Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 137: CHƯƠNG 3 - 56: KHAI HỎA TRẬN QUYẾT CHIẾN

Cuộc viễn chinh “Chinh phạt Bạch Kình” lần này được tiến hành dưới sự dẫn dắt của Krusch Karsten.

Quyền chỉ huy đội chinh phạt do Krusch thành lập thuộc về cô, và người giữ chức đội trưởng đội chinh phạt là người của dòng dõi Kiếm Thánh — “Kiếm Quỷ” Wilhelm van Astrea.

Đội chinh phạt dưới quyền Wilhelm được chia thành mười tiểu đội, và các tiểu đội trưởng là những lão binh đã tham gia buổi diễn thuyết trong vườn, mỗi người đảm nhận một đội.

Số thành viên mỗi tiểu đội khoảng mười lăm tên, tổng số quân của đội chinh phạt do Krusch chỉ huy là khoảng một trăm năm mươi người.

Mặt khác, tổng binh lực không chỉ dừng lại ở đó, còn có đoàn lính đánh thuê thú nhân do Ricardo, được Anastasia cho mượn, chỉ huy — một nhóm ba mươi tên với biệt danh là “Nanh Sắt”. Toàn bộ nhóm này do Ricardo quản lý, dưới ông ta là hai phó đoàn trưởng.

Hai vị phó đoàn trưởng đó chính là,

“Em là Mimi.”

“Em là Hetaro ạ.”

Hai sinh vật — không, hai thú nhân hình mèo cúi đầu chào.

Bộ lông ngắn của chúng có màu cam, và chiều cao chỉ đến ngang hông Subaru, trông rất giống với hình ảnh thú nhân lùn trong tưởng tượng của cậu.

Thêm vào đó, chúng có khuôn mặt cực kỳ đáng yêu, và chiếc áo choàng trắng tinh che kín toàn thân trừ phần đầu cũng rất hợp. Nói ngắn gọn thì,

“Dễ thương đến mức muốn bắt cóc luôn ấy.”

“Em nghe suốt.”

“Chị lại nói thế rồi…”

Cô bé tự xưng là Mimi gật đầu trước lời nhận xét của Subaru, còn cậu bé tự xưng là Hetaro lại có vẻ hơi hốt hoảng mà nhắc nhở. Xem ra, với ngoại hình giống hệt nhau, chúng hẳn là một cặp song sinh.

Trong lòng thầm nghĩ không biết thú nhân sinh con có giống động vật, một lứa đẻ nhiều con không, Subaru gật đầu với cả hai,

“Nghe nói hai đứa là phó đoàn trưởng… hai đứa có giỏi không đấy?”

“Tất nhiên. Hai đứa em hợp sức lại là mạnh nhất đó.”

“Ơ… à, vâng. Đúng vậy ạ. Em và chị sẽ cùng nhau cố gắng.”

Chắc đây là mối quan hệ kiểu người chị mạnh mẽ tự khẳng định mình, còn người em trai rụt rè và thận trọng thì kìm cương lại. Cậu cũng tự hỏi liệu có phải các cặp song sinh trên thế giới này đều có người chị giao phó việc hỗ trợ cho đứa em không.

Dù sao thì,

“Đoàn trưởng là người đứng đầu, nhưng hễ trận chiến bắt đầu là anh ấy lại xông lên trước, chẳng thèm để ý xung quanh gì cả.”

“Bọn em sẽ thay mặt đoàn trưởng để ra chỉ thị cho mọi người ạ.”

“À, ra là vậy… Chắc hai đứa vất vả lắm nhỉ.” Cậu có thể hình dung ra bóng dáng to lớn của một người đàn ông cười sảng khoái, hiếu chiến lao vào trung tâm chiến trường.

Có lẽ ý kiến của cả hai cũng trùng khớp với tưởng tượng của Subaru, Hetaro buồn bã rũ đôi vai nhỏ bé của mình xuống và nói, “Đúng vậy đó ạ.”

“Bọn em sẽ tuân theo chỉ huy của tiểu thư Krusch, nhưng bọn em sẽ chiến đấu với Bạch Kình theo cách riêng của mình. Về điểm đó, để tránh gây hỗn loạn cho anh Subaru… Anh Subaru?”

“…Không, anh chỉ ngạc nhiên vì em nghiêm túc và chu đáo đến bất ngờ. Nhỏ thế này mà đã biết suy nghĩ nhiều thứ, giỏi thật đấy.”

“Phư phưn, tuyệt vời chưa?”

“Chị lại vênh váo ngay được rồi. …Dễ thương thật.”

Khi cậu khen Hetaro, người có vẻ đã đến chào hỏi vì một lý do chính đáng, thì không hiểu sao Mimi lại ưỡn ngực, vênh mặt tự đắc. Và rồi, Hetaro vừa nhắc nhở Mimi, vừa lẩm bẩm lời thật lòng cuối cùng. Ra là vậy, sự kiêu ngạo của cô bé này có lẽ một phần cũng do cậu em trai gây ra.

—Hiện tại, đội chinh phạt Bạch Kình với quân số khoảng một trăm tám mươi tên đang hành quân hướng đến gốc Đại thụ Flügel, nơi trận quyết chiến với Bạch Kình sẽ diễn ra.

Sau khi buổi diễn thuyết tiền chiến tại dinh thự của Krusch kết thúc, nhóm Subaru nhanh chóng hội quân với đội chinh phạt bên ngoài vương đô, và từ đó họ đã tiến bước không vội vã trong khoảng nửa ngày đường.

Thời gian còn lại cho đến giờ Bạch Kình xuất hiện, theo như cậu kiểm tra trên điện thoại, là đúng nửa ngày. Họ đã rời vương đô được khoảng năm tiếng, và xét đến quãng đường còn lại thì bây giờ đang là điểm giữa — trước trận quyết chiến với Bạch Kình, chắc cũng có chút thời gian để nghỉ ngơi.

