Virtus's Reader
Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu

Chương 704: CHƯƠNG 9-11: EM ĐÃ KHÔNG CÒN Ở NƠI ĐÂU NỮA

"Em hiểu cảm giác lo lắng của mọi người, nhưng em nghĩ ai cũng đang thể hiện ra mặt quá rồi đấy."

Bên trong Tháp Canh Pleiades, trong lúc chuẩn bị bữa tối cho cả nhóm, Petra lên tiếng nhận xét về bầu không khí căng thẳng.

Đã nửa ngày trôi qua kể từ khi họ đến tháp. Với thời hạn lưu lại chỉ có ba ngày, họ không thể lãng phí chút thời gian nào. Subaru và những người khác đã tiến vào thư viện, tất bật tìm kiếm cuốn sách mục tiêu.

Trong lúc đó, Petra chăm chỉ nấu bữa tối cho mọi người, đoán rằng họ sẽ sớm đói bụng. Nhưng bầu không khí trong thư viện ngay cạnh đây quả thực tồi tệ hết mức.

"Cả anh Subaru và anh Garf đều chẳng thể tập trung tìm sách gì cả. Này, cậu có nghe tớ nói không?"

Đáp lại câu hỏi của Petra, Meili thờ ơ gật đầu, "Ừm, có nghe mà." Cô bé dùng một chiếc thìa nhỏ múc chút nước trong nồi mà Petra đang đun trên bếp, nếm thử một cách nhẹ nhàng.

"Ừm, ngon quá đi. Petra-chan, tài nấu nướng của cậu lại tiến bộ rồi đấy."

"Cảm ơn cậu. Nhưng mà, tớ vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm mới với tới được đỉnh cao của chị Frederica. Mà đối thủ đáng gờm là chị Rem cũng đã trở về rồi nữa..."

"Nói là đối thủ đáng gờm chứ, em gái của chị Ram chẳng phải không nhớ gì sao? Nếu vậy thì cả chuyện nấu nướng lẫn những chuyện khác, cậu ấy đâu phải là đối thủ của Petra-chan, đúng không nào?"

"Chuyện đó thì làm sao mà biết được chứ. Anh ấy đã từng thích chị ấy một lần rồi. Việc anh ấy thích chị ấy thêm lần nữa cũng chẳng có gì lạ... hay nói đúng hơn, tớ thấy bây giờ đã có chút đáng ngờ rồi."

Petra hạ giọng, tỏ vẻ nghi ngờ bầu không khí giữa Subaru và Rem.

Việc Rem, người đã ngủ say suốt một thời gian dài, tỉnh lại khiến Petra cũng rất vui. Cả Subaru và Ram đều luôn lo lắng cho cô ấy, và chính Petra cũng là người hàng ngày chăm sóc cho Rem khi cô còn đang ngủ. Cô hiểu rất rõ Rem đã được trân trọng đến nhường nào.

Và nói thật lòng, cô cũng đã từng nghĩ rằng, nếu Rem không mau tỉnh lại, cô sẽ không thể đánh giá được mức độ đáng gờm của tình địch.

Khi thực sự đối mặt với Rem đã tỉnh lại, trò chuyện và thấy được dáng vẻ nghiêm túc, hết mình của cô ấy, Petra cũng có cảm tình, nhưng—vẫn đáng ngờ. Nghe nói vì mất trí nhớ nên giữa cô ấy và Subaru đã xảy ra không ít rắc rối, và bây giờ thái độ của cô ấy trông vẫn tương đối lạnh lùng và nghiêm khắc.

"Nhưng mà, vẫn đáng ngờ lắm."

"Hừm, vậy sao. Nhưng mà, anh hai cũng có những lúc như thế mà. Dù bên này có lườm nguýt, bực bội đến đâu, chẳng hiểu sao lại thấy mình như con ngốc vậy."

"Đúng đúng, chính là thế đó. Tớ lúc đầu cũng nghĩ Subaru là một người kỳ quặc... Mà cách nói của Meili-chan vừa rồi, không thấy đáng ngờ à?"

"Thôi đi mà, cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy."

Meili lè lưỡi, vẻ mặt khó chịu giơ hai tay lên. Petra lườm cô bé một cái rồi tạm thời gạt bỏ sự nghi ngờ.

Trước khi đến Đế Quốc, lúc trở về từ Tháp Canh Pleiades, Meili cũng đã nói cô nghĩ quá nhiều, nhưng theo Petra, với những người xung quanh Subaru thì cảnh giác đến mức này cũng chẳng thiệt đi đâu.

Bất cứ ai, chỉ cần hành động cùng Subaru một chút thôi là sẽ nhận ra điểm tốt của cậu.

Và một khi đã nhận ra điểm tốt, khả năng nó biến thành một tình cảm đặc biệt cũng sẽ tăng vọt.

"Ở Đế Quốc cũng vậy, trong lúc không có chúng tớ bên cạnh, anh ấy đã tỏ ra tốt với biết bao nhiêu người... Chắc phải có thêm cả ngàn người thích Subaru rồi đấy!"

"Phóng đại quá đi. Làm gì có chuyện cả ngàn người được chứ..."

"Có đấy. May mà hầu hết là đàn ông thôi, nhưng không thể lơ là cảnh giác được!"

Meili, người không được chứng kiến tận mắt, chỉ cười cho rằng đó là chuyện đùa, nhưng Petra thì không có tâm trạng để cười cho qua.

Một tay cô nắm chặt quả đấm đầy dũng mãnh, tay còn lại thì khuấy nồi để không bị trào, trong khi trái tim thì luôn dành trọn cho Subaru.

Nếu không làm vậy, chắc chắn cậu ấy sẽ lại lảo đảo đến bên một ai đó đang bị tổn thương ở một nơi nào đó ngoài tầm mắt của Petra, rồi lại tan nát cõi lòng.

—Giống như chính lúc này đây, họ đến tòa tháp này để giúp Al có thể nhìn về phía trước.

"Mà này, về chuyện của anh Al đó."

"À, cậu có nói là lộ liễu hay gì đó nhỉ. Ý cậu là sao?"

"Ý là sao cái gì, tớ đang nói những gì mắt thấy tai nghe thôi. Cả anh Subaru và anh Garf, cái thái độ ‘chúng tôi đang canh chừng anh Al đây’ nó lộ ra mặt quá..."

"Đúng là hai người đó trông không hợp với việc canh chừng ai cả. ...Cái anh Al đó là người đội mũ trụ kia đúng không nhỉ? Còn ai khác nữa sao?"

"Meili-chan..."

Nếm xong, Meili rời khỏi cái nồi và ngồi xuống đống hành lý. Thấy cô bạn chống cằm với câu trả lời ngán ngẩm, Petra phồng má lên một tiếng "Hứ".

