“Cắt!” Cùng với tiếng hô “Cắt” cho cảnh quay cuối cùng của đạo diễn Kurosawa Akira, bộ phim điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết *Cánh Cửa Sinh Tử* của Niên Khinh Nhân cuối cùng cũng hoàn thành cảnh quay cuối cùng, đóng máy một cách hoàn hảo.
Theo tiếng “Cắt” cuối cùng này của Kurosawa Akira, trong phim trường, tất cả nhân viên đều không kìm được vỗ tay, Kurosawa Akira cũng đứng dậy khỏi ghế đạo diễn, nhận lấy bó hoa đã chuẩn bị sẵn bước về phía mấy diễn viên, trao hoa cho họ, miệng nói lời chúc mừng.
Niên Khinh Nhân đứng bên cạnh nhìn các diễn viên nhận hoa và cúi chào nhân viên xung quanh, cũng không khỏi cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa hụt hẫng.
Thời gian qua Niên Khinh Nhân luôn quan tâm đến việc quay bộ phim này, gần như dăm bữa nửa tháng lại đến phim trường xem quay phim, dường như anh cũng là một thành viên của đoàn làm phim, toàn tâm toàn ý chìm đắm vào đó.
Bây giờ phim đã quay xong, trong lòng Niên Khinh Nhân khó tránh khỏi cảm thấy có chút mất mát, giống như mất đi thứ gì đó, trong lòng trống rỗng.
Tuy nhiên nảy sinh cảm xúc như vậy cũng là bình thường, giống như khi Niên Khinh Nhân viết sách vậy, khi toàn tâm toàn ý thì cả người sẽ cảm thấy vô cùng sung mãn. Nhưng khi anh hoàn thành cuốn tiểu thuyết, viết xong chữ cuối cùng, đóng nắp bút máy lại, trong lòng anh luôn cảm thấy một việc rất quan trọng đã kết thúc, tinh lực vốn dồn vào đó bỗng cảm thấy mất đi nơi gửi gắm, không mục đích không biết nên làm gì.
Cảm xúc như vậy trong lòng Niên Khinh Nhân chỉ thoáng qua rồi bị anh gạt ra khỏi đầu, dù sao đây cũng chỉ là cảm xúc vô thưởng vô phạt, Niên Khinh Nhân đã sớm dần quen với cảm giác này, cộng thêm bản thân tính cách không quá bộc lộ cảm xúc, Niên Khinh Nhân rất dễ dàng kiểm soát được tâm trạng của mình.
Chỉ là khi Niên Khinh Nhân nhìn những nhân viên đang reo hò nhảy múa, ăn mừng trong phim trường, cũng như khuôn mặt luôn nghiêm túc của đạo diễn lão làng Kurosawa Akira đều nở nụ cười nhẹ nhõm, anh cũng không khỏi bị cảm xúc vui sướng của những người này lây nhiễm, không nhịn được vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người rồi lớn tiếng nói: “Mọi người cùng đi ăn mừng đi, tôi mời!”
Nghe Niên Khinh Nhân nói mời, các nhân viên vốn đã rất vui mừng lập tức kích động, lớn tiếng hoan hô cảm ơn Niên Khinh Nhân, thậm chí có mấy nhân viên trẻ tuổi chạy đến bên cạnh Niên Khinh Nhân, định công kênh anh lên tung lên trời.
Tuy nhiên ý đồ của mấy nhân viên này bị Ogawa Naoji ngăn lại. Ông đuổi mấy nhân viên định tung Niên Khinh Nhân lên trời đi, rồi nói nhỏ với Niên Khinh Nhân: “Tiệc ăn mừng tối nay cứ để đoàn làm phim chi tiền đi, kinh phí vẫn còn dư một ít, cũng nên mời người trong đoàn đi ăn mừng một bữa, không cần thầy Người Xuyên Việt tốn kém đâu.”
“Không sao, thấy mọi người vui vẻ thế này, tôi mời khách cũng chẳng có gì to tát. Hơn nữa nói cho cùng, mọi người nỗ lực làm việc như vậy, cũng là để quay tốt bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tôi, tôi mời mọi người ăn cơm bày tỏ lòng biết ơn cũng là nên làm.” Niên Khinh Nhân từ chối ý tốt của Ogawa Naoji, vẫn kiên quyết tự bỏ tiền mời đoàn làm phim đi ăn.
Ogawa Naoji thấy Niên Khinh Nhân nói vậy, cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành bảo nhân viên đi sắp xếp chỗ ăn tối, đồng thời dặn dò nhân viên cố gắng chọn nơi vừa khiến người mời có thể diện, lại không quá tốn kém.
————————————————————
Trong một nhà hàng trông khá ổn, cả đoàn làm phim ngồi chật kín sảnh lớn, ai nấy đều hào hứng thưởng thức đồ ăn và các loại rượu, không khí vô cùng náo nhiệt.
