Mái tóc dài màu hồng đào khẽ bay, một thiếu nữ mặc hắc y đang lơ lửng giữa không trung.
Đôi mắt sắc sảo của cô gái khẽ nheo lại, đôi tai hơi dài hơn bình thường, một minh chứng rõ ràng cho thấy xuất thân của cô thuộc tộc Elf, một chủng tộc bị ghét bỏ trong thế giới này.
Tuy nhiên, đặc điểm ngoại hình đó thực chất là một nhận thức sai lầm.
Bởi lẽ, nếu truy ngược lại lai lịch của thiếu nữ này, sự thật đặc trưng nhất không nằm ở việc cô là một Elf, mà là ở cách cô được sinh ra.
Một bản sao được tạo ra bằng một thuật thức đặt tại “Thánh Vực”, lấy Ryuzu Meyer tộc Elf làm cơ thể gốc – một sinh mệnh mới, được tạo ra bằng cơ chế tương tự như Tinh linh nhân tạo.
Trong số vô vàn những bản sao được tạo ra như vậy, có một kẻ được xem là sản phẩm thất bại lớn nhất.
Kẻ đó đã phản bội lại ý đồ của “Phù thủy”, người đã sắp đặt thuật thức và lợi dụng cơ chế đó, kết quả là tạo ra vô số nạn nhân và khắc ghi vào lịch sử Vương quốc như một đại thảm họa.
Đó chính là Sphinx, một con quái vật nhân tạo được tạo ra khi “Phù Thủy Tham Lam” Echidna thất bại trong việc sao chép sự tồn tại của chính mình.
“…”
Trên đầu, hình bóng “kẻ địch” lơ lửng giữa bầu trời đêm khiến Roswaal nín thở.
Cuộc chạm trán với kẻ địch không nên tồn tại này đã gây ra một cú sốc không nhỏ cho tinh thần của gã. Không, hãy thừa nhận đi, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Đó là một đòn chí mạng đau đớn, suýt chút nữa đã làm trái tim Roswaal tan vỡ.
Đây là một cuộc tái ngộ không thể nào xảy ra.
Về con quái vật trên đầu, người nhận thức rõ nhất về sự tồn tại của nó chính là Roswaal. Gã thậm chí đã thực sự đối mặt với nó trong “Cuộc chiến Á nhân”, khi Sphinx đang reo rắc kinh hoàng.
Và vào lúc đó, nắm đấm của Roswaal đáng lẽ đã phải nghiền nát sinh mệnh của con quái vật.
Thế nhưng…
“Tứ chi không thiếu sót. Ký ức cũng vẫn tốt cho đến ngay trước đó. Dáng vẻ của tôi… bị cố định trong một trạng thái không mong muốn. Tự nhận thức đúng là một thứ phiền phức. Cần có biện pháp đối phó.”
Sphinx vừa vươn tay giữa không trung, vừa lẩm bẩm bằng một giọng nói tĩnh lặng.
Đôi mắt vàng kim và làn da xanh xao thiếu sức sống của nó chắc chắn là của một Thi nhân, nhưng nó lại có một cái tôi vững chắc hơn bất kỳ Thi nhân nào mà nhóm Roswaal từng gặp.
Sự tồn tại của ký ức và cái tôi khi còn sống, sự khác biệt giữa các Thi nhân, việc xác định điều đó cũng là một trong những lý do nhóm Roswaal đến đây – nhưng đó là một sai lầm.
Hơn nữa, là một sai lầm kéo dài gần 40 năm.
Việc Sphinx còn sống là một đòn giáng mạnh vào Roswaal, nhưng điều khiến gã hối hận hơn cả là sự có mặt của Beatrice và Garfiel tại đây.
Lẽ ra không nên để họ gặp nhau.
Tuyệt đối không được để Beatrice và Garfiel, hai người có tình cảm đặc biệt với dáng vẻ đó, gặp gỡ “kẻ địch” mang hình hài đó, bất kể thân phận thật sự của Sphinx là gì.
Giấu đi sự hối hận sau một cái chớp mắt, Roswaal khoác lên trái tim một lớp áo giáp, mắt không rời khỏi Sphinx…
“Garfiel, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
“Beatrice, lùi lại phía sau đi.”
“Roswaal, bình tĩnh lại đi.”
Cả ba người đồng thời lên tiếng với nhau, và một khoảnh khắc im lặng bao trùm.
Nếu mỗi người đều lên tiếng với người mà họ nghĩ sẽ dễ bị kích động nhất, thì có lẽ nên lạc quan mà cho rằng tất cả đều đã xử lý được cú sốc ban đầu.
Việc đào sâu vào nhận thức của Beatrice và Garfiel có thể để sau.
“Ngoài việc có thể nói chuyện, không khí bao quanh nó cũng khác. Đó là một Thi nhân đặc biệt sao?”
Khác với nhóm Roswaal, Mizelda không có lý do gì để chết lặng, cô nheo mắt lại.
Nghe những lời của cô, Roswaal khẽ gật đầu, rồi mở miệng trước khi Beatrice và những người khác kịp nói gì với Sphinx.
“Tôi không nghĩ vậy, nhưng chẳng lẽ ngươi đã sống sót như một Thi nhân ngay sau ‘Cuộc chiến Á nhân’ sao?”
“Cách nói đó có chút mâu thuẫn. Nếu cách gọi Thi nhân là phù hợp, thì cách nói sống sót chẳng phải là không phù hợp sao?”
