Trương Chử và Tào Quế Hương không ở lại bên ngoài, nghe lời vợ kế toán Lưu nói thì vào phòng. Vừa vào phòng, Trương Chử liền lập tức đóng cửa lại, vội vàng hỏi: "Vậy cái mộc điêu chim nhỏ này của tôi phải làm sao đây?"
"Đương nhiên là phải làm rồi." Tào Quế Hương nói, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, "Chỉ là đội sản xuất Long Khẩu này cách chỗ chúng ta hơi xa, nếu đổi sang đội sản xuất khác như trước kia thì đã không có nhiều chuyện phiền phức như vậy."
"Đúng vậy đó." Trương Chử hùa theo, "Nhưng mà sao tôi cứ cảm thấy chị Lưu đột nhiên lại nhiệt tình thế."
"Bà ấy muốn nhờ cậu đóng đồ gia dụng, đương nhiên là phải nhiệt tình rồi." Tào Quế Hương cười nói, "Cậu quên lúc chúng ta mới đến à? Trước khi cậu sửa cái cày có ai thèm để ý đến cậu không? À, mấy cô gái trẻ trong đội thì lại chịu để ý đến cậu đấy, nhưng cha mẹ họ đều đề phòng cậu như đề phòng trộm cướp, chỉ sợ cậu cuỗm mất con gái nhà người ta."
Trương Chử hơi lúng túng sờ mũi: "Còn không phải tại trong đám thanh niên trí thức trước đây có một tên cặn bã, làm hại con gái nhà lành rồi quất ngựa truy phong, mà tên đó lại còn đẹp trai giống tôi nên mới khiến mọi người có thành kiến với tôi."
Tào Quế Hương cười cười, không nhắc lại chuyện này nữa: "Tôi đoán lát nữa chị Lưu sẽ sang tìm tôi nhờ chúng ta đóng giúp cái ghế, đến lúc đó cậu đừng nói gì cả, chuyện gì cũng đừng xen vào, để tôi nói. Lát nữa đội trưởng Lưu chắc chắn sẽ tìm đến tận nơi, ông ấy nói gì cậu cứ đồng ý hết. Chờ đội trưởng Lưu đến rồi thì chắc sẽ có người khác tìm đến, tôi thấy trong thôn này cũng có mấy nhà thích chiếm hời, nếu họ chỉ nói giúp cậu thì cậu cứ..."
"Tôi biết rồi, họ không mở lời thì tôi không lên tiếng thôi, cũng đâu phải lần đầu đổi công." Trương Chử ngắt lời Tào Quế Hương.
Khoảng hai mươi phút sau, chắc là đã chia thịt heo xong, tiếng ồn ào bên ngoài dần dần im bặt. Tào Quế Hương bắt đầu thu dọn đồ đạc, chẳng mấy chốc cửa phòng bị đẩy ra, vợ kế toán Lưu mặt mày tươi rói bước vào.
"Em gái, đang bận à."
"Không bận, có việc gì chị cứ nói." Tào Quế Hương đáp.
Vợ kế toán Lưu lại cười với Trương Chử: "Hai người cũng ở nhà tôi mấy ngày rồi, tay nghề của thợ mộc Trương cao siêu thế nào chắc cũng nhìn ra rồi, mấy cái bàn ghế nhà tôi không được chắc chắn cho lắm, cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, dù không gãy chân gãy tay gì nhưng dù sao cũng cũ quá rồi."
"Chị yên tâm, tôi và Trương Chử ở đây làm phiền hai người lâu như vậy, ngày mai tôi sẽ bảo anh ấy xem giúp trong nhà có gì cần sửa không, cũng chỉ mất nửa ngày thôi, là chuyện tiện tay cả mà." Tào Quế Hương đón lời, "Đúng rồi, bên chị xong việc rồi à?"
"Xong rồi, heo giết xong cũng chia xong rồi, nộp một nửa, giữ lại một nửa, chỗ chúng tôi vẫn luôn như vậy." Vợ kế toán Lưu nói.
