Chương 1198
“Tầm này ngoài kia rối tung hết cả lên rồi.”
“Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?”
“Có vẻ như dân di cư đã tràn vào lãnh thổ mà Tướng Piaro chinh phục.”
“Các lãnh thổ của Vương quốc Gauss...? Đã vào rồi á? Ah, chịu thôi.”
“Thiệt tình. Tất cả các làng mạc lẫn thành phố không còn tiếp nhận người di cư nữa và đang gửi trả họ lại.”
“Hở... Lãnh thổ bị chinh phục trong vòng chưa đầy một tháng và một tháng sau đã đầy người rồi cơ à.”
“Điều này tức là đất nước của chúng ta đáng sống.”
Hầm ngục Reinhardt là bóng tối của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Có những thứ khủng khiếp xảy ra không thể nói tới và nó là nơi giam giữ những tên tội phạm cấp cao. Sau khi đưa gà con cho tù nhân nuôi, họ sau đó sẽ đe dọa làm thịt con gà trước mặt tù nhân đã gắn bó với nó. Một số phương pháp tra tấn tàn ác và gây chết người vẫn được thảo luận giữa các lính canh. Nếu tin tức tốt từ bên ngoài mà không đều đặn được nghe thì tinh thần của những người cai ngục hẳn đã bị phá hủy theo thời gian rồi.
“Ah... Ahh...”
Lắng nghe cuộc trò chuyện vui vẻ của các lính canh, tinh thần của một gã đàn ông đã bị tàn phá. Tên hắn là Burang. Hắn là kỵ sĩ giỏi nhất của Vương quốc Gauss đã diệt vong 2 tháng trước. Hắn ôm mặt và nhớ lại nhiệm vụ cuối cùng hắn nhận được từ Quốc vương Nemesis. Đó là bắt giữ Vượt hạng vũ trang Hậu để họ có thể thương lượng với Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Đây có lẽ là cách duy nhất để ngừng chiến.
Burang đã gắng hết sức để bảo vệ vương quốc của mình. Nửa năm trước trận chiến, hắn đã rời khỏi quê hương, cải trang thành một người tị nạn và thậm chí đã xâm nhập Vương quốc Vượt hạng vũ trang thành công. Vậy mà cuối cùng hắn vẫn thất bại. Thất bại của hắn đã đẩy nhanh sự hủy diệt của vương quốc Gauss.
‘Tất cả... tất cả là vì sự bất tài của mình.’
Burang đang hồi tưởng lại điểm yếu của mình khi không đánh bại nổi tiểu hoàng tử thì một giọng nói kỳ lạ vang lên. Tên tù nhân - kẻ đã giữ im lặng kể từ ngày đầu Burang bị giam - lần đầu tiên mở miệng ra. “Ngươi tới từ Vương quốc Gauss đúng không?”
“......”
“Đừng lo về đám lính canh. Chúng chỉ đang cố lay chuyển ngươi bằng cách bốc phét thôi.”
“....?”
“Gauss có thể là một tiểu vương quốc nhưng nó có lịch sử hàng trăm năm. Vương quốc Vượt hạng vũ trang không đủ giỏi để chinh phạt nó trong vài tuần đâu.”
“......”
“Còn gì nữa? Các lãnh thổ bị lấp đầy bởi một làn sóng di cư mới hả? Ngươi nghĩ chuyện đó có lý à? Lục địa này có quá nhiều quốc gia, bao gồm cả Đế chế Saharan. Ai lại di cư đến một quốc gia nhỏ bé như Vương quốc Vượt hạng vũ trang chứ?”
“......”
“Lũ lính canh điên hết cả rồi. Khoảng nửa năm trước, chúng nói rằng Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã kết đồng minh với đế chế. Orc vương của loài Orc Chạng vạng đã cam kết trung thành với Vượt hạng vũ trang Vương sao? Khưkhư, chuyện đó thì sao? Chỉ cười thôi cũng không thể à? Lũ láo toét đó... phun ra một lời dối trá thậm chí còn không có tác dụng với một con gà thì có nực cười không hả?”
