"Mập mạp, đi mau." Lữ Bình Xuyên hô lớn với gã mập.
Gã mập đã lôi tên tiểu nhị kia vào phòng chính, lúc này đang canh giữ ở cửa không cho người bên trong ra ngoài. Nghe Lữ Bình Xuyên gọi, gã ném cây gậy chặn cửa rồi chạy ra ngoài.
"Nam Phong, khá bảo trọng." Lữ Bình Xuyên không đợi gã mập ra khỏi cửa đã chạy về hướng bắc.
"Chạy mau, chạy mau!" Gã mập vừa chạy trốn vừa không quên xách theo con gà chết kia.
Nam Phong vứt con dao bổ củi, quay người chạy về hướng nam.
"Này, chạy ngược rồi!" Gã mập hô lên từ phía sau.
"Mau đi theo ta!" Nam Phong hét lớn.
Gã mập nghe vậy liền quay đầu chạy về hướng nam, nhưng khi chạy đến cửa nhỏ thì tên tiểu nhị của tiệm thuốc vừa hay lao ra. Thấy tình thế không ổn, gã đành phải quay đầu chạy ngược về hướng bắc.
Nam Phong không thể làm gì để ứng cứu, đành cao giọng hét lớn: "Tuyệt đối đừng quay lại!"
"Vậy ta đi đâu bây giờ?" Gã mập hỏi lại.
Nam Phong không trả lời, chính hắn cũng không biết phải đi đâu, việc cấp bách là phải mau chóng tìm một nơi an toàn để trốn, tuyệt đối không thể để quan binh bắt được.
Chạy được vài bước, Nam Phong liền ngã sấp xuống. Hắn cố ý ngã để dụ hai tên tiểu nhị kia đuổi theo, gã mập chạy không nhanh, nếu hai tên tiểu nhị đó đuổi theo thì sẽ rất nhanh tóm được gã.
Hai người đang do dự không biết nên đuổi theo ai, thấy Nam Phong ngã sấp xuống liền nhắm về phía hắn.
Đợi hai người chạy đến gần, Nam Phong nhanh chóng bò dậy, phi nước đại về hướng nam, tới ngõ hẻm thì rẽ sang hướng tây, chạy được vài bước lại rẽ về hướng nam, xuyên qua một con ngõ nhỏ rồi lại đổi hướng chạy về phía đông.
Thấy hai tên tiểu nhị đã mất dạng, hắn liền chuyển từ phi nước đại sang đi nhanh. Lúc này trời đã tờ mờ sáng, trên đường đã có lác đác người đi lại, chạy thục mạng sẽ gây sự chú ý của người khác.
Nam Phong lớn lên ở khu này từ nhỏ, vô cùng quen thuộc với cảnh vật xung quanh, vừa đi nhanh vừa thầm tính toán xem nên trốn ở đâu thì thỏa đáng.
Sau một hồi suy nghĩ, hắn quyết định đi về phía đông thành. Đông thành gần đây đang tổ chức một pháp hội quy mô rất lớn, trốn ở đó là an toàn nhất. Theo suy nghĩ của người thường, kẻ gây ra án mạng chắc chắn sẽ trốn đến nơi không người, không ai có thể ngờ rằng hắn không những dám lộ mặt mà còn dám đến nơi đông người như vậy.
Quyết định xong điểm đến, Nam Phong bắt đầu để ý nhà dân và cửa tiệm hai bên đường. Bộ quần áo mỏng rách rưới trên người quá dễ gây chú ý, phải tìm cách thay nó đi, không thể để người khác nhận ra hắn là một tên ăn mày.
Đi được bốn năm dặm, hắn vẫn không kiếm được bộ quần áo nào. Lúc này, hắn đã đến con đường lớn nam bắc giao giữa đông thành và tây thành, đi tiếp về phía đông chính là đông thành.
