Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 187: CHƯƠNG 187: GẦN SON THÌ ĐỎ

"Gặp được bọn chúng rồi à?" Nam Phong hỏi.

Gã mập lúc này đang uống nước, nghe vậy liền gật đầu, đợi uống xong nước mới thở hắt ra một hơi, nói: "Phải đó, may mà ta lẩn nhanh, bọn chúng đến nơi ta ẩn thân cách chưa tới ba trượng, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật."

"Đụng phải ở đâu? Có phải ngươi không nghe lời ta, đã đi ra đường cái không?" Nam Phong truy vấn.

"Cái gì chứ, ta vừa đến chỗ hẹn để đặt tấm vải thì bọn chúng đã tới, dọa ta một phen suýt nữa hồn lìa khỏi xác," gã mập cúi đầu chỉ ra sau gáy, "Chỗ này hình như có cái gai đâm vào, rút ra giúp ta."

Nam Phong đưa tay giúp gã mập nhổ gai, "Bọn chúng đi mấy người? Gã đạo sĩ đánh ta lúc trước có ở đó không?"

"Năm người, gã đạo sĩ hôm qua cũng có mặt. Bọn chúng ở đó nói chuyện một hồi, sau đó chia làm hai đường, ba người đuổi về hướng Đông, hai người còn lại quay đầu trở về, đi ra đường lớn rồi đuổi theo hướng Nam," gã mập lắc lắc cổ, "Gã dẫn đầu rất thông minh, đoán được ngươi có thể đã không đi về hướng Đông mà đi về hướng Nam, nhưng hắn không ngờ ngươi lại trốn ở đây."

"Gã dẫn đầu đó ngón tay có đủ không?" Nam Phong hỏi.

Gã mập lắc đầu, "Ta không để ý."

"Gã dẫn đầu nói gì với gã đạo sĩ đã đánh ta hôm qua? Ngữ khí thế nào?" Nam Phong lại hỏi.

"Rất khách khí, gã đạo sĩ kia cứ luôn miệng nói mình đã chủ quan nên để ngươi chạy thoát, gã dẫn đầu còn an ủi hắn, nói ngươi rất giảo hoạt, chuyện này không thể trách hắn." Gã mập đi đến góc tường ngồi xuống, "Ta nghe ngữ khí của gã dẫn đầu, dường như có thù oán với ngươi, nhắc đến ngươi là nghiến răng nghiến lợi. Ngươi ở Ngọc Thanh Tông tên là Lục Ẩn Tử đúng không, bọn chúng gọi ngươi như vậy."

Nam Phong gật đầu, "Ngươi nghe bọn chúng nói chuyện, có cảm thấy gã đạo sĩ hôm qua đã giao Công Thâu Yếu Thuật cho gã dẫn đầu đó không?"

Nam Phong vốn tưởng gã mập phải nhớ lại một lúc, không ngờ gã lắc đầu ngay, "Chắc chắn là không giao."

"Vì sao chắc chắn như vậy?" Nam Phong nhíu mày liếc mắt.

"Gã đạo sĩ đó cứ mải kể công, nói đã đánh ngươi hộc máu tươi, chỉ vì lo ngại nhất là có người ngoài ở đó, sợ giết ngươi sẽ làm hỏng uy danh của Ngọc Thanh Tông, cho nên mới đánh gãy tay ngươi rồi thả đi, căn bản không hề nhắc đến chuyện Công Thâu Yếu Thuật." Gã mập nói.

Nam Phong nghe vậy lòng thầm yên tâm, "Không giao là tốt rồi, chờ Mặc Môn nghe được tin tức, tìm tới cửa đòi, bọn chúng dù có giao ra cũng nói không rõ được."

"Ngươi không sợ gã đạo sĩ đánh ngươi hôm qua đem Công Thâu Yếu Thuật đốt đi để phi tang chứng cứ sao?" Gã mập từ góc tường cầm một bọc giấy ra, bên trong là hai cái bánh đã bị chuột gặm. Hắn cũng không chê, bẻ bỏ phần bị gặm đi rồi đưa cho Nam Phong một cái, "Đây, ăn chút gì đi."