“Đến được Đại thụ rồi, chắc sẽ phải xác nhận lại lần cuối kế hoạch tác chiến. Vai trò của mình cũng khá là quan trọng đấy.”

“Lần này Rem cũng nên ở gần Subaru-kun thay vì ra tiền tuyến thì hơn. —Em tuyệt đối không muốn phải hối hận như lúc ở Juggernaut nữa.”

Người đáp lại lời lẩm bẩm của Subaru với một quyết tâm thầm lặng là Rem, đang cầm cương ngồi cạnh cậu trên ghế phu xe. Cô vừa điều khiển địa long, vừa liếc nhìn Subaru,

“Thật ra thì Rem phản đối. Dùng mùi hương còn sót lại của Phù thủy để dụ Bạch Kình là quá nguy hiểm… Hơn nữa, cái mùi đó phát ra từ Subaru-kun thì…”

“Thứ gì dùng được thì cứ dùng thôi. Nếu nhờ đó mà tỉ lệ thắng tăng lên dù chỉ một chút thì cũng lời chán. Một kẻ thiếu thốn đủ thứ như tôi mà không làm vậy thì sao mà bắt kịp được.”

“Subaru-kun thật tuyệt vời.”

Trước sự quyết tâm của Subaru, Rem kiên quyết quay mặt đi, không nhượng bộ dù chỉ một chút. Dù chỉ là một cử chỉ nhỏ như đang hờn dỗi, nhưng nhìn thấy cảm xúc của cô trào dâng trong đó, Subaru không thể nén được một nụ cười khổ.

Rem, người đã từng cố gắng giữ vẻ mặt vô cảm, bình tĩnh và loại bỏ cảm xúc.

Sau vụ náo loạn ma thú, cô đã mở lòng và cho thấy một chút mềm mỏng trong tình cảm, nhưng sự cứng nhắc của cô vẫn còn đó, và giờ đây gần như không còn cảm nhận được nữa.

Kể từ khi Subaru thổ lộ sự yếu đuối trong lòng mình và cô đáp lại bằng lời tỏ tình, sự phong phú trong biểu cảm của cô đã không thể so sánh với trước kia.

Chính cô đã nói rằng thời gian bị ngưng đọng đã bắt đầu chuyển động, và đúng là như vậy.

Chính vì thế,

“Muốn thắng quá.”

Cậu khẽ thốt lên niềm hy vọng đó.

Hiện tại, cậu tự tin rằng tình hình đã tốt hơn rất nhiều so với các vòng lặp trước.

Yêu cầu mà cậu đã tha thiết kêu gọi nhưng không ai thèm nghe cuối cùng cũng được thông qua, mối quan hệ với phe Krusch, vốn dĩ sẽ bị lạnh lùng từ chối hoặc bỏ rơi, giờ cũng đang tốt đẹp. Mối quan hệ với Rem, dù sự thật là cậu đã phơi bày nội tâm đáng xấu hổ của mình, nhưng cậu cảm nhận được rằng sợi dây liên kết đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhưng mặt khác, cũng là sự thật rằng cậu đang dấn thân vào một con đường nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Mối đe dọa của Bạch Kình vẫn còn in đậm trong tâm trí Subaru, người đã chứng kiến nó ở cự ly rất gần.

Ngay cả một chiến lực mạnh như Rem cũng hoàn toàn không thể chống cự, một cái quẫy đuôi thậm chí không thể gọi là tấn công cũng đủ để nghiền nát cả một chiếc long xa to lớn. Cái hàm mở rộng của nó nuốt chửng cả địa long lẫn mặt đất, và tiếng kêu hấp hối khi những chiếc răng cứng như cối đá nghiền nát da thịt vẫn còn văng vẳng bên tai cậu. Chỉ nghĩ đến việc phải đối mặt với nó thôi, cậu đã không thể ngăn được tay chân mình run rẩy.

Thế nhưng, mỗi khi lòng Subaru nghiêng về phía yếu đuối như vậy,

“—”

Đôi mắt của Rem ngồi bên cạnh lại nhìn thấu tâm can cậu.

Chỉ cần thế thôi, trái tim Subaru lại bùng cháy lên như thể đã quên đi nỗi sợ hãi. Trước mặt cô, trước mắt Rem đang dõi theo, cậu không cho phép mình mãi là một Natsuki Subaru yếu đuối, vô dụng và chẳng làm được gì.

Nếu muốn vực dậy tinh thần, thì sự lạc quan đầy hy vọng sẽ phù hợp hơn là bi quan về tình hình.

Đúng là hiện tại, tương lai buộc phải đi qua một con đường nguy hiểm. Đó là tình thế bắt buộc, và cũng không có đủ thời gian để chuẩn bị vẹn toàn.

Tất cả những gì Subaru có thể làm trong khoảng thời gian giới hạn là kêu gọi những người tốt nhất, còn các vai trò khác thì hoàn toàn phó mặc cho họ, vẫn là cái thói dựa dẫm vào người khác như mọi khi.

Dù vậy, họ không đòi hỏi gì hơn ở Subaru, và đó cũng không phải là họ đối xử với cậu một cách vô tâm như một kẻ vô dụng.

Chỉ là vào những lúc đó, họ cố gắng hết sức làm những gì có thể.

Vì phạm vi những việc cậu có thể làm là vô cùng hạn hẹp, nên ít nhất cậu phải nắm rõ được sự rộng lớn của cái khung đó, và suy nghĩ xem mình có thể làm gì trong cái khung chật hẹp ấy.

“Này, chú em. —Trông mặt quyết tâm gớm nhỉ.”

Bất chợt, Ricardo đi song song với long xa, vừa nhìn Subaru vừa cười nói.

Subaru lườm gã thú nhân tộc chó đang vác cây đại đao trên lưng, rồi nhếch mép một cách mạnh mẽ,

“Tất nhiên rồi. Hơi muộn một chút, nhưng đã vào khuôn rồi. Một khi ta đã quyết tâm thì ghê gớm lắm đấy. Vì dù có chết, ta cũng không từ bỏ tương lai đâu.”

