"-- Asuna, cậu từng nghe nói đến 'Zekken' chưa?"Nghe tiếng của Lisbeth, Asuna dừng gõ bàn phím và ngẩng đầu nhìn lên." Bảng gắn số trên áo tuyển thủ? Cậu định mở hội thao à?”"Không phải, không phải." Lisbeth lắc đầu cười. Cô nhấp một ngụm từ cái tách bốc hơi nghi ngút để trên bàn rồi nói tiếp."Không phải là viết bằng katakana mà là Hán tự cơ. Là zetsu(絶-tuyệt) trong zettai(絶対-tuyệt đối) và ken(剣-kiếm) trong kiếm đạo, Tuyệt Kiếm.""Tuyệt... Kiếm. Là trang bị mới hiếm có hay là cái gì à?"
"No, no. Là tên người cơ. Một ngoại hiệu... nói là biệt danh cũng được. Tớ cũng chưa biết tên thật của người đó. Dù sao thì, Tuyệt Kiếm cũng rất mạnh. Cũng không biết là ai đã dùng cái tên đó để gọi, nhưng người đích thực như tên-Tuyệt Kiếm. Một kiếm tuyệt đối vô địch, một kiếm không tiền khoáng hậu... chắc là nó có nghĩa như thế."Rất mạnh, chỉ nghe vậy thôi đã khơi dậy lòng hiếu kỳ của Asuna. Asuna vốn rất tự tin vào kĩ năng dùng kiếm của mình, điều đó thì khỏi phải bàn. Khi gia nhập vào Alfheim Online, cô chọn tộc Undine, “build” theo dòng hỗ trợ với ma thuật trị thương, nhưng thỉnh thoảng nhiệt huyết ngày trước lại dâng lên khiến cô rút kiếm xông lên trận địa của địch. Bởi vậy mà cô có thêm một biệt danh chẳng thanh nhã chút nào 'Berserk Healer'.Cô rất tích cực tham gia giải đấu hàng tháng. Thông thường có ba phe tham gia chiến đấu, Asuna thì sánh ngang với những cao thủ khác như Tướng quân Eugene của Salamander hay Lãnh chúa Sakuya của Sylph. Không thể nào cô ấy lại bỏ qua một cao thủ mới xuất hiện như vậy.Sau khi lưu xong báo cáo sinh học đã hoàn tất, Asuna đóng bàn phím ảo lại, cầm cái tách ở bên cạnh lên rồi đổ đầy trà nóng bằng một cái chạm ngón tay. Cô ngồi lọt thỏm vào chiếc ghế gỗ mọc từ dưới sàn với tư thế chăm chú lắng nghe."Vậy...? Vị Tuyệt Kiếm này là người như thế nào?""Để xem nào..."
Chương 1
Tầng thứ 22 của tòa thành Aincrad mới bị bao phủ hoàn toàn bởi tuyết.Bây giờ đang là đầu tháng Một ở thế giới bên ngoài, nhưng dù cho đang là mùa đông thì nhiệt độ của Tokyo gần như không bao giờ tụt xuống dưới 0 độ bởi ảnh hưởng của hiện tượng ấm lên toàn cầu vài năm gần đây.Dù sao thì, không biết có phải điều đó cho thấy tinh thần làm việc hăng say của công ty quản lý hay không, nhưng Alfheim vẫn duy trì cái lạnh tê tái. Nhiệt độ ở vùng phía bắc của Cây Thế Giới thường xuyên hạ xuống mức âm 10 cho đến âm 20 độ. Nếu không chuẩn bị sẵn trang bị chống rét hay được tăng cường khả năng chịu rét, bạn sẽ bị cóng đến nỗi không muốn bay. Hiện tại, Aincrad đang lơ lửng phía trên lãnh địa của tộc Gnome, tức nơi cực Bắc của vùng đất này. Nhiệt độ ở các tầng đều lạnh đến mức có thể thấy băng đá ngay giữa buổi sáng.Nhưng dù trời rét tới độ có thể làm đóng băng hoàn toàn cả một dòng suối, thì cái lạnh cũng không thể thấm vào bên trong nhà, nhờ có sự bảo vệ của những bức tường gỗ dày và một chiếc lò sưởi đang rực lửa.8 tháng trước -- Vào tháng 5 năm 2025, Alfheim Online có lần cập nhật lớn nhất từ trước đến giờ -- [Tòa Thành Bay Anicrad].ALO vốn được chạy trên một bản sao của hệ thống đã vận hành trò chơi tử thần «Sword Art Online». Vì thế, máy chủ của nó chứa một bản sao hoàn chỉnh của Aincrad, vũ đài chính trong SAO. Trong quá khứ, ALO từng được điều hành bởi «RECTO Progress». Dù vậy, sau khi một công ty khác đã mua lại toàn bộ tài nguyên cả phần mềm và phần cứng, thì chẳng những họ không xóa sổ dữ liệu của Aincrad và những người chơi cũ của SAO, mà họ còn đưa ra một phương án táo bạo giúp cho nó tồn tại song song với ALO.Tất nhiên một phần cũng là vì họ cố gắng chống chọi lại việc sụt giảm lượng người chơi do vụ bê bối thí nghiệm trên con người trái phép của RECTO Progress với một bản nâng cấp gây tiếng vang lớn như vậy. Nhưng đó hoàn toàn không phải là toàn bộ lý do. Những người lập ra công ty mới này đều là những game thủ kì cựu của dòng game MMO đã từng gắn bó với nó suốt từ kỷ nguyên 2D và họ không thể chịu nổi cảnh tòa thành tráng lệ lơ lửng trên không này bị xóa bỏ -- Đó là điều mà Asuna đã nghe được từ Agil, vốn quen biết vài người trong nội bộ công ty.Với việc Aincrad được tái xuất, Asuna đã đặt ra một mục tiêu trong tim mình và bắt đầu tham gia vào trò chơi như là một pháp sư chữa trị đồng thời là kiếm thủ dòng liễu kiếm thuộc tộc Undine. Mục tiêu của cô quá hiển nhiên: Để dành dành đủ số Col, không, số Yurudo cần thiết, lên đến tầng 22 trước mọi người chơi khác, và mua căn nhà gỗ nằm sâu trong khu rừng cây lá kim. Rất lâu rồi trong một tòa thành lơ lửng khác, trong 2 tuần ngắn ngủi tại ngay nơi chốn ấy, cô đã tạo dựng một gia đình và trải qua những ngày mật ngọt, hạnh phúc và bình yên.Lần cập nhật tháng Năm vừa rồi 10 tầng đầu tiên đã được mở. Đến tháng 9 thì từ tầng 11 đến tầng 20 được mở tiếp. Và rồi, vào đêm Giáng Sinh -- tối ngày 24 tháng Mười Hai, cánh cửa dẫn lên tầng 21 đã mở ra. Asuna, cùng với Kirito, Klein, Agil, Lisbeth, Silica và Lyfa đã lập một party 7 người, và phóng lên tầng kế tiếp ngay khi tiếng báo hiệu mở tầng mới vừa kết thúc.Tầng 22 là một vùng đất thưa thớt dân cư với hầu hết là những khu rừng, và có rất nhiều cư dân tập trung ở các con đường chính trong thị trấn, thế nên khả năng là chẳng có người nào tranh giành cùng một ngôi nhà đó cả. Dù vậy, đoàn người vẫn tiến như vũ bão qua những vùng đất hoang vu của tầng 21 và nhanh chóng đối mặt với con Boss tầng ở cuối mê cung, cùng với những party khác. Sau vụ đó Klein có nói, rằng mặc dù Asuna đã dành tới phân nửa số điểm kĩ năng để tập trung cho khả năng hỗ trợ, nhưng cô đã chiến đấu nơi tuyến đầu của một nhóm 50 người chơi thậm chí còn quyết liệt hơn cả khi cô còn là Phó thủ lĩnh của guild «Huyết Kị Sỹ».Sau khi đã tự tay mình kết liễu con boss của tầng 21, tức tốc chạy đến căn nhà gỗ đó và nhanh chóng nhấn nút OK xác nhận sự chuyển giao, Asuna không kềm lòng được và khóc trong hạnh phúc. -- Tối hôm ấy, khi buổi tiệc ăn mừng đã kết thúc và tất cả bạn bè đã ra về, cô đã lại khóc lần nữa khi nâng ly cùng Kirito và Yui, đã trở lại hình hài một cô bé. Vụ đó được giữ bí mật không cho bạn bè của họ biết.Bản thân Asuna cũng không rõ tại sao mình lại có tình cảm sâu đậm đến thế dành cho nơi này. Được ở bên chàng trai đầu tiên mà cô thực sự đem lòng yêu, mặc dù chỉ là trong một thế giới ảo, nhưng vượt qua bao sóng gió, đây là nơi mà rốt cuộc hai người họ đã dừng chân và cùng nhau có một khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nghe thì đơn giản, nhưng Asuna cảm thấy không chỉ có vậy.Ngôi nhà đó, với một người thường xuyên cảm thấy không có chốn quay về cho mình ở thế giới thực như Asuna, như đã trở thành nơi mà cô cảm thấy như mình đang ở «nhà». Một nơi nhỏ bé, ấm áp mà đôi chim mỏi cánh có thể nghỉ ngơi, rúc vào nhau và thiếp đi. Một chốn quay về cho tâm hồn.Quan trọng hơn, sau khi trải qua bao nhọc nhằn, ngôi nhà gỗ ấy cũng trở thành nơi họ tụ họp cùng bạn bè. Hiếm khi nào nhà vắng khách. Asuna dành toàn tâm huyết cho việc thiết kế nội thất cho ngôi nhà, và nó đã thu hút được mọi người cả từ bên dưới mặt đất lên đây. Chưa kể đến bạn cũ từ thời SAO, cả những người bạn mới ở ALO này cũng thường xuyên ghé thăm để thưởng thức những món ăn do chính tay Asuna chế biến. -- Một lần, do trùng hợp ngoài ý muốn, họ đã trải qua một bữa ăn hết sức căng thẳng với sự góp mặt của cả Lãnh Chúa tộc Sylph là Sakuya và Tổng Tư Lệnh Eugene của tộc Salamander đối địch.Hiện tại -- ngày 6 tháng Một, 2026, những gương mặt thân quen đang quây quần quanh chiếc bàn được thiết kế như thể «mọc ra từ trong tường».Ngồi ngay bên phải của Asuna là khiển thú sư Silica, cô bé có đôi tai hình tam giác đặc trưng của tộc Caith Siths. Cô đang dán mắt vào bài tập toán về nhà hiện lên trên màn hình ảo 3 chiều và không ngừng rên rỉ. Y như vậy, phía bên trái, nữ pháp sư - kiếm sĩ Lyfa của tộc Sylph cũng đang vật lộn với bài luận tiếng Anh của mình.