Ánh trăng do *Thủy Điệu Ca Đầu* tạo thành đã tiêu tán, nhưng Phương Vận vẫn còn ở lại trong thư phòng.
Phương Vận giơ tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một cuốn sách mà chỉ mình hắn mới thấy được, chính là *Tam Thập Lục Kế*.
Sau khi hoàn thành Man Thiên Quá Hải và Vây Ngụy Cứu Triệu, *Tam Thập Lục Kế* lại vì hấp thu phần đầu của *Hàn Tín Tam Thiên* mà diễn sinh ra kế "Ám Độ Trần Thương".
Mà bây giờ bên trong *Tam Thập Lục Kế*, lại xuất hiện thêm Khổ nhục kế, chỉ có điều chữ viết vô cùng ảm đạm.
Khổ nhục kế vốn là một trong Tam Thập Lục Kế.
Phương Vận thu hồi *Tam Thập Lục Kế*, đại khái đoán được nguyên nhân xuất hiện của Khổ nhục kế.
Thế giới này coi trọng học đi đôi với hành, bản thân hắn lần này sử dụng binh pháp "Khổ nhục kế", dù không khổ công nghiên cứu như trước, nhưng một khi kế thành, tất nhiên có thể trực tiếp thành sách. Lịch đại có rất nhiều người Binh gia kinh nghĩa bình thường, nhưng vì binh pháp có kiến giải sâu sắc, trải qua thực chiến khảo nghiệm, văn vị dần dần tiến bộ, cuối cùng thành tựu Đại Nho.
Phương Vận ngồi trên giường, giống như nghiên cứu kinh nghĩa sách luận, suy tư về chi tiết và ảnh hưởng của Khổ nhục kế lần này, muốn khiến cho *Tam Thập Lục Kế* càng thêm hoàn thiện.
Phương Vận ý thức được, đợi đầu năm yết bảng, tất sẽ có đám hủ nho chỉ trích mình, nhưng bản thân vốn chủ tu Nho đạo phụ tu binh pháp, có cơ hội tốt như vậy mà không dùng binh pháp để trừng trị hạng giá áo túi cơm, vậy thì mình thật sự còn không bằng cả hủ nho. Phương Vận hướng về phía gương đồng sửa sang lại cổ áo, vững vàng bước tới cửa. Đang định mở cửa, hắn bỗng nghe bên ngoài có người quát mắng: "Càn rỡ, đến gõ cửa cũng không biết sao? Lôi hai tên này ra đầu phố, nhét miệng lại, đánh 100 roi."
"Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân còn tưởng rằng... A..."
Phương Vận nghe giọng nói rất quen thuộc, người hạ lệnh chính là Phủ tướng quân Đại Nguyên phủ, Trần Khê Bút. Hắn khẽ mỉm cười, thầm nghĩ những người Binh gia này cũng không hoàn toàn là kẻ lỗ mãng, dù là cố ý sắp đặt hay thuận theo tự nhiên, tấm lòng này mình cũng xin nhận.
Phương Vận mở cửa, liền thấy trước mặt đuốc sáng như rừng, phát ra tiếng kêu lách tách, đao thương loang loáng. Từng đạo hàn quang đâm vào mắt khiến người ta nhói đau.
Nơi đầu phố không ngừng truyền đến tiếng roi quất vào da thịt.
Trần Khê Bút tung người xuống ngựa, vẻ mặt vô cảm, trong tay giơ một tờ quân lệnh, nói: "Phương Vận nhận quốc ân, thánh ân lại khinh nhờn Thánh Đạo, tội ác tày trời! Thái hậu hạ lệnh, cấm Phương Vận xuất hành cho đến khi Văn Tướng tới! Vây Phương gia lại! Nếu để lọt một người, xách đầu tới gặp ta!"
"Vâng!" Chỉ thấy hai đội nhân mã vội vã chạy đi, vòng ra phía sau Phương gia.
Trần Khê Bút nói xong, nhìn quanh tất cả binh mã, sau đó vỗ vỗ cánh tay trái mới mọc lại chưa được mấy ngày của mình, nói: "Phương Vận tội ác tày trời, các ngươi đều biết, nhưng cánh tay này của lão tử là nhờ ăn Sinh Thân Quả của Phương Văn hầu mà mọc ra đấy! Chỉ cần thánh chỉ đoạt tước một ngày chưa tới, hắn chính là Văn hầu của Cảnh Quốc ta! Nên làm thế nào, trong lòng các ngươi tự biết!" Tiếng roi ở đầu ngõ càng thêm vang dội.
