Thấy quái vật chặn đường, gã mập "ối" một tiếng rồi lần nữa quay người, chạy về hướng Đông.
Quái vật kia tung mình nhảy lên, lại chặn gã mập lại.
Nam Phong lúc này đã cầm Cửu Chuyển Liên Hoa trong tay, nhưng gã mập cứ né tránh loạn xạ khiến hắn không dám ném ra. Bất đắc dĩ, hắn đành đổi sang Long Uy Đoản Cung, lắp đạn giương cung, nhưng gã mập và con quái vật kia cứ di chuyển không ngừng, hắn cũng không thể nhắm chuẩn.
"Đừng lộn xộn!" Nam Phong hét lên.
Gã mập đã hoảng hồn, vừa né tránh vừa kêu to: "Yêu huynh ơi, ở đây có bao nhiêu người, sao ngươi cứ nhè ta mà đuổi vậy?"
Nam Phong gọi gã mập không được, đành vội vàng bắn ra một viên đạn. Ai ngờ gã mập xui xẻo, đang chạy về hướng Đông lại đột ngột quay đầu, vừa vặn bị viên đạn bắn trúng chân trái, đứng không vững mà ngã sõng soài.
"Nam Phong nhà ngươi khá lắm, ngươi sợ nó không bắt được ta hay sao!" Gã mập không ngừng kêu khổ.
Chưa đợi hắn dứt lời, con quái vật kia liền duỗi móng vuốt trước bên trái ra, tóm ngang người hắn nhấc lên.
Nam Phong lại lắp đạn, lo rằng viên đạn không đủ để làm con quái vật bị thương, bèn hét lớn về phía nó, ý đồ dụ nó quay người lại để tấn công vào mặt. Nhưng con quái vật kia chẳng thèm để ý đến tiếng gọi của hắn, chỉ nghiêng đầu nhìn gã mập đang la hét trong móng vuốt của mình.
"Mau nghĩ cách đi chứ!" Gã mập hét lớn cầu cứu.
"Nó có vẻ không muốn cắn ngươi." Nam Phong nói, hắn để ý thấy móng vuốt bên trái của con quái vật không hề dùng sức, mà ánh mắt nhìn gã mập cũng không tàn bạo ngang ngược, ngược lại còn có phần nghi hoặc.
Trương Trung chỉ bị quái vật húc bay chứ không bị thương nặng, thấy gã mập gặp nạn, thầm nghĩ đây là cơ hội hiếm có, bèn cầm trường mâu xông lên cứu chủ: "Đại nhân, ta đến cứu ngài đây!"
Quái vật kia không tránh không né, cũng không quay đầu, chỉ đợi Trương Trung xông đến gần mới vung chiếc đuôi dài quất hắn bay ra ngoài.
Thiên Mộc lão đạo trước đó tỏ ra không mấy dũng cảm, cũng muốn cứu vãn danh dự, liền cầm lá bùa kẹp ở tay phải, nhún người nhảy lên tấn công con quái vật.
Quái vật kia bắt chước y như cũ, lại quất Thiên Mộc lão đạo bay đi.
Đánh lui hai người, con quái vật lại nghiêng đầu nhìn gã mập, nghiêng trái, nghiêng phải, lặp đi lặp lại dò xét.
"Nam Phong, mau nghĩ cách đi!" Gã mập ra sức giãy giụa, nhưng chân không chạm đất, không có điểm tựa nên không thể thoát ra.
"Ngươi đừng lộn xộn, xem nó muốn làm gì đã." Nam Phong hô.
Gã mập hết cách, đành nghe lời Nam Phong, cắn răng nhắm mắt, nằm im bất động.
Nam Phong nhân cơ hội quan sát mọi người xung quanh. Con quái vật này trước đó chỉ húc bay, quất bay mọi người, tuy nhiều người bị thương nhưng không ai mất mạng.
Quái vật kia nhìn gã mập một lát, rồi cúi đầu há miệng.
Gã mập cũng không nhắm mắt hoàn toàn, thấy quái vật há miệng, sợ đến hồn vía lên mây: "A, nó sắp cắn rồi!"
Thấy quái vật há miệng, Nam Phong cũng luống cuống, lại bắn ra một viên đạn, trúng ngay gáy con quái vật.
Quái vật kia cũng không để ý, duỗi chiếc lưỡi đỏ tươi ra, liếm lên trán gã mập.
