——Thời gian quay ngược lại một chút, trước cuộc tập kích của những kẻ có cánh.
"Ư ư~, mình lại thất bại nữa rồi ạ... Mình thật là vô dụng quá đi ạ..."
Một cậu bé vừa đi trên phố vừa lắc lắc cái đầu với mái tóc xoăn màu hồng đào.
Để lộ đôi chân trắng nõn trong chiếc quần đùi ngắn, đó chính là cậu bé vừa bước ra từ dinh thự lớn nhất thành phố —— Shult. Với vẻ mặt buồn rười rượi, Shult thở dài, hai bàn tay gầy gò, mềm mại, chẳng có chút mạnh mẽ nào của cậu cứ nắm vào rồi lại mở ra.
Dù còn nhỏ tuổi, Shult đã xác định được người chủ nhân duy nhất của cả cuộc đời mình.
Sinh ra trong một ngôi làng nghèo, Shult đã bị gia đình đuổi đi để bớt một miệng ăn do gánh nặng thuế má năm đó, đáng lẽ cậu đã chết đói bên vệ đường. Khi cơn đói và khát giày vò đến mức phải gặm bùn đất, và đó ngỡ như đã là bữa ăn cuối cùng trong đời, thì một vầng thái dương chói lọi tình cờ đi ngang qua đã cứu lấy cậu.
Chính lối sống rực rỡ như muốn thiêu đốt cả thế giới ấy đã cứu rỗi cậu, và tạo nên một Shult của ngày hôm nay.
Vì lẽ đó, Shult thật tâm muốn dâng hiến tất cả những gì mình đang có, và cả những gì sẽ có trong tương lai cho người chủ nhân đại ân, nguyện một lòng tận tụy.
Thế nhưng——,
"Chẳng giúp được việc gì, mình thật đáng ghét quá đi ạ..."
Một tiếng thở dài não nề —— ngay cả tiếng thở dài ấy cũng yếu ớt hơn người thường do dung tích phổi có vấn đề, Shult cảm thấy đầu, ngực và tim cùng lúc đau nhói vì sự bất tài của bản thân.
Mới đây thôi, cậu đã cố gắng chạy đôn chạy đáo để hoàn thành nhiệm vụ mà người chủ nhân quan trọng giao phó, nhưng rồi lại thất bại.
Chỉ là một công việc đơn giản là đổ đầy nước nóng vào bồn tắm, vậy mà cậu làm nước tràn ra ngoài, lại còn dùng sai Ma Khoáng Thạch để đun nước, khiến mọi thứ hỗn loạn cả lên.
Cậu đã làm phiền đến cả Rem, người mới phục vụ Priscilla chưa được bao lâu lại còn bị tật ở chân, lần này thì chính cậu cũng không thể chịu nổi sự thảm hại của mình nữa.
"Cả cô Priscilla và ngài Al đều nói rằng không cần phải vội vàng thay đổi cũng được ạ..."
Tấm lòng của Priscilla dịu dàng và Al rộng lượng khi an ủi cậu như vậy thật đáng quý.
Nhưng Shult lại ghét bản thân mình vì không thể đền đáp được gì cho hai người họ. Về điểm này, cậu cảm thấy Heinkel, người đối xử với cậu theo một cách khác, dường như thấu hiểu cậu hơn.
Chính Heinkel là người đã chỉ cho cậu một phương pháp luyện kiếm khác, sau khi nói rằng cách mà Al dạy không phù hợp với cậu. Nhờ vậy, cậu cảm thấy bắp tay mình đã rắn chắc hơn một chút so với trước đây.
"Cách của ngài Al là vung kiếm một ngày rồi nghỉ mười ngày, còn cách của ngài Heinkel là luyện tập mỗi ngày, có vẻ hợp với mình hơn ạ. Vì không muốn làm ngài Al thất vọng, nên mình không thể nói với ngài ấy được ạ..."
Dù sao đi nữa, với những dấu hiệu tiến bộ đó, Shult đã có chút tự mãn.
Và rồi, ông trời đã không dung thứ cho sự nuông chiều và kiêu ngạo đó của Shult.
Shult vô cùng hối hận, cậu tin rằng chính điều đó đã dẫn đến thất bại thảm hại trong phòng tắm vừa rồi.
Giờ này, có lẽ Rem đang giúp chủ nhân —— Priscilla tắm trong bồn nước đã được đổ lại. Shult thật lòng ngưỡng mộ Rem, cô ấy có thể làm được mọi thứ.
"Giống hệt như cô Yae vậy ạ... Cô Yae, không biết cô có khỏe không ạ..."
Bất chợt, trong tâm trí Shult hiện về hình ảnh của Yae Tenzen, một cô hầu gái vui vẻ, hoạt bát từng làm việc dưới trướng Priscilla.
Cô ấy phụ trách chăm sóc những việc cá nhân cho Priscilla, luôn vui vẻ trò chuyện với Al, và cũng rất tốt với Shult, cậu đã rất quý mến cô.
Thế nhưng, một ngày nọ, nghe nói gia đình có chuyện không may, cô đột ngột nghỉ việc ở dinh thự và trở về quê. Shult thậm chí còn không có cơ hội chào tạm biệt, cậu đã cảm thấy rất cô đơn. Theo lời Al, người cuối cùng tiễn cô, Yae đã nhờ gửi lời hỏi thăm đến Shult.
Biết đâu Rem sẽ trở thành người kế nhiệm Yae trong vai trò hầu cận của Priscilla.
Nếu một người dịu dàng và chăm chỉ như Rem trở thành người đó, Shult cũng sẽ rất vui. Cô ấy cũng rất thân thiết với Priscilla, chắc chắn Rem cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.
Trên hết ——, "Chỉ cần được ở bên cạnh cô Priscilla, mọi người đều sẽ ngập tràn hạnh phúc ạ."
Chính trải nghiệm của bản thân đã khiến Shult nhận ra sự vĩ đại trong sự tồn tại của Priscilla.
Rem dường như cũng đang ở độ tuổi có nhiều phiền muộn, cậu thường thấy cô trầm ngâm suy tư. Cậu tin rằng vầng thái dương Priscilla sẽ soi rọi, xua tan đi cả những nét mặt u ám phiền muộn đó.
"A, Shu tớI kÌa."
"Mư mư! Thưa ạ!"
Với những suy nghĩ đó trong lòng, Shult đang lúc cúi lúc ngẩng đầu thì dừng bước. Lý do là vì một giọng nói quen thuộc và một người đang chỉ tay về phía cậu ở ngay trước mặt.
Đứng ngay trước mặt Shult trên con đường, người đang chỉ tay vào cậu là một bé gái với mái tóc đen được nhuộm hồng ở phần ngọn. Cô bé đi cùng một thanh niên, và khi nhận ra Shult và cô bé đang nhìn nhau, anh ta cất lên một giọng nói vui vẻ, "Ồ!".
