Cố nén không quay đầu lại đã là giới hạn nhẫn nại của Nam Phong. Khi phát giác có thứ gì đó đang liếm miệng vết thương của mình, hắn làm sao còn chịu nổi, liền thét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên, lao về phía trước hai bước rồi hoảng sợ quay đầu lại. Quả nhiên hắn đoán không lầm, sau lưng thật sự có một con sói.
Đây là một con sói già lông xám, thân hình không nhỏ, lúc này đang gù lưng nhe nanh, chực chờ vồ tới.
Vào thời khắc nguy cấp, cơn phẫn nộ đã chiến thắng nỗi sợ hãi, Nam Phong vung cây gậy trong tay lao về phía con sói xám: "Ta chửi cả nhà ngươi!"
Con sói xám dường như không ngờ Nam Phong lại dám xông lên đánh nó, sững người một lúc rồi mới quay mình nhảy sang một bên, né tránh cây gậy của Nam Phong.
Nam Phong một kích không trúng, vừa chửi rủa vừa đuổi đánh: "Đồ chó hoang dám dọa ta, đồ chó hoang dám dọa ta!"
Con sói xám thấy hắn điên cuồng liều mạng thì bắt đầu muốn rút lui, nó rời khỏi bờ sông, chạy sâu vào trong rừng.
Nam Phong vẫn chưa hả giận, vừa la hét vừa đuổi theo phía sau. Con sói xám chạy rất nhanh, hắn đuổi không kịp, liền nhặt đá ném nó, đuổi cho đến khi con sói xám mất dạng hắn mới dừng lại, quay người chạy về bờ sông, đeo lương khô lên rồi vội vã đi về hướng Tây.
Trong lúc đi đường, Nam Phong liên tục ngoái đầu nhìn lại. Con sói xám lúc nãy hẳn là ngửi thấy mùi máu nên mới chạy tới định tấn công hắn. Không thể ở lại trong rừng được, phải mau chóng quay lại đường lớn thôi.
Đi không bao xa, Nam Phong phát hiện con sói xám kia lại quay lại, bám theo ở phía xa.
Lúc này muốn đến được đường lớn còn phải vượt qua một ngọn núi, trước khi về được đến nơi, con sói này lúc nào cũng có thể xông lại cắn hắn. Nam Phong không tăng tốc bỏ chạy, mà cả gan quay người xông về phía con sói xám, vung gậy lớn tiếng chửi rủa, một lần nữa đuổi nó đi.
Lần này con sói xám không quay lại nữa, Nam Phong vượt qua đỉnh núi, cắm đầu chạy về phía con đường lớn dưới chân núi.
Khi về đến đường lớn, áo quần Nam Phong đã thấm đẫm mồ hôi lạnh. Hắn ngồi bên đường một lúc lâu mới hoàn hồn, sau đó chống đầu gối đứng dậy, chống cây gậy đả cẩu, đi về phía Nam.
Trên đường lớn có không ít người qua lại, chuyện họ bàn tán phần lớn là những gì xảy ra ở phương Bắc, nhưng đa số họ đều là tiều phu, nông dân, không biết rõ chi tiết, chỉ kinh ngạc và hoang mang.
Nam Phong vốn là ăn mày, lần này với hắn không phải là cải trang, mà là quay về nghề cũ, không cần cố ý ngụy trang cũng chẳng ai nghi ngờ hắn không phải ăn mày.
Không có xe ngựa, đi lại rất chậm. Chiều tà, phía trước xuất hiện một thôn trấn, lo rằng trước khi trời tối không đến được thôn trấn tiếp theo, Nam Phong bèn ở lại đây.
Thị trấn nhỏ này không thể so với Trường An, ăn mày ở đây cũng không có bang phái. Trước khi mặt trời lặn, Nam Phong đi dạo một vòng quanh trấn nhưng không tìm được căn nhà hoang nào để ở, trời tối đành phải ngồi tạm dưới mái hiên của một nhà giàu.
Đêm mùa đông rét buốt lạ thường, Nam Phong lạnh đến không tài nào ngủ được. Hắn bắt đầu nhớ Trường An, nhớ ngôi miếu hoang mà mình từng trú ngụ, nhớ những huynh đệ tỷ muội đã từng cùng hắn sống trong miếu hoang.