Đối diện với Asuna, cô thợ rèn Lisbeth của tộc Leprechaun đang ngồi vắt chéo chân và vừa uống rượu ngọt làm từ quả mâm xôi vừa chìm đắm vào một cuốn tiểu thuyết được bán trong-game.Ở thế giới thực lúc này chỉ mới 4 giờ chiều, nhưng thời gian ở Alfheim có sự khác biệt. Bên ngoài, bầu trời hầu như đã tối đen ngoại trừ thứ ánh sáng trắng xóa phản chiếu từ những đợt tuyết đang rơi. Hẳn nhiên là ở phía ngoài đang rét cóng dù cho người trong nhà không thể nghe thấy tiếng gió rít, nhưng ngọn lửa trong chiếc lò sưởi vẫn nổ lách tách. Thêm vào đó, thoang thoảng một hương thơm ấm áp tỏa ra từ một chiếc nồi to, nơi mà món hầm của cô đang riu riu trên bếp.Cũng như các bạn mình, hai tay Asuna đang lướt trên chiếc bàn phím ảo còn mắt thì đọc những trang web hiện lên trên những cửa sổ trình duyệt lơ lửng xung quanh, và cuối cùng cô cũng hoàn thành bài báo cáo của mình.Dù cho mẹ của Asuna không tán thành việc cô mang những việc có thể làm ngoài đời thực để vào làm trong thế giới thực tế ảo, nhưng làm việc trong này lại tỏ ra có hiệu quả hơn nếu là trong thời gian dài. Mắt và đôi tay của cô hoàn toàn không bị mệt, và một số lượng lớn những trang web chứa thông tin hữu ích mà không thể vừa vặn với hệ thống màn hình UXGA trong phòng cô, thì tại đây chúng lại lơ lửng ở những vị trí hoàn toàn có thể quan sát.Đã một lần Asuna cố giải thích cho mẹ điều đó và thuyết phục mẹ dùng thử một phần mềm sử dụng công nghệ FullDive nhưng chỉ sau vài phút bà đã thoát ra và than rằng nó làm bà thấy chóng mặt và rồi phớt lờ luôn kể từ đó.Thật ra đúng là có những người sẽ cảm thấy chóng mặt khi bước vào thế giới thực tế ảo, nhưng vì Asuna đã thực sự «sống» trong đó suốt 2 năm trời nên cô đơn giản là không thể hình dung ra cảm giác đó nó ra sao nữa. Những ngón tay thanh mảnh lướt thoăn thoắt trên bàn phím ảo và dần dần bài luận của cô cũng được hoàn tất.Vừa lúc đó, có thứ gì khẽ ngả vào bờ vai bên phải của Asuna.Asuna đưa mắt nhìn sang và nhận ra mái tóc ngắn màu đen của Silica khi cô bé tựa đầu vào vai cô, đôi tai nhọn hình tam giác ấy khẽ giật giật trong giấc ngủ với một gương mặt rất hạnh phúc.Asuna không nhịn được cười, và đưa tay trái ra gãi nhẹ vào tai của Silica."Này Silica. Không khéo em sẽ bị mất ngủ tối nay vì cái tội đánh giấc bây giờ đấy nhé.""Ưm... Nya... "
"Kỳ nghỉ Đông chỉ còn 3 ngày nữa thôi. Em phải cố mà làm cho xong bài tập về nhà đi."Rốt cuộc cô đành phải kéo nhẹ vào tai của Silica và cô bé giật mình tỉnh giấc. Silica chớp chớp mắt tỏ ra ngạc nhiên, lúc lắc đầu và nhìn Asuna."Ư... ưư... Em mệt quá."Vừa lầm bầm Silica vừa há miệng ngáp dài để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Hầu như mọi người chơi thuộc tộc Cait Sith mà Asuna biết đều trở nên ngái ngủ khi họ ở trong ngôi nhà này, khiến cô tự hỏi đây liệu có phải là một điểm đặc trưng của tộc này không nữa.Asuna liếc nhanh vào màn hình ảo trước mặt Silica rồi hỏi."Chẳng phải trang này gần xong hết rồi còn gì? Sao em không gắng lên một tí và hoàn thành nó luôn?""Phu... Oa...""Hay tại phòng này ấm quá? Có nên hạ nhiệt độ xuống một chút không nhỉ?"Nghe vậy, Lisbeth liền mỉm cười trả lời."Không, chẳng phải vậy đâu, theo tớ lí do nằm ở đằng kia cơ.""Đằng kia á...?"Asuna ngoái về phía sau, và thấy Lyfa đang chỉ tay về chỗ cạnh lò sưởi ở bức tường phía Đông."À... Ra là vậy... "Vừa nhìn về phía ấy, Asuna gật gù hiểu ngay vấn đề.Ngay phía trước lò sưởi đỏ rực, là một chiếc ghế bập bênh đóng bằng gỗ đang lắc lư.Ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế ấy, một chiến binh da sạm tóc đen của tộc «Spriggan» đang ngủ rất say. Mái tóc bù xù lúc trước của anh giờ đã nằm ép xuống, nhưng khuôn mặt sắc sảo và tinh ranh ấy thì vẫn y như cũ. Khỏi phải nói đó hẳn nhiên là Kirito.Nằm gọn trong lòng anh, một chú rồng nhỏ, với bộ lông màu xanh nhạt đang cuộn mình nằm ngủ một cách khoan khoái với cái đầu dúi vào chiếc đuôi êm ái. Chú rồng đó, tên «Pina», là bạn đồng hành của Silica từ hồi còn ở SAO.Và còn một cô tiểu tiên bé nhỏ hơn với gương mặt hồn nhiên cũng đang say giấc trên chiếc giường lông mềm mại của Pina. Cô bé với mái tóc đen dài, bóng mượt mặc một chiếc váy hồng nhạt là «Tiểu tiên dẫn đường" của Kirito, và đồng thời cũng là con gái của anh cùng Asuna, là một AI (trí thông minh nhân tạo) tên là «Yui», được tạo ra trong máy chủ cũ của SAO.Nằm chồng lên nhau như chiếc bánh ba tầng, Kirito, Pina và Yui say sưa ngủ trên chiếc ghế bập bênh, tạo thành một thứ như thể bùa phép gây mê. Ngay cả Asuna cũng thấy díp cả mắt lại dù mới chỉ nhìn vào họ có ít giây.Thực tế là Kirito có thể ngủ rất nhiều. Như thể là anh đang gỡ gạc lại khoảng thời gian đã vay ở SAO, khi mà anh bỏ qua những giấc ngủ để tập trung vào việc chinh phục mê cung. Trong ngôi nhà hồi ấy, khi Asuna chỉ vừa rời mắt khỏi anh một chút là anh đã tót ngay vào chiếc ghế ưa thích của mình và ngay lập tức say giấc nồng.Và trên hết, Asuna chưa từng thấy bất cứ thứ gì có tác dụng gây mê mạnh hơn là khuôn mặt của Kirito khi anh đang ngồi ngủ trên ghế như vậy.Hồi còn ở trong SAO, dù cho là ở trong căn nhà gỗ của hai người hay trên tầng hai cửa hàng của Agil, mỗi lần Kirito đung đưa trên ghế, là y như rằng Asuna lại ngồi vào lòng anh và cùng thiếp đi. Chính vì lẽ đó, với kinh nghiệm cá nhân Asuna có thể hiểu vì sao cả Silica lẫn Lyfa lại bị chuốc ngủ dễ đến vậy.Bí ẩn hơn, Pina, vốn dĩ chỉ hành động dựa trên những thuật toán đơn giản, luôn luôn rời khỏi vai của Silica và cuộn mình ngủ trên người Kirito mỗi khi bắt gặp anh đang ngủ.Điều này làm dấy lên nghi ngờ rằng Kirito khi đang ngủ sẽ phát ra một dạng như «Thông số gây ngủ». Thực tế, chỉ vừa vài phút trước Asuna còn đang viết bài luận với tốc độ tối đa thì ngay lúc này cô đã cảm thấy lờ đờ rồi..."Kìa Asuna-san, chị cũng đừng có ngủ theo luôn chứ! A, cả Liz-san nữa kìa!"Bị Silica lay dậy, Asuna ngước đầu lên.Cùng lúc, Lisbeth, đang ngồi phía bên kia bàn, cũng choàng tỉnh, chớp chớp mắt và cười ngượng ngùng. Cô lấy tay xoắn mái tóc màu hồng ánh kim, hàng hiếm đối với người tộc Leprechauns, và miễn cưỡng phân trần."Sao tớ lại cứ thấy buồn ngủ khi nhìn vào anh ta nhỉ... Có thể nào đây là ma thuật gây ảo giác độc chiêu của tộc Spriggan không ta?""Haha, có lẽ nào lại vậy. Tớ sẽ đi pha một ít trà để thổi bay cơn buồn ngủ. Nói thế chứ, thật sự là tớ đang thấy lười lắm."Asuna đứng dậy và lấy ra 4 chiếc tách từ chiếc tủ chạn đằng sau. Đó là những chiếc tách phép thuật có thể «đổ đầy đến 99 loại trà khác nhau chỉ với một cái gõ nhẹ» mà họ có được sau một nhiệm vụ mới đây.Đặt mấy chiếc tách và một chiếc bánh nướng nhân trái cây lên bàn, cả bốn người họ, kể cả Silica vẫn còn đang vật lộn với cơn mơ màng, lập tức nhấp một ngụm của thứ chất lỏng ấm và thơm phức ấy."À nhân thể đang nói chuyện,"Vừa lúc ấy, Lisbeth cất tiếng như thể vừa chợt nghĩ đến điều gì đó."...Asuna, cậu đã nghe nói đến «Tuyệt Kiếm» chưa?""Tin đồn bắt đầu râm ran từ khoảng đầu năm mới... Bắt đầu khoảng một tuần trước... "Nói đến đó, Lisbeth gật đầu với Asuna như kiểu xác nhận một vấn đề."Đúng rồi, vậy nên Asuna không biết là hiển nhiên. Cậu đã ở Kyoto suốt từ dịp cuối năm mà.""Thật là, đừng có nhắc đến mấy chuyện làm tớ dễ bực mình đó ở đây."Thấy Asuna cau mặt, Lisbeth liền cười to."