Trong mắt Subaru, Garfiel đang đứng sững sờ, toàn thân đầy thương tích.
Toàn thân cậu ta nhuốm một màu đỏ của máu, hai vai phập phồng theo từng nhịp thở nặng nhọc. Vô số vết rách chằng chịt trên người vẫn còn đang rỉ máu, cơ thể tuy nhỏ con nhưng rắn chắc, ngoài một mảnh vải quấn quanh hạ bộ thì hoàn toàn để trần.
Đến cả giày cũng không còn, cậu ta cứ thế đứng chân trần. Thấy vậy, Subaru hạ tay xuống.
“...Cậu đón tiếp tôi với bộ dạng khác xa tưởng tượng của tôi đấy. Tôi đã đoán là cậu sẽ nổi điên tam bành rồi, nhưng không ngờ lại ra nông nỗi này.”
“Đừng có bận tâm. Chỉ là trượt chân ngã một cái ở đằng kia thôi.”
Trước lời nói của Subaru với gò má co giật, Garfiel đáp lại bằng ánh mắt khó chịu.
Dĩ nhiên, đó chỉ là lời nói đùa, nhưng nhìn bộ dạng bị thương của cậu ta, Subaru không thể không dấy lên những tưởng tượng tồi tệ.
Garfiel đáng lẽ đã chạy khắp Thánh Vực để tìm Ryuzu, và bị kế hoạch câu giờ của Otto và những người khác lừa một vố đau. Việc cậu ta xuất hiện trước mặt với bộ dạng này, theo như Subaru có thể nghĩ ra, chỉ có một khả năng duy nhất. Ấy là,
“Tên ngốc Otto, tôi đã bảo cậu ta khai hết ra rồi chuồn ngay đi cơ mà...!”
“Đáng khen phết đấy. Vốn chẳng hợp với việc chiến đấu chút nào, đến đánh nhau ra hồn chắc cũng chưa từng phải không? Thế mà lại dám nói là vì bạn bè... Hắn đã cho ông đây một trận ra trò đấy.”
Garfiel nhăn mặt một cách khó chịu, chạm vào vết sẹo trắng trên trán mình.
Chỉ có vết sẹo đó là có từ trước, còn những vết thương khác trên người, lẽ nào lại là do trận chiến với Otto gây ra?
Một trận ẩu đả — gọi thế thì có phần một chiều, nhưng Subaru, người đã từng giao đấu với Otto, hiểu rõ. So với Subaru, Otto có vẻ quen đánh nhau hơn, nhưng trong thế giới đầy rẫy những kẻ có sức mạnh phi thường này, cậu ta vẫn chỉ nên được xem là một người không chuyên chiến đấu.
Một người như vậy, đối đầu trực diện với một chiến binh thực thụ — một người rõ ràng thuộc hàng top trong số những người Subaru biết như Garfiel, thì làm sao có cửa thắng.
Huống hồ, Subaru cũng chẳng đưa cho Otto kế sách nào khác ngoài việc dùng tiểu xảo để câu giờ.
“...Cậu ta không chết đấy chứ?”
Một giọt mồ hôi lạnh đến lạ thường chảy dài trên trán Subaru.
Tưởng tượng tồi tệ nhất là cảnh Otto bị móng vuốt của Garfiel xé xác. Cậu muốn cười xòa cho rằng mình đã nghĩ quá nhiều, nhưng nhìn bộ dạng của Garfiel thì không thể nói vậy được.
Bản thân Garfiel cũng bị thương nặng đến thế, trông có vẻ đã phải trải qua một trận chiến khốc liệt. Vậy mà lại yêu cầu cậu ta nương tay với Otto, đòi hỏi như vậy thì quá ích kỷ rồi.
Nhưng dù vậy, nếu Otto chết, thì tất cả đều vô nghĩa.
Không phải cái chết của Otto vô nghĩa, mà là sự sống của Subaru sẽ trở nên vô nghĩa.
“...Subaru.”
Ngay lúc Subaru bất giác nín thở, định cúi đầu xuống, một giọng nói trong như chuông bạc vang lên từ phía sau.
Những ngón tay ngập ngừng chạm vào vai Subaru, như thể sắp buông thõng xuống một cách yếu ớt. Cảm giác mong manh ấy từ phía sau khiến Subaru, người đang định cúi đầu, dừng lại.
Cậu chỉ liếc mắt nhìn lại, thấy Emilia đang đứng chéo sau lưng mình, lo lắng nhìn cậu. Emilia vẫn chưa thể dung hòa được những cảm xúc trong lòng mình.
Đối với cô, tình huống Garfiel toàn thân đẫm máu đứng đó với vẻ mặt giận dữ chắc chắn là không thể hiểu nổi. Dù vậy, cô có lẽ cũng cảm nhận được đây là một tình huống bất thường. Trong đôi mắt nhìn Subaru, sự lo âu còn lớn hơn cả nỗi bất an.
“Không sao đâu, Emilia. Xin lỗi vì đã để em thấy bộ dạng thảm hại này. …Anh nhớ ra ai đang đứng sau lưng mình rồi, nên đã bình tĩnh lại rồi.”
Như được ánh mắt ấy chống đỡ, Subaru thở ra một hơi thật sâu rồi quay lại đối mặt với Garfiel.
Lối vào Mộ Phủ hơi dốc, nên từ vị trí của Subaru, cậu có thể nhìn xuống Garfiel một chút. Garfiel lưng gù, thái độ bất cần, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thủng Subaru.
“Lũ chúng mày, trong lúc ông đây chạy ngược chạy xuôi, đã tự tiện làm đủ trò nhỉ. Lén lút, lén lút... Hả? Lẽ nào chúng mày không biết là ông đây ghét cay ghét đắng cái trò tiểu xảo bẩn thỉu đó hả?”
“Tôi không biết là làm gì ở đây lại cần sự cho phép của cậu đấy. Mà thôi, nhìn cái là biết cậu thuộc loại người đó rồi. Thực ra tôi cũng đoán là cậu sẽ nổi giận, nhưng cũng chỉ nghĩ đến thế thôi.”
“Hả?”
Trước thái độ đầy uy hiếp của Garfiel, Subaru chỉ nhún vai đáp lại. Có lẽ vì giọng điệu của cậu không có vẻ gì là gắng gượng hơn bình thường, Garfiel nhăn mũi gầm gừ.
