Rời khỏi ký ức, Giang Phong lập tức mở giao diện thuộc tính, xem xét công thức vừa nhận được.
Trong cột công thức lại sáng lên một cái tên.
Lữ Quế Chi (1/1)
[Thịt hầm cấp F]
Người chế biến: Lữ Quế Chi
Chi tiết món ăn: Đây là một món ăn cực kỳ tệ hại từ kỹ thuật thái cho đến gia vị, chỉ có độ lửa là điểm sáng, nhưng đồng thời cũng là nguồn gốc của mùi tanh khó nuốt. Trong thời đại thiếu ăn thiếu mặc hiếm khi thấy đồ mặn, một phần thịt hầm thuần túy không nghi ngờ gì là mỹ vị tuyệt vời, nhưng cũng là cơn ác mộng khó phai mờ trong đời người ăn. Sau khi dùng có 100% tỷ lệ nhận được sự tán thưởng của bố vợ.
Số lần chế biến mỗi ngày (0/1)
Nhắc nhở thân thiện: Cần ăn một bát đầy không dưới nửa cân thịt hầm mới có thể kích hoạt Buff này.
Giang Phong: ?
Tổ sư thằng cha làm game!
Ngươi có biết một bát đầy không dưới nửa cân thịt hầm mắt bò đời đầu tượng trưng cho điều gì không?
Tượng trưng cho việc cậu còn chưa kịp nhận được sự tán thưởng của bố vợ thì đã phải nhập viện cấp cứu rồi!
Giang Phong cảm thấy cả đời này cậu cũng sẽ không bao giờ làm món này, cho dù bố vợ không tán thưởng cậu, cậu cũng sẽ không làm.
Sự tán thưởng tuy đáng quý, nhưng mạng sống còn quý hơn.
Xem liền ba ký ức, Giang Phong không thu được một công thức nào thực sự có giá trị ở thời điểm hiện tại.
Canh sườn củ cải cấp C, thịt vịt nướng cấp A và món thịt hầm cấp F có thể so kè xem ai mới là món ăn hắc ám ngột ngạt nhất cùng với mì hoành thánh thịt xay.
Ba món này trong cuộc thi sắp tới hẳn là đều không có tác dụng gì, Buff tương ứng chắc cũng vô dụng. Thật ra nếu chỉ xét về chất lượng món ăn, thịt vịt nướng cấp A cũng không tệ, Buff cũng thuộc loại tốt, giúp tăng tiến tình cảm vợ chồng.
Nhưng Giang Phong không biết làm thịt vịt nướng.
Đối với Giang Phong hiện tại, bản thân món thịt vịt nướng không có gì khó, nếu thật sự muốn học, từ lúc bắt đầu đến khi ra thành phẩm, Giang Phong cảm thấy nhiều nhất một tuần là mình có thể giải quyết, nhưng lạng thịt vịt thì không đơn giản.
Lạng thịt vịt là một kỹ thuật rất cao.
Thịt vịt nướng là thịt vịt nướng, lạng thịt vịt lại là chuyện khác.
Một trăm linh tám lát thịt hình lá sen không phải dễ lạng ra như vậy, dù đao công có tốt, nền tảng có vững đến đâu cũng phải luyện tập trên từng con vịt, muốn thành công nhanh là chuyện không thể.
Đi kèm còn có bánh tráng cuốn, trong ký ức lúc ông nội làm thịt vịt nướng cho bà Trương, nhà hàng quốc doanh không có bột mì nên không làm bánh tráng mà dùng bánh bao để thay thế, thành ra không có hướng dẫn làm bánh tráng.
Trong đời thực, Giang Phong không thể nào mang một phần thịt vịt nướng ra cho khách, rồi bảo họ rằng, hôm nay quán hết bánh tráng rồi, các vị ăn tạm với bánh bao nhé.
Một set thịt vịt nướng ngon và có hồn cần phải có con vịt nướng thật ngon, kỹ thuật lạng thịt hoàn hảo, hành tây tươi, dưa chuột thái sợi và bánh mì, tương ngọt ngon, đường trắng, cùng một loạt các nguyên liệu ăn kèm khác nhau tùy mỗi nhà hàng, những thứ này đều không thể thành thạo trong thời gian ngắn. Kỹ thuật lạng thịt của ông nội trong ký ức thành thạo như vậy, đoán chừng hồi nhỏ ông đã phụ giúp lạng không ít vịt.
Đây cũng là lý do tại sao Thái Phong Lâu không bán thịt vịt nướng, vì Thái Phong Lâu không có đầu bếp chuyên về nướng và lạng thịt vịt.
Thứ Giang Phong cần bây giờ là những món ngon có độ khó và kỹ thuật cao như tôm hùm hai vị và hải sâm hầm, tốt nhất là kỹ thuật cao hơn độ khó, không phổ biến, và có thể học được khoảng tám phần trong vài tuần.