Ái chà chà, sinh ra trong một gia đình danh giá quả là chẳng dễ dàng gì nhỉ.""Thật sự rất khó chịu. Cậu phải ngồi đó và cúi chào mọi người trong bộ kimono suốt cả ngày, và dù cho có muốn [Full Dive] vào ban đêm chăng nữa thì ở vùng đó đến giờ vẫn chưa có kết nối mạng LAN không dây. Làm tớ mất công mang theo cả AmuSphere, mà rốt cuộc chả được tích sự gì."Asuna thở dài thườn thượt và uống cạn tách trà của mình.Từ những ngày cuối năm ngoái, Asuna đã bị thúc ép phải đi theo gia đình về nhà chính của gia tộc Yuuki, tức là nơi ở cũ của cha cô. Cô cũng phải ngỏ lời cám ơn đến những người họ hàng đã phải lo lắng về mình suốt trong hai năm mà cô 'nằm viện', nên không thể nói trắng ra là cô ghét phải như thế.Khi còn nhỏ, Asuna xem việc đón năm mới cùng đại gia đình bên nội là chuyện hết sức tự nhiên, và còn thấy vui vì được gặp những người anh chị em họ cùng cỡ tuổi như mình.Nhưng, có lẽ vào khoảng thời gian cô bắt đầu bước vào sơ trung (THCS), Asuna dần dần cảm thấy tục lệ này trở nên miễn cưỡng.Gia tộc Yuuki, nói không ngoa, đã điều hành ngân hàng như một doanh nghiệp gia đình ở Kyoto từ cách đây 200 năm, bám trụ và sống sót qua chiến tranh dâu bể, thế hệ đương thời đã mở ra một nhánh ở vùng Kansai. Cha cô là Yuuki Shouzou đã có thể gầy dựng nên «RECTO», một công ty sản xuất thiết bị điện tử, chỉ trong một thế hệ chính là nhờ có sự hỗ trợ về tài chính của gia tộc. Nhìn sơ vào gia phả, có thể thấy đầy rẫy tên của các Chủ tịch cũng như quan chức chính phủ.Và như một sự hiển nhiên, tất cả anh chị em bà con của Asuna cũng đều là những học sinh hàng đầu của những trường điểm. Khi tất cả những đứa trẻ trong dòng họ ngồi cạnh nhau trong bàn tiệc, thì cha mẹ chúng bàn về những chủ đề như là con họ được khen thưởng trong một giải đấu nào đó hay chúng xếp hạng cao thế nào trong kì thi quốc gia. Tuy nhìn bề ngoài thì có vẻ hòa hảo, thực chất họ chỉ đang tranh hơn thua vặt với nhau không hồi kết. Asuna dần cảm thấy một cái gì đó ác ý trong bầu không khí bao quanh mình, như thể việc tụ họp lại trong dịp này chẳng qua chỉ để đánh giá xếp hạng những đứa trẻ trong gia tộc.Vào tháng 11 năm 2022, mùa đông năm thứ ba của cô ở sơ trung, Asuna đã bị mắc kẹt trong SAO đến tậm tháng Một năm 2025, khi được Kirito giải thoát. Chính vì thế đây là lần họp mặt năm mới đầu tiên của cô trong vòng 4 năm. Trong căn nhà chính mang phong cách biệt thự cổ Kyoto, Asuna mặc một chiếc áo kimono với vạt tay áo dài và liên tục phải cúi chào hết người này đến người khác trong dòng họ, kể từ ông bà nội trở đi. Rốt cuộc, cô cảm thấy như mình đã biến thành một NPC tiếp tân ấy.Dù vậy, gặp lại những anh chị em họ xa cách đã lâu đúng ra phải là một sự kiện vui vẻ, nhưng dẫu cho họ có vui mừng với sự trở lại của Asuna như thể đó là chuyện của chính họ, cô vẫn thấy có gì đó trong mắt họ mà cô rất ghét.Tất cả họ đều đang tỏ ra thương hại Asuna. Họ ra vẻ cảm thông, và buồn cho Asuna vì đã bị bỏ rơi lại trong cuộc đua bắt đầu từ khi tất cả được sinh ra. Không phải do cô quá cả nghĩ. Asuna có thể dễ dàng nhận ra điều đó, vì cô đã quen đọc biểu hiện của người khác ngay từ khi còn nhỏ.Dĩ nhiên, con người hiện tại của Asuna đã mang một tính cách hoàn toàn khác so với hồi đó. Trong thế giới ấy, có một chang trai không hiểu bằng cách nào đã làm Asuna thay đổi hoàn toàn. Chính vì thế mà sự thương hại của tất cả anh chị em họ hàng, cũng như của các cô dì, chú bác đều chỉ như cơn gió nhẹ thoáng lướt qua trong tâm trí của Asuna. Dù gì đi nữa, cô cũng đã từng là một nữ kiếm sĩ, một người đã phải chiến đấu bằng chính sức mạnh của bản thân để tồn tại. Niềm tin đó luôn là sức mạnh tinh thần cổ vũ Asuna, và nó không hề thay đổi kể cả khi thế giới kia đã biến mất.Nhưng những người bà con của cô, vốn coi những trò chơi VRMMO như thuốc độc tất nhiên không thể hiểu được giá trị ấy. Điều tương tự cũng đúng với mẹ của Asuna, người luôn có chút gì đó không vui mỗi khi tụ họp gia tộc.Nỗi ám ảnh phải vào được một trường đại học danh giá và tìm được một công việc tốt đã không còn hiện hữu trong cô. Asuna rất thích ngôi trường hiện tại của mình và trong vòng một năm tới cô có thể chậm rãi tìm ra điều mình thực sự muốn làm. Tất nhiên, lập gia đình với một chàng trai nhỏ tuổi hơn cô chút ít trong đời thực chính là mục tiêu cuối cùng cô muốn đạt đến.-- Vừa nghĩ đến điều đó, Asuna vừa phải tươi cười trả lời đủ thứ câu hỏi từ những người họ hàng. Nhưng chuyện khó chịu nhất vẫn là khi cô bị bỏ lại một mình trong phòng cùng một người anh họ hơn cô hai tuổi, trong đêm cuối cùng ở Kyoto.Là người xem việc hỗ trợ cho hệ thống ngân hàng của gia tộc như trọng trách duy nhất, anh ta hào hứng huyên thuyên suốt về việc mình tài giỏi ra sao, rằng thì là anh ta đã quyết định được mình sẽ nhận vị trí nào trong công ty, và tự tin là mình sẽ thành công nổi bật như thế nào. Lúc mới đầu Asuna còn ráng mỉm cười hưởng ứng, nhưng rồi mọi người cứ thế bỏ ra khỏi phòng để hai người còn lại một mình với nhau một cách mờ ám, làm cô không khỏi nghĩ rằng người lớn trong nhà có âm mưu đáng ngờ nào đó..."Này Asuna, cậu vẫn đang nghe đấy chứ?"Giật mình vì bị Lisbeth đá chân dưới gầm bàn, Asuna mới bị lôi trở về thực tại."À, xin lỗi nhé. Tớ vừa chợt nhớ lại vài chuyện đáng ghét.""Là chuyện gì? Một buổi coi mắt kén chồng ở Kyoto à?""...""... Sao cậu khựng lại thế... Có lẽ nào...""Không, không. Chẳng có gì hết!"Asuna nhanh chóng lắc đầu, búng nhẹ vào thành chiếc tách trà đã cạn sạch và nốc nhanh thứ nước trà màu tím kì lạ vừa được đổ đầy. Rồi cô nhìn lên và tìm cách chuyển đề tài."Rất mạnh à... Vậy người đó là một PKer (người chuyên hạ thủ người chơi khác) sao?""Ưm, Tuyệt Kiếm thực ra là PVPer (người chơi chuyên chơi song đấu). Đi về hướng Bắc của thị trấn trung tâm trên tầng 24, hình như có một hòn đảo với một cái cây to rất thu hút khách du lịch phải không? Mỗi ngày vào 3 giờ chiều dưới cái cây đó, Tuyệt Kiếm sẽ nhận lời thách đấu của bất cứ người chơi nào muốn thử sức."Ồ ~ Vậy là cái người Tuyệt Kiếm này hẳn đã từng tham gia vào nhiều giải thi đấu tổ chức trước đây rồi đúng không?""Không, xem ra đây là một gương mặt mới toanh. Nhưng kĩ năng của Tuyệt kiếm phải nói là khá cao, nên có khả năng đây là một người chơi chuyển đến từ một game khác. Ban đầu, một tin rao vặt tìm đối thủ thách thức được đăng trên tờ «MMO Của Ngày Mai». Có khoảng 30 người đã tìm đến vì nghĩ rằng đây chỉ là một tên lính mới bị tự tin quá mức và sẽ dễ dàng bị hạ gục, nhưng...""Thay vì vậy họ bị xử đẹp chứ gì?""Tất cả, nhanh gọn lẹ. Tuyệt Kiếm chắc là phải khá mạnh, nghe kể là không một ai có thể làm giảm nổi 30% cây máu của Tuyệt Kiếm cả.""Nghe khó tin thật."Silica, nãy giờ vẫn ngồi ăn bánh nướng trái cây, bỗng nhiên nói chen vào."Em phải mất đến nửa năm mới làm quen được với việc chiến đấu trên không. Vậy mà dù người đó mới chỉ chuyển đến đây một thời gian ngắn, nhưng lại có thể bay lượn rất tài!"Cái gọi là «Chuyển đến» ở đây là một hệ thống cho phép người chơi hoán chuyển giữa những game VRMMO dùng «Hạt Giống» làm nền tảng cũng như ALO. Nó có thể giữ lại hầu hết các chỉ số sức mạnh, nhưng tất cả tiền và vật phẩm của người chơi sẽ bị bỏ đi hết và một số kĩ năng cụ thể sẽ được phân bổ lại."Bộ Silica cũng từng đấu với Tuyệt kiếm rồi à?"Trả lời cho câu hỏi của Asuna, Silica ngay lập tức trợn tròn mắt và lắc đầu lia lịa."Làm sao em dám? Chỉ nội chứng kiến những trận đấu của Tuyệt Kiếm thôi là em đủ biết mình vô vọng rồi. À, nhưng cả Liz-san và Lyfa-san đều từng thách đấu với Tuyệt Kiếm rồi đấy. Hai chị ấy thật là liều lĩnh khi dám tiến lên nhận thách thức như thế.""Im đi.""Em nên nhớ là chuyện gì cũng có thể là kinh nghiệm đáng quý, biết chưa."