Nhìn xuống vẻ mặt bực bội của cậu ta, Subaru nghiêm mặt lại.
“Garfiel. Otto sao rồi?”
“Hắn dám giở trò vớ vẩn... nên ông đây đã xé xác hắn ra rồi, chắc giờ đang làm phân bón cho khu rừng rồi đấy.”
“—”
Nghe câu trả lời của Garfiel, kẻ đang nhe chiếc răng nanh sắc nhọn và liếm mép, Emilia nín thở. Sát khí kinh người tỏa ra từ khắp người Garfiel. Chỉ cần thế thôi cũng đủ để biết Otto đã chiến đấu kiên cường đến mức nào.
Và cũng đủ biết Garfiel đã không hề nương tay.
Vì vậy,
“Vậy là cậu ta còn sống. Gì chứ, làm người ta lo muốn chết... Cứ tưởng mọi thứ đổ sông đổ bể hết rồi, thật sự là lạnh hết cả sống lưng đấy.”
“...Hả?”
“Mà sao cậu ta lại làm cái trò này nhỉ... Chẳng lẽ, cậu ta nói là đã nhận được sự hợp tác của Ram, rồi bị cô ấy xúi bẩy gì đó à. Ram thì có khả năng lắm... Cô ấy cũng chẳng nói cho tôi biết sẽ hành động thế nào vào lúc quan trọng.”
“Này, này, đừng có đùa.”
“Nếu vậy thì việc Garfiel tả tơi thế này cũng là do Ram giúp sức à. Chắc chắn rồi. Một mình Otto thì không thể làm được đến mức này. Gì chứ. Cứ tưởng tên Otto kia giấu diếm sức mạnh tiềm ẩn gì đó, suýt nữa thì tình bạn rạn nứt...”
“—Mày! Mày đang nói cái quái gì thế hả! Hả!?”
Garfiel gầm lên trong giận dữ, mặt đất dưới chân cậu ta nổ tung.
Gót chân dậm xuống khiến mặt đất sụt lún, tạo thành một hố sâu với Garfiel ở trung tâm. Từ đáy hố, nơi những vết nứt lan ra tứ phía, Garfiel nhe nanh, khói bụi bốc lên.
“Tao đã nói là tao giết rồi mà! Thằng cha đó làm tốt lắm! Dùng cái gia hộ quái quỷ gì đó biến cả khu rừng thành đồng minh, dùng côn trùng với chuột bọ để trêu ngươi ông đây. Cuối cùng còn dùng một đại ma pháp mà đáng lẽ không thể dùng được. Cho nên... ông đây cũng đã thể hiện sự tôn trọng với một kẻ có ý chí chiến đấu. —Bằng móng vuốt và nanh này!”
“Biến cả khu rừng thành đồng minh... Ra vậy. ‘Gia hộ Ngôn Linh’ còn có cách dùng như thế à. Tên khốn đó, lại giấu diếm một chuyện quan trọng như vậy...”
“Cả Ram nữa, cũng bị thằng cha đó xúi giục! Con nhỏ Ram đó, không những xen vào trận đấu, mà còn ra tay không chút nương tình... Cho nên, nó cũng bị ông đây cắn chết rồi.”
“...”
Garfiel nghiến răng, đưa tay che mặt rồi ngước lên trời. Subaru im lặng nhìn bộ dạng như đang than thở của Garfiel, trong đầu không ngừng nhai lại những lời cậu ta vừa nói.
Quả nhiên, Ram cũng đã hợp tác với Otto để đối đầu với Garfiel.
Có lẽ nhờ sự giúp sức của Ram, họ đã gần như dồn được Garfiel đến bước đường cùng. Nhưng dù vậy, bức tường của gã thú nhân này vẫn quá dày.
“Giờ ông đây không có hứng đi đuổi theo mấy đứa đã nhân lúc đó chạy đi nơi khác đâu. Nhưng ông đây cũng không có ý định bỏ qua chuyện chúng mày làm. Lùi lại, đừng có lại gần. Sẽ không ai được vào Mộ Phủ nữa. Ông đây sẽ dùng chính tay này, phá nát nó.”
“Làm vậy thì sẽ không còn cách nào để mở kết giới nữa. ...Thánh Vực này sẽ mãi mãi trở thành một khu vườn đóng kín. Cậu thấy vậy cũng được sao?”
“Vậy là được rồi. Tất cả những thứ khác đều là xấu xa.”
Dứt lời, Garfiel bước từ trong hố sâu ra, hướng về phía Mộ Phủ. Trong bước chân của cậu ta đã hoàn toàn không còn sự do dự, cho thấy cậu ta không hề ngần ngại thực hiện lời nói của mình.
Toàn thân đẫm máu, đầy thương tích — dù trong tình trạng như vậy, giữa Subaru và Garfiel vẫn có một khoảng cách thực lực rõ rệt.
Dù bị thương nặng đến thế, sức mạnh nền tảng của người đàn ông tên Garfiel vẫn vượt xa Subaru.
Điều đó có thể thấy rõ qua cú đấm xuống đất vừa rồi, và cả sát khí tỏa ra từ người cậu ta.
Tuy nhiên,
“Ch-chuyện đó, tôi sẽ không để cậu làm vậy đâu.”
Ở đây, ngoài Subaru, còn có một cô gái khác có thể đứng lên ngăn cản Garfiel.
Emilia ló mặt ra từ bên cạnh Subaru, đứng chắn trước Garfiel đang định tiến đến Mộ Phủ. Nhưng Garfiel chỉ liếc nhìn cô với vẻ mặt chán nản.
“Gì đây, này. Con đàn bà yếu đuối, đừng có cản đường ông đây.”
“Không, tôi sẽ cản. Tôi sẽ không để cậu phá Mộ Phủ. ‘Thử Thách’ này, nhất định tôi sẽ vượt qua.”
“Chắc chắn là không thể rồi. Ngày nào mày cũng sụt sùi khóc lóc không phải sao. Hơn nữa, bạn bè cũng đi hết rồi, cô đơn lắm phải không? Cứ cuộn mình trong chăn trên giường mà khóc đi. Làm vậy thì ông đây cũng sẽ không làm gì mày đâu.”
“—!”