"Kia chẳng phải là cậu quản gia sao. Cô công chúa ấy không đi cùng cậu à?"
"Cô Priscilla đang nghỉ ngơi trong dinh thự ạ, thưa ngài Flop. Ngài và cô Utakata đang đi dạo sao ạ?"
"U, được gọi là 'cô' nghe lạ ghê. Thú vị ghê."
Chàng thanh niên —— Flop, mỉm cười hiền hậu và vẫy tay, gật đầu đáp lại câu hỏi của Shult, "Đúng vậy đó". Cô bé đi cùng anh, Utakata, cũng đưa tay lên má, có vẻ như đang trầm ngâm về cách gọi của Shult.
Shult cũng chỉ mới quen biết Flop và Utakata sau khi đến Guaral này. Nghe nói, Flop là một thương nhân du hành từ thành phố này sang thành phố khác để buôn bán, còn Utakata là một chiến binh của bộ tộc tên là 'Tộc Shudrak'.
Cả hai người họ đều có chỗ đứng của riêng mình, thật là những con người đáng nể.
"Ủa? Trông cậu có vẻ không vui nhỉ, cậu quản gia. Hay là, vẻ mặt đó cho thấy cậu đang có chuyện phiền lòng chăng?"
"Ể!? T-tuyệt vời quá ạ! Ngài Flop, ngài biết sao ạ!?"
"À, dĩ nhiên là biết chứ! Vì hầu hết mọi người đều có phiền muộn mà! Thậm chí, cả cô em gái trông có vẻ chẳng bao giờ lo nghĩ gì của tôi cũng có đấy!"
"Middy, trông không có phiền nãO."
"Có đấy! Bất ngờ chưa!"
Flop chống tay lên hông, miệng cười toe toét. Nhìn thái độ vui vẻ của Flop, Shult cũng cảm thấy tâm trạng mình khá hơn một chút.
Flop cũng giống như Priscilla, là một người tựa như mặt trời, làm bừng sáng mọi thứ xung quanh. Chắc chắn, xung quanh Flop sẽ có rất nhiều đóa hoa rực rỡ khoe sắc.
"Giống như hoàng tử của vườn hoa vậy ạ."
"Ha ha ha, hoàng tử gì chứ, tôi không phải là người cao sang đến thế đâu. Tôi chỉ là một thương nhân bình thường thôi! Vậy, cậu quản gia, cậu đang có phiền muộn gì thế? Kể cho tôi nghe được không?"
"Có được không ạ? Ngài đang đi dạo mà..."
Flop cúi người xuống và hỏi, khiến Shult cảm thấy ái ngại. Cậu liếc nhìn Utakata, người đáng lẽ đang đi dạo cùng Flop.
Tuy nhiên, Utakata nheo đôi mắt tròn của mình lại và lắc đầu, trông không có vẻ gì là khó chịu.
"U, đang rảNh. Chơi với Fu cũng chán rồI, nên nghe chuyện của Shu."
"Vậy à. À, đừng nghĩ là để giết thời gian nhé. Bất kỳ phiền muộn nào đối với người đang trải qua nó cũng đều là chuyện hệ trọng cả. Vì vậy, tôi sẽ lắng nghe thật kỹ."
Nói rồi, Flop vỗ vào lồng ngực không mấy vạm vỡ của mình, sau đó dẫn Shult và Utakata đến rìa đường, nơi có bồn hoa bằng đá.
Cả ba người ngồi xuống bồn hoa, vừa hóng gió vừa bắt đầu câu chuyện.
Phiền muộn của Shult, như đã nói ở trên, chính là vấn đề về sự bất tài của bản thân.
Cậu muốn trở thành một người có thể làm được nhiều việc hơn nữa vì Priscilla. "Nhưng mọi chuyện không suôn sẻ chút nào ạ. Ngài Flop và cô Utakata, làm thế nào mà hai người lại trở thành những người tuyệt vời như bây giờ ạ?"
"Hô hô, ra là vậy. Làm thế nào để trở thành con người của hiện tại, nhỉ... Thật là triết học!"
"Triết học... vậy sao ạ..."
Trước câu trả lời tươi cười của Flop, Shult cảnh giác trước dấu hiệu của một môn học mà cậu chưa từng được học.
Nếu không hiểu được cái 'triết học' đó, liệu cậu có tìm được câu trả lời cho phiền muộn của mình không? Nếu vậy, cậu sẵn lòng học cả môn triết học đó.
"U trở thành U lÀ vÌ Ma sinh ra U."
"Ma, ạ? Đó là..."
"Mẹ của U! Rất thân với Ta. NhưNg, tự đâm mình mà chẾt."
"V-vậy sao ạ...!"
Utakata vừa vung vẩy đôi chân lơ lửng, vừa kể về cái chết của mẹ mình.
Thái độ của cô bé có vẻ không quan tâm, nhưng Shult, người nghe được một câu chuyện bất ngờ, lại vô cùng kinh ngạc. Flop, người ngồi đối diện qua Utakata, dịu dàng xoa đầu cô bé.
"Vậy à, mẹ cô đã gặp chuyện như vậy. Thật là vất vả cho cô rồi, tiểu thư Utakata." "Ta còn vất vả hơN U. U được Mi và mọi người nuôi lớn nêN, hoàn toàn không sao. Lớn lên như thế nàY."
"Đúng vậy, quả thực tiểu thư Utakata đã trưởng thành rất đáng ngưỡng mộ. Chắc chắn, mẹ cô cũng sẽ vui mừng về điều đó."
"——? Ma chết rồI, nên không vuI. Fu, nói điều kỳ lẠ."
Trong khi được Flop xoa đầu, Utakata lại có vẻ mặt khó hiểu. Tuy nhiên, có vẻ cô bé không ghét việc được Flop xoa đầu, nên không hề ngăn tay anh lại.
Trước phản ứng của Utakata, Flop lặng lẽ nheo đôi mắt xanh của mình lại,
"Nào, câu trả lời của tiểu thư Utakata rất hay. Thực ra, nếu nói về việc làm thế nào để trở thành con người của hiện tại, tôi nghĩ tôi cũng sẽ có câu trả lời tương tự."
"Câu trả lời giống nhau... vậy, ngài Flop cũng được người của tộc Shudrak nuôi lớn giống như cô Utakata sao ạ?"
"Nếu vậy thì tôi sẽ có rất nhiều gia đình, vui biết mấy! Nhưng mà, gia đình của tôi ngoài em gái Medium ra, thì chỉ còn lại những người đã mất thôi. Dù rất buồn và cô đơn."
"...Vậy, ạ."
Nửa đầu, Flop vẫn giữ giọng điệu như thường lệ, nhưng nửa sau, giọng anh có chút trầm xuống. Nghe câu trả lời của anh, Shult cúi đầu, một lần nữa cảm thấy sự vô dụng của mình. Cậu đã hỏi cả Utakata và Flop những điều rất vô ý.
