Tôn Mậu Tài không ở lại nhà Tôn Kế Khải lâu, nói xong những lời cần nói, uống cạn ly nước khoáng trong chén rồi rời đi.
Tôn Kế Khải đã hoàn toàn tỉnh táo, không còn suy sụp tinh thần nữa, chỉ cần xắn tay áo lên là có thể trở lại thành Tôn Kế Khải của ngày trước. Tôn Thường Bình cũng không say đến mức bí tỉ nên không cần người chăm sóc. Khâu Phú đợi Tôn Mậu Tài đi rồi vẫn ở lại thêm vài phút, xác nhận cả Tôn Kế Khải và Tôn Thường Bình đều ổn thỏa mới ra về.
"Tiểu Khải, hôm nay trời đẹp, nếu được thì cậu nên ra ngoài đi dạo một chút." Khâu Phú dặn dò trước khi đi.
Tôn Kế Khải gật đầu, đi đến bên cửa sổ, mở tung cửa sổ, kéo rèm ra để ánh nắng tràn vào.
Nắng giữa hè đặc biệt chói chang, khiến Tôn Kế Khải phải vô thức nheo mắt, đưa tay lên che.
Cũng đặc biệt chói lóa.
Ánh nắng chiếu vào phòng, rất nhiều thứ trước đây không thấy rõ giờ đã hiện ra.
Ví dụ như bụi bặm, ví dụ như vết bẩn do hộp thức ăn ngoài để lại trên bàn ăn chưa được lau sạch.
Chưa kể đến mùi rượu khó ngửi nồng nặc khắp phòng. Vốn dĩ Tôn Kế Khải đã quen với mùi này vì ở trong nhà suốt nên không cảm thấy gì, bây giờ vừa mở cửa sổ thông gió, hít thở không khí trong lành, anh lập tức cảm thấy mùi rượu trong nhà khó mà chịu nổi.
Cũng may là Tôn Mậu Tài và Khâu Phú diễn tốt, lúc bước vào đến mày cũng không nhíu lấy một cái, chứ đổi lại người nào trẻ tuổi, diễn xuất kém hơn chắc đã buồn nôn tại chỗ rồi.
"Ba, chúng ta dọn dẹp nhà cửa một chút đi." Tôn Kế Khải nói.
"Hả?" Tôn Thường Bình phản ứng vẫn chậm hơn trước một chút, mấy chục giây sau mới hiểu ra, "Dọn dẹp à? Ừ, nên dọn dẹp rồi."
Hai cha con họ đã ru rú trong căn phòng này lâu như vậy, dùng từ "chuồng heo" để miêu tả căn phòng này còn là sỉ nhục cái chuồng heo nữa.
Hai cha con đã sa sút một thời gian giờ đây cầm lấy cây lau nhà, khăn lau, bắt đầu tổng vệ sinh cho căn phòng. Nhà tuy không lớn nhưng dọn dẹp cũng rất phiền phức. Các góc tường đầy bụi bặm, vết bẩn trên bàn ăn và sàn nhà cũng không dễ chùi rửa, càng đừng nói đến phòng của Tôn Thường Bình, khắp nơi là vỏ chai bia vương vãi, đúng là một khu vực thảm họa.
Hai cha con cũng chẳng có kinh nghiệm dọn dẹp gì, hai nhân viên vệ sinh tập sự vừa bắt đầu đã phải đối mặt với hạng mục khó nhằn thế này, dọn được nửa chừng Tôn Kế Khải thậm chí còn nảy ra ý định hay là bán quách căn nhà này đi đổi một nơi khác để ở.
"Tiểu Khải, con lên mạng tìm xem vết dầu mỡ này làm sao để chùi đi, vết dầu trên bàn ăn này chắc là do con ăn món cay tê Ma lạt từ hơn nửa tháng trước dính vào, ba lau mãi không sạch, con tìm thử xem." Tôn Thường Bình đã lau cái bàn hơn hai mươi phút, lâu đến mức Tôn Kế Khải có lúc nghi ngờ ông đang câu giờ.
