Toàn thể quan chức đều lộ vẻ kinh sợ.
Thái hậu vậy mà dắt tay Cảnh quân, lại một lần nữa chậm rãi đứng lên, kinh ngạc nhìn Phương Vận.
Đây chính là tiếng Xã Tắc trong truyền thuyết.
Từ nay về sau, Cảnh quốc chỉ cần thiết triều, bầu trời nhất định sẽ vang lên những lời này.
Kẻ loạn phục cổ Lễ, thiên hạ cùng giết!
Trừ phi Cảnh quốc diệt vong, hoặc Phương Vận phản quốc.
Chỉ có số rất ít bậc khai quốc Thái Tổ, bậc quân chủ trung hưng cùng các bậc hiền thần mới có thể tạo ra loại thanh âm này.
Để tạo ra tiếng Xã Tắc, cần có hai điều kiện.
Thứ nhất, chính là một lòng vì nước, tuyệt không có lòng phản nghịch.
Thứ hai, tự thân có công lao to lớn với quốc gia, lời nói ra đối với phương hướng tương lai của quốc gia có ảnh hưởng trọng đại và tích cực.
Lịch đại đã có quá nhiều quân chủ cùng đại thần muốn tạo ra tiếng Xã Tắc, nhưng người thành công lại rất ít.
Ngay cả Cảnh Quốc Thái Tổ cũng không thể phát ra tiếng Xã Tắc, đây cũng là nuối tiếc lớn nhất của ngài lúc tuổi già, thậm chí còn được ghi vào sử sách.
Trong lịch sử, những bậc minh quân năng thần tạo ra được tiếng Xã Tắc cũng không nhiều, chỉ có Tần Thủy Hoàng, Hán Thái Tổ, Hán Vũ Đế, Hán Quang Vũ Đế, Gia Cát Lượng và hơn mười người mà thôi.
Trong lịch sử có rất nhiều năng thần không hề thua kém Gia Cát Lượng, nhưng đều vì có dị tâm mà không thể tạo ra tiếng Xã Tắc.
Một khi tiếng Xã Tắc xuất hiện, vậy thì ít nhất lòng trung thành của người này là tuyệt đối không thể nghi ngờ.
Hơn nữa, một số học giả từng bàn luận riêng rằng, phàm là người phát ra tiếng Xã Tắc, tất nhiên là chủ nhân của Xã Tắc, kẻ nào phản hắn, chính là phản lại quốc gia này, hắn nếu ngã xuống, quốc gia cũng có thể tan rã.
Thần sắc trên mặt Thịnh Bác Nguyên biến ảo, quả thực muôn màu muôn vẻ như mở cả xưởng nhuộm.
Một đám quan chức phản đối Phương Vận đều cúi đầu xuống, dốc hết toàn lực khống chế văn cung.
Sợ văn đảm chấn động!
Sợ văn đảm bị lay động!
Trong lịch sử, tất cả những kẻ phản đối Xã Tắc chi chủ đều đã thất bại.
Một số quan chức nhìn một bóng người lớn một bóng người nhỏ sau rèm buông, nhẹ nhàng lắc đầu, thầm nghĩ, muốn trách thì trách Cảnh Quốc Thái Tổ đã quá coi trọng tiếng Xã Tắc, nỗi tiếc nuối của ngài lưu lại trong sử sách, lan truyền rộng rãi trong dân gian Cảnh quốc, bây giờ, ngược lại lại thành tựu cho Phương Vận.
Cảnh Quốc Thái Tổ không phát ra tiếng Xã Tắc, nhưng Phương Vận lại phát ra được, điều này có ý nghĩa gì?
Phương Vận so với Cảnh Quốc Thái Tổ còn thích hợp làm chủ nhân của Cảnh quốc hơn!
Bất kể dân chúng nghĩ như thế nào, từ nay về sau, ít nhất trong mắt học giả Cảnh quốc, Phương Vận mới là chủ nhân danh chính ngôn thuận của Cảnh quốc, là chủ nhân chính thống hơn cả hoàng thất, hơn cả quốc vương!
Thậm chí có thể nói, nếu Phương Vận mưu đồ mấy năm sau, đoạt quyền lên ngôi, phần lớn học giả toàn Cảnh quốc cũng sẽ ủng hộ.
Sau cơn chấn động ban đầu, một số quan chức ý thức được, Phương Vận có thể phát ra tiếng Xã Tắc, ngoài việc lời hắn nói vô cùng chính xác, ngoài việc Phương Vận xác thực không có hai lòng với Cảnh quốc, thì điều quan trọng hơn chính là mười dải hồng quang ngợp trời ngày hôm qua.