Hai người lại hàn huyên vài chuyện không đâu, đại loại là nuôi heo khó thế nào, còn khó chiều hơn cả người, rồi mổ heo lấy máu moi ruột xong cũng chẳng còn lại bao nhiêu thịt, lại còn phải rán mỡ. Cả năm vất vả cũng chẳng kiếm được đồng nào, chỉ được mấy cân thịt, nếu không phải vì con trai thì bà đã chẳng tốn công tốn sức nuôi con heo này.
"Giờ tôi cũng đang rảnh, chị Lưu, để tôi qua giúp chị xử lý thịt heo nhé, một mình chị hôm nay chắc chắn làm không xuể đâu." Tào Quế Hương đề nghị rồi đứng dậy ngay.
Trương Chử không nhúc nhích.
Vì chủ đề đã hoàn toàn đi chệch, từ đồ gia dụng chuyển hẳn sang con heo nên vợ kế toán Lưu cũng không thấy lời của Tào Quế Hương có vấn đề gì, liền thân thiết kéo tay cô cùng đi về phía nhà bếp.
Phòng của Trương Chử cách nhà bếp không xa, chỉ cần Trương Chử không động đậy thì Giang Phong hoàn toàn có thể đi theo Tào Quế Hương vào bếp. Giang Phong liếc nhìn Trương Chử đang nghiên cứu chân giường, rồi đi theo Tào Quế Hương về phía nhà bếp.
Lưu Tam Căn đang ở trong bếp canh chừng thịt phòng có người đến trộm, thấy mẹ cuối cùng cũng về thì vội nói: "Mẹ, con muốn ăn thịt heo!"
Một ước nguyện thật giản dị và chân chất!
Vốn dĩ mổ heo là để cho Lưu Tam Căn ăn, nên ước nguyện chân chất này của cậu không bị vợ kế toán Lưu trách mắng. Vợ kế toán Lưu xoa đầu con trai, cười nói: "Tối nay mẹ làm thịt kho cho con ăn."
Thịt heo được trộn lẫn đặt trong một cái chậu lớn, không có đầu heo, móng heo cũng chỉ còn một cái, lòng heo tanh hôi được để riêng trong một cái chậu nhỏ. Cảnh này Giang Phong rất quen thuộc, mỗi cuối năm mổ heo, nhà bếp của ông nội cũng y như thế này.
"Ngày kia Tam Căn tròn mười tuổi, phải mời các bậc bề trên trong nhà ăn cơm nên mới giữ lại nhiều thế này. Có người đã đặt thịt từ trước, chắc tối nay sẽ qua lấy, đến ngày kia thì chậu thịt này cũng chẳng còn lại bao nhiêu." Vợ kế toán Lưu giải thích.
Tào Quế Hương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, mắt nhìn chằm chằm vào một miếng thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ trong chậu, nói: "Chị Lưu, để em giúp chị xử lý chỗ nội tạng này nhé."
"Thế thì sao được." Vợ kế toán Lưu vội ngăn lại, "Lòng heo này tanh hôi như vậy sao có thể để em xử lý được, em với chị cùng nhau cắt thịt chia phần là được rồi, chỗ nội tạng này lát nữa chị tự xử lý."
Thợ mổ heo chỉ phụ trách xẻ thịt thành những tảng lớn, vợ kế toán Lưu nói là chia thịt thì đúng là chỉ chia thịt, đơn thuần là cắt thịt thành miếng nhỏ, hoàn toàn không theo thớ. Có lẽ bà cũng không rành những chuyện này, dù sao muốn rành thì phải được tiếp xúc với nhiều thịt heo, mà trước đây bà cũng đâu có cơ hội đó.
Vợ kế toán Lưu ít khi chặt thịt, chỉ có sức chứ không có kỹ thuật, không những chậm mà trông còn vụng về. Tào Quế Hương thì hoàn toàn khác, xuống dao nhanh gọn, động tác dứt khoát, dù là người hoàn toàn không biết gì, đứng bên cạnh nhìn cũng có thể nhận ra Tào Quế Hương chặt thịt giỏi hơn vợ kế toán Lưu không chỉ một hai phần.
