Đợi bóng dáng đám đạo nhân kia biến mất, Nam Phong mới thu hồi ánh mắt: “Trước đây ta không hề biết Thượng Thanh Tông lại có một đám đạo nhân lợi hại như vậy.”
Gia Cát Thiền Quyên nói tiếp: “Bọn họ là môn phái chi nhánh bên ngoài của Thượng Thanh Tông, nói chính xác thì không được tính là người của Thượng Thanh Tông. Trước kia Thượng Thanh Tông giao thủ với đám người lão già ở trấn Kỳ Lân cũng không thấy họ tham dự. Sau đó Thượng Thanh Tông kéo đến Tây Ngụy diệt Tử Quang Các, họ cũng không đi cùng. Vị chưởng môn mới nhậm chức kia nói gì ngươi cũng nghe rồi, lần này tới rõ ràng là nể mặt Yến Phi Tuyết, sau này chuyện của Thượng Thanh Tông bọn họ chắc chắn sẽ không tham gia nữa.”
Nam Phong gật đầu, Cửu châu Hoa Hạ quả là tàng long ngọa hổ, kẻ danh tiếng lẫy lừng chưa chắc đã có bản lĩnh cao cường, mà người có bản lĩnh cao cường cũng chưa chắc đã nổi danh.
“Làm sao bây giờ? Đi hay ở?” Gia Cát Thiền Quyên hỏi.
Nam Phong không trả lời ngay mà nhìn về phía chính Đông và Đông Bắc. Lúc này, Lý Triều Tông và đám người Trịnh Kỳ vẫn đứng yên tại chỗ, không biết đang suy tính điều gì.
“Đường đường là cao thủ Thái Huyền, bị người ta dọa vài câu đã sợ mất mật, ngay cả ra tay cũng không dám, đúng là mất mặt chết đi được.” Nam Phong nói.
Trong số những người ở đây chỉ có Lý Triều Tông sở hữu tu vi Thái Huyền, Gia Cát Thiền Quyên dĩ nhiên biết Nam Phong đang nói đến hắn: “Tính mạng dù sao cũng quan trọng hơn mặt mũi. Ngươi nghĩ kỹ chưa, rốt cuộc đi hay không?”
“Bọn họ có biết Huyền Hoàng Thiềm Thừ không?” Nam Phong nhìn sang Gia Cát Thiền Quyên.
“Thứ này cực kỳ hiếm thấy, người của Thượng Thanh Tông chắc chắn không nhận ra, nếu không đã chẳng tiện tay vứt nó đi. Đám người Trịnh Kỳ có lẽ cũng không biết, nhưng Lý Triều Tông thì có khả năng nhận ra, song cũng khó nói, ta không biết sư phụ có từng nhắc đến với hắn hay không.” Gia Cát Thiền Quyên đáp.
Nam Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Bây giờ mà đi có thể sẽ đi ngược đường với gã mập, cứ ở đây chờ xem sao.”
Gia Cát Thiền Quyên đương nhiên không có ý kiến gì, nàng không biết bắt từ đâu ra một con côn trùng không tên, đặt trong lòng bàn tay nghịch ngợm.
Mặc dù mai rùa đã bị Thượng Thanh Tông lấy đi, danh tiếng cũng bị người ta đoạt mất, nhưng Lý Triều Tông không hề tỏ ra chán nản. Đợi đám người Thượng Thanh đi xa, hắn liền dẫn một đám cao thủ Tây Ngụy quay lại bờ đầm lầy, chỉ trỏ về phía đó.
“Bọn họ có thể biết Huyền Hoàng Thiên Lộ chính là mật cóc.” Nam Phong nói.
“Thật ra thứ đó cũng chẳng có tác dụng gì,” Gia Cát Thiền Quyên bâng quơ nói, “Thời buổi này có mấy ai chết già đâu. Trừ phi hắn tìm được thiên lộ rồi đến một nơi không ai biết để ẩn cư, chứ nếu còn tiếp tục hành tẩu giang hồ thì sớm muộn gì cũng bị người ta giết thôi.”
Nam Phong gật đầu, dù người khác có đối phó với Lý Triều Tông hay không, riêng hắn sẽ không bao giờ bỏ qua cho lão già này.
Lý Triều Tông và đám người của hắn không đi, đám người Trịnh Kỳ cũng không rời khỏi. Theo lý mà nói, bọn họ nên đi, vì cho dù họ có nhận ra Huyền Hoàng Thiên Lộ thì cũng không đủ thực lực để tranh đoạt với đám Lý Triều Tông. Tại sao họ vẫn chưa đi?
