Nam Phong đưa tay kéo gã mập về chỗ ngồi: "Phật Quang tự ở Túc Châu, cách nơi này khoảng bảy, tám trăm dặm."
"Đi sớm thì đến sớm, đi thôi, đi thôi." Gã mập lại đứng lên.
"Gấp cái gì chứ, muốn đi cũng phải đợi đến sáng mai, bây giờ đã vào canh rồi." Nam Phong nhíu mày lắc đầu.
"Đã trả tiền trọ chưa?" Gã mập truy vấn.
"Trả rồi, trả rồi." Nam Phong lại kéo gã mập về chỗ ngồi.
Gã mập không còn tâm tư ăn uống, và vội vài miếng cơm rồi chạy đi hỏi tiểu nhị về nơi ở của nhóm người lúc trước, sau đó mua một bầu rượu, chạy đến hậu viện lân la làm quen để dò hỏi tin tức.
Nam Phong bất đắc dĩ lắc đầu, đám võ phu giang hồ kia chỉ là hạng lãng khách tầm thường, lời nói chưa chắc đã đáng tin. Lùi một bước mà nói, cho dù môn công phu mà bọn họ nói thật sự tồn tại, cũng chắc chắn không phải là thứ ai cũng có thể học được.
Uống cạn rượu trong bầu, Nam Phong trở về phòng nằm xuống nghỉ ngơi. Lúc này đã là cuối thu đầu đông, thời tiết rét lạnh, bên ngoài gió bắc gào thét, trong phòng không những đốt giường sưởi mà còn đặt cả chậu than.
Vào canh hai, gã mập trở về, vẻ phấn khởi và vội vã lúc trước đã bị thay thế bằng dáng vẻ uể oải, ủ rũ. Sau khi vào cửa cũng không nói tiếng nào, ném cà sa sang một bên, kéo chăn nằm xuống, sau đó thở dài một tiếng.
"Sao vậy, không có môn công phu đó à?" Nam Phong hỏi.
Gã mập vốn tưởng Nam Phong đã ngủ, nghe hắn nói vậy mới biết hắn còn thức, bèn quay người nhìn về phía Nam Phong: "Công phu thì có, nhưng Bát Bộ Kim Thân đó là tuyệt học trấn tự của Phật Quang tự, chỉ truyền cho trụ trì và phương trượng, hòa thượng khác không học được, đi cũng như không."
"Không ngoài dự liệu." Nam Phong đã sớm đoán được tình huống này. Mỗi môn phái đều có tuyệt học trấn phái của riêng mình, những tuyệt học này chính là căn cơ lập phái của họ, một khi bị tiết lộ ra ngoài, môn phái sẽ có nguy cơ bị diệt vong, giống như Thái Huyền chân kinh của Thái Thanh Tông vậy, đều chỉ truyền thụ trong phạm vi nhỏ, đừng nói người ngoài, ngay cả cao thủ trong chùa cũng chưa chắc được truyền thụ để tu tập.
"Haiz." Gã mập cảm thán thở dài.
Nam Phong không nói gì thêm, kéo chăn lên đắp kín rồi nhắm mắt lại.
"Haiz." Gã mập lại cảm thán thở dài.
Nam Phong vẫn không đáp lời. Thiên hạ có rất nhiều thứ tốt, ai cũng muốn, nhưng con người phải biết tự lượng sức mình. Tư chất của gã mập không tốt, cho dù đến Phật Quang tự tá túc cũng sẽ không được trụ trì hay phương trượng để mắt tới, Bát Bộ Kim Thân này e là không học được.
"Haiz." Gã mập lại thở dài một lần nữa.
Nam Phong bất đắc dĩ mở miệng: "Đừng nghĩ nữa, ngủ sớm đi."
"Bát Bộ Kim Thân là một trong tứ đại thần công của Phật Môn Trung Thổ, sau khi luyện thành sẽ có Bát Bộ Thiên Long hộ thân, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, cực kỳ thích hợp với ta." Gã mập nói xong lại thở dài một tiếng.
Nam Phong không lập tức đáp lời. Gã mập tuy thân hình cao lớn nhưng lại không thích tranh đấu với người khác, Bát Bộ Kim Thân này quả thực rất hợp với hắn.
"Haiz." Gã mập trong lòng phiền muộn, thở dài liên tục.
"Ngươi mà còn thở dài nữa là ta đá ngươi xuống dưới đấy." Nam Phong bực bội nói.