Việc cô bé chỉ mới gia nhập giữa chừng và chỉ nghe loáng thoáng về những chuyện ở Đế Quốc thì cũng đành chịu, nhưng—,

"Đừng có làm cái mặt như thể công việc xong hết rồi thế chứ. Meili-chan cũng là một thành viên của chúng ta, nên hãy quan tâm một chút đi."

"Cậu nói vậy chứ, đến lúc về tớ cũng chẳng có việc gì làm nữa. Bảo tớ đừng làm cái mặt xong việc rồi cũng khó lắm. ...Mà cái chuyện là thành viên của nhóm Petra-chan tớ cũng thấy sao sao ấy."

"Chuyện đó thì cậu đừng có tự nghi ngờ nữa. Cậu đã được Hội Hiền Nhân ở Vương Đô cho phép rồi còn gì? Vậy thì cứ đường đường chính chính lên. Ưỡn ngực ra, nào, làm bộ mặt dễ thương đi."

"Vâng ạ, mặt dễ thương đây."

Meili đặt hai tay lên má, làm một bộ mặt vô cảm không chút mỉm cười khiến Petra phải thở dài.

Meili vốn không phải là một cô bé xấu tính, nhưng cái kiểu sống giả vờ mình là một đứa trẻ xấu tính đến tận xương tủy đã ăn sâu vào người cô bé. Có lẽ chính cô bé cũng không còn phân biệt được đâu là bản chất thật, đâu là vẻ bề ngoài nữa. Chắc là vậy.

"Haizz... Có quá nhiều người mà mình phải dạy dỗ lại từ đầu..."

"Petra-chan lúc nào trông cũng bận rộn nhỉ. Cậu không thấy mệt sao?"

"Cậu chính là một trong những nguyên nhân đó đấy! Với lại..."

"Với lại sao?"

"Tớ không thể nói là mình mệt được. Người mà tớ muốn được nghỉ ngơi nhất lại chẳng chịu nghỉ ngơi. Nếu tớ than mệt thì càng làm anh ấy khó xử hơn, đúng không?"

"..."

"À, người tớ muốn nghỉ ngơi không phải là anh Otto đâu nhé? Anh Otto thì tớ mong anh ấy tự sắp xếp thời gian mà ngủ cho đàng hoàng. Ít nhất là sáu tiếng một ngày!"

Việc Otto không ngủ đã trở thành chuyện thường ngày, nhưng không giống Roswaal, anh không phải có thể chất chỉ cần ngủ ít là đủ, mà chỉ đang cố sức chịu đựng.

Bằng chứng là, thỉnh thoảng sau khi hoàn thành một công việc lớn, anh lại ngủ li bì như chết hơn nửa ngày.

"Rõ ràng là không nên ganh đua với ngài Lãnh chúa, người gian lận cả về thể chất, thế mà anh ấy chẳng chịu nghe gì cả."

"Khúc khích... Cách nói đó tớ cũng không thích lắm, nhưng mà Petra-chan đúng là ghét cay ghét đắng vị Lãnh chúa đó nhỉ. Chắc cậu mừng thầm vì không phải đi cùng ông ta đúng không?"

"Thành thật mà nói thì đúng là vậy. Cũng vì thế mà tớ phải đi riêng với chị Frederica, nhưng điều đó cũng có nghĩa là tớ đã được tin tưởng giao phó."

Đây là lần đầu tiên Petra một mình đảm nhiệm vai trò chăm sóc cho một chuyến đi dài hơn mười ngày, chứ không chỉ một hai ngày. Cả lúc tham dự Hội nghị Bá tước Biên cảnh phía Tây lẫn chuyến đi đến Đế Quốc, luôn có Frederica hoặc Ram đi cùng. Nhưng lần này, chỉ có một mình Petra được giao phó.

Chính vì vậy, sự quyết tâm của cô cũng khác. Phải để mắt đến tất cả mọi người mới được.

"Thế nên, tớ cũng lo cho chuyện của anh Al. ...Cái người đội mũ trụ ấy. Vì chẳng còn ai khác cả."

"Vâng vâng, một người rất nổi bật nhỉ. Hình như chúng ta đến tháp này là vì người đó đúng không?"

"Đúng vậy. Anh ấy nói có một cuốn ‘Sách của Người chết’ nhất định phải đọc. ...Nếu đọc nó mà anh ấy có thể phấn chấn lên thì tớ nghĩ cũng tốt thôi, nhưng mà."

"—? Sao cách nói của cậu nghe có vẻ vướng mắc thế. Cậu lo cho cái anh Al đó đến vậy à?"

"Không, người tớ lo lắng là Subaru và anh Garf hơn là anh Al."

Câu trả lời của Petra khiến Meili nghiêng đầu, "Anh hai và những người khác á?". Có vẻ như chủ đề này thu hút sự quan tâm của cô bé hơn là chuyện của Al. Meili nhíu mày nhìn Petra.

Trước ánh mắt của Meili, Petra tiếp lời, "Bởi vì,"

"Cả hai người họ đều quá đắm chìm vào chuyện đó như thể là chuyện của chính mình vậy. Khi gia đình, bạn bè hay người quan trọng của mình suy sụp, trong lúc an ủi họ, có những lúc mình cũng bị chìm theo luôn, đúng không?"

"...Ai biết? Có chuyện đó thật sao?"

"Tớ đúng là ngốc khi đi hỏi Meili-chan chuyện này..."

Petra tìm kiếm sự đồng cảm, nhưng Meili lại tỏ ra không hiểu. Cảm thấy như đang nói chuyện với đầu gối, sự lo lắng của Petra dồn vào Subaru và Garfiel theo tỉ lệ sáu-bốn.

Petra cũng đã nghe Subaru và những người khác kể về nghi ngờ rằng mục đích Al tìm kiếm "Sách của Người chết" của Priscilla là để hồi sinh cô ấy.

Việc đó có thực sự làm được hay không, Petra không tài nào tưởng tượng nổi, nhưng giả sử là có thể, cô cũng hiểu tại sao Subaru và những người khác lại muốn theo dõi từng động tĩnh của Al.

"Nhưng mà, ban đầu họ đến đây với ý muốn cho anh Al đọc sách, vậy mà giờ lại có thể phải làm điều hoàn toàn ngược lại, đầu óc và trái tim sẽ trở nên mâu thuẫn mất."

Petra biết rằng khi đầu óc và trái tim, lý trí và tình cảm không đồng nhất, hiệu suất sẽ giảm sút một cách đáng kể. Không chỉ riêng Petra, bất cứ ai cũng vậy, khi mục tiêu và hành động thực tế ăn khớp với nhau thì kết quả sẽ tốt hơn.

Liệu bây giờ, những điều đó của Subaru và mọi người có thể nói là đang ăn khớp với nhau không?

"..."

"Nếu để tớ nói thì, Petra-chan cũng nghĩ nhiều y như họ thôi. —Ơ kìa?"

Đang ngắm nhìn khuôn mặt trầm ngâm của Petra, Meili bỗng nhận ra điều gì đó và lên tiếng. Giật mình bởi giọng nói đó, Petra quay lại và nhìn thấy người vừa xuất hiện ở lối vào phòng.