Niên Khinh Nhân tuy không thích môi trường ồn ào như vậy, nhưng nhìn mọi người đều vui vẻ phấn khởi, anh không thấy phản cảm, chỉ cầm ly rượu thản nhiên nhìn tất cả, nhưng nụ cười trên khóe môi cho thấy tâm trạng anh lúc này không tệ.
“Thầy Người Xuyên Việt, tôi kính thầy một ly, cảm ơn thầy tối nay đã mời khách!” Là nhà sản xuất phim, Ogawa Naoji đương nhiên ngồi cùng bàn với Niên Khinh Nhân, lúc này nâng ly kính rượu anh, miệng nói lời khách sáo.
Nâng ly chạm nhẹ với Ogawa Naoji, Niên Khinh Nhân nhấp một ngụm rồi cười nói: “Ogawa-san khách sáo rồi, chỉ là một bữa cơm thôi mà. Hơn nữa tôi cũng phải cảm ơn các vị ngồi đây đã bỏ công sức cho bộ phim này, nếu không có sự nỗ lực của các vị, cho dù tiểu thuyết tôi viết hay đến đâu, phim cũng không quay ra được.”
Niên Khinh Nhân nói vậy, cầm ly rượu đứng dậy, kính tất cả mọi người một ly.
Thấy Niên Khinh Nhân kính rượu, mọi người bàn này đều vội vàng nâng ly, kính lại Niên Khinh Nhân.
Niên Khinh Nhân kính rượu xong mới ngồi xuống, vừa ăn thức ăn, vừa nghe người khác tán gẫu, nhưng không có hứng thú xen vào.
Ogawa Naoji ngồi cạnh thấy Niên Khinh Nhân chỉ cắm cúi ăn, không trò chuyện với người khác, bèn nhỏ giọng hỏi: “Thầy Người Xuyên Việt có vẻ không thích xã giao lắm?”
“Chỉ là không thích môi trường ồn ào thôi, có lẽ do nghề nghiệp.” Niên Khinh Nhân hơi ngạc nhiên nhìn Ogawa Naoji một cái, cười giải thích: “Vì nhà văn khi viết lách đều rất ghét ồn ào mà thích môi trường yên tĩnh hơn, lâu dần thành thói quen, nên rất ghét tiếng ồn, gặp môi trường ồn ào thế này tôi sẽ theo bản năng muốn tránh đi.”
“Ra là vậy, thế thì chúng tôi làm ồn đến thầy Người Xuyên Việt rồi, xin lỗi.” Ogawa Naoji nghe Niên Khinh Nhân nói vậy, vội vàng hạ giọng xin lỗi.
Xin lỗi trong văn hóa Nhật Bản không có nghĩa là làm sai điều gì, nói xin lỗi giống như một thói quen hơn, nên lời xin lỗi của Ogawa Naoji, Niên Khinh Nhân không để trong lòng.
Dường như sợ Niên Khinh Nhân buồn chán, Ogawa Naoji cứ nói chuyện nhỏ to với anh. Hai người nói vài câu, Ogawa Naoji bỗng nhắc đến bộ phim, cảm khái nói lời cảm ơn Niên Khinh Nhân: “Nhắc đến lại phải cảm ơn tiểu thuyết này của thầy Người Xuyên Việt, nếu không tôi cũng không có cơ hội này, có thể trở thành nhà sản xuất phim của đạo diễn Kurosawa Akira. Ân tình này tôi sẽ mãi ghi tạc trong lòng, thầy Người Xuyên Việt nếu có chỗ nào cần dùng đến tại hạ xin cứ mở lời.”
Lời nói mãi ghi nhớ ân tình của Ogawa Naoji, Niên Khinh Nhân không quá coi là thật, lời khách sáo trên bàn rượu thế này, nghe thì nghe thôi, không cần quá coi trọng.
Niên Khinh Nhân tin rằng nếu mình có việc nhỏ nhờ Ogawa Naoji giúp, ông ta chắc chắn sẽ không từ chối, cho dù không có cái gọi là ân tình này cũng vậy. Ngược lại, nếu có việc gì rất phiền phức, cho dù mình thực sự có ân huệ với Ogawa Naoji, cũng chưa chắc khiến ông ta tận tâm giúp mình.
Tuy nhiên đã Ogawa Naoji nhắc đến có việc có thể tìm ông ta giúp, Niên Khinh Nhân đúng là có một việc cần tìm người giúp, hơn nữa vừa khéo không lớn không nhỏ, nằm trong khả năng của Ogawa Naoji, lại không khiến ông ta cảm thấy phiền phức.
Thế là Niên Khinh Nhân nói với Ogawa Naoji: “Chuyện nhỏ không cần để trong lòng, nhưng tôi đúng là có một việc cần Ogawa-san giúp. Tôi định tuyển một trợ lý giống như người quản lý nghệ sĩ, không biết Ogawa-san có ứng viên nào phù hợp không?”
“Người quản lý sao? Cái này đúng là có một ứng viên như vậy, chỉ là cô ấy…” Ogawa Naoji trầm ngâm một chút, không từ chối yêu cầu của Niên Khinh Nhân, chỉ là ứng viên ông ta đưa ra dường như có chút khó mở lời.