Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 68: CHƯƠNG 68: NGƯỜI VÌ LONG PHƯỢNG

Vào thời điểm Hắc Long kia ngẩng cổ rồng gầm, hai con Thanh Long bốn trảo kia cũng hóa thành người, vội vã đáp xuống đất, cùng với đạo nhân vẽ bùa thu dọn đồ vật trên pháp đài.

Tiếng rồng gầm dứt, Hắc Long uốn lượn bay xuống, khi đến gần mặt đất thì hóa thành hình người, mang dáng vẻ của một đạo nhân trẻ tuổi.

Lúc này, ba người kia đã thu hồi toàn bộ pháp khí, còn pháp đài không thể mang đi thì vứt xuống sông lớn. Đạo nhân trẻ tuổi tụ tập cùng ba người, sau một hồi trò chuyện ngắn ngủi, cả bốn người liền đạp đất bay lên không, đi về hướng Đông Bắc.

Mãi cho đến khi bốn người đã khuất bóng, Nam Phong và gã mập mới hoàn hồn trở lại. Bấy giờ, mây đen trên trời đã tan, sấm sét cũng đã lặng, nhưng mưa vẫn còn rơi, hai người bèn chạy vào lều cỏ mà ba người kia dùng để làm phép lúc trước để trú mưa.

"Bọn họ là ai vậy?" Gã mập cóng đến run cầm cập.

"Bọn họ có lẽ không phải người." Nam Phong lắc đầu nói, trước đây hắn vẫn cho là ba người kia muốn hàng yêu, không ngờ ba người kia và con mãng xà khổng lồ lại là cùng một phe. Ba người không những giúp mãng xà độ kiếp mà còn gọi nó là sư đệ, điều này cho thấy ba người kia và mãng xà là đồng môn đạo hữu.

Gã mập từ trong lều cỏ tìm ra một ít ván gỗ và cỏ khô, đưa tay vào ngực tìm đồ mồi lửa thì phát hiện đã bị nước mưa làm ướt. May mà Nam Phong cũng mang theo đồ mồi lửa, sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng nhóm lên được đống lửa.

Hai người cởi y phục ướt sũng ra hong khô bên lửa, bàn tán về những gì vừa thấy.

Ba vị đạo nhân kia và con hắc mãng độ kiếp thành công chắc hẳn là đạo nhân của Thượng Thanh Tông. Thượng Thanh Tông là tông phái duy nhất trong tam tông thu nhận đệ tử dị loại. Con hắc mãng này chắc chắn phải độ kiếp vào lúc này, ba người sư huynh biết trước nên đã chạy đến đây ra tay tương trợ.

Những gì có thể suy đoán được cũng chỉ có bấy nhiêu, còn về việc bốn người họ đến từ tổ đình Thượng Thanh hay từ một môn phái cấp dưới của Thượng Thanh Tông thì không thể nào biết được. Bốn người là ai lại càng không thể biết.

Rất ít người có thể tận mắt chứng kiến mãng xà độ kiếp hóa rồng, hai người từ đầu đến cuối đã được xem tường tận, lại ở khoảng cách gần nên nhìn càng rõ ràng hơn. Gã mập hưng phấn không thôi, lải nhải kể lại.

Nam Phong tuy cũng cảm thấy mới lạ, song chẳng mấy hưng phấn, ngược lại, trong lòng hắn dấy lên chút thất vọng. Bất kể là lão giả hắc y hộ vệ tiên nhân hạ phàm mà hắn thấy trước kia, hay là mãng xà cự đại vượt thiên kiếp hóa rồng vừa rồi, họ cũng chỉ là những kẻ đứng ngoài cuộc, chỉ có thể chiêm ngưỡng sự náo nhiệt mà chẳng thể thấu hiểu môn đạo, càng không cách nào nhúng tay can dự. So với những đạo nhân cùng dị loại sở hữu dị năng kia, hắn và gã mập trở nên vô cùng nhỏ bé, yếu ớt và bất lực. Nếu người khác là rồng phượng bay lượn trên trời cao, thì bọn họ chỉ tựa lũ sâu kiến bò dưới đất mà thôi.

Bên ngoài trời vẫn mưa, không tìm được củi khô, gã mập đành phải lấy vật liệu tại chỗ, chỗ này thì kéo một nắm cỏ, chỗ kia thì gỡ một tấm ván. Cứ như vậy, quần áo còn chưa kịp hong khô thì lều cỏ đã bị gã làm sập, hai người chán nản chui ra từ trong đống đổ nát.

"Mấy lão mũi trâu kia dựng cái lều này, e là không ngờ sẽ có trận mưa gió lớn như vậy." Gã mập khoác chiếc quần nửa khô nửa ướt lên người.

Nam Phong nghiêng đầu nhìn gã mập, thân là thủ phạm, gã này vậy mà lại có thể tỏ ra như không có chuyện gì, trốn tránh trách nhiệm mà còn rất hùng hồn.

"Đi thôi, tìm chỗ khác trú mưa." Gã mập giúp Nam Phong kéo áo choàng ra.

