Ngước nhìn cánh cổng lớn đóng chặt, Reito thầm nghĩ thứ này cứ như trong phim lịch sử vậy. Những tấm ván gỗ nhuốm màu thời gian được xếp ngay ngắn thành cánh cổng, toát lên một vẻ trầm mặc sâu lắng. Reito bất giác tưởng tượng then cài sau cánh cổng hẳn phải chắc chắn đến mức nào. Trụ cổng cũng rất to, gần như rộng bằng vai anh. Phía trên trụ có treo một tấm biển khắc hai chữ “Yanagisawa”.
Bên cạnh cổng lớn còn có một cánh cửa phụ, khe nhét thư và chuông cửa được đặt cạnh nhau. Reito nhấn chuông.
“Xin chào.” Giọng của Chifune vang lên.
“Là cháu, Reito đây ạ.”
“Vào đi.” Dứt lời, một tiếng “cạch” vang lên, khóa cửa phụ đã mở.
Reito bước vào, liếc nhìn phía trong cánh cổng lớn. Quả nhiên, một chiếc then cài khổng lồ chắn ngang ở đó. Men theo những phiến đá lót trong sân, anh đến trước hiên nhà có cánh cửa gỗ mắt cáo. Vừa dừng bước, cánh cửa đã mở ra.
“Chào mừng,” Chifune trong trang phục kimono nói, “Vào đi.”
“Cháu xin phép.” Reito bước vào.
Hôm qua Chifune đã liên lạc với Reito, nói có một thứ muốn cho anh xem, bảo anh đến nhà Yanagisawa. Saji Toshiaki và Oba Soki đều đã đến nhà Yanagisawa nhiều lần, còn Reito thì đây là lần đầu tiên.
Reito cứ ngỡ Chifune sẽ dẫn anh đến một căn phòng kiểu Nhật rộng mấy chục tấm chiếu tatami, không ngờ lại là một phòng khách kiểu Tây. Trong phòng có một chiếc bàn mặt đá cẩm thạch và bộ sofa da lớn đồng bộ, bên tường có lò sưởi, phía trên trang trí một bức tranh phong cảnh đóng khung, trông hệt như bối cảnh trong những bộ phim nước ngoài cũ.
“Cho cháu hỏi, những vị khách đến xin cầu nguyện cũng gặp dì ở đây ạ?”
“Phải, có chuyện gì sao?” Chifune nhấc ấm trà, rót hồng trà vào tách rồi đặt trước mặt Reito.
“Dạ không, chỉ là cháu hơi bất ngờ. Nhìn bên ngoài nhà mình, cháu cứ tưởng bên trong chỉ toàn phòng kiểu Nhật thôi.”
“Thời buổi này, chỉ có phòng kiểu Nhật sẽ rất bất tiện, với lại ông ngoại dì rất sùng bái văn hóa phương Tây nên đã cho sửa lại căn phòng này. Ông vốn định xây lại toàn bộ, nhưng dinh thự quá lớn, cuối cùng vẫn không thể hạ quyết tâm.”
“Diện tích ở đây khoảng bao nhiêu ạ?”
“Cụ thể thì dì cũng không nhớ. Ba trăm tsubo[1]? Chắc cũng phải lớn vậy.”
Dù nghe được con số cụ thể, Reito vẫn không có khái niệm. Nếu nói rộng bằng mấy sân tennis, có lẽ anh còn dễ hình dung hơn.
“Nếu dì chết đi, dinh thự này sẽ do cậu thừa kế.”
Nghe Chifune thản nhiên nói ra câu đó, Reito suýt nữa bị sặc ngụm hồng trà vừa uống. “Hả? Thật ạ?”
“Đây không phải chuyện có thể đùa. Dì độc thân cả đời, không có con cái, cha mẹ đã qua đời, người em gái duy nhất Naoi Michie – mẹ của cậu cũng mất rồi. Cậu là con của em gái dì, tự nhiên trở thành người thừa kế duy nhất.”
Reito hít thở sâu vài lần, lẩm bẩm: “Thật ạ…”
“Tuy nhiên, cậu chỉ thừa kế căn nhà, còn đất đai thuộc sở hữu của tập đoàn Yanagisawa, dì chỉ đang sử dụng miễn phí thôi.”
“Vậy ạ.”
“Vẻ thất vọng của cậu lộ rõ quá rồi đấy. Nếu mảnh đất này cũng có thể thừa kế, có phải cậu định bán đi không chút tiếc nuối để lấy tiền mặt không?”
