"Khách quan, ngài muốn khai đàn?"
Nghe hai chữ "khai đàn", chưởng quỹ mặc một thân áo vải đen vạt chéo, đứng sau quầy soi xét Trần Tích từ trên xuống dưới. Tiểu Lục thì tròng mắt đảo lia lịa, ngay cả Tiểu Ngũ đang nằm vắt vẻo trên xà nhà cũng ló nửa đầu ra nhìn.
Một lát sau, chưởng quỹ chậm rãi nói: "Khách quan, khách sạn Long Môn của ta đã mấy hôm rồi không ai khai đàn, ngài có biết quy củ khai đàn không?"
Trần Tích vừa vỗ bụi trên người, vừa cười nói: "Lúc trước tiểu nhị đã nói qua, một khi khai đàn, hương thơm sẽ bay xa mười dặm, phải có tin tức quan trọng mới được dùng. Ngoài ra, không biết còn quy củ gì nữa không?"
Chưởng quỹ trầm ngâm một lát rồi nói: "Khách quan, khai đàn chính là quy củ lớn nhất của khách sạn Long Môn chúng ta, một khi khai đàn, sẽ có người lập tức chạy đi bẩm báo, khách khứa tám phương sẽ ùn ùn kéo tới. Đến lúc đó, nếu ngài đưa ra được tin tức quan trọng thì không sao, còn nếu không đưa ra được, thì ngay cả danh dự của khách sạn cũng bị tổn hại theo."
Trần Tích tò mò hỏi: "Nếu không đưa ra được, sẽ thế nào?"
Chưởng quỹ nhìn chăm chú Trần Tích rất lâu: "Rút gân lột da, treo trước miếu thờ trên phố Quy Tư để răn đe... Nhưng khách sạn chúng ta mở cửa làm ăn, chú trọng hòa khí sinh tài, cho nên phải hỏi khách quan mấy vấn đề trước."
"Hỏi đi."
"Tin tức có liên quan đến nhân vật trọng yếu, là quan viên chính nhị phẩm trở lên của hai triều Yên, Cảnh không? Quan tòng nhị phẩm thì không tính."
"Có."
"Có liên quan đến an nguy của cả một tòa thành không?"
"Có phải là chuyện ngài tự mình trải qua không?"
Trần Tích ngập ngừng một lát, do dự hai nhịp thở rồi mới đáp: "Phải."
Trong mắt chưởng quỹ lộ ra vẻ khác thường: "Nếu khách quan đã chắc chắn như vậy, vậy thì ngày mai khách sạn Long Môn của ta chắc chắn sẽ rất náo nhiệt. Phải rồi, còn một quy củ nữa muốn báo trước cho khách quan."
Trần Tích hỏi: "Quy củ gì?"
Chưởng quỹ ngón tay vô thức gảy nhẹ hạt bàn tính: "Phàm là khách nhân đã khai đàn tại khách sạn của ta, khách sạn chúng ta sẽ cung cấp một mật đạo, để tiễn khách nhân và đồng bạn rời khỏi Cố Nguyên, tránh cho mấy ngàn lượng bạc trên người bị đám cường hào dòm ngó."
Ánh mắt Trần Tích ngưng lại: "Mật đạo ở đâu?"
Chưởng quỹ chỉ tay xuống dưới: "Ngay tại khách sạn Long Môn này của chúng ta."
Trần Tích thản nhiên hỏi: "Thông đến nơi nào?"
Chưởng quỹ cười ha hả: "Mật đạo này của ta có hai lối ra, một lối thông đến thủ phủ Thái Nguyên của Ninh triều, một lối thông đến Phụng Thánh châu thuộc Tây Kinh đạo của Cảnh triều, không biết khách quan muốn đi đâu?"
Trần Tích trầm ngâm nói: "Ta vẫn chưa quyết định, đợi nghĩ xong sẽ báo cho chưởng quỹ."
Chưởng quỹ ôm quyền nói: "Được, ngày mai ta sẽ chuẩn bị rượu ngon món tốt cho khách quan, sớm chúc ngài tài lộc dồi dào!"
"Đa tạ chưởng quỹ," Trần Tích quay người lên lầu.
Tiểu Lục lắng tai nghe tiếng bước chân lên thẳng tầng ba, lúc này mới vội quay đầu nhìn chưởng quỹ: "Ngài nói xem hắn muốn bán tin tức gì?"
Chưởng quỹ trầm ngâm: "Nghe nói đêm nay biên quân và Vũ Lâm quân đều có động tĩnh lớn, biết đâu lại liên quan đến việc này. Trong thành Cố Nguyên này, người có chức vị từ nhị phẩm trở lên cũng chỉ có Hồ tướng quân và Thái tử."
Tiểu Lục kinh ngạc thốt lên: "Vị khách quan kia rốt cuộc có thân phận gì, nghe nói đêm nay toàn bộ phố Xa Trượng đều bị biên quân phong tỏa, làm sao hắn lại có được tin tức?"
Chưởng quỹ hai mắt sáng rực: "Ta đã nói là Quá Giang Long mà... Hắn hẳn là vừa tới Cố Nguyên, đi đường quan đạo. Ngươi bây giờ đến chỗ người quen trong biên quân hỏi thăm một chút, nhất định có người thấy được hành tung của hắn. Nhớ kỹ, phải hỏi cho ra lai lịch của hắn, nếu hỏi không ra thì ngươi không cần quay về nữa."
Tiểu Lục mắt sáng rỡ: "Còn có chuyện tốt thế này sao?"
"Cút!"
"Vâng," Tiểu Lục vứt chiếc khăn trắng vắt trên vai đi, lấy từ ngăn tủ sau quầy một chiếc áo tơi, đội một chiếc nón rộng vành, kéo sụp vành nón, bất chấp gió sương rời khỏi khách sạn.
...
Trên tầng ba của khách sạn, Trần Tích đứng trước cửa phòng Thiên tự hạng Giáp xoa xoa mặt, đợi cho vẻ mặt căng thẳng của mình giãn ra, mới khẽ đẩy cửa phòng.
Cửa gỗ không bị cài then từ bên trong, chỉ khẽ đẩy liền hé ra một kẽ hở.
Hắn rón rén đi vào, để tránh làm kinh động giấc mộng đẹp của đám người Trương Tranh...