Nam Phong không mặc áo choàng mà khoác lên vai, mang theo bọc đồ đi ra đường lớn, gã mập tìm lại đao kiếm rồi theo sau.

Đi được bốn năm dặm thì mưa tạnh, nhưng hai người vẫn chưa tìm được miếu hoang hay nhà bỏ hoang nào. Đến nửa đêm về sáng, nhiệt độ không khí hạ thấp, quần áo hai người đều còn ẩm ướt, đông đến run lẩy bẩy.

Không tìm được miếu hoang, không thấy nhà bỏ hoang, cuối cùng hai người phát hiện một sơn động ở trước núi. Sơn động không lớn, trước đây có lẽ đã có người dừng chân ở đây, trong động còn sót lại một ít cành cây.

Mò mẫm thu thập cành cây và cỏ khô, đến lúc nhóm lửa lại phát hiện đồ mồi lửa đã hỏng.

Ý của gã mập là ở đây tránh gió, cứ ở đây tạm một đêm, nhưng Nam Phong không đồng ý. Quần áo trên người hai người bây giờ đều ẩm ướt, nếu ngủ chắc chắn sẽ bị nhiễm phong hàn, hắn đã có vết xe đổ nên bắt gã mập ra khỏi sơn động, tiếp tục đi đường.

Đêm đó vô cùng vất vả, may mà sau khi trời hửng sáng, phía trước xuất hiện một huyện thành, hai người liền tăng tốc chạy tới.

Đây là một thành nhỏ ở biên thùy, không lớn hơn thôn trấn là bao, nhưng chim sẻ tuy nhỏ ngũ tạng đều đủ, nhà trọ vẫn có.

Đốt nóng giường đất, sấy khô y phục, hai người nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi.

Ngủ không được bao lâu thì nghe thấy tiếng ồn ào ở phòng trước, còn có cả tiếng bàn ghế và đồ gốm vỡ nát. Nam Phong kéo chăn trùm lên đầu, nếu bây giờ hắn và gã mập có võ công, gặp chuyện bất bình còn có thể quản một chút, nhưng hai người chưa từng luyện võ, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, hai người cũng bất lực can thiệp.

Ngủ một giấc đến chiều, Nam Phong tỉnh dậy nhưng không rời giường, mà mặc xong quần áo, nằm lại trên giường, mở mắt suy nghĩ.

Mười gã mập thì có chín gã ngáy, gã mập này cũng không ngoại lệ. Mỗi khi tiếng ngáy của gã quá lớn, hắn lại đá cho một cước. Gã mập không tỉnh, nhưng tiếng ngáy sẽ im lặng một lúc, rồi lại vang lên, hắn lại đá.

Gã mập ngủ một mạch đến chạng vạng tối mới tỉnh. Hắn dĩ nhiên biết Nam Phong cứ đá mình, nhưng hắn cũng biết rõ tại sao Nam Phong lại làm vậy, nên sau khi tỉnh dậy cũng không so đo với Nam Phong: "Ngủ ngon thật, nên đi ăn cơm chay thôi."

Nam Phong cũng chưa ăn trưa, đã sớm đói bụng, liền cùng gã mập đến phòng trước ăn cơm.

Lúc này phòng trước chỉ có một bàn thực khách, hai người vừa bước vào, bàn khách kia liền theo bản năng quay đầu nhìn sang.

Bàn khách đó có tổng cộng bốn người, ăn mặc như võ nhân, ba nam một nữ, tuổi tác đều không lớn. Một người trong đó Nam Phong thấy hơi quen mắt, nhìn kỹ lại, cô gái kia cũng rất quen, chỉ là nhất thời không nhớ ra đã gặp hai người ở đâu.

Một trong số những gã võ nhân trẻ tuổi dường như cũng thấy Nam Phong quen mắt, trong lòng còn đang nghi hoặc nên nhìn hắn thêm vài lần, rồi lập tức lộ ra vẻ bừng tỉnh, rời ghế đứng dậy: "Thằng nhóc con, không ngờ lại gặp ngươi ở đây."

Người này vừa nói, cô gái trẻ và hai nam tử trẻ tuổi còn lại đều quay sang nhìn Nam Phong. Cô gái vừa quay đầu, Nam Phong liền thấy rõ mặt, lập tức nhớ ra đã gặp hai người ở đâu.

"Gặp ta thì sao chứ?" Nam Phong bĩu môi hừ lạnh, quay người ngồi xuống bàn trước: "Chủ quán, cho ít rượu thịt, chúng ta muốn uống rượu. Thêm một bát mì chay nữa, sư phụ ta ăn chay."

Gã võ nhân trẻ tuổi nghe vậy liền dừng bước, nhíu mày nhìn Nam Phong.

Thấy đã dọa được gã võ nhân trẻ tuổi đang có ý gây sự, Nam Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cuối thu năm ngoái, hắn và Thiên Nguyên Tử rời Trường An đi Nam quốc, giữa đường gặp một đôi nam nữ trẻ tuổi. Cô gái kia giữa đường ghìm ngựa, mời Thiên Nguyên Tử xem bói, gã nam tử đi cùng nàng ta lại buông lời phỉ báng Thiên Nguyên Tử, hắn tức không chịu nổi nên mở miệng chửi rủa, hai bên vì thế mà xảy ra xung đột. Trong bốn người này có đôi nam nữ ngày đó, hai người còn lại chắc là đồng môn của họ.