Tờ mờ sáng, nhiệt độ có tăng lên đôi chút, Nam Phong cuối cùng cũng thiếp đi, nhưng ngủ chưa được bao lâu thì bị chủ nhà mở cửa đá cho tỉnh rồi đuổi đi.
Nam Phong mơ màng lên đường, mọi thứ xung quanh đối với hắn đều xa lạ. Hắn không quen người cũng không biết đường, chỉ biết mục đích của mình là Thái Thanh Sơn ở Uyển Lăng, muốn đến Uyển Lăng thì phải đến Nam quốc trước, mà muốn đến Nam quốc thì phải đi thẳng về phía Nam.
Trên đường có xe ngựa cũng có người đi bộ, nhưng xe ngựa sẽ không chở hắn, người đi đường cũng chẳng thèm để ý đến hắn. Kể từ khi sinh ra, đây là lần thứ hai hắn cảm nhận được sự cô độc mãnh liệt, lần đầu tiên là trong khoảng thời gian hắn sống một mình ở ngôi miếu hoang sau khi những người trông miếu qua đời.
Người khác không để ý đến hắn, Nam Phong cũng chẳng để tâm đến ai, chỉ cúi đầu đi đường, đồng thời thầm mặc niệm chín bộ kinh văn trong lòng.
Trên đường gặp nhà hoang nào hắn cũng vào xem. Trời rất lạnh, đêm nào cũng cóng đến không ngủ được, hắn cần một tấm chăn.
Phàm là chăn chiếu còn dùng được, ai lại nỡ vứt đi. Tìm mấy ngày, Nam Phong chỉ tìm được một chiếc chiếu cỏ cũ nát và một cái chăn vàng. Chăn vàng là thứ nhà giàu dùng để khâm liệm người chết, cũng không biết ai đã đào trộm mộ rồi vứt cái chăn này ra ngoài đồng.
Trên chăn có một mùi hôi thối, phơi thế nào cũng không hết, nhưng Nam Phong không thể bận tâm nhiều như vậy được, đắp nó ít nhất ban đêm có thể ngủ được.
Thoáng cái đã nửa tháng trôi qua, nửa tháng này Nam Phong rất ít nói chuyện, câu nói nhiều nhất là: "Xin hỏi thôn trấn phía Nam cách đây bao xa?"
Trời càng ngày càng lạnh, tuyết lớn rơi mấy ngày liền, Nam Phong bị nhiễm phong hàn, ban đầu chỉ ho khan, sau đó bệnh tình trở nặng, bắt đầu phát sốt.
Cơn sốt cao làm thân thể hắn yếu ớt không còn chút sức lực, toàn thân các khớp xương đau nhức, không đi nổi nữa, chỉ có thể co ro trong một căn nhà hoang ở một thôn trấn xa lạ.
Nhà hoang không có cửa sổ, gió lạnh lùa cả tuyết vào. Nam Phong lạnh không chịu nổi, muốn nhóm lửa nhưng không tìm đâu ra củi. Củi ở ngoài đồng thì dễ tìm, chứ trong thị trấn thì rất khó kiếm.
Những ngày qua hắn đã hết sức tiết kiệm, nhưng lương khô mang theo cũng sắp ăn hết, bây giờ chỉ còn lại một cái bánh ngô cứng ngắc. Cơn sốt kéo dài làm răng hắn đau nhức, không tài nào gặm nổi.
Nam Phong thực sự không chịu nổi nữa, cố gắng gượng dậy, đi đến quán trọ trong trấn. Tiểu nhị thấy hắn tới, liền chê hắn bẩn thỉu, quát mắng đuổi đi.
"Ta có tiền, khụ khụ khụ... Ta muốn trọ." Nam Phong chìa tay ra, trong lòng bàn tay là một hạt đậu vàng.
Tiểu nhị nhận lấy hạt đậu vàng, nghi hoặc đánh giá Nam Phong.
Lúc này trong quán có người gọi, tiểu nhị xoay người đi làm việc, Nam Phong khoanh tay bước vào.
"Ra ngoài, ra ngoài, ngươi vào đây làm gì, đi mau!" Chủ quán từ trong quầy bước ra, xô đẩy đuổi hắn đi.
Nam Phong bị chủ quán đẩy cho lảo đảo: "Ta đã đưa tiền rồi, ta muốn, khụ khụ khụ..."