Lời nói tàn nhẫn của Garfiel khiến vẻ mặt Emilia thoáng nét đau đớn. Nhưng vẻ mặt đó chỉ xuất hiện trong chốc lát, Emilia đã nuốt ngược nỗi đau vào trong chỉ bằng một cái chớp mắt.
“Rất tiếc, nhưng dù cậu có nói vậy tôi cũng không thể lùi bước. Tôi phải đối mặt với ‘Thử Thách’. Và đối diện với quá khứ của mình...”
“Đứa nào đứa nấy cũng...!”
Garfiel tặc lưỡi một cách bực bội, cắt ngang lời Emilia, đôi mắt cậu ta ánh lên sự giận dữ tột độ.
Áp lực từ sát khí tỏa ra tăng thêm một bậc, Subaru có thể thấy vai Emilia run lên. Nhận thấy phản ứng sợ hãi mong manh đó, Garfiel khịt mũi một cách sắc sảo.
“Quá khứ thì sao, nó thì làm sao chứ. Đến ông đây còn sợ, thì làm sao mày có thể vượt qua được cái thứ mà mày sợ nhất chứ. —Ai cũng không thể làm được gì đâu. Con mụ phù thủy đó chỉ đang giở trò độc địa để chế nhạo người khác thôi.”
“Cậu phủ nhận phù thủy một cách thậm tệ nhỉ.”
“Hả?”
Subaru xen vào lời nói của Garfiel. Cậu ta chuyển ánh mắt cháy rực từ Emilia sang Subaru, rồi chỉ tay vào cậu.
“Gì đây? Mày định bênh con mụ phù thủy xấu xa đó à? Người ta nói ‘Porttsuk không có sáng cũng chẳng có trưa’, nhưng cái thằng hôi hám như mày thì đúng là nô lệ của con mụ phù thủy đó từ trong tâm khảm rồi, hả?”
“—”
Subaru im bặt trước lời nói của Garfiel.
Thấy thái độ đó, Garfiel nhíu mày nghi ngờ, nhưng có vẻ cậu ta không hiểu lý do Subaru im lặng.
Phù thủy ngủ trong Mộ Phủ là Echidna. Còn nguồn gốc của chướng khí phù thủy bao quanh cơ thể Subaru là của Phù thủy Đố Kỵ.
Garfiel, người chỉ nghe lỏm được và mũi cũng không có khả năng nhận biết chướng khí, không thể hiểu được sự khác biệt đó.
Và dĩ nhiên, Garfiel, người đã gục ngã chỉ sau một lần thử thách, cũng không thể hiểu được ý nghĩa của ‘Thử Thách’ của Echidna.
“Cái gì cũng nửa vời, Garfiel à.”
“...Mày vừa nói gì?”
Tổng hợp lại những lời nói và hành động từ trước đến nay, Subaru đánh giá Garfiel như vậy.
Trước lời nói thẳng thừng của Subaru, Garfiel gằn giọng đe dọa. Nhưng dù đối mặt với sát khí đáng sợ đó, Subaru vẫn không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào cậu ta.
“Bởi vì mình không làm được, nên người khác cũng không làm được. Bởi vì mình nghĩ thế này, nên kẻ đó chắc chắn là người như vậy. —Cậu tự cho mình là đúng đến mức nào vậy hả?”
“...”
“Đúng là như cậu nói, Emilia đã thất bại trong ‘Thử Thách’ nhiều lần. Bị bắt phải nhìn thấy quá khứ không muốn thấy, rồi sụt sùi khóc lóc cũng không thể phủ nhận. Việc cô ấy hoảng loạn đến đáng thương khi Puck biến mất cũng là sự thật, và cũng không thể nói là cô ấy đã hoàn toàn đứng dậy được.”
Trước Garfiel đang im lặng, Subaru hất cằm về phía Emilia đang đứng cạnh.
Emilia ngạc nhiên nhìn Subaru, không hiểu cậu đột nhiên định nói gì.
Tuy nhiên, có lẽ cô đã cảm nhận được điều gì đó trong vẻ mặt của Subaru khi cậu đưa ra những đánh giá tồi tệ về mình, nên cô không xen vào.
Hơn hết, những đánh giá mà Subaru nói ra, bản thân Emilia cũng đã thừa nhận. Dù đó là những đánh giá đáng xấu hổ, nhưng không phải là nội dung nên bịt tai làm ngơ.
Subaru nghĩ rằng, việc cô có thể phán đoán và đối mặt như vậy, dù yếu đuối, cũng là một điểm đáng nể.
Vì vậy,
“Bây giờ có thử thách thì kết quả có lẽ cũng không thay đổi. Hôm nay có thể lại thua, lại khóc lóc quay về.”
“Nếu mày đã biết vậy, tại sao cứ lần này đến lần khác...”
“Nhưng, Emilia sẽ thử. Bao nhiêu lần cũng sẽ thử. —Khác với cậu.”
“—!”
Garfiel nín thở.
Không bỏ lỡ khoảnh khắc dao động trong ánh mắt sắc lẹm của cậu ta, Subaru nói dứt khoát mà không hề sợ hãi.
Một lần nữa, cậu nhìn thẳng xuống Garfiel.
“Garfiel. Emilia khác với cậu, kẻ đã thua cuộc và bỏ chạy.”
“—! Đừng, có, được, nước, lấn, tới!!”
Ngay sau khi dứt lời, Garfiel gầm lên trong cơn thịnh nộ, chân phải của cậu ta nghiền nát mặt đất.
Mặt đất bị lật tung lên bởi lực dậm chân. Không hiểu theo nguyên lý nào, nó tạo thành một bức tường đất hình vuông, và chân trái của Garfiel đá vào mảnh đất to bằng tấm chiếu tatami đó.
Khối đất xoay tròn theo chiều dọc với một tốc độ kinh hoàng, mang theo một cơn gió lốc, sượt qua ngay bên sườn trái của Subaru — rồi đâm sầm vào bức tường bên cạnh lối vào Mộ Phủ, gây ra một đòn tấn công mạnh mẽ lên tòa nhà cũ kỹ.
Bức tường Mộ Phủ kêu lên một tiếng, bụi đất, một phần dây leo bám vào và rêu bong ra. Subaru đứng sững, hứng chịu tất cả những thứ đó rơi xuống đầu. Emilia bên cạnh cũng thoáng rụt vai lại, nhưng có lẽ vì đã nghe những lời Subaru nói trước đó, cô không hề có ý định di chuyển.