Mỉm cười khi nhìn thấy Lisbeth và Lyfa bĩu môi phản ứng, Asuna hơi có đôi chút bị sốc.Lisbeth vốn thuộc một tộc không thiện về chiến đấu mà tập trung vào rèn vũ khí trang bị, thì không bàn đến, nhưng không được bao nhiêu đối thủ có thể đánh bại Lyfa, vốn được xem như người mạnh nhất của tộc Sylph, nhất là trong một trận không chiến. Chưa kể, Tuyệt Kiếm mới chỉ chuyển đến game này thôi, điều này thật sự là chưa nghe bao giờ." Nghe có vẻ thật sự nghiêm trọng đấy. Hưm, tớ có vẻ hơi thấy hứng thú rồi.""Haha, biết ngay Asuna sẽ nói vậy mà. Mặc dù có những lãnh chúa hay đại tướng có thứ hạng cao tại những giải đấu hằng tháng như Sakuya hay Eugene, nhưng thật khó để những đại nhân vật ở vị trí đó có thể tham gia vào những trận đấu đường phố kiểu này.""Nhưng nếu mọi người đều đã nhận thấy là Tuyệt Kiếm rất mạnh thì sẽ chẳng còn ai dám nhận lời thách đấu nữa sao? Khác với những giải đấu lớn, chẳng phải là sẽ bị trừ điểm kinh nghiệm rất nhiều nếu thua trong những trận đánh đường phố à?""Không hề. Mọi người đều hết sức hăng hái tham gia vào trò đánh cược này mà."Lại một lần nữa Silica nhảy vào cuộc đối thoại."Ể? Bộ có một vật phẩm siêu mạnh và hiếm được đem ra đặt cược à?""Không phải vật phẩm. Tuyệt Kiếm đem một «Kiếm Kĩ Nguyên Bản» ra đặt cược. Đó là một tuyệt chiêu rất mạnh, ở mức dùng để kết liễu."Asuna chút nữa đã bắt chước thói quen điệu bộ của Kirirto là nhún vai và huýt sáo, may là cô kềm lại được."Vậy ra là một KKNB. Thuộc loại nào? Gồm bao nhiêu chiêu?""Để tớ nghĩ xem, có vẻ nó có thể dùng cho hầu hết người chơi kiếm một tay. Đó là một kiếm kĩ gồm 11 chiêu phối hợp nhanh như điện xẹt.""Wao ~!"Lần này cô thực sự reo lên theo phản xạ.Cốt lõi trong hệ thống của thế giới SAO cũ nay đã không còn tồn tại chính là hệ thống các 'Kiếm Kĩ'.Có những bộ 'chiêu số' dành riêng cho vô số loại vũ khí. Có rất nhiều mức từ đơn chiêu chỉ gồm một cú đánh cho đến những chiêu liên hoàn gồm rất nhiều chiêu nối tiếp nhau. Điểm khác so với tấn công thông thường đó là ngay khi bạn vào đúng thế tấn ra đòn, thì cơ thể bạn sẽ tự động chuyển động ở tốc độ nhanh nhất mà hệ thống cho phép đến khi mà chiêu thức đã hoàn thành. Hiệu ứng âm thanh và ánh sáng đi kèm với từng đòn đánh cho người sử dụng cái cảm giác thích thú như trở thành một siêu chiến binh.Trong Alfheim, với lần cập nhật lớn nhất là việc bổ sung Aincrad, công ty mới đã có quyết định táo bạo là tái cài đặt hệ thống các kiếm kĩ như trước đây. Do đó, trong ALO bản mới hiện nay, đã có một cuộc cách mạng lớn bắt đầu từ tận xuất phát điểm của hệ thống chiến đấu. Dĩ nhiên điều này vấp phải sự phản đối dữ dội từ một số người chơi, nhưng bộ phận nhỏ bất đồng ý kiến sớm hòa mình vào sự phấn khích của đa số sau khi đã trải nghiệm qua các kiếm kĩ một lần.Trước đó, trong ALO mới, những hiệu ứng đẹp mắt vẫn chỉ gói gọn trong các đòn đánh phép thuật, vốn còn có ưu thế lớn về phạm vi tấn công cũng như độ chính xác, thế nên ít có ai lựa chọn thiên về cận chiến. Chính vì thế có thể nói sự xuất hiện của kiếm kĩ đã tái lập sự cân bằng trong game. Dù cho đã hơn nửa năm sau lần nâng cấp ấy, nhưng hệ thống chiến đấu mới bao gồm «Bay lượn» và «Kiếm Kĩ» vẫn là đề tài của rất nhiều cuộc thảo luận.Thế nhưng những kiếm kĩ được thừa hưởng từ phiên bản cũ này vẫn không đủ thỏa mãn những nhà điều hành táo bạo.Thế là họ phát triển và bổ sung một tính năng mới, đó chính là hệ thống «Kiếm Kĩ Nguyên Bản».Đúng như hàm ý của tên gọi, nó là một ‘kiếm kĩ cá nhân’. Nó không phải bất cứ một kiếm kĩ nào đã tồn tại trước đó với tất cả hành động được lập trình sẵn từ đầu chí cuối, mà là những kiếm kĩ do chính người chơi tự sáng chế ra.Ngay khi tính năng được công bố, với ham muốn có được một tuyệt chiêu kết liễu đẹp lung linh cho riêng mình, rất nhiều người chơi đã túa ra các đường phố cũng như vùng hoang dã và múa tít tất thảy mọi loại vũ khí có thể. --Và rồi họ đều nếm trải thất vọng.Đăng kí một KKNB (Kiếm Kĩ Nguyên Bản) là một việc hết sức dễ dàng.Đầu tiên là mở bảng Tùy chọn, di chuyển đến mục KKNB, vào phần ghi nhận kiếm kĩ rồi nhấn Bắt Đầu. Xong rồi thì cứ việc quơ quào vũ khí của mình theo ý thích và cuối cùng nhấn Hoàn Thành. Chỉ có thế thôi.Tuy nhiên, có một đòi hỏi khá khó khăn khi để được sự chấp thuận của hệ thống dành cho «pha kết thúc mà bạn hình dung ra».Những đòn thế chém và đâm đơn lẻ hầu hết đã được đang kí như là những kiếm kĩ có sẵn. Vì thế nếu muốn sáng tạo ra một KKNB, nhất định đó phải là một chiêu thức đánh liên hoàn. Có điều, trong một chuỗi hành động liên tục, không được phép có bất cứ một sai sót nào trong rất nhiều yếu tố như trọng tâm cơ thể hay quỹ đạo di chuyển. Thêm vào đó, tốc độ xuất chiêu phải nhanh ngang với những kiếm kĩ đã hoàn chỉnh.Vậy chẳng khác nào bảo “Bạn phải thực hiện được một chiêu liên hoàn mà lẽ ra không thể thực hiện với sự hỗ trợ của hệ thống, nhưng lại không được hệ thống trợ giúp, một yêu cầu quá khó đến nỗi nghe ra hơi mâu thuẫn. Chỉ có một cách để vượt qua rào cản đó, chính là phải tập đi tập lại vô số lần. Cho đến khi tất cả các dây thần kinh của bạn đã ghi nhớ toàn bộ chuỗi chuyển động liên tục đó.Gần như tất cả người chơi đều không thể chịu được việc luyện tập đáng chán đó và dễ dàng từ bỏ ước mơ có cho riêng mình một ‘chiêu kết thúc’. Tuy vậy, một số ít người chịu khó đã thành công trong việc tạo ra và đăng kí KKNB của chính họ, và hưởng thụ niềm vinh dự ngang với những người chưởng môn của các kiếm phái vào thời trung cổ. Thực tế, có người chơi bắt đầu lập ra những guild mang tên [00ryuu] (chỗ này không hiểu nên không biết dịch) và vài người thậm chí mở cả đạo trường trong thị trấn.Để làm được điều đó tất nhiên phải cần đến tính năng ‘Thừa Kế Kiếm Kĩ’ trong hệ thống KKNB. Người tạo ra KKNB gốc được quyền truyền lại ‘Bí Kíp’ cho người chơi khác.Chưa nói đến đấu tay đôi, KKNB đã ảnh hưởng lớn đến cả khả năng đánh quái. Chính vì thế ai cũng muốn có chúng. Ăn theo trào lưu, giá cả đổi lại cho việc thừa kế KKNB ngày càng cao. Bí kíp cho những «chiêu kết liễu» từ 5 cú liên hoàn trở lên hiện nay là cao giá nhất trong ALO. Theo như được biết thì KKNB mạnh nhất cho tới giờ là một chiêu liên hoàn gồm 8 cú đánh mang tên «Volcanic Blazer» do Đại tướng Eugene của tộc Salamander sáng tạo ra, và chưa từng có ai được truyền lại do anh ta không thiếu tiền. Bản thân Asuna cũng ráng nặn ra được một kiếm kĩ gồm 5 chiêu liên hoàn sau vài tháng khổ luyện, nhưng chỉ bấy nhiêu đã làm cô kiệt sức, và chưa hề nghĩ đến việc bắt đầu sáng tạo một chiêu mới.Và giờ đây Tuyệt Kiếm xuất hiện, một bậc thầy kiếm thuật bí ẩn với tuyệt chiêu 11 cú liên hoàn vô cùng hiếm có.“Ừm, nếu thực sự như vậy thì việc có nhiều người thách đấu là có thể hiểu được. Mọi người đã từng chứng kiến tận mắt kiếm kĩ đó chưa?”Ba người kia nhanh chóng lắc đầu trước câu hỏi Asuna đưa ra. Lisbeth đại diện cho 3 người trả lời.“Hừm, có vẻ nó đã được trình diễn ngay trong ngày đầu tiên của cuộc tỉ kiếm đường phố này, nhưng chưa lần nào được sử dụng trong chiến đấu thực sự... Nếu không muốn nói là, chưa ai có thể buộc Tuyệt Kiếm phải xuất ra KKNB đó cả.”“Ngay cả Lyfa cũng không thể sao?”Đáp lại, hai vai của Lyfa như chùng xuống và cô lắc đầu.“Dù cho tụi em có vẻ đang cân bằng khi mức HP của hai bên đều đang ở 60%... nhưng sau cùng em bị đánh bại chỉ với một chiêu thức thông thường.”“Ồ... --Nhắc mới nhớ, vẫn chưa hỏi đến những thông tin quan trọng. Tuyệt Kiếm thuộc tộc nào? Dùng vũ khí gì?”“À, Tuyệt Kiếm thuộc tộc Imp. Vũ khí sử dụng là một thanh kiếm-một-tay, nhưng nó mảnh gần bằng thanh liễu kiếm của Asuna-san. Nhìn tổng thể, Tuyệt kiếm rất nhanh. Xuất chiêu thông thường thôi cũng nhanh gần bằng kiếm kĩ rồi... Nhanh đến mức em gần như không thể theo kịp chuyển động của Tuyệt Kiếm bằng mắt thường. Đó là lần đầu tiên em phải đối đầu với thứ như thế, phải nói là rất sốc.”“Kiểu đánh tốc độ à? Nếu cả Lyfa cũng không theo kịp hành động của Tuyệt Kiếm, vậy nhiều khả năng chị cũng bó tay... --A.”