“Mới nghe đã thấy tham lam gớm! Nếu tiểu thư ở đây chắc sẽ mừng lắm cho xem! Quả nhiên chú em rất hợp làm bạn với tiểu thư đấy!”

“Nếu không phải vì lập trường thì bắt tay cũng không tệ đâu. …À mà, nếu cố làm thân với Anastasia thì có vẻ sẽ gặp phiền phức nhỉ.”

Cậu chợt nhớ đến bóng dáng của gã đàn ông lịch lãm có lẽ đang đứng cạnh Anastasia.

Chuyện cậu bị hắn đánh cho tơi tả, máu me đầm đìa giữa sân tập binh cũng có cảm giác như đã từ rất lâu rồi. Mặc dù theo dòng chảy của thế giới không thể chia sẻ vòng lặp, thì mới chỉ trôi qua khoảng năm ngày.

Nghe lời Subaru, Ricardo đưa tay lên che miệng, hiếm hoi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Nhìn vào ánh mắt tinh nghịch của gã, có vẻ như gã đã nghe về màn thể hiện khó coi của Subaru.

Tự nhiên, một cảm giác hờn dỗi dâng lên trong lồng ngực, Subaru quay mặt đi,

“Nếu muốn cười thì cứ cười to lên đi. Giờ thì đến tôi cũng tự nhận thức được cái sự không biết điều của mình lúc đó rồi.”

“Không không, ta cười là vì chuyện khác cơ. Mà, chắc lát nữa chú em sẽ tự hiểu thôi, giờ mà nói toạc ra thì mất cả hứng.”

Tự mình thấy thỏa đáng, Ricardo búng sợi ria mép mảnh bên cạnh mũi để kết thúc câu chuyện.

Thái độ úp mở của gã khiến Subaru định lên tiếng, nhưng rồi cậu từ bỏ vì biết có hỏi cũng chẳng được câu trả lời tử tế, nên quyết định chuyển sang chuyện khác.

“Mà này, từ lúc rời vương đô tôi đã để ý rồi.”

“Gì thế, cứ hỏi đi. Giữa ta với chú em mà. Dù chẳng quen biết gì mấy, nhưng nếu không phải chuyện gì quá đáng thì ta sẽ nói cho! Còn nếu là chuyện quá đáng thì còn tùy vào tiền bạc! Tiền bạc!”

“Cái khoản rạch ròi này thì đúng là ông cũng là người Kararagi rồi. …Cái con chó to mà mấy người đang cưỡi ấy, ngầu thật đấy.”

Chỉ vào sinh vật mà Ricardo và đồng bọn đang cưỡi dưới mông gã, Subaru vừa nói vừa phân vân không biết nên diễn tả thế nào.

Thú mà đoàn lính đánh thuê thú nhân của Ricardo điều khiển là một sinh vật hoàn toàn khác với địa long của đội chinh phạt Krusch.

Chó cỡ lớn, có lẽ là cách diễn tả gần nhất. Thân hình của nó to lớn hơn cả những loài thú ăn thịt cỡ lớn — nếu so với thế giới cũ thì vượt qua cả sư tử hay hổ, và nếu không tính đến tư thế thấp thì nó cũng có phong thái không hề thua kém địa long.

Nghe câu hỏi của Subaru, Ricardo gật đầu như đã hiểu, “À à,” rồi dùng bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào lưng con chó, “Bên này ít thấy lắm hả. Đây là một loài sinh vật gọi là Liger, ở Kararagi nó cũng được quý trọng như địa long bên này vậy. Chắc do tranh chấp lãnh thổ hay gì đó mà ở các nước khác như Lugunica thì việc sinh sản khó khăn nên số lượng ít lắm.”

“Liger…”

Thoạt nhìn, theo kinh nghiệm của Subaru, nó trông giống một á chủng của Ulgarm. Nhưng trên đầu nó không thấy có sừng, và khuôn mặt cũng rõ ràng có nét đáng yêu hơn so với con ma thú với vẻ hung dữ được đẩy lên hàng đầu.

Nếu ma thú nghiêng về phía sói, thì Liger đúng là nghiêng về phía chó.

Chỉ có điều, cảnh một thú nhân tộc chó như Ricardo cưỡi trên một con chó siêu lớn, nhìn từ bên ngoài thì—,

“Cái cảnh này trông nó cứ kỳ quặc thế nào ấy. Ông không tự thấy khó chịu à?”

“Thỉnh thoảng cũng có người nói vậy, nhưng ta thấy bình thường. Đối với bọn ta, dù ngoại hình có giống nhau thì thú nhân và động vật vẫn được phân biệt rõ ràng. Dù có bị nghĩ vậy ta cũng không thấy khó chịu đâu nên cứ yên tâm đi.”

“Không, tôi cũng thấy mình nói hơi quá nên sẽ xin lỗi đàng hoàng. Xin lỗi nhé.”

“Gahaha, chú em lễ phép ghê nhỉ!”

Ricardo nhe răng cười, rồi gã nhẹ nhàng vuốt ve gáy con Liger. Con Liger không có phản ứng gì, nhưng cái cách nó lay động người chủ trên lưng dường như cũng có cảm giác trung thành giống chó như vẻ ngoài của nó. Mối liên kết giữa họ, dù cách biệt thế giới, dường như vẫn có điểm chung.

“Liger so với địa long thì thua về mã lực, nhưng bù lại sự nhanh nhẹn thì hơn hẳn. Nếu trận chiến với Bạch Kình trở nên hỗn loạn, đó sẽ là sân khấu độc diễn của bọn ta, cứ chờ xem.”

“Mã lực, à. Dù rồng và chó là phổ biến, nhưng sức kéo vẫn được ví von như vậy nhỉ. …Mà này, không thấy ngựa đâu cả.”