Dần dần, vợ kế toán Lưu ngừng tay, ngây người nhìn Tào Quế Hương.
"Em gái, em... giỏi thật đấy." Vợ kế toán Lưu nhìn đến ngẩn cả người.
Tào Quế Hương chặt xong miếng sườn cuối cùng: "Trước đây em làm nhiều rồi."
"Miếng này là thịt cổ heo, chất thịt không ngon lắm nhưng lại dai, thích hợp để băm nhân làm sủi cảo."
"Miếng này là thịt chân trước, em đã lọc ra cho chị rồi, hầm, kho, làm thịt kho tàu đều được, còn có thể làm thành chả viên nữa."
"Miếng này là sườn, trong các loại thịt nạc thì đây là miếng mềm nhất, cứ xào trực tiếp là được."
"Đây là thịt ba rọi, cũng dùng để xào, tốt nhất là thái lát hoặc băm nhỏ, thêm chút chao và cải trắng xào chung là được."
"Miếng này..."
Tào Quế Hương bắt đầu giới thiệu cho vợ kế toán Lưu từng bộ phận của thịt heo thích hợp để chế biến món gì, khiến vợ kế toán Lưu nghe mà ngây ngẩn cả người, còn Lưu Tam Căn thì nghe đến chảy nước miếng, la lên đòi ăn chả viên.
Cậu bé chưa từng được ăn chả viên bao giờ, trước đây nhà ăn thịt sang lắm là kho một đĩa, mỗi người ăn hai miếng cho biết vị thịt là hết. Bình thường đều băm ra làm nhân sủi cảo, còn nếu thèm thịt quá thì cắt hai lát thịt khô nấu chung với rau, thế là coi như đã được ăn thịt.
"Ăn chả viên cái gì, mẹ có biết làm đâu!" Vợ kế toán Lưu mắng, rồi quay sang Tào Quế Hương, lập tức thay đổi vẻ mặt, "Em gái, món chả viên này làm thế nào vậy?"
"Em mà chỉ nói không thì chị cũng không học được đâu, phải làm cho chị xem một lần mới dễ hiểu." Tào Quế Hương nói.
"Đúng đúng đúng, em nói thế chị cũng không học được." Vợ kế toán Lưu gật đầu lia lịa, có chút do dự.
Giao thịt cho người ngoài làm, dù Tào Quế Hương sẽ không ăn vụng thì bà cũng không yên tâm.
Cả năm vất vả mới được bấy nhiêu thịt, lỡ làm hỏng thì biết làm sao.
"Mẹ, con muốn ăn chả viên." Lưu Tam Căn nài nỉ, "Mẹ cứ để dì Tào làm đi mà!"
Vợ kế toán Lưu: ...
Mẹ cũng muốn ăn chả viên lắm chứ!
Tào Quế Hương nhìn ra nỗi lo của vợ kế toán Lưu, cười nói: "Hay là thế này, hôm nay không đủ thời gian chắc cũng không làm chả viên kịp, ở đây không phải còn ít thịt vụn sao, em sẽ lấy nó với trứng gà làm cho Tam Căn một bát canh trứng thịt bằm ăn cho đỡ thèm nhé."
Tào Quế Hương chỉ vào chỗ thịt vụn trên thớt do vợ kế toán Lưu kỹ thuật không tốt nên chặt ra, không nhiều lắm, Giang Phong ước chừng còn chưa được nửa lạng.
"Được được." Vợ kế toán Lưu lập tức đồng ý.
Tào Quế Hương gom chỗ thịt vụn lại cho vào một cái bát nhỏ, múc một gáo nước sạch rửa cẩn thận, băm thịt nạc thành thịt vụn, dùng giẻ dầu lau qua chảo cho dính chút mỡ rồi đổ thịt bằm vào xào sơ. Lúc xào, Tào Quế Hương không dùng xẻng mà dùng đũa đảo, đợi đến khi thịt bằm hơi săn lại thì múc hai gáo nước đổ vào nồi, đậy vung chờ nước sôi. Giữa chừng cô mở nắp một lần để hớt bọt, sau khi nước sôi lại hớt bọt lần nữa rồi mới cho chút muối vào.
