Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 523: CHƯƠNG 7-8: 'CÁI TÊN'

"Thật tình, Subaru đúng là một người cực kỳ chăm chỉ nhỉ."

"Ể, vậy sao?"

Được chất giọng trong như chuông bạc khen ngợi, Subaru phổng cả mũi.

Cậu vừa mới vắt khô chiếc giẻ lau lấy từ trong xô nước và đang hăng hái lau sàn. Giữa lúc đang dọn dẹp phòng cho khách thì người vừa lên tiếng, Emilia, đột nhiên ló mặt vào.

Cô vừa vuốt mái tóc dài màu bạc của mình vừa thản nhiên gật đầu.

"Ừm. Chuyện Ma thú mới vừa ầm ĩ như thế, vậy mà cậu vừa mới khỏi bệnh đã bắt tay ngay vào việc. Tớ ngạc nhiên lắm đấy."

"He he, cũng không đến mức đó đâu... Khoan đã!? Chẳng lẽ đây là màn giáo huấn 'mới ốm dậy thì đừng có cố quá sức' sao!?"

"Ể, tớ đâu có ý đó... nhưng mà, nghe cậu nói thì cũng có vẻ đúng. Không được đâu, Subaru. Cậu phải nghỉ ngơi thêm chút nữa."

"Chết, vạ miệng rồi."

Subaru hối hận vì đã suy diễn quá sâu, lẽ ra cứ ngoan ngoãn nhận lời khen là được rồi. Thế nhưng, ngay trước mặt Subaru đang tự kiểm điểm, một giọng nói thứ ba "Phì phì phì" vang lên từ phía vai của Emilia.

Đó là một chú mèo nhỏ màu xám đang ngọ nguậy chui ra từ mái tóc bạc của cô.

"Mắc bẫy rồi nhé, Subaru. Mọi chuyện hoàn toàn đúng như kế hoạch của ta, rằng nếu để Lia khen cậu một cách thật lòng, cậu sẽ cố đọc vị ý tứ đằng sau rồi tự sa vào bẫy."

"Pack, ông... sao lại dùng thủ đoạn vòng vo thế! Mục đích là gì!"

"Phì, còn phải hỏi sao. Ta là một Tinh linh mèo thất thường mà. Giống như dùng sự đáng yêu và bộ lông dày mượt này để mê hoặc lòng người, đây cũng chỉ là một trò tinh nghịch thôi... meo meo meo."

"Thôi nào, Pack lại nói mấy lời kỳ cục rồi. Không được làm khó Subaru như thế chứ."

Vị Tinh linh mèo nhỏ với bộ mặt gian xảo đang thú nhận hành vi xấu xa của mình thì bị túm tai và chịu thua. Emilia, người vừa làm việc đó, một tay xách Pack lủng lẳng, tay kia nói "xin lỗi nhé" với Subaru.

"Tớ học xong một phần rồi nên đi dạo một chút trong dinh thự. Thế rồi, Pack bảo là tìm thấy Subaru nên..."

"Không không, không sao đâu mà. Đối với tớ, được ở bên Emilia-tan dù chỉ một giây mỗi ngày cũng là quý lắm rồi. Ngược lại, phải cảm ơn kế hoạch của Pack mới đúng."

"Vậy sao? Tớ không hiểu rõ lắm, nhưng nếu cậu không giận thì tốt rồi. Tớ nhẹ cả người."

"Tớ nói thẳng đến mức đáng xấu hổ như thế mà cậu vẫn không hiểu à!?"

Emilia mỉm cười, nhưng trước lời than của Subaru, cô lại nhíu đôi mày thanh tú và nghiêng đầu.

Đó là một lời bày tỏ tình cảm khá trực tiếp, nhưng đáng buồn thay, có vẻ như nó đã không đến được với Emilia. Nếu muốn hơn thế nữa, có lẽ chỉ còn cách nói thẳng ra mà thôi.

"Nhưng chọn đúng tình huống, không khí và ngày lành tháng tốt để tỏ tình mới là khí phách của đấng nam nhi..."

"Ta khuyên cậu nên chọn buổi tối. Vì nếu là lúc ta còn thức, ta chắc chắn sẽ phá đám."

"Đúng là một người cha thể hiện tình phụ tử một cách thẳng thắn đến trơ trẽn."

Việc các ông bố trên đời không cho phép con gái mình hẹn hò là chuyện thường tình, và nhìn Pack thì có thể thấy rõ rằng dù ở một thế giới khác và có thân hình đầy lông lá thì điều đó cũng không hề thay đổi.

Subaru lườm Pack một cái, vị Tinh linh mèo ưỡn ngực một cách tự hào trên vai Emilia.

"Đương nhiên rồi. Nghĩ đến sự đáng yêu của Lia thì lũ sâu bọ vo ve xung quanh nhiều không đếm xuể. Nếu ta không xông xáo đuổi chúng đi thì làm sao cho hết được?"

"Không không, tôi nghĩ sớm chọn lấy một con sâu bọ cũng là một cách hay."

"Một con sâu bọ có ánh mắt gian xảo như cậu thì miễn nhé. Hơn nữa, để sâu bọ lại gần Lia thì kỳ cục lắm. Ta sẽ dành khoảng một ngàn năm để tìm một người thật xứng đôi với Lia."

"Tầm cỡ thần thoại luôn!"

Đúng là một ông bố cuồng con gái đến cực điểm, nhưng vấn đề là với sự kết hợp giữa một Half-elf và một Tinh linh, họ thực sự có khả năng chờ đợi cả ngàn năm.

Thật không may, Subaru chỉ là một con người nên không thể nào địch lại được với quy mô thời gian như vậy.

"Dù có cố gắng hết sức, chắc cũng chỉ được khoảng một trăm hai mươi tuổi là kịch kim..."

"—? Nãy giờ cậu đang nói chuyện gì vậy?"

"À, vừa rồi là tớ đang nói về tuổi thọ của mình."

"Tuổi thọ... Thật là, Subaru kỳ ghê. Cậu vẫn còn là một đứa trẻ, lo lắng về chuyện đó thì còn quá sớm."

"Ừm, có một khoảng cách trong nhận thức..."

Emilia lấy tay che miệng cười khúc khích, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười đặc sắc nhất.

Subaru chỉ biết cười khổ trước nụ cười của Emilia, nhưng trong lòng lại là một cảm giác vui sướng của một gã trai khi được thấy nụ cười của cô gái mình thầm thương. Thật là một tâm trạng phức tạp, nhưng trước hết, phải bắt đầu từ việc khiến cô ấy để ý đến mình đã.

"Ít nhất thì, chừng nào còn bị đối xử như một đứa trẻ thì mình còn chưa được bước lên võ đài."

"Ý chí tốt đấy, Subaru. Đúng vậy, trước hết hãy bắt đầu từ việc trở thành một người trưởng thành. Nếu không thì đừng hòng bước qua ngưỡng cửa nhà ta."

"Đây là dinh thự của Roswaal mà? Ngưỡng cửa gì cơ?"

Nghe thấy quyết tâm thầm lặng của Subaru, Pack khoanh đôi tay ngắn cũn lại, khiến Emilia thắc mắc.

Tuy nhiên, Subaru không hề nản lòng khi nghe điều đó. Một khi đã xác định được việc cần làm, cậu sẽ thẳng tiến về phía mục tiêu.

"Hê, cứ chờ xem, Pack. Ta đây là loại người không ngại việc kiên trì lặp đi lặp lại một việc mỗi ngày đâu. Giống như cày level trong game vậy!"

"Hahahaha, ngu ngốc thay, hỡi con người. Vậy thì, hãy chứng minh rằng ngươi không phải là một gã trai chỉ biết nói suông đi. Ta sẽ cùng công chúa đợi ngươi ở nơi sâu nhất trong tòa thành. Đi đi, hỡi công chúa!"

"Công chúa là nói tớ à? Thiệt tình, mục tiêu của tớ là trở thành vua chứ không phải công chúa."

Trong khi Subaru và Pack tự mình hăng hái, Emilia lại có phản ứng khác hẳn với hai người họ. Cô mỉm cười với Subaru, người đang vắt kiệt chiếc giẻ lau.

"Nhưng mà, hãy cố gắng làm việc nhé. Chỉ cần cậu làm việc chăm chỉ, chắc chắn sẽ có ai đó dõi theo."

"Tớ không cần 'ai đó', tớ muốn Emilia-tan dõi theo cơ..."

"Rồi rồi, tớ hiểu rồi. Tớ không thể nhìn cậu suốt được, nhưng thỉnh thoảng tớ sẽ đến xem. Với lại..."

Emilia khẽ chau mày, rồi ngừng lại một chút.

Sau đó, cô nở một nụ cười mê hồn với Subaru đang chờ đợi, rồi nói.

"Người dõi theo bản thân mình chăm chỉ nhất, chính là bản thân mình, phải không? Cho nên, cậu phải cố gắng để không làm chính mình thất vọng."

Và cứ thế, cô đã nói trúng vào bản chất của sự nỗ lực, khiến Subaru một lần nữa phải lòng cô.

△▼△▼△▼△

"Và thế là, mình lại nhớ đến câu chuyện khiến mình phải lòng Emilia-tan một lần nữa... nhưng mà... mệt thì vẫn là mệt thật."

Vừa lẩm bẩm, Subaru vừa gãi đầu nhìn quanh chiếc lều bừa bộn.

Cậu đang ở trong doanh trại của quân đội Đế quốc Vollachia. Được họ cưu mang, Subaru phải làm việc vặt trong thời gian chờ đợi đội quân tiếp tế đến thị trấn.

Thay cho Rem không thể di chuyển và Louis chỉ ăn không ngồi rồi, Subaru đang thực hành phương châm "không làm thì không có ăn". Cậu không hề do dự khi giúp đỡ Todd và những người lính đế quốc khác, những người đã cho cậu chỗ ngủ, thức ăn và cả chữa trị vết thương.