Cậu có nghe Emilia nói là có ngựa. Nhưng đến giờ vẫn chưa thấy con nào, xem ra tỉ lệ phổ biến khá thấp.

Sau đó, Subaru chỉ tay về phía sau, về phía hậu quân của đội chinh phạt đang hành quân,

“Vậy là một chiếc xe được cả đám kéo như xe trượt tuyết chó à. Nghĩ đến việc mấy con chó sẽ mệt trước khi vào trận chính, sao không giao cho mấy con địa long khác?”

“Hành lý của mình thì phải tự mình quản lý chứ. Lo lắng cho bọn ta thì tốt đấy, nhưng con Liger kéo xe hàng cũng được huấn luyện chuyên dụng cho việc đó rồi. Nuông chiều là không được, với lại cũng đâu phải chỉ có Bạch Kình là kẻ thù.”

Giật thót, Subaru cố nén để sự dao động trong lòng không lộ ra mặt. Trong khi đó, Ricardo dường như không nhận ra sự ngạc nhiên của cậu,

“Trên đường đi, nếu bị bọn cướp quấy rối thì làm gì có thời gian mà loay hoay giao nhận hành lý, đúng không? Cho nên, tự lo liệu việc của mình là tốt nhất.”

“…Một đoàn quân vũ trang đầy đủ thế này, nếu có gan tấn công thì đã chẳng đi làm cướp. Nếu có làm thì không phải là dũng cảm, mà chỉ đơn giản là một cách tự sát vòng vo thôi.”

“Đúng vậy nhỉ!!”

Cười sảng khoái, Ricardo vỗ vào lưng con Liger như thể búng một cái, con Liger đáp lại bằng một tiếng sủa trầm rồi tiến về phía trước.

Nó cứ thế chạy lên phía đầu, có vẻ như lần này là hướng về phía Krusch, người đang dẫn đầu đoàn quân.

Nhìn theo bóng lưng gã, Subaru thở ra một hơi rồi vận động trí não.

Trận chiến với Bạch Kình đang đến gần — dù có vượt qua được trận đại chiến đó, Subaru vẫn còn rất nhiều bức tường phải vượt qua.

“Làm anh hùng cũng vất vả thật đấy, thiệt tình.”

Dù buông lời phàn nàn mệt mỏi, nhưng trên khuôn mặt Subaru lại nở một nụ cười.

Việc phải làm và việc muốn làm trùng khớp với nhau, và có người ủng hộ cậu làm điều đó. —Còn có hoàn cảnh nào đáng giá hơn thế này nữa chứ.

Trước trận chiến sắp tới, tinh thần chiến đấu của phe ta đã ở trạng thái vẹn toàn — một lần nữa, hãy cùng thách thức vận mệnh.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

May mắn thay, cuộc hành quân diễn ra suôn sẻ không gặp sự cố nào, và đội chinh phạt đã đến Đại thụ Flügel vào lúc trăng vừa lên — khởi đầu của một đêm với khoảng sáu tiếng đồng hồ còn lại cho đến khi Bạch Kình xuất hiện.

Lần trước vì hoàn cảnh đặc biệt nên cậu không thể quan sát kỹ, nhưng quả nhiên, độ lớn và chiều cao của thân cây vượt xa cả những cây đại thụ ước tính ngàn năm tuổi ở thế giới cũ, càng đến gần gốc và ngước nhìn lên, nó càng khắc sâu vào tâm trí Subaru một sự hùng vĩ.

“To---khổng lồ thật đấy.”

“Trông anh vui quá nhỉ, Subaru-kun.”

Vừa đặt chân lên những rễ cây khổng lồ đang uốn lượn làm mặt đất phồng lên, Subaru vừa thốt lên một giọng đầy phấn khích, và Rem đứng bên cạnh cười nhỏ chỉ ra. Nghe lời cô, Subaru nói “Tại vì,” rồi nhảy xuống khỏi rễ cây,

“Đàn ông là sinh vật tự nhiên sẽ cảm động trước những thứ to lớn và mạnh mẽ. Lần đầu nhìn thấy địa long tôi cũng cảm động, nhưng thiên nhiên cũng không phải dạng vừa đâu. Flügel, làm tốt lắm.”

Cậu thành thật tán dương kỳ công của vị hiền nhân đã trồng cây. Nghe nói vị vĩ nhân này ngoài việc trồng cây ra thì chẳng ai biết đã làm gì khác, nhưng chỉ cần làm được một công tích để lại tên tuổi trong lịch sử là không có vấn đề gì. Chỉ mong đó không phải là kết quả của lòng ham muốn thể hiện bản thân —.

“A, trên thân cây có khắc tên kìa. Cứ như học sinh đi dã ngoại ấy, ai lại làm thế này chứ. Ý thức kém quá, ý thức kém. Rem, cho tôi mượn dao khắc đi.”

“Em không có mang theo, và dù là Subaru-kun cũng không được đâu ạ.”

Rem nhắc nhở Subaru đang vỗ tay vào thân cây định khắc vào đó những lời không cần thiết. Thấy Subaru chu môi tỏ vẻ không phục, Rem cười nhỏ, rồi cô ngước nhìn Đại thụ,

“Bạch Kình sẽ xuất hiện ở đây nhỉ.”

“Ừ, nó sẽ xuất hiện. Đến giờ thì cái điện thoại… cái ma cụ này sẽ kêu.”

Cậu lấy chiếc điện thoại di động từ trong túi ra, móc dây đeo vào ngón tay rồi đung đưa trả lời Rem. Cậu đã đặt hẹn giờ, và khi đến giờ Bạch Kình xuất hiện — mười lăm giờ mười ba phút, báo thức sẽ reo.

Về điểm này thì không có gì là dối trá, và cậu cũng đã được Krusch cùng những người khác chấp thuận trong cuộc họp sau khi đến nơi. Việc không thể nói ra sự thật khiến cậu không khỏi cảm thấy áy náy, nhưng giờ đây cậu đành phải chấp nhận rằng không còn cách nào khác ngoài việc để họ chứng kiến kết quả rồi tự mình thấu hiểu.

