Khi Niên Khinh Nhân và Kuroki Hitomi tắm xong trở về phòng, bà chủ đã mang cơm canh nóng hổi lên. Nhìn những món ăn tinh tế, Niên Khinh Nhân và Kuroki Hitomi vừa tắm xong lập tức cảm thấy đói bụng.
Món cơm cá tráp do ông chủ làm quả thực rất ngon, không hổ danh lời quảng cáo của bà chủ. Ngay cả Kuroki Hitomi, người bình thường rất chú trọng ăn uống giữ dáng, cũng ăn sạch phần cơm cá tráp của mình, ngay cả món cá thu đao ăn kèm và các loại rau củ khác cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Tuy nhiên điều này cũng không lạ, dù sao hai người cũng đã đi chơi ở Kamakura cả buổi chiều, vừa nãy lại ngâm mình trong suối nước nóng, cho dù buổi chiều có ăn vặt không ít thì cũng đã tiêu hao gần hết năng lượng rồi.
Ăn tối xong, Niên Khinh Nhân kéo cửa phòng hướng ra sân nhỏ của nhà trọ, ngồi xuống bên ngoài hành lang, dựa lưng vào cột, dáng vẻ thảnh thơi và dễ chịu.
Kamakura gần biển, cộng thêm hôm nay thời tiết đẹp, bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
Thấy Niên Khinh Nhân ngồi dựa vào cột, Kuroki Hitomi khoác thêm một chiếc áo khoác, cầm theo một cuốn sổ nhỏ và một cây bút, ngồi xuống bên cạnh anh.
Vì sân của nhà trọ hướng ra biển nên ban đêm có gió biển thổi vào. Mặc dù lúc này đã sắp sang đầu hè, nhưng gió biển ban đêm vẫn khiến người ta cảm thấy hơi lạnh. Kuroki Hitomi quấn chặt chiếc áo khoác trên người rồi rúc vào lòng Niên Khinh Nhân.
Gối đầu lên vai Niên Khinh Nhân, Kuroki Hitomi mở cuốn sổ nhỏ của mình ra, cầm bút viết gì đó.
Thấy Kuroki Hitomi viết lách, Niên Khinh Nhân tuy không nhìn trộm xem cô viết gì nhưng vẫn tò mò hỏi: “Hitomi em đang viết gì thế? Ký sự du lịch à?”
“Đoán sai rồi nhé, em đang làm thơ.” Kuroki Hitomi nghe câu hỏi của Niên Khinh Nhân, cười khúc khích rồi trêu chọc anh: “Sao thế, đại văn hào cũng có lúc đoán sai à?”
“Anh bây giờ cùng lắm chỉ được coi là nhà văn nổi tiếng thôi, chưa được gọi là đại văn hào đâu. Phải cỡ như Haruki-san hay thầy Oe mới được gọi là đại văn hào, cũng giống như Hitomi em bây giờ chỉ được gọi là nữ diễn viên, chưa được gọi là đại minh tinh (Dai-joyu) vậy.” Niên Khinh Nhân không để ý lời trêu chọc của Kuroki Hitomi, nhưng anh lại vô cùng tò mò việc cô biết làm thơ: “Mà Hitomi em biết làm thơ à, sao anh không biết nhỉ?”
“Thật là! Khinh Nhân anh chẳng hiểu gì về người ta cả! Em từng xuất bản hai tập thơ rồi đấy, thiên tài thi ca là em đây!” Kuroki Hitomi hơi hờn dỗi, cảm thấy hơi giận vì bạn trai lại không biết chuyện mình biết làm thơ: “Anh thế mà chẳng biết chút gì, chẳng lẽ chỉ cho phép đại văn hào anh viết tiểu thuyết, không cho phép diễn viên quèn như em viết thơ sao?”
“Đương nhiên không phải, anh chỉ tò mò việc Hitomi em còn biết làm thơ thôi, vì thực sự chưa từng thấy em làm thơ bao giờ.” Niên Khinh Nhân lắc đầu, không khỏi cảm thấy có lỗi: “Xem ra anh quan tâm đến Hitomi vẫn chưa đủ, đến chuyện em biết làm thơ cũng không biết.”
Nghe Niên Khinh Nhân nói vậy, Kuroki Hitomi cũng không giận anh nữa, chỉ là vẫn có chút không vui cất cuốn sổ đi, không còn hứng thú làm thơ nữa.
“Chuyện này cũng không trách Khinh Nhân anh được, em xuất bản tập thơ cũng là chuyện của nhiều năm trước rồi. Từ khi chúng ta ở bên nhau, công việc và cuộc sống bận rộn quá, em cũng thực sự không còn tâm trạng làm thơ nữa.” Kuroki Hitomi di chuyển đầu xuống bụng Niên Khinh Nhân, dứt khoát nằm gọn trong lòng anh.