Ngay cả Shult, nếu được hỏi về gia đình đã bỏ rơi mình, cậu cũng không thể đưa ra một câu trả lời làm người hỏi vui lòng được. Đáng lẽ cậu nên suy nghĩ kỹ hơn trước khi hỏi.
"Đừng tự trách mình như vậy, cậu quản gia. Cứ từ từ học hỏi là được. Đó cũng chính là phần tiếp theo trong câu trả lời của tôi lúc nãy đấy."
"Lúc nãy... là câu trả lời giống cô Utakata, phải không ạ?"
"Đúng vậy. Giống tiểu thư Utakata ở chỗ, tôi cũng bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh để trở thành con người như bây giờ."
Flop dang rộng hai tay, cười như thể đang khoe con người hiện tại của mình. Nụ cười rạng rỡ và giọng nói trấn an người khác, cả hai đều là những điều quan trọng tạo nên một Flop rất riêng. Có lẽ, những điều đó cũng được hình thành từ sự ảnh hưởng của người khác.
"Ngày xưa, tôi và em gái sống trong một môi trường rất tồi tệ. Đó là một cơ sở nuôi dưỡng trẻ mồ côi, thức ăn thì ít, làm việc cũng không được trả tiền, và người lớn ở đó hễ có chuyện gì là lại đánh trẻ con ngay. Một nơi kinh khủng."
"K-kinh khủng quá ạ...! Ở một nơi như vậy, trẻ con phải làm sao ạ!?"
"U thì sẽ đốt phÁ."
"Đốt phá ạ!" "Ha ha ha, đó cũng có thể là một phương án. Nhưng mọi chuyện đã không diễn ra như vậy."
Trước quá khứ khắc nghiệt của Flop, Shult cũng đồng tình với kế hoạch tấn công bằng lửa của Utakata. Nhưng Flop, người đang cười trước câu trả lời của hai người, đã vượt qua quá khứ đó rồi.
Rốt cuộc, anh đã vượt qua quá khứ đó như thế nào——,
"Chà, là nhờ bàn tay của người khác. Có một ân nhân đã cứu chúng tôi. Đó chính là gia đình đã mất của tôi và em gái."
"...Được cứu giúp, ạ. Vậy thì, tốt quá rồi ạ."
"Cậu hiểu không, cậu quản gia."
"Em hiểu ạ... Em cũng, đã được cô Priscilla cứu giúp ạ."
Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình, cảm nhận qua đầu ngón tay sự thật rằng cơ thể này không còn chỉ là da bọc xương nữa. Đó là minh chứng cho những gì Priscilla đã ban cho Shult đến ngày hôm nay.
Shult càng trở nên cường tráng, mạnh mẽ, khỏe mạnh và đáng ngưỡng mộ, thì càng chứng minh được hành động của Priscilla ngày đó không phải là sai lầm. Priscilla cũng sẽ không phải hối hận.
Nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt đỏ của Shult, Flop mỉm cười,
"Phần lớn, tôi cũng có những suy nghĩ tương tự. Vì vậy, tôi cũng đang trong quá trình cố gắng để thực hiện mục tiêu lớn của mình. Con đường khá gian nan, nhưng tôi muốn đi tiếp mà không bỏ cuộc."
"Mong ngài đừng bỏ cuộc ạ! A! Nhưng, xin hãy cho em biết cụ thể hơn một chút ạ. Ngài Flop, ngài đã cố gắng như thế nào ạ?"
"Ừm, để xem nào. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều... hay là thế này, tôi sẽ không nói về mình, mà nói về em gái tôi. Một cô em gái cao to hơn tôi, khỏe mạnh và giỏi giang."
"Ồ, ạ!"
Flop giơ cao tay lên, có lẽ là vì cô em gái được nhắc đến là một người cao lớn như vậy.
Đây không phải là lần đầu Shult nghe Flop kể về em gái mình, nhưng cậu chưa từng gặp trực tiếp cô ấy. Khi cậu cùng Heinkel đến Guaral để hội quân với Priscilla, em gái của Flop đã lên đường đến một nơi khác.
Dù sao thì——,
"Middy, to lớn và mạnh mẼ. Mi cũng phải khâm phỤc."
"Trên hết, điểm mạnh của con bé là giọng nói to và không biết sợ là gì. Dĩ nhiên, việc nó giỏi giang cũng là điều khiến người anh trai này rất tự hào! Vì nó đã rất cố gắng để trở nên mạnh mẽ."
"Để trở nên mạnh mẽ... ạ! Thật đáng kính trọng ạ!"
Chắc chắn, cô ấy đã nỗ lực với tinh thần cầu tiến, không bao giờ đánh mất ý chí vươn lên để trở nên mạnh mẽ.
Không nản lòng mà tiếp tục cố gắng, có lẽ đó là bí quyết để tiến bộ, Shult định bụng sẽ tiếp thu điều đó. Tuy nhiên, Flop nhún vai, "Không không".
"Cậu nghĩ vậy đúng không? Nhưng, không phải vậy đâu! Medium trở nên mạnh mẽ là vì một lý do có phần tiêu cực hơn đấy."
"T-tiêu cực ạ? Là sao ạ?"
"Ừm, đơn giản thôi. ——Medium ấy, mỗi khi anh bị người lớn đánh, con bé cứ dịu dàng xoa mãi vết thương cho anh."
Flop hạ đuôi mắt xuống, vừa hoài niệm quá khứ vừa kể.
Giọng điệu ôn hòa đó, cùng với sự trái ngược trong nội dung câu chuyện, khiến Shult bối rối. Bị đánh rồi được xoa vết thương, làm sao lại là khởi đầu cho việc trở nên mạnh mẽ được, cậu không thể nào liên kết được.
"Bị đánh thật đáng thương ạ. Nhưng, khi được em gái ngài dịu dàng xoa vết thương, ngài Flop đã làm gì ạ?"
"Tôi ư? Tôi đã cười. Vì tôi vui trước tình cảm của Medium, và nếu tôi không cười, Medium, người được tôi bảo vệ, sẽ cảm thấy áy náy."
"————"
"Vì vậy, lần đầu tiên tôi không thể bảo vệ hết và Medium bị người lớn đánh, con bé đã kinh ngạc đến tận đáy lòng. Vết thương bị đánh mà được xoa vào, thì sẽ đau lắm đấy. Nó không lành lại, cũng chẳng hết đau đâu. Thật đáng tiếc."
Flop chậm rãi lắc đầu, buồn bã trả lời.
Nghe câu trả lời của Flop, Shult, dù có chút chậm hiểu, cuối cùng cũng hiểu được ý của anh. Cả lý do tại sao em gái anh lại có thể quyết tâm trở nên mạnh mẽ mà không bỏ cuộc.