Việc phải giữ bí mật ngay cả với Rem đòi hỏi một sự chịu đựng nỗi đau còn mạnh mẽ hơn thế —.

“Cái ma cụ đó sẽ báo hiệu sự tồn tại của ma thú…”

“Ừ, đúng vậy. Nói thẳng ra thì, nếu không có cái này, giá trị của tôi lần này…”

“—Là nói dối, phải không ạ?”

Đột nhiên, bị Rem nheo mắt hỏi một câu như vậy, trái tim Subaru thực sự đã ngừng đập.

Một tiếng “Hả” không thành lời thoát ra, và theo đó, trái tim cũng bắt đầu đập trở lại. Vừa rồi, Rem đã hỏi cậu cái gì? Cậu ngẩng mặt lên, nhìn lại vào khuôn mặt cô, và xác nhận lại rằng trong đó có một ý đồ không phải do cậu nghe nhầm, đôi môi cậu run rẩy,

“E-em nói gì vậy chứ? Nếu là nói dối thì tôi làm sao mà…”

“Anh lại nói giọng Kararagi rồi, không hợp với Subaru-kun đâu ạ.”

“Không, thật sự đấy, sao lại nghi ngờ là nói dối chứ. Tiểu thư Krusch và mọi người đều đã đồng ý…”

Nhận thấy việc che giấu là vô ích, Subaru vẫn cố gắng bám lấy lời nói dối.

Nếu bị truy cứu, điều đó chắc chắn sẽ khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Trước đây, trong vòng lặp ở dinh thự, bàn tay của Phù thủy đã từng kích hoạt ngay cả trong tình huống Subaru buộc phải tiết lộ thông tin về “Tử Hồi”.

Không phải vì Subaru cố tình nói ra. Ngay cả trong tình huống không nói ra thì không thể thoát được, bàn tay đó vẫn hành hạ trái tim Subaru. —Vậy thì, bây giờ khi nó đã tiến hóa đến mức độc ác có thể bóp nát trái tim Emilia thì sẽ thế nào.

—Tuyệt đối không thể để Rem biết được điều đó.

“Tiểu thư Krusch và mọi người chỉ đơn giản là nhận định rằng Subaru-kun không có lý do gì để nói dối thôi ạ. Đúng hơn là, họ đã cân nhắc đến những bất lợi nếu anh nói dối. Nếu làm vậy, anh sẽ không chỉ trở thành kẻ thù của tiểu thư Krusch mà còn cả tiểu thư Anastasia và Hiệp hội thương nhân vương đô nữa.”

“C-chuyện đó…”

Đó là một sự thật không thể phủ nhận.

Nếu là Krusch, bà ta có thể phản bác lại lý luận non nớt của Subaru bao nhiêu lần cũng được. Trường hợp của Russell hay Anastasia, hai người quen với việc đàm phán, cũng tương tự.

Việc họ nhắm mắt làm ngơ trước một vài điểm đáng ngờ phần lớn là do cân nhắc tình hình hơn là tin tưởng vào Subaru.

Người sắp đặt tình huống đó là Subaru, và không có lý do gì để Subaru đó lại lừa dối những người có mặt ở đó để làm một việc như vậy.

Tất nhiên, Subaru cũng hiểu điều đó khi tiến hành đàm phán liên minh, và không thể phủ nhận sự thật rằng cậu đã duy trì sự ngang hàng bằng cách đặt sự tồn tại của người khác lên trên sự nhỏ bé của bản thân.

Chính vì vậy, có thể nói rằng Krusch và những người khác không cần phải dốc toàn lực để vạch trần sự thật đằng sau “lời nói dối” của Subaru. Miễn là có kết quả, đối với họ, những điểm không nhất quán nhỏ nhặt trong lời nói của Subaru cũng là thứ có thể quên đi.

Nhưng mặt khác, Rem thì không như vậy.

Lập trường của Rem vẫn không thay đổi, cô là đồng minh của Subaru. Subaru cũng nhận thức sâu sắc rằng trong thế giới khác này, người đối xử thân thiết với cậu nhất bây giờ chính là cô. Việc tiếp tục nói dối cô sẽ gặm nhấm trái tim Subaru theo một hướng hoàn toàn khác so với việc nói dối Krusch và những người khác. Cậu thậm chí còn muốn thổ lộ cảm xúc đó và bám víu vào tình yêu thương thuần khiết mà cô dành cho mình.

Nhưng điều đó, tuyệt đối không thể.

“Rem, anh…”

“Không sao đâu ạ, Subaru-kun.”

“Hả?”

Subaru đã định dùng những lời lẽ che đậy để bảo vệ cô. Nhưng, điều đó đã bị Rem từ chối, cô mỉm cười và lắc đầu.

Ngạc nhiên, Subaru không ngậm được miệng, Rem hướng về phía cậu một ánh mắt chân thành,

“Rem biết Subaru-kun đang nói dối mà. Vì em đã luôn dõi theo Subaru-kun.”

Mỉm cười e thẹn, Rem làm một cử chỉ đùa cợt, đưa một ngón tay lên miệng. Sau đó, cô hướng ngón tay đó về phía Subaru,

“Em cũng biết anh không thể nói ra lý do của lời nói dối đó. Nhưng không phải vì anh không nói ra mà phải để ý đến Rem đâu ạ?”

“—”

“Bởi vì Rem… tin tưởng vào tất cả mọi thứ thuộc về Subaru-kun.”

Tại gốc Đại thụ Flügel, một cơn gió lướt qua giữa hai người đang đối mặt nhau.

Đặt tay lên ngực, Rem tuyên bố trước mặt Subaru đang im lặng.

“Nếu Subaru-kun nói anh biết nơi Bạch Kình sẽ xuất hiện, em sẽ tin. Nếu anh nói Giáo phái Phù thủy đang nhắm vào tiểu thư Emilia và mọi người, em cũng sẽ tin. Giả sử Subaru-kun nói rằng mặt trăng sẽ rơi xuống và đất nước sẽ diệt vong, em cũng có thể tin điều đó.”

