Giang Phong thời trẻ không hề biết những gì bọn họ làm trong mắt Giang Vệ Minh lại có thể sánh ngang với việc khai tông lập phái của Giang Thừa Đức năm đó. Kể cả có biết thì cậu cũng sẽ chỉ cười ha hả, rồi nói với Giang Vệ Minh một câu: “Ông Ba, ông nghĩ nhiều rồi.”
Khai tông lập phái cái gì chứ, bây giờ điều cậu muốn làm chỉ đơn giản là cho đầu bếp Arnold tơi tả trong trận chung kết của cuộc thi tranh bá vua bếp Trung – Mỹ.
Mặc dù vòng bán kết của chương trình này còn chưa bắt đầu, ban tổ chức thì như bốc hơi khỏi nhân gian suốt hơn nửa tháng nay, trận chung kết vẫn còn xa vời vợi, nhưng Giang Phong vẫn hy vọng mình có thể làm ra món canh sâm họ Giang thực thụ của riêng mình trước trận chung kết, sau đó chỉ vào món ăn của đầu bếp Arnold và lặng lẽ buông một câu “shit”.
Thật ra, giữa cậu và đầu bếp Arnold cũng chẳng có thâm thù đại hận gì, chỉ có một chút hiểu lầm nho nhỏ mà đến oán hận cũng không tính là có. Thế nhưng, có thể nói thẳng “shit” vào mặt đầu bếp Arnold, nghĩ thế nào cũng thấy sảng khoái.
“Tiểu Phong, một ly xoài có đủ không con?” Bác cả cười hì hì hỏi.
Giang Phong liếc nhìn ly trà hoa quả, nửa ly là nước ép xoài, nửa ly là thịt xoài, trên cùng còn có một quả nho cắt đôi cắm trên vành ly.
Tất cả các tiệm trà sữa trên cả nước nên học hỏi bác cả, thế này mới gọi là trà xoài ngập xoài!
“Đủ rồi ạ, đủ rồi ạ.” Giang Phong vội nói.
“Vậy thì tốt, để bác cả làm cho con thêm một ly nước nho nữa.” Bác cả tỏ ra vô cùng vui vẻ, đoạn lại làm thêm một ly trà nho ngập nho với nửa ly nước ép nho, nửa ly thịt nho, trên cùng còn có một miếng xoài cắt đôi cắm trên vành ly.
Giang Phong: ?
Cuối cùng, Giang Phong đã uống no nê trà xoài ngập xoài, trà nho ngập nho, trà đào ngập đào và trà chanh tươi ngập chanh. Sủi cảo còn chưa ăn miếng nào đã uống nước trái cây đến ợ hơi. Không có gì bất ngờ, bốn miếng sủi cảo đầu tiên của cậu hẳn sẽ lần lượt là vị nho, vị xoài, vị đào và vị chanh tươi.
Ngay lúc Giang Phong bắt đầu vớt thịt xoài trong ly trà xoài ngập xoài ra ăn thì Ngô Mẫn Kỳ cuối cùng cũng xách bánh ngọt trở về. Cùng về với cô còn có Giang Tái Đức, hai người chắc là đã gặp nhau dưới lầu.
Kết thúc một ngày làm việc vất vả, Giang Tái Đức trang bị kín mít, cả người mặc như thành viên đội thám hiểm Nam Cực. Vừa vào nhà thấy Giang Phong đang uống trà hoa quả, mắt anh ta lập tức sáng lên, lao đến trước mặt mẹ mình và lớn tiếng nói ra khát vọng.
“Mẹ, con cũng muốn uống nước ép xoài!”
“Tự đi mà ép!”
Giang Tái Đức mặt méo xệch.
Giang Tái Đức liếc nhìn bốn ly trà hoa quả trước mặt Giang Phong với ánh mắt đầy ghen tị, khiến Giang Phong cũng thấy hơi ngại ngùng, chủ động mở lời: “Để em ép cho anh một ly nhé.”
“Không cần, không cần.” Giang Tái Đức vội vàng từ chối, “Em trai mỗi ngày ở nhà đã vất vả như vậy rồi, anh chỉ vừa mới tan làm về, sao có thể để em ép nước trái cây cho anh được chứ? Anh tự ép, tự ép!”
Giang Phong: ?
Ngô Mẫn Kỳ vừa về đến nhà, đặt bánh ngọt xuống là vào bếp giúp bà nội Giang luộc sủi cảo. Giang Phong tiếp tục vớt xoài ăn một cách chậm rãi, nhìn những người thân trong phòng, nghe mẹ và bác cả trò chuyện việc nhà, chuyện giảm cân, chuyện dưỡng da, chuyện áo khoác kiểu mới mùa đông. Nghe Giang Tái Đức và Giang Thủ Thừa phàn nàn về bên A ngu ngốc, Giang Thủ Thừa lại kể khổ với Giang Tái Đức về những chuyện vặt vãnh trong bệnh viện. Cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này khiến Giang Phong có chút hoảng hốt.