“Ra vậy. Ngươi không có ý định trả lời câu hỏi. Vẫn như mọi khi, thật biết cách chọc tức người khác.”
“Tôi chỉ chỉ ra rằng hình thức câu hỏi không phù hợp thôi mà.”
Câu trả lời nghe như thể bị oan, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt Sphinx không hề thay đổi.
Vốn là một con quái vật không có cảm xúc, giờ đây trong hình hài Thi nhân, nó càng mất đi hơi ấm của tâm hồn. Quả thật, có thể nói đó là sự lạnh lẽo của một xác chết.
Chỉ riêng việc nó mang thân xác của một Thi nhân đã khiến Roswaal không thể kìm nén cảm giác ghê tởm.
Thuật thức sao chép do “Phù Thủy Tham Lam” Echidna tạo ra chỉ đơn thuần áp dụng cơ chế tương tự như Tinh linh nhân tạo, cấu thành cơ thể bằng Mana.
Thêm vào đó là sự cải tiến của “Bí Tích của Bất Tử Vương” mà gã và Beatrice vừa vội vã giải mã lúc nãy.
Con quái vật này rõ ràng đã trở nên nguy hiểm hơn trước rất nhiều.
“Mày, rốt cuộc là cái thá gì hả, hở?”
Thấy cuộc đối thoại giữa Roswaal và nó không đi đến đâu, Garfiel chen vào.
Chàng trai nghiến chặt cặp răng nanh sắc nhọn, đôi mắt màu lục bảo ngập tràn phẫn nộ.
“Tao biết ngoài bà già ra vẫn còn đứa khác có cái mặt và giọng nói đó. Nhưng mà, tất cả những đứa có cái mặt đó ngoài bà già ra, tao đều nắm rõ tên tuổi và chỗ ở của chúng nó rồi.”
“…”
“Mày là đứa nào?”
Điều Garfiel nói đến là Ryuzu, người mà cậu coi như bà của mình, và những bản sao khác có cùng nguồn gốc nhưng chưa phát triển được cái tôi vì không được giao cho vai trò nào.
Những bản sao đó cũng đã được đặt tên, và Ryuzu, người hiện đang sống ở một nơi khác, đang đảm nhận vai trò giáo dục chúng, với hy vọng một ngày nào đó có thể giao cho chúng công việc của phe mình.
Dù sao đi nữa, Garfiel dường như cũng đã nhận ra bằng trực giác rằng Sphinx không phải là ai trong số đó, nhưng lại là một cá thể có cùng nguồn gốc.
Đối với Garfiel, đó là một sự tồn tại báng bổ, không khác gì làm vấy bẩn gia đình cậu. Nhận lấy câu hỏi tha thiết của chàng trai, Sphinx lặng lẽ cụp mắt xuống.
“Xem ra những kẻ làm nhiễu loạn Mana trong không khí từ lúc nãy chính là các người.”
“…!”
Nó hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Garfiel.
Như thể câu hỏi chưa từng tồn tại, ánh mắt của Sphinx hướng về phía Roswaal và Beatrice. Sự thật này khiến cổ họng Garfiel nghẹn lại, và mức độ tức giận trong mắt cậu tăng lên.
Hiểu được sự tức giận của Garfiel, Roswaal nhắm một mắt lại. Chỉ bằng con mắt màu vàng đó, gã lườm Sphinx, phân vân giữa hai lựa chọn: chửi rủa hay khiêu khích.
“Ta cũng lờ mờ đoán được ngươi là ai rồi.”
“Beatrice.”
“Im đi, Roswaal. Chuyện nó xuất hiện trong lúc Betty đang ru rú trong ‘Cấm Thư Khố’, ta sẽ tạm thời bỏ qua việc ngươi đã giấu diếm. Nhưng…”
Bị Beatrice giành trước trong lúc đang lựa lời, Roswaal thở dài.
Cô ấy đã biết lý do tại sao Roswaal không tiết lộ sự tồn tại của Sphinx. Sai lầm này của gã, chắc chắn sẽ bị truy cứu sau.
Tuy nhiên, bây giờ…
“Lần này, ta sẽ không để ngươi trốn thoát đâu.”
Giơ tay ra, Beatrice nhìn thẳng vào Sphinx bằng đôi mắt tròn xoe của mình. Đối diện trực tiếp với ánh mắt đầy quyết tâm của Beatrice, Sphinx gật đầu.
Con quái vật đó cũng đưa tay về phía Beatrice.
“Tôi cũng đã nhận diện được mối đe dọa. Cần phải loại bỏ.”
Ngay khoảnh khắc nó thốt ra những lời không nên nói, màu sắc trong mắt của cả Beatrice và Sphinx đều trở nên đậm hơn một chút…
“Chết đi!”
Nhanh hơn bất cứ ai, ngọn lửa ma thuật bùng nổ do Roswaal phóng ra đã báo hiệu cho sự bắt đầu của trận chiến.
△▼△▼△▼△
Dừng chân trên hành lang của Long Xa Liên Hoàn, Subaru bất chợt cảm thấy một linh cảm không lành và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm mờ ảo trải dài trên bình nguyên của Đế quốc, cậu đặt tay lên ngực, nơi nhịp tim đang khẽ rối loạn, cầu nguyện cho sự an toàn của cô gái mà mình đã tiễn đi.
“Subaru, cậu không sao chứ?”
Nhận ra tình trạng của Subaru, Emilia ở bên cạnh lên tiếng hỏi.
