác chiến ngay lập tức, cũng phải thôi, cô đến đây là vì việc này.
“Ai nói trước cũng được.”
“Vậy tôi nói trước.” Yumi đặt chiếc túi bên cạnh lên đùi, “Hôm nay tôi đã đi thăm bà nội.”
“Vậy sao? Tôi nhớ bà ấy sống ở một cơ sở chăm sóc, đúng không? Cô đi một mình à?”
“Ừ. Lâu rồi không đến, hơi nhớ bà, cũng muốn tiện thể hỏi chuyện về bác Kikuo.”
“Bà nói chuyện... có rõ ràng không?”
Yumi thất vọng lắc đầu. “Đừng nói đến chuyện nói năng, cảm giác bà còn chẳng biết tôi là ai, gọi tôi là cô giáo hai lần, còn dùng kính ngữ với tôi, hình như tưởng tôi là giáo viên hồi bà đi học.”
“Trong lòng cô chắc buồn lắm nhỉ? Xem ra cũng không hỏi được chuyện về ông Kikuo?”
“Tôi thử hỏi bà có nhớ bác Kikuo không, bà chẳng có phản ứng gì cả. Lời tôi nói có lẽ chẳng lọt vào tai bà.”
“À...”
Nhân viên phục vụ mang rượu đến, hai người chạm ly trước, nói với nhau một câu “Vất vả rồi”. Reito uống một ngụm, ngạc nhiên phát hiện ra nó ngon đến thế.
“Nhưng không phải là không thu hoạch được gì. Trong cơ sở có lưu giữ đồ dùng cá nhân của bà, tôi xin nhân viên cho xem thử, tìm thấy một cuốn album cũ, bên trong có tấm ảnh này.” Yumi lấy điện thoại từ trong túi ra, vuốt hai cái rồi xoay màn hình về phía Reito.
Trên màn hình hiển thị một tấm ảnh đen trắng, trong đó có hai thiếu niên, trông đều như học sinh tiểu học. Nhìn chiều cao và tướng mạo, hai người chênh nhau hai ba tuổi, thiếu niên cao hơn ước chừng đang học lớp năm lớp sáu. “Anh không thấy cậu bé thấp hơn trông giống ai sao?” Yumi dùng hai ngón tay trượt nhẹ, phóng to khuôn mặt thiếu niên.
Reito chăm chú nhìn một lúc, phản ứng lại. “Chẳng lẽ là bố cô... ông Saji?”
“Trả lời chính xác. Vậy thì, người bên cạnh này là ai?”
“Ông Kikuo?”
“Đoán là vậy. Trong album dán rất nhiều ảnh của hai đứa trẻ này, có ảnh kỷ niệm chụp dịp lễ Shichi-Go-San [1], ảnh lễ nhập học tiểu học, còn có một tấm như thế này.” Yumi mở một tấm ảnh khác.
Đây cũng là một tấm ảnh đen trắng, một thiếu niên trông giống Kikuo đứng cùng một người phụ nữ trưởng thành. Kikuo lúc này chắc đã lên cấp hai, áo sơ mi trắng thắt nơ, trước ngực ôm một bó hoa. Người phụ nữ có khuôn mặt điển hình của phụ nữ Nhật Bản, mặc Kimono.
“Người phụ nữ này chính là bà nội tôi, so với bây giờ thì như hai người khác nhau, nhưng chắc chắn là bà. Bà nội tôi hồi trẻ đẹp nhỉ?”
“Rất đẹp.” Reito đang thắc mắc tại sao Kikuo lại ôm hoa tươi, đột nhiên phát hiện ra thứ phía sau hai mẹ con, khẽ lẩm bẩm, “Đàn dương cầm...”
“Anh cũng chú ý rồi à? Anh nghĩ đây là chụp ở đâu?”
“Buổi biểu diễn piano hoặc cuộc thi?”
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Yumi xoay màn hình điện thoại về phía mình, “Phòng hòa nhạc này cũng không nhỏ đâu, tuyệt đối không phải phòng âm nhạc của trường học.”
“Vậy thì ông Kikuo hồi nhỏ đã học piano rất nghiêm túc.”
“Chắc chắn rồi. Tại sao bác ấy và bố lại chia xa nhỉ? Trong chuyện này nhất định có uẩn khúc, nhưng bố lại chẳng chịu nói cho tôi và mẹ biết.”
Nhân viên phục vụ mang món đầu tiên lên – Salad cá sống thái lát kiểu Ý (Carpaccio), đặt vào giữa bàn. Reito lúng túng nhìn đĩa thức ăn, Yumi thấy vậy bèn chia vào hai đĩa nhỏ.