Tuy nhiên—,

"Bị đối xử thế này cũng khá là đau đấy."

Vừa lẩm bẩm, Subaru vừa nhặt lại những món đồ dự trữ vương vãi trên mặt đất cho vào túi.

Dĩ nhiên, dù những người lính đế quốc có cẩu thả và thô bạo đến đâu, họ cũng không thể bảo quản những vật tư thiết yếu cho cuộc sống nơi tiền tuyến một cách bừa bãi và lộn xộn như vậy.

Vốn dĩ, đống đồ dự trữ trong lều này mới được Subaru cặm cụi dọn dẹp ngày hôm qua. Lý do nó trở nên bừa bộn đến thế này chỉ có một.

"Trò quấy rối của một kẻ xấu tính..."

"A—"

"À, còn có khả năng là do mày lén lút phá phách vào ban đêm. Cuối cùng cũng định lộ bản chất xấu xa của mình ra rồi à, Đại Tội Tư Giáo?"

"Ư—?"

Trong khi dọn dẹp đống vật tư vương vãi, Subaru lườm Louis đang ngó nghiêng tay mình ở bên cạnh.

Nhưng Louis chỉ cắn ngón tay mình và đáp lại câu hỏi của Subaru một cách mơ hồ. Có vẻ như, cô ta vẫn chưa có ý định lòi đuôi cáo.

Nếu cứ thế này, giấu đuôi mãi mãi thì Subaru cũng mừng.

"...Chuyện Rem nói hôm qua, mình nên nghĩ thế nào đây."

Sáng nay cũng vậy, Louis cứ lẽo đẽo theo sau Subaru ngay từ lúc thức dậy.

Nhớ lại ánh mắt sắc lẹm của Rem, người đang đi riêng để tập phục hồi chức năng cho chân, Subaru cảm thấy thật vô lý vì chính cậu mới là người bị làm phiền khi bị bám theo thế này.

Dù sao đi nữa, so với hôm qua, lý do khiến Subaru khó xử với cô bé đã tăng thêm một, chính là thông tin mà Rem đã nói — rằng cô không cảm nhận được Chướng khí của Phù thủy từ Louis.

"..."

Trước đây cậu chưa từng nghĩ sâu về nó, nhưng chắc chắn Chướng khí của Phù thủy không phải là độc quyền của Subaru.

Thực tế, Rem đã từng dùng những từ đó với các tín đồ của Giáo phái Phù thủy. Cô ấy chắc chắn đã có phản ứng với Petelgeuse và các tín đồ dưới trướng hắn.

Về điểm đó, Subaru, người có nồng độ chướng khí tăng lên mỗi lần "Tử Hồi", dường như là một sự tồn tại dị thường ngay cả trong mắt Rem hồi còn thân thiện với cậu.

"Vụ Ulgarm rồi trận chiến Bạch Kình... mình đã phải nhờ đến sức mạnh của Chướng khí định kỳ, nhưng về cơ bản thì nó vẫn là yếu tố mang lại tai họa không cần thiết."

Dù sự thật là nó đã có ích trong nhiều tình huống, nhưng ngay lúc này nó lại là lý do khiến Rem ghét cậu, nên ấn tượng của Subaru về Chướng khí là tệ của tệ.

Và, dù có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa—,

"Một kẻ liên quan đến Giáo phái Phù thủy... hơn nữa còn là một Đại Tội Tư Giáo, không thể nào không liên quan đến Chướng khí được."

Subaru kết luận như vậy.

Vì không biết nguyên nhân phát sinh hay chi tiết cụ thể của Chướng khí, nên nếu nói đây chỉ là lý thuyết suông thì cũng đúng, nhưng vẫn có những điều khó mà lay chuyển.

Mối liên hệ giữa Đại Tội Tư Giáo và "Phù thủy" là rõ ràng, đó chính là những tín đồ của Giáo phái Phù thủy, hiện thân của cái ác.

Tuy nhiên—,

"Nói ngược lại, có thể cho rằng kẻ không tỏa ra Chướng khí thì không phải là người của Giáo phái Phù thủy sao? Dù cho con bé này đang ở ngay trước mắt, có thật sự nghĩ vậy được không?"

"A o—?"

Bên cạnh Subaru đang trầm tư, Louis chỉ ngơ ngác cất tiếng rên rỉ.

Thở dài trước cảnh đó, Subaru đứng thẳng người dậy và tiếp tục dọn dẹp bên trong chiếc lều bừa bộn.

Những dụng cụ dựng đứng thì bị xô ngã, những gói đồ được xếp lại thì bị mở tung và vương vãi ra ngoài.

Hoàn toàn là một trò phá hoại ở cấp độ trẻ con.

"Mà, chắc là một trò quấy rối bình thường thôi..."

Việc chiếc lều vừa mới được dọn dẹp lại bừa bộn không phải là do Louis ngấm ngầm phá hoại, mà khả năng cao là do sự quấy rối hay ngáng đường của ai đó trong doanh trại.

Vì đang ở trong doanh trại của lính đế quốc nên dĩ nhiên cậu cũng có tiếp xúc với những người khác ngoài Todd. Và thái độ của họ hầu hết đều không mấy thân thiện với cậu.

Về điểm này, có lẽ đúng như lời Todd đã nói, rằng anh ta là một kẻ khác người.

"Dù vậy, vẫn còn tốt chán so với việc bị đấm thẳng mặt hay bị bắt ăn giày."

Nếu nói rằng tiêu chuẩn về hạnh phúc và sự bình thường của cậu đã hạ thấp thì cũng không thể phủ nhận, nhưng thực tế, việc không phải chịu những màn chào đón đau đớn như vậy đã khiến tình hình dễ thở hơn.

Nói ra thì có hơi kỳ, nhưng Subaru đã quen với việc bị xa lánh hay bị coi là của nợ.

Không phải tự nhiên mà cậu đã vấp ngã ngay trong trận chiến ra mắt ở trường trung học và bị xa lánh suốt gần hai năm sau đó. Dù không có bắt nạt một cách tích cực, nhưng cậu đã là một chiến binh dày dạn kinh nghiệm trong việc bị đối xử như không khí.

Nghĩ lại thì, những người bạn cùng lớp thời trung học có lẽ đều là những người tốt bụng.

Dù họ đối xử với Subaru như không khí, nhưng họ đã không nghĩ đến việc quấy rối hay hành hạ không khí để tìm vui.

"Mong rằng những con người nhân hậu đó sẽ thành công ở thế giới bên kia. Inabata-kun, người đã cố tình mang bài tập đến cho mình, hy vọng cậu ấy sẽ trở thành một người vĩ đại."

Nhớ lại người bạn cùng lớp mà khuôn mặt đã trở nên mờ nhạt, Subaru hoàn thành việc dọn dẹp trong lều nhanh hơn hôm qua một chút, nhưng mức độ gọn gàng thì tương đương.

Tuy nhiên, vì đây giống như chuyện lấp một cái hố đã đào rồi lại phải đào lại, nên thu chi công việc hôm nay đã hoàn toàn âm.

Emilia đã từng nói rằng sự cố gắng của mình sẽ có ai đó, ít nhất là chính mình nhìn thấy, và Subaru cũng muốn dựa vào đó làm chỗ dựa tinh thần.

"Hiện tại, người đang nhìn là mày thì chẳng có chút động lực nào cả. Ít ra nếu Rem nhìn thấy thì tâm trạng của tao cũng đã khác nhiều rồi..."

"Ô, ua—"

Có lẽ đã học được chút gì đó sau khi bị mắng, hôm nay Louis tạm thời không làm phiền công việc của Subaru. Chỉ riêng điều đó cũng đã giúp ích rất nhiều, Subaru bước ra ngoài để chuyển sang lều tiếp theo—,

"—Uô!?"

Vừa ra khỏi lều, cậu vấp phải thứ gì đó và ngã sõng soài.

Cậu bất giác chống tay xuống đất, tay phải thì không sao, nhưng tay trái lại hơi đau. Dù đang lành lại, nhưng vết móng vuốt mà Rem để lại vẫn chưa khỏi hẳn.

Vì vậy, trong khi rên rỉ "Gừ...", Subaru nhìn lại phía sau.

"Này, đồ nhát gan. Bò lết trên đất một cách thảm hại thế kia, có chuyện gì vậy?"

"Ông là..."

Trước mắt Subaru đang tròn xoe, đứng ngay cạnh lối vào lều là một người đàn ông có vẻ ngoài thô lỗ.

Miếng bịt mắt che mắt phải và bộ râu ria xồm xoàm, một nhân vật như thể hiện thân của từ "lưu manh", và cũng chính là kẻ đã bắt Subaru ăn giày trong doanh trại này.

Hình như, từ miệng Todd thì—,

"Jamal, ông được gọi là... Gá!?"

"Là ngài Jamal. Cả mày lẫn con đàn bà đi cùng, đúng là một lũ vô giáo dục, này."

Ngay khoảnh khắc hắn cho rằng mình bị gọi trống không, người đàn ông — Jamal — đã hành động một cách trực tiếp.

Jamal giẫm lên bàn tay trái của Subaru, người đang ngã sõng soài trên đất, lên những ngón tay vẫn còn đang được nẹp gỗ và quấn băng, rồi từ từ nghiến gót chân.

Tiếng ken két vang lên, những ngón tay bị giẫm tái phát cơn đau. Trong khi Subaru cố nén tiếng hét trong cổ họng để chịu đựng,

"A—ư—!"

"Hả?"

Louis vừa la hét vừa bám lấy chân Jamal, người đang giẫm lên tay Subaru. Cân nặng của cô bé rất nhẹ, Jamal với thân hình cường tráng không hề lay chuyển.