Nhìn thấy sự tin tưởng mong manh nhưng chắc chắn giữa hai người, mắt Garfiel mở to. Đôi mắt long sòng sọc càng thêm hung tợn.
“Gì đây? Cả hai đứa chúng mày đều ngứa mắt! Hả! Ngứa mắt! Ngứa mắt lắm! Cái mặt ra vẻ hiểu biết! Cái mặt ra vẻ thản nhiên! Chỉ cần ông đây nổi hứng, cả hai đứa chúng mày sẽ thành một đống thịt băm không phân biệt được! Chúng mày không hiểu điều đó sao, hả!?”
“Hiểu chứ. Rằng cậu không thể nào làm được chuyện đó.”
Garfiel thở hổn hển, dậm chân xuống đất, liên tục buông lời đe dọa. Nhưng những lời dọa dẫm hùng hồn của cậu ta không còn chút ảnh hưởng nào đến tâm trí Subaru nữa.
Đương nhiên rồi. Cốt lõi của Garfiel, qua những sự kiện đã xảy ra, qua câu chuyện của Ryuzu, và qua tình hình hiện tại — cuối cùng Subaru cũng đã hiểu ra.
Dù tỏ ra giận dữ đến thế, dù coi Subaru và những người khác là kẻ thù, Garfiel vẫn —.
“Cậu sẽ không giết tôi hay Emilia. Không, là không thể. Bởi vì Garfiel... cậu chưa từng giết người, phải không?”
“—”
“Cậu chắc đã giao chiến với Otto và Ram, nhưng cậu không thể nào giết được họ. Otto thì còn có thể, nhưng Ram thì tuyệt đối không. Việc họ không xuất hiện có nghĩa là họ đã bị cậu làm cho không thể di chuyển được... nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi.”
Lời nói của Subaru khiến những hành động pha lẫn sự bực bội của Garfiel dừng lại.
Garfiel nín thở, nhìn chằm chằm vào Subaru. Nghe những lời Subaru nói với cậu ta, Emilia lộ vẻ bối rối trong mắt.
Đối với Emilia, người chỉ thấy tính khí thường ngày của Garfiel, có lẽ khó mà chấp nhận được những lời Subaru vừa nói.
Nhưng Subaru có một niềm tin chắc chắn.
Garfiel, ít nhất là trong trạng thái hình người và có ý thức, không thể nào đưa ra quyết định giết ai đó.
—Trong những vòng lặp trước đây, Subaru đã nhiều lần đối đầu với Garfiel.
Vì bất đồng quan điểm. Hoặc đột nhiên Garfiel coi Subaru là kẻ thù. Có lần, để ngăn cản Subaru đang có hành vi hung hãn với Roswaal, cậu ta đã ra một đòn khiến Subaru mất một mắt.
Tuy nhiên, người chữa trị cho Subaru sau khi mất một mắt cũng chính là Garfiel, và ngay cả khi đối đầu, Garfiel cũng chưa bao giờ giết Subaru.
Chỉ có một ngoại lệ. Đó là lần Garfiel thú hóa đã tàn sát toàn bộ dân tị nạn. Một ký ức không muốn nhớ lại. Nhưng đối với Subaru, đó là một ký ức đã khắc sâu khó phai, và cũng là một sự kiện khiến cậu vẫn còn ôm giữ những cảm xúc khó nuốt trôi đối với Garfiel.
Tuy nhiên, khi nghĩ lại về lúc đó, có một điều cậu nhận ra. Garfiel khi thú hóa không thể nói. Cậu ta biến thành một con thú đơn thuần, vung móng vuốt và nanh theo bản năng. Khi hướng vũ khí về phía dân làng, chắc chắn cũng là theo bản năng.
Nhưng lúc đó, Garfiel, khi giết người dân làng đầu tiên — người đầu tiên trở thành ngòi nổ cho cuộc tàn sát, cậu ta đã do dự, cho đến tận giây phút cuối cùng.
Lúc đó, vì quá tức giận và sốt ruột, cậu đã không hiểu.
Khi Garfiel tiến đến chỗ người đầu tiên, vì quá nôn nóng, mọi thứ dường như chậm lại. Nhưng không phải vậy. Đó là sự do dự thật sự.
Và chỉ khi đã giết một người, đánh mất sự do dự, Garfiel mới thực sự trở thành một con thú.
Natsuki Subaru vẫn nhớ như in, với lòng căm hận, đôi mắt của con hổ lớn đã nếm mùi máu và sinh mệnh.
“Ánh mắt của cậu, khác với ánh mắt lúc đó. Cậu vẫn chưa giết được ai cả.”
“Căn cứ, vào đâu, mà mày nói thế. Ram thì không nói, nhưng ông đây có lý do gì để do dự khi cắn chết thằng bạn của mày chứ.”
“Đúng vậy, Ram thì không nói.”
“N-này... hai người, có thù oán gì với Otto-kun à...?”
Emilia rụt rè lên tiếng về Otto, người đang bị đối xử một cách đáng thương trong cuộc trò chuyện.
Tuy nhiên, Subaru, có lẽ là lần đầu tiên cố tình lờ đi Emilia, chỉ tay vào Garfiel, người đã mất đi vẻ giận dữ dữ dội lúc nãy.
“Vừa rồi, nếu muốn thì cậu đã có thể đánh trúng. Chỉ là, cậu không muốn đánh trúng thôi. Chỉ dùng để dọa thôi. Sát ý giả tạo à. Ai mới là kẻ nhát gan đây.”
“Này, này, này... cẩn thận cái mồm của mày đấy. Hơn nữa, mày sẽ không biết lời cuối cùng của mày là gì đâu.”
“Đừng có dọa những điều không làm được. Giả vờ mạnh mẽ trong khi trong lòng thì nhát gan, chỉ cần mấy thằng du côn trong hẻm là tôi đã ngán lắm rồi. Ít ra chúng nó còn có gan đâm tôi.”
“Dừng lại... dừng lại đi...!”
Garfiel nghiến răng, nhìn Subaru với vẻ mặt giận dữ. Nhưng đối thủ của cậu ta là Natsuki Subaru. Không có lúc nào tài năng của cậu lại được phát huy hơn khi khiêu khích đối phương. Do đó,
“Móng vuốt và nanh tự hào của cậu, dù mỗi ngày chăm sóc cẩn thận cũng chỉ để trưng thôi. Hay là thử trang trí móng tay cho sành điệu đi? Ở quê tôi, con gái ai cũng làm thế. Hợp với cái đồ ẻo lả như cậu lắm đấy.”