Tuy lớn lên ở thành Trường An nhưng Nam Phong lại không mấy quen thuộc với đông thành. Nguyên nhân rất đơn giản, ăn mày trong thành đều có địa bàn cố định, nếu chạy sang địa bàn của người khác ăn xin sẽ bị những tên ăn mày khác đánh cho một trận. Đánh đến mức nào còn phải xem tâm trạng của đối phương, dù có đánh chết cũng chẳng sao cả, vì không ai quan tâm đến cái chết của một tên ăn mày.
Khác với những ngôi nhà thấp bé san sát ở tây thành, nhà cửa ở đông thành phần lớn đều là nhà riêng có sân vườn, rất lớn và rộng rãi, khoảng cách giữa các nhà cũng rất xa.
Cái pháp hội gì đó đã bắt đầu từ hôm qua, tuy hắn chưa đến nhưng có nghe người ta nói pháp hội được tổ chức trước Chính Dương môn. Hoàng đế ở trong hoàng cung, bên ngoài hoàng cung là Hoàng thành, mà cửa lớn phía nam của Hoàng thành chính là Chính Dương môn.
Lúc này đã có hàng quán bán đồ ăn sáng. Khác với hàng rong ở tây thành, đồ ăn sáng ở đông thành đều do các cửa tiệm làm ra, nhưng điều này đối với Nam Phong cũng chẳng có gì khác biệt, vì dù là hàng rong hay tiệm ăn hắn đều không đủ tiền mua.
Tuy nhiên, có một điều đã thu hút sự chú ý của hắn, đó là trong số những thực khách ăn sáng trong các tiệm ăn có không ít người mang theo binh khí, vừa nhìn đã biết là người luyện võ, trong đó còn có một số đạo sĩ mặc các loại đạo bào khác nhau.
Vận may của hắn không tệ, dọc đường không gặp phải đồng nghiệp nào, sau khoảng một nén nhang thì đến gần Chính Dương môn.
Trước Chính Dương môn dựng một đài gỗ rất lớn, đài gỗ cao chừng một trượng, rộng gần ba trượng, chiều đông tây dài đến mấy chục trượng, trông vô cùng cao lớn uy nghi.
Trên đài gỗ trải thảm đỏ, trên thảm là mấy dãy bàn ghế, vì mọi người chưa có mặt nên trên ghế đều phủ vải đỏ. Phía trên bàn ghế che một tấm lụa vàng rất lớn, chắc là để che nắng.
Dưới đài có hai dãy ghế ngồi, xếp dọc từ nam ra bắc ở hai bên đài gỗ, đối diện nhau theo hướng đông tây, mỗi dãy có đến mấy chục chiếc ghế.
Ở hai bên hai dãy ghế này có rất nhiều lều vải hình vuông, mỗi chiếc lều rộng bằng hai gian phòng, bên trong bày bàn gỗ và ghế dài.
Xung quanh pháp trường có binh sĩ canh gác, vì giờ còn sớm nên trong sân chỉ có vài phu dịch đang kéo con lăn đá để nện bằng sân bãi.
Quan sát xung quanh một lượt, Nam Phong đi về hướng đông nam. Cách pháp trường khoảng hai dặm có mấy cây liễu, lá cây vẫn chưa rụng, có thể trèo lên đó.
Khi đến gần, hắn mới phát hiện mấy cây liễu này mọc bên bờ một con mương. Bên ngoài Hoàng thành có sông hộ thành, đây là con mương thoát nước của sông hộ thành, rộng chừng hai trượng, vì hôm qua vừa mưa nên nước trong mương chảy rất xiết.
Nam Phong trèo lên cây liễu lớn nhất, tìm một chạc cây và ngồi xuống. Đây là một cây liễu rủ, những cành liễu rủ xuống đã che chắn cho hắn rất tốt.
Mãi đến lúc này, hắn mới bình tâm lại được, và lập tức bắt đầu lo lắng cho đám người Sở Hoài Nhu. Mọi người vốn định hôm nay đến đây tìm một con đường sống, không ngờ giữa đường lại xảy ra biến cố, kế hoạch ban đầu hoàn toàn bị đảo lộn.