"Vâng." Tôn Kế Khải bỏ việc kéo gầm ghế sofa, đi nhặt chiếc điện thoại đã hết pin không biết bị anh đá vào góc tường từ lúc nào.
Cắm sạc cho điện thoại, đợi hơn một phút, Tôn Kế Khải khởi động máy. Anh còn chưa kịp mở trình duyệt thì đã nhận được hàng loạt thông báo tin nhắn từ Wechat và QQ, chỉ cần lướt nhẹ là thấy ngay tin tức về cuộc chiến tranh giành tài sản nhà họ Tôn. Tôn Kế Khải chẳng có tâm trạng đọc tin tức, truyền thông bây giờ tung tin vịt vừa không phạm pháp, lại còn kiếm được tiền, cộng thêm những pha xử lý không ai hiểu nổi của mẹ anh, báo chí sẽ viết về nhà anh như thế nào, Tôn Kế Khải chỉ cần nghĩ thôi cũng ra được ít nhất năm kịch bản.
Tôn Kế Khải mở Wechat.
Danh sách liên lạc của anh có thể nói là vô cùng náo nhiệt.
Gần như tất cả những người quen biết đều nhắn tin cho anh: bạn bè, bạn học, đối tác kinh doanh, thầy giáo, bạn gái cũ, bạn trai hiện tại của bạn gái cũ, ngay cả ông thợ chuyên sửa ống nước cho Tụ Bảo Lâu cũng gửi tin nhắn Wechat cho anh. Có người thật lòng quan tâm, có người giả vờ hỏi han, có kẻ dò la tin tức, có người hả hê, có người hóng chuyện, có người thích xem kịch vui không ngại chuyện bé xé ra to, đủ loại người, khiến Tôn Kế Khải nhìn thấu được bộ mặt của đám bạn bè trên Wechat.
Tôn Kế Khải cứ lướt xuống mãi, cuối cùng cũng tìm thấy người anh muốn thấy.
Giang Phong gửi Wechat.
Vì Giang Phong gửi tin nhắn muộn nhất nên tin nhắn của anh được xếp trên những người khác ở Thái Phong Lâu, tin của Quý Nguyệt và mọi người đều bị đẩy xuống dưới.
Tôn Kế Khải suy nghĩ một lát rồi gọi video Wechat cho Giang Phong.
Bên kia, Giang Phong đang ăn trưa.
Bữa trưa hôm nay do Đổng Lễ và Giang Kiến Khang phụ trách. Giang Phong không có khẩu vị nên đã nhờ ba mình nấu riêng cho một phần cơm chiên dưa muối thịt khô theo tiêu chuẩn cao nhất. Anh ngồi cùng bàn với Ngô Mẫn Kỳ, Quý Hạ và Quý Tuyết, lơ đãng xúc cơm chiên vào miệng.
Quý Hạ ngồi đối diện Giang Phong, đang ăn từng miếng thịt kho tàu ngon lành.
Quý Nguyệt và Chương Quang Hàng vẫn ở đồn cảnh sát chưa về. Vì là báo án ở địa phương khác, họ lại không phải người thân trực hệ của Tôn Kế Khải nên thủ tục có hơi rắc rối. Nhưng cuộc chiến tranh giành tài sản nhà họ Tôn lại đang là tiêu điểm trang đầu hôm nay, cộng thêm khuôn mặt lai Trung-Pháp đẹp trai của Chương Quang Hàng, đồn cảnh sát địa phương đã xử lý vụ việc rất nghiêm túc và cẩn thận. Quý Nguyệt và Chương Quang Hàng hiện vẫn đang ở lại đồn để cung cấp thông tin cho các chú cảnh sát, thậm chí còn được ăn ké cơm hộp của đồn.
Theo tin tình báo từ Quý Nguyệt, suất cơm có hai món mặn một món chay, vị cũng khá ổn.
Giang Phong cảm thấy điện thoại trong túi rung lên.
Giang Phong uể oải lấy điện thoại từ trong túi ra, liếc nhìn.