Hắn cứ thế túm lấy mái tóc dài của Louis đang bám chặt và giật mạnh cô bé ra.

"Này, nó là trẻ con đấy!"

Thấy vậy, Subaru không kìm được cơn tức giận mà buột miệng.

Nghe thấy lời kêu gọi đó, Jamal nhếch mép một cách khó chịu, rồi giật mạnh tay đang túm tóc Louis lên, khiến cô bé hét lên "A—!".

"Trẻ con thì sao chứ? Mà tao nghe nói, mày đối xử với con nhóc này lạnh nhạt lắm cơ mà? Sao tự nhiên thay đổi thái độ thế?"

"Không phải... nếu ông kích động nó quá, ông sẽ là người phải hối hận đấy."

"Hết chuyện để nói rồi à. Bịa ra cái cớ nào khá hơn đi."

Jamal khịt mũi, vung tay ném Louis xuống đất.

Louis lăn lóc trên đất, ôm lấy mái tóc bị túm, rơm rớm nước mắt lườm Jamal.

Thành thật mà nói, không thể loại trừ khả năng hành động tàn bạo của Jamal sẽ là ngòi nổ khiến Louis trở lại con người cũ. Lời nói lúc nguy cấp của Subaru không hoàn toàn là bịa đặt.

May mắn thay, có vẻ như cơn đau và sự tức giận đó không đủ để đánh thức tính cách ban đầu của Louis. Trong trường hợp này, khó mà nói ai là người may mắn.

"Một con nhóc vô giáo dục. Mà không, không chỉ con nhóc. Cả mày, và cả con đàn bà kia nữa, không một đứa nào tao ưa cả!"

"Gộc!"

Vừa nói, cơn giận của Jamal lại bùng lên, hắn đá vào một bên mặt của Subaru. Cú đá bất ngờ khiến cậu há miệng, và răng đã làm rách toang bên trong miệng. Máu, từng giọt từng giọt chảy ra.

Trong khoảnh khắc, vị tanh của sắt lan tỏa trên lưỡi, Subaru ngước nhìn Jamal.

"Nhổẹt... Dù sao thì, chúng tôi cũng được ngài Todd bảo lãnh, tức là được phép ở lại đây..."

"Hả, ngài Todd à. Mày thân thiết với hắn gớm nhỉ. Đó là chỗ dựa của mày à?"

"..."

"Tiếc là, cấp bậc của tao cao hơn hắn. Không phải là tao không nghe lời hắn, nhưng chẳng có lý do gì tao phải răm rắp nghe theo cả."

Jamal nói với giọng hung hãn rồi lại bước tới chỗ Subaru. Cậu vội cuộn người lại để bảo vệ đầu, nhưng cú đá lần này lại nhắm vào bụng cậu.

Đầu ngón chân của hắn khuấy đảo dạ dày, trong khi Subaru rên rỉ vì cú sốc, những cú đá vẫn tiếp tục một cách tàn nhẫn.

"Lúc đầu, ở bờ sông, hai thuộc hạ của tao đã bị con đàn bà của mày hạ gục. Bọn nó giờ thành đồ vô dụng, phải gửi trả về. Đúng là xui xẻo. Món nợ này phải được thanh toán... Thằng Todd chết tiệt, lại đi tìm về thứ của nợ."

"—!"

"Nếu mày không mang theo con dao đó, tao đã xé xác mày ra rồi kết thúc mọi chuyện. Làm lính khổ thật đấy, phải không?"

Những cú đá tàn nhẫn và những lời nói chọc tức thần kinh.

Không cần phải ngước lên nhìn con mắt độc nhất của Jamal đang nhìn xuống, mục đích của hắn đã quá rõ ràng.

Mục đích của Jamal không phải là hành hạ Subaru. Mà là thứ xa hơn thế.

Có lẽ, mục đích của hắn là khiêu khích Subaru phản công, rồi lấy cớ đó để giết cậu vì tội vô lễ.

Dù Jamal nói rằng hắn không thèm nghe lời Todd, nhưng qua cuộc trao đổi khi bị bắt ăn giày lúc đầu, có thể thấy mối quan hệ giữa họ không hoàn toàn có thể phớt lờ.

Vì vậy, Jamal cần một lý do. Một lý do để có thể giết Subaru. Và điều đó cũng là lý do để trả thù Rem.

Vậy thì, Subaru sẽ không đời nào mắc bẫy khiêu khích.

Để không cho ác ý bỉ ổi của Jamal hướng về Rem, dù ngón tay trái của Subaru có bị bẻ gãy một lần nữa, dù những ngón còn lại có bị bẻ gãy, thì đó vẫn là chiến thắng của Subaru.

Vì thế, cậu phải chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng, và chịu đựng—,

"—Này, làm gì ở đó thế?"

"Chậc."

Giữa lúc Subaru đang tiếp tục chịu đựng, một giọng nói khác vang lên. Jamal lập tức tặc lưỡi, lùi chân lại và từ từ lùi ra sau.

Ngay sau đó, một thanh niên tóc màu cam bước tới.

"Nghe nói mày đi về phía này mà không có việc gì, đến xem thử thì đúng là mày thật."

"Todd à. Mày bảo vệ quá mức rồi đấy. Con dao găm của Đế đô quan trọng đến thế à? Đến mức phải đi nịnh nọt một thằng nhát gan thế này."

"...Jamal."

Todd nheo mắt, lườm Jamal. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm giữa hai người, nhưng nó đã bị phá vỡ khi Jamal nói "Thôi bỏ đi".

Jamal, người đã đơn phương phá vỡ bầu không khí, nhìn xuống Subaru, người mà hắn vừa mới đá túi bụi.

"Lần này coi như là một bài học, cẩn thận dưới chân khi ở trong tầm mắt của tao đấy. Lần sau lại ngã sõng soài như bây giờ thì tao không biết đâu nhé? Hahahaha."

Hắn nói vậy, như thể để nhấn mạnh rằng không hề có chuyện bạo lực nào xảy ra với Subaru, rồi lướt qua Todd và bỏ đi.

Subaru cũng không có lời nào để ngăn hắn lại. Nếu tố cáo hành vi của hắn ở đây, cũng giống như đã mắc bẫy khiêu khích của Jamal.

Sau khi bóng lưng của Jamal hoàn toàn khuất dạng, Subaru mới ngồi dậy.

"A, chết tiệt... Đau quá... Thằng khốn đó, tính nết như đàn bà thối. Toàn làm mấy trò bẩn thỉu..."

Trông thì có vẻ như đang than vãn về mối hận với Rem, nhưng thực ra là do tính cách của hắn quá tồi tệ. Vốn dĩ, việc bị Rem hạ gục lúc đầu, chẳng phải cũng là do Jamal đã kiêu ngạo, khiêu khích Rem với thái độ đó sao?

Dĩ nhiên, cũng có khả năng Rem mất trí nhớ đã vội vàng ra tay.

"Chuyện đó, Rem không biết gì cả nên cũng đành chịu."

Vừa đưa ra một phán đoán hết sức thiên vị cho Rem, Subaru vừa nhổ nước bọt lẫn máu trong miệng ra và từ từ đứng dậy.

"Cậu không sao chứ? Bị Jamal gây sự đúng là xui xẻo."

Todd nhăn mặt hỏi Subaru đang loạng choạng. Nếu anh ta không đến, có lẽ màn hành hung của Jamal vẫn còn tiếp diễn.

Cậu cảm ơn vì anh đã ngắt lời. Nhưng, quan trọng hơn—,

"Tôi không sao. Quan trọng hơn, Rem thế nào rồi..."

"Cô bé đó đang phụ giúp việc bếp núc. Cứ để cô ấy ngồi trên ghế là tay chân lanh lẹ lắm. Jamal cũng không làm gì ở nơi có nhiều người... chắc vậy."

Lời nói thiếu chắc chắn không thể làm Subaru yên tâm. Cậu lau máu ở khóe miệng, rồi nhìn vào bàn tay trái của mình. Nẹp gỗ đã bung ra, băng gạc cũng tuột. Ngón tay tưởng chừng đã lành lại bắt đầu biến thành một màu sắc khó coi.

"Chà... thế này thì lại phải băng bó lại rồi. Thật tình, Jamal chết tiệt."

"...Hắn là người thế nào?"

"Jamal à? Hắn là đồng đội cùng nhập ngũ với tôi, và là người thăng tiến nhanh nhất. Xuất thân từ một gia đình quý tộc cấp thấp, nghe nói việc được thăng lên Tam tướng cũng không phải là giấc mơ... À, cậu có biết Tam tướng là gì không?"

"Không, tôi không biết. Là cấp bậc à?"

Khi Subaru lắc đầu, Todd gật đầu và giơ một ngón tay lên.

Theo lời giải thích của anh, quân đội Đế quốc Vollachia có một hệ thống cấp bậc gọi là "Tướng". Bắt đầu từ Binh tốt, Binh nhất, rồi lên Tam tướng, Nhị tướng—,

"Đến Nhất tướng thì là một đẳng cấp khác, cả đế quốc chỉ có chín người. Họ là những võ tướng trực thuộc Hoàng đế, được gọi là 'Cửu Thần Tướng'. Mà, đến mức đó thì không còn là vấn đề về gia thế hay công trạng nữa."

"Là tài năng à?"

"Đúng vậy. Cho nên, những người bình thường như chúng tôi chỉ nhắm đến Tam tướng thôi."

Nghe câu chuyện không có vẻ gì là bi thảm của Todd, Subaru nhớ lại thái độ của Jamal lúc nãy.

"Tướng" có lẽ là vị trí tương đương với sĩ quan trong quân đội, nhưng cậu không thể nào nghĩ rằng Jamal có đủ tư cách đó.

