Thấy Hỗ Ẩn Tử vội vã chạy tới, Nam Phong theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng hắn không chạy. Không có linh khí, hắn không thể nào thoát khỏi Hỗ Ẩn Tử.
"Ngươi đừng qua đây!" Nam Phong hét lên. Thấy Mập Mạp nghe tiếng quay đầu lại, hắn nói tiếp: "Đừng động thủ, nếu không sẽ đồng quy vu tận!"
Lời này của Nam Phong một câu hai nghĩa, thực chất là nhắc nhở Mập Mạp không nên nhúng tay, nhưng lọt vào tai Hỗ Ẩn Tử lại là một lời đe dọa. Nghe Nam Phong la lên, Hỗ Ẩn Tử không những không chậm lại mà còn tăng tốc, lao vút tới, tung chân giữa không trung, đạp bay cả Nam Phong lẫn gánh hàng trên vai hắn.
Trong thùng gỗ vẫn còn không ít dầu cải, thùng gỗ vỡ tan, dầu đổ lênh láng khắp đất. Nam Phong trúng một cước vào ngực, gần như ngất đi.
Mập Mạp thấy thế, giận dữ định xông lên. Nam Phong vội vàng hét lớn: "Đừng qua đây, không cần phải đồng quy vu tận!"
"Đồng quy vu tận? Ngươi lấy cái gì để đồng quy vu tận với Đạo gia?" Hỗ Ẩn Tử cười gằn tiến lại gần, đến nơi lại tung thêm một cước vào người Nam Phong. "Bị què từ lúc nào thế? Đúng là trời có mắt, báo ứng đến rồi!"
Nam Phong vốn đã lòng tro ý lạnh, nhưng nghe Hỗ Ẩn Tử nói vậy lại đột nhiên lóe lên một tia hy vọng sống. Dường như Hỗ Ẩn Tử không biết hắn đang giả què.
"Dám trừng mắt nhìn Đạo gia à, muốn cắn ta sao?" Hỗ Ẩn Tử nhấc chân đạp thẳng vào mặt hắn.
Nam Phong theo bản năng giơ tay lên đỡ nhưng đã chậm mất nửa nhịp. Cú đá của Hỗ Ẩn Tử trúng thẳng vào mặt hắn, khiến hắn hoa mắt chóng mặt, máu mũi tuôn trào.
"Phản ứng chậm thế?" Hỗ Ẩn Tử tiến lên một bước, tóm lấy cổ tay Nam Phong.
Nam Phong há miệng định nôn vào người hắn, Hỗ Ẩn Tử nghiêng người né được. "Linh khí đâu? Tu vi đâu rồi? Ha ha ha ha!"
Lúc này, ngoài thành có không ít bá tánh qua lại, thấy một đạo nhân đánh đập người bán dầu thì nhao nhao dừng chân đứng xem, chỉ trỏ từ xa. Mập Mạp trà trộn trong đám đông, nghiến răng ken két, hai tay nắm chặt thành quyền, cố nén không xông lên.
Hỗ Ẩn Tử buông tay phải Nam Phong ra, rồi lại vung tay phải lên. "Thứ mắt mù, người tốt không làm, lại xuống núi làm chó?"
Nam Phong muốn né, nhưng không thể nào né nổi. Cái tát này vang lên chát chúa, trực tiếp tát cho hắn ngã lăn ra đất.
"Ngươi muốn làm gì hả?!" Nam Phong gầm lên.
Câu này hắn hét lên với Mập Mạp. Mập Mạp thấy hắn bị đánh thì không kìm được nữa, định xông lên tương trợ.
Nghe tiếng gầm của Nam Phong, Mập Mạp cắn răng nhẫn nhịn, lùi lại vào đám đông.
Vì trên người Nam Phong dính đầy dầu, Hỗ Ẩn Tử không lại gần đánh đấm nữa mà chuyển sang dùng chân đá đạp. "Tu vi của ngươi đâu? Bản lĩnh của ngươi đâu? Có biết vì sao ngươi bị què không? Báo ứng đấy!"
Không có linh khí thì tu vi cũng chẳng còn, dù biết rõ cãi lại sẽ bị đánh nặng hơn, Nam Phong vẫn không nhịn được khi bị chọc vào chỗ đau. Hắn vốn xuất thân là ăn mày, trong lúc cấp bách liền văng tục: "Đồ bất hiếu, lão tử là cha ruột của mày đây!"