“Hay là hỏi thẳng bố cô xem, thấy sao?” Reito xiên một lát cá sống đưa vào miệng, hương vị chưa từng trải nghiệm khiến cậu bất giác cảm thán: “Ngon thật!”
“Hỏi cái gì? Hỏi thế nào?”
“Hỏi chuyện anh trai ông ấy. Cô có thể bảo ông ấy kể thêm về bác.”
Yumi nhíu mày vẻ hơi bất mãn. “Đây không phải trọng điểm.”
“Gì cơ?”
“Cái tôi muốn biết nhất là chuyện về người phụ nữ sống ở Kichijoji kia, muốn làm rõ quan hệ giữa bà ta và bố tôi. Tuy nói chuyện bác Kikuo tôi cũng muốn tìm hiểu, nhưng mức độ ưu tiên không phải cao nhất.”
“Hai chuyện là một mà... Chuyện ông Kikuo sáng tỏ thì quan hệ giữa bố cô và người phụ nữ kia cũng rõ ràng thôi.”
“Sao anh khẳng định chắc nịch thế? Biết đâu chuyện của bác và người phụ nữ kia chẳng liên quan gì đến nhau.”
“Thế thì cũng chẳng sao. Đến lúc đó điều tra riêng về người phụ nữ kia là được.”
Yumi đặt nĩa xuống, thở dài, như muốn nói “Anh vẫn chẳng hiểu gì cả”. “Nếu tôi bảo bố kể chuyện bác, ông ấy nhất định sẽ nghi ngờ, hỏi ngược lại tôi tại sao bây giờ lại hỏi. Nếu ông ấy hỏi tôi làm sao biết ông có anh trai, tôi phải trả lời thế nào?”
“Thì nghĩ cách. Ví dụ như cho ông ấy xem tấm ảnh kia, nói là cô nhìn thấy trong album cũ của bà nội, muốn biết đứa trẻ đứng cùng ông là ai.”
“Chỉ vậy thôi? Anh nghĩ bố tôi sẽ thành thật khai báo hết mọi chuyện sao? Ông ấy giấu tôi và mẹ đến tận bây giờ, nhất định có lý do riêng, chắc chắn sẽ tìm cách lấp liếm cho qua, ví dụ bảo đó là bạn chơi thuở nhỏ chẳng hạn. Cho dù ông ấy thừa nhận, chỉ cần nói anh trai mất từ nhỏ rồi, thì cũng chẳng còn gì để nói nữa. Tóm lại, cuối cùng cái gì không biết vẫn hoàn không biết.”
“Vậy đem những gì nghe được ở Lime Garden...” Reito nhăn nhó mặt mày, “Đều không thể nói ra.”
“Ông ấy sẽ truy hỏi tại sao tôi biết Lime Garden, mà tôi lại không thể nhắc đến anh và cây long não.”
“Đúng vậy.” Reito gãi đầu.
Yumi cầm nĩa lên lần nữa. “Tôi cũng từng nghĩ rất nhiều lần đến việc hỏi thẳng, nhưng tôi dùng các giọng điệu khác nhau để mô phỏng đối thoại, kết luận cuối cùng đều là rủi ro quá lớn. Bố nhất định sẽ nghi ngờ, có khi còn nghi tôi giám sát ông. Trước khi làm rõ quan hệ giữa ông và người phụ nữ kia, tôi phải cố gắng tránh nhắc đến chuyện này với ông.”
“Tôi hiểu rồi.”
Sau món Salad cá sống kiểu Ý là tôm chiên kiểu Ý, trông cũng giống Tempura, Reito không biết hai món này rốt cuộc khác nhau chỗ nào.
“Đến lượt anh rồi.” Yumi nói.
“Hả?”
“Tôi nói xong rồi, tiếp theo đến lượt anh nói.”
“Ồ...” Reito uống một ngụm rượu thấm giọng, “Về chuyện Gửi Niệm, có chút tiến triển mới.”
“Ồ?”
“Gửi Niệm đại khái giống như để lại di ngôn, là một phương pháp để người ta khi còn sống để lại thông điệp cho con cái hoặc người khác.” Reito kể lại cuộc đối thoại của vợ chồng Tsushima nghe được mấy hôm trước. “Masato và Miyoko chắc là con của họ, bà Tsushima hỏi liệu có thực sự truyền đạt được không, ông Tsushima nói Masato nhất định phải đến, còn muốn cho cả Miyoko đến nữa, điều này chứng tỏ ông ấy muốn truyền đạt cho cả hai đứa con, còn nói phải đợi sau khi ông chết mới để con cái đến. Chẳng lẽ ý họ là di chúc?”