Đôi mắt màu tím biếc xinh đẹp khẽ nheo lại, cô ghé sát mặt vào nhìn. Subaru giơ tay lên, gật đầu nói: “Ừm, tớ không sao đâu.”
Cuộc thảo luận giữa phe Emilia, ban lãnh đạo Đế quốc Vollachia và Sứ giả đoàn Kararagi đã tạm thời kết thúc. Hiện tại, các chuyên gia đang trao đổi ý kiến về các lĩnh vực chuyên môn như tính toán lực lượng và đảm bảo binh trạm.
Nếu được yêu cầu tìm ra một bước đột phá về mặt chiến thuật, cậu cũng có thể giúp ích, nhưng khi nói đến những vấn đề thực tế về việc vận hành một số lượng lớn người như thế này, Subaru không thể không cảm thấy mình thiếu năng lực.
“Ở Chiến đoàn Pleiades, mình cũng toàn giao cho anh Gustav và Idola mà…”
“Ừm, tớ cũng hiểu cảm giác của Subaru. Thật ra, tớ cũng muốn mình có thể giúp ích trong những cuộc thảo luận như thế này… nhưng tớ vẫn còn làm vướng chân Otto-kun.”
“Đúng hơn là Ram và Otto, những người ở lại đó và hăng hái tham gia thảo luận mới là những người có vấn đề ấy. Chị cả thì không nói, nhưng tên đó chắc dây thần kinh cảm nhận nỗi sợ bị đứt rồi quá.”
“Thôi nào, nói thế thì quá đáng quá. Otto-kun đang rất cố gắng vì chúng ta mà.”
Trước đánh giá về vị quan nội chính quá đáng tin cậy của phe mình, Emilia phồng má lên như vậy.
Và rồi, khi đối diện với Emilia trong một tình huống bình yên thế này, niềm vui vì thực sự được gặp lại cô và vẻ ngoài vẫn luôn đúng gu của mình khiến trái tim cậu rộn ràng.
Mỗi sáng nhìn thấy cô, tim đã đập loạn xạ rồi, lâu ngày không gặp, sức công phá còn kinh khủng hơn.
“Giá mà mình có thể lấp đầy trái tim bằng những lời ca ngợi vẻ đáng yêu hôm nay của Emilia-tan.”
“Cậu lo cho Beatrice và Roswaal, phải không?”
“Vì mình mà Beako có thể sẽ hăng hái quá mức cũng nên.”
Bị đoán trúng lý do nhìn ra ngoài cửa sổ, Subaru cười khổ.
Dù nói đùa, nhưng cậu nghĩ điều đó cũng không phải là suy nghĩ quá nhiều.
Thực tế là Beatrice đã hùng hổ xông ra vì Subaru. Việc hợp tác với Roswaal, người mà cậu có nhiều cảm xúc phức tạp, cũng có thể nói là một phần của suy nghĩ đó.
Beatrice và Roswaal, hai người được nhắc đến trong cuộc trò chuyện của họ, đã rời khỏi Long Xa Liên Hoàn, hợp lưu với một nhóm đang thực hiện chiến thuật trì hoãn quân địch để tiến hành một cuộc kiểm chứng.
Cuộc kiểm chứng đó, nói thẳng ra, là để xác định đặc tính của các Thi nhân.
“Thực tế là, để xác nhận xem lũ zombie có thực sự được hồi sinh bằng thứ gọi là ‘Bí Tích của Bất Tử Vương’ hay không, bằng con mắt có thể sử dụng ma thuật… à.”
“Ở Vollachia, số người có thể sử dụng ma thuật dường như ít hơn ở Lugunica, nên chắc chắn sẽ có những điều mà chỉ những người hiểu biết như Beatrice và Roswaal mới nhận ra được. Nếu nói cho Abel và những người khác biết điều đó, tớ nghĩ họ sẽ thực hiện được lời hứa muốn giúp đỡ.”
Nói xong, Emilia khẽ nghiêng đầu.
“Thật ra, tớ cũng muốn mình có thể giúp ích… nhưng tớ không rành về ma thuật lắm. Tớ toàn dùng theo kiểu, ‘エイッ’ (ei-ya) thôi…”
“Emilia-tan là người theo trường phái cảm tính mà. Nhu cầu khác với Beako ham đọc sách hay Roswaal có khí chất otaku, nên cậu cứ yên tâm là sẽ có lúc cậu tỏa sáng. Mà đúng hơn là, trong mắt tớ, cậu lúc nào cũng tỏa sáng như ngôi sao đầu tiên vậy.”
“Xin lỗi, tớ không hiểu cậu đang nói gì lắm.”
Cậu đã cố gắng động viên Emilia, người đang hối hận vì không thể giúp đỡ Beatrice và những người khác, nhưng những lời hoa mỹ của cậu dường như lại phản tác dụng.
Dù vậy, việc có thể chia sẻ nỗi lo lắng với Emilia như thế này và không phải ôm một mình cũng là một điều may mắn.
Vốn dĩ, người Subaru lo lắng không chỉ có Beatrice và những người khác. Garfiel, người đang chiến đấu ở cùng một nơi, và tất cả mọi người trong Chiến đoàn Pleiades cũng khiến cậu lo lắng.
Trong chiến đoàn, chỉ có Tanza đi cùng trên chiếc Long Xa Liên Hoàn này, còn những thành viên khác thì đáng lẽ đã xuống xe và tham gia vào đội quân chiến thuật trì hoãn.
Họ là những người đồng đội trong chiến đoàn đã cùng nhau vượt qua những trận chiến khốc liệt.