Các quan thậm chí còn hoài nghi, trong khoảnh khắc mười dải hồng quang ngợp trời ấy, bản thân Phương Vận đã được quốc vận của Cảnh quốc hoàn toàn công nhận, mức độ công nhận này vượt qua bất kỳ ai ở Cảnh quốc, thậm chí cả quốc vương, e rằng cũng không thua kém Trần Thánh.
Sinh ra ở thời đại này, là bi ai của Thái hậu và Cảnh quân.
Nhưng, lại là phúc phận của học giả Cảnh quốc!
Phương Vận cũng sững sờ một lúc lâu, không ngờ mình có thể phát ra tiếng Xã Tắc, hoàn toàn là ngoài dự liệu, sau đó nghĩ đến tòa thọ ngọc vương tọa kia, liền biết nguyên do.
Thế nhưng, Trương Phá Nhạc và những người bạn tốt của Phương Vận ngoài vui mừng ra, còn có một tia lo âu.
Bọn họ âm thầm truyền thư cho Phương Vận.
Muốn hưởng cái lợi của nó, ắt phải gánh vác sức nặng của nó.
Học giả một khi có quan hệ quá mật thiết với quốc vận, sẽ ảnh hưởng đến phương hướng Thánh đạo.
Phương Vận lại khẽ mỉm cười, thống nhất hồi đáp cảm ơn, cũng không nói nhiều.
Thân là học giả, phải gánh vác vận mệnh của cả một tộc, một quốc gia nhỏ nhoi sao có thể trói buộc được ta?
Hồi lâu sau, các quan mới hoàn hồn, chúc mừng cũng không được, mà không chúc mừng cũng không xong.
Nếu chúc mừng ngay trước mặt mọi người, quả thực là đặt Thái hậu và Cảnh quân lên đống lửa mà nướng.
Không chúc mừng, lại có chút xem thường Xã Tắc chi chủ.
Vị Lễ Điện Đại học sĩ Lâm Thủ Nham kia vẫn đang nhìn Phương Vận, người khác không phát giác sự thay đổi trong cách dùng từ của Phương Vận, nhưng ông ta là người đầu tiên phát hiện.
Khi Phương Vận nói câu kia, không phải tự xưng bản tướng, bản quan hay vi thần, mà là xưng "bản thánh", điều này có nghĩa, Phương Vận không chỉ lấy thân phận Tả tướng để ban bố lệnh cấm này, mà còn là lấy thân phận Hư Thánh.
Lâm Thủ Nham đặt tay lên quan ấn, truyền thư cho Lễ Điện Các lão, nội dung chỉ có bảy chữ.
Phương Vận muốn đại nghịch về Lễ!
Phương Vận vô tình liếc nhìn Lâm Thủ Nham, sau đó tiếp tục nói: "Tôn Lễ là điều tất yếu, nhưng không thể tôn như ta đã từng. Ta đương thời chỉ u mê trong mấy câu nói kia của Khổng Thánh, nhưng lại quên mất cái nhìn của Khổng Thánh đối với Lễ, còn có một câu nói khác, ở trong 《Trung Dung》. Tử viết: Ta nói Hạ Lễ, nước Kỷ không đủ để chứng thực. Ta học Ân Lễ, nước Tống vẫn còn lưu giữ. Ta học Chu Lễ, nay đang dùng, nên ta theo Chu."
Phương Vận tiếp tục nói: "Câu nói này có những cách giải thích khác nhau, nhưng nếu đối chiếu với những lời tương tự trong 《Luận Ngữ - Bát Dật》, chúng ta sẽ có được lý giải tương đối chính xác. Ý của câu này là, Khổng Tử biết rõ Lễ của triều Hạ, nhưng nước Kỷ kế thừa Hạ Lễ đã suy yếu, không còn giữ được Lễ của triều Hạ một cách tốt đẹp, không cách nào làm bằng chứng. Khổng Tử đã học qua Lễ của triều Thương, nhưng Ân Lễ ở nước Tống cũng chỉ còn sót lại, không đủ để chứng minh đúng sai của Khổng Tử. Khổng Tử đã học qua Chu Lễ, hiện tại đang được lưu truyền và sử dụng rộng rãi, cho nên, Khổng Tử không tuân theo Lễ của Hạ, Thương, mà tuân theo Chu Lễ."
