Rất nhiều chuyện đã xảy ra trong vòng một tháng sau đó. Gã mập mang theo hắn trốn trên núi đã gần hai tháng, vì để che giấu tung tích, trong hai tháng này gã mập chỉ xuống núi ba lần để vào thôn kiếm chút thóc gạo.
Nghe gã mập kể xong, Nam Phong thở dài một hơi. Chuyện xảy ra trước đó cứ dồn dập kéo đến, dù là hắn cũng tất phải cháy đầu sứt trán, có thể tưởng tượng được gã mập đã phải đối phó vất vả, khó khăn đến nhường nào.
Gã mập vừa kể chuyện vừa ninh cháo, kể xong chuyện cũ thì cháo cũng vừa chín, y múc ra một bát: "Đến, ăn chút gì đi."
"Nóng quá, để nguội một chút rồi ăn." Nam Phong lắc đầu.
Gã mập đặt cái bát mẻ sang một bên, đi tới cầm gậy khuấy một bình thuốc nhuộm đặc khác: "Ngươi đã ba tháng không ăn gì rồi, nên ăn chút gì đi. Lúc đó ta chạy vội quá, làm rơi cả túi tiền."
"Ta đã ba tháng không ăn gì ư?" Nam Phong khẽ hỏi.
Gã mập gật đầu: "Nhân sâm ngươi đưa cho ta vẫn còn mấy củ, mỗi ngày ta đều đổ cho ngươi chút nước sâm. Thật ra càng về sau ta càng không ôm hy vọng gì nữa, ngươi xem ngươi bây giờ đi, trông không ra hình người, e là chưa tới năm mươi cân."
Nam Phong còn muốn nói nữa, nhưng thật sự không còn sức để mở miệng, đành nhắm mắt dưỡng thần.
Gã mập khuấy một lúc rồi đến đút cháo cho Nam Phong. Nam Phong đã lâu không ăn uống, nuốt rất khó khăn, cố gắng ăn được nửa bát liền không muốn ăn nữa.
Gã mập không chịu, khăng khăng bắt hắn ăn hết cháo, lúc này mới đặt bát xuống rồi đi qua tiếp tục khuấy thuốc.
Trong bụng có thức ăn, người cũng không còn suy yếu như trước, ít nhất cũng có sức để nói chuyện: "Những ngày này vất vả cho ngươi rồi."
Gã mập bĩu môi: "Ngủ đến ngốc rồi à? Sao không nói lời dễ nghe chút nào."
Nam Phong lại cảm thán thở dài. Những chuyện xảy ra trước đó gã mập xử lý xem như ổn thỏa, dù sao thì hai người cũng đã toàn thân rút lui. Chức quan chỉ là vật ngoài thân, hắn cũng không lưu luyến. Về phần tiền bạc, hắn cũng không lo lắng, từ nhiều ngày trước hắn đã giấu đi hai trăm lượng hoàng kim, cho dù rời khỏi Vu Huyện cũng không cần lo lắng về kế sinh nhai.
Gã mập khuấy đều dung dịch đặc, gọi con chó trắng lại, dùng tay vốc một nắm thuốc nhuộm định bôi lên người nó. Dung dịch đặc có mùi rất lạ, chó trắng nhảy phắt ra, không cho y bôi.
Gã mập nói với chó trắng vài câu Phạn ngữ, lại vẫy tay gọi nó, nhưng chó trắng vẫn luôn tránh xa, không chịu đến gần.
Nam Phong đương nhiên hiểu vì sao gã mập lại làm vậy. Thân phận của hắn đã bại lộ, lúc này Bảo Sinh Tự và Phật Quang Tự có lẽ đang tìm kiếm hắn khắp nơi. Chó trắng rất hiếm thấy, nhuộm thành chó đen sẽ không còn dễ thấy như trước nữa.
Gã mập dỗ dành hồi lâu mà chó trắng vẫn không chịu lại gần, Nam Phong thấy vậy bèn lên tiếng: "Đừng bôi nữa, vô dụng thôi. Dù ngươi có nhuộm đen Lão Bạch, nó đi theo ngươi cũng sẽ khiến người khác chú ý."
Gã mập nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy Nam Phong nói có lý, liền đặt nắm thuốc nhuộm trong tay về lại bình: "Ngươi nói đúng, sau này không thể để Lão Bạch đi theo được, phải tìm cho nó một nơi an toàn, để nó ở đó chờ chúng ta."