“Cháu cũng chưa nghĩ xa đến thế…” Reito không thể phủ nhận, vừa rồi anh đúng là đã bắt đầu tính nhẩm trong đầu xem mảnh đất này đáng giá bao nhiêu.
“Mọi vật dụng trong nhà cũng sẽ do cậu thừa kế. Tuy đều là những thứ bán đi chẳng được bao nhiêu tiền, nhưng xử lý hết cũng sẽ có được một khoản, cứ mong chờ đi nhé.” Chifune nói xong, đưa tách trà lên môi.
“Ồ, vâng…” Reito muốn hỏi Chifune có bao nhiêu tiền tiết kiệm, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Chifune lấy từ trong ngực áo ra một phong bì nhỏ, đặt trước mặt Reito. “Cái này cậu hãy mang theo người.”
Reito cầm lấy phong bì, bên trong là một chiếc thẻ từ.
“Đây là chìa khóa hiên nhà, chỉ cần áp vào cảm biến bên cạnh chuông cửa là khóa sẽ tự động mở. Từ hôm nay, cậu có thể tự do ra vào đây.”
“Cháu có thể vào tùy ý ạ?”
“Cứ tự nhiên, nhưng chưa được phép thì đừng vào phòng của dì. Dù có vào, dì nghĩ cũng chẳng có lợi gì cho cậu đâu.”
Reito cất thẻ từ vào túi áo, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng đã có một dòng nước ấm dâng trào. Anh thực sự cảm nhận được cảm giác được người khác tin tưởng. Trong cuộc đời từ trước đến nay, chưa từng có ai đối xử với anh như vậy.
Không biết từ lúc nào, Chifune đã mở sổ tay ra và đang viết gì đó vào trong.
“Cuốn sổ này dì lúc nào cũng mang theo người ạ.” Reito hỏi, “Dì viết gì trong đó vậy ạ?”
“Không có gì đặc biệt, chỉ là vài ghi chú thôi.” Chifune gập sổ lại, nhìn anh, “Phải rồi, buổi cầu nguyện của ông Saji đã hoàn thành thuận lợi chưa? Mấy hôm trước ông ấy đã gửi niệm rồi nhỉ?”
“À, cũng khá thuận lợi ạ.”
“Ông Saji đã kể hết cho dì nghe rồi. Thông qua niệm của ông ấy, để cô Saji cũng có thể nghe được bản nhạc của bác mình, nghe nói ý tưởng này là do cậu nghĩ ra?”
“Vâng, cuối cùng có thành công hay không thì vẫn chưa biết ạ.”
“Dì thấy ý tưởng đó rất hay. Xem ra cậu đã hiểu khá rõ về việc cầu nguyện rồi.”
“Cảm ơn dì đã khen.” Reito tinh nghịch gật đầu.
Chifune nhấc tách trà uống một ngụm hồng trà, rồi khẽ hít một hơi, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Reito. “Lúc nãy dì có nói đến việc xử lý các vật dụng trong nhà, nhưng không phải thứ gì cũng có thể xử lý, có những thứ tuyệt đối không được động đến. Hôm nay gọi cậu đến là để dặn dò trước.”
“Là gì vậy ạ?”
“Dì dẫn cậu đi xem, theo dì.” Chifune đứng dậy.
Ra khỏi phòng khách là một hành lang tối và hẹp, đi đến cuối rẽ trái thì hết đường, trên bức tường đối diện treo một bức tranh thủy mặc, phía trước có một cánh cửa giấy kéo. Reito tưởng Chifune định kéo cánh cửa đó ra, không ngờ bà lại dịch bức tranh sang một bên, trên bức tường phía sau có mười cái lỗ nhỏ bằng quân cờ vây, xếp thành một hàng dọc.
“Nhìn cho kỹ đây.” Chifune đưa ngón trỏ vào một trong những cái lỗ, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên, bà rút ngón tay ra, đưa vào một cái lỗ khác, lại có tiếng động, bà lại đưa vào cái lỗ thứ ba… Cứ như vậy năm lần, từ phía bên kia bức tường vang lên một tiếng “bặc” rõ ràng, như có thứ gì đó rơi ra. Chifune nắm lấy đầu kim loại treo bức tranh thủy mặc, kéo mạnh sang ngang, cả bức tường trượt sang một bên, trước mặt hiện ra một cầu thang đi xuống.