“Nhắc đến tốc độ, có một tên nhanh đến mức tưởng như gian lận đang nằm ngủ khì kia kìa. Kirito-kun thì sao? Chắc anh ấy sẽ rất hứng thú với vụ này đấy. “Khi đó, Lisbeth, Lyfa và Silica đều nhìn nhau, rồi cùng lúc bật cười nắc nẻ.“-- V... vậy là sao?”Nhìn Asuna đang bị bất ngờ, Lyfa cười khúc khích và nói như sét đánh ngang tai.“Hahaha. -- Anh hai của em đã từng đấu với Tuyệt Kiếm rồi. Hơn nữa, ảnh cũng bị thua đẹp luôn.”“Sao c...”Thua. Kirito ấy à.Asuna như đông cứng, phải đến vài giây.Trong thâm tâm của Asuna, với tư cách một kiếm sĩ thì Kirito gần như đồng nghĩa với «tuyệt đối mạnh nhất». Trong cả SAO lẫn ALO, từ những người cô biết, thì nhân vật duy nhất từng đánh bại được Kirito trong một trận đấu tay đôi chính là thủ lĩnh của Huyết Kỵ Sĩ, Heathcliff, và đó là nhờ có sự hỗ trợ của hệ thống do là Game Master.Asuna vẫn chưa tiết lộ điều này với Lisbeth và những người khác, nhưng chính cô đã từng đấu với Kirito một lần khi còn ở trong SAO cũ.Nó xảy ra trước khi hai người thực sự hiểu nhau, khi đó Asuna vẫn đang nắm quyền tại tiền tuyến với tư cách Phó thủ lĩnh của guild HKS.Lúc đó họ đang bàn bạc về cách thức tiêu diệt con boss ở một tầng nọ, có bất đồng xảy ra giữa một bên là các guild lớn đứng đầu bởi HKS với chủ trương đánh nhanh thắng nhanh, với một bên là vài người chơi solo dẫn đầu bởi Kirito. Không bên nào chịu nhượng bộ, nên cuối cùng họ quyết định để người đại diện của hai phe đấu tay đôi.Khi đó, Asuna đã thầm để ý Kirito rồi, nhưng cô cũng muốn xua đi ý nghĩ đó trong đầu. Lúc ấy cô tin rằng đặt tình cảm của bản thân lên trên nhiệm vụ phá đảo game là một điều không thể chấp nhận được.Asuna đinh ninh rằng màn quyết đấu này sẽ giúp cô loại bỏ sự mềm yếu trong trái tim mình. Cô sẽ đánh bại Kirito, hạ gục con boss để rồi một lần nữa trở lại với cái tôi lạnh lùng của mình trước kia.Nhưng khi ấy Asuna vẫn chưa biết đến sức mạnh tiềm ẩn sau vẻ mặt không đáng tin cậy đó của Kirito.Trận đấu đó rất gay cấn. Khi những lưỡi kiếm sượt qua nhau, tất cả những suy nghĩ vẩn vơ của Asuna đều biến mất như gió thoảng, chỉ còn lại sự thích thú tràn ngập cơ thể khi được đối đầu với một đối thủ tầm cỡ. Cô cảm thấy như mình đang chiến đấu trực diện với sự kích động của bản thân vậy, một cảm giác chưa từng có trước đây. Trận đấu đã diễn ra trong suốt 10 phút, nhưng Asuna không hề để ý tới thời gian.Thế rồi Asuna cũng thúc thủ. Kirito làm một động tác giả quá sức giống thật -- sau đó cô mới biết nó là thật -- khi anh «rút ra một thanh kiếm thứ hai từ sau lưng và tấn công», Asuna đỡ đòn theo phản xạ và dễ dàng trúng đón quyết định sau khi đã để hở sườn.Rốt cuộc, sau khi đã trải qua trận đấu đó, tình cảm của Asuna trên thực tế lại phát triển lên đến mức cô đã không thể nào từ bỏ được nữa, đồng thời, một ấn tượng mãnh liệt về sức mạnh từ “kiếm” của Kirito đã lưu lại vĩnh viễn trong tim cô.-- Kiếm sĩ mạnh nhất. Tới giờ này, ngay cả khi «Hắc Kiếm Sĩ» của SAO ngày xưa đã không còn, thì niềm tin đó vẫn chưa bao giờ lung lay.Đó là lí do vì sao Asuna quá sức băn khoăn khi biết Kirito đã bại dưới tay ‘Tuyệt Kiếm’.Asuna hết nhìn Lyfa rồi lại quay sang nhìn Lisbeth, rồi run run hỏi.“Kirito-kun, anh ấy... Nghiêm túc đấy chứ?”“Hưm ~ Đúng vậy...”Lisbeth nhún vai khó chịu.“Nếu cậu hỏi tớ, thì với một trận đấu ở trình độ đó, tôm tép như tớ làm sao biết được họ có đánh nghiêm túc với nhau hay không... Nhưng Kirito không hề dùng song kiếm, nên về mặt nào đó thì đúng là anh ấy chưa xài hết công lực. Hơn nữa, tên...”Lisbeth chợt ngừng lại, ánh mắt cô phản chiếu ánh lửa bập bùng của lò sưởi, và nhìn sang Kirito đang ngủ. Trên môi anh vẫn thoáng một nụ cười.“Tớ nghĩ thế này. Có khả năng, Kirito đã không còn muốn chiến đấu thực sự trong một trò chơi thông thường nữa. Mặt khác, Kirito chỉ đánh nghiêm túc một khi trò chơi đã không còn đơn thuần là trò chơi nữa, khi mà thế giới ảo trở thành hiện thực... Chính vì thế sẽ tốt hơn nếu hoàn cảnh buộc anh ấy phải chiến đấu nghiêm túc đừng xuất hiện. Ngay từ đầu, anh ấy đã là loại người dệ bị cuốn vào những chuyện rắc rối rồi.”“...”Asuna cũng nhìn một lúc vào gương mặt của chàng kiếm sĩ tóc đen đang ngủ, và gật đầu đồng ý với Lisbeth.“À... Điều đó thì đúng.”Ở hai bên cạnh, Lyfa và Silica cũng từ từ gật đầu với nhiều cảm xúc lẫn lộn.Người lên tiếng phá vỡ sự im ắng tạm thời là cô em gái ngoài đời thực của Kirito, Lyfa.“-- Nhưng mà, đây chỉ là ấn tượng riêng của em thôi nhé... Em nghĩ là anh hai đã đấu nghiêm túc. Ít nhất thì em cảm thấy anh ấy không hề nhường. Thêm nữa là...”“... Sao cơ?”“Dù không chắc lắm, nhưng khi mà trận đấu sắp sửa phân thắng bại, lúc đó kiếm của họ đang khóa chặt nhau, anh hai dường như có nói gì đó với Tuyệt Kiếm... Ngay lập tức sau đó, họ tách xa nhau ra và anh hai không tránh kịp đường kiếm tiếp theo của đối phương để rồi thua cuộc.”“Hừm... Vậy anh ấy đã nói gì?”“Chẳng rõ, dù em có hỏi nhưng anh ấy cũng không nói. Tuy nhiên, cảm giác như... có cái gì đó.”“Thật sao? Nếu vậy có lẽ dù chị hỏi anh ấy đi nữa thì cũng chẳng ăn thua.”
Asuna nhìn xuống tay mình rồi lầm bầm tiếp.“... Vậy chỉ còn cách hỏi trực tiếp Tuyệt Kiếm thôi.”Nghe vậy, Lisbeth nhướng mày lên.“Vậy cậu thật sự muốn đấu rồi à?”“Nhưng tớ thấy mình không chắc thắng mấy. Tớ có linh tính cái người tên Tuyệt Kiếm này đến với ALO với một mục đích thực sự nào đó. Ý tớ là không chỉ đơn giản là chuyện ẩu đả trên phố vậy thôi đâu.”“A, tớ cũng nghĩ vậy đó. Nhưng mà, muốn thế ít ra cậu cũng phải có đẳng cấp cỡ Kirito. Vậy nhân vật của cậu thì sao? Cậu định sẽ chọn cái nào ra đấu?”Asuna suy nghĩ một chút về câu hỏi của Lisbeth. Ngoài nhân vật nữ kiếm sĩ dùng liễu kiếm «Asuna» của tộc Undine vốn được chuyển sang từ bên SAO, cô cũng đã tạo một tài khoản khác và luyện cấp từ đầu cho một nhân vật mới: «Erika» thuộc tộc Sylph. Lý do khiến cô tạo ra một nhân vật mới rất đơn giản: đôi lúc cô cũng muốn thay đổi hình ảnh của bản thân.Erika chuyên về cận chiến và hầu hết điểm tiềm năng được dồn cho phát triển kĩ năng dùng đoản kiếm, vậy nên sẽ thích hợp hơn cho một trận đấu tay đôi so với Asuna vốn có một nửa là healer. Dù vậy, Asuna nhún vai và trả lời không do dự.“Tớ sẽ dùng nhân vật này, tớ quen với nó hơn. Vì đối thủ là kiểu thiên về tốc độ, nên chiến thắng sẽ được quyết định chỉ trong khoảng khắc chứ không phải phụ thuộc vào chỉ số sát thương trên từng giây cao hay thấp đâu. Có ai muốn đi cùng không?”Nhìn quanh thì Lisbeth, Silica và cả Lyfa đều cùng gật đầu. Silica vẫy đuôi có vẻ rất thích thú.“Tất nhiên rồi! Em chẳng thể bỏ lỡ trận đấu này được.”“Chị không biết đây có thể được gọi là một trận đấu không nữa... Ừm, vậy quyết định thế nhé. Tuyệt Kiếm thường có mặt ở hòn đảo trên tầng 24 vào khoảng 3 giờ chiều đúng không? Vậy hãy gặp nhau tại đây lúc 2 giờ 30 nhé.”Vỗ tay xác nhận, Asuna mở bảng tùy chỉnh và nhìn đồng hồ để xem thời gian ở thế giới thực.“Thôi chết, đã 6 giờ rồi, tớ sắp trễ bữa tối mất.”“Vậy hôm nay tới đây giải tán.”Lyfa đóng cửa sổ ảo trước mặt mình và nhanh chóng thu dọn tươm tất. Sau khi chào tàm biệt 3 người kia, nữ kiếm sĩ của tộc Sylph nhẹ nhàng đến bên chiếc ghế tựa, nắm vào phần lưng ghế và bất ngờ lắc nó thật mạnh.“Anh hai, dậy đi! Đến giờ về rồi.”Mỉm cười nhìn cảnh ấy, Asuna bỗng chợt nhớ ra điều gì và quay qua hỏi Lisbeth.“Này, Liz.”“Gì cơ?”“Hồi nãy, cậu có bảo là Tuyệt kiếm chuyển đến từ một game khác... Nếu Tuyệt Kiếm mạnh đến thế, có khi nào... đó là một người cũ từ SAO không?”Đáp lại câu hỏi thầm đó, Lisbeth gật đầu với một vẻ mặt rất nghiêm trọng.“Tớ cũng từng nghi ngờ như cậu. Nhưng khi tớ hỏi ý kiến Kirito sau trận đấu của anh ấy với Tuyệt Kiếm thì...”“Kirito-kun đã nói sao...?”“Anh ấy bảo không thể nào Tuyệt Kiếm lại từng là người chơi SAO trước kia được. Và lý do anh ấy đưa ra là...”“...”“Ảnh nói nếu Tuyệt Kiếm hiện diện trong trò chơi hồi đó, thì kĩ năng «Song Kiếm» chắc hẳn đã thuộc về người đó mất rồi.”