Nam Phong gật đầu: "Thiên Tầm đạo trưởng thế nào rồi?"
"Hôm đó ông ấy làm phép đánh thức ngươi, có lẽ đã làm tổn hại dương thọ của ông ấy, sắc mặt không tốt như trước, tóc cũng bạc trắng hết rồi." Gã mập nói.
Nam Phong nghe vậy lại thở dài. Thiên Tầm Tử tuy chất phác nhưng là người tốt, tình huống lúc đó nếu đổi lại là người khác, có lẽ sẽ không làm như vậy. Thiên Tầm Tử làm thế không phải vì có giao tình sâu đậm với hắn, mà là vì trước đây hắn đã cấp cho Lâm Vân Quan năm mươi mẫu đất, Thiên Tầm Tử luôn ghi nhớ ân tình này nên mới trả lại cho hắn vào thời khắc mấu chốt.
"Sao cứ than ngắn thở dài mãi thế, còn sống được đã là không dễ rồi." Gã mập tiện tay cầm một mảnh vải rách lau thuốc nhuộm trên tay: "Ta còn giấu một ít tiền ở Vu Huyện, đợi ngươi khỏe lại, chúng ta quay về một chuyến."
"Ta cũng có giấu một ít, ở phía bắc Vu Huyện một trăm dặm. Đi lấy chỗ của ta là được, Vu Huyện không thể quay lại." Nam Phong nói. Gã mập làm vậy hắn cũng không thấy lạ, cả hai đều xuất thân từ ăn mày, quả nhiên là sợ nghèo, đều có ý nghĩ lo xa phòng khi đói rét.
"Bao nhiêu?" Gã mập phấn chấn hẳn lên.
"Hai trăm lượng hoàng kim." Nam Phong đáp.
"Không ít, không ít, ta còn một trăm lượng nữa, đủ cho hai ta tiêu mấy năm." Gã mập rất lạc quan.
Lau tay xong, gã mập đi tới ôm bình cháo lên ăn. Hồi ở Trường An y đã có thói quen ôm bình ăn, tình cảnh lúc này rất giống với lúc ở Trường An, huy hoàng được một thời gian, lại bị đánh về nguyên hình.
Nam Phong thân thể yếu ớt, tinh thần mệt mỏi, vốn định đợi gã mập ăn xong sẽ hỏi kỹ mọi chuyện, nhưng trong lúc chờ đợi đã ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại trời đã tờ mờ sáng, gã mập ngủ ở bên cạnh, Lão Bạch ngồi xổm ở cửa hang.
Nam Phong chống tay ngồi dậy, kiểm tra thân thể mình. Gã mập nói có hơi quá, lúc này hắn đúng là gầy trơ xương, nhưng chắc chắn không dưới năm mươi cân.
"Ngủ thêm lát nữa đi, dậy sớm thế làm gì?" Gã mập lầm bầm.
"Pháp ấn của ta đâu?" Nam Phong hỏi.
Gã mập thuận miệng đáp: "Bị Mặc Môn lấy đi rồi."
Nam Phong nghe vậy liền hít một hơi khí lạnh. Pháp ấn đó đối với hắn vô cùng quan trọng, không có pháp ấn thì không thể làm phép, mà hắn thụ lục theo bàng môn tả đạo, Thượng Thanh Tông cũng không thể nào cấp lại pháp ấn cho hắn.
"Ta đâu có ngốc thế?" Gã mập nhắm mắt, đưa tay mò mẫm dưới chiếu cỏ, trước lấy ra một lá thư, sau đó lại lấy ra pháp ấn của Nam Phong.
"Thiếu chút nữa bị ngươi dọa chết!" Nam Phong vẫn chưa hoàn hồn.
"Ngươi dọa ta ba tháng, không cho ta dọa lại ngươi một chút à?" Gã mập ngáp một cái.
Nam Phong thông cảm cho tâm trạng của gã mập, cũng không so đo với y, đặt pháp ấn xuống, cầm lấy lá thư. Phong bì đã nhàu nát, còn hơi ẩm ướt.
Phong bì chưa bị mở, Nam Phong xé ra, lấy tờ giấy viết thư bên trong. Giấy chỉ có một tờ, mở ra, trên đó chỉ có vỏn vẹn mấy câu.