Tại một trong số rất nhiều căn phòng ở tầng bốn, nơi Petra và Meili đang chuẩn bị bữa tối, người đến thăm lại chính là nhân vật vừa được nhắc đến—

"Yo, đang nghĩ mùi gì thơm thế, ra là hai cô nhóc đang chuẩn bị bữa tối à?"

Vừa nói, Al vừa giơ tay chào rồi lững thững bước về phía này. Có lẽ để không để anh ta một mình, Flam cũng lặng lẽ đi theo sau. Sự xuất hiện của bộ đôi bất ngờ này khiến Petra nhất thời không nói nên lời, nhưng,

"Đúng vậy đó, đang chuẩn bị bữa ăn... mà nói thế chứ, tớ chỉ đứng nhìn thôi, còn nấu nướng là do Petra-chan làm hết."

"Gì chứ, công khai lười biếng à. Định nói thế đấy, nhưng mà cô nhóc Meili đã làm một việc lớn trước khi đến đây rồi. Ta không thể nói năng hống hách được."

"Chắc chắn rồi. Trong thời gian ở đây, không một ai có thể chống lại tớ đâu."

"Chẳng sai chẳng sai. Cảm tạ cảm tạ~"

Al chỉ dùng tay phải làm lễ cảm tạ, cúi đầu trước Meili đang ra vẻ ta đây. Bên cạnh cuộc đối thoại của hai người họ, Flam bước đến gần Petra đang khuấy nồi,

"Vất vả cho cô rồi. Xin lỗi vì đã để cô chuẩn bị bữa ăn."

"A, không sao không sao đâu! Flam-chan cũng đã chăm sóc cho anh Ezzo suốt thời gian trước khi chúng tôi đến mà, đúng không? Cứ giao cho tớ một chút cũng được mà."

"Cảm ơn cô. Ngài Ezzo có tật xấu là hay quên ăn quên ngủ để mải mê với công việc trước mắt, thật là phiền phức."

"Tớ cũng hiểu cảm giác có người như vậy..."

Nghe Flam nói chuyện một cách thấm thía, Petra gật đầu sâu sắc vì đồng cảm.

Cũng là người hầu như mình, nhưng Flam có lẽ nhỏ hơn Petra một hoặc hai tuổi. Nghe nói cô bé xuất thân từ một gia tộc bẩm sinh đã phục vụ cho nhà Astrea, nên kinh nghiệm làm người hầu có thể còn nhiều hơn Petra—,

"Chúng ta cùng cố gắng với tư cách là người chăm sóc cho mọi người nhé. Có chuyện gì cứ tâm sự với chị."

Petra vỗ ngực, nói với Flam một câu ra vẻ đàn chị.

Dù tay nghề có tiến bộ đến đâu, vị trí nhỏ tuổi nhất trong phe cánh của Petra vẫn không thay đổi. Dù có cố gắng thế nào, tuổi tác là thứ duy nhất không thể đuổi kịp và cũng không thể vượt qua, đó là khuyết điểm của người nhỏ tuổi.

Tất nhiên, trong phe cánh còn có Beatrice dễ thương dù đã hơn bốn trăm tuổi, và Emilia dễ thương dù đã hơn một trăm tuổi, nhưng không có nghĩa là cô có thể ra vẻ đàn chị với hai người họ.

Vì vậy, những cơ hội được tiếp xúc với những người rõ ràng nhỏ tuổi hơn mình như Schult hay Utakata ở Đế Quốc là rất quý giá đối với Petra.

"Cảm ơn cô, Petra-sama. Ngay lập tức đây ạ."

"Ừm ừm, chuyện gì thế?"

"Dù tôi đã nói bao nhiêu lần, thiếu gia vẫn không bỏ được thói quen coi tôi và em gái là trẻ con. Phải làm thế nào đây ạ?"

"L-là chuyện của anh Reinhardt à~"

Vấn đề cần tư vấn ngay lập tức lại là một nhân vật lớn, khiến Petra vô cùng phân vân không biết trả lời thế nào.

Petra chưa từng gặp mặt trực tiếp Reinhardt van Astrea, nhưng bất cứ ai ở Vương quốc Lugunica cũng đều từng nghe danh vị kỵ sĩ trong các kỵ sĩ này.

Theo Petra, Subaru mới là kỵ sĩ tuyệt vời hơn, nhưng đánh giá một người mình chưa từng gặp mặt như vậy khiến cô cảm thấy áyáy.

Dù sao đi nữa—,

"Nhưng mà, tớ cũng hiểu cảm giác không muốn bị coi là trẻ con mà vẫn bị coi là trẻ con. Tạm thời, cậu nên ngăn anh ấy xoa đầu mình đi."

"Xoa đầu... Tôi thì không sao, nhưng Grasis có vẻ không ghét việc được thiếu gia xoa đầu. Tôi thì không sao."

"Tớ cũng không phải là ghét chuyện đó đâu? Bản thân việc đó thì không ghét, nhưng cái khoảng cách trong mối quan hệ khi làm việc đó mới là không tốt."

Chính Petra cũng đang cố gắng tìm cách phá vỡ sự bế tắc trong mối quan hệ này. Vì vậy, câu trả lời của cô cho câu hỏi của Flam cũng trở nên cụ thể một cách lạ thường.

Nghe câu trả lời của Petra đang nắm chặt tay, Al khẽ bật cười "khục khục".

"Hửm, anh Al, có chuyện gì vậy?"

"Xin lỗi xin lỗi. Nhưng mà, lời khuyên cho cô nhóc Flam có vẻ hơi trật mục tiêu rồi. Hướng tình cảm của cô nhóc Petra và cô nhóc Flam có vẻ khác nhau đấy."

"Ể, vậy sao? Không phải là cậu thích anh Reinhardt à?"

"Tôi thích thiếu gia, nhưng với tư cách là người khác giới thì không đạt."

"V-vậy à. Ra là thế..."

Cảm thấy xấu hổ vì đã vội vàng kết luận, Petra lè lưỡi một cách nhỏ bé. Sau đó, cô nhìn về phía Al, người đã chỉ ra điều đó, và nói tiếp, "Thật bất ngờ,"

"Anh Al, anh cũng hiểu những chuyện như vậy à?"

"Này này, ta cũng là một ông chú có tuổi rồi đấy? Chua ngọt đắng cay gì cũng đã nếm trải kha khá rồi, dù là của người khác thôi."

"Của người khác thì có gì đáng tự hào đâu?"

"Thế nên ta có tự hào đâu. Là tự ti đấy, tự ti... ôi chao."

Al nhún vai, rồi bụng anh ta bất chợt réo lên vì đói.

Thấy vậy, Petra mỉm cười,

"Chờ một chút nữa nhé. Sẽ xong ngay thôi."

"À~, xin lỗi đã hối. Tiếng vừa rồi không phải của ta mà là của con sâu trong bụng ta."