Chương 2
Bíp, Bíp.Chiếc AmuSphere phát ra tiếng kêu điện tử báo hiệu khi tắt nguồn.Asuna từ từ mở mắt. Trước khi nhận ra trần nhà tối đen, Asuna đã kịp cảm thấy không khí lạnh, ẩm ướt đang ngấm vào da thịt mình.Dù đã đặt máy điều hòa ở chế độ sưởi ấm nhẹ, nhưng có vẻ cô đã quên tắt chức năng hẹn giờ và rốt cuộc máy đã tự động tắt khi cô đang FullDive. Nhiệt độ trong căn phòng rộng 10 “chiếu” (khoảng 16.5 m2) lúc này hạ xuống gần bằng với nhiệt độ ngoài trời. Để ý có tiếng động nhỏ, cô nhìn ra phía chiếc cửa sổ lớn và thấy lấm tấm những giọt nước mưa đọng lại trên cửa kính đen.Asuna khẽ rùng mình khi bước ra khỏi giường. Cô đưa ngón tay về phía bảng điều khiển âm tường và chạm nhẹ vào nút cảm ứng. Chỉ với động tác đó, sau tiếng động cơ ngắn, rèm cửa được kéo lại, máy điều hòa phả ra hơi ấm và chiếc đèn LED trên trần nhà tỏa ra ánh sáng màu cam nhạt.Công nghệ điều khiển nội thất tích hợp do RECTO phát triển gần đây đã được lắp đặt trong phòng của Asuna. Căn phòng đã được nâng cấp kha khá trong thời gian Asuna nằm trong bệnh viện, nhưng vì lí do nào đó mà Asuna không thể ưa nổi cái hệ thống tiện lợi này. Việc mọi thứ trong phòng được điều khiển chỉ với một cửa sổ tùy chọn là chuyện hiển nhiên trong thế giới ảo, nhưng chẳng hiểu sao có chút cảm giác lạnh lẽo khi nó xuất hiện trong đời thực. Cứ như thể cô bị mắc kẹt trong lằn ranh vô hồn hình thành bởi những màn hình và nút cảm ứng được lắp đặt khắp trên tường và sàn nhà.Có lẽ lý do khiến cô cảm thấy như vậy là vì những lần ghé thăm Kirito, tức là ngôi nhà thật của chính Kirigaya Kazuto. Sự ấm áp của ngôi nhà truyền thống kiểu Nhật như tương phản với sự lạnh lẽo ở nơi Asuna đang sống. Và căn nhà cũ của ông bà ngoại cô cũng có cảm giác y như vậy. Hồi còn về đó chơi mỗi dịp nghỉ hè, cô luôn vừa ngồi đung đưa đôi chân ngoài hiên nhà vừa thưởng thức món đá bào do bà ngoại làm cho mình. Nhưng đáng tiếc ông bà ngoại của cô đã mất khá lâu rồi và ngôi nhà cũ đó cũng đã bị dỡ bỏ--Nhẹ thở dài, Asuna xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà rồi đứng dậy. Bỗng cô thấy hơi chóng mặt nên vội nhìn xuống sàn một lát, nhận thức rõ ràng về trọng lực nặng nề đặt lên cơ thể mình ngoài đời thực.Tất nhiên, một tí cảm giác về sức nặng cơ thể vẫn được mô phỏng trong thế giới ảo. Nhưng trong thế giới đó, với chỉ một cú dậm nhẹ là cả tâm trí và thể xác của cô có thể cất cánh vút bay vào bầu trời bao la. Gánh nặng của đời thực không chỉ ở khía cạnh vật lý, nó bao gồm rất nhiều những vấn đề khác không thể loại bỏ được dù cho bạn có cố gắng thế nào đi nữa. Dù cô chỉ muốn nằm xuống giường ngay, nhưng đã gần đến giờ ăn tối rồi. Chỉ cần chậm một phút thôi, mẹ cô sẽ có thêm một cái cớ để phàn nàn.Khi cô lê bước đến bên tủ quần áo, cánh cửa tủ trượt mở ra mà chưa cần giơ tay lên. Cởi bỏ chiếc áo len dài thoải mái, cô miễn cưỡng vứt nó xuống giường. Thay vào đó cô đổi sang mặc một chiếc đầm màu đỏ sơ-ri chỉnh tề, nhưng tối tăm, và ngồi xuống cạnh chiếc bàn trang điểm nằm kề bên. Chiếc gương 3-hướng lập tức mở ra và ánh sáng từ bóng đèn phía trên cũng tự động rọi xuống tức thì.Ngay cả ở nhà, mẹ của Asuna cũng không cho phép cô ăn mặc luộm thuộm. Asuna vớ lấy chiếc lược và nhanh chóng chỉnh trang gọn gàng lại mái tóc đã trở nên bù xù khi FullDive.Asuna chợt nhớ tới khung cảnh cô được thấy ở gia đình Kirigaya tại thành phố Kawagoe.Hôm đó Lyfa/Suguha bảo rằng mình và Kirio có nhiệm vụ chuẩn bị bữa tối. Anh chàng Kazuto còn ngái ngủ bị Suguha lôi xuống từ cầu thang. Hai người họ đứng cạnh bên nhau trong bếp, Suguha thái rau còn Kirito thì nướng cá. Mẹ của hai anh em về nhà đúng lúc ấy, thoải mái thưởng thức một cốc bia và ngồi xem TV. Vừa làm các món ăn họ vừa trò chuyện rất sôi nổi, và sau khi nấu xong họ đồng thanh nói “Mời dùng cơm”.Thở dài chán nản, Asuna phải cố ngăn những giọt nước mắt, đặt chiếc lược xuống và đứng dậy.Đèn trong phòng tự động tắt ngay khi cửa chưa kịp đóng hẳn, cô bước khỏi phòng và từ từ đi xuống dọc hành lang tăm tối.Cô giúp việc Sada Akiyo vừa mở cửa trước ngay khi Asuna bước xuống tầng trệt từ chiếc cầu thang hình bán nguyệt. Cô ấy đã chuẩn bị xong bữa tối và sắp sửa về nhà.Asuna cất tiếng chào cô giúp việc khi hai người đối mặt nhau.“Cô vất vả quá, Sada-san. Cháu rất cám ơn cô vì đã làm việc cho nhà cháu mỗi ngày. Cháu cũng xin lỗi vì đã chờ đến tận bây giờ mới nói điều đó.”
Nghe vậy, Akiyo lắc đầu nguầy nguậy với mắt mở to như là không thể nào có chuyện đó đâu và lập tức đáp lời.“Không, không có chi đâu, cô chủ. Đó là công việc của tôi.”Suốt năm vừa qua, Asuna đã hiểu ra rằng cô có nói thế nào đi nữa thì cũng vô ích. Thế nên cô chỉ từ từ tiến tới gần và hỏi.“Mẹ và anh trai cháu đã về chưa ạ?”“Hình như hôm nay cậu Kouichiro-sama sẽ về trễ. Còn bà chủ thì đang ở trong phòng ăn rồi.”“... Vậy sao, cám ơn cô. Xin lỗi vì đã làm phiền cô.”Asuna gật đầu với cô ấy, Akiyo lại cúi chào thêm lần nữa trước khi lại mở cửa ra và hối hả về nhà.Asuna nhớ ra là cô ấy có hai đứa con hiện đang học sơ trung và tiểu học. Dù nhà của cô ấy cũng chỉ nằm trong quận Setagaya, nhưng cũng phải đến 7 giờ 30 cô ấy mới về đến nhà nếu phải ghé qua cửa hàng tạp hóa. Quả là khó khăn cho những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn. Đã có lần Asuna xin mẹ cho cô ấy về sớm sau khi đã bày xong bàn ăn, nhưng mẹ đã phớt lờ.Nghe tiếng leng keng của ba cánh cửa thép được khóa lại, Asuna quay người bước ngang qua tiền sảnh để đi đến phòng ăn.Cánh cửa bằng gỗ sồi dày vừa mở ra, một giọng nhẹ nhàng nhưng đanh thép lập tức giáng vào tai Asuna.“Con xuống trễ.”“Nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, nó đang chỉ đúng 6 giờ 30. Ngay khi Asuna định nói điều đó, giọng bà ấy lại vang lên.“Lần sau con vui lòng có mặt ở bàn ăn trước 5 phút nhé.”“... Con xin lỗi.”Lí nhí trong miệng, Asuna đặt chân lên thảm, bước đến bên bàn và ngồi xuống trên chiếc ghế tựa cao với đầu cúi gằm.Ngay giữa phòng ăn rộng 20 “chiếu” là một chiếc bàn dài với 8 cái ghế xung quanh. Chiếc ghế thứ 2 tính từ phía Đông Bắc là chỗ ngồi của Asuna. Anh trai Kouichiro ngồi phía bên trái cô còn bố cô, ông Shouzou ngồi ở chiếc ghế cuối phía Đông, nhưng hai chỗ ngồi đó hiện đang bỏ trống.Mẹ của Asuna, bà Yuuki Kyouko ngồi chéo về phía trái bên kia bàn so với cô, và đang đọc một cuốn sách về kinh tế trong khi một tay cầm ly rượu sherry ưa thích của bà.Bà là một người phụ nữ khá là cao ráo. Dù hơi ốm, nhưng vóc người dong dỏng của bà hoàn toàn xóa đi ấn tượng không đầy đặn đó. Mái tóc nhuộm màu nâu đậm của bà được rẽ ngôi sang hai bên và cắt ngắn vừa ngang quai hàm.Dù bà có khuôn mặt ưa nhìn, nhưng sống mũi cao và quai hàm góc cạnh, cộng với nếp hằn nơi khóe môi tạo nên một ấn tượng cực kì lạnh lùng. Với miệng lưỡi sắc sảo cùng một quan điểm chính trị gay gắt, bà đã đánh bại tất cả đối thủ của mình trong trường và trở thành một giáo sư khi mới ở tuổi 49 vào năm ngoái.Khi Asuna đã ngồi xuống, Kyouko đóng quyển sách bìa cứng của mình lại, trải chiếc khăn ăn ra trên đùi và cầm dao nĩa lên, và cuối cùng cũng chịu quay sang nhìn Asuna.Asuna nhìn xuống, rì rầm câu “Mời dùng cơm”, và cầm muỗng lên.Kể từ đó, âm thanh duy nhất vang lên trong phòng là tiếng khua leng keng của những dụng cụ đắt tiền bằng bạc.Thực đơn gồm có sa-lát rau củ kèm phô-mai xanh, đậu scafata hầm kiểu ý, cá chiên kèm sốt thảo mộc, bánh bột mì nguyên chất... đại khái là những thứ như thế. Thức ăn mỗi ngày đều được định sẵn dựa theo tính toán cân bằng dinh dưỡng của Kyouko, nhưng dĩ nhiên bà không hề tự tay nấu chúng.Trong khi ăn, Asuna tự hỏi từ bao giờ mà những bữa ăn chỉ có hai mẹ con lại trở nên căng thẳng đến thế.Không, hình như nó đã như vậy từ rất lâu rồi. Cô còn nhớ từng bị mẹ nghiêm khắc mắng như thế nào mỗi khi làm rơi vãi súp hay không chịu ăn rau. Từ hồi xưa đã vậy, và Asuna không biết liệu ăn uống có thể là một việc vui vẻ được hay không.Ngồi ăn một cách máy móc, tâm trí cô lập tức bay về ngôi nhà của cô ở thế giới kia. Nhưng giọng nói của Kyouko thình lình vang lên kéo cô trở về thực tại.“... Con lại sử dụng chiếc máy đó à?”Asuna thoáng nhìn sang phía mẹ, rồi gật đầu.“.... Dạ. Vì mọi người đã đồng ý họp lại và cùng làm bài tập với nhau.”