“Trời ơi!” Reito không khỏi thốt lên, “Cứ như một dinh thự của ninja vậy. Đây là lối thoát hiểm bí mật ạ?”
“Đúng là một cánh cửa bí mật, nhưng không phải để thoát hiểm, cũng không đi đến đâu cả.” Chifune nói xong, đẩy bức tường về vị trí cũ, chỉ nghe một tiếng “loảng xoảng”, khác với âm thanh lúc nãy. “Cậu thử mở xem.”
Reito bắt chước Chifune nắm lấy đầu kim loại kéo ngang, nhưng bức tường không hề nhúc nhích. “Không mở được ạ…”
“Bức tường chỉ cần đóng lại, cơ quan bên trong sẽ tự động khóa. Muốn mở lại, cần phải nhấn các nút trong những cái lỗ nhỏ này. Tổng cộng có mười cái, trong đó chỉ có năm cái là thật, năm cái còn lại dùng để đánh lạc hướng. Nếu nhấn sai thứ tự, khóa sẽ không mở được. Cậu thử lại đi.”
“Hả? Cháu ạ?”
“Phải, lúc nãy dì mở cậu không thấy sao?”
“Thấy thì có thấy…” Lúc đó Reito đang ngẩn người, làm sao nhớ được thứ tự gì. Dựa vào trí nhớ mơ hồ, anh nhấn bừa năm cái nút trong lỗ, không ngoài dự đoán, không nghe thấy tiếng khóa mở. Anh lại nắm đầu kim loại kéo mạnh, bức tường vẫn không động đậy. “Không mở được.”
“Dì biết mà.” Chifune mặt không biểu cảm đưa tay ra, thành thạo đưa ngón tay lần lượt vào năm cái lỗ. Reito nín thở, tập trung nhìn tay Chifune. Nghe thấy tiếng “bặc”, Chifune lại mở bức tường như lúc nãy. Bà nhìn Reito, dường như đang hỏi: Nhớ chưa?
“Khó quá.” Reito chịu thua, “Xem một lần thật sự không nhớ được.”
“Có lẽ vậy, dù sao tổ hợp lại cũng có ba mươi nghìn cách.”
“Đây là mật mã phải không ạ? Trông không giống đồ điện tử, cấu tạo bên trong là gì vậy ạ?”
“Những người thợ tài hoa ngày xưa thật đáng ngưỡng mộ. Cấu tạo cụ thể dì cũng không rõ, nên không thể điều chỉnh thứ tự, nếu quên mất cũng không thể cài đặt lại. Bây giờ, người biết đúng thứ tự chỉ có một mình dì. Sau này dì sẽ dạy cậu, cậu tuyệt đối không được nói cho ai biết, hiểu chưa?”
“Chuyện quan trọng như vậy, giao cho cháu thật sự không có vấn đề gì ạ?”
“Chỉ có thể giao cho cậu, đây cũng là thứ cậu phải kế thừa.” Chifune nhấn công tắc bên cạnh cửa bí mật, bật đèn trên trần nhà.
Xuống hết cầu thang, còn có một cánh cửa kéo. Chifune kéo ra rồi vào trong bật đèn. Reito theo sát phía sau.
Đây là một căn phòng rộng khoảng tám chiếu, trần nhà rất thấp, một mặt tường toàn là giá sách, trên đó đặt những tập hồ sơ dày cộp, những chồng giấy Nhật đóng gáy, và những chiếc hộp gỗ dẹt, mỗi thứ trông đều rất cổ.
“Những thứ này… là gì ạ?”
“Hồ sơ cầu nguyện.”
“Tất cả đều là hồ sơ ạ?” Reito hít sâu vài hơi, “Đúng là có mùi thơm của cây long não.”
Chifune nhíu mày, có chút ghét bỏ nói: “Đúng là có mùi thơm, nhưng đó chỉ là mùi thuốc chống côn trùng thôi.”
“À, vậy ạ.”
“Những thứ đặt ở đây đều là tài sản bí mật của nhà Yanagisawa, do những người gác cây long não các đời lưu giữ đến nay. Hồ sơ sớm nhất mà dì tra được là khoảng một trăm năm mươi năm trước, nếu tìm kỹ có khi còn có cái cổ hơn.”
“Một trăm năm mươi năm? Tuyệt quá!”