“Đợi chút. Để lại thông điệp là để ở đâu, để thế nào? Bỏ bức thư tuyệt mệnh đã viết sẵn vào trong cây long não, rồi rời đi?”
“Không, tôi nghĩ là sự cầu nguyện thực sự. Những điều thầm niệm trong lòng sẽ lưu lại trong cây long não, lấy máy tính làm ví dụ, cây long não giống như vật lưu trữ, nhưng chỉ những người có quan hệ huyết thống mới có thể truy cập vào vật lưu trữ này, đọc những thông tin đã lưu.”
Yumi nhìn chằm chằm Reito như nhìn vật thể khả nghi. “Anh nghiêm túc đấy à?”
“Chưa bao giờ nghiêm túc hơn. Căn cứ vào tình hình của những người Gửi Niệm đó mà suy đoán, chỉ có một khả năng này.”
“Nếu lời anh nói là thật, thì đó là hiện tượng siêu nhiên ghê gớm đấy.”
“Đúng vậy, chính là hiện tượng siêu nhiên. Người bình thường không có năng lực thần giao cách cảm, mà cây long não đóng vai trò vật trung gian.”
Yumi lắc đầu quầy quậy. “Không thể nào, tôi không tin.”
“Tại sao?”
“Nếu thực sự xảy ra chuyện như vậy, truyền thông sẽ bỏ qua sao? Tin đồn chắc chắn đã lan truyền từ lâu rồi. Mạng internet, mạng xã hội không ầm ĩ lên mới lạ.”
“Chính vì vậy, để tránh chuyện này xảy ra, đền thờ mới đặt ra quy tắc nghiêm ngặt. Không phải ai cũng có thể đến Gửi Niệm, dì tôi chỉ cho phép những người bà chấp thuận đến. Bà ấy nhất định đang quan sát kỹ lưỡng, xem những ai có thể thực sự giữ bí mật.”
“Nói thì nói vậy, nhưng có quản nổi không? Một hai người còn được, chẳng phải đã có rất nhiều người Gửi Niệm rồi sao? Không thể đảm bảo ai cũng ngoan ngoãn giữ quy tắc chứ?”
“Vậy tôi hỏi cô, cô có biết diện mạo thật của chuột Mickey không?”
“Hả?” Yumi nhíu mày, “Anh đang nói gì thế? Sao tự nhiên lại nhắc đến chuột Mickey?”
“Cô chắc không biết chuột Mickey ở Tokyo Disneyland là do ai đóng giả đâu nhỉ. Bởi vì nội bộ họ có quy định, tuyệt đối không được công khai. Không chỉ bản thân người đóng vai chuột Mickey, tất cả những người biết thân phận thật của người đó đều phải ký vào hợp đồng, nếu vi phạm quy định sẽ bị phạt một khoản tiền lớn. Cô có thấy ai phá vỡ quy tắc, bóc trần chuột Mickey trên mạng không? Không có đúng không? Việc lập ra khế ước bảo mật nghiêm ngặt không phải là không thể, hơn nữa cho dù có người lỡ miệng nói ra, nếu người nghe không tin thì tự nhiên cũng sẽ không lan truyền, cùng lắm bị coi là truyền thuyết đô thị. Giống như mấy loại tin đồn này, nếu không có nhiều người trong cuộc trực tiếp làm chứng thì sẽ không được công nhận là sự thật.” Reito cảm xúc dâng trào, cổ họng khô khốc. Cậu cầm ly nước lên uống cạn một hơi.
Yumi dường như vẫn chưa bị thuyết phục, hất cằm lên khẽ gật đầu. “Reito, tài ăn nói của anh cũng khá đấy.”
“Cảm ơn.” Không ngờ được Yumi khen, Reito bất giác thấy hơi ngượng.
“Nghe anh giải thích, tôi cũng hiểu ra đôi chút.”
“Cô chịu tin vào sức mạnh của cây long não rồi?”
“Vẫn chưa hoàn toàn tin, nhưng tôi lờ mờ cảm thấy chuyện này nói không chừng cũng có khả năng.”
“Tốt quá.”
“Có điều, di chúc viết ra giấy là được rồi mà? Có cần thiết phải làm phức tạp thế không?” Cô xiên con tôm chiên kiểu Ý, chĩa về phía Reito như cầm micro, “Xin hỏi, về điểm này, ngài giải đáp thế nào?”
