Nho Đạo Chí Thánh - Quyển Một: Thơ Khiến Quỷ Thần Kinh Hãi - Chương 890: Lễ Hình Chi Tranh
"Một lũ đồ khốn kiếp!" Ngao Hoàng chậm rãi hạ xuống, khẽ nguyền rủa.
Vu Bát Xích thấp giọng nói: "Phương Hư Thánh đáp nhanh như vậy, có lẽ đã hoàn toàn chính xác."
"Ta còn lạ gì các Bán Thánh nhân tộc các ngươi? Thỉnh Thánh Ngôn mà dễ dàng đạt được điểm Giáp hoàn toàn chính xác như vậy, thì Thập Quốc đã chẳng phải nhiều năm mới xuất hiện một người đạt hạng Giáp. Điểm mấu chốt không phải bài thi khó hay dễ, mà là tốc độ quá nhanh. Ba mươi trang bài thi, muốn nửa canh giờ hoàn thành, ai có thể đạt toàn bộ điểm Giáp? Chỉ cần không phải toàn bộ điểm Giáp, bọn họ khẳng định sẽ lấy cớ công kích Phương Vận!"
"Bất quá, với tính tình của Phương Hư Thánh, y sẽ không đơn giản đáp ứng những mánh khóe nhỏ của bọn họ. Hoặc là đã liệu định trước, hoặc là có chuẩn bị hậu thủ."
"Chuẩn bị hậu thủ?" Ngao Hoàng trầm ngâm suy tư, Phương Vận chẳng lẽ có chỗ dựa dẫm?
Cứ sau hai mươi tức, bài thi lại lật một tờ. Khi lật đến trang cuối cùng, Chủ bộ Thân Minh cười nói: "Chư vị, còn một trăm tức thời gian cuối cùng, chớ nóng vội."
Thân Minh nhìn Phương Vận, trong mắt hiện lên ý cười. Càng về sau, Phương Vận càng dành nhiều thời gian cho bài thi, đến mức hầu như không ngừng tay. Bởi vì phía sau có mấy đề mục yêu cầu viết một chỉnh thiên văn chương, lên đến hơn một nghìn chữ, dù cho Phương Vận có múa bút thành văn, thì cũng không thể nào trong hai mươi tức đáp xong một tờ.
Hiện tại tuy rằng đã lật đến trang thứ ba mươi, nhưng Phương Vận vẫn chưa ngẩng đầu, vẫn còn đang đáp đề tài của trang thứ hai mươi chín.
Lại qua hơn mười tức, Phương Vận mới ngẩng đầu, nhìn lướt qua tờ bài thi thứ ba mươi, rồi lại vùi đầu vào bài thi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Thân Minh chỉ nhìn chằm chằm Phương Vận, đồng thời dùng quan ấn để tính thời gian.
Thời gian vừa đến, Thân Minh sai nha dịch thu bài thi, lớn tiếng nói: "Thời gian đã hết, xin các vị buông bút! Nếu còn tiếp tục viết, sẽ bị tính là thất bại!"
Vừa dứt lời, Phương Vận thu bút, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nha dịch lập tức hạ bình phong xuống.
Mấy vị Cử nhân nhìn nhau, thấp giọng nói: "Quá nhanh, có chút đề mục căn bản không kịp suy tư."
"Dù là kịp suy nghĩ, cũng không đáp xong. Ta chỉ đáp được khoảng hai thành rưỡi."
"Ta hơn ngươi một chút, cũng chỉ ba thành mà thôi."
"Ta tiếp cận ba thành, không biết mấy vị đại nhân thế nào. Ôn Viện Quân, ngài đáp được mấy thành?"
Ôn Cố lắc đầu, tiếc hận nói: "Phía trước thì đáp được gần hết, nhưng mười trang cuối cùng đều chỉ đáp chừng một nửa. Lộ Bộ Đầu thì sao?"