Thấy mình làm phiền Nam Phong nghỉ ngơi, gã mập đành cố nén không thở dài nữa, nhưng trong lòng khó chịu, vô cùng phiền muộn, nằm trên giường không ngừng thở hổn hển.
"Ngươi thật sự muốn học môn công phu đó à?" Nam Phong hỏi.
"Ngươi có cách nào hay sao?" Gã mập vội vàng truy vấn. Trong bảy người, Nam Phong là người nhiều mưu kế nhất, ngày trước ở Trường An, rất nhiều chuyện bọn họ cho là không thể làm được Nam Phong đều nghĩ cách làm cho bằng được.
Nam Phong không trả lời câu hỏi của gã mập mà hỏi ngược lại: "Phật Quang tự đó có bao nhiêu tăng chúng? Trụ trì là ai?"
"Có hơn năm trăm tăng lữ, trụ trì là Nguyên Không đại sư." Gã mập đáp.
Nam Phong gật đầu, Phật Giáo tuy truyền vào Trung Thổ chưa lâu nhưng tín đồ lại vô cùng đông đảo, tổng số tăng lữ ở trong chùa miếu e là đã vượt qua số đạo nhân của huyền môn do Tam Thanh tông đứng đầu. Tuy nhiên, các môn phái Phật Giáo tương đối phân tán, không tập trung như các tông của Tam Thanh, ít thì ba năm người, nhiều thì hơn mười người. Ngôi chùa như Phật Quang tự có số tăng lữ thường trú lên đến năm trăm người đã được xem là một tự viện rất lớn.
"Ngươi nói xem Nguyên Không đại sư có tu vi thế nào?" Nam Phong lại hỏi.
"Cái này thì ta chưa hỏi." Gã mập lắc đầu nói.
"Ngủ sớm đi, sáng mai dậy sớm lên đường, đến Túc Châu." Nam Phong lại nằm xuống. Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Gã mập sớm muộn gì cũng phải học một môn công phu, mà phàm là thứ tốt thì chủ nhân đều trông coi rất nghiêm ngặt, người tranh giành cũng nhiều, không thể vì có nhiều người tranh giành mà sợ hãi lùi bước, phải vượt khó tiến lên, được hay không cũng phải thử một lần.
"Đi cũng vô ích." Gã mập lại lắc đầu, sau khi biết Bát Bộ Kim Thân là tuyệt học trấn tự của Phật Quang tự, hắn tuy luyến tiếc nhưng cũng không dám ôm hy vọng hão huyền.
"Cứ đến xem rồi nói, người sống đâu thể để một chuyện nhỏ làm khó chết được?" Nam Phong nói.
Gã mập nghe vậy mừng rỡ vô cùng: "Ngươi có cách gì à? Mau nói đi."
"Tạm thời chưa có, đến nơi rồi tính." Nam Phong xoay người, không nói chuyện với gã mập nữa.
Sáng sớm hôm sau, mặt trời chưa mọc, sương lạnh chưa tan, gã mập đã lôi Nam Phong vội vàng lên đường. Trên đường đi, hắn cũng không nói nhiều, chỉ cắm đầu cắm cổ đi.
Gã mập cao hơn Nam Phong không ít, sải bước rất nhanh, Nam Phong theo có chút vất vả, đành vận chuyển linh khí để dùng thân pháp. Cái gọi là thân pháp chẳng qua cũng chỉ là vận khí tăng tốc, chứ không có kỹ xảo bộ pháp gì cao siêu.
Hai người hiện đang ở khu vực giao giới giữa Tây Ngụy và Đông Ngụy, vì chiến sự liên miên nên biên giới ít có thôn làng. Mãi đến trưa ngày hôm sau, hai người mới tìm thấy một trấn nhỏ. Sau khi nghỉ lại trong trấn, họ lại mang theo lương khô tiếp tục đi về phía bắc. Năm ngày sau, cuối cùng cũng đến được Túc Châu.
Túc Châu thuộc địa giới Đông Ngụy, là một trọng trấn biên quan, thành cao hào sâu, binh sĩ đồn trú rất đông. Lúc qua cổng thành, những người khả nghi sẽ bị kiểm tra, nhưng hai người tuổi còn trẻ, không giống gián điệp hay mật thám nên binh lính giữ thành cũng không làm khó.
