Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 134: CHƯƠNG 134: QUAN MỚI TIỀN NHIỆM

Sắp nhậm chức, gã mập vô cùng căng thẳng, trên đường cứ hỏi đông hỏi tây, nhưng Nam Phong trước đây cũng chưa từng tiếp xúc với chốn quan trường, biết cũng rất có hạn, nên chẳng nói được gì.

Vì không rõ tình hình và quy củ chốn quan trường ở Vu Huyện, Nam Phong không thể phỏng đoán được những gì sẽ gặp phải sau khi nhậm chức, không nắm được tình hình thì tự nhiên không thể nghĩ trước đối sách. Bất quá, có một điều hắn hiểu rõ, ấy là cái gọi là "quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa", hai người mới đến, đám quan lại ở huyện nha tất sẽ giở trò ma cũ bắt nạt ma mới. Chỉ cần có kẻ nào dám gây sự, phải lập tức mượn cơ hội lập uy, tuyệt đối không thể để bọn chúng lấn át khí thế.

Hai người ngày đi đêm nghỉ, bốn ngày sau đã đến địa phận Vu Huyện. Bấy giờ là chạng vạng, trên đường có người dân ra hóng mát, Nam Phong bèn đến bắt chuyện. Vu Huyện này có tổng cộng 19 thôn trấn, mỗi thôn trấn lại có từ mười đến hơn hai mươi thôn làng. Nơi đây nằm ở biên thùy phía tây nam của Tây Ngụy, người dân phần lớn sống bằng nghề trồng trọt. Vì phía bắc và phía tây giáp núi, phía nam giáp sông, nên cũng có một bộ phận người dân sống bằng nghề đánh cá và săn bắn.

Đất đai ở đây xem như màu mỡ, ngũ cốc cũng bội thu, nhưng cuộc sống của người dân lại vô cùng khốn khổ. Truy cứu ngọn nguồn thì không phải do thiên tai, mà đều là nhân họa: một là sưu cao thuế nặng, hai là quan lại vơ vét bóc lột, ba là sơn tặc thổ phỉ cướp bóc.

Vào địa phận Vu Huyện là chạng vạng hôm đó, đến được huyện thành Vu Huyện thì đã là chạng vạng ngày hôm sau. Huyện thành rộng chưa đến mười dặm, không tính là lớn nhưng cũng không quá nhỏ, vì nằm ở biên thùy nên bốn phía đều được xây tường thành.

Vốn dĩ cổng thành còn chưa đóng, nhưng thấy hai người đi tới, đám quan binh gác cổng liền thong thả đẩy cổng thành lại. Nam Phong cất cao giọng gọi, quan binh gác cổng mới dừng tay, chờ hai người đến gần.

Có tổng cộng bốn tên quan binh gác thành, đều cầm trường mâu. Một tên trong đó uể oải nói với hai người:

- Các ngươi đến muộn rồi, cổng thành sắp khóa, ngày mai lại đến.

Nam Phong hiểu đạo lý đối nhân xử thế, biết hành động này của đám quan binh là để vòi vĩnh tiền bạc, bèn từ trong ngực lấy bạc ra, đưa tới trước rồi mới mở miệng hỏi:

- Thật sự đã qua giờ đóng cổng rồi sao?

- Qua lâu rồi. - Tên quan binh lớn tuổi hơn thuận miệng đáp.

Nam Phong đưa tay ra hiệu cho gã mập đừng nói gì, rồi đưa bạc qua. Tên quan binh kia nhận lấy, khoát tay cho đi.

Nam Phong dắt ngựa vào thành, sau khi vào trong liền đỡ gã mập xuống ngựa, rồi quay người đi về phía tên quan binh vừa nhận bạc của hắn.

Mấy tên quan binh không rõ nguyên do, cau mày nhìn nhau.