Bao gồm cả Cecilus, người không hiểu sao mãi vẫn chưa hợp lưu, cậu vẫn tin tưởng họ.
“Nhưng lo lắng thì vẫn là lo lắng thôi~. Làm ơn, mọi người đừng quá liều lĩnh hay quá tự mãn nhé…”
Vừa lúc Subaru chắp tay cầu nguyện như vậy.
“Subaru, Emilia-sama, hai người ở đây sao.”
“A, Julius.”
Cánh cửa ngăn cách hành lang mở ra, và một mỹ nam xuất hiện từ phía bên kia khiến Emilia nhướng mày. Đúng như cô gọi, người xuất hiện ở đó là Julius, đeo thanh kị sĩ kiếm bên hông.
Sau khi khẽ cúi chào, anh tiến đến ngay bên cạnh Subaru và Emilia đang đứng trên hành lang, đôi môi vốn có chút căng thẳng lúc nãy giờ đã giãn ra.
“Ở nơi lúc nãy, chúng ta không có nhiều cơ hội nói chuyện.”
“Ừm… đúng vậy. Cả cậu, cả Anastasia-san và Echidna nữa, đã để mọi người phải lo lắng rồi. Cảm ơn vì đã cất công đến tận đây tìm bọn tớ.”
“… Thật ngạc nhiên.”
Trước lời cảm ơn chân thành của Subaru dành cho sự giúp đỡ của Julius và Anastasia, anh thực sự nhướng mày một chút.
“Không ngờ cậu lại có thể thẳng thắn bày tỏ lòng biết ơn như vậy. Chẳng lẽ, do tuổi tác trẻ lại nên sự bướng bỉnh cũng đã giảm bớt tương ứng với ngoại hình sao?”
“Ồn ào quá! Đúng là có những ảnh hưởng phụ như thế, nhưng dù không bị thu nhỏ lại thì tớ vẫn biết nói lời cảm ơn chứ! Cậu nghĩ đây là đâu hả! Là địa ngục đấy!”
“Không phải địa ngục mà là Vollachia chứ? Nói như vậy thì thật có lỗi với Abel và mọi người đó.”
“Vậy sao? Nguyên nhân lớn nhất khiến tớ cảm thấy đất nước này là địa ngục là do cách làm của hắn ta, nên hắn ta có tư cách gì mà bực mình chứ?”
Tất nhiên, cậu nghĩ Abel cũng có lý lẽ của riêng mình, và không khó để tưởng tượng rằng anh ta đã thử và sai để vận hành Đế quốc một cách tốt nhất. Nhưng, kết quả là những nỗi đau mà Subaru đã phải nếm trải, nên Subaru phải có quyền nói như vậy.
Trước lời than phiền của Subaru, Emilia trông có vẻ bối rối không biết nên nói gì, có lẽ cô cũng không thể phủ nhận hoàn toàn cách nói của Subaru.
Mặt khác, trước những lời lẽ gay gắt của Subaru, Julius dùng ngón tay vuốt nhẹ vết sẹo trên mắt.
“Lúc ở cuộc họp vừa rồi tôi cũng đã nghĩ, Subaru, cậu và Hoàng đế Vincent có mối quan hệ như thế nào vậy? Cả cách nói vừa rồi nữa, thật quá…”
“Nếu cậu nói thế này là bất kính, thì khi biết tớ đã làm gì với hắn, cậu sẽ ngất xỉu mất. Nói trước nhé, không phải tớ lợi dụng đặc quyền trẻ con để quậy phá đâu. Trở nên thế này cũng là do lỗi của lão già mà hắn không kìm cương được đấy.”
“Thật đáng sợ khi tưởng tượng. Emilia-sama có biết rõ sự tình không?”
“Ừm. Subaru và Abel, thân thiết hơn tớ nghĩ rất nhiều. Ban đầu tớ còn lo không biết hai người có hòa hợp được không… Thật là, Subaru đúng là kết bạn nhanh thật đấy.”
“Bạn bè, sao…”
Thấy Emilia tự hào như thể đó là chuyện của mình, Subaru cảm thấy có lỗi, nhưng cậu vẫn đang phân vân không biết nên xếp sự tồn tại của Abel vào đâu trong các mối quan hệ của mình.
Ít nhất, dù đã thẳng thắn trút bầu tâm sự và đánh nhau, họ cũng không thể nói là có mối quan hệ có thể hòa hợp ngay lập tức như những kẻ du côn đánh nhau bên bờ sông.
“… Subaru, tôi có thể coi cậu là bạn của tôi được không?”
“Ể? À, thì, ừm, chắc vậy? Trước đây tớ nghĩ hơi khó, nhưng tạm thời thì, chúng ta cũng đã cùng nhau vượt qua sa mạc cát rồi, nên, chắc là được? Tớ nghĩ là được.”
“Vậy sao, tôi đã yên tâm rồi. Đây là tin tốt thứ hai sau tin tức về sự an toàn của cậu và Emilia-sama.”
Vừa nói đùa một cách khoa trương, thắc mắc của Julius tạm thời đã được giải quyết.
Tuy nhiên, đó chỉ là phần mở đầu so với tình trạng hiện tại của Subaru mà ai cũng có thể thấy rõ. Vấn đề lớn nhất của Subaru, mà ai cũng có thể thấy, vẫn chưa được giải quyết.
“Subaru, cơ thể của cậu…”
“Là do lão già shinobi làm đấy. Lần tới cậu cũng thử đi. Tớ muốn xem.”