"Sư phụ? Sư phụ nào?" Gã mập nghi hoặc ngồi xuống đối diện Nam Phong.

Nam Phong vốn đang cáo mượn oai hùm, không ngờ chỉ một câu của gã mập đã khiến hắn lộ tẩy. Quả nhiên không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngốc, lần này đúng là bị gã mập hại thảm rồi.

Gã võ nhân trẻ tuổi nghĩ lại, lập tức hiểu ra Nam Phong đang dọa mình, bèn nhe răng cười lạnh bước tới bàn của hai người, gằn giọng: “Đứng lên.”

Nam Phong không trả lời, cũng không đứng dậy.

"A Di Đà Phật, thí chủ..." Gã mập nói được nửa câu mới nhớ ra mình đã thay tăng y, lúc này đang ăn mặc như người thường.

"Ngươi là bạn của nó?" Gã võ nhân trẻ tuổi lạnh lùng nhìn gã mập.

Thấy đối phương giọng điệu không thân thiện, gã mập mơ hồ đoán được người này có thù với Nam Phong: "Có chuyện gì từ từ nói, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý."

"Cút ngay!" Gã võ nhân trẻ tuổi đột nhiên ra tay, tát cho gã mập một cái.

Gã mập bị đánh đến ngây người: “Ngươi, ngươi, ngươi…”

Nam Phong sớm đã biết chuyện này khó mà giải quyết trong hòa bình, thấy gã võ nhân trẻ tuổi đánh gã mập, liền tiện tay vớ lấy ấm trà trên bàn mà đập thẳng vào đầu đối phương.

Gã võ nhân trẻ tuổi không kịp đề phòng, không thể né tránh, ấm trà vỡ tan, nước nóng bên trong đổ ướt hết mặt mũi gã.

Gã võ nhân trẻ tuổi che mặt nhảy dựng lên, kêu rên không ngớt.

Nam Phong nhân cơ hội kéo gã mập, chạy về phía cửa sau.

Hai đồng môn của gã võ nhân trẻ tuổi thấy hai bên đã động thủ, lập tức đứng dậy tham chiến, tung chân đá một cước, khiến Nam Phong và gã mập đang chạy ra cửa sau ngã lăn ra sân sau.

Nam Phong ngã xuống đất liền lập tức bò dậy, chạy về phía phòng mình. Đao kiếm của hắn và gã mập đều ở trong phòng, tay không chắc chắn không đánh lại, phải quay về lấy vũ khí.

Nhưng hai người đồng bạn của gã võ nhân trẻ tuổi kia cũng có chút công phu, một người đá ngã gã mập đang định đứng dậy, rồi giẫm lên mặt đất. Người còn lại lách mình tiến lên, tóm Nam Phong đang chạy đến cửa phòng về, tiện tay ném xuống thềm.

Lúc này, gã nam tử trẻ tuổi đã xông vào sân sau, mặt và cổ đỏ bừng một mảng. Trong lòng phẫn nộ, cũng không nói nhiều lời, hung hăng đá đạp Nam Phong.

Gã nam tử trẻ tuổi này ra tay còn tàn nhẫn hơn cả Linh Nghiên Tử. Nam Phong không biết võ nghệ, khó mà đứng dậy đánh trả, nhưng hắn cũng không chịu thua, trong lúc bị đánh vẫn luôn miệng chửi rủa.

Gã mập muốn xông đến cứu viện nhưng lại bị một người khác giữ chặt tại chỗ, chỉ có thể lớn tiếng la lên: "Đừng động thủ, đừng động thủ."

Không chỉ có gã mập hô đừng động thủ, cô gái trẻ kia cũng ở bên ngoài la hét.

Gã nam tử trẻ tuổi thật sự nổi giận, thấy Nam Phong liều chết chịu đòn chứ không xin tha, bèn nhìn quanh quất, rồi vớ lấy một cái xẻng từ sau cửa.

Gã mập thấy đối phương định dùng vũ khí thì càng thêm lo lắng, bèn giãy giụa ngồi dậy, cao giọng niệm Phật: “A Di Đà Phật.”

Gã nam tử trẻ tuổi nghe tiếng liền nhìn về phía gã mập. Gã mập ngồi xếp bằng thẳng tắp, chắp tay trước ngực: "Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, muốn đánh thì đánh ta, A Di Đà Phật."

Gã nam tử trẻ tuổi mặt lộ vẻ căm hận, vung xẻng phang thẳng vào đầu gã mập.

Gã mập "ai nha" một tiếng, đau đớn ngã xuống đất.

Nam Phong vốn định nhân cơ hội phản kích nhưng lại bị một người khác đá ngã. Gã nam tử trẻ tuổi quay người lại, vung xẻng đập túi bụi. Gã này ra tay rất nặng, vài nhát xẻng đã đánh Nam Phong đến bất tỉnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!