Trần Khê Bút nhìn về phía Phương Vận, vẻ lạnh lùng trên mặt tiêu tán. Hắn khẽ mỉm cười, nói: "Hoàng mệnh trong người, thân bất do kỷ. Công sự đã xong, chúng ta vào hàn huyên chút chuyện riêng."
"Trần đại nhân mời." Phương Vận làm tư thế mời, quay người đi vào trong sân.
Trần Khê Bút vào sân trước rồi đóng cửa lại, sau đó đi tới bên cạnh Phương Vận, dùng Văn Đảm lực ngăn cách với bên ngoài.
"Chuyện này, đúng như trong truyền thư đã nói?" Trần Khê Bút nhìn chằm chằm Phương Vận, hai mắt sáng ngời.
Phương Vận mặt không đổi sắc, nói: "Không nói chuyện này."
"Cũng được. Ngươi đừng nản lòng, chúng ta đều không coi ra gì. Năm đó lúc ta mới vào quân còn thảm hơn ngươi nhiều, đợi lúc nào rảnh rỗi uống rượu, ta kể cho ngươi nghe. Thái hậu vây ngươi, chưa chắc đã không phải là vì bảo vệ ngươi. Nói là ba năm, đoán chừng một hai năm là có thể thả ngươi ra. Đừng nghĩ nhiều quá, ngươi là Phương Trấn Quốc, tương lai của Cảnh Quốc cuối cùng vẫn phải dựa vào ngươi!"
"Tạ Trần đại nhân." Phương Vận nói.
"Người của ta ở ngay bên ngoài, muốn để họ làm gì cũng được, nếu ai dám có nửa điểm bất kính, quay lại nói cho ta biết!" Trần Khê Bút nói.
"Ừm."
"Ngươi đã không muốn nói nhiều, ta đi đây, sang năm mùng một tháng chín tái chiến khoa cử! Cáo từ!" Trần Khê Bút cuối cùng vẫn là tác phong quân nhân, vô cùng dứt khoát.
"Cáo từ."
Tiễn Trần Khê Bút đi, Phương Vận hướng về phía binh lính ngoài cửa chắp tay, nói: "Làm phiền các vị rồi."
Những binh lính kia rối rít đáp lễ.
Đóng cửa lại, Phương Vận trở về phòng ngủ, một mạch ngủ đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy.
Phương Vận đi ra sân, phát hiện trong sân có thêm nhiều người, một trong số đó là lão quản gia nhà bá phụ Phương Thủ Nghiệp.
"Tiểu thiếu gia ngài tỉnh rồi? Thiếu gia nói chỗ ngài thiếu người, nên phái chúng tôi tới phụ trách sinh hoạt và ba bữa cơm của ngài. Ngài muốn ăn gì cứ việc nói, ta sẽ cho người chuẩn bị."
Phương Vận gật đầu, nói: "Cứ như bình thường là được, ta không kén ăn. Các vị có thể đi lại tự nhiên không?"
"Có thể vào, không thể ra. Người đi mua thức ăn có thể ra vào, nhưng theo quy củ sẽ có hai binh lính đi theo."
Phương Vận nói: "Nhiều nhất là đầu năm sau mọi chuyện sẽ kết thúc, làm phiền ngài rồi."
"Không phiền toái. Đời người này, chưa từng có con đường nào bằng phẳng, ngã rồi thì đứng dậy đi tiếp, người ta phải luôn nhìn về phía trước. Người Đại Nguyên chúng ta đều ủng hộ ngươi!"
"Cảm ơn." Phương Vận cười đáp lễ.
Ăn xong điểm tâm, Phương Vận bắt đầu xem truyền thư. Hôm nay truyền thư không nhiều bằng ngày xưa, rất nhiều người đều tới khuyên giải an ủi hắn, còn có một số người hoàn toàn không nhắc đến chuyện bỏ thi, chỉ nói vài chuyện rất bình thường, giống như thư từ thông thường.
Chỉ có rất ít người gửi truyền thư trách cứ, thậm chí công kích.
Chỉ chốc lát sau, lại có rất nhiều người gửi tin đến, rối rít chỉ trích Thái Hòa vô sỉ, xưng rằng bản thân tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện đó.