“Xin kiếu. Tôi không muốn đối mặt với bản thân mình thời thơ ấu cho lắm. Anastasia-sama hay Emilia-sama thì chắc hồi nhỏ cũng đáng yêu lắm nhỉ.”
“Của Emilia-tan! Phải rồi! Có cách đó!”
“Tớ ư? Ừm, không biết nữa. Ở ‘Thánh Vực’ tớ cũng đã thấy mình lúc nhỏ, nhưng tớ nghĩ Subaru và Beatrice bây giờ đáng yêu hơn.”
Emilia tự đánh giá bản thân không cao và nói như vậy, nhưng làm sao có chuyện đó được.
Lớn lên đã là một mỹ thiếu nữ như thế này, thì lúc nhỏ chắc chắn cũng phải là một tiểu mỹ nhân. Có lẽ có thể so kè với Beatrice được…
“Nhưng, nghe cách nói vừa rồi tôi đã yên tâm. Xem ra, con đường để trở lại bình thường đã được sắp đặt rồi nhỉ.”
Nghe những lời đó của Julius, Emilia cũng gật đầu “Đúng vậy”.
Cô đặt tay lên vai Subaru, người có chiều cao chênh lệch, từ phía sau.
“Ông lão đã làm Subaru nhỏ lại cũng là đồng minh của Abel. Bây giờ ông ấy đang ở ngoài chiến đấu với lũ ‘zombie’, nhưng khi trở về phải nhờ ông ấy thôi. Nhờ ông ấy giúp Subaru trở lại bình thường. Nếu vậy thì…”
“À, thật ra có chuyện tớ phải nói về việc đó.”
“…?”
Cảm thấy hơi khó xử, Subaru ngước nhìn Emilia ngay sau lưng. Emilia, người đang đặt tay trên vai cậu, tròn mắt trước những lời đó.
Julius ở phía đối diện cũng nhíu mày, trong khi Subaru dùng ngón tay gãi má.
“Cơ thể của tớ, dù Olbalt-san có trở về, tớ cũng định chưa trở lại bình thường vội. Tớ nghĩ tạm thời cứ giữ cơ thể nhỏ bé này sẽ tiện hơn.”
“Ể!? Tại sao? A, lẽ nào, vì cơ thể trẻ con ăn ít cơm hơn? Nếu vậy, tớ sẽ chia đồ ăn của tớ cho cậu…”
“Một sự quan tâm vô cùng đáng yêu, nhưng không phải vậy.”
Lắc đầu, Subaru nhẹ nhàng phủ nhận suy nghĩ của Emilia. Trước câu trả lời của Subaru, Julius nheo đôi mắt màu vàng với vẻ mặt nghiêm túc, “Cậu mà nói vậy, chắc hẳn cậu đã nghĩ rằng điều đó là cần thiết…”
“Ừ. Tớ chưa giới thiệu với cậu và Anastasia-san, nhưng tớ có một nhóm thành viên tên là Chiến đoàn Pleiades đã trở thành đồng đội của tớ ở Vollachia.”
“Pleiades…”
Vì có Tháp Canh Pleiades, Julius nhanh chóng nhận ra âm thanh đó. Nhưng, cho rằng điều đó chỉ làm gián đoạn câu chuyện, anh phớt lờ những thắc mắc nhỏ nhặt và thúc giục Subaru tiếp tục.
Gật đầu trước sự quan tâm đó, Subaru tiếp tục.
“Những người đồng đội trong chiến đoàn này, dù nguyên lý chi tiết tớ hoàn toàn không hiểu, nhưng khi tất cả mọi người, bao gồm cả tớ, đồng lòng thành một, họ sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Không phải chỉ là vấn đề tinh thần đâu.”
“… Emilia-sama?”
“Ừm, điều đó có vẻ là thật. Cô bé Tanza-chan và những người bạn khác của Subaru đều rất mạnh mẽ và đang chiến đấu hết mình.”
“Và, tớ đang nói dối tất cả những người bạn đó. Rằng tớ là con trai của hoàng đế.”
Dù có sự khẳng định của Emilia, câu chuyện tiếp theo cũng khiến Julius kinh ngạc. Emilia cũng “A” một tiếng, đưa tay lên che miệng.
“Nói mới nhớ, cậu đã tự xưng như vậy… ừm, nhưng mà, Subaru không phải sinh ra ở Vollachia, phải không?”
“Ừ, không phải. Quê hương của tớ không phải là một nơi địa ngục như thế này. Nó yên bình và tràn đầy tình yêu hơn nhiều.”
“… Ở thành phố pháo đài cũng có nghe tin đồn về ‘Hoàng Thái Tử tóc đen’. Nghe đến tóc đen, tôi cũng đã không thể không liên tưởng đến sự tồn tại của cậu.”
“Nói trước nhé, người nghĩ ra ý tưởng này là Abel, nên có khiếu nại gì thì cứ nói với hắn. Tóm lại, điều quan trọng là mọi người trong chiến đoàn đều tin vào điều đó. Vì vậy…”
Khi rời khỏi Kiếm Nô Cô Đảo, Subaru đã thuyết phục những người đồng đội đi cùng tin rằng mình là con trai của Hoàng đế Vollachia.
Nền tảng cho sự đoàn kết của Chiến đoàn Pleiades ngày hôm nay chính là lời nói dối nặng nề đó. Subaru cũng không có ý định nói dối họ mãi mãi.
