Chương 1197
Có thể nghe thấy một âm thanh từ đằng xa. Đó là tiếng gầm của con quái thú lớn nhất thế giới ư? Nhóm của Thất Kiếm vẫn còn ngạc nhiên bởi âm thanh này mặc dù đã nghe thấy nó vài lần và đôi mắt họ tập trung vào Grid đang đi bộ. Một làn khói trắng đang bốc lên trên cơ thể Grid. Đó là cảnh tượng của một vị thần giáng trần.
[Bạn đã đồng hóa với khí huyết của bạch hổ. Vào trạng thái ‘Thổ thần’ và giành quyền kiểm soát mặt đất.]
Thế giới mà Grid nhìn thấy đã thay đổi. Cánh đồng, những tảng đá, các quả đồi, những ngọn núi, v.v. Mọi thứ được phân loại là địa hình đều lóe lên ánh sáng huỳnh quang. Đôi mắt anh xoay tròn. Grid nhìn vào các quả đồi và vội vàng vẽ ra một đồng bằng trong đầu. Mana của Grid lập tức tiêu hao và các quả đồi lún xuống. Khu vực ấy đã biến thành vùng đồng bằng.
Đó là một phép màu. Đây là quyền năng của một vị thần. Grid có sự bảo hộ của bạch hổ và có thể sử dụng một phần quyền năng đất của nó, nên anh có thể thay đổi địa hình gần đó theo ý mình. Số lượng thay đổi được cho phép là 1 và thời lượng chỉ là 30 giây, nhưng đây vốn đã là một hiệu ứng đáng kể và hữu ích rồi.
Grid đang tự hào chạy trên đồng bằng thì Braham dội một gáo nước lạnh vào tim anh. “Không phải nó quá tồi tàn để được gọi là quyền năng của thổ thần à?”
Nó dễ thực hiện ngay cả khi họ không phải một vị thần. Dù nó là núi hay đồi, ông ấy vẫn có thể đập vỡ nó một cách kỳ diệu. Grid bác bỏ lời nói của Braham. “Làm thế chỉ là một hành động phá hoại tự nhiên còn gì?”
“...?”
Ưu điểm của kỹ năng này là để bảo tồn thiên nhiên sao? Grid cương quyết đến mức Braham - khá bối rối - nghĩ về điều đó trước khi gật đầu.
“Quả thực... thiên nhiên càng được bảo tồn thì nồng độ mana càng mạnh. Nên nhóc có thể nói khả năng của các vị thần để biến khu vực thành đồng bằng mà không phá hủy các quả đồi là rất tuyệt vời.”
Đó là một kết quả tốt đối với anh. Grid đang chấp nhận nó và để chuyện này trôi qua thì anh nói với Braham.
“Thực tế thì sức mạnh thực sự của Thổ Thần không phải biến khu vực thành đồng bằng. Quyền năng chân chính của Thổ Thần là khu vực ấy có thể được biến thành một mê cung.”
“Thế tại sao lại biến nó thành đồng bằng? Vừa xong nhóc bị một lũ độc cước yêu truy đuổi, nếu tạo ra một mê cung thì không phải là đã có thể chạy trốn dễ dàng hơn à?”
“Tôi phải vẽ cấu trúc trong đầu nhưng nó khó lắm...”
“Ta hiểu.”
Não Grid không hoạt động tốt có phải mới 1 hay 2 ngày đâu. Braham không nói thêm gì khác cả. Nhóm của Thất Kiếm và 12 Con Giáp không dám thắc mắc điều đó để bảo vệ cho phẩm giá của Grid.
‘Thật khó để làm tốt cái đấy ngay từ đầu trừ khi là một thiên tài.’
Cho tới giờ, Grid luôn có điểm chung khi hình thành các vùng đồng bằng. Tất cả chúng đều được làm trong 3 giây. Có vẻ như việc chọn địa hình để thay đổi và thiết kế lại cấu trúc của những gì nó sẽ được thay đổi phải được thực hiện trong 3 giây. Bảo sao Grid cần thời gian để thích nghi.
‘Giữa những kẻ không phải thiên tài, người duy nhất có thể tận dụng hết quyền năng này là Bậc thầy Ma động.’
Bậc thầy Ma động mà Braham đang nghĩ tới là Ăn Chân giò Cay. Ăn Chân giò Cay đã xây dựng hơn 30 ma động và giúp đỡ rất nhiều người chơi trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang nên thanh thế của ông ta đã đến tai Braham.