Tám phần trình độ cộng thêm Buff không biết sẽ ra sao, một món ăn như vậy là gần đủ rồi.
Sau vòng hai sẽ là bán kết, rồi đến chung kết, các cuộc thi ẩm thực truyền thống đều so tài về bản thân món ăn. Giang Phong hiện vẫn chưa biết cách thức thi đấu, nếu chỉ thi hai vòng thì mấy món tủ có Buff của cậu có lẽ vẫn đủ, nhưng nếu thi đấu theo hình thức tính điểm, đấu vòng tròn hoặc theo chủ đề, thì mấy món tủ đó có thể sẽ không đủ.
Cậu muốn thắng, và phải thắng một cách đẹp đẽ.
Đối đầu với bếp trưởng Arnold, muốn thắng đẹp không phải là chuyện dễ.
Bếp trưởng Arnold có thể không giỏi trong cách đối nhân xử thế, nhưng trong vai trò một đầu bếp thì gần như hoàn hảo không thể chê vào đâu được.
Nghĩ đến đây, Giang Phong lại mở danh sách công thức ra xem, suy nghĩ xem món nào có thể lấy ra để giữ thể diện.
Trong cột công thức có rất nhiều món, phần lớn trong số đó cậu thường không làm, có thể do thành tựu, do Buff, hoặc do sở thích cá nhân. Nhưng có một điều không thể phủ nhận, chỉ cần là món ăn cấp A trở lên do các đại sư làm ra trong cột công thức đều là những món ngon có tiềm năng lớn, chỉ cần có thể làm đến cấp S đều là đẳng cấp có thể khiến Hứa Thành phải viết bài.
Giang Phong sắp xếp lại những món ăn này một lần nữa.
Canh sâm Giang thị cậu muốn để dành đến chung kết mới làm, món này cậu vẫn chưa luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, nhưng chỉ cần tập trung và phát huy bình thường thì cơ bản có thể ổn định ở cấp S. Món này là món ăn Giang gia hoàn toàn thuộc về nhà họ Giang, lai lịch chính thống, do Bành Trường Bình dạy, nếu Giang Phong có thể dùng món này để đánh bại bếp trưởng Arnold trong trận chung kết, chắc chắn có thể một lần nữa làm rạng danh cái tên ẩm thực Giang gia tại Bắc Bình.
Đây là điều Giang Phong muốn làm, và cũng là điều cậu chuẩn bị làm.
Thật ra món cải thảo Kim Ngọc cũng có thể dùng làm át chủ bài, nhưng món đó quá tốn thời gian, đặc biệt là nước dùng phải mất cả ngày để canh, không thể nào trở thành món ăn thi đấu. Hơn nữa, món này Giang Phong chưa từng luyện tập, chỉ xem video hướng dẫn rất nhiều lần, có làm được cấp S hay không vẫn chưa biết.
Ngoài ra, bồ câu yến, lươn hấp, tôm hùm xào miến, tôm hùm hai vị và phật nhảy tường đều rất thích hợp để làm át chủ bài.
Tiếc là phật nhảy tường Giang Phong vẫn chưa biết làm, món này ông nội cứ nói mãi muốn dạy Giang Phong và cậu cũng luôn nói muốn học, nhưng dạo gần đây quá nhiều việc nên chưa có thời gian.
Trong các món còn lại, Giang Phong ít quen thuộc nhất là lươn hấp, gần như chưa luyện tập qua. Bồ câu yến, tôm hùm xào miến và tôm hùm hai vị cậu đều đã luyện tập trong thời gian ngắn, và đều chắc chắn có thể làm ra cấp S, có thể dùng cho vòng bán kết.
Nếu điều kiện thích hợp, món củ từ phủ sợi đường có thể làm được cấp S+ cũng có thể dùng cho bán kết.
Rõ ràng vòng thi thứ hai còn chưa bắt đầu, Giang Phong đã bắt đầu lên kế hoạch cho các món ăn và cách thi đấu cho trận chung kết và bán kết.
Vừa tính toán đến đây, Giang Phong lập tức có tinh thần, cuối cùng cũng tìm được việc để làm. Cậu cầm bút và giấy lên, hí hoáy liệt kê thực đơn, kiểm kê ưu nhược điểm của từng món, độ khó, thời gian chế biến và có phù hợp để thi đấu hay không. Cậu viết cả một buổi chiều, mãi cho đến khi Ngô Mẫn Kỳ xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, Giang Phong mới nhận ra mình đã suy nghĩ về chuyện này suốt ba, bốn tiếng đồng hồ.
"Phong Phong, anh đang viết gì thế?" Ngô Mẫn Kỳ đặt túi xuống, tò mò ghé lại xem, phát hiện trên giấy viết những thứ kỳ quái mà cô không hiểu lắm.