“Tao đã bảo dừng lại mà—!!”
Lại một cú va chạm.
Mặt đất bị cày xới bay lên, sượt qua đầu Subaru rồi đâm vào Mộ Phủ.
Không cần phải né. Ngay từ đầu đã không có ý định đánh trúng.
“Chơi bùn thì ra bãi cát mà chơi. Cậu có biết cái đằng sau là di sản văn hóa quan trọng không? Huống hồ, cậu còn tự nhận mình là nanh vuốt bảo vệ Thánh Vực này cơ mà? Đằng sau là mộ của phù thủy đã chết ở đây đấy. Là đồng bọn cả, đừng có phân biệt đối xử.”
“Đồng bọn cái gì! Không phải! Chính vì nó! Chính vì con mụ phù thủy dưới lòng đất đó mà... ông đây... ông đây, là...!”
Lưỡi Subaru trơn tuột, hoạt động hết công suất. Trước những lời khiêu khích mượt mà của cậu, Garfiel đã thở không ra hơi.
Vốn dĩ, cậu ta đã phải lê cái thân đầy thương tích đến đây. Lại còn phải tiếp tục cuộc nói chuyện mệt mỏi này, không tiếc sức lực để thực hiện những hành vi thị uy vô nghĩa. Cảm xúc dâng trào khiến máu lưu thông nhanh hơn, thậm chí có những vết thương tưởng đã cầm máu lại rách ra.
Garfiel thở hổn hển, dừng chân lại lườm Subaru. Bất chợt, cậu ta chuyển ánh mắt sang Emilia bên cạnh Subaru. Rồi, như nhận ra điều gì đó, cậu ta nhăn mũi.
“Này... đừng có đùa chứ, mày. Cái ánh mắt đó là sao hả.”
“...”
“Có gì muốn nói thì nói đi! Bị nhìn bằng ánh mắt đó còn khó chịu hơn nhiều đấy!”
Không biết Garfiel đã thấy gì trong đôi mắt của Emilia, người đang im lặng nhìn mình, mà cậu ta gầm lên.
Emilia, với đôi mắt màu tím chàm ẩn chứa những cảm xúc phức tạp, khẽ lắc đầu trước yêu cầu của Garfiel.
“Garfiel... cậu đang sợ hãi điều gì vậy?”
“Ông đây, sợ hãi... á?”
“Không phải là đang sợ hãi sao? Cho nên cậu mới phải nói to, phải vươn tay hết cỡ, phải dậm chân xuống đất để tự cổ vũ mình, đúng không?”
“Mày hiểu gì về ông đây mà...”
“Tôi hiểu chứ. Bởi vì...”
Trước Garfiel đang nhỏ giọng dần, Emilia dừng lại một chút, hít một hơi rồi nói.
“—Bởi vì tôi cũng đã luôn sống trong sợ hãi rất nhiều điều.”
Lời nói của Emilia, lấy sự yếu đuối của chính mình làm lý do, khiến Garfiel nín thở.
Chạm vào ngực mình, như để xác nhận cảm giác của viên đá kết tinh không còn ở đó, Emilia tiếp tục với đôi mắt thoáng nét mong manh.
“Tôi đã luôn sợ hãi rất nhiều thứ, và bước đi cho đến ngày hôm nay. Tôi đã giao phó rất nhiều thứ cho Puck, người luôn ở bên cạnh, dựa dẫm vào cậu ấy... mà không hề ý thức được điều đó. Mãi đến hôm nay, chỉ mới lúc nãy thôi, tôi mới cảm thấy mình đã hiểu ra một chút.”
“Im đi.”
“Tôi vẫn chưa thực sự hiểu điều gì là đúng, tôi phải làm gì. Nhưng, tôi có cảm giác rằng có ‘một điều gì đó’. Và ‘điều gì đó’ ấy, có thể tìm thấy trong Mộ Phủ này. Cho nên, tôi không thể nhường đường cho cậu được.”
“Câm miệng. Biến đi. Đừng nói gì với ông đây nữa.”
“...Cậu, có lẽ đã thực sự có được ‘điều gì đó’ ấy rồi, phải không?”
“—!”
Trước câu hỏi đó, Garfiel, người đã đến giới hạn, bật người ngẩng đầu lên. Cậu ta khẽ khuỵu gối, rồi như một vụ nổ, thân hình nhỏ bé của cậu ta lao vút đi.
Cậu ta lao về phía Emilia với một tốc độ kinh hoàng. —Nhưng, ngay trước khi cơ thể Garfiel chạm đến cô, Subaru đã xen vào giữa hai người.
“Garfiel!”
“—Chậc!”
Subaru vươn tay về phía cơ thể Garfiel đang lao tới, che chắn cho Emilia và va chạm. Cậu lăn lộn trong cú sốc, nhăn mặt vì đau đớn khi va đập khắp nơi. Sau vài lần cảm giác trời đất đảo lộn, cậu dừng lại trong tư thế nằm ngửa trên mặt đất. Và, Garfiel, người đang đè lên Subaru, dí móng vuốt vào cổ cậu, nhe nanh về phía Emilia.
“Ngay bây giờ! Ngay lập tức, rời khỏi nơi này! Nếu không, tao sẽ xé toạc cổ thằng này và nhuộm đỏ lại quần áo của mày!”
“Subaru—”
Trước lời đe dọa, Emilia vào thế.
Dù đã mất Puck, cô vẫn là một Tinh Linh Thuật Sư. Một người có thực lực, có thể sử dụng ma pháp nhờ sức mạnh của các vi tinh linh đã ký hợp đồng. Việc chiến đấu với Garfiel, dù thắng bại ra sao, cũng là có thể.
Vì vậy, Emilia lập tức định triển khai mana.
“Emilia, dừng lại! Cứ mặc kệ tôi! Dù sao thì, cậu ta cũng không làm được đâu!”
“Câm miệng! Chán ngấy rồi! Lời nói nhảm của mày và con đàn bà này làm tai tao thối rữa ra rồi! Nếu tao rạch nát cái miệng nhẹ bẫng đó, làm quai hàm mày rớt xuống thì mày sẽ không còn nói nhảm được nữa, phải không, hả?”