Rắc muối xong, Tào Quế Hương đổ phần trứng đã đánh tan dọc theo thành nồi, rồi dùng đũa khuấy nhanh nước sôi trong nồi để phần thịt bằm chìm dưới đáy được lật lên, nhanh chóng đậy nắp lại, chờ hai phút rồi múc ra bát.
Một bát không đủ, phải múc thành hai bát lớn.
Vợ kế toán Lưu và Lưu Tam Căn nhìn bát canh trứng thịt bằm, ánh mắt đầy ngỡ ngàng.
"Sao... nhiều thế này..." Vợ kế toán Lưu sững sờ, một quả trứng với một ít thịt mà sao lại nấu ra được nhiều canh như vậy.
"Chị nếm thử đi." Tào Quế Hương cười nói.
Bát canh trứng thịt bằm vừa ra lò thơm nức mũi, mùi trứng gà và mùi thịt quyến rũ dạ dày đang thiếu chất của hai mẹ con vợ kế toán Lưu.
Lưu Tam Căn không thể chờ đợi được nữa, bưng một bát canh lên húp sùm sụp hai ngụm lớn.
"Mẹ, ngon quá, mẹ nếm thử đi!" Lưu Tam Căn reo lên.
Vợ kế toán Lưu nhận lấy bát từ tay Lưu Tam Căn, uống một ngụm nhỏ, rồi không nhịn được lại húp một ngụm lớn, không nỡ nuốt xuống ngay nên không nói nên lời, chỉ có thể đưa bát lại cho con trai rồi không ngừng gật đầu tán thưởng.
"Em gái, bát này em mang vào phòng cho thợ mộc Trương uống cùng đi, em cũng bận rộn nãy giờ vất vả rồi, cứ chờ ăn cơm tối là được." Vợ kế toán Lưu vội nói, "Ngày mai còn phải phiền em..."
"Chuyện nhỏ thôi mà." Tào Quế Hương cười cười bưng canh đi, Giang Phong không đi theo mà ở lại xem phản ứng tiếp theo của vợ kế toán Lưu.
Lưu Tam Căn và vợ kế toán Lưu, người một ngụm lớn, kẻ một ngụm nhỏ, chẳng mấy chốc bát canh đã thấy đáy.
Kế toán Lưu, người vừa tan làm về nhà ngửi thấy mùi thơm, tưởng vợ mình làm món gì ngon, đi vào bếp thì chỉ thấy một cái bát và một cái nồi trống không, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Vợ và con trai dám lén ăn vụng sau lưng mình?!
Mà lại còn là món ngon ngửi thôi đã thấy thèm!
Vợ kế toán Lưu: ...
"Bố, canh trứng thịt bằm dì Tào làm ngon lắm, ngon hơn cả thịt kho tàu với sủi cảo ngày Tết, ngon hơn cả món gà hầm năm ngoái sang nhà bà ngoại ăn nữa!" Lưu Tam Căn vội vàng chia sẻ niềm vui được ăn ngon với bố.
Kế toán Lưu: ???
Vợ kế toán Lưu có chút xấu hổ, canh trứng thịt bằm ngon quá nên bà quên cả phần cho chồng, bèn nói: "Ông Lưu à, tôi có chuyện này muốn bàn với ông."
"Trước đây ông không phải nói tiệc sinh nhật Tam Căn chỉ mời người nhà, không cần tốn tiền mời đầu bếp ở đội sản xuất bên cạnh cho lãng phí, chi bằng tự mua ít gia vị về nấu, dù sao tay nghề cũng không kém là bao. Nhưng giờ tôi thấy tay nghề vẫn có khoảng cách đấy, hay là chúng ta mời thanh niên trí thức Tào đi, nếu không thì trả công hai cân thịt cũng được."
"Thịt cô ấy làm ngon thật sự."
Lưu Tam Căn điên cuồng gật đầu tỏ vẻ ủng hộ.