Nam Phong đi đến trước mặt bọn chúng, từ trong ngực lấy công văn bổ nhiệm ra, rồi chỉ tay về phía gã mập mà nói:

- Vị này là tân Huyện lệnh Vu Huyện, Quý đại nhân.

Mấy tên quan binh gác thành cũng không hoảng sợ, chỉ chắp tay về phía gã mập ở đằng xa:

- Gặp qua đại nhân.

Tên quan binh lúc trước lấy tiền đưa tay chỉ về phía bắc:

- Đi thẳng về hướng bắc chính là huyện nha. - Nói xong, hắn lẩm bẩm, - Lại tới một tên nữa.

- Ngươi tên gì? - Nam Phong hỏi tên quan binh đã lấy tiền.

Tên quan binh không đáp lời, chỉ liếc nhìn Nam Phong một cái, sau đó miễn cưỡng lấy miếng bạc vụn từ trong ngực ra, tiện tay đưa cho hắn.

Nam Phong nhận lấy bạc, nhân cơ hội bẻ quặt cánh tay tên quan binh, vật ngã hắn xuống đất.

Tên quan binh tức giận, vừa chửi rủa vừa định bò dậy. Nam Phong bước tới lại là một cước, đạp hắn ngã xuống lần nữa, rồi dùng chân trái khều một cái, đoạt lấy cây trường mâu trong tay hắn, đâm thẳng xuống đùi tên quan binh.

Một thương này hắn dùng toàn lực, trường mâu xuyên thủng đùi tên quan binh, cắm sâu vào đất hai thước.

Ba người còn lại vốn định đến giúp, nhưng nghe tiếng kêu thảm thiết thì lập tức sợ hãi lùi lại.

Nam Phong nhìn quanh ba người, bình tĩnh nói:

- Canh giữ cổng thành mà lơ là nhiệm vụ, biết rõ đã qua giờ giới nghiêm còn thả người vào thành, kẻ này tất là nội ứng của sơn tặc. Tạm thời giữ lại mạng chó của hắn, đợi Quý đại nhân thăng đường sẽ chém đầu thị chúng.

Ba người biết rõ Nam Phong đang nhân cơ hội lập uy, nhưng cũng đành chịu, ai bảo mình làm sai trước, bị người ta nắm được thóp trong tay.

Nam Phong chỉ vào một tên quan binh trong đó:

- Ngươi đến huyện nha gọi người tới đây nghênh đón Quý đại nhân. Trước khi trời tối mà chưa đến, chính là coi thường đại nhân nhà ta.

Lúc này tên quan binh bị đâm thủng đùi vẫn đang kêu la thảm thiết, ba người kia không dám trái lệnh Nam Phong, quay người định chạy đi.

- Một người đi, hai người còn lại ở lại. - Nam Phong gọi hai tên quan binh định chạy theo lại.

Hai tên quan binh kia chỉ đành đứng tại chỗ, cũng không dám đến cứu kẻ đang gào thét kia, chỉ sợ sệt cúi đầu, lòng thấp thỏm không yên.

- Đã qua giờ đóng cổng mà các ngươi lại không đóng, lơ là chức trách như vậy, tai ương tù tội khó mà tránh khỏi. - Nam Phong lạnh giọng nói.

Hai tên quan binh nghe xong, sợ đến mức bịch một tiếng quỳ xuống, luôn miệng xin tha.

- Quý đại nhân ở kia, ta chỉ là võ nhân do Hoàng phi phái tới bảo vệ ngài ấy thôi. - Nam Phong chỉ vào gã mập đang đi tới. Hành động này của hắn chính là cáo mượn oai hùm, Hoàng đế có bao nhiêu phi tử, ai mà đi điều tra xem Quý Trung Lâm có phải là họ hàng xa tám đời với vị Hoàng phi nào đó hay không.

Hai tên quan binh nghe vậy vội vàng xoay hướng, đến cầu xin gã mập. Gã mập cũng biết Nam Phong làm vậy là để giúp mình lập uy, nên cũng không tha thứ, chỉ ho khan hai tiếng:

- Đây là chuyện nhỏ, do sư gia quyết định.