Hỗ Ẩn Tử nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, lại nhấc chân lên, nhưng trên người Nam Phong dính đầy dầu cải, đá hai cước đều bị trượt đi. Hắn liếc mắt nhìn xuống, thấy chiếc đòn gánh, liền vớ lấy rồi đập tới tấp vào người Nam Phong.
Đòn gánh đập trúng vai trái Nam Phong rồi gãy làm đôi. Gãy không chỉ có đòn gánh, mà còn có cả cánh tay của hắn.
"Đạo nhân này hung ác quá, một người tàn tật mà cũng xuống tay nặng như vậy." Có người vây xem không nhìn nổi nữa, bèn lên tiếng.
Một người lên tiếng, lập tức có người hùa theo. Hỗ Ẩn Tử nhíu mày nhìn quanh, đám đông sợ sự hung hãn của hắn, vội vàng im bặt rồi tản đi.
Cánh tay trái của Nam Phong vặn vẹo một cách kỳ dị, vừa nhìn đã biết là bị gãy, nhưng Hỗ Ẩn Tử vẫn không buông tha hắn, cầm đoạn đòn gánh gãy tiến lên phía trước. "Khí phách năm đó của ngươi đâu rồi? Quỳ xuống cho Đạo gia, nếu không hai tay hai chân còn lại ta cũng phế nốt!"
Nam Phong liên tiếp bị trọng thương, hoàn toàn dựa vào một luồng nộ khí để chống đỡ không ngất đi. Nghe Hỗ Ẩn Tử nói vậy, trong lòng càng thêm căm hận, vốn định liều mạng phản kích, nhưng đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vội nói: "Đừng đánh, đừng đánh nữa."
Đám người vây xem thấy vậy đều lắc đầu, ai cũng tưởng hắn chân què nhưng chí không mềm, không ngờ cuối cùng vẫn không chịu nổi đòn roi, bắt đầu cầu xin tha thứ.
Hỗ Ẩn Tử thấy Nam Phong chịu thua thì vô cùng đắc ý, nhưng vẫn chưa tha cho hắn, nghiêm giọng quát: "Quỳ xuống!"
Nam Phong gắng gượng ngồi thẳng dậy, đưa tay phải vào trong ngực lấy ra một bọc giấy, chìa cho Hỗ Ẩn Tử. "Đừng đánh nữa, bí tịch trả lại cho ngươi."
Nghe hai chữ "bí tịch", Hỗ Ẩn Tử nổi lòng hiếu kỳ, ném đòn gánh đi rồi đưa tay nhận lấy, mở bọc giấy ra xem. Hắn không biết lai lịch của bí tịch này, nhưng biết đây là một quyển sách dạy chế tạo ám khí và cơ quan.
"Đồ ta đã giao ra rồi, đừng đánh nữa." Nam Phong nói thêm.
Hỗ Ẩn Tử có được bí tịch, cơn giận giảm đi nhiều, nhưng xung quanh vẫn có người vây xem, hắn lấy đồ của Nam Phong, có hiềm nghi đánh người cướp của.
Thấy tình hình này, Nam Phong vội nhìn quanh rồi nói: "Đây vốn là đồ của hắn, ta chỉ trả lại cho hắn thôi, các ngươi đừng xía vào chuyện bao đồng."
Mọi người đều biết hắn đang nói dối, nhưng không nghĩ là hắn đang vu oan, mà cho rằng hắn bị đánh đến sợ hãi, sinh ra nô tính. Lòng đồng cảm với hắn liền chuyển thành khinh thường, nhao nhao quay người rời đi.
Lúc này, Nam Phong máu me đầy mặt, một cánh tay buông thõng, trông vô cùng thê thảm. Hỗ Ẩn Tử đã có được bí tịch, cũng không muốn ở lại đây lâu, liền cao giọng nói: "Đạo môn từ bi, tiểu trừng đại giới. Sau này ngươi còn dám làm ác, nhất định không tha cho ngươi."
Nam Phong im lặng không nói.