Thấy Kuroki Hitomi mất hứng làm thơ, Niên Khinh Nhân nhất thời không biết nên nói gì, bèn đưa tay lấy cuốn sổ và cây bút từ tay cô. Mở ra xem những bài thơ nhỏ được viết bằng nét chữ nắn nót, thanh tú, anh đọc kỹ từng bài, vừa thưởng thức những vần thơ, vừa như chạm vào những suy nghĩ sâu kín trong lòng Kuroki Hitomi, lần đầu tiên cảm nhận được sự tinh tế trong nội tâm bạn gái mình.
“Không ngờ Hitomi em lại là người đa sầu đa cảm, tâm tư tinh tế đến vậy! Xem ra về nhà anh phải tìm tập thơ của em để đọc mới được, anh cảm thấy đúng là mình vẫn chưa hiểu đủ về em.” Đọc xong cuốn sổ của Kuroki Hitomi, Niên Khinh Nhân đặt nó trở lại lòng cô, hôn lên trán cô một cái.
“Phụ nữ sẽ không bao giờ phơi bày tất cả mọi mặt của mình trước mặt nửa kia đâu.” Kuroki Hitomi cười bí hiểm với Niên Khinh Nhân, đặt cuốn sổ sang một bên, ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm, giọng nói thì thầm: “Phụ nữ Nhật Bản sau khi kết hôn, ngay cả ở nhà cũng trang điểm ăn mặc chỉnh tề, thể hiện mặt xinh đẹp hiền thục nhất trước mặt chồng, còn giấu kín tất cả những thứ khác đi.”
“Vậy Hitomi em có giấu anh điều gì không?” Ngón tay Niên Khinh Nhân lướt qua mái tóc Kuroki Hitomi, cúi đầu nhìn người bạn gái đang nằm trong lòng mình, trong mắt chỉ lộ ra sự cưng chiều.
Bị ánh mắt thâm tình của Niên Khinh Nhân nhìn đến mức ngượng ngùng, Kuroki Hitomi đẩy nhẹ anh một cái rồi mới e thẹn nói: “Đương nhiên là có chứ, ví dụ như em biết làm thơ, ví dụ như quá khứ của em trước khi quen anh, Khinh Nhân anh không phải đã quên rằng Kuroki Hitomi chỉ là nghệ danh của em thôi chứ?”
“Bất kể em là ai, em đều là bạn gái của anh.” Nhẹ nhàng véo chóp mũi Kuroki Hitomi, Niên Khinh Nhân cười xòa. Anh đương nhiên biết cái tên Kuroki Hitomi chỉ là nghệ danh cô đặt sau khi vào đoàn kịch Takarazuka, không phải tên thật, nhưng chuyện đó thì có quan hệ gì?
Chỉ cần xác định mình yêu người phụ nữ này là đủ rồi, bất kể cô ấy là người như thế nào, bất kể cô ấy che giấu quá khứ ra sao, chỉ cần biết giờ phút này, người mình yêu là cô ấy là đủ.
“Mái tóc nàng, rực rỡ như màn đêm, che khuất đôi mắt ta đang kiếm tìm tự do…” Nhìn bầu trời đêm đầy sao, Niên Khinh Nhân bất giác ngâm vài câu thơ.
Kuroki Hitomi ngạc nhiên nhìn Niên Khinh Nhân. Cô đương nhiên biết tài năng của bạn trai mình, nhưng với tư cách là một nhà văn, anh chưa từng làm thơ, điều này khiến cô không khỏi ngạc nhiên, lập tức tò mò chờ đợi câu tiếp theo.
“Niềm vui của ta, cũng giống như đêm hè này, mỗi vì sao đều là lý do để ta hạnh phúc.” Niên Khinh Nhân đưa tay nâng cằm Kuroki Hitomi, nhìn sâu vào đôi mắt cô, cảm nhận tình ý nồng đậm không tan trong mắt cô, tiếp tục ngâm: “Gió biển thổi qua ta, dường như nhắc ta nhớ về người nên nhớ, nhưng lại chẳng có ai…”
Nhẹ nhàng hôn lên trán Kuroki Hitomi, giọng nói thâm tình của Niên Khinh Nhân như muốn tràn ra: “Bình minh ơi, xin người đừng đến, hãy để màn đêm này lưu lại mãi, đừng để mặt trời đỏ chia cắt đôi ta…”
Sau khi ngâm xong bài thơ, Niên Khinh Nhân tựa trán mình vào trán Kuroki Hitomi, vuốt ve mái tóc dài của cô, nhắm mắt cảm nhận cảm giác ôm cô trong lòng: “Hitomi, đừng rời xa anh.”
“Đồ ngốc, dù là bình minh hay đêm tối, dù mặt trời mọc hay lặn, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh, cùng anh đi tiếp.”