Reito đến gần giá sách, tìm một tập hồ sơ trông còn khá mới, nhìn vào gáy, phát hiện trên đó ghi “Năm Showa thứ năm mươi hai”. Ngay cả tập hồ sơ trông hơi mới này cũng đã là của hơn bốn mươi năm trước.
“Chỉ có người gác cây long não mới biết những hồ sơ này được cất ở đây, trong gia tộc Yanagisawa ngoài dì ra không ai biết. Bây giờ cậu cũng biết bí mật này rồi, sau khi dì chết, nơi này sẽ do cậu quản lý.”
“Cháu ạ?” Reito giật mình, “Nếu là thay thuốc chống côn trùng thì cháu làm được.”
“Thứ cất ở đây không phải là một đống giấy. Ai ở đâu vào lúc nào đã gửi niệm ở cây long não, và ai là người nhận niệm, tất cả hồ sơ liên quan đều được lưu giữ tại đây. Đây là lịch sử của những người đó, cũng là lịch sử của những gia tộc đó. Vì vậy, khi bảo quản phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối không được để bất kỳ người ngoài nào bước vào căn phòng này một bước, nhìn thấy một chữ một câu bên trong. Chuyện này, cậu nhất định phải ghi nhớ trong lòng, hiểu chưa?”
“Xin dì chờ một chút.” Reito đưa hai tay ra trước, “Những thứ này đối với cháu gánh nặng quá, có thể tìm người khác thay thế được không ạ?”
“Đừng để dì phải lặp lại nhiều lần. Cậu là người thừa kế duy nhất, đã đảm nhận công việc người gác cây long não thì không thể trốn tránh, phải chuẩn bị tâm lý đi.”
Đâu phải tự nguyện đảm nhận, rõ ràng là bị ép buộc – Reito thầm kêu khổ trong lòng, nhưng miệng vẫn nghiêm túc đáp một tiếng “Vâng”.
“Còn một việc quan trọng nữa.” Chifune nói xong, ngồi xổm xuống. Tầng dưới cùng của giá sách có một ngăn kéo lớn. Chifune dùng hai tay nắm lấy tay cầm, kéo ngăn kéo ra.
“A!” Reito kinh ngạc kêu lên.
Trong ngăn kéo là những cây nến dùng khi cầu nguyện, trong phòng trực cũng có vài cây, mỗi lần cầu nguyện, Reito đều phải đưa loại nến này cho khách, hóa ra là lấy từ đây.
“Nếu không dùng loại nến này thì không thể cầu nguyện, chỉ có nhà Yanagisawa mới có bí quyết làm loại nến này, không thể truyền ra ngoài. Đến lúc đó dì cũng sẽ dạy cho cậu, cậu chuẩn bị tâm lý đi.”
Reito nhất thời không nói nên lời, gật đầu. Anh không giấu được sự chán nản, trong lòng còn có chút lo lắng – sau này còn có gánh nặng nào đổ xuống vai mình nữa đây? Anh chỉ có thể cúi đầu nhìn những cây nến.
Tối đó, Chifune đặt sushi, hai người ngồi ăn đối diện nhau trong phòng khách. Nghe Chifune nói, nhà Yanagisawa là khách quen của quán sushi này. So với sushi băng chuyền thông thường, sushi của quán này vượt trội hơn hẳn về độ tươi và hương vị. Từ trước đến nay chỉ ăn sushi băng chuyền, Reito cuối cùng cũng hiểu thế nào là sushi thực thụ.
“Tháng sau có cuộc họp cấp cao. Nhớ lần trước dì đã nói với cậu, trong cuộc họp sẽ quyết định việc miễn nhiệm chức vụ cố vấn của dì. Sau đó dì sẽ rảnh rỗi, đến lúc đó sẽ truyền lại cho cậu cách làm nến.”
“Vâng, vậy xin nhờ dì chỉ giáo nhiều ạ.” Reito thầm nghĩ, không cần phải nhắc đến chuyện này trên bàn ăn chứ? Món sushi ngon như vậy cũng trở nên mất ngon.
“Dạy xong cho cậu, dì dự định đi du lịch một thời gian.”
Reito nghe vậy liền dừng đũa, ngẩng đầu lên. “Một mình dì ạ?”
“Dì định vậy.”
“Đi đâu ạ?”
“Sau này sẽ tính. Dì không lên kế hoạch chi tiết từ trước, chuyến đi như vậy quá cứng nhắc và nhàm chán. Đến lúc đó sẽ tùy tâm trạng, muốn đi đâu thì đi, muốn ở khách sạn nào thì ở.”