Trên lưỡi quái vật có những gai thịt nhỏ, một nhát liếm đã khiến một mảng tóc trên trán gã mập rụng đi, liếm thêm cái nữa, lại rụng thêm một mảng.
"A di đà phật, đại nhân chớ hoảng sợ, bần tăng đến đây!" Ngộ Chân cũng muốn vãn hồi chút thể diện, nhưng hắn vừa dứt lời, con quái vật kia liền quay đầu lại, dọa hắn vội vàng dừng bước, không dám tiến lên.
Nhưng trước mắt bao người, đã hô lên rồi thì dù phải cắn răng cũng phải lên.
Thời khắc mấu chốt, Nam Phong đưa tay ngăn hắn lại: "Khoan đã."
Gã mập lúc này hoàn toàn hoảng loạn, thấy Nam Phong cản Ngộ Chân, không cho Ngộ Chân đến cứu viện, liền chửi ầm lên.
"Đại nhân đang nguy trong sớm tối." Ngộ Chân tỏ vẻ lo lắng.
"Yêu vật đó chắc sẽ không làm hại hắn đâu." Nam Phong nhíu mày lắc đầu, yêu quái ăn thịt người không hiếm thấy, nhưng hắn chưa từng thấy con nào trước khi ăn thịt còn phải nhổ lông.
Một liếm, một liếm, lại một liếm, quái vật liếm càng lúc càng nhanh, chỉ một lát sau, gã mập đã thành đầu trọc.
Sau khi liếm gã mập thành đầu trọc, quái vật ngửa đầu hú dài: "Oa hống..."
Dù tiếng hú của quái vật nghe rất đáng sợ, nhưng mọi người đều có thể nghe ra trong đó ẩn chứa niềm vui sướng không thể kìm nén.
Hú xong, quái vật kia đặt gã mập xuống, vây quanh hắn nhảy lên nhảy xuống, nhảy trái nhảy phải, đồng thời không ngừng kêu lên.
Sau vài cú nhảy, hình thể của con quái vật xuất hiện biến hóa, nhanh chóng thu nhỏ lại, trong nháy mắt biến thành một con chó trắng dài chưa đến ba thước, vây quanh gã mập vui vẻ sủa vang, thỉnh thoảng còn dùng đầu cọ vào người hắn.
Gã mập sợ đến ngây người, mắt trợn trừng, sờ sờ đầu, rồi lại nhìn con chó. Nhìn con chó, rồi lại sờ sờ đầu.
"Đại nhân, hình như nó nhận ra ngài." Trương Trung hô.
Gã mập nghe vậy càng thêm nghi hoặc, lấy hết dũng khí đưa tay sờ con chó trắng. Con chó trắng thấy hắn đưa tay tới, liền há miệng định liếm, khiến gã mập vội rụt tay về.
"Đừng lộn xộn, ngồi xuống!" Gã mập quát con chó trắng.
Con chó trắng không nghe lời, vẫn cứ quấn quýt quanh hắn, cử chỉ thân mật như bạn cũ gặp lại.
Thấy chó trắng không nghe lời, gã mập bèn cẩn thận di chuyển về phía Nam Phong, con chó trắng kia cũng không ngăn cản, ngược lại còn đi theo hắn.
"Chuyện gì thế này?" Gã mập chỉ vào con chó trắng hỏi Nam Phong.
"Có lẽ nó nhận nhầm người." Nam Phong nói không chắc chắn, sự việc quá kỳ quặc, hắn cũng không rõ manh mối.
"Nhận nhầm người?" Gã mập nghi hoặc nhíu mày.
"Xem hành động của nó, có lẽ nó quen một vị hòa thượng có tướng mạo giống ngươi. Trước đó ngươi có tóc nên nó không thể xác định, cạo trọc đầu ngươi rồi nó mới nhận định là ngươi." Nam Phong nói.
"Hình như đúng là vậy," gã mập đưa tay gãi đầu, "nhưng cũng không đúng, nếu nó nhận nhầm người thì phải nghe lời ta mới phải."
Nói xong, hắn lại ra lệnh cho con chó trắng: "Đi, đuổi con rết kia ra ngoài."
Con chó trắng lè lưỡi ngẩng đầu, ngoan ngoãn nhìn gã mập, chứ không hề nghe lệnh đi vào trong đuổi rết.
Gã mập ra hiệu cho Ngộ Chân và Thiên Mộc, hai người dẫn theo một đám nha dịch và thôn dân xông vào sơn cốc tìm con rết.