"Rất nhiều người cho rằng, Khổng Thánh sở dĩ tuân theo Chu Lễ, là vì Chu Lễ hoàn thiện, còn Lễ của hai triều Hạ, Thương thì không trọn vẹn. Nhưng họ lại bỏ qua điểm mấu chốt nhất là ‘nay đang dùng’. Có người nói, đây là đang nói chính Khổng Thánh dùng, sai hoàn toàn. Đối chiếu với cái nhìn của Khổng Thánh về Lễ trong các sách khác, bản thánh đã từng nói trong 《Bình Thường Tân Chú》, Khổng Thánh không phải không thích Hạ Lễ, cũng không phải không thích Thương Lễ, mà là ngài cho rằng, lễ giáo của Hạ, Thương không thể thích ứng với thời đại mới, đã bị lịch sử đào thải, cho dù còn sót lại, cho dù chính Khổng Thánh biết, cũng vô dụng, căn bản không cách nào thôi hành. Chu Lễ lại khác, được lưu truyền rất rộng, hơn nữa có tính thực tiễn, Khổng Thánh tuân theo Chu Lễ, thôi hành Chu Lễ, chính là vì đương thời chỉ có Chu Lễ có thể thích ứng với thời đại đó, cũng chỉ có Chu Lễ có thể tạo thành một Lễ đạo thống nhất, và cũng chỉ có Chu Lễ có thể kết thúc sự hỗn loạn khi đó."
"Nói cách khác, không phải Khổng Tử thuận theo Chu Lễ, mà là Khổng Thánh mượn danh Chu Lễ, để định quốc an bang, an dân trị loạn!"
Những lời này như sấm sét, chấn động khiến tai của toàn thể quan chức ong ong.
Lịch đại tiên hiền của Nhân tộc, không một ai từng đưa ra lời giải thích sâu sắc đến mức tru tâm như vậy đối với đoạn văn này của Khổng Thánh.
Phương Vận dừng lại một lát, quét mắt nhìn toàn trường, chậm rãi nói: "Nói đơn giản, nếu có Lễ mới, dù là thánh nhân cũng phải tuân theo!"
Tất cả mọi người đều ý thức được Phương Vận có một câu thẳng thắn hơn chưa nói ra, đó chính là, Khổng Thánh thật ra vẫn luôn mượn danh Chu Lễ để sáng tạo và thực hành Lễ mới!
Đại đạo chi âm, chợt vang lên.
Trong vòng ngàn dặm, thanh âm trong trẻo lặp lại lời của Phương Vận.
Bên trong sông hộ thành của kinh thành, Long Môn xuất hiện, vạn cá tranh nhảy.
Quan viên trên dưới triều đình, không một người phản đối.
Không một ai dám vào lúc này mạo hiểm để văn đảm vỡ nát mà đi phản đối Đại đạo chi âm.
Lễ Điện Đại học sĩ Lâm Thủ Nham siết chặt nắm đấm.
Bởi vì, Lễ Điện Các lão đã hồi đáp ông ta, chỉ có bốn chữ.
Yên lặng theo dõi kỳ biến.
Nhưng sau khi Đại đạo chi âm vang lên, Lâm Thủ Nham chậm rãi buông lỏng nắm đấm, suy ngẫm kỹ lại lời của Phương Vận, vứt bỏ hết thảy chức vụ, trở về với thân phận của một học giả.
Sắc mặt của những quan viên phản đối Phương Vận trắng bệch.
Dù có ngu xuẩn đến đâu, lúc này cũng đã hiểu rõ, tất cả những điều này, chẳng qua chỉ là một cái bẫy của Phương Vận.
Nếu Phương Vận muốn thôi hành Lễ mới, nếu nói thẳng cấm chỉ khôi phục cổ Lễ, tất nhiên sẽ bị trên dưới triều đình phản đối, Lễ Điện cũng nhất định sẽ ngang nhiên ra tay.
Đừng nói là Phương Vận, cho dù một vị Bán Thánh cưỡng ép cấm chỉ khôi phục cổ Lễ, cũng có thể dẫn đến căn cơ Thánh đạo bất ổn.
Cho nên, Phương Vận mới dùng phương pháp quanh co, lạt mềm buộc chặt, ép cả triều văn võ thậm chí là đông đảo học giả toàn Nhân tộc phản đối, sau đó, lại vào thời điểm thích hợp ném ra tác phẩm đã chuẩn bị từ trước, mười dải hồng quang ngợp trời, để tránh cho bản thân rơi vào tử cục.
Cuối cùng, lại đến Kim Loan Điện thỉnh tội, thổ lộ dụng ý thực sự.
Kẻ loạn phục cổ Lễ, thiên hạ cùng giết