“…Anh không nói đến mức đó đâu.”

“Vâng, đúng vậy ạ. Nhưng điều đó có nghĩa là em rất nghiêm túc đấy.”

Tắt đi nụ cười, Rem sau đó nhìn Subaru một cách nghiêm túc. Rồi cô từ từ hạ thấp người, dùng hai tay nhón lấy mép váy và cúi chào,

“Thân này, tâm này, tất cả đều đã say mê Subaru-kun. —Vì vậy, bây giờ và cả sau này, Rem tuyệt đối sẽ không bao giờ nghi ngờ Subaru-kun.”

“—”

“Cho nên, việc phải cố gắng làm cho người khác tin, hay cố gắng dùng lời nói dối để lấp liếm, những việc tự dồn ép bản thân như vậy — không cần thiết ở bất cứ đâu cả.”

Như có thứ gì đó nghẹn lại ở cổ, một luồng hơi nóng dâng lên mà Subaru đã kịp kìm lại ngay trước đó.

Rồi cậu đưa tay lên dụi mắt, ngước mặt lên trời, mở to cái miệng đang run rẩy,

“A~, quả nhiên ngước nhìn cây đại thụ này làm mình phấn chấn lên hẳn~!”

“Vâng, đúng vậy ạ.”

“Chắc phải ngước nhìn lên ngọn cây một lúc mới bình tĩnh lại được đây~. Hoàn toàn không có lý do nào khác đâu, nhưng chắc một lúc nữa không nhìn xuống dưới được rồi~.”

“Vâng, đúng vậy ạ.”

Để nước mắt không trào ra, Subaru tiếp tục ngẩng mặt lên trời, cố tỏ ra mạnh mẽ.

Thế nhưng, Rem lại dùng sự dịu dàng và lòng nhân ái bao bọc lấy sự mạnh mẽ yếu đuối đó của Subaru mà không vạch trần.

Bây giờ, một lần nữa, Subaru mới thực sự hiểu được sự ngu ngốc của chính mình.

Lẽ ra ngay từ đầu, cậu nên thổ lộ tất cả với Rem. Dù không thể nói ra mọi chuyện, nhưng nếu có thể nói cho cô biết về thảm kịch sắp xảy ra, Subaru chắc chắn đã có thể tránh được bi kịch lần thứ hai và thứ ba.

Vì không thể giải thích lý do, vì nói ra cũng không ai tin, Subaru đã tự quyết định rằng mình phải làm một mình, và đã lặp lại vô số thất bại.

Nhưng, Rem thì khác.

Cô không yêu cầu giải thích lý do. Dù không nói, cô vẫn tin tưởng Subaru. Ngay cả bây giờ, cô vẫn yêu thương và trân trọng một Subaru không thể nói ra sự thật.

“Những lúc thế này, nên nói cảm ơn thay vì xin lỗi nhỉ.”

Cố gắng hết sức để giữ vững bờ đê nước mắt, Subaru cuối cùng cũng hạ mặt xuống đối diện với Rem. Đáp lại câu trả lời của Subaru, Rem gật đầu với một nụ cười rạng rỡ,

“Không có gì đâu ạ. Hơn nữa, Rem còn cảm ơn Subaru-kun nhiều, nhiều, nhiều lắm, nên chúng ta huề nhau nhé.”

“Không hiểu sao, tôi lại có cảm giác mình đã nhận lại được nhiều thứ vượt xa những gì mình đã làm cho Rem rồi đấy.”

“Không có chuyện đó đâu ạ.”

Khẽ cúi đầu, Rem lắc đầu phủ nhận lời của Subaru.

Subaru nhướng mày trước thái độ của cô, định dùng lời phủ định khác để bác bỏ, nhưng,

“Thật ra, em biết rằng nói những chuyện này chỉ làm Subaru-kun thêm đau khổ, nhưng đó là sự ích kỷ của Rem.”

“Anh không nghĩ vậy đâu. Người giấu giếm, người có lỗi là anh.”

“Nhưng, vẫn là ích kỷ mà. Dù vậy, em xin lỗi.”

Giọng điệu có pha chút tự giễu, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt ngẩng lên của Rem lại rất rạng rỡ. Nhìn thấy dáng vẻ mâu thuẫn đó khiến Subaru lúng túng, Rem vui vẻ nghiêng đầu,

“Việc không thể trở thành một sự tồn tại khiến Subaru-kun nghĩ rằng có thể gửi gắm dù chỉ một chút gánh nặng mà anh đang mang. Điều đó đối với Rem bây giờ là một nỗi buồn không thể chịu đựng nổi.”

“Anh…”

Sự quyết tâm của Rem, chiều sâu của tình cảm đó, vẫn đang truyền đến cậu.

Tựa lưng vào thân Đại thụ, Subaru hít một hơi thật sâu.

Lấy hết can đảm để biến những cảm xúc ấm áp đang dâng trào trong lồng ngực này thành lời.

“Anh — yêu Emilia.”

“Vâng.”

Đó là sự lặp lại của những lời cậu đã từng nói với cô.

Subaru biết rằng đó là những lời làm cô tổn thương và đau khổ vô cùng, nhưng cậu vẫn nói ra một lần nữa.

Thế nhưng,

“Nhưng mà.”

“—”

“Nhưng mà, nhìn em, tim anh lại rung động. …Em cứ nghĩ anh là một kẻ tồi tệ cũng được.”

Cậu tự thấy đó là những lời vô cùng ích kỷ.

Nhưng, đó là cảm xúc không hề dối trá của Subaru. Dù biết không thể đáp lại tình cảm của Rem, nhưng chỉ có lời nói của cô mới có thể sưởi ấm trái tim cậu đến vậy.

Hô, Rem thở ra một hơi thở như có chút nóng bỏng,

“Subaru-kun đúng là một người tồi tệ.”