Nam Phong cầm lấy bánh, "Ta chỉ sợ hắn không đốt, đốt đi mới tốt, càng nói không rõ. Chưa biết chừng, ta hiểu Hỗ Ẩn Tử, người đó gặp chuyện dễ hoảng loạn, có khi hoảng lên lại đốt thật. Nhưng dù hắn có hủy bí tịch cũng vô dụng, Mặc Môn có thể tìm những người có mặt hôm qua, chỉ cần có nhân chứng xác nhận ta đã giao bí tịch cho hắn, Mặc Môn sẽ bám riết lấy bọn họ không buông, cứ để bọn họ đau đầu đi."

Gã mập nghe vậy nhìn Nam Phong một cái, "Bị người ta đánh gãy tay mà ngươi còn đắc ý được à? Phải rồi, năm đó ngươi đắc tội với bọn chúng thế nào?"

Nam Phong ngồi xuống bên cạnh gã mập, vừa ăn bánh vừa tuần tự kể lại cho gã nghe chuyện xảy ra ở Ngọc Thanh Tông năm đó.

"Mẹ kiếp, bỏ cát vào cơm, đi tiểu vào nước, quá không phải người, đổi lại là ta cũng trở mặt với bọn chúng. Nhưng ta không có nhiều mưu mô xảo quyệt như ngươi, bắt gian thì thôi đi, còn lừa gạt tất cả mọi người, thế mà ngươi cũng nghĩ ra được, ha ha ha ha." Gã mập ban đầu còn đầy căm phẫn, nói đến đoạn sau lại thành ra hả hê, "Cũng được, ngươi cũng không thiệt, tay gãy còn có thể lành lại, chứ ngón tay mà đứt thì không mọc lại được đâu."

Nghĩ đến tình cảnh đó, gã mập không nhịn được cười, "Ngươi độc địa thật, lúc đó mấy lão già kia chắc mặt mày tái mét hết, ha ha ha."

Nam Phong ăn bánh ngô, không nói gì thêm. Bây giờ nghĩ lại, lúc trước đúng là có hơi độc ác, có lẽ Yên Tiêu Tử và Yên Bình Tử cũng chính vì phát hiện hắn không đủ nhân thiện nên mới không hết lòng bảo vệ hắn.

Gã mập lại không nhịn được cười, "Ha ha, độc địa thật, đổi lại là ta, ta cũng phải đánh ngươi."

"Tốt nhất là không đắc tội, một khi đã đắc tội thì phải đắc tội đến cùng." Nam Phong nói.

"Ừm, đúng là phong cách của ngươi," gã mập gật đầu, "Giờ tính sao đây, ta ở lại đây hay trốn đi nơi khác?"

"Cứ ở đây vài ngày đã." Nam Phong nói. Cánh tay trái của hắn đã gãy, sau khi nẹp lại phải dùng dây thừng quàng qua cổ để treo lên, không dám động đậy, đi lại cũng đau.

Một cái bánh ngô không đủ no bụng, gã mập xin bạc của Nam Phong để lên trấn mua đồ ăn. Nam Phong dựa vào tường, nhắm mắt ngồi tĩnh tọa.

Giờ Thìn, gã mập trở về, mang theo rất nhiều lương khô, dưa muối và một gói thảo dược.

"Ồ, nhàn nhã quá nhỉ." Gã mập cười nói. Cánh tay trái của Nam Phong treo lủng lẳng, lúc ngồi dậy chỉ cần chống tay phải là được.

Nam Phong đang nhắm mắt luyện khí, nghe gã mập trêu chọc cũng không đáp lời.

"Kinh mạch của ngươi không phải không thông sao, còn luyện nó làm gì?" Gã mập treo đồ ăn lên góc cửa sổ.

Nam Phong thu công mở mắt, "Ta chỉ bị tắc kinh mạch, nhưng đan điền vẫn có thể tích trữ linh khí. Bây giờ luyện khí để tích trữ, đợi đến khi kinh mạch thông suốt thì có thể mở cống vỡ đê."

"Còn vỡ đê nữa chứ, với cái tốc độ luyện khí của ngươi, cũng chỉ như con lạch nhỏ thôi." Gã mập cười to.

"Trước kia sao ta không phát hiện ra ngươi miệng lưỡi độc địa thế nhỉ?" Nam Phong nhíu mày nghiêng đầu. Con người đều sẽ thay đổi, lúc nhỏ gã mập rất chất phác, nhưng theo tuổi tác, gã này càng ngày càng mồm mép, hễ có cơ hội là lại chế giễu hắn.