Cậu đột nhiên nhận ra đã rất lâu rồi mình không được như thế này.
Cảm giác như đã rất lâu rồi không gặp mọi người.
Những ngày này, cậu chỉ có thức dậy nấu ăn, nấu ăn, rồi đi ngủ, dường như chẳng giao tiếp với ai mấy. Dù ở chung một nhà với Kỳ Kỳ, cũng chỉ là buổi sáng cùng nhau ăn sáng, buổi tối lúc ăn trái cây thì trò chuyện vài câu, đến mức hoàn toàn không giống một cặp đôi, ngay cả bạn cùng phòng đại học cũng không lạnh nhạt đến thế. Nghĩ kỹ lại thì hình như lúc ăn trái cây buổi tối cũng chẳng nói chuyện gì thực chất, ngay cả chuyện thường ngày ở Thái Phong Lâu cũng không bàn tới.
Giang Phong đã rất lâu không nghe mọi người kể về những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống.
Không nghe Vương Hạo khoe khoang mình lại đạt được thành tựu xuất sắc nào khiến lãnh đạo phải nhìn bằng con mắt khác, không nghe bố lẩm bẩm ở đâu đó lại có một con dao phay cực tốt rất muốn mua, không nghe Quý Nguyệt sau khi xem xong số dư Alipay, Wechat và thẻ ngân hàng của mình rồi kinh ngạc la lên rằng mình sắp phá sản, không nghe Hạ Hạ càu nhàu rằng củ cải trong nồi lẩu Oden ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh lại bán hết, thậm chí không nghe Kỳ Kỳ nói với cậu rằng giấy ăn trong nhà lại hết rồi, bảo cậu ra siêu thị mua thêm mấy lốc về.
Cậu ở rất gần mọi người, nhưng lại cách mọi người rất xa.
Nhưng rõ ràng, cậu thích cảm giác hiện tại hơn.
Cùng với việc bà nội Giang bưng một chậu sủi cảo nóng hổi từ trong bếp ra, hoạt động liên hoan ăn sủi cảo không định kỳ, không định giờ, không định lượng, không giới hạn số người của nhà họ Giang chính thức bắt đầu.
Sủi cảo hôm nay từ khâu nhào bột, làm nhân, cán vỏ, đến gói bánh cuối cùng đều do một tay ông nội toàn quyền phụ trách, chỉ có công đoạn luộc là do bà nội Giang hoàn thành. Về việc này, bà nội Giang cũng bày tỏ sự bất mãn của mình, bà cảm thấy sủi cảo mình gói rất đẹp, vừa to vừa căng mẩy, giống như bánh chưng bà gói vậy, một cái bằng hai, đảm bảo ăn no.
Nhà họ Giang tuy không đông đủ tất cả thành viên, nhưng mấy người ăn khỏe về cơ bản đều có mặt. Để mọi người có một bữa sủi cảo thỏa thích, ông nội đặc biệt gói rất nhiều vị: thịt heo hành tây, thịt dê hành tây, trứng gà hẹ, thịt heo cải thảo, nấm hương cải thảo và củ cải trắng. Cả nhân mặn lẫn nhân chay đều có, chỉ là về số lượng thì nhân mặn chắc chắn nhiều hơn nhân chay.
Lúc ông nội gói thì mỗi loại nhân được để riêng trong từng chậu, nhưng lúc bà nội luộc thì chẳng quan tâm nhiều đến thế, một mạch đổ hết vào nồi. Luộc mấy mẻ, tất cả đều được cho vào một chậu duy nhất rồi bưng ra, điều này dẫn đến việc những chiếc sủi cảo ở dưới cùng trong chậu chỉ còn hơi ấm, trong khi lớp trên cùng thì nóng bỏng miệng, người sợ nóng còn phải vớt sủi cảo ở dưới lên ăn.
Đương nhiên, nhiệt độ không phải là vấn đề lớn nhất mà mọi người phải đối mặt.
Nhân bánh mới là vấn đề.
Bà nội Giang luộc lẫn lộn, ngoại trừ loại sủi cảo trứng gà hẹ có thể nhìn ra ngay, không ai có thể biết được trong bát mình là nhân thịt heo cải thảo hay nhân củ cải trắng trước khi cắn miếng đầu tiên.
Một chậu sủi cảo lớn được đặt vững vàng lên bàn ăn, “cốp” một tiếng, chiếc bàn bất giác rung lên.
“Ăn cơm thôi, ăn sủi cảo nào!” Bà nội Giang hô một tiếng đầy nội lực, mọi người lập tức hưởng ứng, cứ như thể bữa sủi cảo hôm nay là do một tay bà làm vậy.