Trước câu nói đùa có phần lém lỉnh của Al, Petra gật đầu đáp lại "Vâng vâng".

Trong lúc trò chuyện vui vẻ với Al, Petra lại càng cảm thấy lo lắng về thái độ quá mức của Subaru và Garfiel đối với anh ta.

Cô hiểu rằng có nhiều điều kiện tiên quyết phức tạp khiến Subaru và những người khác ngày càng lo lắng. Nhưng Al, ít nhất, vẫn có thể giả vờ như đang cố gắng gượng dậy. Một người thực sự suy sụp và chìm đắm sẽ không thể để ý đến những người xung quanh như vậy.

"Chú vẫn ăn cơm bình thường nhỉ."

Không biết có phải đã đọc được suy nghĩ của Petra hay không, Meili nói với Al như vậy. Nghe lời của Meili, Al vừa dùng ngón tay mân mê khớp nối của chiếc mũ trụ vừa đáp, "Đương nhiên rồi chứ?"

"Có thực mới vực được đạo mà... Không ăn không uống làm giảm hiệu suất, chẳng phải càng làm mình xa rời mục tiêu hơn sao?"

"Cũng đúng. Nhưng mà, cũng có lựa chọn không ăn, không uống, không ngủ mà, đúng không? Chú chỉ có ba ngày thôi đấy."

"Meili-chan...!"

"Không sao không sao. Ta biết là có giới hạn thời gian, và việc mày nghĩ ‘thong thả thế này có thực sự muốn làm không?’ là chuyện đương nhiên thôi."

Al xua tay, không hề trách móc lời nói quá thẳng thắn của Meili. Sau đó, anh ta đưa tay lên đầu, dùng móng tay gõ vào chiếc mũ trụ rồi nói tiếp, "Nhưng mà,"

"Ta là tên hề của Công nương. Sục sạo tìm kiếm đến chết đi sống lại... ta nghĩ thế thì có hơi khác."

"Anh Al..."

"Với lại, đúng là đã hứa giới hạn là ba ngày, nhưng mà, thế này này. Chẳng phải là đang đếm ngược bằng đồng hồ cát đâu. Mày không nghĩ nếu ta khóc lóc van xin, năn nỉ thì có thể kéo dài thêm được nửa ngày sao?"

"—Phụt."

Đang nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc, bỗng dưng anh ta lại đưa ra một câu chuyện tiện lợi như vậy, khiến Petra không nhịn được mà bật cười.

Đúng là, nếu Al thực sự khóc lóc, la hét và van xin, có lẽ họ cũng sẽ hoãn lại việc ở lại thêm nửa ngày.

Nhưng—,

"Không có chuyện tiện lợi như vậy đâu. Anh hãy uống nước đầy đủ, ăn cơm, dành thời gian để ngủ, và xoay sở trong khoảng thời gian đó đi."

Nếu ngay từ đầu đã trông chờ vào điều đó, thì việc đặt ra thời hạn sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hơn hết, việc nói ra sự nghiêm khắc mà những người hiền lành như Subaru không thể nói được chính là vai trò của Petra ở đây.

Dù cho cô biết rằng cuối cùng có thể sẽ bị thuyết phục.

"Trong ba ngày này, em cũng sẽ cùng với Subaru và mọi người giúp đỡ anh Al. —Đây, xong rồi đây ạ."

"Khắt khe nhỉ. Ôi chao."

Vừa nói, Petra vừa múc đồ trong nồi ra bát, nhẹ nhàng đưa cho Al nếm thử. Al nhận lấy bát, nhấc cằm mũ trụ lên đưa đến miệng,

"Nóng quá. ...Nhưng mà, ngon thật."

Anh ta thì thầm với giọng điệu dịu dàng, làm thỏa mãn cảm giác hài lòng của Petra.

---

"Có lẽ, ngoài ‘Hiền Nhân’ đã tạo ra Đại Thư Viện này, người đọc nhiều ‘Sách của Người chết’ nhất trên thế giới chính là tôi. Dựa trên kiến thức của mình, tôi cho rằng đặc tính tối thượng của thư viện này nằm ở việc trải nghiệm lại lịch sử đã biến mất."

Sau bữa tối, Subaru và những người khác lại tiến vào thư viện "Taygeta".

Ở đó, trong lúc giúp Al tìm kiếm cuốn sách mục tiêu, đồng thời theo dõi động tĩnh của anh ta và có phần phân tâm, họ được Ezzo giảng giải.

Bên trong thư viện có trần nhà cao, giọng nói trầm hơn so với vẻ ngoài của Ezzo lại vang rất rõ.

Dù thuộc phe cánh khác và không cùng chung mục đích, việc anh ta chịu khó đồng hành cùng họ thế này thật đáng nể. Dù vậy, cũng có khả năng là vì Flam không chịu nghe những câu chuyện như thế này, nên ham muốn được nói của anh ta đã bùng nổ.

Dù sao đi nữa, đó là một câu chuyện thú vị, nên nghe cũng không thấy chán.

"Mà nói đi cũng phải nói lại, trải nghiệm lại lịch sử đã biến mất nghe to tát quá nhỉ. Ta biết ‘Sách của Người chết’ là thứ cho phép người ta nhìn thoáng qua cuộc đời của một người, nhưng đây là một câu chuyện ở quy mô khác sao?"

"Nói một cách chính xác, sự hiểu biết của tiểu thư Beatrice là không có gì phải bàn cãi. Nhưng đó là cách nhìn giới hạn trong một cuốn sách. Khi câu chuyện trải dài qua nhiều cuốn sách, sự tình lại khác."

Vì phải chia nhau ra xem các giá sách, nên khi nói chuyện, giọng nói có xu hướng lớn hơn, mang lại một cảm giác tội lỗi nho nhỏ như thể đang nói to trong thư viện trường học.

Vừa trò chuyện qua các giá sách, Subaru vừa nghiêng đầu trước câu trả lời của Ezzo.

"Nhưng mà, anh Ezzo đã đọc hơn mười cuốn rồi nhỉ. ...‘Sách của Người chết’ đáng lẽ chỉ có thể đọc được sách của người mình biết thôi, vậy tỉ lệ trúng của anh không phải là cao lắm sao?"

"Dù có cắm rễ ở đây thì cũng thế thôi. Ông đây đã xem hơn nửa ngày rồi mà chẳng thấy tên nào quen cả."

"Thế thì tỉ lệ trúng lại thấp quá rồi. ...Nếu chỉ là tên quen thì thỉnh thoảng ta cũng thấy. Nhưng tên người quen lại là một chuyện khác."

Beatrice, người đang nắm tay Subaru và cùng nhìn vào một giá sách, lẩm bẩm.

Thực tế, Beatrice thông thái đã sống bốn trăm năm, nên thỉnh thoảng cô cũng tìm thấy những cái tên quen thuộc. Có lẽ vì để ý, cô không cố tình đề cập đến, nhưng mỗi lần tìm thấy, phản ứng trên bàn tay đang nắm chặt của cô đều không thể giấu được Subaru.