"Nếu ghét bị đaU, chỉ có cách làm sao để không bị đánh. Middy, đã nghĩ vẬy?"
"Chà, đúng là như vậy! Xứng đáng là em gái của tôi, một câu trả lời thật đơn giản và hay. Nhờ vậy mà Medium đã trở nên mạnh mẽ, và chuyến hành trình của anh em chúng tôi cũng trở nên an toàn hơn!"
Dáng vẻ cười lớn một cách khoa trương của Flop, trong mắt Shult, đã có chút khác đi.
Không chỉ vui vẻ, mà còn có vẻ tự hào. Chắc chắn, Flop tự hào về em gái mình từ tận đáy lòng. Điều đó, thật đáng ghen tị.
"Em cũng, muốn trở nên mạnh mẽ như em gái của ngài Flop ạ...!"
"Nếu nghe được điều đó, chắc chắn Medium sẽ rất vui. Không, có lẽ sẽ ngượng ngùng. Con bé chắc cũng không có nhiều kinh nghiệm làm tấm gương cho người khác, và điều đó nghe cũng rất thú vị."
Thấy Shult nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, Flop mỉm cười và giơ ngón tay cái tán thành.
Nghe cuộc trò chuyện của hai người, Utakata nhìn Shult và nói, "Shu?".
"Muốn mạnh hơN, luyện tập cùng U khônG? Luyện cUng."
"Cung, ạ? Nhưng, em cũng đang luyện kiếm... ưm, em sẽ làm ạ! Em sẽ làm cả hai ạ! Như vậy, em sẽ mạnh gấp đôi ạ!"
"Nếu cậu làm được cả hai thì đúng là như vậy! Thông minh lắm!"
Flop đồng tình với Shult, người đang giơ hai tay lên trời, đốt cháy quyết tâm. Và với lời hứa cùng nhau luyện tập, Utakata cũng phồng mũi, ưỡn ngực tự hào.
Cô bé cho Shult xem cây cung đeo sau lưng,
"U cŨng, đang cố gắng như Shu. Trở thành cao thủ như Ta."
"Em cũng muốn gặp ngài Ta đó ạ. Cô Utakata, tại sao cô lại muốn trở thành cao thủ cung tiễn ạ?"
"Ma đã nÓi. Để U dùng cung tên giết lữ kháCh."
"Thì ra là vậy ạ... ạ!?"
Một câu trả lời quá khích hơn dự kiến khiến Shult mất một giây để hiểu.
Cậu nghe thấy là để giết lữ khách, nhưng điều đó có nghĩa là gì? Liệu có nên hỏi chi tiết không, Shult, người vừa mới hối hận lúc nãy, lại băn khoăn.
——Và rồi, trong lúc Shult còn đang băn khoăn, thời gian để hỏi đã bị tước đoạt.
"——Cậu quản gia! Tiểu thư Utakata!"
"——!?"
"Fu?"
Bất chợt, vẻ mặt của Flop thay đổi, một giọng nói sắc bén gọi Shult và Utakata. Shult giật nảy mình, và cánh tay của Flop đã nắm chặt lấy vai cậu.
Rồi, Flop kéo Shult và Utakata đang ngồi trên bồn hoa lại gần và hét lên.
"Bầu trời có vẻ nguy hiểm rồi! Mau chạy thôi!"
△▼△▼△▼△
——Khi đàn sinh vật đó được nhìn thấy ở phía chân trời, Heinkel đang ở tòa thị chính.
Có mặt tại đó là những chỉ huy thực tế của lực lượng chiến đấu đồn trú tại thành phố lâu đài.
Đó là Nhị tướng Zikr Osman và thuộc hạ của ông, những người vốn được phái đến thành phố và đã gia nhập dưới trướng một người đàn ông tên Abel —— chính xác hơn là Priscilla, trong cuộc chinh phạt thành phố lâu đài.
Và còn có 'Tộc Shudrak', một bộ tộc săn bắn trong rừng rậm, tuy số lượng ít hơn binh lính Đế quốc nhưng thực lực của mỗi người không thể xem thường, cùng với người lãnh đạo là tộc trưởng lâm thời Mizelda. Khi Heinkel đến tòa thị chính, hai người này đã gặp nhau và đang trong lúc thảo luận về tương lai.
Câu chuyện về điềm báo như lời tiên tri của Priscilla, dù không nghĩ rằng cô có năng lực tiên tri tương lai, nhưng Heinkel biết rằng không được xem thường nhãn lực của những tồn tại vượt ngoài quy chuẩn như vậy.
Không chỉ riêng Priscilla, những người mang trong mình sức mạnh đặc biệt hay định mệnh đều có tầm nhìn khác với người thường.
Sự khác biệt về tầm nhìn, chính là sự khác biệt về cảnh sắc nhìn thấy được. Họ có thể nhìn xa hơn, thấy được những thứ mà người thường không thể thấy, và người thường —— không, phàm nhân sẽ không bao giờ có thể thấu hiểu được họ.
Điều đó, Heinkel đã thấm thía đến đau đớn trong hơn bốn mươi năm cuộc đời mình.
Vì vậy, cậu không bao giờ phủ nhận một cách mù quáng chỉ vì mình không thể hiểu được.
Việc cậu không gạt bỏ lời của Priscilla và đến tòa thị chính cũng là vì lý do đó.
Và rồi——,
"————"
Bên ngoài cửa sổ, người đầu tiên nhận ra sự bất thường là Mizelda, bà khịt mũi, vẻ mặt như thể đã trực cảm được điều gì đó.
Nguyên tộc trưởng của tộc Shudrak, người đã mất một chân trong trận chiến chinh phạt thành phố lâu đài. Bà đã lắp một thanh que giống như đầu gậy vào chân phải bị mất dưới đầu gối để thay thế.
Mỗi khi đi, tiếng gậy lại vang lên, và khi bà quay lại, âm thanh đó cũng vang lên. Vẻ đẹp của Mizelda với đôi mắt đầy uy lực, khoảnh khắc gương mặt nghiêng của bà trở nên căng thẳng, Heinkel và Zikr có mặt ở đó ngay lập tức nhận ra sự bất thường và cùng nhìn về một hướng.
Và khi nhìn thấy đàn chấm đen đang tràn đến từ phía chân trời, Zikr đã lẩm bẩm.
"——Một bầy, Phi Long."
"——! Zikr! Báo cho binh lính! Ta sẽ huy động tộc Shudrak!"
Ngay sau đó, Mizelda, người đã nhận ra sự nguy hiểm của tình hình, đã đập mạnh vào vai Zikr và lao ra khỏi mái nhà của tòa thị chính với một tốc độ kinh hoàng. Tuy nhiên, bà mới mất một chân chưa được bao lâu. Thay vì nhảy ra ngoài cửa sổ, bà lao xuống cầu thang một cách vội vã.