Chủ quán không đợi Nam Phong nói xong đã đẩy hắn ra khỏi cửa: "Đi mau, đi mau."
"Ta đưa rồi, khụ khụ khụ... Ta đã đưa cho tiểu nhị một hạt đậu vàng rồi." Nam Phong cố sức hét lớn.
Chủ quán nghiêng đầu nhìn về phía gã tiểu nhị, gã nhếch mép: "Ngươi còn đưa cho ta cả một nén vàng móng ngựa nữa cơ."
Thấy gã tiểu nhị định nuốt vàng của mình, Nam Phong vừa tức vừa vội: "Mau trả vàng lại cho ta!"
Chủ quán quay người đẩy Nam Phong vừa bước qua ngưỡng cửa ra ngoài, tiện tay cầm lấy cây gậy chống cửa, giơ lên dọa dẫm: "Còn dám vào đây ta đánh gãy chân ngươi."
"Ta thật sự đã đưa vàng rồi," Nam Phong chỉ vào mấy vị khách đang ngồi ở bàn gần cửa sổ, "Bọn họ đều thấy cả."
Mấy vị khách kia nghe vậy liền quay đầu đi chỗ khác, không nói lời nào.
Người ta thường nói kẻ xa quê thì ti tiện. Thấy không ai đứng ra bênh vực mình, Nam Phong đành phải lùi một bước: "Vàng ta không cần nữa, khụ khụ... Cho ta một bầu rượu đi, ta bị bệnh rồi, trời lạnh thế này, ta sẽ chết cóng mất."
Chủ quán thấy hắn còn định dây dưa, liền dùng gậy chống cửa đẩy hắn ra ngoài. Nam Phong đứng không vững, ngã sõng soài trên nền tuyết.
Thấy đối phương hung hãn như vậy, Nam Phong cũng không dám dây dưa nữa, miễn cưỡng đứng dậy, khoanh tay quay về căn nhà hoang.
Khi hắn vừa vào nhà hoang, qua cửa sổ phía sau hắn thấy có mấy người đang đi nhanh về phía này. Mấy người đó không phải ai xa lạ, chính là mấy vị thực khách ngồi ở bàn gần cửa sổ lúc nãy.
Mấy người này lúc trước thấy tiểu nhị cầm hạt đậu vàng của hắn mà không làm chứng, lần này đến đây chắc chắn không phải vì lòng tốt, có lẽ là nhắm vào số vàng của hắn.
Nghĩ đến đây, Nam Phong vội vàng lấy hai hạt đậu vàng còn lại trong ngực ra, nhét vào một hốc tường.
Hắn vừa ngồi xuống, mấy người kia đã xông vào, không nói một lời, trước tiên cho hắn một cái tát, sau đó bắt hắn giao vàng ra. Nam Phong nói dối rằng mình chỉ nhặt được một hạt đó thôi, đối phương không tin, bắt đầu lục soát người hắn.
Đừng nói là lục soát, cho dù đối phương muốn giết hắn, Nam Phong cũng không còn sức chống cự, chỉ có thể trơ mắt nhìn mai rùa trong ngực bị người ta lục soát lấy đi.
Nhưng đối phương cũng không nhận ra đây là thứ gì, mở ra thấy là hai mảnh mai rùa thì tiện tay ném sang một bên, rồi lại tiếp tục lục soát.
Từ trên xuống dưới lục soát mấy lần cũng không thấy vàng đâu, chúng thẹn quá hóa giận, đá Nam Phong ngã lăn ra đất rồi vừa chửi bới om sòm vừa bỏ đi.
Đợi bọn chúng đi xa, Nam Phong nhặt lại mai rùa và tấm da hươu bọc bên ngoài, rồi từ hốc tường lấy ra hai hạt đậu vàng, mang theo chăn chiếu rời khỏi căn nhà hoang.
Lúc trước hắn sở dĩ chọn dừng chân ở thị trấn là vì lo lắng ngủ qua đêm ngoài đồng sẽ gặp phải yêu ma quỷ quái và dã thú. Nhưng bây giờ hắn không sợ nữa, thứ đáng sợ nhất không phải yêu ma quỷ quái, cũng không phải sài lang hổ báo, mà là lòng người...