Subaru cũng không có ý định hỏi về những người mà cô không nói ra.

"Tôi không nghĩ anh Ezzo là người khoe khoang đến mức nói dối để tự nhận mình là chàng trai may mắn ở đây đâu. Nếu có bí quyết may mắn nào, anh có thể cho chúng tôi biết được không?"

"Rất tiếc khi phải nói điều này, nhưng bí quyết không phải là may mắn đâu, Al-dono. Cả Natsuki-dono và những người khác cũng nên linh hoạt hơn một chút... nên bắt đầu từ việc nghi ngờ những điều kiện tiên quyết."

"Điều kiện tiên quyết."

"Nghi ngờ á?"

Không biết có phải do Ezzo nói chuyện khéo léo hay không, mà Subaru và Garfiel đều nhíu mày trước câu hỏi được đưa ra. Ngược lại, có vẻ như phản ứng đó làm Ezzo hài lòng, anh ta cao giọng, "Đúng vậy!"

"Như Natsuki-dono đã nói, để phát huy hết chức năng của ‘Sách của Người chết’, người đọc phải biết người trong cuốn sách đó. Tôi có thể nghĩ ra vài lý do cho sự hạn chế này, nhưng tất cả đều chỉ là phỏng đoán nên tạm thời gác lại. Điều quan trọng là, với tiền đề đó, việc trải nghiệm lại thời đại của những người đã chết từ rất lâu... ví dụ như thời đại của ‘Phù Thủy’, là rất khó khăn."

"Cái đó dù có xem được cũng chẳng muốn xem lắm... nhưng mà, nghi ngờ tiền đề?"

"Gì chứ? Chẳng lẽ, thực ra có thể xem được cả sách của người mình không quen à?"

"Nếu có chiêu gian lận như vậy, số sách Ezzo đọc được chắc chắn không dừng lại ở mười hai cuốn đâu."

"Ha ha ha, được cô công nhận tinh thần tìm tòi của tôi như vậy thật là ngượng ngùng quá!"

Dù có vẻ không phải là lời khen, nhưng câu nói của Beatrice lại khiến Ezzo vui vẻ.

Ezzo có vẻ hợp với vai trò giáo viên. Nghe lời anh ta, Subaru cũng thử suy nghĩ nghiêm túc, nhưng không thể nghĩ ra câu trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó—,

"—Tôi đã nghĩ ra một khả năng, dù có hơi khó tin."

"Ồ, tuyệt vời! Vậy, cậu có thể cho tôi biết cậu đã nghĩ ra khả năng gì không?"

"Tiền đề ở đây chính là việc chỉ có thể đọc sách của người mình quen, đúng không? Vì thế nên không thể đọc sách của những người đã chết từ lâu. —Nhưng, nếu biết người đã chết từ lâu đó, thì có thể đọc được."

"Này, đúng là vậy, nhưng vấn đề là không thể làm được điều đó mà?"

"Vậy sao? Ở đây thì có thể làm được mà?"

Nói rồi, Al ra hiệu nhìn quanh thư viện "Taygeta". Nghe lời của Al, Subaru nhất thời chưa hiểu ra, liền trầm ngâm suy nghĩ.

Nhưng, từ câu chuyện phá vỡ tiền đề và cách nói của Al lúc này, cậu đã mường tượng ra một ý tưởng tương tự.

Nói cách khác—,

"Đọc ‘Sách của Người chết’ của ai đó, ta có thể trải nghiệm lại cuộc đời của họ. Điều đó có nghĩa là, so với trước khi đọc một cuốn sách, phạm vi những người mình biết đã được mở rộng. Vậy thì..."

"Nếu cứ lặp đi lặp lại việc trải nghiệm để tăng số người mình biết, thì số người có thể xem và thời gian có thể quay ngược lại cũng sẽ tăng lên. Cuối cùng nhóc cũng hiểu ý của Ezzo rồi sao."

"Trải nghiệm lại lịch sử đã biến mất...!"

Tiếp nối suy đoán của Al, Subaru và Beatrice đã tìm ra cách sử dụng "Sách của Người chết" như vậy và nhìn về phía Ezzo.

Trước ánh mắt của họ, Ezzo bước ra từ sau giá sách, dang rộng hai tay và gật đầu.

"Tuyệt vời. Được chứng kiến khoảnh khắc những người trẻ tuổi dùng suy nghĩ của chính mình để giải quyết một vấn đề khó khăn thật là một niềm vui. Với tư cách là người đi trước, tôi cũng cảm thấy lòng mình rộn ràng."

"À, xin lỗi, nhưng tôi lớn tuổi hơn anh Ezzo đấy."

"Betty cũng không thích bị coi là người trẻ tuổi đâu. Coi thường một Đại Tinh Linh đã sống bốn trăm năm quá rồi đấy."

"Khụ, xin lỗi! Nhưng, Natsuki-dono và Garfiel-dono là người trẻ tuổi mà, đúng không? Nhìn vẻ mặt đã thông suốt của họ..."

"Gào..."

Ezzo đang hăng hái, nhưng lời nói của anh ta bị chặn lại bởi vẻ mặt khó xử của Garfiel.

Garfiel đang dùng hai tay đếm thứ gì đó, đôi mắt xanh lục của cậu lộ rõ vẻ bối rối, cố gắng hết sức để tiêu hóa câu chuyện của Subaru và những người khác, rồi bị đoản mạch.

"Đọc sách, rồi số người quen tăng lên? Tăng lên, rồi, số sách đọc được giảm đi? Hay tăng lên? Chẳng hiểu gì cả..."

"...Không sao đâu, Garfiel. Tạm thời, đây không phải là chuyện liên quan đến chúng ta bây giờ, cũng không phải là chuyện bắt buộc phải hiểu."

Subaru an ủi Garfiel đang có vô số dấu hỏi trên đầu và cười khổ.

Dù sao đi nữa, lý do Ezzo có thể đọc được đến mười hai cuốn "Sách của Người chết" đã rõ. Không phải anh ta may mắn rút được những cuốn "Sách của Người chết" có thể đọc, mà là đã sử dụng một phương pháp táo bạo—trải nghiệm lại "Sách của Người chết" để tăng số người quen biết.

Và theo suy đoán của Ezzo, nếu lặp lại điều đó, có thể quay ngược lại lịch sử một trăm, hai trăm năm, và thậm chí có thể nhìn trộm vào thời đại của các "Phù Thủy" bốn trăm năm trước mà anh ta đã lấy làm ví dụ.

Tiếc là, Subaru không có hứng thú với thời đại đó—,

"—Satella."

Một cái tên thoáng qua trong đầu, Subaru nhắm mắt lại để xua đi tạp niệm.

Cậu nói không có hứng thú với bốn trăm năm trước, nhưng có một cái tên duy nhất khiến cậu bận tâm.