Hắn ta ích kỷ và thiếu sự đồng cảm. Một kiểu cấp trên vô năng điển hình.

"Ở chiến trường, nghe nói có khá nhiều binh sĩ chết vì bị tên lạc bắn từ phía sau, nhờ ngài Todd nói lại với hắn giùm tôi."

"Nói chuyện đáng sợ quá. Vậy, việc băng bó thì sao?"

"Tôi có thể nhờ anh được không? ...Sau khi tôi xem mặt Rem đã."

"Thôi được rồi, si mê quá nhỉ... Tội nghiệp cô bé này."

Dù ngón tay đau, việc xác nhận Rem an toàn vẫn là ưu tiên hàng đầu. Trước thái độ đó của Subaru, Todd nhún vai và hướng sự chú ý sang Louis đang cuộn tròn trước lều.

Cô bé đang quấn mái tóc bị Jamal giật vào ngón tay, gầm gừ như một con thú.

"Cái mặt đó trông như không chịu được việc bị ăn hiếp nhỉ. Tôi thích những đứa trẻ có tinh thần quật cường."

"A—! Ư—, a—!"

Louis gầm lên như đáp lại nụ cười của Todd. Subaru định mở miệng nói nếu anh thích thì cứ nhận nuôi đi, nhưng lại sợ chuyện đó đến tai Rem và lại bị mắng nên đành khóa miệng lại.

△▼△▼△▼△

"—Mùi này, anh lại bị thương nữa à?"

"Ư... em nhận ra à?"

"Tôi nhận ra. Có trẻ con đang nhìn đấy, xin anh hãy hành động có chừng mực."

Đó là lời khuyên của Rem khi họ ngồi cùng bàn trong bữa trưa.

Dù không đồng ý với nội dung, nhưng vì không có lợi ích gì khi cãi lại nên cậu đành gật đầu. Bên cạnh Subaru, Louis cũng bắt chước gật đầu theo.

Đây là sau khi cậu bị Jamal bắt nạt một cách hèn hạ và được Todd chữa trị bằng lòng tốt của anh. Sau khi xác nhận Rem an toàn, Subaru được chữa trị tại lều y tế — người phụ trách chữa trị đã tỏ vẻ chán nản khi thấy cậu lại đến — rồi cậu hoàn thành việc dọn dẹp một lều khác và đến giờ ăn trưa.

Bữa trưa trong doanh trại gần giống như hình thức phân phát, những người nhận được khẩu phần sẽ tự tạo thành các nhóm nhỏ và lần lượt dọn dẹp.

Vì Rem đã phụ giúp chuẩn bị và phục vụ bữa ăn, và cũng vì là người ngoài nên phải giữ ý, Subaru và những người khác nhận phần ăn gần như cuối cùng, chủ yếu là đồ thừa.

"Mà, mình cũng không ở trong vị thế có thể đòi hỏi. Có cái để ăn là may mắn lắm rồi."

Subaru vừa nói vừa mang phần của mình và Rem đến một chiếc bàn nhỏ ở góc và đặt chúng xuống. Louis cũng đáo để không kém, tự mình lấy phần ăn giống như Subaru.

Và thế là ba người bất đắc dĩ ngồi cùng bàn, bắt đầu bữa trưa muộn.

"Đến trưa em đã làm gì? Có gặp khó khăn gì không?"

"Không có gì đặc biệt. Mọi người cũng quan tâm đến chân của tôi... Tôi chỉ phụ giúp một chút việc bếp núc thôi. Mà cũng là vừa học vừa làm."

"Vừa học vừa làm... có kiểu như, cơ thể tự nhớ lại không?"

"..."

Trước câu hỏi dồn dập của Subaru, Rem nheo đôi mắt xanh nhạt và mím môi. Subaru lo lắng mình đã đi quá đà, nhưng Rem nhanh chóng thở ra.

"...Nếu nói là không mong đợi điều đó thì là nói dối."

"Rem..."

"Tôi đã nghĩ nếu thử làm nhiều thứ, có thể sẽ có thứ gì đó quen tay. Nhưng như vậy thì quá tiện lợi rồi."

Rem khẽ nhìn xuống tay mình và lẩm bẩm như thể xấu hổ về sự nông cạn của mình.

Nhưng, ai trên đời này có thể mắng mỏ sự kỳ vọng của Rem là nông cạn chứ? Trong tình cảnh không thể nhớ lại những yếu tố cấu thành nên bản thân, ai có thể chỉ trích thái độ bám víu vào câu trả lời của Rem.

"...Tại sao anh lại có vẻ mặt đau khổ hơn cả tôi vậy?"

"Tại sao à, đó là vì..."

"—. Anh biết tôi của trước kia. Điều đó tôi hiểu. Không cần phải nghi ngờ."

Rem nhìn Subaru đang cúi đầu và nói, khiến cậu ngạc nhiên.

Đây gần như là lần đầu tiên Rem, người từ trước đến nay chỉ toàn đưa ra những ý kiến tiêu cực về Subaru, lại tỏ ra muốn gần gũi.

Một tia hy vọng nảy mầm trong lồng ngực Subaru, rằng cô đã hiểu.

Tuy nhiên—,

"Chỉ là, dù anh có gọi tôi là 'Rem' bao nhiêu lần đi nữa, tôi cũng không thể chấp nhận đó là tên của mình. Dù anh có nói gì đi nữa, có lẽ cũng vậy."

"A..."

"Có lẽ, nếu đứa trẻ này nói thì sẽ khác."

Vừa nói, Rem vừa cúi đầu và vuốt ve đầu Louis bên cạnh. Louis cứ để mặc cho cô vuốt ve, mải mê ăn phần của mình trước mặt.

Ngoài thái độ vô tình đó, dù cho Louis có ý thức bình thường đi nữa, cô ta cũng sẽ không bao giờ kể về Rem. Giả sử cô ta có miệng để kể, Subaru cũng sẽ không cho phép. Dù thế nào đi nữa, sự thù địch không thể xóa nhòa đã khiến cậu làm vậy.

"Sao thế, sao thế, mặt mày cau có. Bàn ăn gì mà ảm đạm thế."

Todd chen vào bàn ăn của ba người với giọng điệu thân thiện.

Sự xuất hiện của anh đã phá vỡ sự im lặng khó xử. Subaru cảm thấy nhẹ nhõm vì bầu không khí đã thay đổi, và nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, "Ngài Todd à."

Cả vụ của Jamal lúc nãy nữa, cậu đã được người đàn ông tốt bụng này giúp đỡ rất nhiều.

"Anh quan tâm đến chúng tôi thì tôi rất biết ơn, nhưng anh không cần ăn cùng đồng đội à?"

"Ừm? Mà, cũng là những người quen biết lâu năm, giờ có không ăn cùng một hai ngày thì quan hệ cũng không thay đổi đâu. Thay vào đó, tôi bán mặt cho các cậu."

"Dù anh có bán thì tôi cũng không có tiền mua đâu."

"Cứ coi như là trả công theo kết quả, hoặc trả sau khi thành đạt đi. Cứ nghĩ đó là một khoản đầu tư trước là được."

Todd, với giọng điệu nhẹ nhàng, đã thay đổi bầu không khí, dù có chủ ý hay không. Rồi, Todd nói "Mà này," và choàng tay qua vai Subaru.

Anh kéo Subaru đang ngạc nhiên lại gần và thì thầm vào tai cậu.

"So với hôm qua thì có vẻ nói chuyện được rồi nhỉ. Làm lành rồi à?"

"Làm lành... không biết nữa. Tôi muốn tin rằng sự chân thành của mình đã được truyền đạt phần nào."

"—. Tôi nghe thấy đấy. Nếu anh nghĩ chúng ta đã thân thiết hơn thì là nhầm lẫn đấy."

"Ư—!"

Rem tỏ vẻ khó chịu, bày tỏ sự bất mãn với cuộc trò chuyện của hai người đàn ông. Louis có lẽ cũng định về phe Rem, cô bé tỏ ra hợp tác với người đang lau miệng cho mình. Câu trả lời lạnh lùng của Rem và sự chấp nhận của cô đối với Louis cộng hưởng lại, khiến lồng ngực Subaru nặng trĩu.

Có lẽ Todd đang khoác vai cậu cũng cảm nhận được điều đó, anh ta "này này" và vỗ nhẹ vào vai Subaru bằng cánh tay vẫn đang choàng.

"Đừng có chán nản thế. Cô ấy vẫn ở gần và nói chuyện với cậu. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã hơn tôi nhiều rồi."

"À, hình như ngài Todd có nói là đang xa cách với vị hôn thê nhỉ."

"Ừ. Vị hôn thê của tôi sống ở Đế đô. Không chỉ phải hoàn thành nhiệm vụ này, mà thời gian xa cách cũng quá dài. Thật là, cô đơn đến khổ sở. Phải không?"

"Sự cô đơn đó là lý do anh quan tâm đến chúng tôi à?"

"Đúng vậy. Cho nên, hãy để tôi lợi dụng cậu đi. Đáng công tôi đã nhặt cậu về."

Có lẽ để không làm cậu cảm thấy nặng nợ, Subaru thầm cảm ơn sự quan tâm của Todd. Nói lời cảm ơn trực tiếp có lẽ cũng là chuyện vô duyên. Anh ta dường như cũng đã hiểu ý.

Cứ thế, bữa ăn của bốn người tiếp tục—,

"Thực ra, chúng tôi nghe nói sẽ được đi nhờ xe của đội tiếp tế, nhưng nhiệm vụ của các anh Todd dự kiến sẽ mất bao lâu?"

"Tôi đã nói rồi mà? Cho đến khi tìm thấy 'Tộc Shudraku' đang ẩn náu trong rừng... Nếu không tìm thấy thì có thể sẽ bị bỏ lại đây hàng năm trời. Làm công chức cũng không dễ dàng gì."