"Cũng tương tự Ôn huynh."
Đặng Học Chính nói: "Ta cũng không khác Ôn huynh mấy. Những đề mục cuối cùng kia không phải là không biết đáp, mà là thời gian thực sự thiếu thốn."
Thân Minh mỉm cười nói: "Huyện Thí chưa kết thúc, đáp án cuối cùng vẫn chưa có được, chỉ có vào phòng chấm bài mới có thể có. Không bằng, chúng ta cứ lấy bài thi của Phương Huyện Lệnh làm vật tham chiếu. So sánh một chút, thế nào?"
"Ta thấy không tệ! Phương Hư Thánh e rằng là người đáp được nhiều nhất!"
"Tốt lắm, chư vị trao đổi bài thi cho nhau, chấm chéo, còn ta sẽ xem đáp án của Phương Huyện Lệnh." Thân Minh mỉm cười nói.
Phương Vận đưa bài thi cho Thân Minh, mỉm cười đứng thẳng người.
Thân Minh quét mắt nhìn mọi người. Khẽ hắng giọng một tiếng. Y đặt bài thi bên trái, đặt đáp án của Phương Vận bên phải, khẽ nói: "Đề thứ nhất này, là hỏi cuốn 《Xuân Thu》 đã trải qua bao nhiêu năm. Điều này ai cũng biết, là hai trăm bốn mươi hai năm. Nếu ai đáp sai, lập tức sẽ bị Thánh Miếu phế bỏ văn vị."
Mọi người cười rộ lên, mười ba người trừ Phương Vận ra, đều vẽ một vòng tròn trước đáp án, biểu thị chính xác.
Thân Minh tiếp tục nói: "Đối với 'Lễ Hình Chi Tranh', định luận cuối cùng của Lễ Điện và Hình Điện, điều này còn cần phải nói sao?"
Mọi người cười một tiếng, tiếp tục xem bài thi. Thế nhưng rất ít người lại khẽ biến sắc, ánh mắt Phương Vận cũng khẽ động.
Lễ Hình Chi Tranh, chính là một trận tranh chấp quét sạch Bách Gia Thánh Đạo thời Hán triều, giằng co gần năm mươi năm, cuối cùng lấy cái chết của Cổ Nghị Thánh làm điểm kết thúc, Hình Điện đại thắng hoàn toàn, cũng là khởi đầu cục diện hình lễ cùng tồn tại của nhân tộc.
Lễ Hình Chi Tranh, chỉ bởi vì một câu nói "Lễ không dưới thứ nhân, hình không tới đại phu", đã dẫn đến Bán Thánh Cổ Nghị sớm Thánh vẫn, bảy vị Đại Nho văn đảm vỡ nát, văn cung của ngàn vạn người đọc sách tan vỡ, có thể nói là một hạo kiếp của nhân tộc.
Lễ Điện đối với câu nói này giải thích là: Bình dân nghèo khó, bọn họ không có thời gian nắm giữ lễ nghi rườm rà, cũng khó mà gánh vác lễ vật đắt giá, cho nên không thể dùng lễ để ràng buộc bình dân. Quan lớn phạm tội lớn, nên dùng từ ngữ mịt mờ để che giấu, không nên dùng hình phạt không thể diện, mà là khiến quan lớn tự sát một cách thể diện.
Hình Điện đối với những lời này giải thích, lại cùng Lễ Điện trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Hình Điện cho rằng "Thượng" cùng "Hạ", tương ứng với "Tôn" cùng "Ti", cả câu liền biến thành "Lễ không ti thứ nhân, hình không tuân theo đại phu".
Hình Điện giải thích đó là: Không thể bởi vì địa vị bình dân không bằng sĩ tử và đại phu, liền bài trừ bọn họ khỏi văn minh lễ nghi; không thể bởi vì người phạm tội là quan lớn, hình phạt liền đối xử khác biệt.