Tuy nhiên, nghe nói nhân vật mang tên đó không chết, mà bị phong ấn.

Vì vậy, sách của cô ấy không tồn tại trong thư viện này, và giả sử có sách của cô ấy, cũng không chắc Subaru có thể đọc được hay không. —Chính xác hơn, không có cách nào để xác nhận điều đó, và nói thật lòng là cậu cũng không muốn xác nhận.

"Nhưng, dù biết phương pháp đó, đọc mười hai cuốn vẫn là hành động tự sát. Anh làm được cũng hay thật."

"Tất nhiên, dù có dùng kỹ thuật làm tâm trí trống rỗng cũng không phải là chuyện dễ dàng. Mỗi lần đọc xong một cuốn, tôi lại cần phải thực hiện công việc tách biệt bản thân mình với những thông tin vừa tràn vào. Nếu xét đến an toàn, cần phải nghỉ ngơi ít nhất hai ngày."

Ezzo đang tiếp tục một việc khá liều lĩnh, nhưng biết rằng sự liều lĩnh đó cũng được tính toán cẩn thận, Subaru cũng cảm thấy an tâm hơn một chút. Dù vậy, nếu anh ta nghỉ hai ngày giữa mỗi lần đọc sách, thì với việc đã đọc xong mười hai cuốn, có chút nghi ngờ về việc tiến độ có khớp hay không.

Dù sao đi nữa—,

"Nói là thú vị thì hơi kỳ, nhưng đó là một câu chuyện rất hấp dẫn. Cảm ơn anh."

"Hứng thú và vui vẻ chỉ cách nhau một sợi tóc. Chỉ cần cẩn thận trong cách diễn đạt, không cần phải tự trách mình về cảm nhận của bản thân đâu. Tôi cũng xin cảm ơn vì đã lắng nghe."

"Cảm ơn ngài."

Quan sát Al lịch sự đáp lại bài giảng của Ezzo, Subaru cảm thấy anh ta dường như đang dần lấy lại được sự bình tĩnh.

Đúng là, lúc đầu khi anh ta bất cẩn vươn tay tới "Sách của Người chết", cậu đã thấy rất nguy hiểm, nhưng dù vẫn chưa tìm thấy cuốn sách của Priscilla, bầu không khí nguy hiểm bao trùm toàn thân Al dường như đã mỏng đi rất nhiều.

Dù thỉnh thoảng vẫn có những phát ngôn có phần tự ti, nhưng những câu nói đùa theo phong cách của Al đã dần xuất hiện trở lại, và thành thật mà nói, cậu cảm thấy nhẹ nhõm.

"Quả nhiên, tình trạng phải liên tục nghi ngờ ai đó thật sự rất mệt mỏi về mặt tinh thần."

Khi lẩm bẩm điều đó, ký ức về những ngày đầu ở Đế Quốc Volakia lại hiện về trong đầu Subaru.

Trong tình huống không có một người quen nào, khoảng thời gian phải sống trong nỗi sợ hãi, lo lắng không biết ai đáng tin, ai không, thực sự rất mệt mỏi về mặt tinh thần. Cuối cùng, Pleiades Chiến Đoàn đã đến từ Đảo Kiếm Nô, và sau đó Emilia và những người khác cũng đã hội ngộ, nên những yếu tố bất an đó đã được loại bỏ.

Cứ như vậy, Subaru, người đã trút bỏ được một chút gánh nặng trên vai, lấy lại tinh thần và nhìn vào giá sách.

—Và rồi, cậu đã tìm thấy "Sách của Người chết" có ghi "Natsuki Subaru".

"..."

Nín thở, Subaru nhìn chằm chằm vào cuốn "Sách của Người chết" đó.

Đã có chuyện lần trước rồi. Việc "Sách của Người chết" của Subaru có ở trong thư viện là điều đương nhiên, và việc đọc nó chính là chìa khóa giúp "Natsuki Subaru" mất trí nhớ trở lại thành Natsuki Subaru.

Dù vậy, khi đối mặt lại với nó, bụng cậu lại cảm thấy nặng trĩu. Cậu nghĩ mình phải lập tức rời mắt khỏi cuốn "Sách của Người chết" đó và rời khỏi nơi này,

"Không..."

Chờ đã, Subaru tự ngăn mình lại.

Việc "Sách của Người chết" của Subaru có ở đây thì cũng được. Nhưng, quay lưng lại với nó và cứ để mặc nó ở đây có phải là nguy hiểm không? —Ở đây có Al, người cũng được triệu hồi đến thế giới khác từ thế giới ban đầu giống như Subaru.

Cuốn sách "Natsuki Subaru" có tiêu đề được viết bằng Hán tự, nhưng Al có thể đọc được. Và nếu Al tìm thấy cuốn sách "Natsuki Subaru" và bất cẩn mở nó ra, có thể sẽ xảy ra những chuyện vô cùng rắc rối.

Việc Al biết được cuộc sống dị giới từ con số không của Subaru đã gian khổ đến mức nào, thì cũng không sao. —Vấn đề là, khi điều đó trùng với hình phạt vì để lộ "Tử Hồi", không biết sẽ xảy ra sự cố gì.

"..."

Subaru không thể không thừa nhận rằng "Phù Thủy Ghen Tuông" —Satella, người được cho là đã ban cho cậu sức mạnh "Tử Hồi"— không có ác ý với mình. Nhưng mặt khác, cậu cũng không thể tin tưởng "Phù Thủy" đến mức nghĩ rằng cô ấy sẽ nương tay với hình phạt.

Để ngăn chặn sự bất cẩn đó xảy ra, có lẽ nên giấu cuốn sách đi.

"Subaru? Nãy giờ cứ lúng túng cái gì thế? Muốn đi vệ sinh à?"

"Không, không phải thế... Ừm, thực ra tớ tìm thấy một cuốn ‘Sách của Người chết’ không được tiện lợi cho lắm, nên nếu được thì muốn chuyển nó đến một nơi khó tìm hơn."

"Không tiện lợi... Chẳng lẽ, nhóc tìm thấy sách của Priscilla rồi sao?"

"Đương nhiên là cậu sẽ nghĩ vậy rồi. Nhưng không phải đâu."

Trước câu hỏi của Beatrice, Subaru lắc đầu nguầy nguậy.

Việc không thể tiết lộ về "Tử Hồi" cũng áp dụng với Beatrice, và từ trước đến nay cậu đã vượt qua bằng sức mạnh của sự gắn kết để lảng tránh giải thích, nhưng đây là một thời điểm khó khăn.

Tất nhiên, Beatrice cũng không đọc được Hán tự, nên không thể đọc được tiêu đề "Natsuki Subaru". Nhưng nếu cứ nói dối qua loa để giấu sách đi thì thật không thành thật.