Sau khi màn đêm buông xuống, con cóc lại một lần nữa xuất hiện, trút bỏ gánh nặng trên lưng, hơi thở trở nên khoan khoái hơn nhiều. Sương độc cũng xuất hiện không báo trước.
Con cóc hô hấp cần phải phun uế khí trong cơ thể ra trước, sau đó mới hít không khí mới vào, một lần hít thở cũng cần một khoảng thời gian nhất định. Ngay lúc con cóc phun ra sương độc, một người trong đám của Lý Triều Tông, có lẽ là cung thủ, đã bắn một mũi tên về phía nó.
Có thể do kinh hãi quá độ lúc trước, con cóc vừa thở xong đã lập tức lặn xuống đầm lầy, không biết mũi tên kia có bắn trúng mục tiêu hay không.
“Bọn họ nhận ra Huyền Hoàng Thiềm Thừ.” Nam Phong nói. Trước đó hắn chỉ nghi ngờ, bây giờ đã có thể khẳng định. Nếu không nhận ra thứ này, đám người Lý Triều Tông sẽ không bắn tên về phía con cóc.
“Vô dụng thôi,” Gia Cát Thiền Quyên lắc đầu, “Thiềm thừ là vật kịch độc, tên độc bình thường không làm gì được nó. Nếu trên tên không có độc thì càng vô ích, ngay cả da cũng không xuyên thủng nổi, hoàn toàn phí công vô ích.”
“Tại sao đám người này vẫn chưa đi?” Nam Phong nhìn về phía đám người Trịnh Kỳ.
“Lúc trước họ có thả bồ câu đưa tin, có lẽ cũng lo đi ngược đường với đồng bạn.” Gia Cát Thiền Quyên trèo xuống khỏi cây, “Ta đi vệ sinh một lát, ngươi đừng có nhìn lén đấy.”
Nam Phong không thèm để ý đến nàng.
Không lâu sau, Gia Cát Thiền Quyên quay lại trên cây. Vừa đứng vững, nàng đột nhiên nhíu mày, lập tức lấy một bình sứ từ trong áo bào ra, rút nút gỗ rồi đưa đến trước mũi Nam Phong.
Không biết trong bình sứ của Gia Cát Thiền Quyên chứa thứ gì, mùi vô cùng hăng nồng, sộc thẳng vào mũi. Nam Phong theo bản năng muốn đẩy ra, Gia Cát Thiền Quyên thấy vậy liền nghiêm mặt nói: “Ngươi trúng độc rồi, đây là thuốc giải.”
“Trúng độc? Độc gì?” Nam Phong nghi hoặc.
Gia Cát Thiền Quyên hít một hơi thật sâu: “Bất Tiêu Hồn, một loại xuân dược lợi hại, hẳn là sư thúc đến rồi.”
Nghe Gia Cát Thiền Quyên nói vậy, Nam Phong liền nhận lấy bình sứ và hít một hơi thật mạnh. Thứ này tuy nồng nhưng lại có tác dụng tỉnh táo tinh thần, hít vào xong lập tức cảm thấy đầu óc sảng khoái.
Gia Cát Thiền Quyên lấy lại bình sứ, trèo lên chỗ cao hơn: “Loại xuân dược này có thể theo gió bay xa hơn mười dặm, sư thúc hẳn là đang ở trên đỉnh núi đằng kia.”
Nam Phong bừng tỉnh ngộ. Hắn vẫn luôn không hiểu tại sao đám người Trịnh Kỳ không đi, hóa ra là đang chờ Vương Thúc. Trước kia Vương Thúc bị đám người Lý Triều Tông ám toán, Trịnh Kỳ là một trong những người đầu tiên đến cứu giá, tự nhiên biết Vương Thúc bị ai hại. Con bồ câu đưa tin lúc trước chắc chắn là để báo cho Vương Thúc biết đám người Lý Triều Tông đang ở đây.
Ngoại trừ kẻ ngốc, không ai là không thù dai. Ngày đó Vương Thúc suýt nữa bị đám người Lý Triều Tông hại chết, giờ có cơ hội sao có thể bỏ qua.
“Không tìm thấy.” Gia Cát Thiền Quyên nghển cổ nhìn quanh trên ngọn cây.
“Muộn rồi, bọn họ đi rồi.” Nam Phong nói.
Gia Cát Thiền Quyên nghe vậy quay đầu lại, chỉ thấy đám người Lý Triều Tông đã rời khỏi đầm lầy, đi về hướng Đông Bắc.
“Coi như bọn họ mạng lớn.” Gia Cát Thiền Quyên vịn cành cây xuống chỗ chạc cây.