Bị cuốn theo đà đó, Zikr cũng thay đổi vẻ mặt ngơ ngác của mình thành sắc bén,
"Rung chuông! Địch tấn công! Từ trên trời!"
Ông hét lên, đá vào lưng cận thần của mình để báo động tình hình nguy cấp cho toàn bộ thành phố lâu đài.
Sau khi quan sát tất cả những phản ứng đó, Heinkel cũng đặt tay lên thanh kiếm bên hông.
Và, cậu tặc lưỡi một tiếng lớn và sắc bén, không thua kém gì tiếng chuông báo động đang vang lên.
"Ngài Heinkel! Cô Priscilla..."
"Cô chủ Priscilla đang ở dinh thự. Đã đoán trước là sẽ có chuyện. Chắc cô ấy sẽ sớm hành động thôi." Trả lời Zikr đang quay lại, Heinkel hướng mắt về phía bóng địch trên trời.
Chỉ trong vài chục giây, chúng đã rõ ràng trở nên đậm hơn, lớn hơn và đang tiến đến thành phố với tốc độ kinh hoàng. Không còn một khắc nào để chần chừ.
"Nếu là địch tấn công, có manh mối nào về kẻ tấn công không?"
"——. Số lượng Phi Long đó, không hề tầm thường. Lực lượng có thể huy động nhiều kỵ sĩ Phi Long như vậy ngay cả ở Đế đô cũng... Nếu vậy, chỉ có một khả năng."
"Thế thì khả năng đó là gì!"
Giọng Heinkel trở nên gay gắt vì bị mất thời gian bởi cách nói vòng vo của Zikr.
Trước sự truy hỏi của Heinkel, Zikr dừng lại một nhịp,
"'Phi Long Tướng' Madelin Esshart... cô ta điều khiển Phi Long. Tức là."
"Chết tiệt, 'Cửu Thần Tướng' à...!"
Nghe thấy một cái tên quen thuộc, Heinkel vò đầu bứt tai.
Tuy không rành về nội tình của Đế quốc, nhưng Heinkel dù sao cũng là phó đoàn trưởng của đội Cận vệ Hiệp sĩ Vương quốc Lugunica. Về mặt địa vị, cậu có kiến thức về các quốc gia khác vượt xa người thường.
Cậu cũng đã từng nghe qua tên và biệt danh của 'Cửu Thần Tướng', lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Đế quốc.
Tất cả đều là những chiến binh một chọi nghìn với thực lực phi thường, ở Vương quốc, những người có thể đối đầu sòng phẳng với họ chỉ có lực lượng mạnh nhất, đứng đầu là đoàn trưởng Cận vệ Hiệp sĩ Marcos. Còn lại, dĩ nhiên, là 'Kiếm Thánh' mạnh nhất Vương quốc——,
"Nghe nói có kẻ kinh khủng có thể ngang tài với Reinhard cơ mà..."
Kiếm sĩ mạnh nhất của Đế quốc Vollachia được nghe nói là một người có thực lực không hề thua kém Reinhard.
Dĩ nhiên, trong 'Cửu Thần Tướng' cũng sẽ có sự chênh lệch về sức mạnh, nhưng việc một tồn tại được xếp ngang hàng với những quái vật như vậy tấn công đến, đối với Heinkel, không khác gì một cơn ác mộng.
Vốn dĩ, Heinkel không hề có ý định đến Đế quốc.
Chỉ vì Priscilla tự ý quyết định đi đến Vollachia, và cậu bị cuốn theo một cách bất đắc dĩ. Cậu cũng chẳng có hứng thú gì với sự tồn vong của thành phố lâu đài này.
Nhưng——,
"Không thể làm phật lòng cô chủ Priscilla được... Dù cô chủ có trở thành vua, mà ta bị đuổi đi thì cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Priscilla là người thất thường, và cuối cùng thì cũng không ai biết cô đang nghĩ gì.
Không biết do cơn gió nào thổi, mà hiện tại cô đang giữ Heinkel bên cạnh, nhưng nếu không thể hiện được sự hữu dụng của mình, cậu có thể bị đuổi đi tay trắng.
Chỉ có điều đó là tuyệt đối không được xảy ra. Giờ đây, Priscilla có thể nói là người duy nhất nắm giữ sợi dây mà Heinkel có thể bám víu.
"Không có thời gian để nói lảm nhảm. Đuổi bầy Phi Long đi. Zikr, ngươi ở đây chỉ huy toàn cục!" "Tôi cũng định vậy, nhưng ngài Heinkel sẽ làm gì?"
"——Ta, sẽ làm theo ý mình."
Khác với Zikr và Mizelda, Heinkel không có binh lính hay đồng đội để chỉ huy.
Giả sử có đi nữa, chức danh phó đoàn trưởng Cận vệ Hiệp sĩ của Heinkel cũng chỉ là hữu danh vô thực. Kiến thức cơ bản về dụng binh cậu đã học từ rất lâu rồi, và hơn hết, không ai nghe theo chỉ thị của Heinkel cả.
Vì vậy, điều Heinkel có thể làm ngay từ đầu chỉ có một.
"————"
Ngay sau khi quyết định, Heinkel không đợi câu trả lời của Zikr, lao ra ban công của tòa thị chính và nhảy xuống thành phố bên dưới.
Cậu dùng đầu ngón chân bám vào mái nhà cao, đạp lên nóc nhà để chạy, rồi lại sang tòa nhà tiếp theo. Cứ thế, cậu lặp lại những cú nhảy trong gió, hướng đến tường thành bao quanh thành phố.
Cậu nhảy lên tường thành sừng sững ở phía tây, nơi bầy Phi Long đang kéo đến, và điều chỉnh lại nhịp thở.
Tiếng chuông báo động địch tấn công đã vang lên khắp thành phố, sự hỗn loạn của người dân và tiếng hét của lính gác đang cố gắng trấn an và hướng dẫn họ sơ tán hòa vào nhau.
"...A, chết tiệt."
Mùi không khí rõ ràng đã thay đổi, vị nước bọt trên lưỡi trở nên đắng ngắt.
Khi mùi máu và sắt của chiến trường ngày càng đến gần, Heinkel lại phải nghe thấy ảo giác về một tiếng kêu a inh tai ở sâu trong tai mình.
Ngoài Heinkel, binh lính Đế quốc cũng đang đổ về tường thành phía tây.
Nếu suy đoán của Zikr là đúng, kẻ tấn công là một trong 'Cửu Thần Tướng'.
Đối mặt với một đối thủ ở vị thế một tướng của Đế quốc, họ sẽ đối mặt với quyết tâm như thế nào?
Họ có cảm thấy kỳ quặc khi tập hợp dưới cùng một ngọn cờ không? Hay là, chỉ cần được chiến đấu là đủ? Chiến đấu và chết, như vậy là thỏa mãn sao?
"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, tất cả chúng mày đều là lũ khốn kiếp...!"