Bởi vì sau khi đại thảm họa chưa từng có đang làm rung chuyển Đế quốc Vollachia này kết thúc, Subaru sẽ trở lại kích thước ban đầu, cùng Emilia và Rem khải hoàn trở về Vương quốc Lugunica.
Và, để Subaru và những người khác kết thúc cuộc chiến này với một chiến thắng vĩ đại, sự hợp tác của Chiến đoàn Pleiades là vô cùng cần thiết.
“Vì vậy, tớ vẫn chưa thể trở lại. Tớ phải là ‘Natsuki Schwarz’ mà mọi người trong chiến đoàn tin tưởng. Cho đến khi cuộc chiến giành lại Đế quốc này kết thúc.”
“Subaru…”
Nắm chặt bàn tay nhỏ bé đã trở nên quen thuộc, Subaru dõng dạc tuyên bố quyết tâm của mình. Cho đến khi tuyên bố với Emilia và những người khác như thế này, Subaru cũng đã do dự.
Đương nhiên, cơ thể lớn vẫn là cơ thể của cậu hơn là cơ thể nhỏ. Mong muốn trở lại cơ thể ban đầu rất mạnh mẽ, cậu muốn dễ dàng bế Beatrice lên, muốn trò chuyện với Emilia ở cùng một tầm mắt.
Nhưng, những khao khát đó của Subaru không thể so sánh với những điều thực sự cần thiết.
“… Thật là, dù ở bất cứ nơi đâu, trong bất kỳ hình dạng nào, cậu cũng không thay đổi nhỉ.”
Nghe quyết tâm của Subaru, Julius khẽ thở dài và nói. Anh đưa tay vuốt tóc mái của mình, nhìn Subaru với ánh mắt pha trộn giữa sự kinh ngạc và thấu hiểu.
“Luôn đưa ra quyết định khó khăn và bất ngờ nhất. Dù là cho người khác hay cho chính mình, cậu cũng không phân biệt.”
“… Không phải là một quyết tâm cao cả như vậy đâu. ‘Vẫn muốn làm trẻ con thêm một chút’, nghe như một quyết tâm trong bài hát pop thời Showa ấy nhỉ.”
Bị Julius nói thẳng vào mặt, Subaru cảm thấy hơi ngượng và trả lời như vậy. Ngay lúc đó, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu Subaru, cậu quay lại và bắt gặp ánh mắt màu tím biếc.
Emilia cụp đuôi mày xuống, nhìn Subaru với ánh mắt đầy trìu mến.
“Cứ như vậy, Subaru lại làm tớ khó xử rồi.”
“Ừ, về chuyện đó thì tớ thực sự không thể bào chữa được. Không, tớ cũng muốn trở lại cơ thể ban đầu và thân mật với Emilia-tan lắm chứ? Nhưng mà…”
“Tớ hiểu mà. Subaru suy nghĩ rất nhiều, và rồi chọn điều mà cậu nghĩ là tốt nhất, phải không? Tớ cũng nghĩ vậy, giống như Julius, đó mới là Subaru.”
Trước Subaru đang hoảng hốt vung tay lên xuống, Emilia mỉm cười. Cô dùng ngón tay của bàn tay đang đặt trên đầu Subaru, lần này lại chọc vào mũi cậu, rồi nói tiếp, “Nhưng mà nhé,”
“Dù có nhỏ bé đến đâu, tớ vẫn biết Subaru là Subaru. Nếu lỡ như, cậu không thể trở lại bình thường, tớ sẽ đợi mãi cho đến khi cậu lớn lên.”
“Tớ cũng muốn tránh việc không thể trở lại bình thường lắm… ủa, vừa rồi là…?”
“…?”
Với thái độ và giọng điệu dịu dàng, Subaru cảm thấy như mình vừa được nghe một điều gì đó rất ghê gớm và chớp mắt lia lịa. Nhưng, người nói ra điều đó dường như không hiểu phản ứng của Subaru, cô nghiêng đầu một cách ngây thơ vô tội.
Không, dù có nghiêng đầu thì cũng chẳng giải quyết được gì. Đúng là một tiểu ác ma.
“…”
Cảm thấy má mình bất giác ửng hồng, Subaru nhìn Julius như cầu cứu. Tuy nhiên, anh chỉ nhún vai trước ánh mắt của Subaru, phũ phàng từ chối lời cầu cứu đó.
Thầm chửi rủa Julius vô dụng, hối hận về quyết định coi anh là bạn lúc nãy, Subaru đảo mắt nhìn quanh…
“Hả?”
Và rồi, ánh mắt cậu chạm thẳng vào ánh mắt của một cô gái vừa bước ra từ một căn phòng đối diện hành lang, đang nhìn chằm chằm về phía này.
△▼△▼△▼△
“Hả?”
Người phát ra tiếng nói trước tình cảnh của nhóm Subaru là một cô gái có mái tóc xanh và đôi mắt màu xanh nhạt – ngay khi nhìn thấy hình bóng đó, khuôn mặt Subaru bừng sáng.
“Rem, may quá. Tớ cũng muốn nói chuyện với cậu.”
Nhìn thấy Rem, những chuyện vừa xảy ra tức thì bay biến khỏi đầu Subaru.
Cũng như Emilia và Beatrice, sau những rắc rối ở Đế đô, Subaru đã bất tỉnh và chưa có thời gian nói chuyện tử tế với Rem.
Sau khi đối đầu với Abel và nói những điều cần nói với Katya, Subaru đã giao cô ấy cho Rem và tham gia ngay vào cuộc thảo luận.