Nam Phong nhíu mày nhìn Gia Cát Thiền Quyên.
“Nhìn ta làm gì?” Gia Cát Thiền Quyên bị Nam Phong nhìn đến phát run.
“Không cho ta nhìn thì để ai nhìn.” Nam Phong thu hồi ánh mắt.
Gia Cát Thiền Quyên cũng không truy hỏi thêm: “Sau khi gã mập trở về, chúng ta đi đâu đây?”
“Ngươi nói xem?” Nam Phong hỏi lại.
“Đi về nơi xa, càng xa càng tốt, tìm một nơi không người ở lại mấy năm.” Gia Cát Thiền Quyên nói. Thấy Nam Phong lộ vẻ nghi hoặc, nàng giải thích: “Ngươi nghĩ mà xem, chín mảnh mai rùa, ngươi có bốn mảnh. Ngọc Thanh Tông, Thượng Thanh Tông, có lẽ phải tính cả Thái Thanh Tông và đám lão già kia nữa, tất cả bọn họ cộng lại mới có năm mảnh. Ngươi nói xem tiếp theo họ sẽ làm gì?”
“Sẽ tìm tung tích của bốn mảnh còn lại.” Nam Phong đáp. Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Người của Ngọc Thanh Tông và Thượng Thanh Tông không phải kẻ ngốc, chỉ cần hơi để tâm một chút là sẽ biết trong tay hắn có mai rùa. Bất kể là người tốt hay kẻ xấu, đều sẽ tính kế để đoạt lấy những mảnh mai rùa của hắn.
“Đúng vậy, ngươi sắp trở thành báu vật hiếm có rồi. Nhân lúc bây giờ còn chưa bị chú ý, mau đi đi, tìm một nơi an toàn mà lĩnh hội Thiên Thư, đừng có lượn lờ khắp nơi nữa, dễ chết lắm đấy.” Gia Cát Thiền Quyên cười nói.
Nam Phong vừa định nói tiếp, bỗng ngửi thấy một luồng hương tùng nhàn nhạt. Gia Cát Thiền Quyên cũng ngửi thấy: “Đây là thuốc giải của Bất Tiêu Hồn. Sư thúc hẳn là đã phát hiện đám lão già kia chạy mất nên giải độc cho đám người Trịnh Kỳ. Xem ra ông ấy không muốn lộ diện.”
“Không lộ diện? Ông ta không có hứng thú với Huyền Hoàng Thiên Lộ sao?” Nam Phong chỉ tay về phía đầm lầy.
Gia Cát Thiền Quyên xua tay: “Ngươi thông minh thì thông minh thật, nhưng không rành sự đời. Chính vì có hứng thú với Huyền Hoàng Thiên Lộ nên ông ta mới không lộ diện. Không có ông ta ở đây, những người kia không chống cự nổi sương độc của thiềm thừ. Đợi họ đi rồi, ông ta có thể quay lại đối phó với nó bất cứ lúc nào.”
“Ta cảm thấy sư thúc của ngươi là người tốt.” Nam Phong nói. Vương Thúc coi trọng trao đổi, không để người khác chịu thiệt cũng không để mình chịu thiệt. Trong cái thế giới lấy oán báo ân đầy rẫy này, có thể không bạc đãi người khác đã được xem là người tốt rồi.
“Người tốt thì không làm chuyện xấu sao? Hơn nữa, đây cũng không tính là chuyện xấu, ông ta chỉ không muốn để người khác có được Huyền Hoàng Thiên Lộ mà thôi.” Gia Cát Thiền Quyên nói.
Nam Phong không nói gì thêm.
Đám người Trịnh Kỳ vẫn luôn đợi ở bờ bên kia, đúng là chỉ biết đứng bên bờ mà thèm cá. Lúc trước đám người Lý Triều Tông ý đồ bắt thiềm thừ đều bị họ nhìn thấy hết. Cho dù ban đầu không biết con cóc đó có liên quan đến thiên lộ, lúc này cũng đã đoán ra. Huyền Hoàng Thiên Lộ có thể trường sinh bất tử trong truyền thuyết đang ở ngay trước mắt, vậy mà lại không thể lấy được, thật phiền muộn biết bao.
Ngày hôm sau vào giờ thìn, gã mập trở về. Hắn cũng nhận ra Trịnh Kỳ: “Sao bọn họ lại ở đây?”
“Nói ra dài dòng lắm, đi thôi.” Nam Phong chuẩn bị lên đường.
“Thứ kia…”
“Bị người ta lấy đi từ sớm rồi,” Gia Cát Thiền Quyên ngắt lời gã mập, “Đi thôi, trên đường nói sau.”