‘Ta nên yêu cầu hắn thi công tầng hầm của tòa tháp phép thuật sẽ sớm được xây dựng.’
Khoảnh khắc Braham có suy nghĩ này...
“Haiz.”
Một khi thời lượng của Thổ Thần kết thúc và khu vực bị biến thành đồng bằng trở lại thành các quả đồi, Grid đi chậm lại và thở phào nhẹ nhõm.
‘Thứ này vốn dĩ là một kỹ năng đánh lô-tô.’
Thổ Thần có thể được kích hoạt 1 lần sau mỗi 3 giờ. Đó là một thời gian hồi không khác nhiều với cái gọi là kỹ năng tối thượng. Tuy nhiên, có những thứ không nên quên. Thổ Thần có khả năng khởi động cộng dồn. Nêu tỉ lệ không xếp chồng lên nhau thì cơ hội nó được khởi động hẳn sẽ thấp hơn đáng kể so với bây giờ. Nghĩ thôi cũng thấy khủng khiếp rồi.
‘Tạo ra bộ đồ Bạch Hổ là điều đúng đắn. Trong tương lai, một khi mình làm thêm một trang bị nữa từ Khí huyết Bạch Hổ đã hấp thụ Khí huyết Chu Tước và hoàn thiện bộ đồ Bạch Hổ, khả năng Thổ Thần kích hoạt sẽ cao hơn.’
Kịch bản lý tưởng là hồi sinh huyền vũ và nhận được phước lành của huyền vũ. Rồi Khí huyết của Huyền Vũ cũng có thể được dung hợp với khí huyết của con khác trong Tứ Thần, y như Khí huyết của Chu Tước.
‘Cuối cùng, mình sẽ đặt mục tiêu phục sinh toàn bộ Tứ Thần.’
Anh sẽ có thể kết hợp các khí huyết theo ý thích của mình. Grid đang ở giữa quá trình miêu tả một tương lai rực rỡ thì tầm mắt anh nắm bắt được điều gì đó. Một đám mây, gợi nhớ tới đôi lông mày trắng của một người lớn tuổi, đang vắt mình trên một ngọn núi cây cối tốt tươi. Con sông bao quanh ngọn núi đang lấp lánh như dải Ngân Hà trên trái đất.
“Đó là Núi Bạch Mễ.”
“Nó là cửa ngõ để tới Tiêu Tử.”
“Đúng vậy. Đáng lẽ phải mất hơn 2 ngày nhưng chúng ta đã đến sớm.”
Nhóm của Thất Kiếm cười nói.
Những ngọn núi mà lẽ ra họ phải mất nhiều thời gian để leo lên đã dễ dàng vượt qua được nhờ vào Grid nên đó là một trải nghiệm tuyệt vời và thú vị đối với họ. Họ nghĩ mình sẽ nói về ngày này cho tới hết đời. Bỗng nhiên, dòng sông dao động một cách dữ dội.
“...!?”
“Đó là một đội quân.”
“Chúng chắc hẳn đã mong đợi chúng ta đến.”
Dòng sông và sau đó là mặt đất đã rung chuyển. Một đám mây bụi đang bốc lên từ đằng xa, thật xa ở bờ bên kia của con sông.
“Chúng ta phải nhanh chóng qua sông vì chúng sẽ chiếm bến tàu!”
Thất Kiếm lao ra sông, lên một con thuyền và tóm lấy mái chèo. Anh ta ra hiệu cho Grid lên thuyền nhưng nhóm Grid vẫn giữ nguyên vị trí.
Thất Kiếm hối thúc, “Chúng ta phải mau lên!”
Sông Bạch Mễ có thể nhỏ nhưng không dễ vượt qua. Ban đầu họ định thuê một con tàu lớn ở đây nhưng không may là chỉ thấy một chiếc phà đã nhổ neo. Hoắc Tịnh trấn an Thất Kiếm đang lo âu. “Xuống thuyền đi. Chúng biết chúng ta đang tới và đã cử đi một đội quân. Anh nghĩ chúng sẽ không chuẩn bị gì khác hả?”
“...!”
Thất Kiếm muộn màng nhận ra rằng nước đang tràn lên với một tốc độ khó nhận thấy từ đáy thuyền—một cái lỗ nhỏ đã cố tình được đục ở đó.
‘Không phải ngẫu nhiên mà lại không có con tàu lớn nào!’