Ông nội lặng lẽ đặt chiếc vỏ sủi cảo còn chưa kịp gói xuống, phủi bột mì trên tay, đi tìm bát ăn sủi cảo.
Bàn ăn không lớn, bàn ăn nhà Giang Kiến Khang chỉ là một chiếc bàn giá rẻ mua ở cửa hàng nội thất bình thường, có thể đặt vừa một chậu sủi cảo nhưng không đủ chỗ cho cả đám người ăn. Nhưng mọi người cũng chẳng để tâm, chỉ cần tay có bát, trong bát có giấm, trên giấm có sủi cảo, thì ăn ở đâu mà chẳng được.
Bên bàn ăn, trên ghế sofa, trên chiếc ghế đẩu nhỏ cạnh bàn trà, tệ hơn nữa thì đứng ở góc phòng khách hoặc ngồi xổm bên cửa sổ cũng có thể ăn. Trong tình huống này, vị trí bên bàn ăn sớm đã không còn là chỗ tốt nhất nữa — chiếc ghế sofa mềm mại mới là thiên đường.
“Em trai, ngồi đây này, chỗ này rộng rãi!” Giang Tái Đức nhanh tay nhanh mắt chiếm được vị trí đẹp nhất trên ghế sofa, nhiệt tình vẫy tay với Giang Phong.
“Em trai, cái này chắc chắn là nhân thịt heo hành tây, không phải em thích nhất sủi cảo nhân này sao! Cái này cho em!” Giang Thủ Thừa chọn cách nhường sủi cảo trong bát mình cho Giang Phong.
“Con trai, con chưa có giấm à, để bố đi lấy giấm cho con.” Giang Kiến Khang mở ra một lối đi riêng.
“Con trai à, đây là trà hoa quả mẹ vừa học bác cả con làm đấy, mau đến thử đi!” Vương Tú Liên đưa cho Giang Phong một ly trà xoài không ngập xoài.
Không còn nghi ngờ gì nữa, vào giờ phút này, Giang Phong chính là trung tâm của nhà họ Giang.
Ông nội ngồi lặng lẽ ăn sủi cảo bên bàn ăn: ?
Ông nội đột nhiên cảm thấy sủi cảo nóng hổi thơm phức trong bát trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Cảnh tượng này, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Quen thuộc là thái độ ân cần của mọi người, xa lạ là đối tượng được mọi người ân cần.
Ông nội: ...
Nhận thấy sự thay đổi trong cảm xúc của ông nội, Giang Vệ Minh, người cũng đang ngồi lặng lẽ ăn sủi cảo bên bàn ăn, cười và đặt đũa xuống: “Sao thế, không quen à?”
“Hừ.” Ông nội hừ lạnh một tiếng, tất cả đều không nói thành lời.
“Một lũ ranh con vô lương tâm.”
“Quen là tốt rồi.” Giang Vệ Minh tỏ vẻ xem kịch.
“Không thể nào.” Ông nội nghiêm mặt, hắng giọng một cái rồi cao giọng nói: “Khâu nhục và giò hầm trong bếp dưới lầu chắc là được rồi đấy, ai đi lấy lên đi?”
Toàn bộ phòng khách như bị nhấn nút tạm dừng.
Một giây sau, tất cả mọi người đều sôi trào.
“Bố, con đi, con đi ngay đây!” Giang Kiến Khang đặt bát lên bàn trà rồi định lao ra ngoài.
“Chú Ba, hôm nay chú vất vả cả ngày rồi, chú cứ nghỉ đi, để con đi!” Giang Tái Đức chặn Giang Kiến Khang lại, biến thành một chướng ngại vật.
“Con trai à, con vừa mới tan làm cũng đừng đi, khâu nhục với giò nặng như thế bưng lên mệt lắm, để bố đi là được.” Giang Kiến Quốc xót con đến mức nước miếng sắp chảy ra.
“Anh cả, hay là để em đi cho!” Giang Kiến Nghiệp đã cầm được chìa khóa.
...
Sau một hồi tranh giành kịch liệt, Giang Kiến Quốc đã giành chiến thắng nhờ ưu thế tuyệt đối về trọng lượng và chiếc chìa khóa dự phòng của nhà ông nội.
Giang Vệ Minh ngẩn cả người.
Đợi đến khi Giang Kiến Quốc bước đi với dáng vẻ vui sướng sắp được ăn khâu nhục ra khỏi cửa, ông mới hoàn hồn lại, hỏi: “Ông làm khâu nhục với giò từ bao giờ thế?”
“Chuẩn bị từ lúc trời vừa sáng rồi.” Ông nội đắc ý, không quên liếc nhìn Giang Phong cũng đang ngơ ngác ngồi trên ghế sofa, ánh mắt ấy dường như đang nói:
Cháu trai, cháu còn non lắm!
Giang Phong chú ý tới ánh mắt của ông nội: ?