Hai người nghe xong, lại đến cầu xin Nam Phong. Nam Phong thuận miệng hỏi:

- Huyện nha có những quan viên tại chức nào? Quan sai lại có bao nhiêu người?

Tên quan binh có vóc người hơi lùn miệng lưỡi lanh lợi, vội vàng bẩm báo. Vu Huyện này có một Huyện thừa, chủ quản việc nội bộ, đốc thúc văn thư, thuế má, dân sinh và các sự vụ khác. Có một Huyện úy, chủ quản việc bên ngoài, trông coi phòng vệ, lao ngục, trị an. Hai người này là phụ tá đắc lực của Huyện lệnh. Ngoài ra còn có thư lại, khiến sử, chủ sự, tri ấn, đường lại, câu áp, đô đầu, công nhân, điển khố chờ một đám quan sai, tổng cộng hơn một trăm người. Đây đều là những người thuộc quyền quản lý trực tiếp, nếu tính cả hương chính và nha dịch ở các hương trấn, con số phải vượt qua 300.

Tiếng kêu thảm của tên quan binh bị thương đã kinh động đến người dân gần đó, rất đông người tụ tập ở xa xa, nhìn về phía Nam Phong và những người khác trong cổng thành.

Sau khi tên lùn nói xong, Nam Phong không hỏi thêm gì nữa, mà cùng gã mập đứng sóng vai, chờ người của huyện nha tới đón.

Đợi mãi không thấy, đợi nữa vẫn chưa thấy, mãi cho đến khi trời tối mịt, cũng không thấy ai ra nghênh đón, ngay cả tên quan binh chạy đi báo tin lúc trước cũng không quay lại.

- Làm sao đây? - Gã mập bó tay hết cách.

- Lên ngựa, đến huyện nha. - Nam Phong đưa tay chỉ về phía bắc. Lúc trước hắn đã nói rất rõ, trước khi trời tối không đến chính là xem thường Quý đại nhân. Xem ra, đám người này rõ ràng muốn cho bọn họ một đòn phủ đầu.

Gã mập lên ngựa, Nam Phong dắt ngựa đi tới. Tới huyện nha thì đã đến giờ lên đèn, hắn lấy công văn bổ nhiệm ra, người gác cổng bèn cho hai người vào.

Phía trước huyện nha có một quảng trường rất lớn, cách cổng chính huyện nha năm trượng có một bức tường chắn xây bằng gạch. Cửa lớn huyện nha là cửa đôi mở đối xứng, có ba bậc thềm, bên trái cửa lớn có một chiếc trống lớn bọc da trâu.

Toàn bộ huyện nha là một sân viện ba lớp, lớp thứ nhất là đại đường, hai bên trái phải là sương phòng làm việc của quan sai, lớp thứ hai là nơi nghị sự, hậu viện là nội trạch của quan huyện.

Lúc này, trong sân huyện nha tối đen như mực, ngoài người gác cổng ra, không một bóng người.

- Bọn chúng đang giở trò gì đây? - Gã mập dở khóc dở cười.

- Bế môn canh, ra oai phủ đầu. - Nam Phong bĩu môi cười lạnh. Quan lại từ nơi khác đến nhậm chức thường bị nha dịch bản xứ chèn ép, nói trắng ra chính là ma cũ bắt nạt ma mới.

- Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? - Gã mập có tật giật mình.

Nam Phong lắc đầu:

- Sẽ không, chỉ là muốn dằn mặt chúng ta thôi.

- Giờ làm sao? - Gã mập hỏi ý kiến.

Nam Phong suy nghĩ một lát rồi mở miệng hỏi:

- Ngươi muốn giải quyết nhanh gọn hay là từ từ xử lý?

- Ngươi cứ nói đi? - Gã mập không có chủ ý gì.