Sau đó, hai người vừa đi vừa hỏi đường, đi về phía bắc hai ngày, cuối cùng cũng đến được châu phủ Túc Châu. Phật Quang tự được xây trên ngọn núi ở phía bắc châu thành, từ cổng bắc đi ra khoảng nửa nén hương là đến.
Vì Phật Quang tự chỉ cách châu thành khoảng ba, bốn dặm, chiều hôm đó gã mập liền chạy đến bái Phật dâng hương. Đạo sĩ thì không vào chùa miếu, nên trong lúc gã mập đến Phật Quang tự, Nam Phong đi dạo một vòng trong thành. Nơi đây là châu phủ của Túc Châu, tuy không bằng Trường An nhưng cũng là một thành trì rất lớn. Có điều, bách tính ở đây sống rất khổ cực, vì nằm ở biên quan, chinh chiến liên miên mấy năm liền khiến lương thực cực đắt, vải vóc khan hiếm, trong thành đã cấm rượu, các cửa hàng cũng không có nhiều hàng hóa, người đi trên đường đa số không có áo bông chống rét, trên mặt cũng hiện rõ vẻ đói khổ.
Vì là nơi đặt châu phủ, quan binh tuần tra tương đối nghiêm ngặt nên trong thành xem như yên bình.
Chạng vạng tối, Nam Phong trở lại nhà trọ, thấy gã mập đã về, đang ngồi xổm trước chậu than để sưởi ấm.
"Ta còn tưởng đêm nay ngươi lại tá túc ở đó." Nam Phong phủi đi bông tuyết trên người, bên ngoài đang có tuyết rơi, tuyết không lớn lắm nhưng gió to, rất lạnh.
"Bọn họ không cho ta tá túc." Gã mập nói.
"Vì sao?" Nam Phong hỏi.
"Trong chùa thiếu gạo thiếu lương, không có cháo cơm để cung cấp cho các nhà sư từ nơi khác đến." Gã mập đáp.
Nam Phong gật đầu, ngồi xổm đối diện gã mập để sưởi ấm: "Kể cho ta nghe tình hình của Phật Quang tự đi, càng chi tiết càng tốt."
Gã mập vừa sưởi ấm vừa kể, Phật Quang tự là một trong mấy ngôi chùa lớn của Đông Ngụy, tăng lữ rất đông, danh tiếng cũng lớn. Sở dĩ gọi là Phật Quang tự là vì trong chùa thờ phụng một viên Xá Lợi Tử của Phật Tổ. Viên Xá Lợi Tử này là cốt xá lợi, trong bóng tối sẽ phát ra ánh sáng, Phật Quang tự cũng vì thế mà có tên.
Ngôi chùa được xây ở chân núi Bắc Sơn, các nhà sư bình thường đều ở trong tăng xá dưới chân núi. Trên sườn núi có một tòa tháp Xá Lợi, cũng chính là nơi thờ phụng Xá Lợi Tử. Lấy tháp Xá Lợi làm trung tâm, xung quanh xây dựng một biệt viện tên là Thiền viện Phật Quang, cao tăng trong chùa đa số đều thanh tu trong Thiền viện.
Vì thờ phụng xá lợi của Phật Tổ nên Phật Quang tự có uy danh rất cao trong giới tín đồ Phật Giáo, có rất nhiều tăng lữ nghe danh mà đến, để cầu mong nhận được sự phù hộ và khai thị của Xá Lợi Tử, lĩnh hội được phật pháp cao thâm.
Phật Quang tự không chào đón các hòa thượng từ nơi khác đến tá túc, thiếu thốn lương thực chỉ là một trong những nguyên nhân, nguyên nhân chủ yếu là do số người ở đây đã quá đông, tăng phòng không còn chỗ chứa.
"Đừng nói những chuyện này, nói về Bát Bộ Kim Thân đi, ngươi có dò hỏi được gì không?" Nam Phong ngắt lời gã mập.
"Tuy không cho ta tá túc nhưng tri khách sư vẫn dẫn ta lên đại điện dâng hương, cũng kể cho ta nghe một vài thần tích về Xá Lợi Tử. Theo lời ông ấy, Bát Bộ Kim Thân không phải được truyền từ Tây Vực đến, mà là do một vị tiền bối đại sư trong lúc chiêm bái Xá Lợi Tử đã nhận được sự khai thị của Phật Tổ mà sáng tạo ra..."