Củ từ phủ sợi đường S+ (bán kết √ chung kết?)
Món chay, món ngọt, tốn ít thời gian, gây kinh ngạc, bày biện khó.
...
Ngô Mẫn Kỳ: ?
Đây là cái gì vậy?
"Anh đang nghĩ xem bán kết và chung kết nên làm món gì," Giang Phong giải thích.
Ngô Mẫn Kỳ chỉ vào chữ S trên giấy: "Vậy những chữ S này có nghĩa là gì? Còn có S+ nữa."
"Đây là điểm anh chấm cho những món ăn này," Giang Phong nói.
Ngô Mẫn Kỳ không hiểu nổi mạch não của Giang Phong, quay lại lấy bữa tối cô mang về cho cậu đặt lên bàn trà: "Đây là bánh nướng lần trước chúng ta đi dạo phố anh ăn thấy cũng được, em đoán chắc anh chưa gọi đồ ăn ngoài nên mua hai cái, một cái nhân thịt heo, một cái nhân thịt bò."
Giang Phong nhận lấy bánh nướng và gặm, Ngô Mẫn Kỳ thuận thế ngồi xuống bên cạnh cậu, cầm tờ giấy lên xem kỹ những gì Giang Phong viết, và nhận ra mình vẫn không hiểu gì cả.
Rõ ràng là một bản kế hoạch chuẩn bị trước, lại bị Phong Phong nhà cô viết thành một bản hướng dẫn game.
"Đúng rồi, lúc về em thấy mọi người thảo luận trong nhóm Wechat về việc chọn món ăn, mọi người đã chọn xong hết chưa?" Ngô Mẫn Kỳ chuyển sang chuyện chính.
Giang Phong kể lại các món ăn mà mọi người đã chọn cho Ngô Mẫn Kỳ nghe, cô nghe xong liền gật đầu, rõ ràng cảm thấy lựa chọn của mọi người không tệ.
"Rất tốt, chiều nay em và A Nguyệt cũng đã bàn bạc rồi, về phần em thì chọn món sủi cảo sốt dầu ớt," Ngô Mẫn Kỳ nói.
Bốn món ăn của Thái Phong Lâu cứ thế được quyết định.
Món cua ủ cam của Giang Phong tuy độ khó không quá cao nhưng lại tinh xảo, đầu bếp của nhà hàng bốc thăm trúng Thái Phong Lâu chưa chắc đã biết làm. Món Đỉnh Hồ Thượng Tố của Tôn Mậu Tài tuy độ khó cao, nhưng về cơ bản chỉ cần chịu khó là có thể làm ra được, chỉ là rất khó đạt đến trình độ của Tôn Mậu Tài và khả năng nhận được lời khen là rất thấp. Món ăn của Ngô Mẫn Kỳ và Tôn Kế Khải thuộc loại món ăn mang tính nhường sân, độ khó không cao và khá phổ biến, điểm trừ duy nhất là doanh số không tốt.
Với sự sắp xếp này, vừa không quá ác hiểm, cũng không quá dễ dàng, chủ yếu phải xem nhà hàng nào bốc thăm trúng Thái Phong Lâu.
Ngoài bốn món ăn này, Ngô Mẫn Kỳ sau khi đọc thông báo thực ra vẫn còn một thắc mắc.
"Phong Phong, anh không cảm thấy quy tắc vòng hai của cuộc thi này có chút vấn đề sao? Nếu là các nhà hàng bình thường đổi chỗ rồi làm món của đối phương thì không sao, nhưng chúng ta là hình thức đầu bếp phụ trách món ăn riêng, nếu bốn người chúng ta đổi đi thì bốn món của chúng ta phải làm sao? Một khi món ăn của chúng ta bị loại bỏ, khách hàng chẳng phải sẽ rất dễ nhận ra chúng ta không có ở quán sao?"
Giang Phong thật sự chưa nghĩ đến điểm này, cậu đã hoàn toàn bỏ qua vòng hai và bắt đầu suy nghĩ về bán kết và chung kết rồi.
"Ban tổ chức chắc chắn sẽ xem xét và giải quyết thôi, hơn nữa không chỉ chúng ta gặp vấn đề này, nhà hàng Đỉnh Tằng không phải cũng vậy sao? Tất cả các món của bếp trưởng Arnold đều có ghi chú tên ông ấy, nếu anh nhớ không lầm thì Hoài Dương Lầu cũng thế, món của Bùi Thịnh Hoa cũng có ghi chú," Giang Phong nói.
"Đừng nghĩ nhiều như vậy, dù sao chắc cũng không liên quan đến chúng ta. Cứ chờ kết quả bốc thăm ngày mai xem chúng ta rút trúng quán nào đã."