“......”
Tội lỗi không đáp ứng được kỳ vọng của quốc vương và nỗi tuyệt vọng khi đánh mất quê hương của mình. Burang bực bội, cố gắng mặc kệ tiếng khóc than của tên tù nhân đằng sau bức tường. Chỉ là sau khi nghe, hắn không thể để nó trôi ra đằng tai bên kia được. Cái con người này không biết thế giới đang diễn ra chuyện gì ư? Trên đời này có ai lại gọi Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một quốc gia nhỏ bé cơ chứ?
“Ta không biết ngươi là ai nhưng mọi chuyện mà đám lính canh nói đều là sự thật. Đế chế đã tự nhận là đồng minh máu của với Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Orc vương Chạng vạng đã trở thành một con chó trung thành đi theo Grid rồi. Thật không may là sự hủy diệt của Vương quốc Gauss cũng sẽ là sự thật.”
“...Ngươi cũng cùng một giuộc với lũ lính canh.” Giọng của tên tù nhân đằng sau bức tường lạnh đi. Sát khí mạnh mẽ có thể cảm nhận được qua những bức tường dày làm cho Burang phải lo lắng.
‘Có một bậc cao thủ như thế này sao?’
Hắn là một kẻ sống sót từ Vương quốc Bất diệt chăng? “Ngươi là ai?”
Tên tù nhân trả lời câu hỏi của Burang, “Tên ta là Reidorn. Ta là Kỵ sĩ Số 6 được coi là đã vượt qua Piaro, trụ cột của đế chế.”
“...!” Mắt Burang căng hết cả ra.
‘Hắn là một kẻ có thể băng qua pháo đài chỉ với một bước chân...!’
Hắn còn sống ư? Một trong những nhân tài xuất sắc nhất của thời đại lại đang sống dưới hầm ngục tối tăm và ngột ngạt theo cách nhục nhã này!
‘Tất cả đều bình đẳng trước Vương quốc Vượt hạng vũ trang...!’
Quốc vương Nemesis đã đúng. Ngay từ đầu, Vương quốc Vượt hạng vũ trang là lực lượng mà họ không nên trở thành kẻ thù. Chỉ tới lúc này Burang mới nhận ra.
“Kẻ nào?!”
Có nhiều tiếng ồn ào ngoài hành lang qua những song sắt và rồi trở nên im ắng.
Rộp. Rộp. Rộp.
Tiếng bước chân của ai đó không rõ càng lúc càng gần.
“Grrrung.”
Từ phòng giam bên cạnh, Reidorn thở như một con thú và tỏa ra sát khí mạnh mẽ. Rồi bỗng nhiên...
“Ng-Ngài...?” Sát khí đã biến mất như một lời nói dối. Khoảnh khắc này, Reidorn như một con chó sợ hãi, không phải một kẻ săn mồi bị thương. “Đại sư...!”
“Reidorn, Kỵ sĩ Số 6 của Xích sắc Kỵ sĩ tiền nhiệm. Đúng như dự đoán, ngươi vẫn chưa được trở về đế chế.”
“Ơ...? Tại sao ý của ngài lại là Xích sắc Kỵ sĩ tiền nhiệm?”
“Thế giới đã đổi thay và chế độ mới của đế chế không muốn sự trở về của ngươi. Nên là Reidorn, hãy nắm lấy bàn tay của ta. Đây là cách duy nhất dành cho ngươi.”
Đó là một cuộc trò chuyện không thể hiểu nổi. Những bức tường dày đã che khuất tầm nhìn nên Burang không thể thăm dò tình hình đang diễn ra. Tiếng cắt kim loại lanh lảnh như tiếng chuông và dội lại qua hành lang. Âm thanh kim loại rơi trên mặt đất cứ thế mà vang vọng. Ước tính rằng những chấn song đang giam giữ Reidorn trong phòng biệt giam đã bị cắt bỏ.
‘Chuyện này thật lố bịch!’