“Những thứ như bài tập, con sẽ chẳng học được gì nếu không tự mình hoàn thành nó.”Kyouko sẽ chẳng chịu hiểu dù cho Asuna có giải thích với bà rằng cô đã tự mình làm bài tập. Asuna cúi thấp đầu hơn và tìm cách lảng sang chuyện khác.“Mọi người ở cách nhau khá xa. Nhưng trong đó, chúng con có thể gặp nhau bất cứ lúc nào.”“Dùng thứ máy móc như thế thì không thể coi là gặp mặt được. Ngay từ đầu, việc làm bài tập lẽ ra phải là ngồi làm một mình. Làm cùng bạn thì rốt cuộc cũng sẽ toàn lo chơi không thôi.”Nhịp tay lên cốc sherry, Kyouko bắt đầu nói nhanh hơn.“Nghe đây, con không dư thời gian để chơi bời đâu. Vì con đã bị chậm hơn đến 2 năm so với những đứa trẻ khác, nên con càng phải nỗ lực hơn để bù lại cho những năm bị mất đó.”“... Con vẫn đang học tốt mà. Chẳng phải phiếu báo điểm học kì hai của con đã được in và để trên bàn của mẹ rồi sao?”“Mẹ đã xem rồi, nhưng điểm đánh giá của cái thứ trường đó thậm chí không đáng để xem xét.”“Cái thứ... trường đó?”“Nghe rõ đây, Asuna. Vào học kì ba, con sẽ phải được kèm thêm ngoài giờ học chính khóa. Không phải kiểu gia sư qua internet vớ vẩn đang phổ biến, mà họ sẽ tới tận nhà để dạy con.”“Chờ... chờ chút đã, sao bỗng dưng mẹ lại...”“Xem cái này đi.”Kyouko chặn câu phản đối của Asuna lại và cũng chẳng thèm đưa ra lời giải thích nhưng lại chìa ra chiếc máy tính bảng nằm trên bàn. Asuna nhíu mày khi nhìn vào màn hình mà bà đưa sang cho cô.“... Gì đây ạ... Một đề cương... thi kiểm tra đầu vào dành cho học sinh chuyển trường sao?”“Đó là kì kiểm tra để chuyển vào học năm thứ tại một trường cấp 3 do bạn của mẹ quản lý, đây là cơ hội mà mẹ đã phải năn nỉ hết cách để kiếm được cho con. Đây không giống như thứ trường tụ tập tạp nham đó, đây là một ngôi trường nghiêm chỉnh. Trường này học theo tín chỉ, nên con chỉ cần phải học nửa năm là đủ đạt yêu cầu để được tốt nghiệp. Như thế, con sẽ có thể vào học Đại học trong tháng Chín.”Asuna sững sờ nhìn Kyouko, cô đặt chiếc máy tính lên bàn rồi đưa tay trái lên để ngắt lời bà mẹ đang càng nói càng hào hứng.“Khoan, chờ chút đã mẹ. Con thấy rất phiền khi mẹ tự ý quyết định như vậy. Con thực sự thích ngôi trường hiện tại. Có rất nhiều giáo viên giỏi ở đó, con có thể học tốt nếu ở lại đó. Không cần phải chuyển trường đâu ạ.”Nghe vậy, Kyouko thở dài đánh thượt, nhắm mắt, chỉnh lại gọng kính mạ vàng rồi ngồi thẳng dậy. Đây là cử chỉ đặc trưng của Kyouko, một kiểu cách đối thoại khiến cho đối phương phải hiểu sự lấn lướt của bà. Ngay cả đàn ông cũng phải nhũn ra khi bà thể hiện điệu bộ đó lúc ngồi trên ghế bành trong phòng giáo viên. Thậm chí chồng bà ông Shouzou cũng phải cố mà tránh ánh mắt trực diện như vậy của bà khi ông ở nhà.“... Mẹ đã tìm hiểu kĩ rồi.”Kyouko bắt đầu nói bằng giọng giáo huấn.“Cái chỗ mà con đến học thậm chí không thể gọi là trường được. Thời khóa biểu quá dễ dãi và các bài học thì được giảng ở trình độ quá thấp. Đội ngũ giáo viên thì ô hợp, chẳng ai trong số họ là có lý lịch đàng hoàng cả. Thay vì là một cơ sở giáo dục thì nó giống như một trại tâm thần hơn.”“Sao... Sao mẹ có thể nói như th...”
“Họ làm như thể hay ho lắm khi bảo đó là nơi dành cho những học sinh bị học trễ do tai nạn đó, nhưng thực tế, ngôi trường đó chỉ là nơi để họ dễ bề kiểm soát lũ trẻ có khả năng gây rắc rối trong nay mai mà thôi. Kiểu cơ sở đó chỉ cần thiết cho bọn nhóc đã chém giết nhau trong cái thế giới điên loạn kia mà thôi, nhưng con thì không cần phải thế.”“...”Asuna thật không thể nào đáp lại kiểu nói chuyện cả vú lấp miệng em như vậy.Ngôi trường mà Asuna theo học kể từ đầu xuân năm ngoái nằm ở Tây Tokyo, thực ra là nó được xây gấp chỉ trong hai tháng kể từ lúc dự án xây dựng được công bố. Mục đích của nó là để giúp những đứa trẻ mà việc học sinh bị chậm mất 2 năm do mắc kẹt trong trò chơi tử thần «Sword Art Online». Tất cả người chơi SAO dưới 18 tuổi đều được nhận vào học vô điều kiện, và chỉ cần tốt nghiệp là xem như đủ tư cách tham dự kì thi tuyển vào đại học. Sự biệt đãi quá lớn như vậy từng bị chỉ trích một thời gian.Dù vậy, chính Asuna cũng hiểu rằng nơi cô đang theo học đó không đơn thuần là một chỗ trú an toàn. Tất cả học sinh bị bắt buộc phải dự những buổi tư vấn tâm lý hàng tuần, bao gồm việc trả lời cả lô câu hỏi với mục đích rõ ràng là để kiểm tra về thái độ chống đối xã hội. Tùy vào những câu trả lời mà bạn có thể bị gửi trở lại bệnh viện để chẩn đoán thêm hay thậm chí được yêu cầu dùng các loại thuốc. Thế nên việc Kyouko gọi đó là một «Trại tâm thần» cũng không hẳn là vô căn cứ.Nhưng ngay cả thế chăng nữa Asuna vẫn yêu quý mái trường đó. Bất kể Chính Phủ hay hay Bộ Giáo Dục có suy nghĩ như thế nào thì toàn bộ giáo viên ở đó đều là những người tình nguyện và luôn hết mực chân thành với học sinh của mình. Học sinh không cần phải giấu giếm về quá khứ của mình, và quan trọng hơn, cô được ở bên những người bạn thân thiết. Ở đó có Lisbeth, Silica, những người đồng đội cũ trên tiền tuyến, và trên tất cả -- Kirito.Asuna nắm chặt chiếc nĩa của mình và cắn môi, cố gắng chống chọi lại cái thôi thúc trong cô muốn nói rõ mọi chuyện cho mẹ nghe từ đầu đến cuối.Cô phải cố gắng để không thốt lên rằng: “Con chính là một trong những người «đã chém giết lẫn nhau» mà mẹ nói đến đấy. Con đã sống sót bằng cách phải giết bằng chính thanh kiếm của mình mỗi ngày, và con không thấy hối tiếc chút nào về quãng thời gian đó.”Kyouko tiếp tục nói, không đếm xỉa đến những dằn vặt nội tâm của Asuna.“Nếu còn theo học ở đó thì con sẽ chẳng thể nào vào một trường đại học xứng đáng được. Nghĩ mà xem, con giờ đã 18 tuổi đầu rồi. Vậy mà giờ con đang ở đâu, thậm chí còn chưa biết đến bao giờ con mới vào được đại học. Con phải đến trung tâm khảo thí để làm bài kiểm tra vào tuần tới. Vậy mà con chẳng hề lo lắng chút nào sao?”“Việc vào đại học... Chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng nếu con trễ vài năm so với người khác cả. Chưa kể, học đại học cũng đâu phải là con đường vào đời duy nhất...”“Không.”Kyouko lạnh lùng ngắt lời Asuna.“Con có khả năng. Con thừa biết mẹ phải cực khổ thế nào để làm cho khả năng của con được phát tiết mà. Vậy mà con đã để phí mất hai năm quý báu trong cái trò chơi quái đản đó... Mẹ sẽ không nói điều này nếu con chỉ là đứa trẻ bình thường. Nhưng con không như thế. Không tận dụng hết tài năng của con và để nó mai một là tội lỗi. Con thừa điều kiện cũng như khả năng để vào một trường đại học hàng đầu và được hưởng chế độ giáo dục tốt nhất. Và con nên như thế. Sau đó con có thể chọn tiếp tục ở lại trường học tập và nghiên cứu hay sử dụng khả năng của con trong cơ quan nhà nước và doanh nghiệp, đến khi ấy mẹ sẽ không can thiệp nữa. Nhưng hiện tại, mẹ sẽ không cho phép con từ bỏ cơ hội được học lên cao đâu.”“Con chẳng có gì đáng gọi là tài năng bẩm sinh hết.”Cuối cùng Asuna cũng tìm được cách xen vào bài diễn văn lê thê của Kyouko.“Cách sống của một người phải do chính họ lựa chọn, phải không mẹ? Trước kia, con vẫn nghĩ vào được một đại học tốt rồi kiếm được một công việc tốt là tất cả những gì quan trọng trong đời. Nhưng con đã thay đổi. Dù bây giờ con chưa thể trả lời mẹ, nhưng con chắc rằng mình sẽ tìm ra điều mà con thực sự muốn làm. Vì vậy con muốn tiếp tục ở lại trường này thêm một năm nữa và khám phá xem điều đó là gì.”“Làm vậy sẽ hạn chế những lựa chọn của con. Có ở lại chỗ như thế bao nhiêu năm đi nữa thì cũng chẳng có con đường nào mở ra cho con cả đâu. Nhưng nếu con chuyển trường lại là chuyện khác. Trường đại học mà trường này trực thuộc cũng vào loại có tiếng. Thế nên nếu con đạt kết quả tốt, con có thể được chuyển sang trường đại học mà mẹ đang làm việc. Nghe này Asuna. Mẹ không muốn con phải khốn khổ sau này. Mẹ muốn con có được một sự nghiệp mà con có thể tự hào với mọi người.”“Sự nghiệp của con sao... Vậy, cái người được giới thiệu cho con hồi tháng Giêng là như thế nào? Chẳng hiểu mẹ đã bảo gì với anh ta, nhưng anh ta nói chuyện cứ như thể mình đã là hôn phu của con ấy. Chẳng phải mẹ là người đang hạn chế cuộc sống của con sao?”Asuna không thể ngăn được giọng cô đang run rẩy. Dù cô đã cố dồn sức mạnh vào ánh mắt của mình, nhưng qua gọng kính trông Kyouko chẳng có vẻ gì nao núng.