“…Anh biết.”

“Em nói dối đấy. Em yêu anh.”

“A… anh biết rồi mà.”

Bị tỏ tình một cách rõ ràng một lần nữa, mặt Subaru đỏ bừng lên.

Nếu không phải là đêm tối, chắc chắn sắc đỏ đó sẽ rất nổi bật. Subaru bước đi như để che giấu khuôn mặt đỏ bừng của mình,

“Sắp đến lúc rồi, chúng ta quay lại thôi. Phải chuẩn bị tinh thần và thể chất thật kỹ càng cho đến ngay trước khi Bạch Kình xuất hiện.”

Trước khi đi lướt qua Rem, cậu nắm lấy bàn tay phải đang lơ lửng của cô.

Bị nắm tay, Rem khẽ kêu lên “A,” nhưng rồi cô nhanh chóng bắt kịp bước chân vội vã của Subaru, nhìn vào khuôn mặt nghiêng của cậu thiếu niên không dám nhìn mình bằng một ánh mắt tinh nghịch,

“Subaru-kun.”

“…Gì thế?”

“Rem làm vợ hai cũng được ạ.”

Đó là những lời khiến cậu suýt nữa thì dừng bước.

Không kìm được, cậu liếc mắt nhìn, Rem làm một vẻ mặt như một con mèo tinh nghịch, vẫy đuôi chờ đợi câu trả lời của Subaru.

A, thật tình, cô gái này, đến cùng vẫn là —.

“Nếu Emilia-tan là một cô gái khoan dung với chế độ chồng chung thì tốt rồi.”

“Vậy thì, khi quay về chúng ta phải thuyết phục tiểu thư Emilia thôi. Rem sẽ cố gắng.”

Nắm chặt bàn tay còn lại thành nắm đấm, Rem nhỏ giọng thể hiện quyết tâm rồi cười nói.

Bị những lời nói đùa đó làm tan đi căng thẳng, Subaru nhận thức rõ ràng sự yếu đuối của mình rằng cậu thực sự không thể địch lại cô.

Dù là Emilia hay Rem, trong những tình huống thế này, đàn ông không bao giờ có thể thắng được phụ nữ.

Chỉ có điều, sự yếu đuối này, khác với những lần trước, cậu không hề ghét phải thừa nhận nó.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

—Thời khắc đã gần kề, không khí căng thẳng trước trận chiến bắt đầu bao trùm gốc Đại thụ.

Thay phiên nhau ăn uống và chợp mắt, tình trạng của đội chinh phạt tập trung tại đây đã ở mức vẹn toàn.

Những con địa long và Liger đã đồng hành trong chuyến hành quân dài cũng đã được nghỉ ngơi đầy đủ, và bây giờ chúng đang chờ đợi chỉ thị của kỵ sĩ trên lưng.

Nín thở, bình tâm, tất cả mọi người đều chờ đợi thời khắc đó.

Dù không cần thiết, họ vẫn nín thở, và ngay cả tiếng kiếm tuốt khỏi vỏ cũng có thể ảnh hưởng đến điều gì đó, nên ai nấy đều im lặng chờ đợi thời gian trôi qua.

Trên bầu trời Lộ Liefaus, đêm nay gió mạnh nên mây trôi rất nhanh. Mỗi khi nguồn sáng của ánh trăng bị mây che khuất, không ít người lại ngước nhìn lên, cứ ngỡ như một con quái vật khổng lồ đã che lấp ánh sáng. Điều đó cho thấy sự cảnh giác đã được đẩy lên cao độ.

“Còn vài phút nữa là đến giờ.”

Lặng lẽ lẩm bẩm, Krusch liếc nhìn Ferris đang đứng cạnh gật đầu nhẹ.

Ngay cả Ferris, người đã hầu cận Krusch nhiều năm và đáng lẽ đã quen với những tình huống thế này, bây giờ cũng không hề có dấu hiệu nào của việc ưu tiên sự hài hước thường ngày.

Không phải anh ta bị nuốt chửng bởi sự căng thẳng. Anh ta hiểu rằng mình là một loại huyết mạch sống của đội chinh phạt này, và đang cố gắng cống hiến cho vai trò đó.

Tùy thuộc vào sự thể hiện của Ferris, số lượng người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến này sẽ thay đổi.

Krusch không nghi ngờ vào chiến thắng của phe mình, nhưng cô cũng không tự mãn đến mức nghĩ rằng có thể tiêu diệt Bạch Kình mà không có hy sinh. Tuy nhiên, cô đủ tự tin để nghĩ rằng mình có thể giảm thiểu số lượng hy sinh cần thiết đó.

Vì đó là sự tin tưởng vào Ferris, người hầu cận của mình, nên việc gọi đó là tự tin có đúng hay không thì vẫn còn là một câu hỏi.

Wilhelm đã rút hai thanh kiếm từ bên hông, cầm trong hai tay và sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào.

Kiếm khí tĩnh lặng tỏa ra từ ông đã ở một cảnh giới được mài giũa, và ngay cả trong khoảnh khắc sắp đón nhận thời khắc của tâm nguyện bi thương này, nó vẫn vô cùng tinh luyện.

Trước sự tồn tại thuần khiết của một Kiếm Quỷ, Krusch không thể không cảm thấy một sự thán phục đến mê mẩn.

Con người có thể thăng hoa linh hồn của mình đến mức thuần khiết như vậy.

Cô cũng thật lòng mong muốn một ngày nào đó mình sẽ đạt đến cảnh giới đó.

Đứng cạnh Wilhelm, các thành viên của đội chinh phạt với vẻ mặt căng thẳng cũng có sĩ khí rất cao.

Họ đã lặng lẽ hoàn thành việc chuẩn bị để tung ra đòn tấn công phủ đầu theo lệnh của Krusch. Họ cũng có những nghi ngờ về cuộc xuất kích đêm nay. Trong việc hoàn thiện các chi tiết quan trọng, thời gian giữa họ và Subaru là quá ít để xây dựng một mối quan hệ đủ để xác lập độ tin cậy của thông tin.