Sau khi cuộc thảo luận đó kết thúc, đây mới là lần tái ngộ thực sự.
“À, Katya-san sao rồi? Cô ấy đã bình tĩnh lại chưa?”
“… Vì sự tình là vậy, nên không thể dễ dàng như thế được. Nhưng bây giờ cô ấy đã khóc mệt và ngủ thiếp đi, anh trai cô ấy đang ở bên cạnh trông chừng.”
“Vậy sao. Ừm, đúng vậy. Xin lỗi đã giao cho cậu một nhiệm vụ khó khăn.”
“… Đó là việc tôi muốn làm. À, mà nhân tiện…”
Đáp lại Subaru đang tiến đến trước mặt, Rem khẽ hạ giọng. Trước lời mở đầu của Rem, Subaru nghiêng đầu thắc mắc.
Tuy nhiên, trước khi Rem kịp nói…
“Tiểu thư Rem, cô đã tỉnh lại rồi sao!”
Julius, người ngạc nhiên trước sự hiện diện của Rem, đã lên tiếng trước.
Anh tròn mắt, giọng nói đầy ngạc nhiên và vui mừng. Subaru gật đầu, “Đúng vậy!”
“Xin lỗi. Tớ phải nói cho cậu, cả Anastasia-san và Echidna nữa. Sau khi lạc mọi người, Rem đã tỉnh lại. Chỉ là…”
“Ký ức về tiểu thư Rem không hề quay trở lại trong tôi. Tình hình của tôi cũng giống vậy sao?”
“Không chỉ vậy, còn là trạng thái lai tạp giống như Crusch-san nữa.”
“… Vậy thì, ký ức của chính mình…”
Trước lời giải thích của Subaru, Julius nhíu đôi mày thanh tú của mình.
Anh nhanh chóng nhận ra đây không phải là một tình huống có thể vui mừng hoàn toàn, và có vẻ đang phân vân không biết nên nói gì. Nhưng, sau khi nhắm mắt lại, khi mở ra, anh đã lấy lại được vẻ mặt cương nghị.
“Tiểu thư Rem, xin thất lễ vì đã đột ngột gọi cô. Tôi là Julius Juukulius… một kị sĩ phục vụ cho một vị nào đó, và là bạn của Subaru.”
“Bạn của… người này…”
“Bị nhấn mạnh nghe khó chịu thật, nhưng đúng vậy. Tên này cũng thế. Khi Rem mãi không tỉnh lại, hắn là một trong những người đã giúp đỡ rất nhiều.”
“Điều đó…”
Nghe về mối quan hệ với Julius, người đang lịch lãm cúi chào, Rem ngạc nhiên nhướng mày. Sau một thoáng ngạc nhiên, Rem cũng cúi đầu tại chỗ.
“Đã để mọi người phải lo lắng. Dù chưa hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng ít nhất tôi đã có thể tự đứng và đi lại bằng đôi chân của mình.”
“Đó là điều tốt nhất rồi. Cả vì bản thân cô, và vì tất cả những người xung quanh đã luôn lo lắng cho cô.”
“… Vâng.”
Dù muốn chửi thầm rằng cách nói của anh ta vẫn luôn khéo léo và chu đáo như mọi khi, nhưng trước Rem, người đang đặt tay lên ngực và nhẹ nhàng gật đầu, cậu không thể nói ra những lời ghen tị đó.
Dù sao đi nữa, thật tốt khi có thể nói cho Julius biết rằng Rem đã tỉnh lại như thế này. Lát nữa, phải nói chuyện cẩn thận với Anastasia và những người khác nữa.
“Nhưng, nhờ có Anastasia-san và mọi người đến Đế quốc, tớ mới có thể gặp lại Rem như thế này, thật sự rất tốt. Mọi người cũng đã lo lắng cho cậu ấy mà.”
“Vâng. Anastasia-sama cũng đã rất đau lòng. Tiểu thư Rem có lẽ không nhớ, nhưng với tư cách là người đã cùng cô ấy du hành, tôi thực sự rất vui mừng.”
“Ừm, tớ cũng nghĩ vậy. Tất cả là nhờ Subaru đã cố gắng hết mình.”
Nói rồi, Emilia mỉm cười và lại xoa đầu Subaru.
Cậu hiểu là vì chênh lệch chiều cao nên dễ xoa đầu, nhưng bị xoa đầu hết lần này đến lần khác như thế này khiến cậu cảm thấy rất khó chịu vì bị đối xử như trẻ con.
Dù cảm giác rất tuyệt, nhưng lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép cậu chấp nhận việc bị Emilia đối xử như trẻ con.
“E-Emilia-tan, đừng cưng chiều tớ quá.”
“Tớ có nghĩ cậu đáng yêu, nhưng không có ý định cưng chiều đâu? Tớ chỉ nghĩ Subaru thật giỏi thôi. Đúng là kị sĩ của tớ.”
“Hả?”
“Ể?”
Ngay lúc Emilia đang xoa đầu Subaru với vẻ mặt như vậy, một giọng nói sắc lạnh bất ngờ xen vào, và tay Emilia dừng lại.
Emilia tròn mắt nhìn Rem, người đang đứng đối diện, ngăn cách bởi Subaru.
Rem đang nhìn chằm chằm vào bàn tay của Emilia đặt trên đầu Subaru bằng đôi mắt màu xanh nhạt.
“Rem? Có chuyện gì vậy?”
“Không, à, có chút bối rối. Emilia-san, tôi có thể xác nhận một chút được không?”