Hỗ Ẩn Tử tuy hung ác nhưng không thông minh, không biết được tâm tư của Nam Phong, chỉ nghĩ rằng hắn giao ra bí tịch là để nhận thua cầu xin tha thứ. Sau khi răn dạy vài câu, hắn cất bí tịch rồi đi về phía Bắc.
Đám đông tản đi, Nam Phong dùng tay phải nhặt một chiếc thùng gỗ lên, thấp giọng nói với Mập Mạp đang cố tình tiến lại giúp đỡ: "Đi về phía Nam, vào trong rừng chờ ta."
Mập Mạp cắn răng nhíu mày, quay người đi trước.
Sợ người khác nghi ngờ, Nam Phong liền xách theo một chiếc thùng gỗ, cà nhắc đi về phía Nam. Gắng gượng đi đến nơi có cây cối che khuất, Mập Mạp vội vàng chạy ra đón, giật lấy thùng gỗ rồi ném đi. "Còn cầm cái thùng rách này làm gì?"
Cách đó không xa có người đi đường ngang qua, Nam Phong cố nén đau đớn, cất cao giọng cảm tạ: "Đa tạ người tốt ra tay tương trợ, cánh tay ta bị gãy rồi, cầu ngươi đưa ta đi chữa trị."
Mập Mạp biết hắn đang diễn kịch, xót thương hắn bị thương nặng, liền bế hắn lên xe cút kít, đẩy đi.
Trên đường có không ít người qua lại, thỉnh thoảng cũng có người trong giang hồ đi qua. Mỗi khi gặp người trong giang hồ, Nam Phong đều nói: "Bọn họ đánh ta, chỉ vì muốn lấy lại quyển Công Thâu Yếu Thuật kia. Người bán đậu hũ mặt rỗ kia là người tốt, đã giúp ta nói vài lời."
Lời này của hắn tự nhiên là để tung tin ra ngoài, cho Mặc Môn biết được. Lúc trước hắn nói là "trả lại" cho Hỗ Ẩn Tử, chữ "trả" này rất quan trọng. Về phần người bán đậu hũ mặt rỗ, người đó không hề giúp hắn nói chuyện, nhưng vì đứng gần nhất, đến lúc đó Mặc Môn có thể tìm đến người đó, mượn miệng người đó kể lại chi tiết, như vậy tội danh của Ngọc Thanh Tông sẽ được xác thực.
Mập Mạp vốn không hiểu vì sao Nam Phong lại giao ra bí tịch, nghe hắn nói vậy mới vỡ lẽ: "Cách này hay đấy, Ngọc Thanh Tông có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, để Mặc Môn dây dưa với bọn chúng."
Nam Phong bị trọng thương, tinh thần uể oải, cố gắng chống đỡ đến ngã ba đường, ra hiệu cho Mập Mạp rẽ về hướng Đông.
"Phải nhanh tìm người nối lại cánh tay cho ngươi." Mập Mạp nói.
"Đi về hướng Đông, hơn mười dặm nữa có một thôn trấn, con đường này ta từng đi qua rồi." Nam Phong nói.
Nam Phong chưa kịp đến thôn trấn thì đã ngất đi. Khi tỉnh lại, hắn thấy mình đang nằm trong một ngôi miếu đổ nát, Mập Mạp đang nấu thuốc ở cách đó không xa. Mập Mạp cũng là ăn mày xuất thân, rất rành việc tìm những căn nhà hoang miếu nát thế này.
"Cho ta chút nước." Cổ họng Nam Phong tanh nồng, miệng đầy mùi máu.
Nghe Nam Phong lên tiếng, Mập Mạp vội vàng chạy tới rót nước cho hắn. "Tên đạo nhân đó ra tay nặng thật, không chỉ đánh gãy tay ngươi mà còn đá gãy cả sống mũi của ngươi nữa."
"Nếu không phải hắn ngu xuẩn trúng kế của ta, ta chắc chắn đã lấy mạng hắn rồi," Nam Phong tức giận khó nguôi, "Cứ cho là vậy, ngày khác ta cũng sẽ đòi lại một cánh tay của hắn."
"Thôi đi, bị người ta đánh cho ra nông nỗi này rồi mà còn mạnh miệng." Mập Mạp bưng nước tới, đỡ Nam Phong dậy cho hắn uống. "Trên cánh tay đã nẹp thanh gỗ rồi, đừng cử động lung tung. Ngươi đang sốt, ngủ thêm một lát đi."