Nam Phong tiện tay bẻ một cành liễu ngậm trong miệng, bắt đầu tĩnh tâm suy nghĩ. Sự việc xảy ra vào lúc rạng sáng, dù tên tiểu nhị tiệm thuốc có báo quan thì quan phủ cũng không thể lập tức phái người truy bắt, ít nhất cũng phải đợi đến giờ Thìn khi bọn nha dịch bắt đầu làm việc. Trong khi đó, cổng thành đã mở từ giờ Mão, mọi người có đủ thời gian để trốn thoát trước khi quan phủ bắt người.
Sở Hoài Nhu và Trường Nhạc rất có thể sẽ ra khỏi thành, dù sao Trường Nhạc cũng là hung thủ giết người, là mục tiêu truy nã chính của quan phủ. Lữ Bình Xuyên, Đại Nhãn Tình và Mạc Ly ở cùng nhau, ba người đi chung mục tiêu sẽ lớn hơn, nên khả năng họ ra khỏi thành cũng rất cao.
Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên đều là những người có chủ kiến, hắn không lo lắng lắm. Người hắn lo nhất chính là gã mập, gã tương đối khờ khạo, năng lực ứng biến không tốt, khả năng bị bắt là cao nhất.
Bảy người bọn họ đã ở cùng nhau mấy năm nay, dù bữa đói bữa no nhưng luôn có người bầu bạn, gặp phải chuyện gì cũng có người để thương lượng. Cứ thế này mà tan đàn xẻ nghé khiến Nam Phong vô cùng đau khổ, sau khi đau khổ, hắn không khỏi oán hận Trường Nhạc, nếu không phải Trường Nhạc giết người, lúc này mọi người vẫn đang vui vẻ bên nhau.
Mặt khác, hắn cũng lo mình đã trách oan Trường Nhạc, nếu gã thầy thuốc mập kia thật sự làm nhục Sở Hoài Nhu, vậy thì Trường Nhạc đã làm đúng, hắn đã làm một việc mà một người đàn ông nên làm.
Trước khi chia tay, Lữ Bình Xuyên đã từng hỏi Sở Hoài Nhu rằng Trường Nhạc có giết nhầm người không, nhưng Sở Hoài Nhu không trả lời, cứ như vậy, sự việc vẫn không có lời giải đáp.
"Haiz." Nam Phong tựa vào chạc cây, thở dài một hơi.
Trước khi trèo cây, hắn đã thấy trên cây có một cái tổ quạ. Lúc này ở gần hơn, lại thêm vấn đề góc nhìn, khi ngả người ra sau, hắn phát hiện trong tổ quạ phía trên dường như có thứ gì đó, tuy không biết là gì nhưng chắc chắn không phải lông chim.
Lòng đầy nghi hoặc, hắn vịn cành cây trèo lên, đến bên cạnh tổ quạ rồi nghiêng đầu nhìn vào trong. Đập vào mắt hắn là một đôi giày vải, bên dưới đôi giày là một cái tay nải nhỏ bám đầy bụi.
Nam Phong đưa tay lấy đôi giày vải ra, cỡ giày rất nhỏ, hẳn là giày của nữ nhân.
Nam Phong kẹp đôi giày vải dưới nách, lại lấy cái tay nải kia ra, mở ra xem, bên trong là một bộ quần áo nữ được gấp gọn gàng, có nội y, áo lót, và một bộ áo ngoài màu xanh. Trên quần áo còn vương mùi thơm, đúng là quần áo của nữ nhân.
Ngoài quần áo, trong tay nải còn có một ít vật dụng lặt vặt và một túi tiền nhỏ. Mở miệng túi ra, chỉ thấy bên trong có một ít tiền đồng và mấy mẩu bạc vụn.
Nhìn thấy tiền bạc, Nam Phong mừng rỡ vô cùng, phản ứng đầu tiên là phải nhanh chóng đi mua quần áo.
Ngay lúc hắn cầm theo tay nải định trèo xuống cây, bên dưới bỗng truyền đến giọng của một nữ nhân: "Trả lại quần áo cho ta."
Nam Phong nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy được nữ nhân đang nói chuyện. Điều khiến hắn không ngờ tới là người này không ở trên bờ, mà lại ở dưới nước.