Vì vậy—,

"Beako, đây là cuốn sách tuyệt đối không được đọc. Nếu làm điều gì dại dột, có thể ‘Phù Thủy Ghen Tuông’ sẽ lại vươn tay ra từ trong miếu thờ đấy."

"C-cái gì, tự nhiên lại nói chuyện kinh khủng thế...! Lại từ trong miếu thờ, chẳng phải sẽ lặp lại thảm kịch Subaru bị thổi bay đến Đế Quốc sao? Betty tuyệt đối không muốn chuyện đó xảy ra!"

"Tớ cũng nghĩ vậy, và thực tế, nó có thể không phải là chuyện đùa đâu. Vì vậy..."

Vừa nói, Subaru vừa rút cuốn sách "Natsuki Subaru" đang gây vấn đề ra khỏi giá sách. Cẩn thận để không vô tình mở nó ra và tự trải nghiệm, cậu nhẹ nhàng thì thầm vào tai Beatrice.

Nghe vậy, Beatrice nhíu mày nhưng vẫn gật đầu lia lịa, "Murak."

Âm Ma Pháp của Beatrice được kích hoạt, cơ thể Subaru trở nên nhẹ như lông vũ. Được giải thoát khỏi xiềng xích của trọng lực, Subaru nhảy một cái nhẹ nhàng lên nóc giá sách, rồi nhẹ nhàng giấu cuốn sách vừa lấy đi vào đó.

"Giống hệt như một đứa trẻ nghịch ngợm đang thực sự phá phách trong thư viện..."

Không trả sách về đúng chỗ, một hành động khiến thủ thư của thư viện phải đau đầu. Trước mặt Beatrice, người đã làm thủ thư trong "Cấm Thư Khố" suốt nhiều năm, đây là một hành động không biết trời cao đất dày là gì, nhưng không còn cách nào khác.

Ba ngày sau, ngay trước khi đưa Al rời khỏi tháp, phải nhớ đặt nó lại chỗ cũ.

"Nếu để tinh thần tìm tòi của anh Ezzo tìm thấy và đọc được thì phiền lắm. ...Mà nói đúng hơn, ai đọc được cũng nguy hiểm cả, hay là cứ xử lý nó luôn đi?"

"Xử lý cái gì thế, huynh đệ?"

"Oaaaaa!"

Giấu sách xong, quay lại chỗ Beatrice và đang đau đầu về cách xử lý cuốn sách "Natsuki Subaru", bỗng có tiếng nói từ sau lưng khiến cậu hét lên.

Tiếng hét của Subaru vang vọng khắp thư viện. Cậu quay lại và thấy Al đang đứng đó, ngạc nhiên trước phản ứng thái quá của mình.

"Này này, nhát gan quá đấy. Chỉ là bắt chuyện phiếm thôi mà."

"A, à, xin lỗi đã làm cậu giật mình. Tiếng hét to hơn mình nghĩ nhiều."

"Chà, ta thì không đến mức đó, nhưng mà, có lẽ bên kia mới là vấn đề nhỉ?"

"Bên kia?"

Subaru nhìn theo hướng Al chỉ và thấy Beatrice.

Beatrice đang ngồi thụp xuống đó, mắt rưng rưng, hai tay bịt tai,

"G-g-g-giọng gì mà to thế...! Tai, tai của Betty ù đi, ù đi mất rồi!"

"Anh xin lỗi! Không phải anh cố ý! Anh yêu em!"

"Betty không nghe thấy gì cả! Nói to hơn nữa đi!"

"Beako đáng yêu! Beako xinh đẹp!"

Trước Beatrice đang mếu máo xông tới, Subaru cố gắng hết sức để bày tỏ tình yêu. Beatrice phồng má, im lặng một lúc trước những lời của Subaru, rồi thở ra một hơi dài.

Và rồi,

"Thôi được, vì tình yêu của nhóc dành cho Betty, ta sẽ tha thứ. Hãy cảm tạ sự rộng lượng của ta đi."

"Cảm tạ, cảm tạ, đa tạ, lúc nào cũng yêu em. —Rồi, ừm."

Vừa xoa đầu Beatrice đã nín khóc, Subaru vừa quay lại nhìn Al. Al, người đang quan sát màn tình tứ của họ, vừa mân mê khớp nối của chiếc mũ trụ vừa nói, "A, xong rồi à?" rồi nói tiếp,

"Lúc nào nhìn cũng thấy huynh đệ mặn nồng với Tinh Linh của mình nhỉ. Xin lỗi đã làm phiền tuần trăng mật của hai người."

"Giờ còn để ý làm gì. Việc trì hoãn thời gian ở bên Emilia-tan và mọi người sau khi trở về từ Đế Quốc còn tệ hơn nhiều... Không, xin lỗi!"

Trước lời trêu chọc của Al, Subaru định đáp lại theo thói quen, nhưng nhận ra đó là một phát ngôn quá bất cẩn và vội bịt miệng lại.

Tuy nhiên, trước Subaru đang hối hận về phát ngôn của mình, Al lại tỏ ra có chút cười khổ,

"Không, huynh đệ không sai đâu. Huynh đệ nói đúng. Ngược lại, để ta nói lời cảm ơn một lần nữa. Dù chỉ là ba ngày, nhưng việc dành thời gian cho ta chắc hẳn đã rất khó khăn cho huynh đệ."

Trước lời cảm ơn của Al, Subaru không thể nghĩ ra lời đáp nào cho phải.

Trong chuyến đi đến Tháp Canh Pleiades để tìm "Sách của Người chết", người đề nghị thời gian ở lại tháp là ba ngày không ai khác chính là Al. Tất nhiên, đó cũng là vì anh ta muốn tăng khả năng Subaru và những người khác đồng hành, và bản thân anh ta có thể đến được tháp một cách chắc chắn.

Nhưng Subaru nghĩ rằng, đó cũng là bằng chứng cho thấy Al không thể ích kỷ đến mức đó.

"Cả cô nhóc Beako nữa, xin lỗi đã bắt huynh đệ phải đi cùng. Cảm ơn vì đã đến đây cùng ta."

"—. Việc Betty ở cùng Subaru là điều đương nhiên. Với lại, Betty không nhân từ đến mức phải nhắc đi nhắc lại một lời cảnh báo đâu. Tự mình sửa đổi đi."

"Hiểu rồi, hiểu rồi. —Con bé nhà cậu tốt bụng thật đấy."

"À, đúng vậy. Cái cơ thể nhẹ như kẹo bông này chứa đầy sự dịu dàng và đáng yêu, đó chính là Beako."

Subaru đáp lại lời nói nhỏ của Al và nắm lại tay Beatrice. Trước phản ứng của họ, Beatrice ngượng ngùng quay mặt đi, "Hừm, thì sao."

Mỉm cười trước phản ứng đáng yêu của Beatrice, Subaru thở ra một hơi,

"Al, thư viện thế nào rồi?"