"'Tộc Shudraku'..."

Subaru trầm ngâm, ngậm chiếc thìa gỗ, trước câu trả lời với vẻ mặt cau có của Todd.

'Tộc Shudraku' — lần đầu tiên bị Todd hỏi chuyện ở doanh trại này, Subaru đã suy đoán rằng đối phương được gọi như vậy chính là người đàn ông đeo mặt nạ mà cậu đã gặp trong rừng.

Cậu có ơn với người đó vì đã được nhường con dao. Vì vậy, cậu đã không nói cho Todd biết về sự tồn tại của người đó, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy đó là một hành động bất nghĩa.

Nếu nói về ơn nghĩa, Todd cũng đã giúp đỡ cậu không kém gì người đàn ông đeo mặt nạ.

Vậy thì, lý do gì để cậu giữ chữ tín với người đàn ông đeo mặt nạ mà lại không giữ với Todd?

"Các anh Todd, sau khi tìm thấy 'Tộc Shudraku' đó, định làm gì? Cứ đóng quân thế này, chắc là sẽ chiến đấu... phải không?"

"..."

Cậu cố gắng hỏi một cách tự nhiên nhất có thể. Tuy nhiên, một cảm giác căng thẳng không thể che giấu vẫn còn đọng lại trong giọng nói.

Thực tế, dù không tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng vẻ mặt của Rem cũng có phản ứng khi nghe thấy câu chuyện đó. Một phản ứng né tránh từ "chiến đấu" dù cô không ý thức được.

Và, Todd, người được hỏi, nhắm một mắt lại trước lời nói của Subaru.

"Không, có vẻ như các 'Tướng' muốn tránh chiến đấu nếu có thể. Tôi cũng không biết chi tiết, nhưng nghe nói 'Tộc Shudraku' là một bộ tộc khá mạnh. Nếu xảy ra chiến tranh thì chắc chắn sẽ gặp khó khăn, lần này mục đích chính là đàm phán."

"Đàm phán? Đàm phán gì với một bộ tộc trong rừng?"

"Đừng hỏi lính quèn nhiều thế chứ!? ...Tôi cũng không rõ lắm, nhưng chắc là chuyện thề trung thành với Đế đô, hay nói rộng hơn là với Hoàng đế."

"'Tộc Shudraku' không tuân theo Hoàng đế của Đế quốc Vollachia à?"

"Cũng có những kẻ không tuân theo. Đó cũng là phong cách của Vollachia, phải không?"

Todd nở một nụ cười ra dáng võ tướng, Subaru nhướng mày trước lời nói đó. Rồi cậu chỉ lặng lẽ đáp lại "Vollachia vạn tuế" và tiếp nhận cuộc trao đổi vừa rồi.

Nếu tin lời Todd, quân đội đế quốc cũng muốn tránh tấn công 'Tộc Shudraku'. Vậy thì, có lẽ việc Subaru chủ động cung cấp thông tin sẽ giúp tránh được những cuộc đổ máu hay xung đột không cần thiết.

Tuy nhiên, thông tin mà Subaru có cũng không phải là thông tin quan trọng gì, và nếu muốn giải thích lý do che giấu nó, cậu sẽ phải nói cả việc đã giả mạo thân phận.

"Ugrừ, khó quá. Được cái này thì mất cái kia..."

"...Sao lúc nào nhìn anh cũng nhăn trán thế. Vốn dĩ tướng mạo đã không được tốt cho lắm, ít nhất cũng nên cười lên thì hơn chăng?"

"Một lời chỉ trích đau điếng! ...Nếu tôi lúc nào cũng tươi cười nói chuyện thì em sẽ đối xử với tôi dịu dàng và vui vẻ hơn một chút chứ?"

"Hả?"

Trái tim Subaru nhanh chóng tan vỡ trước câu trả lời thực sự ngạc nhiên của Rem.

Cậu từ bỏ việc đối đáp bằng nụ cười gượng gạo và buông thõng vai, Todd bật cười.

"Mà, con đường dài cũng phải bắt đầu bằng bước chân đầu tiên. Tôi sẽ dõi theo nỗ lực đáng khen của cậu nên cứ yên tâm."

"Cảm ơn nhé, ngài Todd. ...Lời thật lòng của một người không thể gặp vị hôn thê là gì?"

"Hahaha, tốt lắm, cứ hành hạ tôi đi."

"Đồ chết tiệt!"

Không biết là đang an ủi hay trêu chọc cậu.

Dù sao đi nữa, sự thật là cậu đã được cứu rỗi bởi thái độ này của Todd. Việc không trở nên quá nặng nề trong tình huống khẩn cấp này cũng không thể phủ nhận là nhờ có anh.

Chính vì vậy, cậu chỉ có thể mong rằng mục tiêu của họ sẽ sớm được hoàn thành.

"Cuộc chinh phạt thực sự vào khu rừng sẽ bắt đầu từ khi nào?"

"Nghe nói sau khi các doanh trại khác triển khai xong, họ sẽ đồng loạt bắt đầu. Rừng lớn và sâu. Dù mất cả ngày cũng chỉ tiến được một đoạn ngắn..."

"Vậy à. Mà, cũng không thể tiến hành một cách nhanh chóng được. Không biết trong rừng có gì, lại còn có cả những con Ma thú to lớn lảng vảng nữa."

Người đàn ông đeo mặt nạ mà Subaru nghi ngờ là 'Tộc Shudraku'. Hoặc, cũng có khả năng là một thợ săn. Và con Ma thú rắn khổng lồ mà họ gặp phải trong cuộc chạm trán với thợ săn, những cái bẫy mà Rem đã đặt ở khu vực đó vẫn còn.

Nghĩ đến đó, có thể đoán được những khó khăn mà Todd và những người khác sẽ phải đối mặt khi tiến vào rừng.

Dù không thể nói ra sự tình, nhưng ít nhất cũng phải nói về những cái bẫy mà Rem đã đặt, nếu không có thể sẽ gây ra những hỗn loạn không cần thiết—,

"—Ma thú?"

Tuy nhiên, bên cạnh Subaru đang suy nghĩ, Todd đang uống nước bỗng mở to mắt. Anh ta lau dòng nước chảy bên khóe miệng bằng tay áo và nhìn Subaru với ánh mắt kinh ngạc.

Không hiểu ý nghĩa của sự kinh ngạc đó, Subaru cũng tròn mắt đáp lại "Ể?".

"Vừa rồi, cậu nói Ma thú à? Trong khu rừng đó có Ma thú à?"

"Không, ừm, tôi có nói vậy... Tôi nói gì lạ lắm à?"

"Đúng vậy. Ma thú không phải là thứ dễ gặp. Nếu là ở vương quốc Ma thú Lugunica thì không nói, nhưng đây không phải là biên giới với vương quốc."

"..."

"Không phải đùa đâu. Này, cô bé."

Trước lời nói ngày càng nghiêm túc của Todd, Subaru vẫn còn bối rối không nói nên lời. Todd liền chuyển hướng câu hỏi sang Rem.

Rem, người được hỏi, đáp lại câu hỏi của Todd bằng một tiếng "Vâng".

"Trả lời tôi đi. Cô bé cũng đã nhìn thấy Ma thú à? Trong khu rừng rậm Budheim này."

"Tôi không rõ Ma thú đó là gì... nhưng nếu đó là sinh vật to lớn màu xanh lá cây, thì tôi đã thấy."

"Trên đầu có sừng không?"

"Sừng ạ? ...Hình như có một thứ gì đó màu trắng và méo mó."

Ngay khi nghe câu trả lời đó, Todd cứng đờ mặt và đứng dậy. Anh ta nhìn lại Subaru một lần nữa.

"Nó là Ma thú gì? Hình dáng thế nào?"

"Hả, là rắn. Một con rắn lớn. Dài gần mười mét, một con khổng lồ."

"Một con, một con à... Chết tiệt, trong khu rừng lớn thế này không biết có thật sự chỉ có một con không. Nhưng trông cũng không giống đang nói dối. Tình hình đã thay đổi!"

Todd gãi đầu một cách thô bạo, mặt biến sắc rồi quay lưng lại với Subaru và những người khác. Anh ta đi được một đoạn thì "A" lên một tiếng như nhận ra điều gì đó, rồi quay lại chỗ Subaru và nói:

"Đó là thông tin quý giá. Nếu không có nó, có thể đã gặp chuyện nguy hiểm rồi. Cảm ơn nhé."

"—Ồ."

Todd xoa đầu Subaru và Rem đang ngồi một cách thô bạo. Subaru và những người khác không kịp phản ứng, chỉ biết tròn mắt nhìn, nhưng anh ta không để tâm, lại quay lưng đi.

Rồi, anh ta vừa đi về phía những người đang ngồi ăn trưa, vừa nói.

"Các đội trưởng tập hợp! Đến chỗ 'Tướng'! Có chuyện quan trọng!"

Anh ta vỗ tay tập hợp đồng đội, làm ồn ào cả doanh trại rồi tiến về phía lều ở sâu bên trong — có lẽ là nơi diễn ra các cuộc họp quân sự quan trọng.

Nhìn theo cảnh tượng hối hả đó một cách nửa ngơ ngác,

"...Phản ứng của anh ta thật dữ dội. Sinh vật đó... Ma thú quan trọng đến vậy sao? Dĩ nhiên, tôi hiểu nó là một sinh vật nguy hiểm."

"—. Không, thực ra có lẽ tôi cũng chưa nhận thức đúng về nó."

"Hà..."

Phản ứng của Rem có thể được miêu tả là hoài nghi, nhưng Subaru cũng chưa thể sắp xếp lại suy nghĩ của mình một cách rõ ràng.

Đó là một phản ứng bất ngờ đối với Subaru.

