"Vậy cũng được, ngươi cũng đừng vội, nửa năm thoáng cái là qua." Mập mạp cầm bình lên, múc cháo cho Nam Phong: "Dù sao cũng không có việc gì, chúng ta đừng vội ra ngoài, cứ ở đây ẩn náu nửa năm."
Nam Phong gật đầu. Không có tu vi linh khí, ra ngoài cũng chẳng làm được gì, bèn nghe theo lời mập mạp, ở lại đây ẩn mình chờ thời. Mặc dù trong nửa năm không thể sử dụng linh khí, nhưng việc hấp thu linh khí lại không bị ảnh hưởng. Ban ngày thổ nạp một phen, đan điền khí hải đã sớm tràn đầy. Nhưng cảm giác tràn đầy này chỉ là một loại cảm giác của bản thân, đến từ quán tính của tu vi Thăng Huyền trước kia. Thực tế, chỉ cần vẫn có thể tiếp tục tích trữ linh khí thì chứng tỏ đan điền khí hải vẫn chưa đầy.
Ở lại đây cũng không phải lãng phí thời gian, có rất nhiều chuyện cần làm, cần phải thăm dò mức độ cải biến của Long Xỉ Thiên Tàm đối với đan điền và kinh mạch, đồng thời cũng phải dần dần thích ứng với trạng thái kinh mạch sau khi thay đổi.
Mập mạp đưa bát cháo tới, Nam Phong đưa tay nhận lấy.
Mập mạp đặt bình xuống, từ một góc lấy ra một cái túi vải rất nhỏ: "Đúng rồi, cái này cho ngươi."
"Thứ gì vậy?" Nam Phong đưa tay nhận.
"Đồ trong đỉnh đồng đó." Mập mạp thuận miệng đáp.
Nam Phong mở túi vải ra, phát hiện bên trong là một miếng ngọc bích không lớn. Ngọc thạch vốn có linh tính, giới Đạo gia thường dùng ngọc thạch, phần lớn sau khi khai quang sẽ tặng cho các thiện nam tín nữ để hộ thân trừ tà, đôi khi cũng dùng để phong ấn hồn phách.
Miếng ngọc bích này nhìn như tầm thường, nhưng thực chất lại phong ấn một trong ba hồn bảy phách của Hàn Tín. Động cơ của đám lang yêu kia khi canh giữ miếu hoang, hiện giờ hắn vẫn chưa dám chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn, đó là chúng nhắm vào Hàn Tín. Chỉ cần hồn phách của Hàn Tín không đầy đủ, chúng sẽ không đạt được mục đích của mình.
"Chết nhiều người như vậy mà chỉ lấy được thứ đồ bỏ đi này, có tác dụng gì chứ?" Mập mạp lẩm bẩm.
"Nếu thứ này rơi vào tay kẻ địch, số người chết sẽ không chỉ là mười mấy người đâu." Nam Phong gói miếng ngọc bích lại, nhét vào một khe đá.
"Ai cũng có lúc cân nhắc không chu toàn, ngươi đừng có kiếm cớ cho mình nữa." Mập mạp bĩu môi: "Đang yên đang lành lại nhất quyết phải đi bắt cái quỷ gì, nếu ngươi không gây chuyện lung tung, bây giờ chúng ta vẫn đang ăn ngon uống sướng ở Vu Huyện rồi."
Nam Phong bất đắc dĩ thở dài: "Ta đâu có tìm cớ cho mình. Ta hỏi lại ngươi, Hàn Tín là ai?"
"Cái này còn phải hỏi à, Hàn Tín là đại tướng số một dưới trướng Lưu Bang." Mập mạp buột miệng đáp.
Nam Phong gật đầu: "Đúng, người này giỏi về mưu lược, dụng binh như thần, Lưu Bang có thể giành được thiên hạ, công của ông ta đứng đầu. Một người như vậy, đám lang yêu muốn bắt về để làm gì?"
"Cái này... cái này... ta làm sao biết được, ta có phải yêu quái đâu." Mập mạp lại bĩu môi, nhưng thực ra hắn đã nghĩ đến. Hàn Tín được hậu thế tôn làm Binh Thần, người này giỏi nhất chính là điều binh khiển tướng, nếu bị phe địch đoạt được, chắc chắn sẽ mời ông ta cầm quân đánh trận.