Từ sâu trong lồng ngực, một luồng nhiệt đen ngòm, sền sệt sôi lên và lan ra khắp cơ thể.
Bắt đầu từ trái tim, đi qua nội tạng và bụng dưới, lan đến đầu tay chân, đầu ngón tay, Heinkel nghiến răng ken két khi cảm nhận luồng nhiệt màu đen đó.
Bàn tay đó từ từ vươn đến thanh kiếm đeo bên hông —— thanh kiếm mang tên 'Astrea', và Heinkel nắm chặt chuôi kiếm.
Và rồi——,
"——Tất cả chúng mày chết hết đi, lũ khốn kiếp!!"
Gầm lên như để trút bỏ cơn giận không thể chịu đựng nổi, thanh kiếm của Heinkel lóe lên một đường, và cái cổ to của con Phi Long đang lao xuống tấn công đã phun máu và bay đi một cách mạnh mẽ.
△▼△▼△▼△ Tiếng chuông báo động vang vọng và tiếng la hét của những người đang chạy trốn, chúng hòa quyện vào nhau một cách rùng rợn, biến thành phố lâu đài Guaral thành một chiến trường bị thống trị bởi cảnh tượng địa ngục trần gian.
Đội quân Phi Long từ phía tây bầu trời tràn đến, với số lượng không dưới vài trăm, uy thế của chúng đã đập tan trái tim của những cư dân vốn tin rằng được bảo vệ bởi bốn bức tường thành là an toàn.
Bức tường thành có thể chịu được cả sức công phá của những khẩu pháo ma thạch mạnh mẽ, nếu bức tường tuyệt đối đó có điểm yếu, thì không gì khác ngoài sự tồn tại của những mối đe dọa có thể vượt qua cả bức tường lớn đó.
Hoặc là một tồn tại có thể vượt qua tường thành, hoặc là kẻ thống trị bầu trời có thể bay qua tường thành.
Không ngoa khi nói rằng, thành phố lâu đài vào ngày hôm đó đã bị tấn công bởi kẻ thù khó nhằn nhất.
"——Chuyện này, không ổn chút nào."
Tránh con đường lớn vang vọng tiếng la hét, Flop nhìn ra ngoài từ một con hẻm và nhíu mày.
Vài phút sau khi phát hiện sự tồn tại của Phi Long trên bầu trời, tình hình đã xấu đi một cách nhanh chóng, thành phố lâu đài đã quên đi sự bình yên ngắn ngủi và một lần nữa biến thành chiến trường như mười ngày trước.
Tuy nhiên, sự thay đổi lần này còn tồi tệ hơn cả mười ngày trước.
Bởi vì——,
"Cậu chồng đã cố gắng để không gây ra thiệt hại nhiều nhất có thể... nhưng xem ra, đối thủ lần này không có sự quan tâm đó." Subaru, người đã dùng một biện pháp táo bạo là giả gái để hướng đến việc 'mở cửa thành không đổ máu'.
Mục tiêu đó đã thất bại do sự can thiệp bất ngờ, nhưng nếu một kế hoạch khác ngoài của Subaru được áp dụng, lượng máu đổ ra chắc chắn sẽ nhiều hơn không thể so sánh.
Flop cho rằng, cảm xúc của cư dân thành phố lâu đài và binh lính Đế quốc đồn trú không trở nên cực đoan cũng là kết quả của sự quan tâm đó của Subaru.
Tuy nhiên, kẻ thù lần này dường như không có suy nghĩ lịch thiệp như vậy.
"Hí!"
Một tiếng gầm kinh hoàng và một cú sốc rung chuyển mặt đất truyền đến, Shult bên cạnh Flop hét lên.
Cũng phải thôi. Cuộc tấn công của kẻ thù có Phi Long thật sự khốc liệt và hiệu quả.
"Chỉ là để Phi Long vận chuyển đá rồi thả từ trên trời cao xuống thôi mà."
Việc chúng làm rất đơn giản, chỉ là một cuộc tấn công nguyên thủy như vậy.
Nhưng, chỉ cần bị một tảng đá to bằng đầu người rơi trúng cũng khó tránh khỏi bị thương nặng, vậy mà những tảng đá được thả xuống từ nãy đến giờ đều là những tảng đá lớn phải một hai người ôm mới xuể.
Sức công phá của nó phá hủy những tòa nhà bằng đá, và tạo ra những hố lớn trên mặt đường. Dĩ nhiên, nếu trúng người thì sẽ là một thảm kịch không thể nhìn nổi.
Flop và những người khác cũng vội vàng chạy vào hẻm, nhưng không có gì đảm bảo nơi này là khu vực an toàn.
Nếu có khu vực an toàn, thì chỉ có thể là chạy xuống dưới lòng đất, hoặc là đến chỗ của một người có thực lực.
"Bọn Mi, đang ở tòa nhà lớn ở giữA."
"C-cô Priscilla đang ở dinh thự ạ...!"
"À, đúng vậy. Cả hai đều rất thông minh và tôi cũng đồng ý. Vấn đề là, nơi chúng ta đang ở lại nằm ngay giữa hai nơi đó!"
Những người có năng lực phòng thủ đáng tin cậy của thành phố như Mizelda và Zikr.
Tuy chỉ là sức mạnh cá nhân, nhưng thực lực của Priscilla không hề thua kém cả 'Cửu Thần Tướng'.
Nên vội vàng đến đâu, Flop cũng đang phân vân.
Và trong lúc đang phân vân——,
"C-cứu... oaaaaa!!"
Ngay trước con hẻm của Flop, một bóng người đang chạy trốn trên đường hét lên và biến mất. ——Không, không phải là biến mất. Cơ thể của người đàn ông đó đã bị một bóng đen bay với tốc độ kinh hoàng tóm lấy và kéo thẳng lên trời.
Xem ra, những con Phi Long tấn công cũng có sự phân công vai trò, chúng được chia thành đội thả những tảng đá lớn như lúc nãy và đội tấn công trực tiếp.
Hoặc có thể còn có những con Phi Long đảm nhận các vai trò khác.
"N-người lúc nãy...!"
"Muốn cứu nhưng không thể! Và, chúng ta cũng không thể ra ngoài một cách bất cẩn. Nếu bị móng vuốt và răng của Phi Long tóm được, cả ba chúng ta sẽ bị kéo lên trời cùng một lúc."
"Có cung của U! VớI cái nàY, Phi Long cũng rụNg!"
Trong vòng tay anh, Utakata thở hổn hển và cho xem cây cung của mình. Nếu ở đây có Horly hay Kuna, những người Shudrak trưởng thành, Flop cũng sẽ cân nhắc điều đó.
Tuy nhiên, Flop, người đã từng cùng Utakata luyện tập cung, biết rằng thực lực của cô bé không phù hợp với chiến trường này.
"——Dành những thứ ngon nhất cho trẻ con, đúng không. Tôi hiểu mà."