“—Ực.”
Đè lên Subaru đang nằm ngửa, Garfiel rạch một đường móng vuốt sắc nhọn lên má trái của cậu. Mũi vuốt sắc lẹm khoét vào da thịt, cơn đau bỏng rát khiến Subaru khẽ rên lên.
Nhưng, dù vậy, ánh mắt cậu không hề khuất phục.
“Đuổi chúng tôi đi, phá Mộ Phủ, rồi thì sao... Chạy trốn, chạy trốn, chạy trốn, cậu nghĩ có thể thoát được sao?”
“Đó là sự hối hận của chính mình. Ai mà có thể làm gì được chứ? Con mụ đó ngay từ đầu đã không có ý định để chúng ta thoát. Tại sao, mày không hiểu!”
“Tôi không hiểu, Garfiel. —Bởi vì quá khứ, sự hối hận, đều có thể vượt qua.”
“—”
Lời khẳng định của Subaru.
Trước những lời đó, cả Garfiel và Emilia đều đồng thời nín thở.
“Đau khổ, cay đắng, thảm hại đến mức không dám đối mặt, tôi đã từng từ bỏ như vậy. Nhưng, người nghĩ rằng không thể làm gì được chỉ có mình tôi thôi, sự thật thì hoàn toàn không phải vậy.”
Dù đó chỉ là những sự kiện tạm thời, những người cha mẹ giả, một sự tái hiện của ký ức, một ảo ảnh.
Subaru đã đối mặt với sự hối hận lớn nhất trong lòng mình, và ở đó, cậu đã tìm thấy một câu trả lời và một lời từ biệt.
‘Thử Thách’ quả thực đã mang lại nỗi đau cho Subaru. Chỉ cần nhớ lại thôi, lồng ngực này đã nhói lên, thứ tồn tại trong đây không thể nhầm lẫn được, chính là dấu ấn của nỗi đau mà ‘Thử Thách’ đã khắc sâu vào Subaru cùng với quá khứ.
“Nhưng, bao gồm cả nỗi đau đó, tôi đã nuốt trọn quá khứ. Nuốt trọn được rồi. ...Đúng là phù thủy rất độc địa, và việc bị phản bội sau khi đã tin tưởng cũng không thể nào quên được.”
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh của nữ phù thủy trắng toát luôn nở nụ cười bí ẩn.
Những cảm xúc phức tạp dành cho cô ấy, dù có bao nhiêu thời gian trôi qua, chắc chắn cũng sẽ không thể giải quyết được.
Nhưng, những cảm xúc đã có được lúc đó, chắc chắn không cần phải phản bội.
“Tôi biết ơn phù thủy. Vì đã có thể đối mặt với quá khứ, thật tốt. Đã chạy trốn, chạy trốn, chạy trốn mãi... nhưng không thể trốn thoát được, thật tốt.”
“—”
“Garfiel. —Cậu vẫn còn định chạy trốn khỏi quá khứ với gia đình mình sao?”
“Cái... gì!?”
Trước câu hỏi của Subaru, sắc mặt Garfiel thay đổi.
Giận dữ khiến mặt cậu ta đỏ bừng, kinh ngạc khiến nó trắng bệch, và bây giờ, là tái nhợt.
Tiếng răng va vào nhau lập cập là do hàm răng cậu ta đang run lên bần bật.
Với vẻ mặt như cảm thấy lạnh gáy, hoặc sợ hãi, Garfiel nhìn xuống Subaru ở cự ly gần.
“Quá khứ... của ông đây... mày nghe từ ai...”
“Gần như là từ tất cả những người mà cậu có thể nghĩ đến... đấy. Cậu có nghĩ đó là sự phản bội không? Hay cậu nghĩ đó là một điều gì khác?”
“Ư, a, phù...!”
Cơn giận dữ bùng lên quá mức, Garfiel thậm chí không thể nói thành lời, chỉ thở hổn hển từng đợt. Hơi thở ngắt quãng. Ngay trước mặt là sự dao động dữ dội, Subaru tiếp tục dồn ép.
“Phù thủy nói, cậu sợ hãi thế giới bên ngoài.”
Garfiel không trả lời.
“Frederica nói, cô ấy đã bị cậu hất tay ra khi đưa tay mời cậu cùng đi đến thế giới bên ngoài.”
Garfiel không trả lời.
“Ryuzu-san nói, thứ cậu thấy trong Mộ Phủ, là cuộc chia ly với mẹ mình.”
Câu trả lời của Garfiel là—,
“Mẹ, con...”
“Chuyện của cậu và Frederica, tôi chỉ nghe qua loa thôi. Một người mẹ là con người, và hai chị em cùng mẹ khác cha mang dòng máu bán nhân. Cậu là một quarter nên không bị ràng buộc bởi kết giới của Thánh Vực. Vì vậy, Frederica đã rời khỏi Thánh Vực để tạo ra một nơi có thể chào đón những người ở đây khi kết giới được mở ra.”
“Chị...”
“Nhưng, cậu đã không nắm lấy tay Frederica mà ở lại. Lý do là gì? Cậu muốn làm gì, vì điều gì, mà vẫn còn ở lại nơi này?”
Hơi thở của Garfiel trở nên gấp gáp.
Bàn tay đang đè Subaru xuống đất của Garfiel dần dần siết chặt lại. Đó không phải là hành động để bắt Subaru im lặng. Chính Garfiel, nếu không dồn sức bám víu vào thứ gì đó, cũng đã kiệt sức đến mức sắp gục ngã.
“Trong Mộ Phủ, cậu đã thấy quá khứ. Cậu đã thấy mẹ mình, bỏ cậu và Frederica lại Thánh Vực rồi ra đi... phải không?”
“—”
“Cậu căm ghét thế giới bên ngoài, đó là lý do sao...”
Subaru coi thái độ im lặng là sự khẳng định.
Garfiel vẫn im lặng, nhưng nhìn Subaru với ánh mắt yếu ớt hơn bao giờ hết. Thậm chí không thể gọi là lườm, một ánh mắt vô lực.
Một vẻ mặt như đứa trẻ nhỏ, sợ hãi bí mật của mình bị phơi bày.