"Chẳng phải có câu gần son thì đỏ, gần mực thì đen sao, ta đều học từ ngươi cả đấy." Gã mập đưa một cái bánh ngô cho Nam Phong, "Đây, cái này còn nóng hổi."

Nam Phong nhận lấy bánh ngô, "Trước kia chúng ta cũng ở cùng nhau mà, sao ngươi không đen đi?"

"Trước kia ngươi cũng có xấu xa như vậy đâu?" Gã mập lại cười, không cần hỏi cũng biết là đang nghĩ đến cảnh Nam Phong kể chuyện bắt gian Nham Ẩn Tử lúc trước.

Nam Phong không đôi co với gã mập nữa, gã này trông có vẻ thật thà nhưng thực ra cũng chẳng tốt lành gì, sau này vẫn nên ít lời với hắn thì hơn.

Mấy ngày sau đó, hai người vẫn ẩn náu trong miếu hoang. Nam Phong uống hai thang thuốc, hạ sốt rồi thì không uống nữa, không thể để gã mập cứ đi mãi lên trấn mua thuốc trị thương, lỡ bị người có tâm nhìn thấy sẽ bại lộ hành tung.

Có lương khô, gã mập cũng không lên trấn nữa. Lúc rảnh rỗi cả hai đều luyện khí. Nam Phong ngồi rất vững, có thể ngồi suốt một ngày. Gã mập thì ngồi không yên, chỉ ngồi được nửa ngày, nửa ngày còn lại thì trêu đùa lũ chuột trong miếu.

"Lương khô ăn hết rồi, sáng mai ta phải lên trấn một chuyến." Gã mập đang nướng một xiên ve sầu non.

"Ta đi được rồi, sáng mai chúng ta rời khỏi đây." Nam Phong nói.

"Không được thì dưỡng thêm mấy ngày nữa, đừng gượng chống." Gã mập nói.

"Cũng ổn rồi, không thể trì hoãn, phải về Vu Huyện sớm một chút." Nam Phong nhìn đống lửa xuất thần.

Gã mập gật đầu, "Mấy ngày nay ngươi luyện thế nào rồi?"

"Rất tốt." Nam Phong gật đầu. Vì kinh mạch không thông, hắn chỉ biết tốc độ luyện khí so với trước đây nhanh hơn ít nhất năm lần, khí hải trong đan điền luôn có cảm giác tràn đầy, còn về việc rốt cuộc đã tích trữ được bao nhiêu linh khí thì chính hắn cũng không thể nói chắc được.

"Mang theo lá thư Thiên Mộc này, ta nên đi đâu tiếp theo?" Gã mập hỏi.

Nam Phong suy nghĩ một lát rồi nói, "Vu Huyện không thể ở lại nữa, đi về phía Nam đi, đến Nam quốc."

"Đến Nam quốc làm gì? Ngươi không phải cũng gây họa ở đó rồi sao?" Gã mập đưa xiên ve sầu non cho Nam Phong.

Nam Phong khoát tay không nhận, "Đã lâu như vậy rồi, tin tức chắc đã lắng xuống. Hơn nữa ta cũng không đến Thái Thanh Tông, ta đi tìm Dược Vương Vương Thúc."

"Ta lại không có gì để đổi với người ta, đi làm gì?" Gã mập vừa nhai ve sầu non vừa nói.

"Cứ đến đó dò la tình hình trước, xem Vương Thúc thích thứ gì, sau đó lại nghĩ cách tìm kiếm." Nam Phong nói. Nguyên An Ninh đã từng nói, Vương Thúc thích đồ tốt không nhất định phải là vàng ngọc châu báu, có thể là một chiếc gương, cũng có thể là một cái càng xe ngựa. Sở thích của một người thế nào cũng sẽ có dấu vết để lần theo, cảm thấy không có quy luật là do chưa đủ cẩn thận, chưa phát hiện ra quy luật mà thôi.

"Ta chỉ sợ ngươi đến đó rồi lại đắc tội luôn cả Dược Vương." Gã mập nói.

"Ngươi cố ý chọc tức ta đúng không?" Nam Phong nhíu mày.

Gã mập cũng không đôi co, đưa nhánh cây tới, "Cho ngươi một con này, thơm lắm."

"Cút sang một bên, tự mình ăn đi..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!