“Xác nhận? Ừm, cứ hỏi bất cứ điều gì…”
“‘Cứ hỏi bất cứ điều gì’ bây giờ hiếm nghe thật…”
Vẫn đặt tay trên vai và đầu, vẫn bị đặt tay trên vai và đầu, Subaru và Emilia cùng nghiêng đầu trước lời nói của Rem.
Rem, người đang nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, lần lượt nhìn Subaru và Emilia.
“… Hai người, có mối quan hệ như thế nào vậy?”
“Tớ và Subaru?”
“Tớ và Emilia-tan?”
Trước câu hỏi của Rem, Subaru và Emilia nhìn nhau.
Đúng là hiện tại, Rem vừa mới gặp lại mọi người trong phe Emilia, và dù đã nghe nói về việc nắm bắt mối quan hệ với Ram, nhưng những chi tiết sâu hơn thì vẫn chưa.
Có lẽ nên làm điều này ở một nơi có mặt tất cả mọi người, nhưng…
“Đúng vậy. Giải thích đơn giản thì, Emilia-tan là người đứng đầu phe của bọn tớ, và là vị vua tương lai của một đất nước tên là Vương quốc Lugunica.”
“Tớ vẫn đang trong quá trình cố gắng để trở thành vua, nên chỉ là ứng cử viên thôi. Và, Subaru là kị sĩ, đồng minh số một của tớ.”
“Đồng minh số một…”
“Ừ, tớ sẽ dốc toàn lực để thực hiện ước mơ của Emilia-tan.”
“Đúng vậy, cậu ấy đang rất cố gắng. Không phải tớ, mà là Subaru thuộc về tớ.”
Trước lời nói của Subaru đang ưỡn ngực, Emilia ngượng ngùng đáp lại. Nghe câu trả lời của hai người, Rem đưa tay lên trán.
Sau đó, sau một lúc suy nghĩ, cô nói:
“Xin lỗi. Tôi đang rất bối rối, có phải là do tôi không?”
“… Không, tôi không nghĩ đó là trách nhiệm của tiểu thư Rem. Từ góc độ của một người ngoài cuộc.”
“Cảm ơn anh…”
Trước Rem đang có vẻ suy tư, không hiểu sao Julius lại trả lời như vậy.
Không chỉ Subaru, mà cả Emilia cũng không hiểu rõ sự bối rối của Rem, việc Julius, một người ngoài phe, lại tỏ ra thấu hiểu cũng khiến cậu không phục.
“Mình đã nói quá nhiều về Lugunica với Rem bây giờ rồi sao…”
“Mình cũng đã nói sơ qua trước đó rồi… lẽ nào, có khả năng cô ấy đã bị Priscilla tiêm nhiễm những điều không cần thiết ở Guaral…”
“Chờ đã. Tại sao lại có tên của Priscilla-sama ở đây? Lẽ nào, Priscilla-sama đang ở Đế quốc Vollachia sao?”
“À, mọi người có thể xử lý sự bối rối của tôi trước được không?”
Trong lúc tìm cách giải quyết những thắc mắc đã nảy sinh, những thắc mắc mới lại xuất hiện, tạo thành một vòng luẩn quẩn.
Cảm thấy có quá nhiều chủ đề cần phải chia sẻ cẩn thận với Julius và Anastasia, cậu phân vân về thứ tự ưu tiên xử lý vấn đề.
Trước hết, cậu muốn ưu tiên giải quyết sự bối rối của Rem, nhưng…
“…”
Ngay lúc cậu và Emilia đang tìm cách giải quyết sự bối rối của Rem, Subaru bất chợt bị thu hút bởi một thứ gì đó thoáng qua ở khóe mắt.
Đó là một thứ gì đó rơi từ bầu trời đêm xuống bình nguyên.
“Subaru?”
Giọng nói thắc mắc của Emilia gọi Subaru, người đang bất giác tròn mắt. Tạm gác lại việc trả lời, Subaru chạy đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài.
Bình thường, Subaru sẽ không bao giờ phớt lờ lời gọi của Emilia. Nhưng bây giờ, cậu ưu tiên việc xác nhận thứ mình vừa thoáng thấy hơn là trả lời cô.
Cậu nheo mắt nhìn vào khung cảnh đang trôi qua, cố gắng bắt lại hình ảnh của thứ đã rơi từ bầu trời đêm.
Đó là…
“Sao lại ở đây?”
Một người không thể nào ở đây, cậu lôi ra một hình ảnh mắc kẹt ở một góc ký ức, chớp mắt nhiều lần và thốt lên cái tên đó.
Người ở đó, đáng lẽ đang sống những ngày tháng yên bình ở Vương quốc Lugunica…
“Ryuzu-san?”
“…”
Chắc không phải là do nghe thấy tiếng thì thầm của Subaru.
Khoảng cách và âm lượng không thể nào nghe thấy được, nhưng dù vậy, Subaru cảm thấy bằng bản năng rằng mình đã chạm mắt với bóng người nhỏ bé đang quay về phía này, và cả hai đã nhận ra nhau.
Bóng người nhỏ bé đó, vẫn nhìn chằm chằm vào Subaru, mấp máy môi điều gì đó.
Cố gắng nghe xem đó là gì, Subaru rướn người ra…
“…A”
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng trắng trút xuống Long Xa Liên Hoàn, nuốt chửng và thổi bay Natsuki Subaru, cùng với phần lớn những người đang ở trên chiếc xe đó.