“Vậy thì hay quá. Dì đi đến bao giờ ạ?”
“Chưa chắc. Nếu có nơi nào hợp ý, có thể sẽ ở lại lâu dài.”
Đúng là người giàu! Reito thầm cảm thán, người bình thường làm sao có suy nghĩ như vậy?
“Trong thời gian dì đi vắng, muốn nhờ cậu đến đây trông nhà. Trước khi dì đi, cậu phải làm quen với mọi việc lớn nhỏ trong dinh thự này, vì vậy dì mới đưa thẻ từ cho cậu.”
“Cháu hiểu rồi.” Reito nhìn quanh căn nhà. Anh chưa từng ở nơi nào rộng rãi như vậy, điều này khiến anh có chút bất an, lo rằng sẽ không xoay xở nổi khi trông nhà.
Chifune thở phào, đẩy hộp sushi của mình sang trước mặt Reito. “Dì ăn no rồi, nếu không chê, cậu ăn nốt phần còn lại đi.”
Trong hộp còn có mực và bụng cá ngừ. “Vậy cháu không khách sáo ạ.” Reito hào hứng nói.
Chifune đưa tách trà lên môi, nhìn chằm chằm Reito nói: “Cậu chắc đã quen với công việc người gác cây long não rồi. Dì muốn hỏi cậu sau này có dự định gì không?”
Đối mặt với câu hỏi đột ngột, Reito không biết trả lời thế nào. “Sau này…”
“Trong bữa tiệc tối lần trước, Masakazu đã hỏi cậu câu tương tự, còn nói có phải cậu muốn cả đời trông giữ cây long não không. Có lẽ cậu ta đang làm khó cậu, nhưng câu hỏi này thực sự rất quan trọng. Lúc đó cậu trả lời là trôi dạt đến đâu, nơi đó là cuộc đời. Bây giờ suy nghĩ của cậu có thay đổi gì không?”
Reito đặt đũa xuống, gãi đầu. “Không thay đổi thì không tốt ạ?”
“Tốt hay không, phải do chính cậu phán đoán. Nếu cậu cho rằng tình hình hiện tại là tốt, dì cũng không nói gì thêm.”
“Vậy cháu nghĩ tạm thời cứ giữ nguyên hiện trạng thì tốt hơn.”
“Ý cậu là cậu rất hài lòng với hiện tại?”
“Không có gì đặc biệt không hài lòng cả, sống được đã là tốt rồi, dù đi con đường nào, cuộc đời cháu cũng bình thường vô vị.”
Chifune bĩu môi, nếp nhăn hiện ra. “Cậu đúng là yếm thế.”
“Yếm thực ạ?”
“Yếm thế, nghĩa là cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này. Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?”
“Dì xem, từ lúc cháu sinh ra chẳng phải đã là tùy tiện rồi sao? Cháu là con của một nữ tiếp viên quán bar và một người đàn ông đã có vợ. Lúc đó dì thấy mẹ cháu bế cháu còn là trẻ sơ sinh, chắc cũng không hiểu tại sao bà ấy lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy phải không? Ngay cả họ hàng cũng cắt đứt quan hệ với chúng cháu. Nói thẳng ra, con người cháu vốn không nên được sinh ra, người như cháu—”
Bốp! Chifune đặt tách trà xuống bàn, phát ra một tiếng giòn tan. Reito sợ đến mức quên cả mình định nói gì. Má của Chifune khẽ run, dường như đang nghiến chặt răng. Một lúc sau, bà nhắm mắt lại, lồng ngực chầm chậm phập phồng vài lần, điều chỉnh hơi thở rồi mới mở mắt ra. Reito giật mình, anh thấy đôi mắt Chifune đỏ ngầu vì sung huyết.
“Dì không có ý định chỉ tay năm ngón vào thái độ sống của cậu.” Giọng Chifune bình tĩnh, cố gắng kìm nén cảm xúc, “Nhưng dì muốn cậu nhớ rằng, trên thế giới này không có bất kỳ ai không đáng được sinh ra, dù ở đâu cũng vậy. Bất kỳ ai cũng có lý do để đến với thế giới này.”
Reito cảm nhận được một áp lực vô hình, khiến anh không thể phản bác. Anh nuốt nước bọt, nặn ra một tiếng “Vâng”.