Nam Phong không trả lời, bước nhanh về phía đại đường ở chính bắc. Lúc này cửa đại đường đang mở, hắn đi thẳng vào trong, đến công đường nơi quan huyện thăng đường xử án. Trên án có một vật được bọc trong vải vàng, mở ra thì bên trong là một chiếc quan ấn.

Nam Phong cầm lấy quan ấn, lại tiện tay cầm theo cây uy côn, sau khi ra ngoài thì kéo gã mập đi, ven đường hỏi thăm nơi ở của Huyện thừa, tìm một mạch đến sân nhà của y rồi đạp cửa xông vào.

Có hạ nhân ra ngăn cản, bị Nam Phong một cước đá ngã. Lúc này trong chính đường có hai nam tử trung niên đang ngồi, nghe thấy trong sân có động tĩnh, bèn rời ghế ra cửa xem xét.

- Ngươi là ai? - Một nam tử mặc cẩm y cao giọng quát hỏi.

Nam Phong cũng không đáp lời, đẩy hai người ra rồi sải bước vào nhà. Sau khi vào nhà, hắn giơ cao quan ấn, hô về phía gã mập bên ngoài:

- Quý đại nhân, quan ấn bị mất trộm đã tìm thấy rồi!

Lúc này không chỉ hai nam tử trung niên kia sững sờ, mà ngay cả gã mập cũng ngơ ngác, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.

- Ai là chủ nhân nơi này? - Nam Phong cao giọng hỏi.

- Đây là dinh thự của bản quan, ngươi là kẻ nào? - Nam tử cẩm y cao giọng quát.

Nam Phong cũng không đáp lời, tiến lên một bước vung uy côn đánh ngã nam tử cẩm y:

- Ăn cắp quan ấn, đại tội đáng chém.

Một côn này đánh ngay vào đầu, trực tiếp đánh nam tử cẩm y ngã xuống đất co giật.

Nam Phong quay đầu nhìn về phía nam tử trung niên bên cạnh đã sợ đến ngây người:

- Ngươi là ai?

- Tiểu nhân là Vương Trung Tô, là thuế lại của huyện này. - Nam tử trung niên kia sợ đến toàn thân run rẩy.

Nam Phong gật đầu, chỉ vào gã mập trong sân:

- Vị này là tân Huyện lệnh, Quý đại nhân. Ngươi vốn đã ở đây, cái quan ấn này là do ta mang tới, hay vốn dĩ đã ở trong phòng này?

Tên thuế lại kia đã hiểu ra chuyện gì. Bọn họ quả thực muốn dằn mặt quan mới để sau này dễ bề bóc lột, cầu tài cầu lợi, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng vị Huyện lệnh mới nhậm chức này lại mang theo một tên tùy tùng hung ác như vậy.

- Hửm? - Nam Phong trừng mắt.

Thuế lại sợ hết hồn, bịch một tiếng quỳ xuống:

- Bẩm đại nhân, quan ấn là tìm thấy từ trong phòng.

- Ừm. - Nam Phong gật đầu, ném uy côn đi rồi quay người đi về phía nam, - Đại nhân, ta thấy người này rất có lòng trung thành, có thể đảm đương trọng trách, chức Huyện thừa này có thể để hắn tiếp nhận được không?

- Đây là chuyện nhỏ, ngươi cứ xem mà làm. - Gã mập thuận miệng đáp một tiếng.

- Vương Huyện thừa, triệu tập quan sai các bộ gấp rút đến huyện nha, Quý đại nhân muốn thăng đường thẩm vấn. - Nam Phong kéo gã mập quay người ra cửa.

- Mới đến mà đã đắc tội nhiều người như vậy, e rằng sau này khó mà sống yên ổn. - Gã mập lo lắng.

Nam Phong hừ lạnh:

- Kẻ không sợ đắc tội ta, ta cũng không sợ đắc tội hắn...

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!