Anh ta suýt trở thành ma da do ham muốn vượt sông vội vàng bằng thuyền của mình. Nhóm người của Thất Kiếm nhảy ra khỏi thuyền và nhìn Grid đầy kính trọng. Đương nhiên là phải cảm thấy kính trọng Grid - người không chỉ có quyền năng gợi nhớ đến một vị thần mà còn có khả năng nhận ra cạm bẫy. Thực tế thì tới cả Grid cũng không biết là có bẫy.
‘Mình có thể bay nên sao phải đi trên một con thuyền nhỏ như thế chứ?’
Grid tập trung các giác quan của anh. Thị giác và thính giác thượng nhân của anh đã đo lường số lượng quân lính đang đến gần con sông.
‘Có hơn 1.000.’
Khoảng cách là quá xa để thăm dò cho rõ ràng. Giữa họ là một con sông nên âm vang với mặt đất là không đều. Grid cau mày và Braham tuyên bố, “Có 4.000 người.”
“...?”
Ngoài Hoắc Tịnh, những người trong nhóm của Thất Kiếm đều nghiêng đầu. Người đàn ông thoạt nhìn có vẻ tầm thường này là ai mà lại có thể đo được quân số bằng cách nhìn vào bụi chứ? Anh ta có thể không phải một người bình thường nhưng họ cảm thấy điều đó đã đi quá giới hạn khi thấy Grid đối xử với anh ta một cách lễ độ.
“Theo điều tra của Đạo chích Hiệp nghĩa, có không tới 3.000 quân đóng tại Tiêu Tử. Vậy mà anh nói là có 4.000... Ta không nghĩ anh nên đi tới kết luận đâu.”
Thất Kiếm đang bày tỏ sự không tin của mình thì Hoắc Tịnh bịt miệng anh ta lại. “Anh ta là một huyền thoại. Một người tương đương với Hoàng Cát Đồng đấy.”
“...?!”
Đó là những lời gây chấn động. Cùng lúc đó, Braham dùng phép Bay và bay đến giữa Sông Bạch Mễ. Ông ấy tăng pháp lực của mình bằng Bòn rút Mana vươn tay ngang qua bên kia con sông. “Bách Kinh chi Lôi.”
Có một tia chớp vàng và một cơn bão được tạo ra. Một cột nước dâng lên trên sông do cú sốc điện bắn qua nó khiến những con cá bất tỉnh nổi lờ đờ trên mặt nước. Lực lượng Tiêu Tử ở tuyến đầu đã bị một vụ nổ quét sạch. Những tiếng la hét vang vọng qua lớp bụi và nhanh chóng lắng xuống. Núi xác chết đã hiện ra qua lớp bụi vừa tan đi trước cả khi những con cá bị ngất tỉnh lại. Đám binh sĩ trang bị hạng nặng đang chảy máu và sùi bọt mép, chả thể khắc phục hậu quả của Bách Kinh chi Lôi.
“Một chiêu...!”
Đám người của Thất Kiếm càng ngạc nhiên gấp bội. Thật không thể tin được là quân số lại giống như dự đoán của Braham và chúng đã bị xóa sổ chỉ bằng một thần chú duy nhất. Người còn ngạc nhiên hơn là Grid.
‘Ông ấy dùng phép thuật đẳng cấp cao à?’
Bách Kinh chi Lôi không phải phép thuật huyền thoại nhưng rõ ràng nó là phép thuật đẳng cấp cao nhất được độc quyền sở hữu bởi những người được gọi là đại pháp sư. Braham đã tiêu diệt Tallos - Bề tôi thứ Nhất của Yatan - bằng phép thuật cơ bản nên thật sốc khi biết rằng ông ấy đánh bại một đội quân bằng phép thuật đẳng cấp cao. Braham, vừa mới trở về cạnh Grid, nói với vẻ phật lòng, “Mọi vị thần đều có một quyền năng chung. Nhóc biết nó là gì không?”
“Để xem nào...?”
“Đó là kêu gọi những người phụng sự họ. Một ví dụ dễ thấy là các tư tế và hiệp sĩ tôn giáo Rebecca. Những kẻ được bảo vệ bởi Rebecca có phép màu phục hồi và củng cố.”
“Đúng...”
Anh hiểu ý của Braham nhưng không biết tại sao ông ấy lại nói về điều đó vào lúc này. Grid gật đầu và Braham đi thẳng tới vấn đề. “Có vẻ Ngũ Tiền bối đang bảo vệ các binh sĩ ở đây. Bằng không thì cấp độ của chúng cao đến mức khó hiểu.”
“...!”