Đợi mọi người đi xa, gã mập lại hỏi: "Đây rốt cuộc là thứ gì?"
"Chắc là một con chó." Nam Phong nói. Con chó trắng này lúc này chỉ dài khoảng ba thước, giống hệt chó nhà bình thường, không chỉ hình thể thu nhỏ, nanh vuốt biến mất mà ngay cả đôi mắt cũng không còn đỏ thẫm. Dáng vẻ hiện tại hẳn là chân thân của nó, cũng chính là nguyên hình, còn con quái vật khổng lồ lúc trước hẳn là do nó biến hóa mà thành.
"Chó tinh?" Gã mập hỏi dồn.
"Cũng không phải." Nam Phong lắc đầu, dị loại thành tinh có phần tương tự với đạo nhân tu hành, cũng sẽ có khí sắc cửu đẳng ba màu đỏ, lam, tím tỏa ra, chỉ là trong khí sắc có lẫn hắc khí. Nhưng con chó trắng này bất kể là lúc này hay lúc trước, đều chỉ có một chút hắc khí, chứ không hề hiển lộ khí sắc cửu đẳng.
"Không đúng, để ta nghĩ lại đã." Nam Phong đưa tay nói.
Lúc này, Thiên Mộc và những người khác chắc hẳn đã tìm thấy con rết kia, đang la hét tấn công trong sơn cốc.
Nam Phong nhíu mày suy nghĩ, hồi lâu không nói.
"Ta nghĩ ra rồi!" Nam Phong bừng tỉnh đại ngộ.
Gã mập bị Nam Phong làm giật mình: "Ngươi nghĩ ra cái gì?"
"Dị loại có thể biến hóa thì nhất định có đạo hạnh, có đạo hạnh thì nhất định có tu vi linh khí, có tu vi linh khí thì sẽ hiển lộ khí sắc. Con chó trắng này có thể biến hóa nhưng lại không hiển lộ khí sắc, hẳn là đi theo con đường chuyên tu Phật pháp của Phật giáo ngoại bang. Nó không có tu vi linh khí, có thể biến hóa là nhờ vào thần thông Phật pháp." Nam Phong nói.
"Ý ngươi là nó đến từ ngoại bang?" Gã mập lờ mờ hiểu ra, hắn ở Phật Quang Tự một thời gian không ngắn, trong chùa cũng có một vài vị hòa thượng chỉ tu Phật pháp mà không luyện linh khí. Phật giáo vốn không có thuyết luyện khí, sau khi tiến vào Trung Thổ mới phát hiện linh khí có thể thúc đẩy thần thông nhanh hơn, liền tham khảo rất nhiều pháp môn luyện khí của Đạo gia.
"Hẳn là vậy." Nam Phong nói không chắc chắn, "Ngươi có thể thử nói với nó một câu tiếng Phạn."
"Này, chó ngốc." Gã mập nói.
Con chó trắng đang nghiêng đầu nhìn vào sâu trong thung lũng, không có phản ứng.
"A di đà phật." Gã mập niệm Phật hiệu.
A di đà phật là tiếng Phạn, con chó trắng nghe tiếng liền nghiêng đầu, nhìn gã mập một cái.
"A, quả nhiên là từ ngoại bang đến thật, nhưng nó lại là một con chó, chó sao có thể tu luyện Phật pháp được?" Gã mập lấy hết can đảm sờ đầu con chó trắng, nó cũng không cắn hắn.
"Vậy phải xem là chó của ai." Nam Phong nói. Lúc này hắn đã bắt đầu hoài nghi con chó trắng không hề nhận nhầm người. Nếu chó trắng không nhận nhầm, vậy rất có thể gã mập cũng có tình huống tương tự Đại Nhãn Tình, đều là Tiên Phật chuyển thế. Con chó trắng này hẳn là tọa kỵ hoặc tôi tớ kiếp trước của hắn, mà nó xuất hiện ở đây chính là để chờ đợi gã mập đến.
"Chó mà đã lợi hại như vậy, chủ nhân của nó chẳng phải càng phi thường hơn sao?" Gã mập tắc lưỡi lắc đầu, "Đúng rồi, ngươi nói xem con chó này có phải là con chó đời trước của ta không?"
"Có khả năng, trong Phật giáo của các ngươi có vị nào mang theo chó trắng không?" Nam Phong hỏi.
"Có Hàng Long, có Phục Hổ, hình như không có ai dắt chó. Cái này ta không rõ lắm, phải về lật kinh thư xem lại..."