“Hôn nhân cũng tính là một phần sự nghiệp. Nếu con không kết hôn với một người có khả năng tài chính vững vàng, sau vài năm con sẽ thấy hối hận. Những gì con nói là con muốn làm cũng sẽ trở thành không thể. Về mặt đó thì Yuyaa thật hoàn hảo. Ngày nay, một Ngân hàng địa phương do gia đình ta quản lý thì đáng yên tâm hơn nhiều so với những ngân hàng lớn vẫn thường xuyên vật lộn với nạn bè phái trong các cổ đông. Hơn nữa, mẹ thật sự thấy thích Yuyaa. Cậu ta chẳng phải là một chàng trai rất thẳng thắn sao?”“... Vậy là mẹ chẳng nhớ gì rồi. Cái người đã gây ra tai họa khiến con và rất nhiều người khác gặp nguy hiểm và làm cho RECTO của bố rơi vào khủng hoảng tài chính ấy, là tên Sugou Nobuyuki mà chính mẹ đã lựa chọn cho con.”“Im ngay.”Mặt của Kyouko chợt biến sắc, và bà xua xua tay trái như thể muốn đuổi một con rệp khó chịu.“Mẹ không muốn nghe nhắc đến thằng ấy... Hồi đầu chính bố của con mới là người thích nó và muốn nhận nó làm con nuôi nhà này. Vốn dĩ trước đây ông ấy đã không giỏi đánh giá người khác. Cũng may là Yuuya không thuộc kiểu gây ấn tượng mạnh ban đầu như nó, nên lại càng có thể yên tâm.”Đúng thật là bố của Asuna chưa bao giờ để ý nhiều đến những người xung quanh ông. Ông dành mọi tâm huyết cho việc điều hành công ty, ngay cả bây giờ dù đã thôi không giữ vị trí CEO (tổng giám đốc) nữa, ông vẫn thường xuyên bỏ mặc chuyện gia đình để có thể giám sát những hoạt động liên doanh của công ty. Bản thân ông Shouzou từng nói rằng ông đánh giá cao những khát vọng của Sugou, với khả năng phát triển và điều hành công ty, và chính vì sự kém cỏi của ông trong việc nhìn người mà ông đã không thấy được mặt tối trong nhân cách của hắn.Tuy vậy, Asuna thừa hiểu một trong nhiều lý do khiến Sugou Nobuyuki cứ càng ngày càng trở nên điên cuồng kể từ khi lên cấp hai chính là vì áp lực khủng khiếp từ những người xung quanh hắn. Khỏi phải nói cũng biết một phần lớn những áp lực đó đến từ những lời nói của Kyouko.Asuna cố nuốt ngược những câu phàn nàn đó vào trong, và nói một cách kiên quyết.“Dù sao đi nữa, con nhất định không muốn dính líu với anh ta. Con sẽ tự chọn bạn đời cho mình.”“Vậy cũng được, chỉ cần hợp với con, bất cứ chàng trai sáng giá nào mẹ đều chấp nhận. Nhưng mẹ nói trước, thứ như thằng nhóc -- mấy đứa học sinh từ cái trường đó là không được tính đâu đấy.”“...”“Chẳng lẽ... Mẹ đã điều tra... về cậu ấy?”Sword_Art_Online_Vol_07_-055Asuna lại lẩm bẩm với giọng run run, nhưng Kyouko không hề phủ nhận mà cũng không khẳng định, thay vì vậy bà liền đổi chủ đề.“Con phải hiểu là, mẹ cũng như bố con đều mong muốn cho con được hạnh phúc. Chúng ta đã mong muốn như vậy từ khi con còn đi nhà trẻ. Dù con đã bị một cú vấp nho nhỏ, nhưng con hoàn toàn có thể đứng dậy. Chỉ cần con thật sự chăm chỉ. Và con sẽ lại có được một sự nghiệp xán lạn.”Không phải của con, đó là của mẹ, Asuna gầm gừ với chính mình.Asuna và anh trai Kouichiro của cô đều là một phần của cái gọi là «sự nghiệp xán lạn» đó của Kyouko. Anh Kouichiro đã vào một trường đại học danh tiếng và thăng tiến rất tốt ở RECTO, làm hài lòng Kyouko. Asuna đáng lẽ đã tiếp bước, nhưng rồi cô vướng vào rắc rối không tài nào hiểu được là vụ lộn xộn SAO, liền sau đó là vụ án do Sugou gây ra gây tổn hại đến hình ảnh của công ty RECTO, làm cho Kyouko thấy như thể có một hạt sạn trong cuộc đời đang hoàn hảo của bà.Asuna đã không còn sức để tranh cãi tiếp, cô đặt dao nĩa xuống chiếc dĩa chỉ mới ăn hết một nửa và đứng dậy.“... Về việc chuyển trường, con sẽ suy nghĩ.”Vốn cô chỉ định nói thế cho xong chuyện, nhưng Kyouko đã hờ hững nhắc lại.“Hạn chót là tuần sau. Điền những thông tin yêu cầu vào mẫu đơn đăng ký và in ra ba bản để sẵn trên bàn học.”Asuna cúi đầu, quay đi hướng về phía cửa. Vốn cô định đi thẳng về phòng mình, nhưng có điều gì đó trong tim khiến cô nán lại, cô xoay lại nhìn mẹ rồi nói.“Mẹ này.”“... Chuyện gì?”“Có phải mẹ vẫn còn thấy xấu hổ về ông bà ngoại đã mất, vì rằng mẹ được sinh ra trong một gia đình nông dân thay vì một gia tộc danh tiếng lâu đời?”Kyouko trợn mắt bàng hoàng mất một lúc, và những nếp hằn sâu xuất hiện nơi chân mày và khóe miệng của bà.“... Asuna!. Con bước vào đây ngay!”Dù vẫn nghe được giọng nói đanh thép của mẹ, nhưng Asuna đã khép cửa lại ngăn không cho mẹ kịp nói hết. Cô hối hả bước nhanh lên cầu thang như đang chạy trốn và mở cửa phòng mình ra.Ngay lập tức, bộ phận cảm biến nhận ra sự có mặt của cô liền tự động bật đèn và máy điều hòa.Asuna cảm thấy thật sự khó chịu, cô bước thẳng tới màn hình điều khiển của căn phòng và tắt ngay cái trí thông minh nhân tạo tích hợp đó. Rồi cô cứ thế nhảy lên giường và vùi mặt mình vào đống chăn nệm, mặc kệ chiếc áo blouse đắt tiền bị nhàu nhĩ.Cô chẳng buồn khóc. Với tư cách một kiếm sĩ, đã từ lâu cô quyết sẽ không khóc vì buồn hay tiếc nuối. Thế nhưng quyết tâm đó đang dần không kháng cự được nỗi bất hạnh đang không ngừng trào dâng trong lồng ngực cô.
Mày thì là kiếm sĩ cái khỉ gì chứ - phần nào đó trong trái tim cô như đang tự cười nhạo mình. Mày chỉ giỏi vung vẩy một thanh kiếm trong một trò chơi ảo mà thôi, mày có chút quyền lực nào ở thế giới thực đâu? Asuna cắn môi và tự nói với bản thân.Kể từ khi gặp chàng trai định mệnh đó, ắt hẳn cô đã thay đổi. Cô đã không còn mù quáng tin vào những giá trị định sẵn mà người ta áp đặt lên mình và dám đấu tranh cho những gì đáng phải tranh đấu.Thế nhưng, nếu nhìn bề ngoài, thì quả thật cô có gì khác với chính con người mình trước khi cô đến với cái thế giới kia? Cô vẫn hành xử như một con rối và đeo một nụ cười giả tạo trên mặt mỗi khi gặp họ hàng, cô không thể chỉ đơn giản mà từ chối những sự áp đặt mà bố mẹ dành cho mình. Nếu chỉ thực sự có thể tin vào chính mình khi ở thế giới bên kia, cớ gì cô vẫn cứ phải quay trở lại hiện thực.”“Kirito... Kirito.”Trong vô thức, cô không ngừng gọi tên anh.Kirito -- Kirigaya Kazuto, anh ấy vẫn giữ được ý chí mạnh mẽ được tôi luyện từ SAO ngay cả khi đã trở về với thế giới thực hơn một năm rồi. Chắc hẳn anh ấy cũng phải chịu nhiều sức ép lắm, nhưng anh ấy không bao giờ thể hiện nó ra trên gương mặt.Hồi trước, khi cô hỏi Kirito rằng anh muốn đạt được điều gì trong tương lai, Kirito đã mỉm cười bẽn lẽn và trả lời rằng anh muốn trở thành một nhà chế tạo hơn là một người chơi. Hơn nữa, không chỉ là lập trình ra một phần mềm dành cho game, anh còn muốn thay thế công nghệ FullDive gây cảm giác như bị cầm tù hiện tại và tạo nên một giao thức thân thiện hơn giữa con người và máy móc. Vì mục tiêu đó, dường như anh đã thường xuyên tìm đến những diễn đàn về công nghệ của nước ngoài, sôi nổi học hỏi và thảo luận về những ý tưởng mới.Asuna cảm thấy như Kirito có thể tiến thẳng đến mục tiêu ấy mà không hề do dự. Nếu có thể, cô muốn mình có thể ở bên anh và cùng theo đuổi chung một giấc mơ. Cô đã tìm hiểu kĩ xem mình cần phải học những gì và đã mong hai người có thể học chung trường vào năm sau nữa.Buồn thay, con đường đó giờ đây dường như đã bị chặn lại. Cuối cùng cô cũng không ngăn được mình bật khóc, khi cảm giác bất lực ấy xâm chiếm lấy Asuna.“Kirito-kun...”Cô muốn được nhìn thấy anh ngay lúc này. Ngay cả không phải là trong đời thực, cô muốn được ở riêng cùng anh trong căn nhà đó, khóc nức nở trong lòng anh và kể cho anh nghe mọi chuyện.Nhưng, cô không thể. Cái suy nghĩ rằng người con gái mà Kirito yêu không phải là một Yuuki Asuna yếu ớt bất lực, mà là một trong những chiến binh mạnh mẽ nhất - «Tia Chớp» Asuna - trở thành một thứ gông cùm nặng nề và ám ảnh cô.『Asuna... em rất mạnh mẽ... Mạnh mẽ hơn anh nhiều...』Cô nhớ lại những lời thì thầm anh dành cho cô trong thế giới đó. Nếu cô tỏ ra yếu đuối lúc này cô sẽ tự đẩy mình ra xa khỏi trái tim của anh mất.Điều đó thật đáng sợ. Asuna nằm dài ra, và bất ngờ chìm vào một giấc mơ màng.Cô thấy mình với bao kiếm lấp lánh bạc bên hông, tay trong tay với Kirito đi về đâu đó hướng ánh dương đang xuyên qua kẽ lá. Trong khi đó, một con người khác của cô bị giam cầm trong một nơi tối tăm, chỉ biết im lặng dõi mắt theo hai con người đang cười nói rộn ràng kia.Trong giấc mơ vừa ngọt ngào vừa cay đắng ấy, Asuna mong ước cháy bỏng được quay trở về thế giới đó.