"Ở Đế quốc, Ma thú rất hiếm..."

Đó là một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, hay đúng hơn là một điều cậu chưa bao giờ tưởng tượng đến.

Vốn dĩ, đối với Subaru, cuộc sống ở thế giới khác và sự tồn tại của Ma thú là một mối liên kết không thể tách rời. Ngoại trừ ngày đầu tiên được triệu hồi đến Vương đô, hầu hết các sự kiện sau đó đều có sự hiện diện của Ma thú.

Vụ náo loạn Ma thú do Meili gây ra có Ulgarm, trận chiến Bạch Kình cần thiết để Wilhelm hoàn thành tâm nguyện, và Đại Thỏ định nuốt chửng "Thánh địa".

Dù ở Pristella không có sự tồn tại của Ma thú, nhưng Tháp Canh Pleiades và Sa mạc Augria, nơi họ đến để giải quyết vấn đề, có thể nói là tổng hành dinh của Ma thú.

Dĩ nhiên, con Ma thú đáng nhớ nhất đối với Subaru chính là "Hồng Hạt".

"...Hơi buồn một chút, nhưng tóm lại là thế. Vì đã quen với tình trạng đó, nên tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng Ma thú lại hiếm."

Cậu cứ ngỡ Ma thú giống như những con quái vật trong game RPG, xuất hiện ở bất cứ đâu trên thế giới. Nhưng có vẻ không phải vậy.

Nghĩ lại thì, ở thế giới cũ của cậu, sư tử hay hươu cao cổ cũng không có ở khắp mọi nơi, nên theo một nghĩa nào đó, điều này cũng là đương nhiên.

"Lần đầu tiên tôi biết Lugunica được gọi là vương quốc Ma thú đấy..."

Dù là một sự tồn tại hùng mạnh, nhưng chỉ một con Ma thú xuất hiện cũng đủ khiến Todd biến sắc. Dựa trên lẽ thường đó, việc Lugunica được gọi là vương quốc Ma thú cũng không có gì lạ.

Meili có lẽ chỉ là một sự tồn tại trong truyện cổ tích.

"Vậy thì, con bé đó, nếu đến một quốc gia hay vùng đất không có nhiều Ma thú, có thể sống như một đứa trẻ bình thường không nhỉ..."

"Xin lỗi."

Trong lúc đang nghĩ về tương lai của Meili, người đã lạc mất, một giọng nói của Rem vang lên bên cạnh khuôn mặt đang trầm tư của cậu.

Cậu quay lại nhìn, tự hỏi có chuyện gì, thì thấy cô đang chỉ tay vào bàn. Ở đó, Louis đã ăn sạch phần của mình và đang ngủ gật trên bàn.

"Có vẻ như con bé đã no bụng và ngủ mất rồi. Dù rất bực mình, nhưng anh có thể bế nó đi được không?"

"Đến mức bực mình luôn à..."

Subaru cười khổ trước lời nói của Rem và lắc đầu chán nản. Sau khi dọn dẹp phần ăn của bốn người, bao gồm cả phần của Todd đã quên dọn, cậu miễn cưỡng bế Louis lên.

Thỉnh thoảng cô bé bám vào nên cậu biết, cô bé rất nhẹ. Trông chỉ như một cô bé bình thường. Thật sự, chỉ có vẻ ngoài là một cô bé bình thường.

"Rem có sao không? Lưng tôi vẫn còn trống..."

"Anh đang yêu cầu một tư thế khó coi đến mức nào vậy. Tôi không cần sự giúp đỡ của anh. Chuyện của mình, tôi tự lo được..."

Nói rồi, Rem cầm lấy cây gậy gỗ dựng ở bàn — thực ra chỉ là một cành cây to nhặt được ở đâu đó.

Phần tay cầm được quấn vải để không bị dằm đâm. Trông như một cây gậy tạm bợ. Dựa vào đó, Rem đứng dậy.

Bước chân của cô vẫn còn hơi loạng choạng—,

"—Tôi ổn."

"...Thật không? Đừng cố chấp, nếu gặp khó khăn thì cứ nhờ tôi."

"Tôi không nhờ. Chừng này không sao cả. Anh hãy cẩn thận đừng để con bé đó rơi."

"Hà, tôi hiểu rồi. Nhưng, hãy nhớ điều này. Việc tôi bế con bé này không phải vì tôi muốn, mà là vì em."

"Rốt cuộc, điều gì đã khiến anh phải nói như vậy..."

Subaru, người không muốn bị nghĩ là tự nguyện đối tốt với Louis, nói vậy, Rem tỏ vẻ chán nản rồi chống gậy, lảo đảo đi theo cậu.

Trước hết, cậu sẽ đưa Rem và Louis về lều, rồi tiếp tục dọn dẹp các lều khác. —Dù rất quan tâm đến việc Todd và những người khác sẽ làm gì.

"—. Anh lo lắng cho những người đó à?"

"...Ể? À, ừ, cũng có. Mà, tôi cũng tự ý thức được mình đang làm một việc bất nghĩa với ân nhân. Chuyện Ma thú có lẽ cũng là một lời nói bất cẩn."

"—Ân nhân, à."

Subaru cảm thấy mình như một kẻ xấu xa chỉ biết nói dối, tâm trạng dần chùng xuống. Tuy nhiên, trong khi nghe câu chuyện của Subaru, Rem lại lẩm bẩm một cách đầy ẩn ý.

Ân nhân, chỉ một từ đó thôi, nhưng cảm xúc chứa đựng trong đó rất khó đọc. Nhưng chắc chắn đó không phải là một cảm xúc tích cực.

"Rem?"

"—. Không, không có gì. Anh đừng để tâm."

"Không, trong tình huống này mà bảo đừng để tâm thì khó lắm..."

"Vậy sao. Vậy thì, đừng nói chuyện với tôi nữa."

"Khoảng cách lại càng xa hơn! Đã định nói thì nói đi chứ! Tôi tò mò!"

Vì đang đi theo nhịp của Rem, nên hai người tiến rất chậm.

Có lẽ cũng vì bực bội khi phải đi cho hợp bước, Rem khẽ thở dài.

Rồi, cảm nhận được ý thức của Subaru vẫn không chịu lùi bước, cô từ từ lắc đầu.

"Người đó, là ngài Todd phải không. ...Tôi không có ấn tượng tốt về anh ta."

"Hả? Tại sao chứ. Anh ta đã cho chúng ta, những người không có nơi nương tựa, ở lại doanh trại, còn bảo vệ chúng ta khỏi tên quái nhân 'Bắt Ăn Giày' nữa. Không cảm thấy biết ơn thì thật là..."

"Tôi không nói là không cảm thấy biết ơn. Dĩ nhiên là tôi cảm ơn. Chỉ là..."

"Chỉ là?"

Rem ngập ngừng, tỏ vẻ do dự trước Subaru đang thúc giục. Nhưng sự im lặng chỉ kéo dài hai giây, cô thở sâu và nói.

"—Tôi nghĩ rất khó để tin tưởng một người không bao giờ hỏi tên đối phương."

"..."

Bị Rem nói vậy, Subaru bất giác nín thở.

Rồi, cậu định phản bác lại rằng cô đang nói gì vậy, thì chợt nhớ lại những chuyện đã qua.

—Một người không bao giờ hỏi tên đối phương, Rem đã nói vậy.

Nghĩ lại, đúng là như vậy.

Todd chưa bao giờ gọi Subaru bằng tên. Anh ta luôn gọi cậu là "cậu". Nếu không biết tên, điều đó cũng là đương nhiên.

Nhưng—,

"Ch-chỉ là tình cờ thôi phải không? Rem cũng đâu có gọi tôi bằng tên—"

"—Là Natsuki Subaru, phải không. Biết mà không gọi và ngay từ đầu đã không muốn biết, tôi nghĩ ý nghĩa của chúng khác nhau. Chỉ vậy thôi."

"..."

"Ý kiến của tôi chỉ có vậy. Dù sao đi nữa, chúng ta cũng chỉ có thể dựa vào những người đó thôi."

Nói rồi, Rem vượt qua Subaru đang đứng sững lại và đi về phía trước.

Nhìn bóng lưng Rem đang từ từ đi xa, Subaru không nói nên lời.

Thật đáng tiếc, Subaru không có cách nào để làm tan chảy trái tim cứng rắn của Rem. Như đã rõ qua vụ Ma thú, Subaru quá thiếu hiểu biết về lẽ thường của thế giới này. Vương quốc còn chưa hiểu hết, huống chi là Đế quốc, một vùng đất hoàn toàn xa lạ.

Biết đâu, ở Đế quốc, việc hỏi hay không hỏi tên đối phương lại có một ý nghĩa đặc biệt nào đó. Chẳng hạn như hỏi trước khi tự giới thiệu là một điều thất lễ.

Nhưng, dù có quy tắc như vậy, Subaru cũng không thể nói cho Rem biết. Sự ngu dốt và thiếu hiểu biết của cậu khiến cậu chán ghét bản thân đến cùng cực.

"...Anh còn đứng đó đến bao giờ?"

"A..."

Chợt, một giọng nói khiến cậu ngẩng đầu lên, Rem đã quay lại ở phía trước một chút.

Cô tỏ vẻ hơi sốt ruột, hai tay chống gậy lườm Subaru. Ngay khi thấy cô đang đợi mình, lồng ngực cậu như nghẹn lại.

Cậu suýt nữa đã khuỵu gối xuống tại chỗ.

"Gừ..."

"C-có chuyện gì vậy!? Chẳng lẽ, ngón tay..."

"Không, tôi nghĩ là Rem đang đợi mình, nên bất giác..."

"...Tôi không nói là gì, nhưng tôi đã bị thiệt."