Mà Thái Hòa cũng rất nhanh gửi tới truyền thư.
"Ta đã tuyên bố cắt bào đoạn nghĩa với ngươi, tiếng mắng ta như thủy triều vậy, bây giờ rất nhiều sĩ tử và quan viên ở Giang Châu lại quay sang cắt bào đoạn nghĩa với ta. Được, người Cảnh Quốc chúng ta có cốt khí, không vì ngươi rơi vào cảnh khốn cùng mà bỏ đá xuống giếng. Bên Khánh quốc và Vũ quốc quả nhiên đã ra tay, đã có rất nhiều sĩ tử liên hợp lại với nhau bịa ra một bản vạn dân thư, sắp sửa trình lên Thánh Viện, yêu cầu Thánh Viện trừng phạt nặng ngươi. Cứ náo đi, bọn họ náo càng lớn, hối hận càng sâu!"
Ngoài Thái Hòa, Tăng Nguyên, Tông Ngọ Đức và những người khác cũng lục tục gửi tới tin tức bên ngoài, để Phương Vận hiểu rõ hơn tình hình hiện tại.
Người Cảnh Quốc sau khi biết chuyện này, ngoài việc mắng mấy câu lúc đầu, sau đó gần như tất cả mọi người đều ủng hộ Phương Vận, ngay cả những người ban đầu mắng Phương Vận cũng nói đó chẳng qua chỉ là sai lầm nhỏ, có thể thông cảm.
Mà văn nhân của Khánh quốc và Vũ quốc, những nước đối địch với Cảnh Quốc nhiều năm, thì lại dùng ngòi bút làm vũ khí, đại lượng văn hội mọc lên khắp nơi, những văn hội này lại yêu cầu lấy việc công kích Phương Vận làm chủ đề để viết thi từ văn. Những người có chí ở Khánh quốc và Vũ quốc hô hào mọi người bình tĩnh, nhưng người bình tĩnh chỉ có số ít.
Về phần các quốc gia khác thì phản ứng không lớn như vậy, đều không cảm thấy việc Phương Vận bỏ thi có vấn đề gì, nhiều nhất cũng chỉ nói vài câu kiểu thiếu niên đắc chí.
Phương Vận xem xong tất cả truyền thư, phát hiện mình chẳng làm được gì, chỉ có thể đọc sách.
Sách trong thư phòng đều đã dọn đi, nhưng điều này không làm khó được Phương Vận, vì vậy hắn cả ngày trừ ăn cơm ra đều đắm chìm trong Kỳ Thư Thiên Địa.
Theo văn vị đề cao, Văn cung và Văn Đảm cường đại, tốc độ của Phương Vận đã vượt qua đọc nhanh như gió, mà ở trong Kỳ Thư Thiên Địa còn nhanh hơn, gần như là lướt mắt qua một trang, trang sách như bị gió thổi, không ngừng lật bay.
Những cuốn sách này vì không phải là kinh điển của Chúng Thánh mà là các loại tạp thư, nên Phương Vận mới có tốc độ như vậy. Hơn nữa có Văn Đảm và tài khí phụ trợ, hắn hoàn toàn có thể lý giải nội dung trong sách.
Mỗi khi đọc một canh giờ, Phương Vận lại nghỉ ngơi một khắc, sau đó lại đọc tiếp, không hề gián đoạn. Hắn không cầu hoàn toàn hấp thu kiến thức trong sách, chỉ cầu có hiểu biết sơ bộ, ngày tháng tích lũy, tất nhiên sẽ khiến mình có sở trường.
Nếu phát hiện một cuốn sách có công dụng lớn, Phương Vận sẽ lựa ra, sau này tìm thời gian đọc kỹ, tranh thủ thấu hiểu và tiêu hóa.
Lúc xế chiều, Phương Vận đang nhắm mắt đọc sách thì nghe được tiếng gõ cửa quen thuộc, bèn đi ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, chỉ thấy hơn 20 người mặc trường bào màu đen đứng ngoài cửa, ống tay áo và cổ áo mỗi người đều thêu hình ngọn núi, chính là áo đen thêu núi dành cho Cử Nhân.