Điều này tức là Ngũ Tiền bối - những kẻ đã giao việc cho lưỡng ban và đang quan sát tình hình - thực chất đã gián tiếp can thiệp. Nó như tiếng sét ngang tai đối với Grid - người chỉ gặp lưỡng ban thôi là đã ngợp rồi.
Braham thông báo cho Grid đang chếnh choáng, “Chúng ta tới đây với suy nghĩ về thất bại trong đầu. Đừng quên điều đó và đừng có làm quá.”
“...Ừ, tôi biết ý ông rồi.”
Đúng, anh chưa bao giờ mong đợi là có thể chiếm giữ Huyền Vũ Ngọc ngay và luôn. Với hiện tại, mục tiêu là thu thập thông tin như là vị trí chính xác của Huyền Vũ Ngọc và định mức cấp độ của kẻ thù. Đâu chỉ có mỗi một cơ hội đâu. Họ có thể băng qua lục địa bất cứ lúc nào. Thế nên, Grid đã lệnh cho 12 Con Giáp và nhóm của Thất Kiếm, “Mọi người quay về đi. Từ đây, Braham và tôi sẽ đi một mình.”
“Gì cơ...?! Ngài đang nói về cái gì vậy?”
Người lên tiếng là một mỹ nữ tóc xanh cao hơn Grid. Đó là Lam Hổ trong dạng người.
Trong quá trình chế tác đôi ghệt và cầu vai, Lam Hổ đã trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Trên thực tế, hầu hết 12 Con Giáp đều mạnh hơn Grid. Grid khó mà thuyết phục được họ quay về khi họ tin rằng Grid cần sức mạnh của mình. Grid hỏi, “Liệu các cô đủ sức để đối mặt với Ngũ Tiền bối nếu chúng xuất hiện không?”
“...!”
Dĩ nhiên là không. Quên 12 Con Giáp đi, đến cả Tứ Thần cũng không thể chống lại Ngũ Tiền bối. Đây là lý do họ thua cuộc và bị phong ấn.
“Nếu bất kỳ ai trong số các cô bị bắt và bị phong ấn bởi Ngũ Tiền bối cùng đám lưỡng ban, các cô có thể cản trở sự phục sinh của Tứ Thần. Vậy nên, các cô phải ở lại đây.”
“......”
12 Con Giáp không thể bác bỏ điều đó nhưng không có nghĩa là họ sẽ lùi bước. Họ tự hỏi Braham và Grid có thể tự mình làm gì. Đây là thời điểm mà mọi người không thể dễ dàng thoái lui.
“Chúng ta phải tin vào Vượt hạng vũ trang Thần.”
Một cô gái dễ thương với răng cửa hơi nhô ra đã bước lên trước. Đó là Tố Xuân.
“Vượt hạng vũ trang Thần vốn đã thực hiện điều gì đó bất khả thi. Tin tưởng vào ngài ấy và chờ đợi ngài ấy là điều đúng đắn.”
“...Xin đừng ép buộc.”
Lam Hổ nhìn thẳng vào mắt Grid và nói, “Grid, hãy bỏ cuộc bất cứ khi nào khó khăn. Đừng hy sinh bản thân cho mảnh đất không liên quan gì đến ngài này. Ngài không có nghĩa vụ phải gánh chịu trách nhiệm vì bọn tôi đâu.”
Grid mỉm cười và nhún vai.
“Tất nhiên rồi.”
12 Con Giáp và nhóm của Thất Kiếm vẫn ở nguyên vị trí cho tới khi Grid và Braham hoàn toàn biến mất bên kia sông. Họ thành tâm cầu nguyện cho sự an toàn của hai người.
Đồng thời, tại Tiêu Tử...
“Hắn là kẻ đã giết Garam sao?”
Lưỡng ban Maru ậm ừ lúc hắn cảm nhận rằng binh lính với sự bảo vệ của Phong Bá đã bị giết chỉ trong một đòn. 20 trai xinh gái đẹp đang xếp hàng đằng sau hắn. Chúng có lẽ đã bị loại trong bài kiểm tra của Xi Vưu nhưng chúng đang hướng tới mục tiêu tái lập bản thân. Kết quả là chúng đã ngang hàng với Hangyeol.
“Nhiều lưỡng ban như vậy... chúng ta sẽ chết sao?”
Lão Quỷ Kiếm nuốt nước bọt lúc ông ta được che đậy hoàn toàn bởi tấm thảm rơm mà Hoàng Cát Đồng đưa cho. Rồi Hoàng Cát Đồng an ủi ông ta. “Đừng lo. Ngay cả khi ông có chết thì ta cũng sẽ chạy trốn một mình.”
“......”