Rem nói với vẻ mặt và giọng điệu lạnh lùng, rồi quay lưng lại với Subaru.

Vội vàng đuổi theo bóng lưng đó, Subaru vừa xin lỗi Rem, vừa nhớ lại những lời cô vừa nói và nheo mắt.

Cậu tự hỏi lòng, có lẽ Rem đã suy nghĩ quá nhiều.

△▼△▼△▼△

—Và thế là, câu hỏi day dứt trong lòng Subaru đã được giải đáp vào ngày hôm sau.

Todd, người đã rời đi sau bữa trưa, đã tham gia cuộc họp với các "Tướng" trong doanh trại, và cuộc họp quân sự đã kéo dài đến tận đêm khuya.

Cuối cùng, sau khi đưa Rem và Louis về lều, Subaru chỉ có thể làm công việc được giao với một cảm giác mơ hồ, và đêm đó còn bị Rem đối xử lạnh nhạt hơn cả ngày hôm trước, khiến cậu cảm thấy thật lạc lõng.

Tuy nhiên—,

"—Này, dậy đi, dậy đi. Ngủ đến bao giờ nữa, cậu."

"Hửm?"

Vai bị lay, Subaru đang ngủ bị ai đó đánh thức.

Dậy sớm là một trong số ít những ưu điểm của Subaru, nhưng khi tự mình thức dậy và khi bị người khác đánh thức thì lại khác. Cậu cố gắng vận động bộ não còn hơi chậm chạp và mở mắt ra, trong tầm nhìn của Subaru đang nằm trên đất, hiện ra khuôn mặt của Todd.

"...Ngài Todd?"

"À, có vẻ cậu mệt rồi. Bị bắt làm những công việc không quen thì cũng phải thôi. Dù sao đi nữa, nhờ có cậu mà..."

"—Natsuki Subaru."

"Hửm?"

Todd, người đang nói nhanh với Subaru vừa từ từ ngồi dậy, tròn mắt khi cậu đột nhiên tự giới thiệu tên mình.

Trong một khoảnh khắc, anh ta có vẻ không hiểu điều đó có nghĩa là gì.

"Natsuki Subaru, đó là tên của tôi."

"Ừm... à, chẳng lẽ cậu để ý việc bị gọi là 'cậu' à?"

"À không, cũng không đến mức để ý... nhưng vì tôi chưa tự giới thiệu, nên có lẽ tôi đã rất thất lễ."

"Haha, cậu nghĩ nhiều quá rồi. Nhưng, Natsuki Subaru, tôi nhớ rồi."

Todd cười khẽ, vỗ vai Subaru đang cúi đầu vì ngại ngùng. Thấy thái độ của anh ta không thay đổi, Subaru cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Có vẻ như, mối lo ngại của Rem hôm qua chỉ là suy nghĩ quá nhiều, và sự mơ hồ của Subaru cũng chỉ là lo hão.

Todd thực sự đã không để ý đến điều đó, anh ta lẩm bẩm "Thất bại thất bại" rồi nói.

"Ài, chuyện đó cũng quan trọng, nhưng có chuyện quan trọng hơn. Nhờ câu chuyện của cậu hôm qua mà phương châm của các 'Tướng' đã thay đổi."

"Phương châm thay đổi... là về việc chinh phạt khu rừng à?"

"Đúng vậy. Dù sao thì, ngoài việc khai phá một khu rừng chưa từng biết đến, còn có cả Ma thú sinh sống nữa, nên câu chuyện đã khác đi rất nhiều. Thiệt hại của phe ta cũng không phải là nhỏ. Cho nên."

Anh ta ngừng lại, rồi nở một nụ cười toe toét.

Rồi, anh ta dùng hai tay kẹp lấy khuôn mặt còn chưa tỉnh ngủ hẳn của Subaru.

"Chúng tôi quyết định kết thúc chiến dịch một cách nhanh gọn."

"Nhanh gọn? Vậy, chẳng lẽ ngài Todd có thể trở về với vị hôn thê à?"

"Haha, đúng vậy!"

Todd gật đầu lia lịa, Subaru cũng "Ồ—!" lên chia sẻ niềm vui.

Kế hoạch xuất quân kéo dài hàng năm trời được thay đổi, có thể trở về quê nhà thì niềm vui của Todd chắc chắn không nhỏ. Cậu và anh ta đập tay nhau, cùng nhau nhảy múa trong lều.

Thì, dĩ nhiên là—,

"...Xin lỗi, hai người có thể yên lặng một chút được không?"

"A, xin lỗi, Rem."

Rem ngồi dậy từ chỗ ngủ của mình, hai người đàn ông bị cô lườm với vẻ mặt khó chịu.

Chắc chắn không phải vì cô khó chịu do mới ngủ dậy. Lý do cho sự khó chịu của cô không gì khác ngoài việc giấc mơ của mình bị phá rối bởi những bước nhảy của hai người đàn ông.

Rồi, cô khẽ lắc đầu, lẩm bẩm "Thật là..." sau đó,

"—? Sao lại có mùi gì lạ vậy?"

"Mùi?"

"Vâng. Ngoài mùi cơ thể của anh ra."

Rem khịt khịt mũi, vẫy tay với Subaru như thể đang xua đi mùi hôi. Subaru hơi tổn thương trước hành động đó, nhưng Todd nhanh chóng "Xin lỗi xin lỗi" và xin lỗi.

"Tôi nghĩ khoảng cách xa sẽ không sao, nhưng mũi thính thì nhận ra ngay nhỉ. Nhưng, chuyện đã quyết thì phải làm ngay, nếu không sẽ không yên."

"Ngài Todd?"

Vừa nói, Todd vừa mở lối vào lều của Subaru và những người khác. Rồi, anh ta vẫy tay ra hiệu cho họ ra ngoài.

Vì vậy, Subaru và Rem nhìn nhau, cậu đưa gậy cho cô rồi đi ra lối vào.

Rồi cậu đứng cạnh Todd, và nhìn thấy.

"—Hả?"

Đó là khói đen cuồn cuộn bốc lên dữ dội, và một mùi khét lẹt nồng nặc.

Và trong tầm mắt, khu rừng rậm rộng lớn — 'Rừng rậm Budheim' — vốn trải dài cả bên phải lẫn bên trái, giờ đây đang bị bao trùm trong ngọn lửa đỏ rực, bùng cháy dữ dội.

"Đây là..."

Bên cạnh Subaru đang đứng sững, Rem, người cũng chứng kiến cảnh tượng tương tự, chết lặng.

Subaru và Rem đứng như trời trồng, nhìn khu rừng đang cháy rực như một cơn ác mộng, khu rừng bị thiêu rụi, thế giới đang kết thúc.

"Nếu có Ma thú ẩn náu, không biết phe ta sẽ thiệt hại đến mức nào. Sau khi tôi trình bày như vậy, Nhị tướng Zikr, người đang chỉ huy, cũng đã hiểu."

"..."

"Nhờ thông tin cậu cho mà phe ta tránh được thiệt hại. Giúp được nhiều lắm đấy."

Todd vừa cười vừa nói, rồi dùng lòng bàn tay vỗ vào lưng Subaru. Bị cú va chạm thân thiện đó đánh trúng, môi Subaru run lên. Phổi run lên, cổ họng run lên, và giọng nói cũng run lên.

Trước thái độ thân thiện không đổi này của Todd, giọng nói run rẩy của Subaru thốt ra—,

"T-tại sao...?"

"Tại sao à, cái gì?"

"Bởi vì, anh đã nói là không muốn chiến đấu với 'Tộc Shudraku' trong rừng, phải không?"

Nếu chiến tranh xảy ra, chắc chắn sẽ gặp khó khăn, mong muốn là đàm phán để họ thề trung thành với Hoàng đế.

Hôm qua, tại bàn ăn, Todd đã nói với Subaru như vậy.

Vậy thì chiến tranh sẽ không xảy ra, Subaru đã thầm an lòng như thế.

"Thế này, còn hơn cả chiến đấu...""À, tôi không muốn chiến đấu đâu. Không biết phe ta sẽ có bao nhiêu thiệt hại. Tôi cũng có thể chết. Nhưng nhờ có lý do để thuyết phục 'Tướng' mà vấn đề đã được giải quyết. 'Tộc Shudraku' cũng sẽ không thể chống lại Hoàng đế nữa."

"—!"

"Tôi cũng có thể sớm trở về với vị hôn thê. Thật là, cậu đúng là một món hời. Tôi đã nói với 'Tướng' rồi, chắc chắn cậu sẽ được thưởng."

Có thể sẽ được tặng con dao găm thứ hai đấy, Todd vừa nói đùa vừa vỗ lưng Subaru một lần nữa.

Rồi, anh ta "Ối" lên một tiếng như nhớ ra điều gì đó.

"Tôi được lệnh cho cậu xem chiến công rồi quay lại. Xin lỗi, bữa sáng có thể sẽ muộn một chút. Nhưng, cậu không cần phải dọn dẹp lều nữa đâu. Một lát nữa, doanh trại sẽ rút đi."

"—À, ể?"

"Thôi nào, vững vàng lên. —Đừng làm cô bé lo lắng."

Lời cuối cùng được thì thầm, Todd để lại một nụ cười thực sự thiện chí rồi rời đi.

Cuối cùng, Subaru chỉ có thể im lặng, không nói được lời nào với bóng lưng đang xa dần.

"..."

Nhưng, dù Subaru có im lặng, dù trong lòng có đang hỗn loạn, cảnh tượng khu rừng đang bùng cháy dữ dội ở phía xa cũng không thay đổi.

Ngọn lửa bùng lên sẽ nuốt chửng tất cả, thiêu rụi mọi sinh vật sống ở đó.

Đó là cả con Ma thú rắn lớn, hay người đàn ông đeo mặt nạ sống trong rừng, và cả những thợ săn đã rình rập họ cũng không ngoại lệ. —Tất cả, sẽ trở thành tro bụi.