“Vấn đề nằm ở chỗ này đây. Di ngôn cây long não và di ngôn thông thường khác nhau ở điểm nào hiện vẫn chưa rõ, nhưng có một điểm có thể khẳng định, ông Saji đến Gửi Niệm là để nhận thông điệp từ người anh trai quá cố, điều này là thiên chân vạn xác.”
Yumi đảo đôi mắt đen láy, cắn miếng tôm ngọt lặng lẽ nuốt xuống, nhìn chằm chằm Reito, hỏi: “Nếu đúng như anh nói, tại sao một lần lại không được? Bố tháng nào cũng đi Gửi Niệm, thường xuyên đi là đi liền hai ngày. Nếu chỉ là nhận thông điệp, có cần thiết phải đi nhiều lần thế không? Còn nữa, bài hát ông ấy ngâm nga rốt cuộc là sao?”
Đối mặt với hàng loạt câu hỏi của Yumi, Reito không đỡ nổi. “Rất tiếc, tôi chẳng trả lời được câu nào, nhưng tôi tin nhất định sẽ tìm được lời giải thích hợp lý.”
Yumi không lộ vẻ đã hiểu, nhưng sự bất mãn vừa nãy đã biến mất. Cô khẽ gật đầu, dường như bắt đầu tán thành việc Reito đi giải mã chân tướng của Gửi Niệm.
Sau đó, hai người thưởng thức mì Ý sốt cầu gai và pizza Margherita. Lúc thanh toán, Reito nhìn thấy số tiền mà tim suýt nhảy ra ngoài, may mà Yumi nói một câu “Chia đều là được”. Dù vậy, một bữa ăn tốn hơn ba nghìn yên cũng là lần đầu tiên trong đời Reito, xem ra hẹn hò với vị tiểu thư này e là độ khó quá cao.
Rời nhà hàng đi chưa được bao xa, Yumi dừng bước. Nhìn theo tầm mắt cô, Reito hiểu nguyên nhân cô dừng lại. Trước mắt là một bãi đỗ xe nhiều tầng.
“Chẳng lẽ đó là...”
“Ừ,” Yumi gật đầu, “Lần nào bố cũng đỗ xe ở đây.”
Reito nhìn quanh, người đi lại nườm nượp chen vai thích cánh. “Ngoại tình thì không khả thi lắm, tôi cảm thấy bố cô không có lỗi với mẹ cô đâu.”
“Tại sao?”
“Đỗ xe ở chỗ này, rồi cùng tình nhân đi khách sạn, chuyện này quá vô lý. Ở đây người qua lại đông thế này, rất dễ bị người quen nhìn thấy. Trừ khi chẳng quan tâm gì cả, nếu không chẳng ai dám làm thế.”
Yumi hít sâu một hơi, nói: “Tôi cũng mong là vậy, tôi muốn tin bố.”
“Hơi bất ngờ đấy.”
Yumi ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi Reito: “Sao lại bất ngờ?”
“Không có gì, tôi cứ tưởng cô tin chắc bố cô ngoại tình, một lòng một dạ muốn tìm bằng chứng chứ...”
“Nói ngốc nghếch gì thế. Cái gì gọi là một lòng một dạ? Có đứa con gái nào muốn bố mình ngoại tình chứ?”
“Nói cũng đúng.”
Hai người tiếp tục đi, lần này là Reito dừng lại. “Khách sạn tôi ở đằng kia.” Cậu chỉ về con đường ngược hướng với nhà ga.
“Được rồi, vậy tối nay đến đây thôi.” Yumi dùng ngón tay phải chỉ vào Reito, “Khi nào chuẩn bị xong máy nghe lén tôi sẽ liên lạc với anh.”
Reito cười khổ: “Ừ, tôi biết rồi.”
Sau khi chúc nhau ngủ ngon, hai người chia tay. Reito nhìn đồng hồ, vừa qua chín giờ, thầm nghĩ nếu Yumi ở cùng bạn trai chắc sẽ ở đến muộn hơn. Cậu rảo bước về phía khách sạn Yanagi.
[1] Lễ hội truyền thống dành cho trẻ em ở Nhật Bản, diễn ra vào ngày 15 tháng 11 hàng năm. Các bé trai 3 và 5 tuổi, bé gái 3 và 7 tuổi sẽ mặc Kimono cùng bố mẹ đến đền thờ cầu nguyện lớn lên bình an, sau khi lễ xong thường sẽ đến tiệm ảnh chụp ảnh kỷ niệm.