Anh sững người.
Cả người đứng hình tại chỗ.
Quý Hạ đang định ăn trộm một miếng cơm chiên ngồi đối diện Giang Phong: ?
"Sư phụ, sao thầy không động đậy nữa?" Quý Hạ hỏi.
"Tôn Kế Khải!" Giang Phong kinh ngạc kêu lên.
Ngô Mẫn Kỳ & Quý Tuyết: ?
"Tôn Kế Khải gọi cho tôi!" Giang Phong hét lớn, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
"Mau nghe đi!" Ngô Mẫn Kỳ giục.
Giang Phong vội vàng nhấn nút nghe, đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài.
"Alô?" Giang Phong nói.
Tất cả mọi người đều nín thở, không dám lên tiếng. Quý Hạ đến cơm cũng không dám ăn, ngậm miếng thịt kho tàu mà mắt dán chặt vào chiếc điện thoại trên bàn.
"Alô." Giọng Tôn Kế Khải truyền ra từ điện thoại.
"Tôn Kế Khải... à." Giang Phong vì quá kích động nên ba chữ đầu giọng rất cao, chữ cuối cùng vì ý thức được mình không nên quá khích như vậy nên giọng lập tức hạ xuống.
Tôn Kế Khải: ?
"Ngô Mẫn Kỳ và Quý Nguyệt chắc cũng đang ở chỗ cậu nhỉ, tin nhắn nhiều quá nên tôi không trả lời từng người được. Tôi ổn, không nghĩ quẩn đâu, chỉ là gần đây có một số chuyện cần yên tĩnh nên không xem điện thoại nhiều, cũng không trả lời tin nhắn của mọi người." Tôn Kế Khải nói.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt. À không, ý tôi là cậu cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ nhiều vào, à không, là nghĩ ít thôi, nghĩ thoáng ra, đừng nghĩ nhiều, tuyệt đối đừng nghĩ nhiều." Giang Phong vội nói, "Nếu cậu cảm thấy ở Phúc Kiến không thoải mái thì cứ đến Bắc Bình chơi, đến Thái Phong Lâu chơi, đến bếp sau chơi cũng được."
Tôn Kế Khải: ?
Ngô Mẫn Kỳ: ?
Quý Tuyết: ?
Quý Hạ: ?
Đến bếp sau chơi? ? ?
Giang Phong: ...
Tôi nói là do tôi căng thẳng quá nên mới nói nhầm, các người có tin không?
Tôn Kế Khải bật cười.
"Đương nhiên rồi, một thời gian nữa tôi sẽ đến Bắc Bình."
"Không biết Thái Phong Lâu còn thiếu đầu bếp không, có cần mấy đầu bếp thất nghiệp ở nhà đang cần việc làm gấp không?"
"Cần chứ, đương nhiên là cần! Đóng đủ các loại bảo hiểm, bao ăn bao ở, lương lậu gặp mặt thương lượng, cậu muốn đến lúc nào cũng được." Giang Phong đồng ý ngay tắp lự, nói xong mới nhận ra, "Mấy người?"
"Đúng vậy, ba người."
"Ba người nào?"
"Tôi, Khâu Phú, Tôn Mậu Tài."
Giang Phong: ! ! !
Giang Phong vớ lấy điện thoại định tắt loa ngoài để nói chuyện riêng với Tôn Kế Khải, sau đó trong lúc kích động lại cúp luôn máy.
Tôn Kế Khải: ? ? ?
Giang Phong: ...
Giang Phong im lặng một lúc lâu, quay đầu nhỏ giọng hỏi Ngô Mẫn Kỳ: "Kỳ Kỳ, cậu thấy nếu Thái Phong Lâu của chúng ta có ba bếp trưởng, liệu có bị coi là hạc giữa bầy gà không?"
Ngô Mẫn Kỳ: ...
"Thành ngữ hạc giữa bầy gà hình như không dùng như vậy đâu. Với lại Phong Phong, ông nội Giang đang nhìn cậu kìa."