Cắt đứt huyền thiết như thể nó là đậu phụ ư? Burang run rẩy trước tình huống khó tin và một bóng đen che phủ đôi mắt hắn. Kẻ xâm nhập chưa rõ danh tính đến gần song sắt đang giam giữ Burang. Anh ta là một thanh niên trẻ đẹp. Nó không phù hợp với ham muốn trong đôi mắt già nua và mệt mỏi.
Anh ta nhìn Burang bằng một gương mặt vô cảm. “Thủ tướng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một kẻ rất khờ dại. Hắn không thể nhốt ngươi như thế này nếu hắn đánh giá rằng ngươi có chỗ để dùng.”
“......”
“Chọn đi, liệu ngươi sẽ chết trong quên lãng ở đây hay sẽ thách thức mặt kia của thế giới cùng ta.”
“Ngài... ngài là ai?”
“Người sẽ đưa các vị thần bị trục xuất về mảnh đất này để trừng phạt các vị thần sa ngã. Hiện thân của thất ác thánh, Zikfrector.”
***
Thuật giả kim - thứ khiến huyết áp Grid tăng lên mỗi ngày - cùng với kiến thức của Đại Hiền triết Sticks đã giúp cho công nghệ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang phát triển từng ngày. Thứ vốn dĩ là một phép thuật hiếm đã được cài đặt trên khắp Reinhardt.
“Nhanh đấy.” Lauel lẩm bẩm lúc cậu quan sát tình hình hầm ngục qua những viên pha lê ma thuật. Cậu cảm thấy rất dễ chịu vì tình huống này đã xảy ra ngay khi vị trí của hầm ngục bị rò rỉ để nhử Đại sư Zikfrector.
‘Từ góc nhìn của đại sư, Reidorn là một miếng mồi không thể cưỡng lại.’
Theo lập trường của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, Reidorn là một vấn đề. Mới ban đầu khi hắn bị bắt, đế chế là kẻ thù của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Vương quốc Vượt hạng vũ trang có thể thu được rất nhiều thông tin từ Reidorn, nhưng tình thế đã thay đổi đi đáng kể.
Giờ Lauel hiểu đế chế còn rõ hơn cả Reidorn. Chẳng còn lý do gì để thèm khát thông tin của Reidorn mà hắn bảo vệ bằng sự trung thành lẫn lòng kiêu hãnh nữa. Điều này không có nghĩa là Lauel có thể gửi trả Reidorn về đế chế. Reidorn là kẻ đã cố giết Grid trong khi mọi quan chức lớn nhỏ của các vương quốc khác đang theo dõi. Sẽ có một phản ứng dữ dội trong nội bộ nếu hắn không bị trừng phạt thích đáng.
Dĩ nhiên, phía đế chế cũng không chào đón gì Reidorn. Reidorn đã mất tích hàng năm trời rồi. Sẽ có nhiều nghi ngờ nếu hắn đột ngột quay trở về đế chế. Đặc biệt, Reidorn có lịch sử hoạt động dưới quyền Limit. Liên kết thực tế của hắn thì không rõ nhưng chính thể đế chế hiện tại không hài lòng với quá khứ của hắn. Hắn thậm chí đã cố giết Vượt hạng vũ trang Vương nên nếu đế chế chấp nhận hắn quay lại thì đó sẽ chỉ là tìm kiếm rắc rối thôi.
‘Mình đã lên kế hoạch để hắn già đi và chết trong tù.’
Thật may là có thể dùng hắn làm mồi nhử để thu hút Zikfrector.
“Không có thương vong trong số các lính canh ạ. Tất cả mọi người chỉ bất tỉnh trong chốc lát.”
Trái tim Lauel trở nên thoải mái khi cậu nghe báo cáo từ một binh sĩ.
‘Ông ta liên kết chặt chẽ với cái thiện.’
Thất ác thánh là người tốt, không phải xấu. Họ đoàn kết vì nhân loại và chiến đấu chống lại các vị thần vì hòa bình của thế giới. Họ trở thành cái ác vì bị các vị thần gọi như vậy. Lauel đã tin tưởng vào bản chất của Zikfrector, hiện thân của thất ác thánh.