Vì có đám người Trịnh Kỳ ở cách đó không xa, ba người không lập tức bay lên mà đi bộ về phía Bắc. Vừa đi, Nam Phong vừa kể tóm tắt lại những chuyện đã xảy ra cho gã mập nghe. Sau khi nghe xong, gã mập cũng không cảm thấy tiếc nuối. Tiếc nuối là khi thứ vốn nên thuộc về mình lại vuột mất, còn đây là tài nghệ không bằng người, đồ tốt bị người khác lấy đi cũng là chuyện bình thường.
“Bây giờ ta đi đâu đây?” Gã mập hỏi.
Nam Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Cứ đi về phía Bắc đi, xem mật thất của Vạn Trung Nhất có còn ở đó không, biết đâu lại nhặt được của rơi.”
Hai người kia đương nhiên không phản đối. Đường về không còn vội vã như lúc đến, đi cũng không nhanh. Ba ngày sau, họ mới quay lại Thái Ô Sơn.
Mặc dù ban đầu không ôm nhiều hy vọng, nhưng khi trở lại đây vẫn rất thất vọng, chính xác hơn là bị đả kích nặng nề. Ngọn núi trơ trọi đã biến thành hoang đảo, phần sườn núi trở lên bị san bằng trực tiếp. Đây tự nhiên là do đám người Thượng Thanh Tông làm. Bọn họ có thể không hiểu đỉnh văn, cũng không rành cơ quan tinh xảo, nhưng họ sở hữu đạo pháp, có thể trực tiếp phá núi.
“Lại đi đâu đây?” Gã mập có chút chán nản. So với những cao nhân tử khí có thể dời non lấp biển kia, chút bản lĩnh của hắn và Nam Phong thực sự chẳng đáng là gì.
Nam Phong không trả lời ngay. Nếu chỉ có hắn và gã mập, hắn sẽ lập tức quay về sơn động hai người từng ở. Nơi đó nằm trong núi phía Đông Bắc Cung quận, từ đó đi đến Lương quốc hay Đông Ngụy đều không xa, vừa ẩn nấp lại tiện lợi. Nhưng bây giờ có thêm Gia Cát Thiền Quyên, nàng tuy mạnh mẽ nhưng chung quy vẫn là nữ tử, không thể để nàng chui rúc trong sơn động. Hơn nữa, hang động đó cũng không lớn lắm, ba người ở cùng một chỗ cũng không tiện.
“Hay là thế này, hai người các ngươi đến sơn động ta ở trước kia, ta về Thú Nhân Cốc ở vài ngày. Nếu có chuyện gì, ngươi cứ qua đó gọi ta.” Gã mập đề nghị.
Nam Phong nhìn Gia Cát Thiền Quyên, nàng gật đầu đồng ý.
Thấy Gia Cát Thiền Quyên gật đầu, gã mập nói: “Vậy được, đi thôi, ta cũng về một chuyến, lấy ít đồ trang sức tặng cho vợ ta.”
“Đó đều là đồ của người chết.” Nam Phong nhíu mày. Đồ trang sức mà gã mập và Gia Cát Thiền Quyên vơ vét trong sơn động kiếp trước của Cao Bình Sinh đều lột từ trên hài cốt xuống.
“Không sao, ngươi giúp ta khai quang cho chúng là được.” Gã mập cười nói. Những món đồ trang sức đó vô cùng tinh xảo, bây giờ có tiền cũng chưa chắc mua được.
“Ngươi tự mình gia trì đi thì hơn.” Nam Phong thuận miệng nói, khai quang là của Đạo gia, gia trì mới là của Phật gia.
“Đi thôi, đi thôi.” Gã mập chuẩn bị khởi hành.
“Các ngươi về trước đi, ta đi về phía Bắc một chuyến.” Nam Phong đưa tay chỉ về phía Bắc, “Những nơi ở phía Bắc ta còn chưa từng đi qua, ta muốn đi xem sao.”
“Còn đi làm gì nữa, chắc chắn chẳng còn gì đâu.” Gã mập nói.
Gia Cát Thiền Quyên nói tiếp: “Thôi được, cứ để hắn đi đi, kẻo trong lòng hắn không cam tâm.”
“Vậy được, ta đi đây.” Gã mập đi trước.
“Trên đường cẩn thận, đi sớm về sớm.” Gia Cát Thiền Quyên đi theo gã mập.
Đợi hai người lên đường, Nam Phong ra hiệu cho Bát gia. Nó liền vỗ cánh bay lên không, chở hắn bay về phương Bắc.