Trong lồng ngực, cảm giác tội lỗi vì khoét sâu vào vết thương của người khác nảy sinh. Đè nén cảm giác đó, Subaru tiến gần hơn đến sự thật của Garfiel.
Chọc ngón tay vào vết thương vừa hé mở, dùng sức mở rộng nó ra, để máu chảy,
“Bởi vì bị mẹ bỏ rơi. Bởi vì căm ghét người mẹ đã bỏ rơi mình, nên căm ghét thế giới bên ngoài đã mang mẹ đi, nên cậu căm ghét thế giới bên ngoài...!”
Kết luận của cuộc nói chuyện với Ryuzu. Lời nói của Echidna ‘Garfiel sợ hãi thế giới bên ngoài’.
Cuộc chia ly với gia đình, là nguyên nhân đã để lại trong lòng Garfiel một cái gai, vẫn còn gây đau đớn cho đến tận bây giờ.
Trước lời khẳng định của Subaru, Garfiel điên cuồng lắc đầu.
“Không phải! Không phải, không phải không phải không phải không phải không phải!! Mày thì biết cái quái gì chứ! Toàn nói những lời ra vẻ hiểu biết!”
“Đúng vậy! Những gì tôi nói là tưởng tượng, và những gì tôi nói là ra vẻ hiểu biết. Lời thật lòng của cậu, chỉ có thể nghe được từ chính cậu thôi. Nếu không phải vậy, thì lòng thật của cậu ở đâu!?”
Bị ép chặt lồng ngực, Subaru vẫn cất cao giọng mà không hề tỏ ra đau đớn.
Nghe giọng nói từ ngay bên dưới, Garfiel cứng người lại, ngửa ra sau.
“Từ chối Frederica đã ra thế giới bên ngoài, tự trói buộc mình vào sứ mệnh bảo vệ Thánh Vực, và cản trở việc thử thách để mở kết giới! Cậu đang, đang sợ hãi điều gì! Cậu đang sợ cái gì! Không phải là cậu căm ghét thế giới bên ngoài sao!”
“K-không phải...!”
“Không phải là cậu căm ghét người mẹ đã bỏ rơi các cậu sao! Không phải là cậu thử thách, thấy cảnh mình bị bỏ rơi, nên mới sợ hãi điều đó sao!”
Vẻ mặt Garfiel méo mó vì đau đớn.
Cậu ta buông tay đang đè Subaru ra, cố gắng ngồi dậy để thoát khỏi sự truy đuổi bằng lời nói của Subaru.
Không cho thoát.
Subaru vươn tay, nắm lấy gáy Garfiel, giữ chặt cơ thể đang cố gắng lùi xa.
Ở khoảng cách có thể cảm nhận được hơi thở, cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bi thảm đẫm máu, và van nài.
“Trả lời đi, Garfiel! Cậu, đã sợ hãi điều gì!”
Kết luận của cuộc nói chuyện với Ryuzu, lời nói của Echidna, thái độ của Roswaal và Frederica, ánh mắt của Ram khi nhìn Garfiel — Subaru, đã thấy một câu trả lời khác ở đó.
Nếu thực sự, là như vậy.
“Không phải, ông đây... ông đây là...!”
“Cậu thực sự, đã nghĩ gì!!”
“Ông đây... tôi... là... với mẹ...!”
Nín thở, ngước lên trời, Garfiel run rẩy hàm răng, và nói.
“—Tôi đã mong… mẹ được hạnh phúc…!”
*
“Là gánh nặng đúng không!? Tôi và chị, là gánh nặng để mẹ được hạnh phúc đúng không!?”
Trào dâng.
Tất cả những gì Garfiel đã kìm nén từ trước đến nay.
“Chuyện đó thì tôi biết! Tôi và chị đã bị bỏ rơi. Chuyện đó là đương nhiên!”
Lý do của Garfiel, thứ mà cậu đã ôm giữ trong lòng, không bao giờ thổ lộ với ai.
“Là những đứa trẻ không mong muốn, lại còn mang dòng máu bán nhân... Những đứa như vậy, chắc chắn sẽ là gánh nặng khi sống ở thế giới bên ngoài! Bỏ lại, vứt bỏ, có gì là lạ... không có gì, là sai cả...!”
Giọng nói run rẩy không thể che giấu, chỉ có đôi mắt run rẩy là cậu cố gắng che đi bằng lòng bàn tay.
“Lý do bị bỏ rơi thì tôi biết. Cho nên, tôi không hề căm ghét mẹ đã bỏ rơi chúng tôi! Đương nhiên rồi! Tôi và chị, là gánh nặng trong cuộc đời của mẹ! Bỏ rơi chúng tôi, mẹ đã rời khỏi Thánh Vực để được hạnh phúc!”
Garfiel ngày còn thơ bé, đã tiễn mẹ mình rời khỏi Thánh Vực, bỏ lại hai chị em.
Lúc đó, cậu vẫn chưa hiểu được cảm xúc ấy. Nhưng, nó đã chắc chắn bén rễ, và sau một thời gian dài, nó đã lớn lên trong lòng cậu, nở thành một bông hoa mang tên câu trả lời.
Rằng mẹ đã bỏ rơi họ như vậy.
Tuy nhiên,
“Nhưng mà, đêm đó... tôi, đã thấy. Trong Mộ Phủ, trong ‘Thử Thách’, tôi đã thấy, đã thấy rồi. M-mẹ, người đã bỏ lại chúng tôi, rời khỏi Thánh Vực... vừa ra khỏi, đã bị cuốn vào một trận lở đất cùng với xe rồng, bị chôn vùi trong đất đá và chết...!”
“—!”
“Chuyện này, ngay cả chị cũng không biết... Chị cũng nghĩ rằng, mẹ chắc chắn đang sống hạnh phúc ở đâu đó, quên đi chúng tôi rồi. ...Nhưng, sự thật không phải vậy! Mẹ, vừa bỏ rơi chúng tôi! Đã chết rồi!”
Những mảnh vỡ của sự thật được kể ra từ miệng Garfiel, như một tiếng khóc gào.
Sự tàn khốc của ý nghĩa mà nó mang lại, khiến cả Subaru, người biết chuyện, và Emilia, người không biết, đều bị đánh gục.
Trước hai người đang chết lặng, Garfiel vẫn che mặt, thở hổn hển như đang nức nở.
“Chết rồi... không thể, hạnh phúc được...”