"Ta ngất bao lâu rồi?" Nam Phong hỏi.
"Không lâu đâu," Mập Mạp chỉ tay ra ngoài, "Ngươi xem, trời còn chưa tối."
Nam Phong chống tay ngồi thẳng dậy, nhíu mày suy nghĩ.
"Lại nghĩ gì nữa đấy?" Mập Mạp hỏi.
Nam Phong không trả lời ngay, hắn đang suy nghĩ xem nơi này có an toàn không. Hỗ Ẩn Tử đối với Nham Ẩn Tử chỉ là sợ hãi chứ không trung thành, có được bí tịch rất có thể sẽ không giao cho Nham Ẩn Tử mà giữ lại cho riêng mình. Tuy nhiên, dù Hỗ Ẩn Tử không giao bí tịch, hắn cũng sẽ kể cho Nham Ẩn Tử chuyện đã gặp và đánh đập hắn một trận để tranh công.
Hỗ Ẩn Tử có thể không biết chuyện hắn đang bị truy nã, nhưng Nham Ẩn Tử là đệ tử thân truyền của Long Vân Tử, hẳn là biết chuyện chuông đồng. Nếu Hỗ Ẩn Tử kể lại chuyện đã gặp và đánh hắn cho Nham Ẩn Tử nghe, Nham Ẩn Tử nhất định sẽ dẫn người đến đây truy đuổi.
"Nơi này không thể ở lâu, đi thôi." Nam Phong đứng thẳng dậy, cử động khiến cánh tay trái đau nhói tận tim.
"Ngươi như thế này thì đi đâu được chứ?" Mập Mạp nói.
"Ta đang ở đâu?" Nam Phong hỏi.
"Phía Bắc của thôn trấn." Mập Mạp đáp.
"Xe cút kít đâu?" Nam Phong lại hỏi.
"Vứt ở đầu trấn rồi." Mập Mạp nói.
Nam Phong trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi ra ngoài một chuyến, tìm một tảng đá đè lên xe, đẩy xe đi về hướng Đông. Hai mươi dặm sau, có một ngã rẽ về hướng Đông Nam, đi thẳng đến cuối đường rồi vứt xe đi. Ôm tảng đá lên núi, giữa đường tìm một chỗ kín đáo ném tảng đá đi, rồi đi tiếp mười dặm về phía trước. Khu vực đó có rất nhiều bụi gai, xé một mảnh vải trên quần áo treo lên đó, sau đó quay về. Lúc về đừng đi đường lớn, đi trong rừng ấy, đi nhanh về nhanh, đừng lề mề."
"Làm phức tạp vậy làm gì, ngươi đã biết đường rồi, ta cứ đi thẳng về phía Đông là được chứ gì." Mập Mạp nói.
"Không được, đi về hướng Đông là đến Đông Ngụy, ta phải về Vu Huyện nên phải đi về phía Nam." Nam Phong nói.
"Ai, ngươi thật sự coi chuyện của sư phụ ngươi là chuyện của mình à." Mập Mạp biết Nam Phong về Vu Huyện để làm gì.
"Sư phụ đối với ta ân nặng như núi, ta không thể hiếu thuận phụng dưỡng người, nếu không rửa oan báo thù cho người, ta chính là kẻ vong ân bội nghĩa." Nhắc tới Thiên Nguyên Tử, Nam Phong vô cùng đau buồn.
"Được rồi, ngươi trông lửa đi, ta đi đẩy xe." Mập Mạp ném que cời lửa xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Nam Phong lại gần nhóm lửa, đợi đến khi thuốc sắc xong thì trời cũng đã tối. Hắn dập lửa, uống thuốc, rồi không dám ở lại trong miếu hoang mà ra ngồi trong khu rừng phía Đông ngôi miếu, chờ Mập Mạp trở về.
Mãi đến rạng sáng, Mập Mạp mới quay lại.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Nam Phong hỏi, hắn biết rõ quãng đường đó, theo tính toán của hắn thì Mập Mạp lẽ ra phải về vào canh tư.
"Nguy hiểm thật, ta suýt chút nữa là không về được..."