Thấy vẻ mặt của mập mạp, Nam Phong biết hắn đã nghĩ thông suốt, bèn không nói thêm gì nữa, cúi đầu ăn cháo. Người sống ở đời thường sẽ bị người khác hiểu lầm, đối với sự hiểu lầm của những kẻ không quan trọng thì không cần thiết phải giải thích, cứ để họ hiểu lầm cũng được. Nhưng mập mạp là huynh đệ của mình, nếu có hiểu lầm thì nên giải thích, tránh ảnh hưởng đến tình nghĩa huynh đệ.
"Món đồ đó ngươi định xử lý thế nào?" Mập mạp hất hàm về phía khe đá giấu ngọc bích.
"Cứ để đó đã, sau này hãy nói." Nam Phong đáp. Hắn sở dĩ không triệu Hoàng Kỳ Thiện đến báo cho y chuyện miếu hoang trước khi hành động là vì làm vậy quá nông cạn, có ý nịnh hót, mật báo. Một việc nếu có lợi cho bằng hữu, làm xong rồi mới báo cho họ sẽ sâu sắc và chân thành hơn là nói trước khi làm.
Miếng ngọc bích phong ấn một trong ba hồn bảy phách của Hàn Tín này, sau này có thể sẽ phát huy tác dụng, cũng có thể sẽ không bao giờ dùng đến. Chỉ cần Hàn Tín không bị phe địch lợi dụng, đó chính là gián tiếp giúp đỡ đám người Đại Nhãn Tình.
Ăn tối xong, mập mạp rời sơn động đi lên thượng nguồn. Mặc dù không lấy được dược thảo bổ khí, nhưng hắn chưa bao giờ lười biếng trong việc tu luyện Bát Bộ Kim Thân. Về chuyện tu hành, tâm thái của hai người rất giống nhau, không ngại mượn ngoại lực nhưng cũng không mơ mộng hão huyền. Việc dùng dược thảo bổ khí không ảnh hưởng đến việc hai người nghiêm túc tu luyện, từng bước vững chắc.
Linh khí không thể lưu thông trong kinh mạch, chẳng khác nào không có tu vi, Nam Phong rất mệt mỏi, ăn xong liền ngủ từ sớm.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng cái đã bảy ngày trôi qua. Trong bảy ngày này, Nam Phong có sáu ngày ngồi luyện khí, mãi cho đến chạng vạng ngày thứ sáu, cảm thấy đan điền căng trướng mới thu công dừng lại. Lúc này, lượng linh khí tích trữ trong đan điền ngay cả chính hắn cũng không rõ, chỉ biết chắc chắn không chỉ dừng lại ở mức của tu vi Thăng Huyền.
Sáng sớm ngày thứ tám, mập mạp thu dọn xuống núi. Chút gạo thóc ít ỏi lấy được lần trước đã ăn hết, đúng vào lúc giáp hạt xuân hè, trên núi không có nhiều thứ ăn được, chỉ có thể xuống núi tìm lương thực.
Mập mạp đi từ sáng sớm, trước khi đi còn nói trước giờ Mùi sẽ về, nhưng qua giờ Thân vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Ban đầu Nam Phong cũng không quá để ý, thời điểm giáp hạt này, cuộc sống của bá tánh ngoài núi cũng không dễ dàng gì, có lẽ mập mạp không tìm được thóc gạo.
Đợi mãi đến khi mặt trời lặn, vẫn không thấy mập mạp trở về, Nam Phong bắt đầu lo lắng. Hai người hiện vẫn đang ở địa giới Cung quận, trước đó đã phạm tội bỏ trốn, quan phủ nhất định sẽ truy bắt.
Đến khuya, mập mạp vẫn chưa về. Canh hai, canh ba, mãi cho đến canh năm, Nam Phong đã chắc chắn với suy đoán của mình, mập mạp đã xảy ra chuyện, rất có thể đã bị quan phủ bắt giữ.
Nếu là nhà sư của Bảo Sinh Tự hay Phật Quang Tự phát hiện ra mập mạp, họ không thể nào hạn chế tự do của hắn được. Họ tìm mập mạp là để mời về cung phụng, không thể đối xử với hắn như tù phạm, lỡ chọc giận mập mạp, hắn nhất quyết không đi, họ cũng không dám dùng vũ lực với Bồ Tát.