Flop nhắm chặt mắt, nghĩ về người ân nhân đã cứu anh và em gái khỏi vực thẳm.
Thái độ cục cằn và thô lỗ, nhưng người ân nhân đó đã không bao giờ từ bỏ chủ nghĩa của mình. Vì vậy, Flop cũng muốn trở thành một 'người lớn' không làm hổ thẹn điều đó.
Không thể cứ mãi nấp ở đây được. Dù là hướng đến tòa thị chính hay dinh thự, cũng cần có một biện pháp đối phó nào đó.
Để có thể đưa Shult và Utakata trốn thoát an toàn——.
"——Hai đứa, nghe này. Bây giờ anh sẽ."
Flop nín thở, quyết tâm định nói cho hai người biết phương châm.
Nghe lời đó, hai đứa trẻ nhìn Flop, đúng vào khoảnh khắc đó. "Oooooaaaaa——!!"
"——!!"
Cùng với một tiếng gầm như thể nôn ra máu, một vật gì đó khổng lồ từ trên trời rơi xuống đường. Bị ném xuống đất cùng với tiếng gầm và tiếng la hét, đó là một con Phi Long đang chảy máu đen ngòm từ khắp cơ thể.
Con Phi Long lớn, khi dang rộng đôi cánh ra khoảng ba đến bốn mét, đã đập đôi cánh bị gãy do cú va chạm khi rơi xuống, cố gắng hết sức để thoát khỏi đó.
Vào lúc đó——,
"Đừng chạy! Mày, đừng có chạy!"
Một bóng người rơi xuống đất cùng với con Phi Long đó và lăn một vòng, đã nhảy lên lưng nó. Rồi, anh ta đâm kiếm vào con Phi Long đang quằn quại, xiên thẳng vào tim nó từ phía sau.
Tiếng hét của con Phi Long kéo dài, con rồng đổ sụp xuống đó, nước mắt máu tuôn rơi.
Và khi đã chắc chắn rằng con Phi Long đã tắt thở——,
"Chết, tiệt..."
Một người đàn ông tóc đỏ bước xuống từ lưng con Phi Long đã chết, vai anh ta phập phồng. Nhìn thấy dáng vẻ đó, Shult trong vòng tay Flop kêu lên "A!".
"Ngài Heinkel! Ngài không sao chứ ạ!"
"Hả?" Được gọi bởi giọng nói cao của Shult, người đàn ông tóc đỏ quay lại với thái độ khó chịu. Ngay lập tức, nhìn thấy dáng vẻ toàn thân nhuốm màu đỏ của người đàn ông, cổ họng Shult nghẹn lại.
Và, Shult với đôi mắt mở to, thoát khỏi vòng tay của Flop và chạy đến chỗ người đàn ông. Nhìn thấy Shult, người đàn ông vừa dùng tay áo lau khuôn mặt đẫm máu, vừa nói,
"Gì đây, là nhóc à, thằng lùn."
"N-ngài Heinkel, người ngài đỏ hết rồi ạ! C-có bị thương nặng ở đâu không ạ!?"
"Bị thương? À, máu này là máu của kẻ địch bắn vào. Nếu có thì cũng chỉ là vết xước thôi."
"Th-thật không? Thật vậy sao ạ...?"
Shult với đôi mắt đảo qua đảo lại, sờ soạng khắp cơ thể đẫm máu của người đàn ông để kiểm tra. Thái độ không màng đến việc tay và quần áo của mình bị bẩn, người đàn ông nhìn xuống và thở dài.
Nhìn cuộc trò chuyện của hai người, Flop thở ra hơi thở mà anh đã nín lại trước quyết định lúc nãy,
"Cậu quản gia, có vẻ không cần lo lắng đâu. Xem ra không phải là đang cố tỏ ra mạnh mẽ, mà thật sự không bị thương."
"Ngươi là... gã đàn ông khó hiểu. Ngươi đã trông chừng mấy đứa nhóc này à?"
"Khó hiểu thì có chút phật lòng, nhưng đúng là vậy! Dù nói thế, tôi cũng chỉ dẫn cậu quản gia và tiểu thư Utakata chạy trốn thôi. Anh đến đây làm tôi nhẹ cả người."
Flop mỉm cười, nhưng người đàn ông đẫm máu —— Heinkel lại quay mặt đi.
Không phải là ngượng ngùng, mà là một phản ứng khó chịu. Thực tế, anh ta còn tặc lưỡi. Nhưng, việc anh ta đã hạ gục con Phi Long và góp phần làm Shult an tâm là sự thật.
Heinkel, người cũng là một trong những người hầu phục vụ Priscilla giống như Shult. Vì anh ta mang theo kiếm nên tôi đã nghĩ là anh ta có thể chiến đấu, nhưng xem ra anh ta còn giỏi hơn cả dự đoán.
Lượng máu kinh khủng nhuộm đỏ cơ thể anh ta, không thể nào chỉ là máu của con Phi Long vừa mới hạ gục. Đó là bằng chứng cho việc anh ta đã tắm trong máu của nhiều con Phi Long.
"Bây giờ, em định đến chỗ cô Priscilla ạ! Ngài Heinkel sẽ làm gì ạ?"
"Đến chỗ cô chủ Priscilla? ...Nhóc ở đó thì sẽ an toàn hơn. Nhưng."
"Bây giờ, nơi có thể nói là an toàn trong thành phố rất ít. Nếu đối thủ chỉ toàn là Phi Long, tôi nghĩ những tòa nhà có tầng hầm và những nơi có gia vị là sách lược tốt nhất."
"Gia vị...?"
Flop xen vào cuộc trò chuyện của Shult và Heinkel, Utakata nghiêng đầu trước điểm nghi vấn trong câu chuyện của anh. Nhìn xem, Heinkel cũng đang nhìn Flop với ánh mắt nghi ngờ tương tự. Chắc là nếu không rành về hệ sinh thái của Phi Long, thì sẽ không hiểu ngay được.
"Phi Long có khứu giác rất nhạy bén. Chúng có thể ngửi thấy mùi máu từ một khoảng cách khá xa. Ngược lại, chúng là loài vật không thích những mùi có tính kích thích mạnh. Vì vậy, có lẽ nếu rắc tiêu lên khắp người, thì có thể tránh bị bắt."
"...Ngươi rành thật."
"Dù sao tôi cũng là một thương nhân đi khắp nơi mà! Hơn nữa, về Phi Long thì tình cờ tôi có một người quen rất rành. Có khả năng là người rành nhất Đế quốc đấy!"
Tuy nhiên, từ người đó, anh thường nghe những câu chuyện về mặt tốt của Phi Long, nên anh không nghĩ rằng sẽ phải đối mặt với Phi Long như một mối đe dọa như thế này.