"—. Như huynh đệ thấy đấy, chẳng có kết quả gì cả. Cứ nghĩ ba ngày là đủ, nhưng với số lượng sách này thì đúng là bó tay. Chẳng khác gì mò kim đáy bể, đúng không?"

"..."

Al dùng một tay chỉ quanh thư viện, lời nói của anh ta không hẳn là sai.

Trên thế giới này—không, kể từ khi Đại Thư Viện Pleiades này được tạo ra, không biết đã có bao nhiêu sinh mệnh đã mất đi. Việc kiểm tra từng cuốn một là một công việc khiến người ta nản lòng.

Hơn nữa, như Ezzo đã nói, sách không chỉ tăng lên hàng ngày mà còn tăng lên hàng giây.

"Nhưng, đừng bỏ cuộc. Chúng tôi cũng sẽ giúp một tay."

"Huynh đệ..."

"Đúng vậy đó. Đã đi một vòng lớn thế này trước khi về dinh thự, mà lại kết thúc bằng việc nản lòng vì không tìm thấy thì ta không cho phép đâu. Vì vậy, đừng có bỏ cuộc."

"..."

Trước những lời nói liên tiếp của Subaru và Beatrice, Al lặng lẽ cúi đầu. Nhìn bàn tay phải hạ xuống của anh ta lúc nắm lúc mở, Subaru cảm nhận được sự do dự trong đó.

Đó cũng là phản ứng mà Subaru đã mong đợi—nói mong đợi thì có vẻ vô tình quá, nhưng là một thứ tương tự—thứ mà cậu muốn khơi gợi từ Al.

Al đến Tháp Canh Pleiades với mục đích đọc "Sách của Người chết" của Priscilla.

Tuy nhiên, khi thực sự đối mặt với thư viện và tập trung vào công việc đối diện với cái chết của Priscilla, có lẽ anh ta sẽ có thể bình tĩnh lại mà không cần đọc sách.

Bằng chứng là, những phát ngôn tự hủy hoại của Al đã giảm đi rõ rệt, và thái độ cũng đã dịu đi.

Và Subaru cũng hiểu rằng, Al sẽ cảm thấy tội lỗi với chính bản thân mình khi trở nên như vậy.

Vì vậy, cậu nói thêm.

"Al, điều mà tớ và Beako nói đừng bỏ cuộc, không phải là việc tìm sách. Mà là đừng bỏ cuộc việc tìm ra một điều mà cậu có thể chấp nhận."

"Chấp nhận...?"

"Đúng vậy. Không phải vì chán nản, hay vì không đủ thời gian, mà là cậu dùng suy nghĩ của chính mình để đưa ra kết luận. Tớ nghĩ, đó chính là sự chấp nhận."

Subaru nghĩ rằng, nếu không thể truyền đạt đúng ý, đây cũng sẽ là một phát ngôn vô cùng vô tâm.

Tùy thuộc vào cách tiếp nhận, nó có thể giống như đang thuyết phục Al chấp nhận cái chết của Priscilla. Nhưng điều Subaru muốn nói không phải là như vậy.

Không phải vậy, không phải là sự sống chết của Priscilla, mà là việc đối mặt đủ với chính cái chết của Priscilla mới là sự chấp nhận.

Thương tiếc cô ấy, nghĩ về cô ấy, và tìm một điểm dừng ở đâu đó. —Điều đó là cần thiết.

Vì điều đó—,

"Ba ngày, hãy làm hết sức mình. Tớ, và cả chúng tớ, cũng sẽ hết mình đồng hành cùng cậu."

"Nhưng không có nghĩa là được làm việc không ngủ không nghỉ một cách không lành mạnh đâu nhé. Sẽ thành Otto mất đấy."

Subaru mạnh mẽ kêu gọi, và Beatrice nháy mắt thêm vào.

Nghe lời của hai người, Al khẽ hít một hơi, rồi từ từ ngẩng mũ trụ lên và thở ra. Đó là một hơi thở dài, dài như thể một khối lớn vừa rơi ra khỏi người.

"Ba ngày à."

"Đúng vậy. Không có hiệp phụ đâu. ...À không, nếu thực sự cầu xin thì tớ sẽ suy nghĩ, nhưng đừng có trông chờ vào điều đó ngay từ đầu nhé!?"

"Nếu về muộn hơn dự định, sẽ bị Emilia mắng cho một trận ra trò đấy."

"Bị Emilia-tan mắng! ...Cái đó thì cũng dễ thương đáng xem đấy nhưng mà."

Dù với cảm xúc nào, biểu cảm nào, góc độ nào, Emilia cũng sẽ dễ thương đến mức chói mắt, nhưng cậu đã khiến cô ấy lo lắng quá nhiều rồi.

Nếu có thể, từ giờ trở đi cậu chỉ muốn nhìn thấy những khuôn mặt tích cực như nụ cười hay vẻ ngượng ngùng của cô ấy thôi.

"Mà, dù mặt nào thì E.M.T vẫn không thay đổi..."

Vừa nói, Subaru vừa nhún vai với Beatrice đang tỏ vẻ chán nản, rồi quay lại nhìn Al.

Và, đối diện với ánh mắt của Subaru, Al gật đầu—,

"—Ul Shamak."

—Khoảnh khắc tiếp theo, thế giới của Natsuki Subaru chìm vào bóng tối.

---

"Ba ngày. Có ba ngày, người ta sẽ cảnh giác rằng có thể có chuyện gì đó xảy ra vào ngày thứ ba."

Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trên sàn thư viện "Taygeta", một vật rơi xuống và định lăn đi, nhưng bị giữ lại bằng mũi giày.

"Kết quả là, đêm đầu tiên, sau một cuộc nói chuyện tốt đẹp, là lúc người ta lơ là nhất."

Anh ta ngồi xổm xuống, nhặt lên quả cầu đen mà mình vừa giữ lại bằng mũi giày.

Cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn giống như một viên bi thủy tinh, nhưng nó không dễ vỡ như vậy. Nếu thế thì phiền lắm. —Bởi vì đây là một nhà tù có thể giam giữ cả "Phù Thủy".

"Ta biết rồi, huynh đệ... không, Natsuki Subaru. —Ta sẽ không giết ngươi."

Nghe nói đã có kẻ điên cuồng, bất chấp tất cả để cố gắng giết Natsuki Subaru, nhưng kẻ đó không hiểu gì cả. Làm vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Làm vậy, chính là bước vào chiến trường của Natsuki Subaru.

Không được phép chiến đấu với Natsuki Subaru trên chiến trường của hắn.

Nói cách khác—,

"Bắt đầu thôi, thưa ngài. —Để ta được là chính ta."

Priscilla Barielle đã không còn ở nơi đâu nữa.

Vì vậy, Al—Aldebaran, đã bắt đầu hành động vì mục đích ban đầu của mình, thứ mà anh ta đã từng từ bỏ.

—Cuộc chiến để loại bỏ Natsuki Subaru khỏi thế giới này.

⚡ Thiên Lôi Trúc — đọc truyện siêu mượt!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!