Bị quan phủ bắt, chắc chắn là bị quan phủ bắt rồi.
Lúc trời tờ mờ sáng, Lão Bạch ra ngoài một vòng, khi về ngậm một củ Địa Hoàng đặt dưới chân Nam Phong. Lão Bạch có Phật tính, không thích ăn mặn.
"Ngươi ở đây coi chừng, ta ra ngoài một chuyến." Nam Phong nói với Lão Bạch.
Lão Bạch sủa hai tiếng, cũng không biết có hiểu hay không.
Nam Phong trên người không có vật gì đáng giá, nói đi là đi. Nhưng đi được vài bước, hắn lại nghĩ đến một chuyện, lần trước Mặc Môn đã tìm thấy thân thể hắn lúc hắn hôn mê, pháp ấn suýt chút nữa đã bị chúng lục soát lấy đi. Hiện tại không có tu vi, cũng không dùng được pháp thuật, mang pháp ấn trên người cũng vô dụng, lại thêm phần rủi ro.
Nghĩ đến đây, Nam Phong quay người trở lại, tìm một nơi kín đáo trong động rồi giấu pháp ấn đi.
Men theo dấu chân của mập mạp đi về phía tây vài dặm, Nam Phong đổi hướng đi về phía nam. Trước đây mập mạp cũng từng ra ngoài vài lần, dưới rừng có dấu chân, hắn bèn đi theo dấu vết đó.
Lần hôn mê trước quá lâu, nguyên khí đại thương, đi chưa được bao xa Nam Phong đã cảm thấy mệt mỏi. Hắn vừa đi vừa nghỉ, mãi đến chiều giờ Mùi mới nhìn thấy thôn trang dưới núi.
Để đảm bảo an toàn, Nam Phong không vội tiến vào thôn trang dưới núi mà nấp ở sườn núi quan sát từ xa, cho đến khi xác định trong thôn không có người khả nghi mới cất bước xuống núi.
Trong lúc đi, Nam Phong nghĩ nếu mập mạp bị Quận Phủ bắt đi, phải làm sao để cứu viện. Hắn lúc này không có tu vi linh khí, không thể cướp ngục. Không thể cướp ngục thì chỉ có thể đút lót, nhưng đút lót cũng phải xem phạm tội gì. Giả mạo mệnh quan triều đình là tội lớn chém đầu, hai người không những giả mạo mệnh quan triều đình mà sau khi nhậm chức còn tự ý đốn củi khai thác đá, đây cũng là tội lớn chém đầu. Ngoài ra còn có chuyện xảy ra trước đó, chết hơn mười người, tội chồng thêm tội, đủ để chém mấy lần. Đừng nói hai trăm lượng, dù là hai vạn lượng cũng chưa chắc đã cứu được mập mạp ra.
Sự việc khó giải quyết, trong lòng không khỏi sầu lo. Biện pháp duy nhất lúc này là tìm người giúp đỡ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra ai có thể giúp mình. Nếu Thiên Khải Tử còn sống, có thể đến Thái Thanh Tông mời ông ta cứu người, nhưng Thiên Khải Tử hiện tại sống chết chưa rõ, biết đi đâu mà mời.
Người nghèo chí ngắn, ngựa gầy lông dài, trong cơn bất đắc dĩ, Nam Phong lại nghĩ đến Hoàng Kỳ Thiện. Vì cứu mập mạp, hắn cũng không còn giữ được thể diện nữa.
Sau cơn thấp thỏm, trong lòng Nam Phong vẫn còn một tia may mắn, có thể mình đã đoán sai, mập mạp không bị bắt mà chỉ vì chuyện gì khác nên bị chậm trễ.
Ngay lúc Nam Phong đang uể oải sầu lo, trên nóc một ngôi nhà cuối thôn xuất hiện hai Bộ Khoái mặc sắc phục đen.
Sự xuất hiện đột ngột của hai người khiến tim Nam Phong thắt lại. Hắn không đoán sai, mập mạp thật sự đã bị bắt.
"Còn chạy đi đâu?" Một trong hai Bộ Khoái nhẹ nhàng đáp xuống đất, lao về phía Nam Phong.
Nam Phong theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng vì mệt mỏi nên bước chân cũng khó khăn, dù có cố gắng chạy cũng sẽ nhanh chóng bị đối phương bắt kịp.
Thôi, bó tay chịu trói vậy...