Dù vậy, họ không lên tiếng phản đối là vì tôn trọng quyết định của Krusch, và Krusch cũng tự nhận thức được nghĩa vụ phải hoàn thành trách nhiệm đó.

Từ từ, một cảm giác chiến ý dễ chịu đang thiêu đốt cô. Khi thời khắc đến gần, khi mùi của cái chết, lửa và máu đến gần, Krusch bắt đầu cảm nhận được cảm giác mình đang sống.

Với tư cách là một nhà cầm quyền, cô tự răn mình phải sống cao quý và cố gắng.

Nhưng, cô cũng không phủ nhận bản chất không thể thay đổi đã ăn sâu trong lòng mình.

Đó là—,

“—!”

Đột nhiên, nó vang vọng khắp Lộ Liefaus đang chìm trong đêm tối.

Những âm thanh nhẹ nhàng nối tiếp nhau, chồng lên nhau và tự nhiên trở thành một bản nhạc làm rung động màng nhĩ.

Nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, cô thấy bóng dáng Subaru đang cầm một ma cụ phát sáng. Và cô cũng thấy bản nhạc đó đang phát ra từ ma cụ trong tay cậu.

Nghĩa là—,

“Toàn quân, cảnh giác—”

Theo lời tuyên bố của Subaru, trong vòng một phút sau khi ma cụ kêu, Bạch Kình sẽ xuất hiện.

Nếu tin lời cậu ta, thì ngay cả khi con quái vật khổng lồ đó bắt đầu bơi lượn trên bầu trời ngay lúc này cũng không có gì lạ. Vị trí, một khi ma cụ đã kêu, thì ở đây là đúng rồi.

Dù có rất nhiều chỗ để nghi ngờ, nhưng Subaru không có lý do gì để tạo ra những nghi ngờ đó. Tự nhiên, Krusch tập trung tinh thần, chờ đợi sự xuất hiện của nó.

Thế nhưng,

“—”

Trong sự tĩnh lặng, không hề cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của con ma thú khổng lồ đó.

Nói là hụt hẫng thì không đúng, nhưng trước sự thật là không có gì xảy ra sau một phút, Krusch, một điều hiếm thấy, không thể không cảm thấy dấu hiệu của sự dao động.

Chẳng lẽ bị lừa, cô không muốn nghĩ vậy.

Sự tĩnh lặng bao trùm Lộ Liefaus không thay đổi, cảnh vật xung quanh cũng không có gì khác.

Bây giờ, ánh trăng lại bị những đám mây trôi trên trời che khuất, và một bóng đen lớn bao trùm tầm nhìn—

“—!”

Ngước nhìn lên, Krusch ngay lập tức nguyền rủa suy nghĩ nông cạn của mình.

Ánh trăng bị che khuất, và một bóng đen đổ xuống.

Đám mây che lấp ánh sáng đó từ từ hạ thấp độ cao, tiến đến ngay trước mắt.

Đó là một con ma thú với bóng cá khổng lồ đang lơ lửng trên bầu trời.

Cùng lúc Krusch nín thở, gần như toàn bộ thành viên đội chinh phạt cũng nhận ra sự thật tương tự. Và khi ý chí của tất cả mọi người đã thống nhất, ánh mắt của họ đều hướng về phía Krusch.

—Đòn tấn công phủ đầu, họ đang chờ lệnh đó.

Họ đã thành công trong việc đi trước một bước, chặn đứng sự xuất hiện của Bạch Kình.

Việc còn lại chỉ là tung ra đòn tấn công bất ngờ theo kế hoạch và làm chủ chiến tuyến.

“—”

Hít một hơi, Krusch quyết tâm phát ra hiệu lệnh đầu tiên.

Bạch Kình vẫn chưa nhận ra sự tồn tại nhỏ bé của phe ta. Nó lặng lẽ quay đầu, như thể đang cố xác nhận xem mình đang ở đâu, chuyển động của nó trông thật yếu ớt, và trên hết là đầy sơ hở.

“—Toàn quân.”

Tổng tấn công, ngay khi cô định nói ra điều đó,

“—Quất hết mình đi!!”

“—Al Huma!!”

Hiệu lệnh được phát ra vượt qua cả Krusch, và cùng lúc đó, mana được triển khai thông qua việc niệm phép.

Những cột băng với sức mạnh siêu cấp được luyện tạo với mật độ kinh người, bốn cột cùng lúc hiện hình trên thế giới — chúng được bắn ra và găm vào thân Bạch Kình, một nhịp sau đó, tiếng gầm thét của Bạch Kình và máu phun ra trút xuống mặt đất.

Vội vàng nhìn lại, cô thấy Subaru và Rem đang cùng cưỡi một con địa long lao ra. Subaru, đang ôm eo Rem, giơ tay ăn mừng, còn Rem, người đã thực hiện đòn tấn công phủ đầu bằng phép thuật, thì có vẻ mặt mãn nguyện như thể đã hoàn thành vai trò của mình.

Hành động xông lên trước của hai người — đúng hơn là, phong thái tiên phong của họ đã làm đội chinh phạt dao động.

Nhìn thấy vậy, Krusch không thể nén được khóe miệng mình đang nhếch lên một cách dữ dội.

Không phải là giận dữ. Mà là do tiếng cười.

“Tất cả—đuổi theo hai tên ngốc đó!!”

Hiệu lệnh của Krusch vang lên như để xóa tan sự dao động, và các thành viên đội chinh phạt phản xạ lại và bắt đầu tấn công.

Bụi đất cuộn lên mù mịt, và phía bên kia, tiếng gầm thét của Bạch Kình lại một lần nữa vang vọng lên bầu trời đêm của Lộ Liefaus.

—Trận chiến chinh phạt Bạch Kình, sau bao chờ đợi, đã khai hỏa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!