"Khánh quốc không vui, chúng ta vẫn là quyết định trở về Đại Nguyên phủ du ngoạn mấy ngày." Lý Phồn Minh cười hì hì phẩy chiếc quạt trong tay, con thỏ lớn thì ngậm củ cà rốt nhảy tới, sau đó ngồi dậy, dùng hai chân trước bưng củ cà rốt đưa về phía Phương Vận, chỉ là ánh mắt vẫn lưu luyến trên củ cà rốt.
Phương Vận cười một tiếng, xoa đầu con thỏ lớn, nói: "Ngươi ăn đi, ta nhận tấm lòng là được."
Con thỏ lớn lại giơ củ cà rốt lên cao hơn, không chịu thu về.
Phương Vận đẩy củ cà rốt về, nói: "Ta không ăn, ngươi ăn đi."
Con thỏ lớn lúc này mới thu lại củ cà rốt, ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn Phương Vận.
Phương Vận chắp tay nói: "Cảm ơn chư vị, ta mọi thứ đều ổn. Thái hậu đã có lệnh, ta bất tiện nói nhiều, đợi ta khôi phục tự do, chúng ta lại cùng uống rượu ngon, nâng chén luận bàn thiên hạ."
Trong mắt rất nhiều Cử Nhân lóe lên vẻ tiếc nuối hoặc hối hận, nhưng rất nhanh đã khôi phục nụ cười.
"Ngươi đã không nói, chúng ta cũng không hỏi. Phương Trấn Quốc trong lòng chúng ta sẽ không bị một lần khoa cử đả kích."
"Chuyện của Phương Vận cũng khó nói, không chừng sang năm lại đả kích khoa cử ấy chứ."
Mọi người thiện ý cười một tiếng.
Phương Vận trong lòng bất đắc dĩ, Khổ nhục kế đã dùng, chỉ đành phải tiếp tục diễn, hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nói: "Cảm ơn chư vị."
Nụ cười của Phương Vận lúc này vô cùng gượng gạo, mọi người còn tưởng rằng khúc mắc trong lòng hắn chưa giải tỏa, Lý Phồn Minh lập tức nói: "Chúng ta đến để tiễn ngươi! Nếu người Cảnh Quốc dám hại ngươi, ta tất sẽ liên lạc với Chúng Thánh thế gia của Khải quốc, cướp ngươi đến Khải quốc của ta!"
"Thục quốc chúng ta mới là nơi tốt, Phương Vận ngươi phải suy nghĩ cho kỹ!"
"Vẫn là đến nước của chúng ta đi!"
Mọi người cố ý nói đùa để an ủi.
Nhìn cảnh tượng ấm áp này, trong lòng Phương Vận tràn đầy cảm động, trong tâm có ngàn lời muốn nói lại không thể thốt ra, không còn cách nào khác ngoài việc chắp tay liên tục.
"Chúng ta đi thôi, ngày mai lại đến!"
Mọi người rối rít từ biệt Phương Vận.
Phương Vận đóng cửa lại, lắc đầu cười khổ, sau khi yết bảng, nhất định phải chi đậm một phen, phải bao trọn tửu lầu ngon nhất Đại Nguyên phủ để mời mọi người một bữa.
Cửa nhà Phương Vận bị quan binh vây quanh, mà Châu Văn Viện cũng ở Đại Nguyên phủ thì bị vô số người vây chặn.
Cửa lớn trường thi mở ra, đông đảo thí sinh tràn ra ngoài, thân hữu của thí sinh thì lại lấy tốc độ nhanh hơn lao về phía trước, giống như hai con sóng nhỏ va vào nhau, tiếng người ồn ào náo nhiệt.
"Chúc mừng Chí Viễn, Giải Nguyên năm nay ngoài ngươi ra còn có thể là ai được nữa!" Rất nhiều tú tài bỏ thi rối rít vây quanh Thần Chí Viễn, trong đó phần lớn là tú tài của Cốc phủ.
Thần Chí Viễn đã tận mắt thấy Phương Vận đi ngang qua phòng thi của mình, trong lòng đã đoán được đại khái, bèn giả vờ mờ mịt hỏi: "Chư vị đây là ý gì? Giải Nguyên năm nay không phải là Phương Vận Phương Trấn Quốc sao? Ta ngoại trừ sách luận, những môn khác không dám so bì với hắn."
"Phương Trấn Quốc bỏ thi rồi! Thật đáng tiếc, ngay cả tước vị cũng bị đoạt mất."