"—!"

Chợt, bị cú sốc đó làm cho nghiến răng, bên cạnh Subaru, cơ thể Rem lảo đảo.

Cậu vội vàng đỡ lấy thân hình mảnh mai đó, ngay khi chạm vào, cơ thể Rem cứng đờ. Rồi, vẻ mặt của Rem khi nhìn lên Subaru tràn ngập nỗi sợ hãi và sự cự tuyệt.

"A..."

"Anh, không có lỗi... Điều đó, tôi hiểu. Nhưng."

"..."

"Đừng chạm vào, tôi."

Trong một khoảnh khắc, Rem cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi đang chực nuốt chửng mình, rồi từ từ đẩy tay Subaru ra. Không phải là hất ra, cũng không phải là bẻ gãy, mà là đẩy ra.

Lời nói của cô có lẽ là thật lòng. Rem cũng hiểu rằng đây không phải là tình huống do Subaru cố ý gây ra. Nhưng, sự an ủi mà nó mang lại quá nhỏ bé.

Trước sự việc đã thực sự xảy ra, nó quá nhỏ bé—,

"...Con bé đó, có vẻ đã dậy rồi."

Nói rồi, Rem rời mắt khỏi Subaru, rời mắt khỏi khu rừng đang bùng cháy, như thể muốn rời mắt khỏi những thứ không muốn nhìn, rồi quay lại phía Louis trong lều.

Subaru không thể lập tức lên tiếng với bóng lưng của Rem.

Trong lòng Subaru, sự việc đã xảy ra vẫn chưa được sắp xếp ổn thỏa. Bất cứ lựa chọn nào cũng không phải là câu trả lời đúng, đó là tất cả những gì hiện lên trong đầu cậu lúc này.

Vì vậy, cậu không thể ngăn Rem đang từ từ rời đi với tốc độ của một đứa trẻ đang bò.

Không thể ngăn lại được—,

"—Ồ?"

Subaru cắn môi, nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhỏ bé của Rem đã từ chối mình. Chợt, cậu cảm nhận được một cảm giác nhỏ bé chạm vào lưng và cất tiếng.

Cậu quay lại xem có chuyện gì, nhưng không thấy ai hay vật gì đã chạm vào lưng mình. Chỉ là, khoảnh khắc quay lại, cậu thấy có thứ gì đó lướt qua khóe mắt.

Nó giống như, đã vòng ra sau lưng cậu ngay khi cậu quay lại—,

"Ư—!!"

Ngay sau đó, Louis trong lều hét lên như một đứa trẻ đang nổi cơn thịnh nộ.

Một Đại Tội Tư Giáo ồn ào ngay khi vừa thức dậy, nhưng bây giờ, có một tình huống cấp bách hơn cả một Đại Tội Tư Giáo đang hành xử như một đứa trẻ. Dù rằng, cậu cũng chẳng thể làm được gì.

"Ua, a—a—!!"

"—!, ồn ào quá! Bây giờ đang rất rối ren! Không có thời gian để ý đến mày đâu!"

Subaru định quát Louis đang la hét, nhưng lại nhíu mày.

Rem, người đang ôm Louis đang ngồi trên đất và giãy giụa từ phía sau, vẻ mặt của cô lại một lần nữa thay đổi đột ngột.

Khác với nỗi sợ hãi hay sự cự tuyệt lúc nãy, đó là một sự kinh ngạc thuần túy. Đôi mắt xanh mở to đang nhìn chằm chằm vào Subaru — không, chính xác hơn là không phải Subaru, mà là,

"...Lưng?"

Từ góc nhìn tinh tế, Subaru xác định được đối tượng mà ánh mắt cô đang tập trung vào. Cậu bắt chước cô, nghiêng đầu và nhìn vào lưng mình.

Và, cậu nhận ra muộn màng. —Thứ đã vòng ra sau lưng Subaru lúc nãy.

"—Lông vũ của mũi tên."

Đó là thứ đã lướt qua tầm nhìn của Subaru. Và dĩ nhiên, lông vũ của mũi tên thì phải đi kèm với thân tên, và việc nó đang rung rinh trên lưng Subaru có nghĩa là—,

"—A."

Không gì khác ngoài việc một mũi tên đã bắn trúng lưng Subaru.

"..."

Đầu óc quay cuồng, Subaru không thể đứng vững và ngã ngửa ra tại chỗ. Tay cậu vội bám lấy lối vào lều, và lều bị nghiêng theo đà ngã.

Nhưng, không còn tâm trí để ý đến điều đó, cơ thể Subaru ngã sõng soài.

"Kyaaaaaa—!"

Thấy vậy, Rem hét lên một tiếng thất thanh.

Suy nghĩ quay cuồng, lần đầu tiên nghe thấy tiếng hét bình thường của Rem, một cảm giác không phù hợp với hoàn cảnh tràn ngập trong đầu cậu, rồi trôi tuột ra khỏi tai.

"A—, ua—!"

Louis bò bốn chân lồm cồm đến gần Subaru đang ngã. Cô bé lay người Subaru một cách thô bạo, nhưng không có tiếng la mắng, cũng không có sức để chống cự.

Chỉ một mũi tên mà đã ra nông nỗi này.

"Ai đó! Ai đó đến đây! ...Thế này, thế này, không sao đâu! Bởi vì, vết thương nông thế này, chỉ một vết tên mà..."

Rem vứt cây gậy, lao đến gần như ngã quỵ, nhìn vào vết thương trên lưng Subaru và gọi lớn một cách tuyệt vọng.

À, Rem thật sự rất tốt bụng, cậu nghĩ. Dù không thể tin tưởng Subaru vì Chướng khí, dù một lời nói bất cẩn đã tạo ra một thế giới bùng cháy như vậy, nhưng khi thấy Subaru ngã xuống trước mặt, cô vẫn cất tiếng gọi giúp đỡ.

Trước mặt Rem này, cậu không muốn tỏ ra yếu đuối.

Chỉ là một vết tên thôi mà, sao không đứng dậy một cách hiên ngang đi, Natsuki Subaru.

Khi xem phim lịch sử, cậu đã từng nghĩ rằng bị một mũi tên nhỏ như vậy đâm trúng mà chết hay không thể cử động được, thật là thiếu nghị lực.

Mà, nếu bị một mũi tên lớn đâm xuyên ngực thì lại là chuyện khác, nhưng như Rem nói, mũi tên đâm vào lưng không có uy lực lớn. Thực tế, nó đâm vào nhẹ đến mức cậu còn tưởng bị ai đó vuốt lưng.

Vậy thì, tại sao lại ra nông nỗi này—,

"—Ọe, ọe, ọe."

"—!, chẳng lẽ, là độc?"

Sau khi nôn ra cảm giác nóng rát đang dâng lên, Rem đã đi đến cùng kết luận với Subaru.

Không phải bị giết bởi uy lực của mũi tên. Mà là chất độc bôi trên mũi tên đang ăn mòn cơ thể. Tay chân không cử động được, đầu óc không hoạt động như thể đang bị sốt cao. Mắt, mũi, tai, có thứ gì đó chảy ra không ngừng, và toàn thân Subaru bắt đầu run rẩy.

Tiếng ù tai ngày càng lớn, giọng nói lo lắng của Rem không còn nghe thấy. Tiếng la hét chói tai của Louis cũng không còn nghe thấy. Không còn nghe thấy gì nữa.

Độc, độc, độc, ai, tại sao, mũi tên, thợ săn, rừng, cháy, cháy cháy, Subaru bất cẩn, Ma thú, Todd, cháy, Rem, Rem, Rem—.

Ý thức hỗn loạn, Subaru rên rỉ, sùi bọt máu. Rồi, cậu mở to đôi mắt đỏ ngầu, cố gắng nhìn mặt Rem, và nhận ra.

—Đó là một bóng người nhỏ bé, cách lều khoảng ba mươi mét, nếu chạy thì chưa đến mười giây, đang lườm chằm chằm vào đây.

"..."

Là một đứa trẻ. Một đứa trẻ nhỏ bé như Louis.

Một đứa trẻ nhỏ bé có ánh mắt gian xảo. —Không, không phải. Không phải ánh mắt gian xảo. Nó đang lườm Subaru. Với đôi mắt đục ngầu vì căm hận, nó lườm Subaru với ý định giết người.

Một cô bé với mái tóc và khuôn mặt dính đầy bồ hóng, tay cầm một cây cung nhỏ, đôi mắt đục ngầu vì căm hận.

Chính ngón tay đó, bàn tay đó, ý chí đó, đã bắn mũi tên độc vào Subaru.

"..."

Bị căm ghét cũng là điều đương nhiên.

Bị muốn giết cũng là điều đương nhiên.

Kết quả mà Subaru mang lại đã dẫn dắt cô bé đến số phận bị căm hận.

Vậy thì đây, sự báo ứng đã đến với Subaru là—,

"—Không! Chờ đã! Chờ đã. Chờ đã..."

Một giọng nói tuyệt vọng vang lên bên tai.

Cậu muốn chờ. Cậu muốn dừng lại. Cậu muốn nắm tay, muốn mỉm cười.

Không thể làm được bất cứ điều gì trong số đó.

Không thể làm được bất cứ điều gì trong số đó.

Sùi bọt máu, co giật, trợn trắng mắt, tiểu tiện không tự chủ, nôn mửa, ói ra cả nội tạng đã tan chảy nát bét, rồi chìm vào bóng tối.

"Chờ đã...!"

Một kẻ ngu ngốc thảm hại, bẩn thỉu, không suy nghĩ, đang chìm dần vào bóng tối.

Chìm dần—,

⚔️ Thiên Lôi Trúc — bước vào thế giới truyện

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!