Subaru, không thể trả lời.
“Tại sao chứ? Không phải mẹ đã ra thế giới bên ngoài để được hạnh phúc sao?”
Emilia, không thể trả lời.
“Không phải mẹ đã bỏ lại chúng tôi vì muốn được hạnh phúc sao?”
Cả Subaru và Emilia, đều không thể trả lời Garfiel.
“Đã bỏ rơi chúng tôi, mà lại không thể hạnh phúc, chết ngay lập tức... vậy thì...”
Garfiel tiếp tục đặt ra những câu hỏi không có lời đáp.
Đó có lẽ là,
“Nỗi cô đơn của chúng tôi, cảm giác buồn bã khi bị bỏ rơi, phải làm sao với chúng đây hả?”
—Một câu hỏi đã luôn được lặp đi lặp lại trong lòng cậu.
“Tôi đã mong mẹ được hạnh phúc...!”
Trong giọng nói đẫm nước mắt, có một sức mạnh.
Buông lòng bàn tay đang che mặt ra, Garfiel nghiến răng thở hắt ra.
Nghiến chặt đến mức răng như sắp vỡ, đến mức răng nanh sắc nhọn đâm thủng cả môi mình.
“Cả nỗi buồn! Cả sự cô đơn khi bị bỏ rơi! Tôi đã muốn tin rằng tất cả đều có ý nghĩa cho hạnh phúc đó! Tôi đã muốn mẹ làm cho tôi căm ghét mẹ...!”
Tình cảm dành cho mẹ không có nơi để đi, và trái tim Garfiel bị giam cầm trong Thánh Vực thông qua Mộ Phủ.
Cơn giận dữ không có nơi để trút bỏ, đã tiếp tục cháy trong cơ thể cậu, lấy linh hồn làm nhiên liệu.
“Nhưng, mẹ đã chết...! Cả tôi và chị, chỉ còn lại nỗi buồn. Mẹ cũng chẳng được hạnh phúc, bị chôn vùi dưới những tảng đá và cát nặng trịch, chết trong đau đớn.”
Sau khi đi đến kết luận đó, trong tro tàn của những cảm xúc âm ỉ trong lòng, Garfiel đã quyết định.
Đứng dậy, Garfiel rời khỏi Subaru.
Ngước nhìn Mộ Phủ, Garfiel nói bằng một giọng trầm.
“—Thế giới bên ngoài, tuyệt đối sẽ không để ai đi.”
Đó là một giọng nói run rẩy.
Là sự tức giận, là nỗi buồn, là tàn dư của cơn thịnh nộ, và là ngọn lửa vẫn đang cháy.
Garfiel quay lại.
Nhìn xuống Subaru đã ngồi dậy, cậu ta nghiến chặt hàm răng sắc nhọn.
“Hạnh phúc, không phải là thứ có thể có được bằng cách bỏ lại mọi thứ và ra đi! Thay đổi điều gì đó luôn đi kèm với nỗi đau, và không phải ai cũng có thể chịu đựng được nỗi đau đó!”
“—”
“Có rất nhiều kẻ không thể làm gì được! Những người ở đây, toàn là những kẻ như vậy! Phải làm sao đây! Bọn họ, phải trở thành vật hy sinh cho hạnh phúc, phải chịu đựng nỗi buồn sao! Phải trở nên giống như tôi, giống như chị sao!”
“—”
“Tôi, ông đây sẽ—bảo vệ.”
Cậu ta siết chặt nắm đấm.
Ngừng gào thét, với một quyết tâm tĩnh lặng trong đôi mắt, Garfiel thở ra.
“Ông đây sẽ, bảo vệ. Phạm vi mà tay ông đây có thể vươn tới, ông đây sẽ bảo vệ tất cả. Bảo vệ, bảo vệ, bảo vệ cho bằng được... sẽ không để mất ai cả... sẽ không để ai phải chịu đựng những gì mẹ đã trải qua...!”
Không phải là sự tức giận, không phải là nỗi buồn, một thứ khác đang làm rung động trái tim Garfiel.
Cả Subaru và Emilia, đều không thể cử động trước những cảm xúc mà Garfiel đã ôm giữ.
Trước mặt hai người, Garfiel dang rộng hai tay, lưng quay về phía Mộ Phủ, và hét lên.
“Ông đây sẽ trở thành kết giới! Một kết giới thật sự, ngăn cách trong và ngoài!”
“Garfiel...”
“Cho nên! Ông đây sẽ! Bảo vệ Thánh Vực, bảo vệ mọi người! Bảo vệ bà! Chỉ có ông đây mới làm được! Chỉ có ông đây mới biết! Không cần biết, cũng được!!”
Sự giác ngộ, tiếng hét, quyết tâm của Garfiel như thể đang nôn ra máu.
Trước điều đó, không thể nói nên lời.
Garfiel đã hoàn toàn kiên định với quyết tâm của mình.
Nếu vậy thì,
“—Subaru.”
“Không sao đâu, Emilia.”
Emilia gọi Subaru, người đang đứng dậy và tiến về phía trước.
Vẫy tay trước sự lo lắng của cô, Subaru bước đến trước mặt Garfiel.
Ở khoảng cách có thể vươn tay tới, hai người đối mặt nhau.
Giờ đây, lời nói không còn có thể ngăn cản Garfiel được nữa.
Nếu vậy, chỉ có một việc phải làm.
“Cái đồ cứng đầu không nói nổi lý lẽ này...”
“—”
“Quyết tâm của cậu, tôi hiểu rồi. Tôi đã hiểu lầm. Và, cậu cũng vẫn đang hiểu lầm. Cho nên... tôi sẽ, sửa chữa điều đó.”
Garfiel khẽ hạ thấp người, buông thõng hai tay. Trông có vẻ không phòng bị, nhưng đó lại là một thế đứng nghiêm túc tỏa ra sát khí dị thường.
Trước mặt cậu ta, Subaru cũng giơ hai tay lên, vào thế.
Đối mặt với Garfiel, sau khi đã quyết định rằng lời nói không còn tác dụng, để quyết đấu trên sân của cậu ta.
“Tao sẽ đánh cho mày bầm dập, rồi dạy cho mày biết. —Rằng mày là một thằng ngốc hiền lành và yếu đuối!!”
⚔️ Thiên Lôi Trúc — bước vào thế giới truyện