‘Nên là hãy tới Lục địa phía Đông sớm nhất có thể đi. Chứng kiến thực chất của các vị thần đã bị xua đuổi và đứng về phía Grid. Tôi không thể hy sinh tiềm lực của Vương quốc Vượt hạng vũ trang nên tôi sẽ giao nó lại cho ông.’
Vẻ mặt của Lauel thật cay đắng lúc cậu lẩm bẩm. Cậu ấy đã chuẩn bị để hy sinh các lính canh và bản chất của cậu ấy có lẽ là xấu. Bản thân Lauel ý thức được điều đó nhưng cậu ấy không hổ thẹn. Cậu đâu có sợ những lời buộc tội của người đời. Mọi quyết định lẫn hành động của cậu đều là để giúp đỡ Grid và Vương quốc Vượt hạng vũ trang thôi.
‘Nên có một người giống như mình.’
Một nhóm chỉ toàn là người tốt thì sẽ không thể sống lâu được.
Lauel không có nghi ngờ nào hết.
***
1 tuần sau nhiệm vụ Tiếng gọi của Thiên đình.
“Nó đây rồi.”
Vùng cực bắc của Lục địa phía Đông—những người chơi xếp hạng đã nhanh chóng tới Tiêu Tử tại Hưng Quốc. Chắc chắn rồi, những người chơi ở top 0,00005% là những người có mạng lưới thông tin khổng lồ và có thể hành động.
“Các anh đã được thiên đình gọi tới đúng không?”
Những người nhận nhiệm vụ đã được các binh sĩ chào đón. Người chơi xếp hạng đã tới Tiêu Tử gặp mặt các binh sĩ và được họ dẫn vào thành. Các bức tường đỏ với mái ngói vàng óng ánh tạo thành một sự sắp đặt nguy nga và dữ dội. Cảnh tượng tráng lệ này đã hơi kìm nén tinh thần của những người chơi xếp hạng.
“Tôi không thể thấy mặt đất nữa rồi, không thể nữa rồi. Tổng trấn của thành có nhiều tiền quá.”
“Nơi đây giàu có hơn nhiều so với Thảo Quốc.”
“Yên lặng.” Một bãi tập được trang trí bằng đá cẩm thạch lớn—những người chơi xếp hạng đang trò chuyện với nhau thì một mỹ nữ bắt mắt đứng lên trên bục. Cô ta thở dài lúc nhìn xung quanh những người trong hội trường với vẻ khá bất mãn. “Chào mừng những người đã đáp lại Tiếng gọi của Thiên đình.”
Chỉ có mỗi thế thôi.
Những người chơi xếp hạng cấp cao đã nhận được phần thưởng như đã hứa ngay khi họ tới đích.
[Nhiệm vụ Tiếng gọi của Thiên đình đã hoàn thành.]
[Bạn đã tăng 2 cấp độ từ phần thưởng nhiệm vụ.]
[Tiếng gọi của Thiên đình đã thành công và đã nhận được phần thưởng nhiệm vụ.]
[Bảo vệ Các tạo tác của Tứ Thần]
★ Nhiệm vụ Ẩn ★
Một ác nhân vô danh đã xâm nhập vào Tiêu Tử. Bảo vật có thể bị nhắm đến bất cứ lúc nào nên hãy cảnh giác và bảo vệ nó.
Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Bảo vệ mục tiêu cho tới khi ác nhân vô danh chết.
Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Cấp độ +2.
Thất bại Nhiệm vụ : Cấp độ -4.
“...?!”
Hệ thống lúc nào mà chả công bằng. Điều này khiến đám người chơi không khỏi bức xúc.
“Khốn nạn! Hình phạt giảm 4 cấp độ là thế éo nào?!”
Tiếng la hét của ai đó xen lẫn với tiếng chửi rủa vang vọng khắp bầu không khí nặng nề. Bây giờ nó đã là một quyết định sinh tử.