Chifune đứng dậy, lập tức quay đi. “Dì về phòng nghỉ đây. Ăn xong sushi, cứ để bát đĩa ở đó. Muốn về lúc nào thì về, lúc ra ngoài nhớ khóa cửa.”
“Cháu biết rồi…”
Chifune dùng tay phải che mắt, bước ra khỏi phòng khách.
Rời khỏi nhà Yanagisawa, Reito đến nhà tắm công cộng quen thuộc. Anh ngâm mình trong bồn, nhớ lại cuộc nói chuyện với Chifune lúc nãy.
Reito luôn không thích nói về tương lai và ước mơ, hồi đi học gặp phải đề văn như vậy là thấy phiền phức vô cùng. Bác sĩ, chính trị gia, luật sư – đối với lý tưởng của các bạn học khác, anh chỉ lạnh lùng lắng nghe, trong lòng không khỏi tự giễu: sinh ra trong nhà nghèo, những thứ đó đã định sẵn không thuộc về mình, còn vận động viên, ngôi sao giải trí, nghệ sĩ thì càng khó hơn. Dù chỉ là một đứa trẻ, lúc đó anh cũng hiểu rõ, chỉ dựa vào năng lực tầm thường thì không thể thành công.
Bất kỳ ai cũng có lý do để đến với thế giới này – lời của Chifune cứ vang vọng trong đầu Reito. Anh không hiểu, mình đến thế giới này, chẳng phải vì mẹ là một người ngốc nghếch sao? Mang thai con của người đàn ông có vợ, cả tin đối phương sẽ chu cấp cho hai mẹ con, vì vậy mà sinh con ra, lý do chẳng phải là vậy sao?
Reito mông lung suy nghĩ, đột nhiên nghe có người chào mình.
“Ấy? Lại gặp nhau rồi.” Một ông lão gầy gò đang định bước xuống bồn tắm.
“A, chào ông buổi tối.”
Là ông Iikura. “Công việc ở chỗ cây long não sau đó thế nào rồi?”
“Cũng tàm tạm ạ.”
“Vậy à. Lần trước gặp nhau, cậu còn nói không hiểu về việc cầu nguyện. Giờ đã hiểu chút nào chưa?”
“Vâng, đã hiểu khá nhiều rồi ạ.”
“Tốt quá. Tôi cũng là người gửi niệm, nếu người gác cây cứ là một người học việc, trong lòng tôi cũng không yên tâm.” Ông lão cười toe toét, để lộ hàm răng không còn chiếc nào.
“Phải rồi, dạo trước ông cũng đi cầu nguyện phải không ạ?”
Nghe vậy, ông Iikura có vẻ ngạc nhiên, nhíu mày. “Hửm? Khi nào?”
“Trăng non tháng trước nữa, không phải ông đã đặt lịch cầu nguyện sao? Đêm đó chắc là dì cháu trực.” Chính là đêm Reito ở khách sạn Yanagi.
Không ngờ ông Iikura há hốc miệng, lắc đầu. “Không, tôi không đi. Sau lần cầu nguyện năm ngoái tôi không đi nữa. Có nhầm lẫn gì không?”
“Chắc là không—” Chữ “thể” chưa kịp nói ra, Reito đã nuốt lại. Ông Iikura không có lý do gì để nói dối. Nếu ông nói không đi, thì chắc chắn là không đi.
“Cháu nhớ tên ông là Kōkichi?”
“Ừ, Kō trong bất hiếu, kichi trong bất tường.”
Reito chìm vào hồi tưởng. Lúc đó Chifune nói phải đi trực, anh thắc mắc không biết ai sẽ đến cầu nguyện, nên mới có ấn tượng với cái tên tra được, chính là Iikura Kōkichi. Anh còn hơi ngạc nhiên, tưởng rằng ông Iikura là người rất đặc biệt đối với dì mình. Lẽ nào là trùng tên trùng họ? Không thể nào, quá trùng hợp rồi.
“Cậu sao vậy? Tôi không đi có vấn đề gì à?” Ông Iikura có chút lo lắng hỏi.
“Không, không có vấn đề gì ạ.” Reito đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm.
Chuyện gì vậy? Reito vừa gội đầu vừa suy nghĩ. Nếu ông Iikura thật sự không đặt lịch, vậy đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ có một khả năng, một người khác đã cầu nguyện trong cây long não.
[1] Đơn vị đo lường của Nhật Bản, dùng để đo diện tích nhà cửa và đất đai, 1 tsubo tương đương khoảng 3.3 mét vuông.