Ít nhất, nếu những kiến thức thu được không nói dối, thì chiến thuật bôi gia vị để thoát khỏi Phi Long cũng không phải là không có khả năng.
Việc gặp được Heinkel có thể chiến đấu là một may mắn đối với Flop và hai đứa trẻ, nhưng không thể nói đó là may mắn trong cuộc chiến tranh giành thành phố lâu đài này.
"Không thể nói rằng việc dùng anh chàng tóc đỏ làm vệ sĩ cho chúng ta là tốt nhất."
Heinkel, người có thể một mình đối đầu với Phi Long, là một lực lượng chiến đấu quý giá của thành phố đang bị vô số Phi Long tấn công.
Từ đây về sau, dù cuộc chiến có diễn biến thế nào, anh ta cũng sẽ là một trong những yếu tố quyết định thắng bại. Đặt anh ta bên cạnh ba người không có khả năng chiến đấu là không tốt.
Vì vậy——,
"Chúng tôi định sẽ nhắm đến tầng hầm trong khi tránh mắt và mũi của Phi Long. Anh chàng tóc đỏ có thể đi cùng chúng tôi đến một quán ăn hoặc nhà kho gần đó được không? Ở đó chúng ta sẽ làm mờ mắt... không, làm mờ mũi chúng. Sau đó, chúng tôi có thể tự lo được."
"Ngài Flop..."
Có vẻ như lựa chọn chia tay hoàn toàn không có trong đầu Shult, cậu ta có vẻ mặt kinh ngạc trước đề nghị của Flop. Tuy nhiên, thay cho sự ngạc nhiên của Shult, Utakata gật đầu,
"U cŨng, nghĩ giống Fu. U và bọn ta sẽ bảo vệ Shu. Không cần lo lắNg."
"Cả cô Utakata cũng... ạ."
Khi Utakata gật đầu lia lịa, Shult cúi đầu với đôi mắt tròn xoe. Vài giây sau, cậu ngẩng đầu lên với vẻ mặt quyết tâm và nhìn Heinkel. "Em hiểu rồi ạ. Em cũng sẽ cố gắng cùng ngài Flop và mọi người. Vì vậy, ngài Heinkel cũng, hãy cẩn thận đừng để bị thương..."
"——Từ nãy đến giờ, chúng mày tự quyết định với nhau đủ rồi đấy. Tại sao tao lại phải nghe theo lời chúng mày?"
"Ể!?"
Tuy nhiên, quyết tâm của Shult đã trở nên vô ích, Heinkel nhăn mặt và nói thẳng.
Anh ta vừa dùng áo choàng lau máu trên kiếm, vừa hất cằm ra xung quanh,
"Nói trước, tao không có nghĩa vụ gì với thành phố này. Hơn nữa, việc không bảo vệ được thằng nhóc này có khả năng làm phật lòng cô chủ Priscilla cao hơn. Tao không muốn thế."
"Ch-chờ đã chờ đã chờ đã, anh chàng tóc đỏ! Chờ đã! Vậy là, anh nói rằng việc giữ cho cô công chúa ấy vui lòng quan trọng hơn việc bảo vệ thành phố sao? Điều đó..."
"——Đúng vậy."
"————"
Bị trả lời một cách dứt khoát, Flop không khỏi sững sờ. Nhìn vào khuôn mặt của Flop, Heinkel, trong khuôn mặt đỏ bừng vì bẩn, đôi mắt xanh của anh ta lóe lên,
"Với tao, có thứ còn quan trọng hơn cả thành phố này, hơn cả mạng sống của bất kỳ ai. Không phải thằng nhóc này đâu. Tao có thứ phải nhờ cô chủ Priscilla, người đang cưng chiều thằng nhóc này, nhượng lại. Để có được nó, ai chết bao nhiêu người tao cũng không quan tâm."
"Anh chàng tóc đỏ..."
"Hơn nữa, cả tao và chúng mày đều không phải là những con người vĩ đại gì. Biết thân biết phận đi. Những việc có thể làm đều có giới hạn. Đừng cố vươn tay ra ngoài phạm vi đó. Chỉ tổ làm trò cười thôi."
"————"
"Không một ai có thể trở thành thanh kiếm được đâu."
Nói như thể ném đi, tay của Heinkel vươn ra vai Shult.
Bờ vai nhỏ bé, gầy gò của Shult bị tay anh ta nắm lấy, cậu bé ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn Heinkel. Nỗi sợ hãi tràn ngập trong đôi mắt đó——,
"Ngài Heinkel, trông ngài đau khổ quá ạ."
——Không, đó không phải là nỗi sợ hãi, mà nên gọi là lòng thương hại.
Bị một cậu bé nhìn với ánh mắt chân thành, Heinkel khẽ cứng quai hàm. Nhưng, điều đó không thể lay chuyển được trái tim đã quyết của anh ta.
"Tao sẽ đưa thằng nhóc này đến chỗ cô chủ Priscilla. Chúng mày muốn theo thì tùy. Nhưng, đừng có ảo tưởng là tao sẽ bảo vệ chúng mày."
Nói rồi, Heinkel quay lưng lại với Flop và những người khác trong khi vẫn nắm lấy Shult. Anh ta bước ra đường, định hướng đến dinh thự nơi Priscilla đang ở.
Flop cũng đang phân vân không biết có nên theo lời khuyên của anh ta hay không——,
"——Ngươi là kẻ đã giết rồng à."
——Trong khoảnh khắc, một bóng đen rơi xuống cùng với một tiếng nói, đáp xuống mặt đất với một tiếng gầm dữ dội.
"————" Một đám bụi đất mù mịt bốc lên, một kẻ đột nhập bất ngờ đã tạo ra một hố lớn trên mặt đất.
Đó là một bóng người nhỏ bé, đứng khoanh tay ngắn, chặn đường ngay trước mặt Heinkel, người đang định đưa Shult đi.
——Thoạt nhìn, phải mất một lúc mới hiểu được đó là gì.
Bởi vì, những gì đã xảy ra và ấn tượng nhận được từ bóng người đó quá không khớp với nhau.
Vóc người nhỏ bé, gương mặt đáng yêu, làn da trắng không một vết sẹo, và tô điểm cho nó là bộ trang phục màu xanh da trời làm nổi bật vẻ dễ thương. Vẻ ngoài không có vẻ gì khác với Shult hay Utakata, và thật khó tin rằng nó vừa mới xuất hiện cùng với một cú va chạm làm vỡ mặt đất.
Tuy nhiên, những gì đã xảy ra là tất cả, và không ai có thể phủ nhận được.
Bóng người xuất hiện nheo đôi mắt vàng của mình lại, nhìn xuống bốn người Flop đang đứng trên đường và gật đầu.
Và rồi——,
"Cái giá cho việc khiến rồng phải đổ máu, các ngươi hãy trả bằng chính máu của mình cho đến giọt cuối cùng để chuộc tội. ——Lũ ngu nhân."