Thấy Nam Phong cau mày, gã mập nghi hoặc hỏi: "Sao thế, trên đó viết gì vậy?"
Nam Phong không nói gì, chỉ đưa tờ giấy cho gã mập.
Gã mập chống tay nằm nghiêng, cầm lấy tờ giấy, đọc xong liền thắc mắc hỏi: "'Trời tối đường trượt, đại nhân đi thong thả' là có ý gì?"
Nam Phong không trả lời. Bấy lâu nay, nguyên nhân Thiên Nguyên Tử tự hủy hai mắt vẫn luôn làm hắn băn khoăn, phải nhờ Thiên Mộc lão đạo đi tìm hiểu về biến cố năm đó của Thái Thanh Tông. Lá thư này là do Thiên Mộc lão đạo sau khi trở về đã giao cho gã mập, tự nhiên là có liên quan đến biến cố năm đó của Thái Thanh Tông.
"Là ám hiệu à?" Gã mập rất tò mò.
Nam Phong lắc đầu, hắn không hề hẹn trước ám hiệu nào với Thiên Mộc lão đạo.
"Trời tối đường trượt, đại nhân đi thong thả?" Gã mập lại nhìn tờ giấy, nhưng trên đó chỉ có mấy chữ này.
Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Nam Phong đã hiểu ra. Thiên Mộc lão đạo hẳn là đã nghe ngóng được điều gì đó, nhưng trong lúc tìm hiểu, hành động của ông cũng đã khiến Thái Thanh Tông nghi ngờ. Thái Thanh Tông có thể đã phái người theo dõi về tận nơi, ý đồ tìm ra ngọn nguồn.
Thiên Mộc lão đạo chắc hẳn đã phát hiện mình bị theo dõi, bèn viết kết quả tìm hiểu được vào một lá thư khác, giấu ở một nơi cực kỳ bí mật, còn câu nói này chính là manh mối để tìm ra nó.
"Lão già này, làm cái trò gì không biết." Gã mập nghĩ mãi không ra, tiện tay ném tờ giấy xuống.
"Ta đói, nấu cho ta chút cháo đi." Nam Phong nói. Tuy gã mập không hiểu, nhưng hắn thì đã rõ. "Trời tối đường trượt, đại nhân đi thong thả" hẳn là có hai tầng ý nghĩa. Ý trên mặt chữ là con đường phía trước hung hiểm, đại nhân hãy bảo trọng. Ngoài ra còn ẩn giấu một manh mối khác, câu này là Thiên Mộc lão đạo nói với hắn, mà thời điểm Thiên Mộc lão đạo nói câu này là trên đường trở về đạo quan sau khi nhổ thi độc cho Nguyên An Ninh. Nam Phong đã đuổi kịp họ, mời họ ngày mai đến huyện nha uống rượu, trước khi đi Thiên Mộc lão đạo đã nói câu "trời tối đường trượt, đại nhân đi thong thả".
Ngày đó, nơi hắn đuổi kịp Thiên Mộc và Thiên Tầm rồi đứng lại nói chuyện hẳn là có giấu một lá thư khác. Chỉ cần lấy được lá thư đó, là có thể biết được năm đó Thái Thanh Tông đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ thông được thâm ý ẩn sau câu nói này, lòng Nam Phong trĩu nặng. Thiên Mộc lão đạo cẩn thận như vậy, ngoài việc che mắt người khác, hẳn là còn một nguyên nhân nữa, đó là ông không chỉ điều tra ra được chuyện xảy ra ở Thái Thanh Tông năm đó, mà còn phát hiện ra chân tướng thực sự của sự cố năm xưa.
"Sao thế, mặt mày ủ dột vậy?" Gã mập hỏi.
Nam Phong không trả lời, nếu sự việc thật sự như hắn suy đoán, Thiên Mộc lão đạo lúc này có lẽ đã bị sát hại.
"Ngươi xem ngươi kìa, mặt mày sầu thảm," gã mập đổ nước vào bát, "Đây, uống chút nước đi, gặp chuyện phải nghĩ theo hướng tích cực, không chết đã là vạn hạnh rồi."
Nam Phong nhận lấy bát nước, uống một ngụm: "Đúng vậy, không chết đã là vạn hạnh..."