Khi Phương Vận lần đầu tiên đến Thánh Nguyên Đại Lục đọc về "Lễ Hình Chi Tranh", ý niệm đầu tiên của y chính là hậu thế vì vu oan Nho gia mà cố ý xuyên tạc lời này, nói ý nghĩa của lời này là bình dân không có tư cách hưởng thụ lễ nghi, mà quan lớn quý tộc cũng không bị trừng phạt.
Sau này Phương Vận đọc đông đảo thư tịch, dù là Cổ Nghị, Trịnh Huyền hay Khổng Dĩnh Đạt, những Đại Nho này chú giải về câu nói đó đều tương tự với Lễ Điện của Thánh Nguyên Đại Lục, đều quan tâm bình dân, đồng thời cho rằng quan lớn có thể xử tội chết, nhưng cần thể diện một chút, không dùng đến nhục hình làm tổn hại thân thể, chứ không phải nói quan lớn không bị bất kỳ trừng phạt nào.
Đối với Phương Vận, người từng sống tại Hoa Hạ Cổ Quốc, "Hình không tới đại phu" cũng sớm đã được thực thi, bởi vì không chỉ quan lớn, ngay cả người thường phạm tội, cũng sẽ không có các loại hình phạt như cắt đứt chân, mà hoặc là giam cầm, hoặc là tử hình, có thể nói là "Hình không tới tội phạm".
Lễ Điện và Hình Điện tại nửa câu đầu không có tranh luận, nếu không nhìn kỹ, nửa câu sau cũng không khác biệt lớn, chỉ là, một bên là cho thể diện khi nghiêm phạt, một bên là đối xử bình đẳng.
Thế nhưng, bản chất của tranh chấp giữa hai điện năm đó, là quyền định tội đối với "Đại phu".
Trước Lễ Hình Chi Tranh, Hình Điện không có quyền xét xử những người đọc sách. Chỉ sau khi Lễ Điện tước đoạt thân phận người đọc sách của tội phạm, Hình Điện mới có tư cách xét xử. Bằng không, người đọc sách dù là nghịch chủng, trước khi không có sự cho phép của Lễ Điện, Hình Điện cũng không có quyền nhúng tay, nhiều nhất là truy bắt.
Đối với những người đọc sách thuộc Hình Điện và Pháp Gia, những người thờ phụng Thương Ưởng với chủ trương "Vương tử phạm pháp cùng dân đồng tội", hành vi này của Lễ Điện đơn giản là coi rẻ luật pháp. Nếu không phủ định quyền xét xử người đọc sách của Lễ Điện, thì Hình Điện và Pháp Gia sẽ vĩnh viễn không có ngày nổi danh.
Vì vậy, Hình Điện trải qua nhiều năm chuẩn bị, mạnh mẽ phát động Lễ Hình Chi Tranh.
Những người từng chứng kiến Thánh Đạo Chi Tranh mấy trăm năm trước đã sớm tiêu vong, hơn nữa tất cả ghi chép hoàn chỉnh đều bị Lễ Điện xóa bỏ. Phương Vận chỉ có thể thông qua vài câu chữ để hiểu về sự va chạm của hai Đại Thánh Đạo năm đó.
"Ráng đỏ xuất hiện từ núi phong, như máu, như áo cừu, như lông, như cờ, mười năm không tiêu tan."
"Trên Khổng Thành, sấm sét vang dội từng trận, mấy tháng không ngừng. Trong phạm vi vạn dặm, côn trùng, dã thú không dám cất tiếng."
"Một đạo kỳ quang khuếch tán, lại trong nháy mắt ngưng tụ, thẳng hướng Ma Yêu Sơn. Dãy núi ngàn dặm cùng yêu man đều như hơi nước bốc hơi lên."
"Trước Đại Tranh, nam nhân Khổng Thành hành phòng tính theo khắc; khi Đại Tranh, tính theo tức, oán khí ngút trời."